Thuyền cướp tư nhân

 

File:Michael Zeno Diemer - Men o' War passing on the open sea.jpg -  Wikimedia Commons

Jean Lee Latham

tặng Thống
Phạm Vũ Thịnh dịch

Lời người dịch:

Chương 02 của cuốn sách “Carry On, Mr. Bowditch” xuất bản khoảng năm 1955, tác phẩm nổi tiếng nhất của nhà văn nữ Jean Lee Latham.

*

Ngày nắng tốt trở lại đầu tiên, khi Nat xuống ăn sáng cậu vẫn chưa nghĩ ra được cách nào về thần chú cầu may. Qua khung cửa sổ mở, cậu có thể nghe tiếng kèn tiếng trống, và tiếng một người đàn ông hét lớn. Cha cười nở nang. "Họ đánh trống kêu gọi tuyển người vào đoàn thủy thủ cho một thuyền cướp tư nhân nữa đấy!"
"Thuyền cướp tư nhân là ǵ thế?" Lizza hỏi.
"Chỉ là bất kỳ loại tàu nào được phép cướp trên biển," Cha bảo chị ấy. "Có thể là tàu một
cột buồm sloop, hai cột buồm schooner, hay buồm cột ngang square-rigger. Thuyền cướp tư nhân không chuyên chở hàng hóa mà chỉ mang theo súng. Khi một thuyền cướp tư nhân của chúng ta gặp một chiếc tàu của nước Anh, chúng ta sẽ bắt tàu đó làm phần thưởng, và bắt tất cả đoàn thủy thủ người Anh làm tù binh. Rồi đặt một thuyền trưởng làm chủ con tàu phần thưởng đó, lái nó vào cảng mà bán cả tàu lẫn hàng hóa trên ấy."
Bà nội nói, "Cướp biển đấy! Cũng chỉ là hải tặc đấy thôi!"
Cha mỉm cười. "Có thể thuyền cướp tư nhân là tàu hải tặc cướp biển trong thời b́nh. Nhưng bây giờ là thời chiến tranh mà. Chúng ta chỉ bắt giữ các tàu của Anh thôi."

"Hoặc là chính ḿnh bị họ bắt." Bà nội sụt sịt mũi.
Cha cười khúc khích và đứng dậy khỏi bàn. "Để con tản bộ đến bến tàu xem sao." Bà nội nh́n cha qua cặp mắt kính. "Tránh các quán rượu đấy, nếu không muốn thấy chính ḿnh thức dậy trên một thuyền cướp tư nhân." Cha đặt tay lên vai Bà nội và nói "Mẹ đừng lo. Con đă thay đổi đời mới rồi mà." Bà nội thở dài. "Mẹ hy vọng như thế. Nhưng cứ đưa thằng Nat đi cùng, để chắc chắn là con sẽ trở lại."
"Thế th́ đi nào, con trai."

Hai cha con đi bộ lên phố Derby về phía bến tàu. Tiếng kèn tiếng trống trở nên ồn ào hơn. Nat một tay nắm lấy tay Cha, tay kia nắm chặt đồng shilling trong túi quần. "Cha à, nếu cha có nhiều tiền hơn bao giờ hết trong đời, th́ cha sẽ làm ǵ?"
"Cha muốn đầu tư vào một thuyền cướp tư nhân. Cha muốn mua phần thưởng dự trù từ một thủy thủ."

"Làm thế nào để mua được phần thưởng dự trù ǵ đấy?"
"Phần thưởng dự trù là số tiền mà một thủy thủ mong đợi kiếm được trên chuyến đi của một thuyền cướp tư nhân. Con thấy đấy, khi bắt được một chiếc tàu của Anh, chúng ta sẽ bán cả tàu lẫn hàng hóa trên đó. Người chủ của thuyền cướp tư nhân sẽ nhận được một phần tiền. Phần c̣n lại sẽ vào tay thuyền trưởng và thủy thủ đoàn. Nếu con muốn mua một phần thưởng dự trù th́ đi nói với một thủy thủ. Anh ta sẽ nhận tiền của con, rồi đưa cho con một tờ giấy ghi lời hứa rằng con sẽ nhận được một phần của những ǵ anh ta được chia trong chuyến tàu ấy."
"Thế số tiền đó nhiều hơn số tiền con đă đưa cho anh ta chứ?"
"Nhiều hơn nhiều chứ."
"Thế th́ tại sao người thủy thủ lại bán đi phần thưởng dự trù của ḿnh, khi anh ta sẽ có nhiều tiền hơn nếu không bán?"
Cha cười khúc khích. “Đây, có một thủy thủ đang đi đến đấy. Con có thể hỏi anh ấy xem”.

