Yesterday

Murakami Haruki

Phạm Vũ Thịnh dịch

 

 

Lời người dịch:

Nguyên tác là truyện thứ 2 trong tập truyện "Onna no inai Otokotachi" (Đàn ông không có Đàn bà) xuất bản ở Nhật năm 2014.  Trong truyện có nhân vật dùng phương ngữ phương âm Kansai miền Tây Nhật Bản, khác với giọng chuẩn vùng Tokyo ở miền Đông, điều này cũng là một điểm mấu chốt của truyện; xin dùng phương ngữ Quảng Nam, quê hương của người dịch, để biểu hiện tiêu điểm đó. Những chỗ in nghiêng trong ngoặc có dấu hoa thị (*...) là chú thích của người dịch.

 

Theo chỗ tôi biết, đă viết lời ca bằng tiếng Nhật (mà lại là phương ngữ vùng Kansai) cho bài hát "Yesterday" của ban nhạc The Beatles, th́ chỉ có một người duy nhất, đó là Kitaru. Hắn thường lớn tiếng hát lên lời ca ấy khi đi tắm.

  Hôm qua là,
          ngày hôm kia của hôm mai đây nghe,
   Hay hôm qua, là ngày mai của hôm kia,...

Tôi nhớ bắt đầu là như thế đấy, nhưng dù sao th́ cũng đă là chuyện xưa quá rồi, nên không dám chắc có thực sự đúng hẳn như thế hay không. Nhưng dù ǵ đi nữa, lời ca ấy th́ từ đầu đến cuối hầu như không có ư nghĩa ǵ cả, chỉ là thứ lời quái dị hoàn toàn vô nghĩa, hoặc hoàn toàn chẳng giống chút ǵ với lời ca trong nguyên tác cả. Giai điệu hoài niệm u sầu mà đẹp đẽ nghe thật quen thuộc ấy, hợp cùng âm hưởng phương ngữ Kansai có phần chân-chất bộc-trực — hay có lẽ phải nói là không đến nỗi nhàm-chán — đă táo-bạo đến mức bỏ qua tính thực-dụng mà tạo ra một kết-hợp kỳ-diệu đến vậy. Ít nhất th́ đă vang vọng đến tai tôi như thế đấy. Tôi đă có thể chỉ cười phá lên v́ ngộ nghĩnh, mà cũng có thể đọc được thông tin ǵ đấy ẩn chứa trong đó. Nhưng ngay lúc bấy giờ th́ tôi đă chỉ ngán ngẩm mà nghe trọn bài hát mà thôi.

Theo tai nghe của tôi th́ Kitaru nói giọng Kansai gần như hoàn bích, vậy mà hắn sinh ra cũng như lớn lên đều ở khu Denenchofu, phường Ota, đô thành Tokyo. C̣n tôi th́ sinh ra và lớn lên ở vùng Kansai, nhưng tôi lại nói giọng tiêu chuẩn (của Tokyo) gần như hoàn bích. Ngẫm lại như thế th́ có lẽ chúng tôi là một cặp khá kỳ quặc.

Tôi quen hắn khi đi làm thêm ở một quán cà phê gần cổng chính trường đại học Waseda. Tôi làm việc trong nhà bếp và Kitaru hầu bàn. Khi rảnh rỗi, chúng tôi thường tán gẫu với nhau. Cả hai đều 20 tuổi và sinh nhật chỉ cách nhau có một tuần.

“Kitaru là một tên họ khác thường chứ nhỉ,” tôi nói.

"À, đúng đó, hiếm lắm đó chớ," Kitaru nói.

"Đội bóng Lotte đă có một cầu thủ cùng họ ấy đấy."

"À, cha nớ không có quan hệ chi với tui hết. Nhưng mà một cái họ hiếm có rứa nên cũng có thể có chút liên quan chi đó ở mô đó không chừng."

Thời bấy giờ, tôi đang là sinh viên năm thứ hai khoa Văn ở Đại học Waseda. C̣n hắn là học sinh lưu ban theo học một trường dự bị chờ thi lại vào Waseda. Thế nhưng đă là năm thứ hai lưu ban để dự thi rồi mà hắn vẫn không cho ấn tượng là đang cố gắng hết sức trong việc học chuẩn bị cho kỳ thi tuyển sinh. Hễ có giờ rảnh th́ hắn chỉ đọc toàn những sách hầu như chẳng liên quan ǵ đến chuyện thi cử. Những cuốn như tiểu sử của Jimi Hendrix, chơi cờ thế cờ tướng Nhật, hoặc "Vũ trụ phát sinh từ đâu?" chẳng hạn.

Hắn bảo đă đến từ nhà ḿnh ở phường Ota.

“Nhà ḿnh à?” Tôi nói. "Tôi cứ tưởng là cậu xuất thân từ Kansai chứ."

"Mô phải! Tui sinh ra rồi lớn lên cũng ở Denenchofu đó chớ."

Tôi thật sửng sốt khi nghe thế.

“Thế sao cậu lại nói giọng Kansai?” Tôi hỏi.

“Tui lớn lên rồi mới học đó mà. Nhứt quyết làm răng cũng phải học cho được."

“Lớn lên rồi mới học cơ à?"

"Nhứt quyết rồi nên đă học chăm chỉ lắm đó. Mấy thứ như động từ, danh từ, âm nhấn,... phải ghi nhớ hết trơn hết trọi. Nguyên tắc cũng giống như chuyện học tiếng Anh hay tiếng Pháp rứa thôi. Vài lần c̣n tới cả vùng Kansai để du học nữa chớ."

Tôi phục lăn. Tôi chưa bao giờ nghe nói có người nào đó "lớn lên rồi mới học" phương ngữ Kansai, "giống như học tiếng Anh hay tiếng Pháp". Càng thán phục rằng Tokyo quả thật là một thành phố rộng lớn. Tuy nghe cứ như là "Sanshiro" vậy (* nhân vật của Natsume Soseki học tṛ ở quê lên, thường thán phục trong kinh ngạc ngỡ ngàng ở chốn đô thị phố xá mới lạ).

"Tui là một đứa hâm mộ nhiệt liệt đội (* bóng chày) Hanshin Tigers từ hồi c̣n con nít. Hễ khi mô ở Tokyo mà có trận đấu của đội Hanshin th́ hay đi coi. Rứa mà cho dù có mặc bộ áo quần sọc dọc nớ ra băi ngoài reo ḥ cổ vơ đi nữa mà nói giọng Tokyo, th́ cũng chẳng ai thèm đếm xỉa tới. Chẳng ai cho nhập bọn hết. Nên tui nghĩ là ḿnh phải học tiếng Kansai mới được. Đó là lư do tại răng tui đă chịu cực chịu khổ mà học đến trào máu rứa chớ."

“Chỉ v́ động cơ như thế mà học tiếng Kansai kia à?” Tôi ngạc nhiên đến ngao ngán mà hỏi.

"Đúng rứa đó. Tới mức độ đối với tui, đội Hanshin Tigers đă là tất cả rồi. Kể từ đó, tui đă nhứt quyết chỉ nói giọng Kansai cả ở trường lẫn ở nhà nữa. Cả khi ngủ cũng mớ bằng giọng Kansai nữa chớ," Kitaru nói. "Cậu thấy răng, giọng Kansai của tui gần như hoàn bích, phải không?"

"Đúng vậy. Chỉ có thể nghĩ là cậu xuất thân từ Kansai mà thôi," tôi nói. "Có điều không phải là giọng Kansai quăng Hanshin, mà có vẻ là vùng Osaka, lại phải vào thật sâu kia mới nghe giọng đó."

"Ồ, hiểu được rơ rứa à. Tui đă tới ở đậu phường Tennoji của Osaka một thời gian trong kỳ nghỉ hè trung học cấp ba. Chỗ nớ thú vị lắm. Từ đó đi bộ tới Sở Thú cũng được nữa."

“Trọ học cơ đấy!” tôi nói, thán phục.

Kitaru nói: “Phải chi tui mà tập trung vô chuyện học thi giống như đă hết ḿnh khi học tiếng Kansai, th́ mô phải lưu ban tới hai lần!"

Quả thật tôi cũng đă nghĩ đúng như hắn nói. Mà cái lối tự ḿnh tỏ ra đần độn vừa xong, lại tự ḿnh vạch ra chỗ ngu đần như thế cũng thật đúng là kiểu Kansai rồi.

"Rứa c̣n cậu th́ xuất thân từ chỗ mô?"

"Gần Kobe," tôi đáp.

"Gần Kobe mà khoảng mô chớ?"

"Ashiya," tôi nói.

"Cha, chỗ tốt quá chớ! Cứ nói ra cho đàng hoàng như rứa ngay từ đầu th́ có phải tốt hơn không? Mắc mớ chi mà phải nói ṿng vo cho phức tạp ra rứa."

Thế nên tôi đă phải giải thích cặn kẽ với hắn. Rằng khi có ai hỏi tôi xuất thân từ đâu mà tôi trả lời là từ Ashiya, th́ chắc chắn thế nào người ta cũng sẽ tưởng tượng rằng tôi là con nhà giàu. Thế nhưng, bảo là Ashiya, chứ cũng thượng vàng hạ cám đủ hạng. Tôi th́ chẳng phải con nhà đặc biệt giàu có ǵ. Cha tôi làm việc cho một công ty chế tạo dược phẩm, mẹ tôi là người giữ thư viện. Nhà nhỏ mà xe hơi th́ cũng chỉ là một chiếc Toyota Corolla màu kem. V́ vậy, khi có ai hỏi xuất thân từ đâu th́ tôi luôn luôn trả lời là "gần Kobe" để tránh thứ định kiến ​​không cần thiết ấy.

"Rứa th́ có khác chi trường hợp của tui mô nà." Kitaru nói. "Nhà tui th́ ở Denenchofu thiệt đó, nhưng nói cho rơ địa chỉ th́ thuộc xóm nhà xoàng xĩnh thôi. Ngay cả nhà tui cũng thuộc loại tồi tàn nữa. Tới coi chơi một lần cho biết. Có khi lại nói: Chỗ ni mà là Denenchofu răng? Xạo tổ! Nhưng mà, chuyện nớ có để bụng th́ cũng chẳng ích chi. Chỉ là một địa chỉ nhà ở thôi mà. Bởi rứa, trường hợp tui th́ ngược lại, đă quyết định là ngay từ đầu cứ nói thẳng ra, kiểu như: Tui sinh ra cùng lớn lên ở Denenchofu đó.”

Tôi đă phục lăn hắn. Và chúng tôi đă trở thành như bạn bè.

Có một số lư do khiến tôi hoàn toàn không nói phương ngữ Kansai nữa sau khi dời lên Tokyo. Chứ suốt từ bé cho đến xong bậc trung học th́ đă chẳng bao giờ nói thứ ngôn ngữ Tokyo một lần nào cả. Thế mà, sau khi sống ở Tokyo khoảng một tháng th́ tôi đă rất ngạc nhiên khi để ư thấy ḿnh nói ngôn ngữ mới thật trôi chảy một cách tự nhiên. Có lẽ ngay từ đầu tôi đă có tính cách giống như con tắc kè, mặc dù chính ḿnh cũng không nhận ra điều đó. Hoặc cũng có thể tôi có cảm quan về ngôn ngữ vượt trội hơn người. Thế nào đi nữa th́ tôi có nói thẳng ra là xuất thân từ Kansai, cũng đă chẳng có ai xung quanh tin là thật cả.

Có thể kể một lư do lớn nữa khiến tôi không c̣n nói phương ngữ Kansai, là v́ tôi đă muốn được tái sinh thành một người khác hẳn trước.

