Người tình trong đêm


Không hôn ước đã cùng chung chăn gối
Chẳng hẹn hò sao khắc khoải chờ mong
Đêm từng đêm ta dựa sát bên lòng
Nghe hơi thở, nhìn bờ mi nhẹ khép 

Nàng đang ngủ hồn nhiên say mộng đẹp
Đôi mắt huyền kiều diễm má hồng tươi
Tôi cầu xin luôn thấy dáng em cười
Dù trong mộng hay khi nàng tỉnh giấc

Mong mộng đẹp sẽ mau thành sự thật
Cơn hãi hùng là một giấc mơ thôi 
Theo dòng đời đưa đẩy những buồn vui
Nàng đã trải nhiều thăng trầm trôi nổi

Rồi có lúc ngậm ngùi vì buồn tủi
Hãy khóc đi, cho lệ trút sầu vơi
Mong ngày mai em sẽ lại yêu đời
Tôi yên lặng sao lòng buồn vời vợi

Khi trằn trọc trong đêm dài ướt gối
Từng nghe nàng thổn thức giữa canh thâu
Biết làm sao chia sẻ mối u sầu
Tôi bất lực là người tình câm lặng

Nào ai biết tôi bao lần cay đắng
Những khi nàng đang rực lửa hương yêu
Lúc lạnh lùng như tiết giá đông chiều
Bên tôi đấy, sao nàng còn đơn chiếc

Cho tôi vật vô tri nên chẳng biết
Bóng chiều rơi tôi vẫn đợi ai về
Sẽ ngả lưng rồi thiếp ngủ say mê
Và kề cận bên tôi như mọi tối

Dù hạnh phúc hay sầu đau ngàn lối
Sợi tóc mây, khô dấu lệ còn đây
Giọt mồ hôi nàng đã thấm nơi này
Làn hơi ấm, mùi da chưa phai nhạt

Tôi không chỉ si tình trong giây lát
Đã bao năm ôm ấp mối tình chung
Để mỗi đêm cùng đắp chiếc mền nhung
Hằng mơ tưởng tôi và nàng là một

Trung thành mãi dù chưa lời thề thốt
Xin nguyện làm tri kỷ suốt đời thôi
Tôi đã yêu, quả đã thật yêu rồi
Có ai biết Chiếc Giường nhiều tâm sư. 


ST (13/5/2003)