|
Có một lần duy nhất tôi đã
gặp được một người vô cùng kỳ vĩ, trong tàu điện. Chuyện đã lâu lắm rồi,
nhưng vẫn còn ghi nét rõ ràng trong ký ức tôi.
Ðó là khoảng một tháng sau
khi tôi kết hôn với Atsuko. Hãy còn ở tuổi 28, đêm ấy tôi đã say túy lúy.
Ga tôi phải xuống thì đã qua khỏi từ lâu rồi. Ðêm sâu, trong toa tàu chỉ
có bốn người khách kể cả tôi.
Có lẽ tôi đã chẳng muốn về
nhà nên quên xuống ga của mình. Lúc nãy, trong tầm mắt say rượu của tôi,
sân ga quen thuộc của nhà ga tôi phải xuống ấy, đã từ từ tiến sát lại,
rồi ngừng hẳn. Cửa mở, gió đêm tươi mới ùa vào. Rồi cửa toa đóng lại,
đóng chặt như vĩnh viễn không còn mở ra nữa, và con tàu lại chầm chậm
bắt đầu chạy. Những vệt đèn nê-ông trông quen quen thay nhau chạy thoáng
qua. Tôi cứ ngồi nguyên thế, yên lặng ngắm.
Một hồi lâu sau, ở ga nào
đấy, có ông già lên tàu. Có vẻ là người lang thang không nhà cửa, quần
áo rách rưới, râu tóc dài quấn chặt vào nhau, toàn thân toát ra một mùi
hôi kỳ dị. Ba người khách kia, cứ như là ra hiệu cho nhau mà dời sang
các toa tàu bên cạnh. Tôi không kịp dời theo họ nên vẫn ngồi nguyên tại
chỗ, lưng tựa sâu vào ghế khoảng ngay giữa toa tàu. Cũng có thể lúc ấy,
đối với tôi thì sao cũng được, và tôi có chút khó chịu đối với lối cư xử
quá lộ liễu của ba người kia.
Không hiểu sao ông già lại
đến ngồi bên tôi, và ngồi sát vào tôi nữa. Tôi nín thở, gắng không nhìn
về phía ông già.
Khung kính cửa sổ ngay phía
trước phản chiếu khuôn mặt của tôi và ông bên nhau. Chồng lên quang cảnh
ban đêm đẹp đẽ nổi nghiêng trên nền đen của bóng đêm, là hình ảnh hai
người đàn ông tựa vào nhau. Mặt tôi lộ vẻ lúng túng quá, đến tôi cũng
lấy làm lạ.
-"Tại sao lại chẳng muốn về
nhà nhỉ?"
Ông lão nói, giọng khàn
khàn nhưng tiếng lớn. Ban đầu, tôi hoàn toàn không nghĩ là lời nói ấy
nhắm vào mình. Có lẽ mùi hôi từ ông đã chận đứng suy nghĩ của tôi. Tôi
nhắm mắt, làm bộ ngủ. Một lúc sau, ông già nhìn tôi đăm đăm, lại nói:
-"Lý do không muốn về nhà
thật sự là gì nào?"
Tôi im lìm nhắm mắt. Tôi
hiểu là quả thật ông ấy nói với tôi. Tiếng tàu chạy đều đều chợt nghe to
lạ lùng.
-"Hình dạng tôi như thế này
rồi mà cũng chưa muốn về nhà sao?"
Ông lão hỏi. Mắt nhắm lại,
tôi cảm nhận rõ ràng sự thay đổi của âm thanh. Giống như băng nhựa quay
nhanh, câu nói nửa chừng bỗng xoắn giọng cao hẳn lên. Cả không gian oằn
xuống, đầu óc tôi chao đảo. Và mùi hôi kinh khiếp ấy bỗng tiêu tan mất,
thay vào đó... tôi dần dần cảm nhận được một mùi thơm bảng lảng như
hương hoa, hay hương nước hoa, thật nhẹ. Mắt nhắm lại nên tôi phân biệt
được mùi rất rõ. Ðó là mùi da thịt đàn bà hoà lẫn vào hương hoa tươi,
dịu nhẹ, thanh tao, quyến rũ. Tim tôi như ngừng đập.