Trong suốt thời gian đi tàu điện Shinkansen lên Tokyo để nhập học, tôi đă suy nghĩ một ḿnh rằng nh́n lại mười tám năm vừa qua của cuộc đời ḿnh th́ thấy hầu hết những chuyện đă xảy ra với tôi đều thực là đáng xấu hổ. Chẳng phải là muốn khoa trương mà nói như thế đâu. Thực tế đă toàn là những chuyện khó coi mà tôi không muốn nhớ lại nữa. Càng nghĩ càng thấy ghét chính ḿnh. Tất nhiên là cũng có một ít kỷ niệm đẹp chứ. Mà cũng không phải là hoàn toàn không có kinh nghiệm tươi sáng nào. Tôi thừa nhận điều đó. Thế nhưng tính ra số lượng th́ loại chuyện khiến tôi đỏ mặt hay bất giác phải ôm đầu vẫn nhiều hơn gấp bội. Ngẫm lại, lối sống lẫn lối suy nghĩ của tôi cho đến nay thật quá đỗi tầm thường đến bi thảm cùng cực, nên không đáng nhắc đến. Chủ yếu là thứ rác rưởi thiếu trí tưởng tượng của giới trung lưu đấy thôi. Những thứ như thế th́ tôi đă muốn gom tất cả lại mà nhét kín dưới đáy một ngăn kéo lớn. Hoặc là châm lửa đốt tiêu tan thành khói (mặc dù tôi không biết sẽ tạo ra loại khói ǵ). Dù ǵ đi nữa th́ tôi cũng đă muốn vứt bỏ tất cả để bắt đầu một cuộc sống mới ở Tokyo với tư cách là một con người hoàn toàn mới. Tôi muốn thử nghiệm khả-năng-tính mới là chính ḿnh ở Tokyo. Và đối với tôi, từ bỏ phương ngữ Kansai mà trang bị cho ḿnh một ngôn ngữ mới là phương cách thực dụng (đồng thời mang tính biểu tượng nữa) để làm được điều đó. Bởi rốt cuộc, ngôn ngữ chúng ta nói định h́nh con người của chúng ta. Ít nhất th́ tôi đă suy nghĩ như thế lúc mười tám tuổi.

“Xấu hổ à, mần chi mà xấu hổ rứa?” Kitaru hỏi tôi.

"Về mọi chuyện."

"Gia đ́nh không êm ấm răng?"

"Gia đ́nh chẳng phải là không êm ấm," tôi nói. "Nhưng mà thật đáng xấu hổ. Thế nào th́ chỉ ở chung với gia đ́nh là đă thấy xấu hổ rồi."

"Người chi mà kỳ lạ rứa chớ," Kitaru nói. "Ở chung với gia đ́nh th́ có chi mà phải xấu hổ? Tui ở chung với gia đ́nh vui lắm nghe."

Tôi đành im lặng. Không sao giải thích cho hay được. Như nếu có ai hỏi tôi rằng xe Toyota Corolla màu kem th́ có ǵ không được đâu, th́ tôi không biết trả lời sao cả. Nhưng mà, con đường trước nhà tôi th́ nhỏ hẹp, và bố mẹ tôi không thích ǵ việc chi tiền để có bề ngoài đẹp đẽ, chỉ có thế thôi.

"Tui th́ không chăm chỉ học hành chi mấy nên bị ba má tui cằn nhằn mỗi ngày, dĩ nhiên làm tui bực ḿnh, nhưng biết làm răng được. Bởi cằn nhằn tui là công chuyện của họ mà. Mấy chuyện như rứa th́ phải bỏ qua càng nhiều càng tốt chớ."

"Dễ tính như cậu sướng thật đấy," tôi nói, thán phục.

“Rứa cậu có bạn gái chớ?” Kitaru hỏi.

"Bây giờ th́ không có."

"Trước đây th́ có à?"

"Trước đây một tí th́ có."

"Chia tay nhau rồi hả?"

"Đúng thế," tôi nói.

"Làm răng mà chia tay rứa chớ?"

"Đấy là chuyện dài ḍng, mà hiện giờ tôi không muốn nói đến."

“Con gái xóm Ashiya phải không?” Kitaru hỏi.

“Không, không phải ở Ashiya. Mà ở Shukugawa kia. Tuy cũng gần đấy thôi."

"Đă cho làm tới chặng cuối cùng chưa?"

Tôi lắc đầu. "Chưa, chặng cuối cùng th́ chưa."

"Bởi rứa mà chia tay chớ chi?"

Tôi suy nghĩ một lúc. "Cũng có lư do đó nữa."

"Đă cho làm cho tới trước chặng cuối cùng chớ?"

"À, cho đến ngay trước chặng cuối cùng."

"Cụ thể th́ đă cho tới chỗ mô rồi?"

“Chuyện ấy th́ tôi không muốn nói,” tôi đáp.

"Rứa th́ chuyện nớ cũng là một trong mấy chuyện 'đáng xấu hổ' mà cậu nói đó hả?"

"À," tôi nói. Đó cũng là một chuyện tôi không muốn nhớ lại.

“Cậu cũng là một đứa phức tạp quá chớ!” Kitaru nói với vẻ thán phục.

*

Lần đầu tiên tôi nghe Kitaru hát những ca từ quái lạ nhại bản "Yesterday" ấy là tại pḥng tắm nhà hắn ở Denenchofu, mà tôi thấy đâu phải là khu nhà xoàng xĩnh, và nhà hắn cũng đâu phải tồi tàn như hắn nói. Đó là một ngôi nhà b́nh thường trong một khu vực b́nh thường. Nhà cũ, nhưng lớn hơn ngôi nhà ở Ashiya của tôi, chỉ không đặc biệt sang trọng ǵ thôi. Lại nữa, xe hơi nhà hắn là xe Golf màu xanh biển kiểu ngay trước đời mới nhất. Mỗi khi về đến nhà, thế nào việc đầu tiên hắn làm cũng phải là đi tắm cái đă. Và một khi đă vào pḥng tắm là hắn ở riết trong đó thật lâu. V́ vậy, tôi hay mang một chiếc ghế tṛn nhỏ vào pḥng thay đồ, ngồi đó mà nói chuyện với hắn qua khe cửa pḥng tắm. Không trốn vào đó th́ thế nào cũng bị bắt phải nghe mẹ hắn kể lể dài ḍng, chủ yếu là những lời phàn nàn không dứt về đứa con trai khác đời không chịu cần mẫn học hành. Thế nên lại phải nghe hắn lớn giọng tự tác tự diễn những ca từ quái dị đó đặc biệt cho tôi nghe - tuy không biết có phải là hắn cố ư như thế thật không.

“Lời ca nghe chẳng có ư nghĩa ǵ cả,” tôi nói. "Nghe chỉ như là cậu đang giễu nhại bài hát Yesterday thế thôi."

"Đừng nói càn chớ. Có giễu nhại chi mô nà. Mà cho dù giả thử có làm rứa đi nữa, vô nghĩa chẳng phải là chỗ hay, nguyên từ đầu là ư thích của John đó răng? Chớ chi nữa?"

"Paul mới là người đă viết nhạc và lời cho bài Yesterday đấy chứ."

"Thiệt rứa à?"

“Chắc chắn là thế,” tôi khẳng định. "Paul đă sáng tác bài ấy, một ḿnh vào pḥng thu âm chơi guitar và hát. Sau đó tự ḿnh thêm vào phần nhạc đệm cho ban nhạc tứ tấu đàn dây. Các thành viên khác th́ đă không có ai tham gia vào đấy cả. Ba người kia đă cho rằng bài ấy có hơi quá nhẹ, quá mềm dịu không đúng với phong cách của ban Beatles. Mặc dù bài hát vẫn mang tên Lennon-McCartney."

“Hừm. Mấy chuyện thâm cung bí sử nớ th́ tui không rành"

"Đâu phải là thâm cung bí sử ǵ. Đó là sự thật bao nhiêu người đă biết trên toàn thế giới rồi," tôi nói.

 

"Mà thôi, mấy chuyện chi li nớ th́ răng cũng được," Kitaru nói với giọng điệu thư thả bất cần, từ trong hơi nước nóng "Tui chỉ tự tiện mà hát chơi trong pḥng tắm nhà ḿnh thôi. Chớ có phải thu vô dĩa bán mô nà. Chẳng xâm phạm bản quyền sáng tác, mà cũng chẳng làm phiền tới ai. Có mắc mớ chi mô mà cằn nhằn từng chút rứa chớ."

Nói thế xong, hắn lại cất giọng hát ngân vang thật đúng điệu ca nhạc pḥng tắm. Hát thật khoái trá cả đoạn nốt nhạc lên cao. Những ǵ như...

  "Mới đây mà,
                     nàng c̣n bên tui cho tới hôm qua,

Ngay nơi đây chớ có xa xôi chi mô..."

hoặc đại loại như vậy. Rồi hai tay cũng hào hứng múa may vung văi nước làm như tiếng nhạc đệm theo nữa.

Có lẽ lúc ấy tôi làm ǵ đấy phụ họa theo th́ cũng tốt, nhưng đă chẳng làm sao mà có tâm t́nh như thế được. Chẳng vui thú ǵ khi phải làm bầu bạn với một người ngâm suốt cả tiếng đồng hồ trong bồn tắm và nói chuyện lan man dông dài với nhau qua cửa kính.

"Nhưng mà làm sao cậu có thể ngâm trong bồn tắm lâu đến như vậy? Thân thể không bị phồng lên đầy nước sao chứ?" Tôi nói.

Chứ tôi th́ từ xưa rồi vẫn quen vào tắm chỉ trong một thời gian ngắn thôi. Bởi chóng thấy chán việc ngâm ḿnh ngồi yên trong nước nóng. Ngồi trong bồn tắm th́ tôi không thể đọc sách hoặc nghe nhạc được. Không có những thứ như vậy th́ tôi không tiêu khiển cho qua thời gian được.

"Ngâm ḿnh trong bồn tắm thiệt lâu th́ đầu óc tui thư giăn và th́nh ĺnh nảy ra nhiều ư tưởng hay lắm nghe." Kitaru nói.

"Ư tưởng hay lắm như là lời bài hát Yesterday ấy à?"

"Ừ th́, cũng là một trong số nớ." Kitaru nói.

Tôi nói: "Nếu cậu có th́ giờ để suy nghĩ ra những ư tưởng ǵ ǵ đấy như thế, mà thay vào đấy cậu học hành nghiêm túc hơn một tí cho kỳ thi tuyển sinh th́ hay biết bao nhiêu."

"Ê,  ê…, đến cậu mà cũng nói chi nhàm chán quá rứa. Cứ nói chuyện giống y chang mẹ tui. C̣n trẻ th́ đừng có nói kiểu lập nghiêm dạy đời rứa chớ."

"Nhưng mà này, lưu ban đến hai năm th́ hẳn đă đến lúc cậu cũng phát ngán rồi chứ?"

"Tất nhiên là phát ngán rồi. Tui cũng muốn sớm trở thành sinh viên đại học, để được b́nh tĩnh nhàn nhă chớ. Cũng muốn hẹn ḥ thiệt thọ với người thương nữa đó."

"Thế th́ nên chú tâm nhiều hơn một chút mà học tập mới được chứ."

“Điều nớ th́...” Kitaru nói với giọng ngập ngừng. "Nếu tui có thể làm được th́ đă làm từ mấy đời rồi..."

“Học đại học cũng nhàm chán lắm đấy,” tôi nói. "Vào đại học rồi th́ thất vọng ngay thôi. Chắc chắn như thế. Thế nhưng, không vào được th́ lại c̣n buồn chán hơn."

"Nói rứa là chính luận đó," Kitaru nói. "Đúng quá nên tui không c̣n lời chi để nói lại hết."

"Thế th́ tại sao cậu không chịu học?"

“Tại v́ không có động lực thúc đẩy thôi,” Kitaru nói.

“Động lực à?” Tôi nói. "Chứ được hẹn ḥ thật thụ với người yêu như cậu muốn cũng là một động lực thúc đẩy tuyệt vời đấy chứ."

