Bún Riêu 

Hai mẹ con tôi đến chợ chiều 
Từ xa văng vẳng tiếng ai rêu 
Bước gần nghe giọng rao càng rõ 
Từ chị ngồi bên nồi bún riêu 

Dưới mái tôn thưa ngả nắng chiều 
Cạnh lều vải dựng cột xiêu xiêu 
Người bưng kẻ bán, lưa thưa khách 
Hàng quán vơi dần thêm quạnh hiu 

Người phu quét dọn, bụi tung nhiều 
Quanh vũng nước dơ đã đóng rêu 
Gắng đẩy chiếc xe đầy nặng rác 
Chợ quê nghèo cũ vẻ tiêu điều 

Thằng nhỏ níu tay tôi nũng nịu 
" Mẹ ơi cái bụng nó đang kêu 
Mình ăn tô bún đây nghe mẹ 
Ðã mấy tuần rồi thèm bún riêu " 

Không được, bây giờ trời đã chiều 
Bún tươi từ sáng chắc gần thiu 
Bụng con không khoẻ chi cho lắm 
Mẹ sợ ăn vô đau bụng nhiều 

Thơm quá, thật là mùi bún riêu 
Nhìn người bán bún mặt buồn hiu 
Thằng con im lặng như đang mếu 
Thôi được, lại đây để mẹ kêu 

Chậu bún, rổ rau còn khá nhiều 
Trời hôm nay mát, chắc không thiu 
Thấy tôi, người bán tươi lên hẳn 
" Mời mẹ con cô xơi bún riêu " 

Tội nghiệp thằng con đành phải chiều 
Chị cho tô cháu chỉ chan riêu 
Còn tôi xin chị thêm rau sống 
Chút mắm tôm chanh và ớt tiêu 

Chị chan tô bún trông sành điệu 
Than đỏ dưới nồi còn lửa riu 
Vài cụm riêu màu nâu xám nhạt 
Nước trong, quả thật là cua riêu 

Rau tươi đầy đủ không gì thiếu 
Rau muống xanh dòn chẻ thật đều 
Kinh giới, tiá tô thơm tuyệt diệu 
Chuối bông cắt mỏng tốn công nhiều 

Gia vị thơm ngon, vừa ngọt địu 
Cua Ðồng làm cực biết bao nhiêu 
Ðã lâu nhớ vị riêu cua Bắc 
Cua ngọt , bún tươi mãi đến chiều 

ST

(18/3/2003)