|
1-
Lá
rơi gió thổi tiếng sầu vang
Trăng chiếu cầu sông khách bẽ bàng
Mưa thuận, hoa cười, đâu
sắc thắm
Lạnh sông buốt nước, chẳng khô
ḷng
Tha phương uất hận nào thuyên
giảm
Cố quận khói mờ há dễ trông
Quạnh quẽ đêm xuân thân với
ảnh
Khuya ngâm thơ Việt nhớ quê làng
Hải
Đà
|
2-
Lá
rơi gió thổi sầu ngân
Cầu sông trăng chiếu bần thần khách
xa
Mặt buồn dẫu có mưa hoa
Lạnh sông lạnh nước ... khó mà
lạnh tâm
Hận sầu viễn xứ trầm ngâm
Mịt mùng cố quận khói lam khó t́m
Một ḿnh với bóng lặng im
Nửa đêm thơ Việt vịnh ngâm
nhớ nhà ...
Hải
Đà
|