"Chuyện nớ th́…," Kitaru nói. Rồi từ cổ họng hắn rịn ra tiếng ǵ đó nghe giống như nửa thở dài, nửa rên rỉ. "Nói ra th́ dài ḍng lắm, nhưng mà trong tui đây có thứ chi giống như phân liệt rứa đó."

Kitaru có một bạn gái đă quen thân từ hồi c̣n học tiểu học. Bạn gái từ thời thơ ấu đấy. Đă là bạn học cùng lớp nhưng nay th́ cô ấy đang theo học tại Đại học Sophia, sinh viên khoa Văn học Pháp và là thành viên của câu lạc bộ quần vợt. Tôi đă được hắn cho xem một bức ảnh của cô ấy, xinh đẹp đến khiến tôi muốn huưt sáo miệng tán thưởng. Phong cách trang nhă mà dáng vẻ cũng thật tươi tắn sinh động. Nhưng bây giờ th́ hai người không gặp nhau nhiều. Đă bàn luận với nhau và quyết định rằng cho đến khi Kitaru thi đỗ vào đại học th́ tốt hơn hết là nên kiềm chế chuyện giao du nam nữ để khỏi làm trở ngại việc học của Kitaru. Mà chính Kitaru là người đă đề nghị như thế. Và cô ấy đồng ư, "Vâng, nếu anh đă nói thế." Nói chuyện qua điện thoại rất nhiều, nhưng chỉ gặp nhau mỗi tuần nhiều lắm là một lần, mà cũng chỉ giống như một cuộc gặp mặt hơn là một buổi hẹn ḥ. Hai người cùng uống trà và kể cho nhau về t́nh h́nh sinh hoạt hiện tại của họ. Tay nắm tay. Trao nhau nụ hôn nhẹ. Nhưng gắng không tiến xa hơn thế. Thật là cổ điển.

Cho dù bản thân Kitaru không đặc biệt đẹp trai ǵ, nhưng khuôn mặt cũng cân chỉnh thanh lịch. Không cao mấy, thân h́nh mảnh mai, kiểu tóc kiểu ăn mặc cũng đơn giản thôi. Chỉ cần hắn im lặng là trông như một thanh niên ở thành phố lớn, có giáo dục tốt và nhạy cảm. Sánh vai với cô ấy th́ đúng là một cặp xứng đôi. Nếu gắng gượng mà chỉ ra khuyết điểm, th́ đó là cấu trúc khuôn mặt của hắn tạo ấn tượng cho người ta rằng "anh chàng này có hơi thiếu cá tính và chủ trương," chỉ chừng đó thôi. Thế nhưng một khi hắn mở miệng, ấn tượng đầu tiên đó (* thanh niên ở thành phố lớn, có giáo dục tốt và nhạy cảm, tuy có hơi thiếu cá tính và chủ trương) nhanh chóng sụp đổ tan tành như lâu đài cát bị giống chó săn Labrador khỏe mạnh giẫm nát. Ai cũng sửng sốt v́ cái giọng the thé của hắn nói lên thật thông thạo phương ngữ Kansai. Bởi giọng nói ấy đối chọi quá mănh liệt với ngoại h́nh của hắn. Ngay cả tôi ban đầu cũng đă phải bàng hoàng nữa là.

“Nè, cậu không cảm thấy cô đơn mỗi ngày khi không có bạn gái răng?” Một ngày nọ, Kitaru hỏi tôi.

“Chẳng phải là không thấy cô đơn,” tôi đáp.

"Tanimura nè, rứa cậu có muốn thử bầu bạn với bạn gái của tui không?"

Tôi hoàn toàn không hiểu Kitaru muốn nói ǵ. "Bầu bạn nghĩa là sao?"

"Được người lắm đó nghe. Người đẹp, mà thành thiệt, đầu óc cũng sáng láng nữa. Tui bảo đảm mà. Cậu bầu bạn cũng chẳng lổ lả chi mô." Hắn nói.

“Tôi đâu có nghĩ đến chuyện lổ lả ǵ,” tôi nói, vẫn chưa thấy được mạch lạc của câu chuyện. "Nhưng mà, tại sao tôi lại phải bầu bạn với bạn gái của cậu chứ? Không hiểu lư lẽ ra làm sao cả."

"Tại v́ cậu là một chàng trai tốt lắm đó mà," Kitaru nói. "Chớ nếu không th́ tui mô có đặc biệt mà nói ra chuyện ni."

Nghe chẳng ra lời giải thích ǵ cả. Giữa việc tôi là một chàng trai tốt lắm (giả dụ có thật là như vậy đi nữa) và việc tôi đi bầu bạn với bạn gái của Kitaru th́ có mối quan hệ nhân quả nào chứ?

"Erika (đó là tên của cô nớ) với tui học cùng một trường tiểu học địa phương, rồi cùng một trường trung học cơ sở và trung học phổ thông," Kitaru nói. "Nói tóm lại là, tụi tui như đă cùng sống chung với nhau từ hồi nhỏ cho tới bây chừ. Tự nhiên mà trở thành một cặp trai gái rồi, mà cả mọi người xung quanh cũng công nhận như rứa. Bạn bè, cha mẹ, cả thầy cô giáo cả hai bên nữa. Thân thiết với nhau tới mức như dính cứng vô không c̣n chút khe hở nữa đó"

Kitaru áp chặt hai ḷng bàn tay vào nhau.

"Bởi rứa, nếu cả hai đứa mà sát cánh cùng vô đại học suôn sẻ, th́ cuộc đời vạn sự hanh thông. Rứa mà như cậu thấy đó, tui rớt bịch kỳ thi tuyển vô đại học. Tui chẳng biết đă có chuyện chi xảy ra ở chỗ mô rồi, mà nhiều chuyện đă từ từ lệch lạc đi từng chút một. Tuy tất nhiên tất cả chuyện nớ là lỗi tại bản thân tui chớ chẳng phải ai khác."

Tôi im lặng lắng nghe.

"Bởi rứa nên có thể nói là tui đă bị cắt đứt ra làm hai," Kitaru nói, hai ḷng bàn tay rời nhau.

Bị cắt đứt đôi à?

“Cắt đứt đôi như thế nào?” Tôi hỏi.

Kitaru nh́n đăm đăm vào ḷng hai bàn tay ḿnh một lúc, rồi nói "Nghĩa là, tui một mặt th́ lo lắng bồn chồn. Trong khi tui c̣n đang đi học ở một trường dự bị vô dụng, học ôn mấy bài thi vô dụng, th́ Erika đang tận hưởng cuộc sống đại học. Vui thú chơi quần vợt, hay làm chuyện chi khác. Kết được bạn mới, có khi c̣n hẹn ḥ với chàng trai khác không chừng. Hễ nghĩ tới chuyện như rứa là đầu óc tui quay cuồng, cảm thấy chỉ có ḿnh là bị bỏ lại phía sau. Cậu hiểu cảm giác đó chớ?"

"Tôi nghĩ là hiểu được," tôi nói.

"Nhưng mà, mặt khác th́ ngược lại, tui cảm thấy nhẹ nhơm hơn một chút! Nói tóm lại, nếu tụi tui cứ tiếp tục sống y nguyên như ri, tiếp diễn cuộc sống lứa đôi thân thiết, không thấy có vấn đề chi, cũng chẳng đổ bể, th́ tui lo không biết tương lai sẽ ra răng. Thay vô đó, chi bằng lúc ni hăy thử mỗi đứa rẽ qua một con đường khác của riêng ḿnh, rồi nếu thấy rằng vẫn cần có nhau, th́ lúc nớ sẽ quay lại với nhau cũng được. Nghĩa là tui hay nghĩ cũng có chọn lựa như rứa nữa chớ. Cậu hiểu rứa không? ”

"Cảm thấy như hiểu được, mà cũng cảm thấy không hiểu mấy," tôi nói.

"Nói cách khác, sau khi tui tốt nghiệp đại học, vô làm việc ở một công ty mô đó, rồi kết hôn với Erika, được mọi người chúc phúc là một cặp xứng đôi, có chừng hai đứa con cho đi học ở trường Tiểu học Denenchofu của phường Ota quen thuộc, mỗi chủ nhật cả nhà ra bờ sông Tamagawa chơi, cứ rứa mà Ob-la-di Ob-la-da (* bản nhạc của ban Beatles, gợi ư là dù ǵ đi nữa, ḍng đời vẫn cứ trôi xuôi)... Tất nhiên, cuộc đời như rứa th́ tui cũng chẳng hề nghĩ là tồi tệ chút chi hết. Nhưng mà cũng chẳng phải là trong đầu tui không có niềm lo âu rằng đời người mà cứ suôn đuột như rứa, cứ vui sướng hoài chẳng có trắc trở chi hết, th́ có nên không?"

"Ở đây cậu đặt nghi vấn về cuộc đời mà cứ an nhiên, êm xuôi, thoải mái măi đấy à?"

"À, đại khái là rứa đó."

Tuy vẫn c̣n thắc mắc không hiểu cuộc đời mà cứ an nhiên, êm xuôi và thoải mái th́ có vấn đề ǵ ở chỗ nào, nhưng tôi quyết định không truy cứu thêm nữa v́ câu chuyện với hắn sẽ quá dài ḍng.

“Nhưng mà hăy gác chuyện ấy sang một bên, mà trở lại câu hỏi tại sao tôi và bạn gái của cậu lại phải bầu bạn với nhau chứ?” Tôi hỏi.

"Nếu Erika rứa rồi cũng sẽ kiếm bạn trai khác th́ chi bằng bầu bạn với cậu c̣n hơn. Bởi cậu th́ tui biết rơ. Mà với cậu th́ tui c̣n hỏi được về t́nh h́nh của Erika nữa."

Nghe có vẻ không hợp luận lư ǵ mấy, nhưng kể ra th́ tôi cũng có hứng thú muốn gặp người yêu của Kitaru xem sao. Trông ảnh th́ cô là một người đẹp thật bắt mắt, mà tôi cũng muốn biết tại sao một cô gái như thế lại kết bạn t́nh với một kẻ lập dị khác đời như Kitaru. Tôi luôn nhút nhát, nhưng tính ṭ ṃ của tôi th́ khá mạnh mẽ.

“Thế cậu đă tiến được bao xa với cô ấy rồi nào?” Tôi hỏi thử.

"Về quan hệ t́nh dục hả?" Kitaru nói.

"Ừ. Cậu đă đi hết chặng cuối chưa?"

Kitaru lắc đầu. "Chuyện đó th́ khó làm quá. Đă quen biết nhau từ khi c̣n nhỏ rồi, nên bây chừ mà biểu cho cởi quần cởi áo, vuốt ve đụng chạm vô thân thể nhau, lại phải sửa bộ tịch cho nghiêm mà làm những chuyện như rứa th́ tui thấy răng mà dị hợm quá. Đối với một cô gái mô khác th́ tui chẳng có chi phải nghĩ như rứa, chớ chuyện đút tay vào trong quần cô hay chỉ tưởng tượng ra những chuyện như rứa với Erika th́ tui nghĩ tự nó đă không phải là một điều tốt rồi. Cậu hiểu rứa chớ?"

Tôi th́ không hiểu được bao nhiêu.

Kitaru lại nói. “Tất nhiên, cũng đă hun nhau, hay nắm tay nhau rồi chớ. Cũng đă chạm tay vô ngực qua lớp áo. Nhưng mà nửa như giỡn chơi thôi. Th́ cũng hứng khởi lên chút đỉnh, nhưng vẫn không có dấu hiệu chi là muốn tiến tới thêm nữa.”

"Dấu hiệu hay ǵ ǵ đấy, chẳng phải phần lớn là tùy theo đà ḍng chảy mà tự ḿnh cố gắng tạo ra để thúc đẩy ḿnh tiến lên đấy sao?" Tôi nói. Người ta gọi là t́nh dục đấy thôi.