Nat nh́n thấy người đàn ông to lớn ấy đi về phía họ với chiếc mũ phẳng màu đen, áo sơ-mi sọc và quần ống rộng. Trước khi đến đủ gần để Nat nói chuyện với anh ta, người thủy thủ đă nh́n thấy Cha và kêu lên "Thuyền trưởng Bowditch!" Anh ta hét lớn “Ông đúng là người mà chúng tôi đang cần đây!”
Cha lắc đầu. “Anh không muốn tôi lên tàu của anh đâu. Tôi là vận rủi, sẽ mang lại xui xẻo mà thôi."
“Đừng nói thế!” Người thủy thủ gầm lên “Ông có phải là người duy nhất đă mất tàu ở vũng đá ngầm Anguilla Reef đâu nào! Gắng lên chứ, thuyền trưởng!"
Cha lại lắc đầu "Tôi đă trở lại nghề cũ rồi mà”
Người thủy thủ tranh căi một lúc rồi rời đi. Cha của Nat đứng lặng nh́n ra mặt nước biển xanh. Rồi ông lắc đầu vội vàng, như thể cố quên đi điều ǵ đấy. Ông với nắm tay Nat và mỉm cười. "Tốt hơn hết là quay trở lại nghề cũ của ḿnh, phải thế không con?"
"Vâng, thưa cha."
"Chẳng thà làm một thợ niền thùng may mắn c̣n hơn làm một thủy thủ xui xẻo, phải thế không?"
"Vâng, thưa cha! Thợ niền thùng th́ tốt hơn nhiều lắm. Ừm... nhưng mà thợ niền thùng là ǵ thế?"
Cha cười khúc khích."Là thợ làm thùng phuy đấy mà." Rồi ông lại nh́n mông lung ra mặt biển,  nụ cười trên môi lịm dần. "Thùng phuy..." Ông thở dài. "Ta đi nào, Nat."

Trên bến cảng, đám đông dày đặc. Cha nâng Nat lên mang ra bến tàu. Ông dừng lại bên một chiếc rương đi biển lớn và đặt Nat đứng trên đó. "Đây, một chỗ cho con này, Nat; đứng đây con có thể nh́n thấy những ǵ đang xảy ra. Ai đấy chủ chiếc rương này hẳn sẽ không phiền đâu. Con đợi ta ở đây." Nat hứa theo.

Cha biến dạng trong đám đông. Nat đứng trên chiếc rương nh́n chăm chú lên những cột buồm cao chót vót của những con tàu, và những cọc mũi tàu giống như những mỏ chim dài, đâm chĩa vào khoảng không trung phía trên đầu cậu. Đông đúc đàn ông chen chúc nhau trên boong của con tàu gần cậu nhất, bận rộn lắp súng. Một thuyền cướp tư nhân đấy! Nat nắm chặt đồng shilling của ḿnh mà mỉm cười.

Một người đàn ông to tướng với mái tóc hoa râm và nụ cười nhuốm màu thuốc lá dừng lại trước chiếc rương Nat đang đứng bên trên. Ông ta nói lớn. "Chà, nh́n xem ta đă bắt được ǵ nào! Cậu lên tàu với ta đấy chứ, Bạn cùng nghề?"
Nat nuốt nước bọt, nắm chặt đồng shilling của ḿnh và gắng nhớ xem ḿnh phải nói ǵ. "Cháu muốn mua phần thưởng dự trù."
Người đàn ông to lớn chớp mắt. Ông gát chân lên chiếc rương và chống cánh tay lông lá lên đầu gối. "Phần thưởng dự trù hả? Thế cậu biết ǵ về thuyền cướp tư nhân nào?"
Nat nói "Cháu từ một nhà đă mấy đời làm thuyền trưởng đấy. Và cháu có rất nhiều tiền. Cháu muốn mua phần thưởng dự trù."
Người đàn ông to lớn xoa quai hàm đầy râu ria mà nói "Nhiều tiền kia à?"
"Nhiều tiền hơn bao giờ hết trong suốt cuộc đời cháu! Nhiều hơn tất cả những số tiền cháu từng có trước đây cộng lại!"

Người đàn ông to lớn ngồi xuống bên Nat. "Thế th́, Bạn cùng nghề ơi, chúng ta có thể nói chuyện mua bán được rồi."
Nat chỉ vào con tàu nơi đám đông người đang lắp súng. "Ông lên chiếc thuyền cướp tư nhân đấy phải không?"
"Không phải chiếc đó. Ta lên chiếc Pilgrim, từ bến cảng Beverly kia." Ông ta ra hiệu bằng ngón tay trỏ. "Beverly ở ngay bờ bên kia ḱa."
"Pilgrim có phải là một thuyền cướp tư nhân giỏi không hở ông?"
"Thuyền cướp tư nhân giỏi nhất đă từng đánh bại một tàu Anh có hông rộng đấy! Cậu muốn mua phần thưởng dự trù từ ta không nào?"

