|
Kỷ
niệm về tuyết
Ngày đầu tiên đến Nhật vào mùa
đông, khi Y vừa về tới nhà trọ là
một gia đ́nh Nhật ở Tokyo, bà
chủ nhà vui vẻ cho biết sáng hôm đó
trời có tuyết, một làn tuyết mỏng
nhẹ.
Đó cũng là năm Nhật bản đang
tổ chức thế vận hội mùa đông
ở Sapporo ( trên đảo cực bắc Hokkaido
) với nhiều môn thể thao trên tuyết. Y
đến Nhật
ba ngày trước khi thế
vận hội bế mạc, nhưng dư âm
của thế vận hội vẫn c̣n kéo dài sau
đó, v́ Nhật đă đoạt nhiều huy chương
vàng trong dịp này. Bà chủ nhà rất vui
v́ cả thế vận hội trên tuyết
lẫn việc có cô con gái đầu tiên đến
nhà (ông bà chỉ có con trai ).
Y thầm nghĩ " Đúng là ḿnh có duyên
với tuyết rồi."
Thật ra Tokyo rất ấm áp, mỗi mùa đông
tuyết chỉ rơi chừng vài lần. Sớm
nhất là vào dịp Noel. Có năm tuyết đầu
mùa rơi đúng vào đêm giáng sinh. Nhưng có
khi phải đợi đến cuối tháng giêng
hay sang tháng hai mới có tuyết rơi. Trời
ấm nên tuyết rơi rồi cũng tan
nhanh trong ṿng vài ngày hay một tuần lễ sau.
Năm khi mười hoạ tuyết mới rơi
nhiều, và nếu gặp lúc trời lạnh
dưới 0 độ C liên tiếp nhiều ngày
sau đó, tuyết trên vỉa hè sẽ không tan
liền, sẽ bị những bước chân
dẫm lên,vừa đóng cứng vừa
trơn như đất sét.
Khi trời tuyết, những nhà ở phía ngoài
gần đầu ngơ phải dọn tuyết ngay
vào sáng hôm sau, trước khi ngựi ở trong
ngơ hay xe của họ đi ra, bởi v́ chân người
và bánh xe sẽ đè lên tuyết và tuyết
sẽ đóng băng, và vài ngày sau th́ mọi người
sẽ phải .. chụp ếch. Ở đầu
đường phải lo dọn tuyết trên
ngơ trước cửa đă đành, c̣n phải
lo dọn tuyết trên đựng đi
cạnh nhà. Nếu đó là một con đường
dốc, khi tuyết rơi dầy chừng vài
chục xăng ti mét, mà không gạt ngay sang
hai bên đựng để mở một lối
đi khi tuyết c̣n xốp, th́ chỉ
một ngày hôm sau, chỉ vài chiếc xe qua đă nén
tuyết thành băng, biến con đường
dốc ấy thành một cái cầu tuột,
không xe cộ hay khách bộ hành nào có thể qua
lại được nữa.
Có nhà riêng phải dọn tuyết th́ mệt như
vậy, nhưng khi mới đến Nhật,
mỗi khi tuyết rơi, Y thường
mừng rỡ chạy ra vườn nặn người
tuyết. Nặn người tuyết coi vậy mà
cũng khó, nếu tuyết không nhiều th́
phải đi thu góp tuyết c̣n đọng
trên các mũi xe của ngựi ta về
nặn. Hoặc là tới sân chơi bóng
của trường đại học, nặn
tuyết thành một quả bóng tṛn nho nhỏ,
đoạn đẩy quả tuyết lăn
khắp sân, cho tuyết dính vào quả tuyết
ban đầu, cứ thế to dần lên măi,
để làm thân của người tuyết. Sau
đó lại nặn một quả tuyết khác
nhỏ hơn để đặt lên ḿnh, làm
đầu người tuyết. Lấy mấy ḥn
than hay cọng cây làm mắt mũi và miệng,
cho hắn một cái mũ, cắm thêm một cái
chổi vào thân hắn và đeo vào đó một
cái găng tay ..th́ càng vui hơn.
Tiếng
Nhật gọi người tuyết là
yukidaruma. Daruma là nhà sư ngồi thiền chân
xếp bằng tṛn, nên thân h́nh ông tṛn vo như
quả bóng. Những món nợ không trả đựơc,
tiền lăi ngày càng tăng, hoặc nợ
chồng chất, được ví với h́nh ảnh của
quả bóng tuyết lăn tṛn dính tuyết và
mỗi lúc một lớn dần đó. Tiếng
Nhật gọi đó là " tiền nợ
lớn dần như yukidaruma".