Không hiểu từ lúc nào, bên
cạnh tôi là một người đàn bà. Tôi luống cuống nhìn quanh hai toa tàu bên
cạnh, nhưng mọi người khác trông xa tắp như đang ở trong một không gian
khác, chẳng ai nhìn về phía tôi. Giữa các toa tàu như có bức tường ngăn
trong suốt, mọi người vẫn như trước, mặt mày mệt mỏi, người lắc lư theo
con tàu. Chuyện gì đã xảy ra? Thay đổi này đã xảy ra vào lúc nào? Tôi
hoang mang nhìn lại người đàn bà bên cạnh.
Cô ngồi nghiêm trang nhìn
thẳng phía trước. Chẳng hiểu là người thuộc quốc tịch nào. Mắt màu hạt
dẻ, tóc dài màu nâu. Áo đầm đen tuyền. Ðôi chân thon dài mang giày gót
cao bằng da màu đen. Ðúng là một khuôn mặt quen thuộc đối với tôi. Có vẻ
giống một tài tử mà tôi thích, người yêu đầu tiên, người em họ, người mẹ,
hay người con gái lớn tuổi hơn mà tôi đã mơ tưởng ở tuổi dậy thì bắt đầu
biết đến chuyện tình dục. Ðoá hoa tươi cài trên khoảng ngực vun tròn. Có
lẽ cô vừa từ dạ tiệc về. Mới trước đây có ông già bẩn thỉu ngồi mà!
-"Như thế này cũng chưa
muốn về nhà nữa à?"
Cô ấy nói. Giọng ngọt ngào
thơm tho. Tôi ngờ rằng mình đang tiếp tục cơn ác mộng vì say rượu ấy.
Cơn ác mộng hoá thân của con ngỗng con xấu xí, từ ông già không
nhà biến thành cô gái tuyệt đẹp. Tôi chẳng hiểu chuyện gì là chuyện gì,
chỉ có sự vật trước mắt thì lý giải được mà thôi.
-"Hình dáng như thế thì lại
càng không muốn về nhà nữa đấy."
Tôi đáp. Tự mình ngạc nhiên
đã nói được lời bình tĩnh ấy. Cảm thấy như miệng mình tự ý cởi mở tâm
tình như thế. Tàu lại ngừng ở ga, nhưng không hiểu sao chẳng có ai lên
toa này cả. Hai toa bên cạnh thì lác đác vài người lên thêm, ai nấy mặt
mày trầm mặc, chán chường, không thèm nhìn về phía này. Có vẻ như thật
ra họ muốn đi xuyên qua đêm, đến tận nơi nào xa tắp kia.
-"Ngoan cố lắm!" Cô ấy nói.
-"Chẳng phải chuyện đơn
giản thế đâu." Tôi nói.
-"Tại sao?"
Cô nhìn sâu vào mắt tôi.
Ðoá hoa cài nơi ngực áo lay động. Tôi nhìn thấy cặp lông mi rậm và đôi
mắt lớn. Thấy sâu thẳm hun hút trong đôi mắt ấy, khiến tôi nhớ lại thời
thơ ấu lần đầu tiên nhìn lên vòm trần cao rộng trong cung thiên văn.
Khoảng không gian nhỏ bé ấy chứa đựng cả vũ trụ vĩ đại.
-"Mới lúc nãy là ông lão
bẩn thỉu kia mà!"
-"Ðằng nào thì cũng đáng sợ
quá chứ gì?" Cô ấy nói. -"Thế vợ anh là người như thế nào?"
-"Người nhỏ bé thôi." Tôi
có cảm giác như đứng đằng xa nhìn mình đang nói liến thoắng. Cứ như là
đang thú tội vậy. -"Thân hình nhỏ nhắn, tóc dài, mắt ti hí. Vì thế, ngay
cả khi nổi giận cũng trông như đang nheo mắt cười ấy."
-"Mở cửa nhà ra thì sao nào?"
Quả thật cô ấy hỏi tôi như thế.