Tim Nat đập mạnh đến nỗi cậu không thể nói ra tiếng được, nhưng vẫn gật đầu.
Người đàn ông to lớn giở chiếc mũ đen phẳng ĺ ra và lấy từ lai mũ một tờ giấy gấp nhỏ. "Chỉ c̣n mỗi phần này thôi. Mười phần trăm phần thưởng dự trù của ta đây. Thế cậu trả ta bao nhiêu nào?"
"Tất cả số tiền của cháu!" Nat đặt đồng shilling của ḿnh vào tay ông ta. Người đàn ông to lớn nh́n đăm đăm đồng shilling trong tay. "Chà, phen này th́ ta lời to rồi... Tất cả số tiền của cậu đây hả?"
"Vâng thưa ông!"
"Và cậu là từ một nhà đă mấy đời làm thuyền trưởng đấy nhỉ? Thế cậu là ai nào?"
"Cháu tên là Nat Bowditch."
"Cậu là con của thuyền trưởng Bowditch hả? Ta nhớ lần chiếc tàu Polly mắc cạn. Cùng ngày chiến tranh bắt đầu đấy thôi. Ngày 19 tháng 4 năm 1775 đấy mà."
"Bà nội cháu bảo là nó đă làm Cha cháu 'mất hồn'." Nat kể với người đàn ông to lớn chuyện thần chú may mắn mà ḿnh đă định làm mà trận gió đông bắc mang mưa đến che giấu mặt trăng mất.
Người đàn ông to lớn xoa xoa chiếc cằm tua tủa râu rồi nh́n vào đồng shilling. "Thế th́ là một món hời đây, Bạn cùng nghề ạ. Nhưng phải giữ bí mật đấy! Đừng bao giờ nói với bất kỳ ai rằng Tom Perry đă bán một phần mười phần thưởng dự trù của hắn lấy một đồng shilling! Bởi họ sẽ
quẳng ta vào ngục tối. C̣n tệ hơn nữa, họ sẽ cho ta vào đám người bệnh để mặc cho chết!"

Nat chẳng hiểu ông ta nói ǵ, nhưng cậu hứa. "Cháu không nói với ai cả đâu!" Cậu nhận lấy tờ giấy, gấp lại cẩn thận bỏ vào túi.
Tom Perry đứng dậy. Ông tung đồng shilling lên không, chụp lấy rồi cười lớn. "Ta sẽ uống mừng thành công của chúng ta đây, Bạn cùng nghề ơi!". Ông lững thững bước đi, đôi vai to lớn lấn dạt người ta trong đám đông.

Nat ngồi trên rương chờ đợi cha trở lại. Một bí mật to lớn! Không thể nói cho ai biết cả! Thế nhưng cậu có thể nói với chị Lizza chứ. Lizza luôn luôn giữ bí mật mà. Cậu cần phải nói với người nào đấy, chứ nếu không th́ thân thể cậu sẽ nổ tung ra mất! Cứ nghĩ xem! Nat Bowditch — lại có phần chia từ một thuyền cướp tư nhân cơ đấy! Ngực cậu cảm thấy như quá to lớn so với khung xương sườn của cậu.

Khi cùng Cha về đến nhà, Nat thấy Lizza đang nhổ cỏ trong vườn. Cậu hé cho chị xem tờ giấy và kể cho chị nghe về ông Tom Perry. “Ôi, Nat ơi! Thế th́ tuyệt vời quá! Bao lâu th́ em nhận được phần tiền chia ấy?"
"Em chưa biết. Đi hỏi Cha xem sao."
Cả hai vào trong nhà. Cha mỉm cười. "Bao lâu th́ thuyền cướp tư nhân trở lại à? Tất cả c̣n tùy. Có thể trong một vài tháng, có thể trong một năm, hoặc có thể lâu hơn nữa".
Bà nội sụt sịt mũi. "Mà cũng có thể là chẳng bao giờ!"

Nat và Lizza ra lại ngoài vườn. Lizza th́ thầm,"Một năm! Có lẽ là hai năm!”
Nat nhắc: “Mà cũng có thể chẳng bao giờ!”
Lizza nói, “Bà nội có hơi lo sợ quá về biển cả. Em không lo sợ đấy chứ, Nat?"
Nat ưỡn ngực nói: “Em không lo sợ tí nào cả.
Chẳng sợ tí ǵ!
Nhưng cậu nh́n vào tờ giấy trong tay ḿnh mà cảm thấy hoang mang.

Phạm Vũ Thịnh dịch
15 Sep 2021

 


® "Khi phát hành lại thông tin từ trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả 
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com"

Cảm tưởng, ư kiến xin gởi về  t4phamvu@hotmail.com