Nhưng người tuyết trong phim hoạt
hoạ The Snowman cao dong dỏng, có vẻ giống
dáng người b́nh thường hơn.
Đó cũng là
cuốn phim hoạt hoạ mà Y và con đă say
mê xem đi xem lại hàng chục lần không chán.
Từ khi có con hàng năm cứ gần đến
lễ giáng sinh, Y lại thích đàn và nghe
bản nhạc chủ đề của phim này.
Tiếng nhạc êm đềm và gợi nhớ
biết bao kỷ niệm về tuyết với
con thơ.
Từ khi có con, mỗi khi tuyết rơi, hai
mẹ con lại h́ hục làm người
tuyết, và có lần c̣n làm cả nhà tuyết ,
tiếng Nhật gọi là kamakura.
Tại xứ tuyết ở miền bắc Nhật
bản, những vùng tuyết rơi ngập mái nhà,
ngựi ta có lệ cứ đến tết
th́ đắp tuyết làm thành các ngôi nhà
nhỏ, đủ lớn để kê
một chiếc bàn thấp, rồi thắp đèn
cho trẻ em vào ngồi chơi trong đó, c̣n
đặt cả hoả ḷ than để nướng
bánh dầy omochi - món ăn ngày tết
của người Nhật - . Người ta nói
rằng ngồi trong kamakura rất ấm, tuy là
kamakura làm bằng tuyết. Y chưa bao giờ
được tới tận nơi xem các kamakura
này, nhưng đựơc xem ảnh, bèn
thử bắt chước làm cho con. Tuyết
ở Tokyo th́ không nhiều để làm kamakura.
Lần đó tuyết rơi tầm tă, trời
lại lạnh buốt nên tuyết không tan. Y bèn
đi hốt tuyết bằng xô nhựa, c̣n chất
vào chiếc xe cút kít một bánh tí hon đồ
chơi, cho con đẩy về. Tuyết đắp
vào tường rào, đủ cao khoảng một
mét, được khoét một cái cửa nho
nhỏ cho cậu bé chui vào ngồi.
Thực ra, túp lều bằng tuyết mà Y
h́ hục đắp cho con ngay cạnh cổng
ra vào, nom càng giống
cái nhà của con Snoopy hơn ( Sssss..nói nho nhỏ thôi đó kẻo
cậu bé nghe được ! ) chứ không
giống kamakura của trẻ em chút nào hết !
Nhưng con Y vẫn thích lắm. Đựơc
mẹ mặc cho nhiều lớp áo, nom cậu bé ba bốn
tuổi cũng tṛn vo như ông Daruma, cậu chui vào
ngồi lọt thỏm trong đó. Giống như
hồi con c̣n mới hai tuổi, Y lấy các tông làm
thành một căn nhà, chỉ có mái che được một nửa, và ..không chừng là giống cái
chuồng nuôi thỏ (!), nhưng có cửa
ra vào, cửa sổ, có ống khói có hộp thư
.. Làm vừa xong, đă thấy cậu khệ
nệ khiêng ghế nhỏ vào để trong nhà,
và đem sách truyện tranh vào ngồi xem, làm Y
phải vội vàng gắn thêm cho cậu một cái
bóng đèn điện cho đủ sáng.
Cậu bé c̣n thích mẹ giả làm ông bưu
điện tới bỏ thư vào hộp cho
cậu.
Một lần khi đi thăm làng của người
da đỏ trên núi tuyết, lần đầu
tiên Y và con chơi tṛ trượt
tuyết trên dốc, hai mẹ con cùng ngồi vào xe
trựơt tuyết của trẻ con, mẹ ôm
con cho khỏi ngă, rồi cùng lao như bay
xuống đồi. Có khi ngă lăn dưới chân đồi,
nhưng tuyết mềm , tuyết mịn, không
hề ǵ.. Trở về Tokyo, từ đó
hễ thấy tuyết rơi là con lại chờ
mẹ lấy xe ra dốc để trượt
xuống. Đôi khi tuyết mỏng quá, không
đủ cho chiếc xe nhựa trôi đi, Y dùng
giấy các tông mỏng làm xe, buộc dây kéo
trôi đi cho con vui. Được chơi
những tṛ chơi của trẻ em ở xứ
tuyết cùng với con, Y tự nhủ thế là
ḿnh lại có được một tuổi thơ thứ
hai sau tuổi thơ thứ nhất ở
xứ nhiệt đới.