-"Mở cửa nhà ra thì thế nào
cũng thấy vợ tôi tươi cười bước ra. Cười như thể đấy là bổn phận hay
nghi thức thánh lễ gì đấy. Trên bàn có hoa hay bánh trái. Sâu phía trong
nhà có tiếng ti-vi. Vợ tôi thường đan ren. Trên bàn thờ Phật lúc nào
cũng có cơm cúng mới. Sáng chủ nhật tôi thức dậy thì nghe tiếng máy hút
bụi và máy giặt. Vợ tôi hay tán chuyện thiên hạ thật vui vẻ với bà hàng
xóm. Mỗi tối vẫn hay ra cho con mèo láng giềng ăn. Xem kịch buồn trên
ti-vi thì ứa nước mắt, lại hay ậm ừ hát trong bồn tắm. Vừa phủi bụi các
con thú nhồi bông vừa trò chuyện với chúng. Bạn gái tôi điện thoại đến
thì gắng gượng cười trao điện thoại cho tôi. Khi nào nói chuyện điện
thoại với bạn cùng lớp cũ ở quê nhà thì nói lâu nói dài và cười lăn lóc
cứ như là nữ sinh trung học ấy. Tất cả các thứ ấy tạo cho toàn thể căn
nhà một vẻ tươi sáng hẳn lên, không hiểu sao khiến tôi muốn hét lên:
Ôi, ngừng lại giùm đi! Tôi như muốn nổi cơn phá phách vậy."
Tôi nói liên hồi như thế.
Cô gái gật đầu: -"Tôi hiểu, tôi hiểu."
-"Làm thế nào mà hiểu được
chứ!"
Nghe tôi phản đối, cô cười
lớn. Nét cười khác với vợ tôi, nhưng đúng là lối cười có vẻ quen thuộc
tôi đã thấy lúc nào đấy ngày xa xưa rồi. Tôi chợt nhớ lại thời còn con
nít, mặc quần cộc giữa mùa đông cùng chúng bạn đến trường, trời lạnh quá
mà xuýt xoa ra lời: lạnh quá, lạnh quá... lại nghe có vẻ đần độn
thế nào ấy, bất giác cả bọn nhìn nhau cười phá lên. Rồi sau này, trong
đời mình có thêm vài lần đã cười phá lên như thế với người nào đấy;
những quang cảnh ấy hiển hiện lại khiến tôi chợt cảm thấy vui thích.
-"Anh ở Tokyo từ lúc nào
thế?" Cô gái hỏi.
"Tokyo", tiếng ấy vừa lọt
ra khỏi vành môi cô, tôi đã để ý ngay là có vẻ gì là-lạ. Tôi hỏi:
-"Khoan đã, cô đang nói
tiếng nước nào thế?"
Tôi không nhận ra được.
Cô gái gật đầu, nói: -"Chẳng
là tiếng nước nào cả. Tôi đang nói thứ tiếng mà chỉ anh và tôi có thể
hiểu được thôi. Giữa người này người kia vẫn có thứ tiếng ấy. Thật thế.
Vẫn có thứ tiếng như thế giữa anh và một người nào đấy, giữa anh và vợ
anh, giữa anh và người đàn bà trước đây đã sống chung với anh, giữa anh
và cha anh, giữa anh và bạn bè; thứ tiếng dành riêng cho hai người như
thế đấy."
-"Nếu không chỉ hai người
thì sao?"
-"Nếu là ba người thì có
thứ tiếng riêng cho ba người ấy. Số người tăng thì ngôn ngữ cũng thay
đổi. Tôi đã quan sát khu phố này từ lâu rồi. Anh là người suy nghĩ đơn
độc, cũng giống như một số người khác. Những người như thế thì nhiều lắm.
Tôi nói chuyện với anh bằng thứ ngôn ngữ chỉ có thể hiểu được giữa những
người có cùng một khoảng cách giữa mình và Tokyo. Nếu có một bà cụ hiền
lành sống một mình ngồi đây thì tôi nói chuyện với bà cụ bằng ngôn ngữ
của niềm cô độc. Còn với người sắp đi mua dâm thì tôi nói chuyện bằng
ngôn ngữ của tính dục. Nghĩa là như thế đấy."
-"Thế nếu có cả tôi lẫn bà
cụ, cùng người đi mua dâm, và cả cô nữa, thì sao?"
-"Anh thật là người ưa thắc
mắc. Nếu thế thì trong không khí chung của bốn người ở ngay đây chứ
không phải bốn người nào khác trên thế giới, thứ ngôn ngữ về cuộc đời
của từng người được chuyên chở trên chuyến tàu đêm, sẽ được dùng để nói
chuyện với nhau."
-"Không biết có đúng như
thế thật không?"
-"Anh ở Tokyo từ lúc nào?"
-"Từ năm 18 tuổi. Tôi dời
đến đây ngay sau khi mẹ tôi mất. Sống ở Tokyo suốt từ ấy đến nay."
-"Sống chung với một người
đàn bà thì thấy thế nào?"
