Ngày 1 tháng 11:  C̣n Nhớ hay đă Quên?

Văn Lang Tôn-tht Phương 

 

Năm 1963 (57 năm về trước), ngày này, một số tướng tá Việt Nam Cộng Hoà làm đảo chánh, rồi hôm sau ám sát hai anh em Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, và bảo với dân chúng là họ “làm cách mạng”.  Cách Mạng là “đổi đời”, nghĩa là (nếu đúng nghĩa của nó),  phải làm cho nhân dân có được cuộc sống sung túc, tốt đẹp hơn.  Nhưng bản chất của cuộc “cách mạng 1-11” như thế nào và có đem lại kết quả ǵ cho xă hội Việt Nam hay không, ngày hôm nay chúng ta có thể thấy được rơ ràng hơn. 

Trước hết, các nhân vật chủ chốt của “Hội Đồng Tướng Lănh”  (những quân nhân cao cấp cầm đầu cuộc đảo chánh 1-11) hầu hết xuất thân từ quân đội Pháp.  Họ được Pháp huấn luyện để làm những kẻ thừa hành, không phải để suy nghĩ kế sách ǵ to lớn, để lănh đạo.  Khi làm đảo chánh, họ không hề có ư hướng hay kế hoạch nào để làm cho xă hội Việt Nam tốt hơn, hay cho cuộc sống của người Việt thêm phong phú, cho chiến tranh chấm dứt.  Họ chỉ thi hành những điều mà Washington muốn họ làm, thế thôi, v́ quyền lợi trước mắt của bản thân.  

Dựa vào sự tin cậy của hai anh em Tổng Thống Diệm, họ đă có được cơ hội để lật đổ người đă nhầm lẫn mà tin dùng họ.  Về sau, một vài người trong nhóm họ viết sách (hồi kư) để biện minh, nhưng không hề có ai nói lên được mục tiêu ǵ cao đẹp trong họ, từ viễn ảnh cho xă hội đến kế hoạch cho dân chúng. 

Hai anh em vị Tổng Thống mà họ ám sát đă có những suy nghĩ như thế này (trích những lời phát biểu): 

1.      Các ông nên nhớ, trên đất nước tôi trong 4.000 năm lịch sử không có một chế độ nào đi theo quân đội nước ngoài mà có thể được nhân dân ủng hộ. V́ vậy ngày nào quân đội Mỹ đặt chân lên đất nước này, chúng tôi sẽ mất chính nghĩa.  Mà khi mất chính nghĩa th́ các ông không thể nào thắng được, và chúng tôi cũng phải thua theo. V́ vậy ngày nào quân Mỹ đổ bộ lên đất nước này th́ kể như ngày đó chính nghĩa Việt Nam đă mất rồi, chúng tôi không thể chấp nhận được...  

Nếu quư vị mang quân đội Mỹ vào Việt Nam, tôi phải giải thích thế nào đây với dân tộc tôi? Với người dân Việt, h́nh ảnh của quân đội Thực Dân Pháp c̣n hằn sâu trong tâm trí họ. Sự hiện diện của quân đội Mỹ, sẽ làm cho dân chúng dễ dàng tin theo những lời tuyên truyền của Cộng Sản. Sự can thiệp của bất cứ quân đội ngoại quốc nào vào Việt Nam, cũng đem lại sự bất lợi cho Việt Nam, v́ làm cho cuộc chiến đấu bảo vệ Tự Do của Việt Nam mất chính nghĩa. Mỹ vào, khối Cộng Sản sẽ tăng quy mô tương tự. Việt Nam sẽ trở thành băi chiến trường của 2 thế lực mạnh nhất thế giới hiện nay -- (Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm). 

2.      Cam Ranh là một hải cảng tốt bậc nhất thế giới. Quí vị chỉ nghĩ cảng nước sâu này là bến đậu lư tưởng của các hạm đội Mỹ. Tại sao không viện trợ cho chúng tôi biến nó thành 1 thương cảng sầm uất của châu Á và thế giới ? Nó đủ rộng cho cả 2 chức năng: Thương mại và Quân sự -- (Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm). 

3.      Đánh nhau bằng bom đạn với Cộng Sản không thể thắng. Bởi khi chủ lực bị tan tác, họ biến thành du kích, du kích bị truy đuổi th́ họ biến thành nông dân, công nhân. Thế hệ cha chết th́ con cháu họ tiếp tục. Tôi và Tổng Thống Nam Hàn Lư Thừa Văn, đă thống nhất chiến lược chiến thắng Cộng Sản  Đó là đầu tư phát triển đất nước giàu lên. Muốn giải thể Cộng Sản th́ phải cắt nguồn nhân lực mà họ kỳ vọng chiêu dụ: đó là dân nghèo và thanh niên thất học, các đám chính khách xôi thịt. 