C̣n ski là môn thể thao mà thời sinh viên Y chỉ
dám đi thử một lần duy nhất. Đôi
giầy trựơt tuyết nặng quá, lại bó
chặt vào cổ chân như chiếc cùm,
đi đứng c̣n khó khăn nói chi tới trượt
! Khi cài giầy vào thanh ski, Y nghĩ ḿnh giống
hệt như con ếch đi đôi giầy
quả ớt, khổ sở măi vẫn không
giữ đựơc thăng bằng. Lần
đó , ếch Y nhà ta ́ ạch tha quả
ớt , bị chụp ếch đến khổ
sở và chụp hụt không biết bao nhiêu lần. Ôi,
ḿnh không thèm mang cùm chân như tù khổ
sai đâu, Y nghĩ bụng và quyết không bao
giờ thèm đi trượt tuyết nữa.
Thế nhưng
khi con đến
tuổi
đi học, Y đành phải
dẫn con lên vùng núi Karuizawa học trượt
tuyết, chuẩn bị trước v́
trẻ con sẽ phải đi trại trượt
tuyết với nhà trường. Sợ lỡ con
ngă trên sườn núi mà ḿnh không có ở
đó, Y cũng phải ghi tên học cùng lúc
với con, mỗi người một thầy
dậy riêng. Ai cũng bảo trẻ con học
ǵ cũng nhanh, nhất là về các môn thể
thao, chắc con sẽ biết trượt
tuyết trước mẹ. Y chán nản v́
lại phải đeo cùm vào chân và đi vào đôi thanh ski như
hai quả ớt dài quá khổ so với con
ếch bé tí.
Nhưng thật không ngờ, và kỳ diệu làm sao,
chỉ mới đựơc nửa ngày, trưa
hôm đó Y đă thấy ḿnh đang lao như bay trên
sườn núi, đuổi theo con và thầy
dậy của con bén gót. Tuyết bây giờ min màng
như thảm nhung, và Y bay là là trên đó.
Có lúc Y trựơt mau xuống phía dưới
đứng đợi con, đang chập
chững, run rẩy như con gà con trong ṿng tay
vịn của ông thầy, từ từ ḅ
xuống đồi. Người thầy
bảo thằng bé :
-Nh́n mẹ giỏi chưa ḱa ! Gambarê ( Gắng
lên ) !
Y cũng ngạc nhiên với phép mầu mà tuyết vừa
tặng cho ḿnh. Đôi chân của Y giờ
đă đựơc hoá phép, ngoan ngoăn theo ư
muốn của Y, lúc mau lúc chậm, lúc
dừng lại đột ngột, lúc
uốn lượn trên sườn đồi, chợt
dừng, rồi lại chợt bay vút đi,
nhẹ nhàng như một cánh chim..Ôi tuyệt diệu
làm sao ..Con của Y dường như cố
đuổi kịp mẹ, nên tới chiều
tối đă có thể tự trượt một
ḿnh, không cần thầy cầm tay nữa. Và
hai hôm sau, hai mẹ con, người trước
kẻ sau, đă có thể đuổi theo
nhau như sóng lượn nhịp nhàng trên sườn
núi...Tuyết quả là một món quà
tuyệt vời của thiên nhiên, đă chắp cánh
cho đôi chân của con người có thể bay
trên mặt đất. Như một giấc mơ,
chiếc cùm của người tù khổ sai dưới
chân Y ngờ đâu đă biến thành
một cụm mây trôi thanh thoát giữa
trời, đưa Y bay đi măi.
Y muốn cùng con bay măi trong mơ, nhưng theo năm tháng,
cậu bé con giờ đă bỏ xa mẹ và cùng
chúng bạn phiêu lưu tới những sườn
núi hiểm trở hơn.
Giờ đây, những khi trời tuyết và con c̣n
đi trượt tuyết chưa về, Y chỉ
c̣n ngồi ngắm tuyết giữa khuya .
Tuyết sáng thật, nhưng có lẽ ngày xưa
chữ tàu viết đậm nét chăng, chứ
chữ in thời nay nhỏ li ti và mờ lắm,
thật khó ḷng đọc sách bằng ánh
tuyết như trong điển tích. Khi đi
bộ trong màn tuyết lúc trời khô và
lạnh, bông tuyết vẩn vơ giữa
trời như những nơn bông của cây g̣n
đang bay giữa một buổi trưa nắng.
Khi đi xe điện lúc tuyết rơi, xe
đi nhanh, ngoài trời tuyết cũng rơi vùn
vụt, nh́n qua cửa kính thấy giống
hệt như đang có một trận sao băng,
sao sa trong đêm, muôn ngàn v́ sao đang
bỏ trời xuống trần thế.
