|
Nguồn :
VTC News 31/1/2007
Nhật Bản-Việt Nam hai đất nước “đồng
văn, đồng chủng, đồng châu”, điều ấy đă được Phan Bội Châu
đúc kết từ hơn 100 năm trước. Tuy nhiên chỉ vài năm trở lại
đây chúng ta mới có dịp quan tâm hơn đến nền văn học từ đất
nước Phù Tang.
Có thể coi
2006 là năm được mùa của văn học Nhật Bản tại Việt Nam khi
các tác phẩm được quan tâm và chú ư nhiều nhất đều là của
các tác giả đến từ đất nước này như
Rừng Na-Uy,
Kitchen,
N.P…
VTC News
đă tṛ chuyện cùng dịch giả Phạm Vũ Thịnh (người chuyển
ngữ ba tập truyện ngắn của nhà văn Murakami Haruki là:
Đom đóm, Sau cơn động đất, Ngày đẹp trời để xem Kangaroo -
NXB
Đà Nẵng).
|
|
Ba tập truyện ngắn của Haruki Murakami xuất
bản tại Việt Nam. |
"Được mùa"
văn học Nhật v́ kính nể bạn
-
Thưa dịch giả
Phạm Vũ Thịnh,
theo ông v́ sao năm 2006 lại là năm nở rộ của văn học Nhật
Bản tại Việt Nam?
- Theo tôi
hiểu, người Việt Nam luôn có sự quan tâm, ḷng yêu mến đối
với văn hoá và dân tộc Nhật Bản qua những giao tiếp lịch sử,
t́nh cảm gần gũi giữa những dân tộc đồng văn, và ḷng ngưỡng
mộ nước bạn Đông Á giàu mạnh có những đặc sắc dân-tộc-tính
và truyền thống tốt đẹp.
Đối lại,
người Nhật cũng có quan tâm và ḷng mến thích tương tự đối
với dân tộc Việt Nam, và gần đây, lại có thêm nhiều đầu tư
kinh doanh vào nước ta. Hoàn cảnh như vậy thuận lợi cho việc
trao đổi văn hoá giữa hai dân tộc.
- Ông
từng là một Tiến sĩ điện tử (tốt nghiệp tại Nhật Bản), cá
nhân ông đánh giá như thế nào về nền văn học đương đại của
đất nước này?
|
|
Dịch giả Phạm Vũ Thịnh |
- Là một người dịch văn, tôi chỉ nhận thấy rằng văn học Nhật
Bản có nề nếp vững chăi và đă phát triển đạt chuẩn mực quốc
tế.
Văn học
đương đại Nhật Bản nối tiếp được truyền thống: những tên
tuổi
Murakami Haruki, Murakami
Ryu, Yamada Eimi,
Yoshimoto Banana, ... trong
ḍng văn học thuần túy, cùng với nhiều tác gia văn học đại
chúng, kể cả truyện tranh, được quan tâm, yêu chuộng và
ngưỡng mộ trên quy mô thế giới.
- Các
tác phẩm văn học Nhật dịch sang Tiếng Việt thường thông qua
một ngôn ngữ thứ 3 (Anh, Pháp, Nga…), là người dịch từ
nguyên bản tiếng Nhật ông nhận thấy đâu là sự khác biệt đáng
kể?
- Tôi nghĩ
nếu được chọn lựa, th́ chẳng ai dịch tác phẩm qua ngôn ngữ
trung gian. Văn hoá và ngôn ngữ Nhật Bản rất gần với văn hoá
và ngôn ngữ Việt Nam, mà lại cách xa hẳn với văn hoá và ngôn
ngữ Âu Mỹ.
Dịch giả
Âu Mỹ thường phải chuyển đổi biểu hiện, cả chi tiết nữa,
trong nguyên tác cho thích hợp với tâm t́nh, tư duy, tập
quán sinh hoạt của người đọc Âu Mỹ. Đó là chuyện không thể
tránh được.
V́ cách
biệt văn hoá quá xa, dịch giả Âu Mỹ không chỉ dịch
(translate) mà c̣n điều chỉnh cho phù hợp (adapt) với độc
giả của họ. Chưa kể v́ không "đồng văn", dịch giả Âu Mỹ c̣n
dễ hiểu sai cách nói, cách biểu hiện Đông Á, mà dịch sai đi;
hay có khi v́ không hiểu, không có từ ngữ tương ứng, mà bỏ
bớt. Dịch qua một ngôn ngữ trung gian Âu Mỹ th́ khó mà
thuyết phục độc giả về tính trung thực với nguyên tác tiếng
Nhật được.