Phương thức khả dĩ là thực hiện các kế sách dân sinh thiết thực: Nông dân và ruộng đất, công nhân và công kỹ nghệ, trường học và thanh niên, nâng cao dân trí để miễn nhiễm với chính trị mị dân, bệnh viện và sức khỏe cộng đồng…

Đồng minh Mỹ hăy viện trợ tài lực cho chúng tôi điều hành đất nước theo chiến lược này -- (Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm). 

4.      Trong địa hạt kỹ nghệ, nỗ lực trước hết của [Việt Nam] là lập những kỹ nghệ nhẹ, để cung cấp cho thị trường trong xứ, và kỹ nghệ chế biến nông sản... Nguyên tắc căn bản để phát triển là tiết kiệm ngoại tệ qua tăng xuất cảng và giảm nhập cảng. Ưu tiên trong chương tŕnh kỹ nghệ hóa dành cho việc chế tạo những sản phẩm tiêu thụ thông dụng -- (Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm) [Nguyễn Huy: “Hiện T́nh Kinh Tế Việt Nam”. Lửa Thiêng, 1972”.  Quyển I, trang 22] 

5.      Người Mỹ quan niệm dân chủ với h́nh thái đa nguyên chính trị. Chúng tôi đối diện trực tiếp với Cộng Sản, chúng tôi không thể để Cộng Sản lợi dụng sự hoạt động dân chủ, khai thác tính đa nguyên của các đối thủ, đảng phái, và tư tưởng.

Nền móng dân chủ của chúng tôi phải tạm thời hạn chế trong các tổ chức hiến định Tam Quyền Phân Lập. Huy động sức mạnh toàn thể dân chúng, tham gia vào cuộc chiến chống lại kẻ thù, như mô h́nh tái lập quốc của Do Thái -- (Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm).  

6.      Hăy lưu ư rằng: Trung Cộng không bao giờ từ bỏ chiến lược chia cắt lâu dài Việt Nam và Đại Hàn. Họ muốn 2 dân tộc chúng tôi luôn ở trong t́nh trạng chia rẽ, suy yếu, để làm trái độn an toàn cho họ -- (Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm). 

7.      Sở dĩ, tới ngày nay, sự thống trị của Trung Cộng đối với Việt Nam chưa thành h́nh, là v́ hoàn cảnh chính trị thế giới chưa cho phép, và sự tồn tại của miền Nam dưới ảnh hưởng của Tây phương là một trở lực vừa chính trị vừa quân sự cho sự thống trị đó. Giả sử mà Nam Việt bị Bắc Việt thôn tính, th́ sự Trung Cộng thôn tính Việt Nam chỉ là một vấn đề thời gian – (Ông cố vấn Ngô Đ́nh Nhu: Chính Đề Việt Nam). 

8.      Công cuộc phát triển của nước Tàu, mục đích trên hết và trước hết của các nhà lănh đạo Trung Cộng, là một công cuộc khó khăn. Nếu Việt Nam dính liền vận mạng của dân tộc với Trung Cộng, th́ công cuộc phát triển của chúng ta cũng trở thành vô cùng khó. Hơn nữa, nhu cầu của Việt Nam trong công cuộc phát triển sẽ đương nhiên ở vào hàng thứ yếu đối với nhu cầu phát triển của Trung Cộng. Và trên phương diện Tây phương hóa, chúng ta sẽ là một thứ học tṛ hạng ba, sẽ dẫm chân vào những lỗi lầm không tránh được của người học tṛ hạng nh́.  

Đó là trong trường hợp mà Trung Cộng có thiện chí với Việt Nam. Căn cứ trên một ngàn năm lịch sử bang giao giữa hai quốc gia, chúng ta có thể quả quyết rằng trường hợp này không bao giờ phát triển được, mà lại chúng ta sẽ tṛng vào cổ dân tộc cái ách nô lệ mà tổ tiên chúng ta, trong một ngàn năm đă đổ nhiều xương máu để loại trừ -- (Ông cố vấn Ngô Đ́nh Nhu: Chính Đề Việt Nam). 

9.      Tôi không phải là thần thánh, tôi chỉ là một người b́nh thường.  Tôi chỉ biết thức khuya, dậy sớm làm việc, một ḷng hiến dâng đời tôi cho đất nước và dân tộc -- (Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm: Diễn văn đọc tại Khu Trù Mật Vị Thanh). 

10.  Chế độ này tuy c̣n nhiều khuyết điểm, cũng c̣n hơn nhiều chế độ khác. Người ta chê là độc tài nhưng chỉ ngại c̣n những thứ độc tài khủng khiếp hơn...  

Tôi tiến, đồng bào hăy tiến theo tôi.  Tôi lùi, hăy giết tôi đi. Tôi chết, trả thù cho tôi -- (Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm). [Cao Thế Dung &  Lương Khải Minh: “Làm Thế Nào để Giết Một Tổng Thống”, 1970 - tập 1, tr 16]. 