Có người lại ví với tuyết rơi như
những đoản đao sắc bén đang vun vút
lao tới đâm vào da thịt làm ḿnh đau
đớn.
Nhưng có khi nào bạn đă biết cảm giác
như bị một đàn kiến khổng
lồ đốt đến tê điếng, đến
dại người, chỉ v́ tuyết không ?
Đó quả là một kỷ niệm khó quên
trong đời Y.
Hôm ấy
tuyết bắt đầu rơi từ xế
chiều và mỗi lúc một nhiều hơn. Tin
tức khí tượng đă báo động là Ô-Yuki
tức là tuyết rơi nhiều. Người
ở xứ tuyết như Hokkaido thường ..cười
..no bụng..v́ chế riễu dân Tokyo, rằng hễ
thấy trời tuyết lớn là dân Tokyo nháo nhác,
đài truyền h́nh đưa tin cấp báo liên hồi
..như bị (tuyết ) phục kích, ..như
sắp phải chạy loạn ( tuyết bay
cuồng loạn ) .. về t́nh h́nh đựng
xá hay tại các phi trường. Cũng v́
Tokyo ít có tuyết, nên các xe hơi thường
không có sẵn xích cho bánh xe, các đường
rầy bị tuyết phủ kín, không kịp
đốt lửa cho các thanh sắt của
đường rầy giăn ra, các ghi mở
đóng sẽ không chính xác và sẽ đưa
tới tai nạn. Lại c̣n nạn tuyết bám
trên cành khô làm cành cây gẫy và rơi ngáng trên đường
rầy. Mỗi lần tuyết rơi, các
đường xe điện thường
phải giảm bớt số chuyến xe, có
những đoạn đường xe phải
ngừng chạy vài giờ đồng hồ.
Hôm đó đến giờ tan sở mà tuyết
c̣n rơi. Đường tàu Odakyu-sen về
nhà Y là con đường
hay bị trục trặc nhất mỗi khi
có tuyết. Ai cũng khuyên Y nên đi đường
ṿng, dùng xe điện ngầm rồi đổi
sang đường Yokohama-sen, cũng về
tới nhà đựơc. Đường xe điện
ngầm không bị trục trặc v́
tuyết không rơi tới, nhưng khi tới ga
Nagatsuta là ga chuyển sang đường
Yokohama- sen chạy trên mặt đất, th́ nào
ngờ con đường này hoàn toàn không
chạy đựơc nữa .Nhân viên
hoả xa đang lo đi kiểm soát lại các
chỗ mở đóng ghi trên đường tàu.
Nhà ga gọi loa loan báo khuyên hành khách nên t́m các
phương tiện khác như tắc xi hay xe buưt,
v́ không biết tới chừng nào xe điện mới có thể
chạy trở lại.
Nagatsuta thực ra cách ga nhà Y chỉ hai ga,
b́nh thựng chưa tới mười phút là
tới ga nhà. Y nghĩ là ḿnh nên đi xe
buưt về nhà, bèn đi t́m chỗ xếp hàng. Không
ngờ ḍng người này cũng dài vài trăm
thước. Bến xe buưt ở trước
cửa ga xe điện, ḍng người dài
đến nỗi cái đuôi vắt lên
cầu thang đi lên tầng hai của nhà ga và cuộn
thành mấy ṿng tṛn như đám rước
rồng rắn,ngay trong nhà ga. Ḍng người
mỗi lúc được nối thêm thành
nhiều ṿng hơn, v́ người từ các
chuyến xe điện ngầm cứ đổ ra
tiếp, mà nghe đâu xe buưt chạy trên
đựng tuyết th́ chậm như sên, măi
mới có một chiếc ṿng trở lại đón
lượt khách khác.
Y bắt đầu đói và khát v́ đă hơn
10 giờ tối, đành bỏ hàng
đi gọi điện thoại về nhà và mua
nước uống. Bây giờ chỉ c̣n
có các máy bán hàng tự động. Hỡi ôi,
khi t́m thấy máy bán hàng th́ máy đă bán
hết tự bao giờ. Y gọi điện
thoại về nhà cho biết t́nh h́nh,
chồng khuyên nên đi tắc xi cho mau, nhưng
ở đó ḍng ngựi xếp hàng chờ
tắc xi cũng dài quá, Y đành quay trở
lại xếp hàng chờ xe buưt.
