Với Việt Nam, ngày 8 tháng 3 phải là “Ngày Của Nam Giới”

Chia Xẻ Vài Cảm Nghĩ – 6:

* * *

Xin được nói trước: Tôi không bàn những chuyện như “khởi nguồn” hay “biểu tượng” của ngày 08-03, hoặc tranh căi với ư kiến “đă có một ngày khác riêng cho Việt Nam rồi”. Ở đây, nhân đọc một bài viết trên Facebook, tôi chỉ muốn chia xẻ vài cảm nghĩ khi tác giả thương cảm cho thân phận của người phụ nữ Việt Nam đă khổ trong thời chiến, và cũng khổ sau chiến tranh.

Nếu chúng ta chỉ nghĩ rằng v́ “hôm nay ngày 8 tháng 3” nên cánh đàn ông con trai phải biếu quà hay tặng hoa cho người phụ nữ của ḿnh, hay cánh phụ nữ chỉ mong được ch́u chuộng đặc biệt trong ngày phụ nữ, vv… th́ nghĩ như vậy chỉ là tự ru ngủ, giống như cố giả say để quên đi điều đang chất chồng trước mặt, hay để tự dối ḿnh.

Trong bất cứ quốc gia nào, vào bất cứ thời đại nào, phụ nữ có được yên ổn và sống sung túc hay không là trách nhiệm của đàn ông. Chỉ khi nào cánh đàn ông bất lực th́ phụ nữ mới khổ.

v́ cánh đàn ông trên toàn nước Việt bất lực, nên hôm nay mới có nửa triệu phụ nữ Việt Nam phải bỏ nước đi khắp nơi trên thế giới; làm oshin, làm “cô dâu”, làm “những cánh bướm đêm”... Trong nước th́ cũng có hàng trăm ngàn cô gái trẻ đang làm đủ thứ nghề khác nhau để mua vui cho cánh đàn ông.

Sự phong phú trong cuộc sống của giới phụ nữ là nguồn cội của một quốc gia. Bảo đảm cho họ được an toàn và sung túc là trách nhiệm của quốc gia, cụ thể là nghĩa vụ của nam giới.

Cho nên, ít ra phải có một dịp nào đó để nhớ đến nhiệm vụ này của các đấng “trượng phu nam tử”: Rằng nhiệm vụ hàng đầu của ḿnh là là chung tay góp sức cho sự an nguy của phụ nữ. Họ là mẹ, là vợ, là chị em, con gái… của giới đàn ông Việt Nam.

Thành ra, đối với Việt Nam, nếu bảo “mồng 8 tháng 3” là “ngày phụ nữ được tôn trọng” th́ ngày đó phải là “Ngày Của Nam Giới”.

trong ngày đó, nếu có hoa để tặng th́ cũng tốt thôi, nhưng điều quan trọng là để cho chư vị “quân tử” nhớ luôn luôn vẫn có một nhiệm vụ to lớn trên vai ḿnh:

Rồi mai, có một lần
Tôi đưa em, về trên đỉnh yên b́nh, hiền ḥa
Một mùa xuân trên cao,
hôn lên làn tóc xơa, theo mây trôi, bềnh bồng.
Rồi mai, có một lần tôi đưa em, đưa em về miền nắng ấm
Những con chim, thôi ngủ sau mùa đông lạnh căm,
Hát lên gọi mùa xuân, rạng rỡ,
Đem mặt trời, tô mắt dại tuổi mơ.

Trên đỉnh yên b́nh, một mùa xuân ôm kín khung trời,
của tuổi thơ thôi ră thôi rời... (1) .

Để có một ngày, có một ngày, cho chúng ḿnh
Ta lại gần nhau, mở rộng ṿng tay thương mến, bao la
Chuông chùa làng xa, chiều lại vang
Bếp ai lên khói ấm t́nh thương
Bát cơm rau thắm mối t́nh quê
Có con trâu,
Có nương dâu…
Thiên đường này mơ ước bao lâu (2)

(08-03-2019)

* * * * * *

(1) Nhạc Từ Công Phụng.

(2) Nhạc Nhật Ngân.