|
Shopping với
các OTC
Một buổi chiều cuối năm,
Y đi chợ tết, mua thức ăn đă
xong và vừa gọi về nhà nhờ chồng ra
đón, đang ngồi chờ trước cửa
hiệu. Y bỗng chợt nhớ c̣n thiếu video
tape để thu các chương tŕnh ngày tết
như Kohaku Uta Gassen, hay New Year Concert trực
tiếp truyền h́nh từ Vienne .. Nếu chờ
chồng tới, đưa các thứ cho chồng
rồi sẽ đi mua cũng được, nhưng
tiếc th́ giờ, Y đành khệ nệ xách
mấy túi đồ mới mua thật to và
nặng trịch tới cầu thang cuốn.
Y hơi ngao ngán đặt các túi
xuống bực thang trước mặt ḿnh. Không
hiểu khi đặt những túi to và
nặng ấy xuống bực thang đang cuốn
lên , Y có vô ư chạm v ào người
đàn ông đứng ở bậc trên của
thang cuốn hay không, mà ông ta quay lại và
đồng thời như một phản
xạ tự nhiên, ông ta đưa tay ra,
miệng nói
- Boku ga mochimashou ( Để anh xách cho em nhé
? )
Chưa dứt lời, mặt ông ta
đă lộ vẻ bối rối, ông vội giơ
một bàn tay lên, hơi cúi đầu xuống ra
dấu xin lỗi theo cung cách của đàn ông
Nhật, miệng nói lí nhí một cách lúng túng,
ngượng ngập, nghe như là
-Gomen
nasai ! Uchi no mon(o) to machigaimashita ..
Y cũng
lúng túng, ngượng ngùng không kém, vội
lắc đầu đáp lại
-Dou
itashimashite
Định
thần lại Y bàng hoàng hết sức ngạc nhiên, không
ngờ… Hoá ra đàn ông Nhật có người
cũng chịu đi chợ xách đồ cho
vợ sao ? Lạ nhỉ !
Khi
mới tới Nhật Y đă sống trong gia
đ́nh Nhật có tới bốn ông con trai,
đă chứng kiến và hiểu rơ vị trí
của người đàn ông Nhật
trong gia đ́nh như thế nào, nên ấn tượng
của Y về đàn ông Nhật hầu như
đă không đổi từ đó. Không đời
nào mà ông chồng của bà chủ nhà trọ
của Y có thể cùng đi chợ xách giỏ
cho vợ, mà thậm chí đến mấy người
con trai cùng trang lứa với Y cũng
chẳng bao giờ làm điều đó cho mẹ
của họ. Hễ mấy ông con trai
thức dậy lúc gần trưa mà hô một
tiếng "Meishi", là y như rằng bà
mẹ sẽ cuống quưt lo dọn cơm sáng
để con kịp ăn và đi học. V́
thương hại bà mẹ, đôi khi Y vào
bếp phụ với bà làm cho nhanh. Lâu ngày, Y
bỗng nhận ra, không biết từ lúc nào,
ḿnh đă vô t́nh đi thu dọn quần áo
của mấy ông con trai cẩu thả luộm thuộm nhà này.. rải đầy trên sofa hay trước
cửa pḥng tắm, để bỏ vào
giỏ đồ giặt dùm cho bà mẹ. Thỉnh
thoảng bà c̣n nhờ Y đi chợ, dặn
ḍ nào là otousan thích món ǵ, Tsutomu và Shigeru
- con trai thứ ba và con trai út c̣n ở
chung với cha mẹ - thích món ǵ,
vậy th́ phải mua những thứ ǵ thứ
ǵ để nấu . Chẳng bao giờ nghe bà
dặn ḍ mua cho bà thứ ǵ.
Y không thể
tưởng tượng rằng ông Nhật trước
mặt Y bây giờ, chừng cũng cùng trang
lứa với Tsutomu hay Shigeru bây giờ đă
biết đi chợ xách giỏ cho vợ
!
Nhưng
mà Y chợt nhớ ra th́ từ khi lấy
chồng đến nay, có bao giờ Y
đi chợ cùng với chồng đâu nhỉ. H́nh
như chỉ có vài lần khi mới cưới
...
Bây
giờ, hôm nào chồng ở nhà và Y mua nhiều- mua
để dành ba ngày tết - như hôm
nay, th́ chồng sẽ ra đón, lúc mà Y đă mua
xong. Lập gia đ́nh từ khi cả hai c̣n đi
học, v́ vậy dường như đă có
một đạo luật bất thành văn trong
nhà : việc ai nấy làm, hai người cùng làm
một việc sẽ mất th́ giờ thêm.