"Không, không phải rứa mô. Trường hợp tụi tui th́ không tiến tới như rứa được." Kitaru nói. "Tại làm răng th́ tui không giải thích cho hay được. Ví dụ, khi thủ dâm, th́ cậu tưởng tượng lên h́nh bóng của một cô gái cụ thể mô đó, phải không?"

“Ừ th́ thế,” tôi nói.

"Nhưng mà tui th́ không làm răng mà tưởng tượng ra Erika như rứa được. Cứ cảm thấy làm như rứa là không nên. Bởi rứa, trong lúc nớ th́ tui lại tưởng tượng về mấy cô gái nào khác tê. Mấy cô mà tui chẳng thích chi lắm. Cậu nghĩ răng?"

Tôi suy nghĩ về điều đó một hồi, nhưng không thể đưa ra kết luận nào được. Đến chuyện thủ dâm của người khác th́ quá khó hiểu đối với tôi. Ngay cả chuyện của chính ḿnh mà vẫn c̣n có chỗ chưa hiểu được nữa là.

“Dù chi đi nữa th́, tại răng không thử gặp mặt ba đứa tụi ḿnh một lần cho biết?” Kitaru nói. "Sau đó cứ từ từ mà suy nghĩ cũng được."

*

Thế là tôi, Kitaru và bạn gái của hắn (họ tên đầy đủ là Kuritani Erika) đă gặp nhau vào một buổi chiều chủ nhật tại một quán cà phê gần ga Denenchofu. Cô ấy cao không kém Kitaru, da rám nắng, mặc chiếc áo ngắn tay màu trắng là phẳng phiu và một chiếc váy ngắn màu xanh biển. Trông giống như mô h́nh mẫu mực của nữ sinh viên con nhà gia thế xuất thân từ khu vực Yamanote, trung tâm Tokyo. Một phụ nữ yêu kiều đúng như trong ảnh, nhưng khi là người thật đứng ngay trước mắt ḿnh th́ tôi bị thu hút bởi sức sống ngồn ngộn thẳng thắn của toàn bộ cơ thể của cô, c̣n hơn cả vẻ ngoài đẹp đẽ ấy. Có ǵ đấy trái ngược hẳn với ấn tượng đường thẳng mỏng mảnh của Kitaru.

Kitaru giới thiệu chúng tôi với nhau.

"Em rất vui v́ Aki-kun có bạn," Kuritani Erika nói. Tên của Kitaru là Akiyoshi. Cô ấy là người duy nhất trên thế giới này gọi hắn là Aki-kun.

Kitaru nói: "Em cường điệu quá rứa. Chi chớ bạn th́ tui có cả đống rồi."

"Nói dối!" Erika nói thẳng thừng. "Người này th́ đúng như anh Tanimura thấy đấy, v́ vậy mà rất khó kết bạn. Mặc dù lớn lên ở Tokyo, nhưng chỉ nói phương ngữ Kansai, mở miệng ra th́ chỉ nói về đội bóng Hanshin Tigers và cờ thế cờ tướng thôi, cứ như là muốn chọc cho người ta bực bội. Người lệch lạc như thế làm sao mà kết giao suôn sẻ với mọi người b́nh thường được."

“Em nói rứa chớ, thằng ni cũng là một anh chàng quái đản lắm đó,” Kitaru nói và chỉ vào tôi. "Mặc dù xuất thân từ Ashiya, mà chỉ nói toàn phương ngữ Tokyo thôi đó."

"Chứ đấy là điều khá b́nh thường mà?" Erika nói, "Ít nhất th́ vẫn thường thấy hơn là trường hợp ngược lại."

"Ê, ê..., rứa là phân biệt đối xử về văn hóa đó nghe," Kitaru nói. "Văn hóa th́ phải được đánh giá tương đương chớ! Làm răng mà có chuyện phương ngữ Tokyo lại quư hơn phương ngữ Kansai được?"

"Này anh, có thể là tương đương, thế nhưng kể từ Minh Trị Duy tân, ngôn ngữ của Tokyo đă trở thành tiêu chuẩn diễn đạt của người Nhật Bản rồi", Erika nói. "Bằng chứng là, chẳng hạn không hề có bản dịch tiếng Kansai nào cho cuốn  'Franny và Zooey' của Salinger cả, phải không nào?"

“Nếu có bán ra th́ tui mua liền,” Kitaru nói.

Tôi cũng nghĩ sẽ mua ngay, nhưng im lặng. Hạn chế việc nói chen vào th́ hơn.

"Dù sao đi nữa, đấy vẫn là thường thức được đồng thuận chung rồi," Erika nói. "Chỉ là bộ năo của Aki-kun lập dị mà có thiên kiến đấy thôi."

Kitaru nói: "Lập dị mà có thiên kiến nghĩa là răng? Đối với tui, phân biệt đối xử về văn hóa mới là một thiên kiến ​​có hại hơn nhiều chớ."

Erika đă khôn ngoan tránh khỏi luận điểm ấy mà chọn thay đổi đề tài.

"Trong câu lạc bộ quần vợt của em cũng có một cô gái đến từ Ashiya đấy," Erika nói với tôi. "Cô ấy tên là Sakurai Eiko, anh có biết cô ấy không?"

"Tôi biết," tôi nói. Sakurai Eiko là một cô gái cao ng̣ng với chiếc mũi có h́nh dáng kỳ dị; cha mẹ cô kinh doanh một sân gôn lớn. Cô ta kênh kiệu, tính t́nh không tốt mấy. Ngực cũng gần như không có. Có điều cô ta chơi quần vợt rất giỏi từ lâu, thường tham dự các giải thi đấu. Là một người mà tôi không bao giờ muốn gặp lại, nếu có thể.

“Thằng ni là một chàng trai ngon lành lắm nghe, nhưng hiện chừ chưa có bạn gái,” Kitaru nói với Erika. Về tôi đấy. "Ngoại h́nh coi cũng đường được, có chút tài năng, mà suy nghĩ cũng thiệt là đàng hoàng, chớ không như tui. Biết được nhiều chuyện mà cũng hay đọc mấy cuốn sách ngó bộ khó hiểu. Coi người ngợm cũng khá sạch sẽ, tui nghĩ có vẻ không mắc bịnh chi quá nặng. Tui cho là một thanh niên ngon lành có tương lai hứa hẹn lắm đó."

"Được rồi," Erika nói. “Câu lạc bộ của em cũng có nhiều thành viên mới rất dễ thương, giới thiệu cho anh được lắm.”

"Không, không phải rứa mô," Kitaru nói. "Em... em có thể bầu bạn cá nhân mà đi chơi với hắn giùm được không? Chớ tui c̣n là thân lưu ban học thi, không thể bầu bạn với em được như ư ḿnh muốn. Nói là thay cho tui th́ có vẻ khó nghe, nhưng mà tui nghĩ thằng ni th́ có thể trở thành người bầu bạn rất tốt với em, mà tui cũng có thể yên ḷng được nữa."

“Yên ḷng nghĩa là sao?” Erika hỏi.

"Nghĩa là, tui biết rơ cả hai người, và tui cảm thấy yên ḷng hơn là việc em hẹn ḥ với một người xa lạ."

Erika nheo mắt nh́n đăm đăm vào khuôn mặt của Kitaru như đang nh́n một bức tranh phong cảnh vẽ sai phương pháp viễn cận. Rồi cô nói chậm răi. "Nghĩa là anh bảo em hẹn ḥ với anh Tanimura đấy à? Anh ấy là một chàng trai ngon lành, nên Aki-kun nghiêm túc mà khuyến khích em và anh ấy kết bạn với tư cách nam và nữ đấy à?"

"Cũng mô phải là một ư tưởng tồi tệ, phải không? Hay là em đă có người mô khác làm bầu bạn rồi?"

"Không, đâu có người nào như vậy," Erika lặng lẽ nói.

"Rứa th́ em bầu bạn với thằng ni cũng tốt chớ? Giống như giao lưu văn hóa rứa mà."

“Giao lưu văn hóa,” Erika nói và nh́n tôi.

Không lời ǵ nói ra mà mong có được tác dụng tốt, nên tôi giữ im lặng. Tôi cầm chiếc th́a cà phê lên chăm chú nh́n hoa văn trên đó ra vẻ hứng thú. Giống như nhân viên kiểm phẩm của viện bảo tàng đang kiểm tra hiện vật đă đào ra từ mộ cổ Ai Cập vậy.

“Giao lưu văn hóa là ǵ chứ?” Cô hỏi Kitaru.

"Nghĩa là, tui nghĩ lúc ni mà đưa vô một quan điểm khác coi thử ra răng, th́ đối với tụi ḿnh cũng chẳng phải là điều tệ hại chi..." Kitaru nói.

"Anh nghĩ giao lưu văn hóa là như thế đấy à?"

"Th́ tui muốn nói là..."

"Được lắm," Erika nói quả quyết. Cứ như là nếu có cây bút ch́ trước mắt, có lẽ cô đă cầm lên mà bẻ găy làm đôi. "Nếu Aki-kun nói thế th́ chúng ta hăy giao lưu văn hóa đi nào."

Cô nhấp một ngụm trà, đặt chiếc tách xuống đĩa rồi quay sang tôi và mỉm cười. "Vậy th́, anh Tanimura. Aki-kun cũng đă khuyến khích như thế rồi, vậy th́ chúng ta hẹn ḥ với nhau đi nhé. Vui lắm chứ nhỉ. Lúc nào th́ tốt?"

Tôi không thốt ra được lời nào cả. Ngay lúc quan trọng th́ không sao thốt ra được lời nói thích hợp, là một trong những khuyết điểm của tôi. Cho dù chỗ ở thay đổi hay ngôn ngữ có khác đi, th́ khuyết điểm căn bản như thế vẫn khó mà khắc phục được.

Erika lấy từ trong xách tay ra một cuốn sổ bọc da màu đỏ, mở trang kiểm tra lịch tŕnh. "Thứ bảy tuần này anh có rảnh không?"

“Thứ bảy th́ tôi không có dự định nào cả,” tôi nói.

"Vậy th́ quyết định là thứ bảy này nhé. Thế, chúng ta đi đâu nào?"

“Hắn thích coi phim,” Kitaru nói với Erika. “Ước mơ tương lai của hắn là viết kịch bản cho phim ảnh đó. Hắn c̣n tham gia Hội Nghiên cứu Kịch bản nữa chớ."

"Thế th́, chúng ta đi xem phim nhé. Loại phim nào th́ được nhỉ? Ừm, anh Tanimura nghĩ hộ đi nhé. Em chỉ không thích xem phim kinh dị thôi, chứ các loại phim khác đều cùng đi xem được cả."

“Cô ni th́ nhát gan lắm,” Kitaru nói với tôi. "Hồi c̣n con nít, mấy lần hai đứa đi coi căn nhà ma ám trong vườn chơi Korakuen th́ cứ níu chặt tay tui rứa đó..."

"Sau khi xem phim th́ thư thả đi ăn nhé," Erika lảng đi mà nói với tôi. Rồi ghi số điện thoại của ḿnh vào mảnh giấy ghi chú mà đưa cho tôi. "Đây là số điện thoại của em. Khi nào quyết định xong địa điểm và thời gian th́ anh gọi cho em nhé?"

Thời đó tôi không có điện thoại riêng  (xin hiểu cho, đấy là thời đại mà điện thoại di động là thứ ǵ, h́nh dung ra sao th́ chưa ai thấy được cả) nên tôi đă cho cô ấy số điện thoại ở chỗ làm thêm của tôi. Rồi liếc nh́n đồng hồ.

"Xin lỗi, nhưng tôi phải về trước," tôi gắng nói thật vui vẻ. "Bởi c̣n một báo cáo phải viết cho xong vào ngày mai."