- Theo
ông điều ǵ là khó nhất khi chuyển thể các tác phẩm văn học
Nhật Bản sang Tiếng Việt?
- Tôi nghĩ
điều khó nhất khi dịch các tác phẩm văn học Nhật Bản sang
tiếng Việt là đ̣i hỏi thiết yếu phải am tường ngôn ngữ và
văn hoá Nhật Bản. Người Nhật ưa chuộng những cung cách biểu
hiện thâm trầm, tế nhị.
Sở dĩ tác
phẩm văn học Nhật dịch ra tiếng Việt vẫn c̣n quá ít so với
tác phẩm của các nước khác, chẳng hạn Trung Quốc, Mỹ, Pháp,
... nguyên nhân chính vẫn là v́ c̣n thiếu người Việt thoả
măn được đ̣i hỏi ấy.
|
|
Các nhà văn hiện đại của Nhật Bản. |
|
Dịch giả Phạm Vũ Thịnh sinh năm 1947 tại Đà Nẵng.
Ông từng là lưu học sinh tại Nhật Bản, tốt nghiệp
Tiến sĩ Điện tử tại Đại học Tokyo. Làm việc về Điện
tử và Tin học ở Nhật từ 1977 đến 1982. Hiện nay ông
làm về Tin học tại Tiểu bang New South Wales, Úc.
Phạm Vũ Thịnh dịch văn từ năm 2003 và không v́ mục
đích nghề nghiệp. |
Tôi cũng nhiều thói xấu như mọi người
- Có
người nhận xét rằng ông háo danh khi để tên ḿnh xuất hiện
tràn ngập 5 trang đầu trong ba tập truyện ngắn của Murakami
Haruki do ông chuyển ngữ. Ông nghĩ ǵ về điều này?
- Tôi ngạc
nhiên v́ có người chuyên chú phê phán về khía cạnh "đạo đức"
của người dịch khi đọc các cuốn sách ấy. Tất nhiên bản thân
tôi cũng có những thói hư tật xấu không kém ǵ người b́nh
thường nào khác, nhưng có lẽ cũng chẳng đến nỗi được đặc
biệt chú ư và đề cập như thế.
Việc nêu
tên trong sách không phải mới lạ ǵ trong các sách dịch xuất
bản ở Việt Nam từ trước đến nay, và c̣n có ư nghĩa rằng tôi
chịu trách nhiệm hoàn toàn về những điều tôi viết trong
sách. Tôi hy vọng rằng người đọc sách thực sự quan tâm đến
khía cạnh văn học hơn là đến những lời đồn thổi về "đạo đức"
của người dịch, những lời đồn thổi vốn được dùng cho mục
đích ǵ khác hơn là văn học.
- Cũng
trong 3 tập truyện trên, việc ông sử dụng nhiều từ ngữ địa
phương (Quảng Nam) liệu có làm tác phẩm thêm kén người đọc?
- Trong ba
tập truyện dịch Murakami Haruki, tôi chỉ sử dụng từ ngữ địa
phương trong truyện dịch nào có thêm phương âm, phương ngữ
của một địa phương Nhật Bản ngoài ḍng từ ngữ chính trong
nguyên tác mà thôi.
Cụ thể là
trường hợp của truyện dịch "Phong cảnh có bàn ủi", duy nhất
trong ba tập truyện dịch đó, có giọng nói miền Kansai thêm
vào giọng chuẩn. Tôi chỉ sử dụng phương âm phương ngữ khi
thiết yếu phải dùng đến.
- Ngoài
văn của Murakami Haruki ông c̣n dịch cả truyện Yoshimoto
Banana, Dazai Osamu, Akutagawa Ryunosuke và một số tác giả ở
Úc, Mỹ… Ông có dự định ǵ với những bản thảo chưa được phát
hành?
- Tôi hy
vọng sẽ xuất bản được các bản thảo c̣n lại, và một số bản
dịch khác mà tôi đang thực hiện chung với nhóm Dịch thuật
Văn học Nhật Bản (đă thực hiện tập truyện dịch Akutagawa
Ryunosuke "Trinh Tiết" do Nhà xuất bản Văn Học và công ty
Alpha Books phát hành cuối năm 2006).
- Xin
chân thành cám ơn ông!
Thu Trang
(thực hiện) |