-"Tận mắt mình thấy người
ta cứ nói dai dẳng về những chuyện nhỏ nhặt, sao cũng được, trong đời
sống hằng ngày, hay những chuyện tào lao, thì cảm thấy xa cách kỳ dị lắm.
Tôi sống với Atsuko giống như sống chung với một người đàn bà suốt đời
xem những chuyện như thế là quan trọng."
Những hình ảnh ngưng đọng
trong khoảnh khắc hiển hiện trong trí tôi. Thời thơ ấu chưa có trí nhớ,
tiếng dép vang vọng và bước chân của mẹ tôi đi ngang qua bên chiếc gối
của tôi, dáng lưng của đứa em họ bé thơ nức nở khóc vì con mèo của em
vừa chết. Ngực tôi chợt nôn nao vì hơi ấm và tình thân mật từ người khác,
vốn là thứ xa lạ với tôi bao lâu nay.
-"Như thế thật sao nhỉ?"
-"Còn cô thì đi đâu đấy?"
Tôi hỏi.
-"Tôi lên tàu điện như thế
này, xem thấy được đủ thứ chuyện. Cứ như là đường thẳng không bao giờ
chấm dứt, không biết từ lúc nào đã đi như thế mãi. Phần nhiều là những
người không quen biết. Tàu điện hầu như là một cái hộp kín, an định cho
mình, từ buổi sáng trình vé tàu định kỳ để đi qua cửa soát vé, cho đến
buổi tối, trở về ga cũ. Không phải sao?" Cô gái nói.
-"Chứ nếu không thì mỗi
ngày sống trở thành bất an định vô cùng vì không có quy tắc gì cả." Tôi
nói.
Cô gái gật đầu, tiếp lời.
-"Thực tế thì tôi không bảo
là hãy làm như thế; tất cả là vấn đề lòng người đó thôi. Nếu chỉ nhìn
đời người theo khía cạnh là chuyến tàu điện, chỉ cần đừng để những
chuyện như trở về nhà hay công việc tiếp tục lẫn lộn vào cơ năng của tàu
điện, thì phần đông những người đang ở trong con tàu này, với chỉ số
tiền có sẵn trong ví đựng trong cặp của họ, có thể đi được đến những nơi
chốn xa tít đến họ phải ngạc nhiên."
-"Ðúng thế thật."
-"Tôi luôn luôn nghĩ thế,
lúc đi tàu như thế này."
-"Rảnh rỗi quá nhỉ."
-"Cũng cùng một khung thời
gian đó thôi, lúc ngồi chung chuyến tàu. Có người lấy sách đọc, có người
ngắm quảng cáo ghi trên dây nắm, có người nghe nhạc. Cùng trong khung
thời gian đó, tôi suy nghĩ về khả-năng-tính của tàu điện."
-"Thế tại sao thình lình
biến thành cô gái đẹp chứ?"
-"Bởi tôi muốn nói chuyện
với anh là người không xuống ga phải xuống. Chợt nghĩ ra thế để gợi sự
chú ý đó thôi."
Tôi không còn hiểu rõ ràng
được là mình đang nói chuyện gì với người nào nữa. Con tàu thì cứ liên
tiếp ngừng ở ga rồi trườn mình vào đêm thâu, trùm phủ trong bóng tối,
càng lúc càng xa khu phố tôi ở.
Người bên cạnh tạo cho tôi
cảm xúc gì gần như là hoài niệm. Như mùi của nơi chốn mà không khí có
lẫn lộn cả tình yêu thương lẫn ghét bỏ trước khi tôi được sinh ra. Nhưng
đồng thời cũng truyền đến tôi cảm giác nguy hiểm nếu chạm tay vào, làm
tôi không dám đến gần. Lòng tôi nơm nớp lo sợ. Không phải nỗi lo sợ vì
mình đang say rượu hay phát cuồng, mà là cảm giác mình nhỏ nhoi theo bản
năng sinh tồn. Giống như ý muốn chạy trốn mà loài động vật hoang ôm ấp
một cách phản xạ vô điều kiện khi gặp phải loài thú khác lớn mạnh hơn rõ
rệt.
-"Gì chứ ga mình ở thì
không còn xuống đấy nữa cũng chả sao. Chuyện cũng thường có đó thôi."
Tôi mơ hồ nghe cô gái ấy
nói như thế. Tôi chỉ nghĩ: Vậy sao? Rồi im lặng một hồi lâu.