Từ khi có con, Y hay đẩy xe cho con đi
dạo và đi chợ luôn thể, túi đi
chợ để trong giá phía dưới gầm
chiếc xe chở em bé. Dần dần các cửa
hàng lớn đều có dịch vụ
delivery đến tận nhà. Nếu mua
nhiều, xách nặng th́ chỉ việc đến
quầy delivery. Chỉ có điều là sau đó
phải ở nhà chờ đợi họ tới
giao hàng. Nếu không có th́ giờ chờ đợi
và không mua nhiều quá, th́ Y vẫn tự chở
bằng xe đạp. Bởi vậy mà tuy con đă
lớn ,nhưng xe đạp của Y, ngoài
chiếc giỏ phía trước ghi đông,
vẫn ...muôn thuở c̣n chiếc ghế ngồi
của trẻ con ở sau yên xe, chỉ để
chở các túi rau quả, gạo, sữa v.v.
Y chỉ
đi với chồng khi mua các món đồ như
bàn ghế giường tủ, là v́ cần có
sự ưng ư của cả hai vợ chồng
về kiểu cách. Đôi khi Y phải đi xem và
chọn trước, rồi chồng tới sau
chỉ để ..”duyệt” lại xem có
vừa ư hay không. Và nhất là khi đi chọn
quần áo cho chồng, dĩ nhiên là ..”nhân
vật chính” phải có mặt để
thử ..
Vào
những dịp sinh nhật hay lễ lạc
muốn tặng quà, Y thường chọn bít
tất hay cà vạt cho đơn giản. v́ đó
là những thứ không cần mặc thử.
Mỗi năm chỉ có chừng hai hay ba
lần, trước khi koromogae - tức là lúc thay
đổi y phục, từ quần áo mùa hạ sang thu-đông và
rồi lại từ thu-đông lạnh lẽo sang xuân-hạ ấm áp, là lúc mua thêm quần áo mới, Y hay
đi cùng với chồng đến depato.
Mỗi
lần như vậy sẽ là một đại
sự, bởi v́ trước hết là ngay từ
đầu mùa, Y đă phải nhắc nhở, hối thúc
chồng
-Ḿnh
phải đi ngay lúc đầu mùa c̣n nhiều hàng
nhiểu kiểu, mới dễ chọn anh ạ
-Size
của anh hiếm lắm, ḿnh không đi sớm
họ bán hết ngay đó anh ạ.
-Hôm nay
họ bán sold đấy anh ạ.
v.v...
Giục năm lần bẩy lượt
gần như năn nỉ, chồng mới có
vẻ chịu đi, nhưng khi nào trước khi đi chồng cũng
nhăn nhó:
-Anh ớn ba cái vụ thử
quần áo này ! Thay ra thay vô bắt mệt
!
Và không quên giao hẹn trước:
-Nói trước rồi đó, anh chỉ
thử tối đa là hai bộ thôi đó
nghe ! Được hay không là cũng thử
hai bộ thôi đó nghe!
Đó là câu cửa miệng của
chồng.
Chẳng riêng ǵ chồng, Y
nhớ rằng
ngay từ khi con c̣n bé, mỗi
lần dắt con đi mua quần áo giầy dép
th́ cậu bé con cũng nhăn nhó, giống hệt như bố.
Y hay mua quần áo cho con ở hiệu Bébé -cửa
hiệu quần áo nhi đồng của cô ca sĩ
Matsuda Seiko, và hiệu Kono ko neko , v́ kiểu
quần áo cho trẻ con ở hai hiệu đó
đẹp, dễ thương . Lần nào cũng
vậy, vừa mới bước vào
hiệu chưa bao lâu ( chồng Y bảo “chưa
bao lâu “ này chỉ là theo khái niệm thời
gian của Y ), Y c̣n đang mải chọn th́ con
đă chán nản bỏ chạy ra cửa.
Y dỗ dành măi con mới chịu vào pḥng thử. Vừa
mới thử xong một cái quần soọc
nỉ, con đă níu gấu áo mẹ, giục
-Okaasan .. Mou kaerou yo !
Lại năn nỉ, thử thêm một cái
nữa nhé. Cậu bé con phụng phịu giao
hẹn
-Một cái nữa thôi đó. Yakusoku yo
!
-Ờ, Yakusoku.
Mà đă hứa với trẻ con rồi là
phải giữ lời, nên nếu không vừa
ư th́ đành phải chờ lần khác
vậy.
Nói cho công b́nh th́ cậu bé sợ mua
quần áo vốn không phải chỉ v́ mua cho
cậu, mà ngay cả từ khi đi theo mẹ
mỗi lần mẹ đi mua quần áo cho
mẹ.
Lần đầu tiên Y nhận ra điều
đó khi Y vừa định rẽ vào quầy bán
quần áo phụ nữ th́ con nhăn nhó, chùn bước,
níu tay không cho mẹ vào..Có khi cậu bé c̣n khóc
oà lên, thậm chí lăn ra ăn vạ nữa..
Y hiểu là con sốt ruột v́ phải
ngồi chờ mẹ thử áo. Những lần
sau, Y phải đem theo đồ chơi cho con
để con đỡ chán khi đợi mẹ. Có
khi Y c̣n phải dắt con vào pḥng thử áo,
để có thể thong thả nh́n ngắm..