Đến một giờ khuya nửa đêm
Y mới tiến đến gần bến xe búyt
ở ngoài trời. Khi c̣n ở trong nhà ga th́
chỉ mệt và buồn ngủ, nhưng khi ra
khỏi toà nhà th́ bắt đầu lạnh v́ gió
và tuyết. Đứng như chôn chân trên
tuyết và trên những vũng tuyết đang
tan thành nước, đế giầy mỏng dính cũng
giá buốt như một lớp băng, cái
lạnh thấm vào bàn chân, mười đầu
ngón chân tê cóng. Cứ thế, có lẽ
gần hai giờ sáng Y mới lên đựơc
xe buưt, và về tới ga nhà.
Bến xe buưt rất xa bến xe tắc xi, và
nghĩ tới chuỵện lại phải
xếp hàng chờ xe tắc xi, Y bèn lấy xe
đạp để về cho mau. Tuyết đă
ngừng rơi từ lâu.
Leo lên xe đạp rồi Y mới
biết là tuyết rơi dầy quá, không thể
nào đi xe đạp trên lớp tuyết
đọng lại ở hai bên đựng.
Nếu đi ra giữa đường trên
vết xe hơi, th́ lớp tuyết đó lại
rất trơn trượt. Chỉ c̣n một cách
duy nhất là dắt xe đạp lội trong
tuyết.
Hai chân Y đă lạnh đến tê dại, Y không
c̣n biết là Y dắt xe hay xe dắt Y. Y có
thể dựng xe khoá lại để tạm bên
đường, b́nh thựng đi bộ
chỉ chừng mựi phút là về tới nhà.
Nhưng nếu không có chiếc xe để
dựa vào th́ có lẽ đêm hôm đó Y đă
ngă quỵ xuống giữa đường v́
mệt. Về tới nhà, đă qúa ba
giờ sáng .
Những hôm trời lạnh, vừa về
tới nhà Y thường ngâm chân trong chậu nước
nóng cho ấm người. Hôm đó , h́nh
ảnh chậu nước ấm cũng là h́nh
ảnh duy nhất đầy ắp trong tâm trí
Y khi đang lội trong tuyết trên đường
khuya.Tuyết rắng xoá khắp nơi, cảnh
sắc có lẽ rất đẹp, nhưng Y
chỉ nghĩ đến chậu nước nóng.
Y có một tấm thảm tṛn xinh xắn để
đặt chậu nước, và một chiếc
ghế mây nhỏ có tựa hẳn hoi để đặt
lên chiếc thảm đó. Khi ba đến chơi,
mỗi buổi đi chơi xa về, Y thường
sắp sẵn chiếc ghế trên thảm tṛn và
lấy sẵn khăn để trên bàn bên
cạnh, để lau khô sau khi ngâm chân. Em gái Y nói
đùa rằng đó là một nghi thức
trịnh trọng như lễ tẩy trần.
Nhưng tối hôm đó th́ không có nghi thức nào
cả, Y chạy vội vào nhà tắm mở ṿi nước
ấm đổ đầy chậu
Khi Y vừa nhúng đôi chân giá buốt của ḿnh
vào chậu nước nóng..th́ có lẽ phải
gọi đó là lễ tế thần kiến chăng
...
Y giật bắn người và vội rút chân ra
khỏi chậu nước nóng, nhưng đă quá
muộn. Có hàng triệu con kiến đỏ
đang cắn ..đốt từng vi quản li ti
trong hai bàn chân, khiến Y suưt ngất đi v́
đau đớn, tay gh́ chặt vào thành
bồn tắm, nhắm nghiền mắt lại.
Y tưởng chừng như hai bàn chân
lạnh như tuyết của Y đang bốc khói
khi vừa chạm vào nước nóng, giống
như miếng dry ice bỏ vào cốc nước
đang sủi bọt kêu xèo xèo và bốc khói.
Mỗi lần mua bánh kem có kèm theo dry ice
giữ lạnh, Y vẫn làm như vậy cho con
xem.
Hai bàn chân của Y cũng đang cháy bỏng rát,
Y muốn đôi chân mau tan thành khói để
được giải thoát ..
Lát sau cơn đau dịu lại. Đàn
kiến đỏ giăn dần giăn dần
rồi cũng bỏ đi, tha cho đôi
bàn chân tội nghiệp.
Đó là một kỷ niệm nhớ đời
của một đêm lặn lội trong tuyết.
Ngoài kỷ niệm hăi hùng ấy ra, Y
vẫn yêu tuyết, và hàng năm vẫn mong mau
đến khi tuyết rơi..
Quỳnh Chi ( 20/12/2005)
|
|