Tôi im lìm nhắm mắt trong
tiếng động và nhịp rung đều đều của tàu điện, tưởng tượng đến ga tàu nơi
mình ở. Buổi chiều, bồn hoa giữa bùng binh trước ga nở hoa không tên màu
đen màu đỏ lung lay. Phía bên kia có tiệm sách. Lúc nào cũng có người
đứng san sát nhau đọc sách, xoay lưng về phía này. Vâng, phía này. Tôi
có lẽ biến thành nhà ga, nhìn đăm đăm về phía trước ga. Mùi nước xúp
thoang thoảng từ tiệm mì Tàu. Người ta sắp hàng mua bánh bao danh tiếng
của tiệm bánh Nhật. Một đàn nữ sinh mặc đồng phục cười nói vang vang,
hôm nay đi ngang qua với vẻ từ tốn khác thường. Lại một tràng cười nổi
lên. Ðám nam sinh trung học có vẻ mặt căng thẳng khi đi ngang qua đám nữ
sinh ấy. Tuy cũng có vài cậu trong bọn vẫn bình thản. Chắc là đã có
nhiều bạn gái ưa thích, trông mặt mày đẹp trai thế kia. Có cô nhân viên
sở làm nào đấy trang điểm đẹp đẽ đến hoàn hảo, đi tay không, chắc là vừa
xong việc người ta giao cho. Có vẻ chưa muốn trở lại sở vội. Trời đẹp
thế này mà! Có người nhân viên tiếp thị đứng uống chai nước ngọt mới mua
từ quán hàng bên cạnh. Lác đác nơi này nơi kia vài người đứng đợi người
hẹn đến. Họ đứng đọc sách bỏ túi, hay đứng ngắm người ta qua lại; có
người nhận ra người hẹn mình đến nên bước vội lại. Những cụ già, quang
cảnh ngoài đời chầm chậm hiện đến trong mắt họ. Những người mẹ cõng bé
thơ sau lưng. Hàng xe taxi sơn đủ màu sặc sỡ đợi khách ở bùng binh, đón
được khách lên xe thì như chim vỗ cánh rời xa nhà ga. Khu phố này có
những con đường rộng lớn và những toà nhà xưa cũ sắp ngay hàng thẳng lối.
Nghĩ là mình không còn trở
lại nữa, thì tất cả những quang cảnh ấy lại vang vọng nơi đáy lòng mình,
cứ như là những hình ảnh đầy ý nghĩa của cuốn phim nào mình đã xem ngày
xưa. Tất cả mọi sự vật sống động ấy chiếu lên mắt mình thật thân thương.
Ngày nào đó tôi chết đi, chỉ còn linh hồn quay trở lại trong một đêm hè,
chắc hẳn thế giới cũng sẽ chiếu lại cùng một quang cảnh và cảm xúc như
thế.
Ở đó, có Atsuko bước đến.
Ngay trước ga, giữa mùa hè,
Atsuko rảo bước tiến đến. Kiểu tóc tôi đã nói là trông như một bà sồn
sồn, bỏ đi cho rồi!, thế mà vẫn cứ búi chặt rồi cột túm lại sau đầu.
Ðôi mắt ti hí, chẳng hiểu có nhìn thấy thật không nữa. Trời nắng rỡ ràng
thế kia, hẳn là chói mắt lắm. Cô mang một túi xách to tướng thay vì giỏ
đi chợ. Mắt nhìn chăm chú như thèm thuồng bánh nướng trên xe hàng bán
rong trước ga. Cô lưỡng lự, mua hay không? Rồi bỏ đi. Ghé vào tiệm thuốc.
Nhìn đăm đăm vào dãy thuốc gội đầu. Thuốc gội đầu thì thứ nào cũng thế
thôi, khỏi cần phải phân vân lựa chọn đến thế! Ðừng lộ vẻ nghiêm trọng
thế chứ! Lại ngồi xuống, vẫn còn phân vân. Có người đàn ông bước vội
đụng vào Atsuko. Atsuko hơi nghiêng người tránh. Xin lỗi gì kia? Sao
người bị đụng lại phải xin lỗi cơ chứ? Chính là đối với kẻ như thế thì
phải nghiêm khắc như đã đối xử với tôi chứ! A, đã quyết định được thứ
thuốc gội đầu nào rồi đấy. Và đứng nói chuyện dông dài với bà chủ tiệm.