Khi con đă vào tiểu học hay trung học,
không c̣n bỏ chạy khi mua quần áo cho chính ḿnh,
th́ cậu ta bắt đầu có cách
trả lời hững hờ, đại khái chiếu
lệ
-Ii jya nai !
Rồi cậu
c̣n
hỏi một cách chán nản
-Mou
ii desu ka ?
Cậu chỉ muốn mẹ quyết định
mau mau, cho cậu sớm được
giải thoát khỏi cái nạn phải thay
ra thay vào cho mẹ ngắm nghía...
Y đă dại dột kể lại cho
chồng nghe những
chuyện ấy, thế là được thể,
chồng Y liền
nhắc lại điệp khúc
-Chậc, chậc ! Ghét nhất là nạn đi
mua quần áo. Thay ra thay vô, thử tới
thử lui, bắt mệt !
Khi đến hiệu quần áo, Y
thường kê khai mọi chi tiết về kích
thước và dặn trước người
bán hàng về sở thích của chồng (
mầu ǵ- thẫm hay sáng; vải ǵ- sọc hay ca
rô -), mục đích sử dụng ( đi làm
hay đi chơi , đi chơi biển hay đi chơi
núi ...) v.v..., để người bán hàng
chọn sẵn trước và loại ngay từ ṿng
đầu những bộ áo chắc chắn là không
hợp ..Bởi chồng đă ra điều
kiện chỉ chịu mặc thử tối
đa là hai .lần. !
Y chỉ lo hễ thay ra thay vào vài
lần rồi mà vẫn chưa vừa ư, th́
y như rằng, chồng sẽ sốt ruột nói liền
:
-Bữa nay tới đó đủ rồi
! Thôi, về !
Và vội vă quay đi. Dĩ nhiên là
rồi Y cũng sẽ năn nỉ :
-Hay anh chịu khó thử thêm vài cái,
c̣n hơn lại mất công đi lần khác..
Th́ chồng cũng làm theo, nhưng mà ra
chiều bất đắc dĩ.
Một đôi lần Y bận việc không
đi theo chồng được, th́ y như
rằng thoáng một cái đă thấy
chồng về. Ga nhà Y vốn có đủ các
depato nào Odakyu, Tokyu, Daimaru, Marui và mười
mấy cửa hàng lớn khác, từ nhà đi xe
đạp ra ga cũng chưa đầy 5, 6 phút
.
-Anh mua được rồi.
-Sao anh đi mau thế ?
-Ông bán hàng lựa dùm. Ḿnh đang
bận, đỡ quá .
Nhưng mà chớ có mừng vội. Sau
đó có lúc Y chợt
nhớ ra, sao không bao giờ thấy chồng mặc lại. Y có hỏi th́ chồng ngao ngán ..thú
nhận :
-Anh thấy nó làm sao ấy..không hợp với
ḿnh. Thôi để khi nào mang về quê cho
mấy đứa cháu..
Rút cuộc là Y vẫn tháp
tùng chồng, mỗi khi chồng cần mua
quần áo, và lần nào cũng phải nghe
lại điệp khúc
-Nói trước rồi đó nghe, anh
chỉ thử tối đa là hai bộ thôi đó
! Được hay không là cũng thử hai
bộ thôi đó nghe !
( 5/1/2006)
QC viết bài này từ hôm nọ ngay sau
khi đọc bài của mấy ông kể
tội đi chợ lâu của các bà vợ .
Hôm qua chủ nhật QC mới lấy
ra đọc lại, đang cười
thú vị, hăm hở tô đậm
tựa đề Shopping với các OTC toan gửi đi, th́
bất ngờ …Một Nửa đi qua ..nh́n
vào máy PC, cũng cười theo QC, hỏi
-Có chuyện ǵ mà em cười vui thế? OTC
là thẻ ǵ lạ
vậy ? Mà này, nhiều thẻ coi chừng
lộn xộn dễ mất. Em phải nhớ
giữ cẩn thận đó nghe.
Hoá ra
Một Nửa tưởng QC đang trao đổi
kinh nghiệm với bè bạn về cách đi mua
sắm dùng thẻ nào đó, như
credit card hay visa card, master card . v.v...
Chữ OTC
này dĩ nhiên không phải là tên của các ( card
) OT ǵ đâu ạ. Cũng
không phải là chữ do QC đặt ra. Mà đó
là tên gọi, do cô bạn PT đă nghĩ ra,
để gọi…ông chồng và mấy cậu con trai của cô. QC mượn dùng đỡ
cho vui ... Vả lại đây là xứ sở
của con cháu Mặt Trời đại đa
số như Tsutomu, Shigeru ..mà
OTC chính là những chữ đầu tiên
của ba chữ Ông
Trời Con …
Quỳnh
Chi (16/1/2006)
|