“Thứ nớ th́ mặc kệ đi,” Kitaru nói. “Ba đứa ḿnh gặp được nhau như ri, răng không thong thả mà nói chuyện cho đă. Gần đây lại có quán ḿ thiệt ngon nữa đó."

Erika không góp ư kiến ǵ. Tôi đặt phần tiền cà phê của ḿnh lên bàn rồi rời đi. Tôi nói đó là một báo cáo rất quan trọng, v́ vậy tôi xin lỗi phải về. Thật ra th́ chỉ là loại báo cáo lấy lệ sao cũng được.

"Tôi sẽ gọi cho cô vào ngày mai hoặc ngày kia," tôi nói với Erika.

"Em sẽ đợi," cô ấy nói, với một nụ cười thật ngọt ngào trên khuôn mặt. Ấn tượng của tôi th́ đấy là một nụ cười có chút ǵ đó quá ngọt ngào hơn là thật.

Bỏ lại hai người, rời quán cà phê bước về phía nhà ga, tôi tự hỏi: "Ḿnh đang làm ǵ đây ở chốn như thế này?" Một khi đă quyết định xong điều ǵ đấy, lại trầm ngâm tự hỏi làm thế nào mà lại thành ra như thế này mất rồi, cũng là một khuyết điểm của tôi nữa.

*

Thứ bảy tuần đó, tôi đă hẹn gặp Erika ở Shibuya rồi đi xem một bộ phim của Woody Allen lấy bối cảnh ở New York. Bởi khi tôi gặp và nói chuyện với Erika, tôi có cảm tưởng là cô ấy có lẽ thích một thứ ǵ đó kiểu như Woody Allen. Và tôi không nghĩ Kitaru đă từng rủ cô ấy đi xem loại phim như thế. May mắn đă xem được cuốn phim hay và cả hai chúng tôi đều có tâm trạng vui thích khi rời rạp.

Sau một hồi dạo bước quanh các phố trong hoàng hôn, chúng tôi vào một nhà hàng Ư nhỏ ở Sakuragaoka, gọi một chiếc bánh pizza và uống rượu vang Chianti. Quán ăn xuề x̣a và không quá đắt. Ánh sáng đèn được bớt xuống, bàn nào cũng thắp nến (các nhà hàng Ư vào thời đó thường thắp nến; khăn trải bàn là vải kẻ ô vuông). Chúng tôi đă nói với nhau đủ thứ chuyện. Kiểu tṛ chuyện của sinh viên năm thứ hai đại học trong buổi hẹn ḥ đầu tiên (có lẽ gọi là buổi hẹn ḥ cũng được rồi). Về cuốn phim vừa xem, về sinh hoạt đại học của nhau, về sở thích của mỗi người. Tṛ chuyện sôi nổi hơn cả mức dự tưởng, và Erika đă cười thành tiếng nhiều lần. Không lẽ ḿnh tự khen ḿnh chứ, h́nh như tôi có biệt tài chọc cười các cô một cách tự nhiên.

“Nghe Aki-kun nói anh Tanimura vừa chia tay với người yêu thời trung học cấp ba đấy nhỉ?” Cô ấy hỏi.

"Ừm," tôi nói. "Chúng tôi đă bồ bịch gần ba năm, nhưng đă không c̣n suôn sẻ nữa. Thật đáng tiếc."

"Aki-kun bảo rằng t́nh dục là lư do khiến không c̣n suôn sẻ nữa đấy. Nghĩa là, nói như thế nào nhỉ..., cô ấy không cho anh được thứ ǵ mà anh muốn đấy mà."

"Điều đó th́ cũng có. Nhưng không phải là tất cả lư do. Nếu tôi thực sự yêu thương cô ấy th́ tôi nghĩ đă có thể chịu đựng được điều đó. Nếu tôi xác tín được như thế. Nhưng rốt cuộc đă không xác tín được."

Erika gật đầu.

"Nếu có đi đến cùng chăng nữa, th́ kết quả cũng chỉ như thế thôi." Tôi nói: “Sau khi lên Tokyo và giữ khoảng cách thử xem, dần dần tôi đă nhận ra như thế. Không c̣n suôn sẻ nữa th́ đáng tiếc thật, nhưng tôi nghĩ cũng không làm sao hơn được."

“Chuyện như thế hẳn là anh khổ tâm lắm nhỉ?” Cô hỏi.

"Chuyện ǵ cơ?"

"Bấy lâu nay đă là một đôi, mà đột nhiên trở thành cô độc ấy."

“Vâng, cũng đôi khi,” tôi thành thật nói.

"Nhưng ở chừng mực nào đó th́ việc trải nghiệm một thời kỳ cô độc khó khăn như thế khi c̣n trẻ cũng là điều cần thiết chứ nhỉ? Như là một quá tŕnh trưởng thành ấy."

"Cô nghĩ thế à?"

"Giống như cây cối đấy, cần phải trải qua mùa đông khắc nghiệt để phát triển mạnh mẽ lên. Chứ nếu khí hậu luôn luôn ôn ḥa ấm áp, th́ thậm chí sẽ không tạo được các ṿng niên luân nữa kia."

Tôi cố gắng tưởng tượng những ṿng niên luân bên trong tôi. Nhưng chỉ thấy giống như mẩu bánh đắp từng tầng baumkuchen c̣n sót lại từ ba ngày trước. Erika đă cười lớn khi tôi nói thế.

“Có lẽ thời kỳ như thế quả thật cần thiết cho con người,” tôi nói. "Nhưng nếu biết được thời kỳ ấy sẽ kết thúc vào lúc nào th́ c̣n tốt hơn nữa."

Cô ấy mỉm cười. "Không sao đâu. Chắc chắn rằng anh th́ sẽ sớm t́m được người xứng hợp."

"Được thế th́ tốt quá," tôi nói. Tôi cũng mong là như vậy.

Erika tỏ vẻ suy nghĩ ǵ đấy một hồi. Trong lúc đó, tôi ăn chiếc bánh pizza một ḿnh.

"Này anh Tanimura, em muốn hỏi ư anh về chút chuyện này. Được không anh?"

"Tất nhiên là được chứ," tôi nói. Và nghĩ: Ôi trời! sắp gặp rắc rối đây. Có ai đó đột ngột mang chuyện quan trọng đến bàn với tôi, th́ cũng lại là một trong những vấn đề tôi rất thường gặp phải. Và tôi có dự tưởng có xác suất đúng rất cao rằng chuyện ǵ Erika sắp sửa đưa ra hẳn là thuộc loại "hỏi ư kiến" mà tôi sẽ không thích thú ǵ mấy.

“Hiện tại em khá hoang mang,” cô nói. Đôi mắt cô từ từ di chuyển sang trái sang phải như mắt con mèo đang t́m mồi. “Em nghĩ anh Tanimura cũng nhận thấy đấy, mặc dù Aki-kun đă vào năm thứ hai lưu ban để dự thi, nhưng thực tế th́ vẫn hầu như chẳng học hành cho thi cử ǵ cả. Mà cũng chẳng chăm chỉ đến trường dự bị học thi nữa. Thế nên em nghĩ có lẽ năm tới anh ấy sẽ trượt một lần nữa. Tất nhiên nếu hạ bớt tiêu chuẩn về trường anh ấy muốn thi vào th́ có thể cũng đỗ được vào đại học nào đó thôi, nhưng không hiểu sao trong tâm trí anh ấy chỉ có mỗi Waseda mà thôi. Đă nhập tâm là chỉ muốn vào duy nhất đại học Waseda thôi! Như thế th́ em nghĩ là thật chẳng có ư nghĩa ǵ cả, nhưng dù em hay bố mẹ thầy cô có nói ǵ đi nữa, anh ấy vẫn không nghe cho. Đă thế th́ đáng lẽ phải gắng hết ḿnh mà học cho vào được Waseda chứ, thế mà anh ấy vẫn không chịu học."

"Tại sao biếng học đến như thế nhỉ?"

"Anh ấy thực t́nh tin rằng thi tuyển vào đại học th́ gặp được vận may là đỗ thôi," Erika nói. "C̣n học chuẩn bị thi vào đại học th́ chỉ là lăng phí thời gian, tiêu hao cuộc đời của ḿnh đó thôi. Tại sao lại có lối suy nghĩ kỳ quặc như thế, em thật không thể tin nổi."

Tôi nghĩ đó có thể cũng là một lọai kiến thức ǵ đấy, nhưng tất nhiên tôi đă không nói ra.

Erika thở dài rồi nói. "Anh ấy thời tiểu học đă học giỏi lắm đấy chứ. Vào hạng giỏi nhất trong lớp đấy. Thế nhưng từ lúc vào trung học th́ thành tích bắt đầu sút giảm như tuột dốc vậy. Có chút thông minh thiên phú, hẳn là đầu óc vốn sáng láng đấy, thế nhưng tính cách lại như không phù hợp với việc học hành chăm chỉ. Không sao thích ứng được với hệ thống học đường, mà cứ một ḿnh làm những chuyện kỳ quặc măi thôi. Ngược hẳn với em. Em th́ bộ năo vốn không sáng láng ǵ lắm, nhưng cố gắng siêng năng học hỏi."

C̣n tôi th́ đă không học tập nhiệt thành ǵ, nhưng đă vào được đại học suôn sẻ. Có lẽ chỉ nhờ gặp may đó thôi.

"Em thật yêu thích Aki-kun, và con người anh ấy vẫn có rất nhiều phẩm chất tốt đẹp. Thế nhưng đôi khi thật khó có thể đi theo lối suy nghĩ cực đoan như thế của anh ấy. Ngay cả chuyện phương ngữ Kansai đấy. Một người đă sinh ra và lớn lên ở Tokyo tại sao lại phải tự ḿnh cam chịu khổ nhọc để nói cho được phương ngữ Kansai cơ chứ? Làm như thế có ư nghĩa ǵ nào? Ban đầu th́ em đă cho là anh ấy đùa bỡn cho vui thôi, nhưng có phải thế đâu. Anh ấy thực tâm muốn thế đấy."

“Có thể hắn muốn trở thành một người khác, có một tính cách khác hẳn với con người của ḿnh trước đây,” tôi nói. Tuy ngược chiều với tôi.

"V́ thế mà chỉ nói toàn phương ngữ Kansai mà thôi à?"

"Tuy tôi cũng nghĩ rằng đó là một ư tưởng quá cực đoan."

Erika cầm chiếc bánh pizza lên, cắn vào một miếng cỡ một con tem kỷ niệm lớn. Cô trầm ngâm nghiền ngẫm, rồi nói, "Này anh Tanimura, quanh em không có ai để hỏi cả nên em xin hỏi anh đây, anh không phiền chứ?"

"Có sao đâu," tôi nói. Chẳng có câu trả lời nào khác.

"Nói chung th́ nếu đă thân mật với nhau lâu dài rồi th́ con trai ham muốn thân thể của bạn gái, phải thế không?"

"Tôi nghĩ nói chung th́ có lẽ đúng như thế."

"Hôn được rồi th́ c̣n muốn tiến xa hơn nữa, chứ nhỉ?"

"Thông thường th́ như thế."

"Trường hợp của anh cũng vậy à?"

"Tất nhiên," tôi nói.

"Thế nhưng Aki-kun lại khác. Anh ấy không đ̣i hỏi ǵ thêm, ngay cả khi chỉ có hai đứa với nhau."

Tôi phải mất một lúc để chọn lời thích hợp v́ không biết trả lời sao cho phải. Sau đó tôi nói "Có lẽ chỉ là chuyện hoàn toàn cá nhân, tùy theo từng người mà cách ham muốn hay đ̣i hỏi khác hẳn nhau. Kitaru tất nhiên là yêu thích cô, nhưng có thể v́ cảm thấy rằng cô là người thân thuộc gần gũi tự nhiên quá rồi, nên lại không thể tiến tới suôn sẻ theo cách thông thường ấy được.”