11.  Một số người nhận định về Tổng Thống Diệm: (Nguồn: Đa số từ bài của ông Tôn Thất Thiện, 2002: https://hon-viet.co.uk/TonThatThien_CSNghiSaoVeTongThongNgoDinhDiem.htm ) 

·         Chủ Tịch Hồ Chí Minh (a) nói với kư giả Wilfred Burchett (khi hay tin Tổng Thống Diệm bị lật đổ): “Tôi không thể ngờ rằng tụi Mỹ ngu đến thế” (b) nói với ông Shihanouk và Thủ Tướng Phạm Văn Đồng: “Chúng ta đă hết đối thủ [có khả năng]”. 

·         Tướng Vơ Nguyên Giáp (khi gặp ông McNamara, tháng 11 năm 1995): “Chính sách Kennedy ở Việt Nam sai lầm hết chỗ nói. Ông Ngô Đ́nh Diệm là người có tinh thần quốc gia, không khi nào chịu cho người Mỹ dành quyền điều khiển chiến tranh, và sự người Mỹ dành quyền đă đưa người Mỹ đến thất bại đắt giá. Cho nên, lật đổ ông Diệm là sự kết thúc sớm [sự hiện diện] Hoa Kỳ ở Việt Nam”. 

·         Luật sư Nguyễn Hữu Thọ (Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam) nói với báo Nhân Dân: “Sự lật đổ ông Diệm là một món quà mà Trời ban cho chúng tôi.”  

·         Phó Chủ Tịch Trần Nam Trung (Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam) nói: “Tụi Mỹ … sẽ không khi nào t́m được một người hữu hiệu hơn ông Diệm.” 

·         Kư giả Wilfred Burchett [thân Cộng]:  “It's unbelievable! They have killed the only man with the ideas and the organisation that can stop us” – Thật không thể tin được: chúng nó đă giết chết người duy nhất có phương thức và tổ chức có thể chận chúng tôi).  

·         Giáo sư Lư Chánh Trung:  “Cái lỗi căn bản của ông [Diệm] là đă xem người Mỹ –  cũng như [các] tay chân bộ hạ của ông – là những phương tiện để hoàn thành sứ mạng, trong khi chính ông mới là phương tiện của người Mỹ và một số tay chân bộ hạ [của ông].  

Ông đă tưởng ḿnh có thể lệ thuộc Mỹ một phần nào thôi, c̣n phần kia th́ vẫn “độc lập” [...] có thể tự đi một nước cờ riêng của ông. Khi ông nh́n thấy đó chỉ là ảo tưởng th́ đă quá trễ: Ông đă chết v́ ảo tưởng đó [...] Không một nước nhỏ nào có thể lợi dụng một nước lớn...

Ngày nay, dư luận quần chúng có vẻ khoan hồng hơn đối với ông Diệm... Lư do giản dị: Với thời gian, kỷ niệm đă mờ nhạt … những ẩn ức dồn nén được giải tỏa. Trong khi đó, cái thực trạng của xă hội miền Nam mỗi ngày càng thêm xấu xa tệ hại, khiến cho người ta có khuynh hướng chỉ nhớ tới những nét dễ coi của chế độ Ngô Đ́nh Diệm. Nhưng từ đó mà cho rằng chế độ ông Diệm là một thời đại hoàng kim và chỉ cần bắt chước ông Diệm là có thể giải quyết những vấn đề đất nước... th́ thật là lố bịch”. [“Những Ngày Buồn Nôn”. Sài g̣n: Đối Diện, 1972. Trang 133-4]

Ông Bùi Kiến Thành (một cộng sự thân cận với Tổng Thống Diệm):  “Ông Ngô Đ́nh Diệm là một người yêu nước và có công tâm nhưng ông Diệm không có kinh nghiệm tổ chức. C̣n ông Nhu th́ rất uyên thâm về vấn đề học thuật, nghiên cứu rất tốt, nhưng không có tài năng tổ chức lực lượng chính trị. Nếu quản lư một nhà nước mà không có tài tổ chức th́ làm sao? V́ vậy cho nên  Đảng Cần Lao của ông Nhu không có tổ chức tốt…  Quyền chính trị trong nước là ở trong đảng, mà Đảng Cần Lao không được tổ chức tốt, cho nên chế độ Ngô Đ́nh Diệm không tồn tại được, v́ không có tổ chức chính trị ṇng cốt để làm việc.

[https://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/why-president-ngo-dinh-diem-should-be-killed-ml-10292015135932.html ]

12.  B́nh luận của người viết bài:

Người Việt không được chọn lựa cái tốt nhất, mà chỉ được chọn cái “ít xấu hơn”. T́m hiểu về thể chế Ngô Đ́nh Diệm để người Việt suy nghĩ về những hạn chế dành cho dân tộc Việt, và cái tai hại nhất là nhân dân đă không có chút trí tuệ nào để hiểu được về vị trí của đất nước ḿnh, xă hội ḿnh, về người dân Việt nói chung; cụ thể ở đây là để cho cái tệ hại là Đệ Nhị Cộng Hoà nhảy lên thay thế cái ưu việt hơn là Đệ Nhất Cộng Hoà.

(2020-11-01)