Cười tươi. Rồi ra khỏi tiệm thuốc. Dáng lưng gầy nhỏ. Ðến như thành một
lằn thẳng sắp sửa tiêu tán đi mất. Cô thong thả bước đi. Bước chân như
nhảy múa, hít vào đầy lồng ngực không khí của khu phố nhỏ bé này.
Trong nhà là vũ trụ của
Atsuko. Người đàn bà chất đầy nhà những vật nhỏ bé là những phân-thân
của mình. Mỗi một vật nhỏ ấy, như thuốc gội đầu kia, đã được lựa chọn
một cách thành khẩn, và cô ấy dần dần có bộ mặt gì đấy không phải là của
một người mẹ mà cũng không phải là của một người con gái trẻ. Cô ấy đã
giăng ra một lưới nhện đẹp đẽ mà đối với tôi thì vừa bẩn thỉu khó chịu,
lại vừa trong xanh đến muốn bám chặt vào. Tôi cảm thấy khiếp sợ đến run
người, không dám giấu diếm điều gì cả. Thứ ma lực thiên phú ấy nhồi tôi
choáng váng. Không biết từ lúc nào.
-"Nghĩa là mới cưới nhau
đấy chứ gì?". Cô gái bên cạnh tôi nói.
Tôi giật mình quay lại thực
tại.
-"Cứ lo sợ không biết ngày
nào sẽ phải dời ra thế giới bên ngoài cuộc sống tân hôn đấy chứ gì."
-"Ðúng thế đấy. Cố gắng suy
nghĩ đến đâu đi nữa cũng vô ích, vẫn còn là trẻ con thôi. Cứ cảm thấy
bất an... Mà thôi, tôi về nhà đây. Tôi sẽ xuống ở ga tới. Cũng đã hết
say rồi." Tôi nói.
-"Nói chuyện thế này vui
quá." Cô gái nói.
-"Ừm." Tôi gật đầu.
Tàu điện dời đi nhẹ nhàng,
cứ như là đồng hồ cát rơi mòn dần từng chút thời gian quý báu.
Có tiếng loa trong toa tàu
báo cho biết tên của nhà ga sắp đến. Cả hai chúng tôi yên lặng. Lưu
luyến không muốn từ giã, cảm thấy như đã ở đây một thời gian lâu thật là
lâu rồi. Chừng như đã cùng nhau đi một vòng quanh Tokyo, qua tất cả các
môi thể, tất cả các toà nhà, tất cả các vị trí của mọi người. Có cảm
giác như thành phố này là một sinh vật bao bọc hết tất cả mọi nỗi đau
của mọi thứ, cả niềm hoang mang của tôi đối với cuộc sống, cuộc đời này,
và cả khuôn mặt của Atsuko nữa. Thành phố này hít thở mạnh cho tất cả
mọi người đang có mặt nơi đây, mỗi người mang được trong mình một phong
cảnh kéo dài đến vô tận.
Tôi muốn nói lên điều gì
đấy, nhưng quay sang thì thấy cô gái bên cạnh đã trở lại thành ông già
bẩn thỉu đang ngủ ngáy đều đều. Tôi nghẹn lời, tàu điện như chiếc thuyền
chầm chậm êm nhẹ trở về sân ga cũ. Rồi tàu thắng giật lại, ngừng hẳn,
cửa toa tàu mở ra.
Tôi đứng dậy, nghĩ thầm:
Xin từ biệt, người kỳ vĩ ơi!
Phạm Vũ Thịnh dịch
Sydney 06-2007
Ghi chú của người dịch :
Truyện thứ 1 trong tập "Thằn Lằn - Tokage -
Lizard", dịch từ nguyên tác tiếng Nhật "Shinkonsan" trong bản bỏ túi do
nhà Shinchô Bunko tái bản lần thứ 13 năm 2002.
Xin xem thêm :
http://erct.com/2-ThoVan/PV-Thinh/YoshimotoBanana.htm
http://erct.com/2-ThoVan/PV-Thinh/Than_lan-PVT.htm
http://erct.com/2-ThoVan/PV-Thinh/Giac_Mong_Kim_chi.htm
®
"Khi phát hành lại thông tin
từ trang này cần phải có sự đồng
ý của dịch giả
và ghi rõ nguồn lấy từ www.erct.com"
Cảm tưởng, ý kiến xin gởi về pvthinh@erct.com
or exryu_cuoituan@yahoo.com
|