"Anh thực t́nh nghĩ như thế ạ?"

Tôi lắc đầu. "Tôi không thể nói dứt khoát được, v́ chưa từng có kinh nghiệm đó. Chỉ muốn nói rằng c̣n có thể nghĩ như thế nữa đấy."

"Đôi khi em tự hỏi chẳng lẽ anh ấy không cảm thấy ham muốn t́nh dục với em sao chứ."

"Tôi nghĩ ham muốn t́nh dục th́ chắc chắn có chứ. Có lẽ chỉ đơn giản là v́ tự ḿnh thấy xấu hổ phải thừa nhận ham muốn ấy thôi."

“Cả hai đều đă 20 tuổi rồi mà. Đâu c̣n ở tuổi xấu hổ ǵ chuyện ấy nữa."

Tôi nói, "Có thể thời gian di chuyển khác đi chút ít tùy theo từng người."

Erika suy nghĩ về điều đó. Có vẻ khi nghĩ ngợi về điều ǵ đó, cô ấy thẳng thắn đối mặt mà suy xét một cách nghiêm túc.

“Kitaru có lẽ thực sự đang nghiêm túc t́m kiếm thứ ǵ đó,” tôi tiếp tục. "Theo cách riêng của hắn khác với người thường, trong thời gian của riêng ḿnh, thật thuần khiết và thẳng thắn. Tuy vậy hắn tự ḿnh vẫn chưa hiểu rơ là ḿnh đang t́m kiếm thứ ǵ. Thế nên không thể điều chỉnh cho thích ứng với mọi thứ xung quanh mà tiến lên phía trước được. Bởi nếu tự ḿnh không biết ḿnh đang t́m kiếm thứ ǵ, th́ t́m kiếm là một thao tác rất là khó khăn."

Erika ngẩng mặt lên nh́n thẳng vào mắt tôi một lúc mà không nói ǵ cả. Ngọn lửa nến phản chiếu thành chấm nhỏ rỡ ràng đẹp tuyệt trong đôi mắt đen tuyền. Tôi không thể không lảng mắt nh́n đi chỗ khác.

"Tất nhiên chắc chắn là cô hiểu hắn nhiều hơn tôi chứ," tôi nói như biện giải.

Erika lại thở dài. Rồi nói "Anh này, nói thật th́ em đang bầu bạn với một người khác ngoài Aki-kun đấy. Anh ấy là đàn anh trước em một năm trong cùng câu lạc bộ quần vợt ấy."

Đến lượt tôi im lặng.

"Em yêu Aki-kun từ tận đáy ḷng ḿnh, và em nghĩ có lẽ ḿnh không thể nào có được t́nh cảm sâu sắc tự nhiên như thế với bất kỳ ai khác anh ấy được. Khi phải xa anh ấy, một phần cố định trong lồng ngực em đau nhói lên. Cứ như bị sâu răng ấy. Thật đấy. Trong tim em đă có một phần dành riêng cho anh ấy. Nhưng mà đồng thời, nói sao nhỉ, trong em c̣n có ao ước mănh liệt muốn t́m thấy, muốn trải nghiệm thử xem nhiều điều ǵ đó khác biệt nữa. Có thể gọi là ḷng hiếu kỳ, ước muốn khám phá, hay khả-năng-tính ǵ đấy. Mà ao ước đó cũng rất tự nhiên, có muốn ḱm hăm cũng không sao ḱm hăm đến cùng được."

Tôi nghĩ giống như một cây kiểng vươn mạnh không sao nhét trọn vào chậu cây được.

Erika nói tiếp: “Em nói hoang mang với ư nghĩa như thế đấy."

“Thế th́ nên thành thật thổ lộ tâm t́nh như thế với Kitaru th́ tốt hơn,” tôi thận trọng lựa lời mà nói. "Chứ nếu cô giữ bí mật chuyện đang có mối quan hệ với người khác, mà bằng cách nào đó Kidaru biết được, th́ hẳn sẽ bị tổn thương, và là chuyện không nên.”

"Thế nhưng liệu anh ấy có thể chấp nhận được không? Chuyện em hẹn ḥ với người khác ấy."

“Tôi có cảm giác là Kitaru có thể lư giải được,” tôi nói.

"Anh nghĩ vậy à?"

“Tôi nghĩ vậy,” tôi nói.

Có lẽ Kitaru sẽ lư giải được sự dao động hay hoang mang trong tâm t́nh của cô ấy. Bởi lẽ chính hắn cũng cảm thấy như vậy. Trong ư nghĩa đó, hai người chắc chắn là một cặp đôi đồng cảm. Tuy nhiên, tôi không đoan chắc được liệu Kitaru có thể b́nh tĩnh chấp nhận những ǵ cô ấy đang làm cụ thể (hay những ǵ cô ấy có thể làm) hay không. Từ những ǵ tôi thấy th́ Kitaru không phải là một người mạnh mẽ đến mức đó. Nhưng chắc chắn là hắn không thể chịu đựng được việc cô giữ bí mật và nói dối với hắn.

Erika lặng lẽ nh́n ánh nến lung linh trong gió từ máy điều ḥa không khí. Sau đó cô nói "Em thường có cùng một giấc mơ. Em và Aki-kun đang ở trên một con tàu. Tàu lớn cho một chuyến đi dài. Chúng em chỉ có một ḿnh trong một pḥng nhỏ, và trời đă khuya, bên ngoài khung cửa sổ tṛn thấy trăng tṛn đầy nhưng trong suốt như làm bằng tảng băng trong sạch. Trăng ch́m một nửa trong đại dương. Aki-kun bảo em 'Trông giống như mặt trăng, nhưng thực sự được làm bằng băng, bề dày có lẽ khoảng hai mươi phân. V́ vậy, khi mặt trời mọc vào buổi sáng, nó sẽ tan chảy mất. Nên nh́n cho kỹ trong lúc c̣n nh́n thấy rơ được như thế này.' Em đă mơ như thế rất nhiều lần rồi. Một giấc mơ rất đẹp. Lần nào cũng có trăng bằng băng như thế. Lần nào bề dày cũng khoảng hai mươi phân. Nửa vầng trăng ch́m dưới mặt biển. Em tựa vào người Aki-kun, trăng tỏa sáng đẹp đẽ, chỉ có hai đứa với nhau, tiếng sóng vỗ dịu dàng. Nhưng khi mở mắt dậy, em luôn luôn cảm thấy buồn bă quá đỗi. Không c̣n nh́n thấy vầng trăng băng giá ấy ở đâu nữa."

Erika im lặng một hồi rồi nói tiếp "Em nghĩ thật tuyệt vời biết bao nhiêu, nếu em và Aki-kun có thể tiếp tục chuyến tàu du ngoạn như vậy. Mỗi đêm kề bên nhau, cùng nh́n trăng bằng băng ấy qua khung cửa sổ tṛn. Trăng tan chảy mất vào buổi sáng, nhưng ban đêm sẽ xuất hiện trở lại. Nhưng điều đó cũng có thể không xảy ra. Một đêm nào đó, trăng có thể không ló dạng nữa. Em sợ hăi vô cùng khi nghĩ đến điều đó. Thế th́ ngày mai ḿnh sẽ mơ thấy ǵ nào? Nghĩ như thế rồi đâm ra hăi hùng đến như thân thể ḿnh co rút lại thành tiếng."

*

Ngày hôm sau, khi tôi gặp Kitaru ở chỗ làm thêm, hắn đă hỏi về cuộc hẹn ḥ của tôi với Erika.

"Có hun không?"

"Làm ǵ có," tôi nói.

"Có hun đi nữa tui cũng có giận mô nà," hắn nói.

"Dù sao th́ cũng đă không làm thế."

"Rứa có nắm tay không?"

"Cũng không có nắm tay"

"Rứa đă làm chi rồi?"

“Đi xem phim, đi dạo, ăn uống, nói chuyện,” tôi nói.

"Chỉ có rứa thôi răng?"

"Thường thường, buổi hẹn ḥ đầu tiên th́ tôi không bạo dạn mấy."

"Rứa à," Kitaru nói. "Tui th́ ít khi có cuộc hẹn ḥ thông thường nên không biết."

“Nhưng tôi thật đă vui thích khi ở bên cô ấy. Nếu có được người như cô làm người yêu th́ cho dù có sự t́nh ǵ đi nữa tôi cũng không rời xa."

Kitaru tỏ vẻ suy nghĩ một lúc, định nói ǵ đó, nhưng nghĩ lại mà nuốt mất. Chỉ nói "Rứa đă ăn món chi?"

Tôi kể lại về pizza và rượu Chianti.

“Pizza với rượu Chianti à?” Kitaru ngạc nhiên nói. “Tui mô có biết Erika thích pizza. Hai đứa tui chỉ vô tiệm ḿ hay mấy quán cơm thường gần đây thôi. Rượu vang chi đó th́ có uống mô. Chẳng biết là Erika uống được rượu nữa chớ."

Bản thân Kitaru th́ hoàn toàn không uống rượu.

“Chắc là cô ấy c̣n có nhiều khía cạnh mà cậu chưa biết đấy,” tôi nói.

Tôi kể lại chi tiết về cuộc hẹn ấy theo đúng các câu hỏi của Kitaru. Về cuốn phim của Woody Allen (hắn bắt tôi kể tỉ mỉ cả cốt chuyện nữa), về bữa ăn (hóa đơn là bao nhiêu, chia hai trả à?), về bộ quần áo cô ấy mặc (váy vải trắng, tóc búi cao), về loại đồ lót cô ấy đă mặc (tôi làm sao mà biết được chứ!), về nội dung tṛ chuyện của chúng tôi. Tất nhiên, tôi giữ im lặng về chuyện cô đang thử nghiệm ḥ hẹn với một bạn trai lớn tuổi hơn. Và cũng không kể về những giấc mơ mặt trăng làm bằng băng của cô.

"Rứa đă hứa hẹn lần tới rồi à?"

"Không. Chưa," tôi nói.

"Răng rứa? Coi bộ cậu cũng thích Erika mà?"

"Ồ, tôi nghĩ cô ấy tuyệt vời lắm chứ, nhưng tôi không thể tiếp tục chuyện như thế này măi được. Chứ cô ấy là người yêu của cậu mà. Cho dù cậu bảo không sao, tôi cũng đâu có thể hôn cô ấy được."

Kitaru suy nghĩ lung lắm một hồi rồi nói "Nói thiệt th́, từ cuối trung học cấp hai, tui đă thường xuyên đi gặp bác sĩ trị liệu tâm lư đó. Ba má với giáo viên biểu tui phải đi. Bởi tui cứ làm hoài mấy chuyện kỳ quặc ở trường mà. Nghĩa là, họ nói là tui không b́nh thường. Nhưng mà đi trị liệu rồi có tốt hơn chút chi không, th́ hoàn toàn chẳng thấy. Bác sĩ trị liệu tâm lư th́ nghe oai lắm nhưng chỉ cái danh xưng thôi, chớ thiệt ra là một đám dóc tổ. Nếu chỉ cần làm mặt hiểu biết mà gật gù lắng nghe người ta nói là đủ, th́ thứ chuyên gia nớ, tui đây cũng dư sức làm được."

"Bây giờ cũng c̣n đi trị liệu à?"

"Ừ. Bây chừ th́ tháng chừng hai lần. Hoàn toàn giống như quăng tiền xuống cống. Erika không nói chi về chuyện trị liệu à?"

Tôi lắc đầu.

"Thực ḷng tui không hiểu chỗ mô là không b́nh thường trong cách suy nghĩ của ḿnh. Theo quan điểm của tui th́ luôn luôn tui chỉ làm b́nh thường những việc b́nh thường đó thôi. Rứa mà bọn họ nói là hầu hết tất cả chuyện chi tui làm là không b́nh thường."

“Tôi nghĩ quả thật cũng có chỗ không gọi là b́nh thường được đấy,” tôi nói.

"Ví dụ như chỗ mô nà?"

"Ví dụ, phương ngữ Kansai của cậu quá hoàn bích một cách kỳ lạ đối với một người sinh trưởng ở Tokyo rồi sau này mới học."

Kitaru thừa nhận quan điểm đó của tôi. "Phải đó. Ngó bộ như rứa th́ có chút không b́nh thường thiệt."

"Có thể khiến cho người b́nh thường cảm thấy e dè."

"Có lẽ rứa."

"Người có thần kinh b́nh thường th́ khó mà đi xa đến như vậy."

"Chắc là như rứa rồi."

"Nhưng theo chỗ tôi thấy, theo như tôi biết, th́ cho dù thật sự không thể bảo là chuyện b́nh thường lắm đi nữa, việc cậu làm cụ thể th́ cũng chẳng làm phiền đến ai cả."

"Hiện chừ th́ không."

“Thế th́ có sao đâu nào,” tôi nói. Lúc đó có lẽ tôi hơi tức giận (mặc dù không biết đối với ai). Tự ḿnh cũng cảm thấy rằng giọng nói của ḿnh trở nên thô bạo một tí. "Như thế th́ có ǵ là không nên không phải cơ chứ? Miễn là hiện giờ chẳng gây phiền phức ǵ cho ai là được rồi. Đại loại th́ đâu c̣n có thể bảo chúng ta phải hiểu biết ǵ hơn được thế nữa kia chứ? Phương ngữ Kansai có muốn nói bao nhiêu cứ nói tùy thích. Nói cho đến chết cũng được. Và nếu không muốn học để thi th́ đừng học. Không muốn tḥ tay vào quần Kuritani Erika th́ đừng làm. Cuộc đời của chính cậu đấy chứ. Muốn làm ǵ th́ cứ làm là được thôi."

Kitaru tỏ vẻ cảm kích, khẽ mở miệng, nh́n đăm đắm vào mặt tôi. "Nè Tanimura, cậu thiệt là người tốt. Tuy đôi khi có hơi b́nh thường quá thôi."

“Làm sao được chứ,” tôi nói. "Tính cách của ḿnh đâu có thể thay đổi được"

"Đúng y chang. Tính cách của mỗi người mô có thể thay đổi được chớ. Đó cũng đúng hệt điều tui muốn nói."

“Nhưng Kuritani Erika là một cô gái rất tuyệt đấy,” tôi nói. "Cô ấy suy nghĩ nghiêm túc về cậu. Không nên rời xa cô ấy cho dù có thế nào đi nữa. Cậu sẽ không bao giờ c̣n t́m thấy một cô gái đáng yêu như vậy nữa đâu đấy."

"Tui biết. Điều nớ th́ đă biết rơ lắm chớ," Kitaru nói, "Nhưng chỉ biết không thôi th́ chẳng ích chi."

"Đừng có tỏ ra đần độn vừa xong, lại tự ḿnh vạch ra chỗ ngu đần như thế chứ!" tôi nói.

*

Khoảng hai tuần sau đó, Kitaru nghỉ việc làm thêm ở quán cà phê. Nói đúng hơn là, một ngày nọ hắn đột ngột biến đâu mất. Cũng chẳng liên lạc cho biết là nghỉ việc. Lại đúng vào thời điểm bận rộn trong năm, v́ vậy chủ quán cà phê tức giận lắm: "Thật là một đứa cẩu thả quá." C̣n một tuần tiền lương chưa lănh, nhưng hắn cũng không đến lấy. Người chủ hỏi tôi có thông tin liên lạc của Kitaru không, tôi nói là không. Mà thật, tôi không biết số điện thoại hay địa chỉ nhà của hắn. Chỉ biết vị trí nhà hắn ở Denenchofu và thông tin liên lạc của nhà Kuritani Erika mà thôi.

Kitaru đă không nói tí ǵ với tôi về việc nghỉ làm, mà cũng không liên lạc ǵ cả sau khi đă nghỉ làm. Hắn chỉ đơn giản là biến mất khỏi tầm mắt của tôi. Điều đó khiến tôi cảm thấy tổn thương rất nhiều. Bởi tôi tưởng ḿnh đă trở thành bạn thân với Kitaru. Bị cắt đứt một cách đơn giản như thế th́ khá khổ năo đối với tôi. Bởi lẽ tôi vẫn không thể kết bạn được với ai khác đáng gọi là bạn thân ở Tokyo.

Điều duy nhất khiến tôi bận tâm là Kitaru đă rất ít nói trong hai ngày cuối cùng gặp nhau. Tôi có gợi chuyện th́ hắn hầu như không sốt sắng đáp lại. Và sau đó hắn đột ngột biến mất. Lẽ ra tôi đă có thể gọi cho Kuritani Erika để hỏi tung tích của hắn, nhưng chẳng hiểu sao tôi vẫn không thiết làm như vậy. Tôi nghĩ tốt hơn là để mặc họ lo chuyện của hai người. Can thiệp sâu thêm nữa vào mối quan hệ phức tạp tế nhị của họ th́ không lành mạnh ǵ mấy. Tôi đành phải tự ḿnh t́m cách tiếp tục tồn tại trong thế giới khiêm tốn của tôi thôi.

Một thời gian sau sự kiện đó, không hiểu sao tôi bắt đầu suy nghĩ nhiều về người bạn gái đă chia tay của ḿnh. Có lẽ v́ đă nh́n vào Kitaru và Erika mà cảm nhận được điều ǵ đó rồi. Có lần tôi đă viết cho cô bạn ấy một bức thư dài và xin lỗi v́ đă làm điều không phải. Tôi đă có thể cư xử hiền dịu hơn đối với cô. Nhưng rồi đă chẳng nhận được hồi âm.

*

Chỉ cần nh́n thoáng qua tôi đă biết đấy là Kuritani Erika. Cho đến hôm đó th́ tôi chỉ gặp cô ấy có hai lần, mà lần cuối cũng đă mười sáu năm trước rồi. Dù vậy, vẫn không thể nhầm lẫn ǵ được. Dáng người ấy vẫn sống động tươi tắn và xinh đẹp như ngày xưa. Cô mặc một chiếc áo đầm bằng ren đen, mang giày cao gót màu đen, và hai ṿng ngọc trai quấn quanh chiếc cổ thon nhỏ. Cô ấy cũng nhớ ra tôi ngay. Địa điểm là một hội trường cho tiệc uống thử rượu vang tổ chức tại một khách sạn ở Akasaka. Là một buổi tiệc cần lễ phục cà vạt đen, nên tôi cũng mặc đồ bộ thẩm màu, thắt cà vạt. C̣n về lư do tại sao tôi lại ở một nơi như vậy, th́ phải mất một thời gian dài lắm mới có thể giải thích cho đủ được. Cô là người phụ trách tổ chức bữa tiệc ấy cho công ty quảng cáo. Cô đă làm việc ấy thật thành thạo.

"Này anh Tanimura, tại sao sau đó anh không liên lạc với em? Chứ em c̣n muốn nói chuyện với anh nhiều hơn kia mà."

“Bởi cô xinh đẹp quá đối với tôi,” tôi nói.

Erika cười lớn. "Dù là lời nói xă giao nhưng em nghe vẫn êm tai lắm đấy."

“Lời nói xă giao th́ tôi chưa bao giờ nói ra lần nào trong đời cả,” tôi nói.

Nụ cười của cô ấy càng rạng rỡ thêm. Nhưng lời tôi nói quả thật đă chẳng phải là lời nói dối hay lời nói xă giao. Cô ấy quá xinh đẹp để tôi dám quan tâm một cách nghiêm túc. Ngày xưa đă vậy mà ngày nay cũng vậy. Vả lại, nụ cười của cô có hơi quá đẹp để nghĩ là thật.

"Một thời gian sau đấy, em đă gọi đến nơi làm thêm của anh, nhưng họ bảo là anh không c̣n ở đấy nữa", cô nói.

Sau khi Kitaru đi mất rồi, tôi đă cảm thấy việc làm nhàm chán quá nên chỉ hai tuần sau cũng đă nghỉ việc ở đấy.

Erika cùng tôi kể cho nhau tóm tắt quăng đời 16 năm tiếp đó. Tôi đă tốt nghiệp đại học, vào làm việc tại một công ty xuất bản nhỏ, nhưng sau ba năm đă nghỉ việc mà viết văn như một nhà văn độc lập. Tôi kết hôn năm hai mươi bảy tuổi. Chưa có con. Cô ấy th́ c̣n độc thân. Cô ấy nói nửa đùa nửa thật rằng quá bận rộn với công việc nên không rảnh rỗi để kết hôn. Tôi đoán là có lẽ sau đó cô đă trải qua nhiều cuộc t́nh rồi. Có chút ǵ đó phảng phất trong không khí quanh cô ấy khiến tôi nghĩ như thế.

Chính cô ấy đă nhắc đến Kitaru trước. “Aki-kun hiện là đầu bếp sushi ở Denver đấy anh,” Erika nói.

"Denver à?"

"Denver, tiểu bang Colorado đấy. Ít nhất th́ tấm bưu thiếp đến từ anh ấy hai tháng trước viết như thế."

"Tại sao lại ở Denver nhỉ?"

"Em không biết," Erika nói. "Tấm bưu thiếp em nhận được trước đó th́ từ Seattle, cũng đă là đầu bếp sushi. Khoảng một năm trước rồi. Cứ như là thỉnh thoảng anh ấy nhớ ra th́ gửi bưu thiếp. Lúc nào cũng là loại bưu thiếp ngây ngô, và viết rất ít. Đôi khi thậm chí c̣n không ghi địa chỉ của người gửi nữa."

"Đầu bếp sushi..." tôi nói. "Thế th́ rốt cuộc, Kitaru đă không học đại học sao?"

Cô ấy gật đầu. “Em nhớ là vào khoảng cuối mùa hè, anh ấy đột nhiên bảo là sẽ bỏ thi vào đại học. Anh ấy nghĩ rằng tiếp tục như thế nữa cũng chỉ lăng phí thời gian mà thôi. Thế rồi anh ấy nhập học một trường dạy nấu ăn ở Osaka. Bảo là muốn nghiên cứu chuyên môn về thức ăn của vùng Kansai, mà c̣n có thể đi lại sân bóng chày Koshien được nữa. Tất nhiên em đă hỏi anh ấy: Anh chỉ một ḿnh quyết định một việc quan trọng như vậy, thế th́ anh định như thế nào về em chứ?''

"Thế hắn đă trả lời sao?"

Erika im lặng. Cô mím chặt môi. Có vẻ như muốn nói ǵ đấy, nhưng nói ra th́ sẽ bật khóc lên ngay. Dù ǵ đi nữa cũng không muốn làm hỏng lớp trang điểm tỉ mỉ nơi đôi mắt ấy.

Tôi vội đổi đề tài ngay. “Lần cuối cùng tôi gặp cô th́ đă cùng nhau thưởng thức rượu Chianti rẻ tiền của một nhà hàng Ư ở Shibuya đấy nhỉ. Mà hôm nay là tiệc uống thử rượu vang Napa đây. Ngẫm lại cũng là một ṿng trùng hợp kỳ diệu chứ nhỉ."

“Em nhớ rơ lắm,” cô nói. Và đă gắng trấn tỉnh lại được. "Sau đó cả hai cùng nhau đi xem một cuốn phim của Woody Allen. Tên phim là ǵ nhỉ?"

Tôi nhắc cho cô tên phim ấy.

"Cuốn phim ấy thú vị quá chứ nhỉ."

Tôi đồng ư. Đúng là một trong những tác phẩm hay nhất của Woody Allen.

“Lúc ấy cô đang kết bạn với một người đàn anh trong cùng câu lạc bộ, thế có được suôn sẻ không?” Tôi hỏi.

Cô ấy lắc đầu. "Thật không may là đă chẳng suôn sẻ ǵ mấy. Nói thế nào nhỉ, đă không thực sự hợp tính nhau. Chỉ được khoảng sáu tháng rồi chia tay."

“Tôi có thể hỏi câu này được không?” Tôi nói. "Câu hỏi có tính cách rất riêng tư đấy."

"Được chứ. Nếu em có thể đáp được."

"Hy vọng là cô không phiền ḷng v́ câu hỏi như thế này."

"Em sẽ cố gắng thử xem."

"Cô đă ngủ với anh ta, phải thế không?"

Erika ngạc nhiên nh́n tôi. Cả hai má cô đỏ lên một chút.

"Này, anh Tanimura, sao anh lại nói chuyện như thế ở đây?"

“Tại sao thế nhỉ?” Tôi nói. "Tôi đă thắc mắc như thế từ lâu rồi. Dù sao, tôi thật có lỗi v́ đă hỏi một điều kỳ lạ. Tôi xin lỗi."

Erika khẽ lắc đầu. "Không sao đâu. Chẳng phải là em tức bực ǵ. Em chỉ hơi ngạc nhiên v́ anh hỏi đột ngột quá thôi. Chuyện đă xưa quá rồi."

Tôi từ tốn nh́n xung quanh. Đây đó có những người trang phục chỉnh tề đang nghiêng ly nếm thử rượu vang. Những chai vang cao cấp lần lượt được mở nắp. Một nữ nghệ sĩ trẻ đang chơi dương cầm bản "Like someone in love - Như ai đó đang yêu".

“Câu trả lời là có,” Erika nói. "Em đă có quan hệ t́nh dục với anh ấy vài lần."

“Ḷng hiếu kỳ, ham muốn khám phá và khả-năng-tính, đấy nhỉ.” tôi nói.

Cô ấy chỉ mỉm cười một tí thôi. "Vâng, ḷng hiếu kỳ, ham muốn khám phá và khả-năng-tính.”

"Chúng ta tạo ra niên-luân như thế đấy."

"Nếu anh nói thế," cô nói.

"Thế th́, không chừng lần đầu tiên cô có quan hệ như vậy với anh ta là ít lâu sau cuộc hẹn với tôi ở Shibuya chứ ǵ ?"

Cô lật từng trang kư ức trong đầu rồi nói. "Đúng rồi. Em nhớ là chừng một tuần sau đó. Trước sau lần đó th́ em c̣n nhớ rơ. Bởi là lần đầu tiên em thể nghiệm như thế mà."

“Và Kitaru là một chàng trai có trực giác nhạy bén đấy chứ,” tôi nói, nh́n thẳng vào mắt cô ấy.

Mắt cô ấy nh́n xuống, mấy ngón tay mân mê lần lượt từng viên ngọc trai trên chiếc ṿng cổ của ḿnh. Như để xác nhận rằng chúng vẫn c̣n ở đó. Rồi khẽ thở dài, như sực nhớ ra điều ǵ đó. "Đúng đấy. Quả thật anh nói rất đúng. Aki-kun quả thật có một trực giác rất nhạy bén."

"Nhưng rồi rốt cuộc đă chẳng suôn sẻ với người đàn anh ấy."

Cô ấy gật đầu và nói "Rất tiếc là em th́ không thông minh ǵ lắm, thế nên cần phải đi đường ṿng. Ngay bây giờ có lẽ vẫn c̣n đang tiếp tục đi những con đường ṿng ṿng không dứt."

Tất cả chúng ta đều đang đi những con đường ṿng ṿng không dứt cả đấy. Tôi muốn nói lên như thế, nhưng đă im lặng. Nói ra quá nhiều lời kết thúc lại cũng là một trong những khuyết điểm của tôi.

"Kitaru đă kết hôn chưa nhỉ?" tôi hỏi.

Erika nói: “Theo chỗ em biết th́ anh ấy vẫn c̣n độc thân. Ít nhất th́ em chưa nhận được thông báo là anh ấy đă kết hôn. Không chừng có thể cả hai đứa chúng em đều có số phận không thể kết hôn được."

"Hoặc là có thể chỉ đi ṿng ṿng quanh nhau mà thôi."

"Có thể là như vậy đấy."

"Có khả-năng-tính nào để hai người gặp lại nhau đâu đó rồi lại được ở bên nhau nữa không nhỉ?"

Cô mỉm cười, cúi mặt khẽ lắc đầu. Tôi không chắc cử chỉ ấy có ư nghĩa là ǵ. Có thể là cho biết không có khả-năng-tính như thế đâu. Mà cũng có thể muốn nói là không có ích ǵ khi nghĩ đến điều như vậy.

“Cô có c̣n mơ thấy mặt trăng làm bằng băng không?” Tôi hỏi.

Như thể đă bị một cái ǵ đó va mạnh, cô ấy vụt ngẩng mặt lên nh́n tôi. Rồi nụ cười nở dần trên khuôn mặt cô. Thật chậm răi mà hiền dịu. Và là nụ cười chân thật, tự nhiên.

"Anh c̣n nhớ chuyện giấc mơ ấy nhỉ?"

"Không hiểu sao tôi vẫn nhớ kỹ."

"Mặc dù đó là giấc mơ của người khác?"

"Chắc rằng giấc mơ là thứ có thể vay được mượn được khi cần thiết," tôi nói. Có lẽ đúng là tôi hay nói quá nhiều những lời kết thúc.

"Ư tưởng hay quá," Erika nói. Nụ cười vẫn c̣n trên khuôn mặt.

Có tiếng ai đó gọi cô ấy từ phía sau lưng. Có vẻ đă đến lúc cô phải quay lại với công việc rồi.

“Em không c̣n mơ như vậy nữa,” cuối cùng cô nói. "Thế nhưng đến bây giờ em vẫn nhớ rất rơ giấc mơ ấy. Em không thể dễ dàng quên được khung cảnh ấy, cảm giác lúc ấy. Có lẽ măi măi không quên."

Rồi Erika nh́n qua vai tôi về nơi nào xa lắm một hồi lâu. Cứ như cố t́m kiếm mặt trăng làm bằng băng trên bầu trời đêm. Sau đó cô quay người vội vă bước đi mất. Có lẽ cô ấy đi vào pḥng thay áo để chỉnh lại lớp trang điểm.

*

Ví như tôi đang lái xe mà bài hát "Yesterday" của ban Beatles phát ra từ radio trên xe, th́ thế nào những lời ca kỳ lạ mà Kitaru đă hát trong pḥng tắm ấy cũng đột nhiên nảy ra trong trí tôi. Và tôi lại ân hận v́ đáng lẽ tôi nên viết toàn bộ lời ca ấy vào đâu đó để ghi nhớ. Lời ca quá kỳ lạ khiến tôi nhớ được khá rơ ràng trong một thời gian, nhưng rồi dần dần trở nên mơ hồ và cuối cùng th́ tôi quên mất gần hết. Tôi chỉ c̣n có thể nhớ vài mảnh vụn, và bây giờ th́ thậm chí tôi không chắc có đúng là những lời Kitaru đă hát hay không nữa. Bởi kư ức chắc chắn không thể tránh được chuyện bị thay đổi.

Khoảng năm 20 tuổi, tôi đă vài lần cố gắng viết nhật kư, nhưng thế nào rồi cũng không thành công. Thời bấy giờ, đă có rất nhiều chuyện xảy ra xung quanh tôi, đuổi theo cho kịp chúng được là đă hết sức rồi, đâu c̣n giờ rảnh để dừng chân mà ghi lại từng sự việc vào sổ.  Mà hầu hết cũng không phải là những thứ khiến tôi nghĩ: "Ḿnh thực sự cần phải ghi lại điều này." Tất cả những ǵ tôi đă có thể làm được chỉ là cố mở mắt, hít thở đều đặn mà tiến từng bước về phía trước, chống chọi với cơn gió mạnh ngược chiều.

Thế nhưng chuyện Kitaru th́ lạ lùng thay tôi lại nhớ rơ đến mức kỳ dị. Chúng tôi đă chỉ là bạn trong vài tháng thôi, thế mà mỗi khi nghe "Yesterday" trên radio, bao cảnh trí và lời tṛ chuyện cùng hắn tự nhiên sống lại trong tâm trí tôi. Trong pḥng tắm nhà hắn ở Denenchofu, chúng tôi đă tṛ chuyện dài ḍng với nhau. Nào là những vấn đề mà hàng cầu thủ tấn công của đội bóng Hanshin Tigers phải đối mặt, hoặc các yếu tố rắc rối bao hàm trong hành vi t́nh dục, hoặc sự ngu xuẩn của việc học thi vào đại học, hoặc lịch sử thành lập trường tiểu học Denenchofu ở phường Ota, hoặc sự khác biệt về tư tưởng giữa món hầm Oden và món hầm Kanto-daki, hoặc tính cách trữ t́nh phong phú của phương ngữ Kansai. Và do hắn khuyến khích mạnh mẽ mà tôi đă có cuộc hẹn ḥ duy nhất kỳ lạ với Kuritani Erika. Rồi Erika đă tâm sự với tôi qua một ngọn nến tại nhà hàng Ư. Những t́nh huống ấy, những sự việc ấy quả thật tạo cho tôi cảm giác như vừa mới xảy ra ngày hôm qua thôi. Âm nhạc có tác dụng như thế, khơi gợi lại kư ức một cách sống động và lắm khi rỡ ràng đến làm ḷng ḿnh nhói đau.

Thế nhưng khi nh́n lại năm ḿnh 20 tuổi, tôi chỉ có thể nhớ là ḿnh đă quá đỗi cô đơn lẻ loi. Tôi đă không có người yêu nào sưởi ấm cơ thể và trái tim ḿnh, mà cũng chẳng có người bạn thân nào để trăi ḷng ra mà tâm sự. Đă không biết nên làm ǵ mỗi ngày, mà cũng chẳng có viễn ảnh nào cho tương lai. Phần nhiều th́ tôi đă co rút vào sâu thẳm trong bản thân ḿnh. Đă có lúc tôi không nói chuyện với ai cả trong gần suốt một tuần. Cuộc sống như vậy đă tiếp tục trong khoảng một năm. Một năm thật là dài. Quăng đời đó có là mùa đông khắc nghiệt đă để lại trong thân người là tôi, một ṿng niên luân quư giá hay không, tôi thực sự không hiểu sâu sắc đến mức ấy được.

Tôi có cảm tưởng là thời bấy giờ, tôi cũng đă nh́n thấy vầng trăng bằng băng từ khung cửa sổ tṛn trên con tàu du ngoạn mỗi đêm. Mặt trăng đóng băng đông cứng trong suốt, dày 20 phân ấy. Nhưng chẳng có ai bên cạnh tôi cả. Tôi chỉ có mỗi một ḿnh, không chia sẻ được với ai vẻ đẹp đẽ mà lạnh lẽo của vầng trăng ấy.

  Hôm qua là,
   
         ngày hôm kia của hôm mai đây nghe,
    Hay hôm qua, là ngày mai của hôm kia,...

Tôi cầu mong rằng ở Denver (hoặc một nơi xa xôi nào đấy) Kitaru đang sống hạnh phúc. Hay dù không nói được là hạnh phúc đi nữa, tôi cầu mong rằng ít nhất th́ ngày hôm nay Kitaru đang trải qua một ngày sung túc và mạnh khỏe. Bởi chẳng ai biết được ngày mai chúng ta sẽ có giấc mơ như thế nào.

Phạm Vũ Thịnh dịch

Sydney 12/10/2022

 


® "Khi phát hành lại thông tin từ trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả 
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com"

Cảm tưởng, ư kiến xin gởi về  t4phamvu@hotmail.com