|

Người Đàn Ông ở Grand
Canyon
Takane bị sốc trong
rạp chiếu phim tăm tối đó. Cứ nghĩ là để cho con ḿnh học thêm
tiếng Nhật nên đă đưa con gái là Yuka đi xem. Phim được chiếu là
một hài kịch Nhật Bản dành cho học sinh tiểu học như Yuka. Khách
xem ngồi khoảng 60, 70% sức chứa của rạp, quả thật đă cười vui
thích. Takane cũng cười lớn tiếng. Nhưng chừng 30 phút sau khi
phim bắt đầu, anh chợt để ư thời điểm ḿnh cười và thời điểm Yuka
cười khác nhau, tuy chỉ chút ít thôi. Takane lấy làm lạ. Dù sai
biệt ấy không đến một nhịp thở, có thể nói chỉ đâu chừng nửa nhịp
thở mà thôi. Thoạt đầu, Takane ngờ là ảo giác đấy, nên chăm chú
nh́n h́nh chiếu, lắng tai nghe, chờ lần cười kế tiếp. Khách xem oà
lên cười. Hai nhịp cười lệch nhau rơ ràng. Và Yuka lại cười vào
thời điểm sau, đúng lúc Takane đang cười nửa chừng. Takane kinh
ngạc, chăm chú nh́n Yuka xuyên qua khoảng tối mờ.
Nơi này là rạp chiếu
phim Nhật Bản ở một góc Little Tokyo, xóm người Nhật ở Los
Angeles. Khách xem phim gồm tầng lớp người Nhật sang làm việc hoặc
di dân đời thứ nhất, thứ hai, có thể nghe hiểu ngay tiếng Nhật;
lẫn lộn với tầng lớp con cháu người Nhật đời thứ ba, thứ tư, cùng
với người Mỹ, phải đọc phần phụ đề mới hiểu mà cười được. Đương
nhiên là hai nhịp cười lệch chồng lên nhau, và lâu nay Takane cũng
chẳng để tâm về điều này. Thế nhưng lúc này chợt để ư thấy chính
con gái nhỏ của ḿnh lại cười theo nhịp của người Mỹ, bất giác
Takane cảm thấy ḷng ḿnh lạnh buốt, gần như là cảm giác khủng
hoảng. Takane kề miệng lại gần khuôn mặt Yuka c̣n cười chưa dứt mà
hỏi:
-"Yuka, con nghe
tiếng nói trong phim đấy chứ?"
Lối hỏi có ư muốn ép
phải trả lời khẳng định.
Yuka đáp lại, sau một
thoáng ngần ngừ:
-"......Ừng".
-"Nếu thế th́ được".
Takane vừa khom người
định nói ǵ thêm th́ lại có một tràng cười nổi cuộn lên. Anh chờ
cho qua tràng cười ấy, rồi gắng khuyên con:
-"Con này, đừng có
đọc phụ đề nhé!".
-"Sao cơ?". Yuka ngạc
nhiên, ngây thơ hỏi lại. Chừng như không hiểu chữ "phụ đề"
là ǵ.
Takane sửa cách nói
lại:
-"Đừng có đọc hàng
chữ Anh trên màn ảnh. Con hăy nghe tiếng Nhật mà thôi nhé!"
-"Nhưng, chữ Anh cứ
tự nhiên mà lọt vào mắt con cơ mà!"
-"Chính v́ vậy mà con
gắng tránh, đừng đọc chữ Anh ấy mới được".
Takane nói, như khẩn
khoản. Giá mà Yuka đă là học sinh trung học cấp hai hoặc cấp ba,
th́ anh có thể răn dạy mà bắt phải lảng mắt đi, chỉ nghe tiếng
Nhật mà thôi. Takane cảm thấy chua xót như đă lạc mất con ḿnh, đă
bị đứa con nhỏ lớp Ba tiểu học là Yuka rời xa đi mất. Anh đâm ra
oán hận cả công ty của anh ở tận Nhật Bản xa xôi, đang hiện h́nh
rơ dần trong trí anh, như một nguyên nhân tạo ra t́nh cảnh hiện
tại của cha con anh.
Sáu năm trước đây,
công ty điện cơ Pearl đă phái Takane sang trú đóng tại Los Angeles
để thiết lập mạng lưới các đại lư bán máy cắt cỏ chạy điện. Lúc đó,
Yuka mới hai tuổi. Ban đầu dự định là chỉ cần hai năm ở Mỹ mà thôi.
Trong khoảng hai năm đó, Takane đă thiết lập được mạng lưới các
đại lư suốt dọc bờ biển phía Tây nước Mỹ, đúng theo chỉ tiêu kế
hoạch của công ty. Đă là một công tŕnh khó nhọc vô cùng, vậy mà
để báo đáp công trạng đó, công ty lại bắt anh phải triển hạn lưu
lại Mỹ thêm hai năm nữa, bảo là: -"Để nuôi dưỡng mạng lưới đại
lư đă khổ công thành lập ấy, th́ lại phải nhờ đến tay anh, chứ
chẳng c̣n ai khác". Takane đă cần mẫn đi ṿng tất cả các tiệm
đại lư, thúc đẩy bán được máy cắt cỏ chạy điện của hăng Pearl c̣n
nhiều hơn cả kỳ vọng của công ty nữa. Thế nhưng, hai năm nữa qua
đi, cũng chẳng thấy lệnh cho phép anh về Nhật đâu cả. Bản doanh
của công ty thông báo rằng: -"Hăng điện cơ Sakura cạnh tranh đă
bắt đầu khai phát máy cắt cỏ chạy điện tuy có trễ hơn, và cũng
đang nhắm xuất khẩu qua Mỹ. Lúc này mà anh rời đi th́ công ty có
nguy cơ bị mất thị trường Mỹ về tay công ty đối thủ. Anh đă trở
thành nhân viên không có mặt ở Mỹ th́ không xong. Cho đến khi đào
tạo được người thay thế, anh hăy cố gắng chịu khó giúp cho".
Nói như thế nhưng
thực tế, những nhân viên trẻ được phái qua Mỹ làm việc dưới quyền
anh cứ sau 2, 3 năm lại thay nhau mà về lại Nhật. Làm việc lâu dài
th́ chỉ có George Hara là một thanh niên hiền lành gốc Nhật đời
thứ ba, được thâu nhận tại chỗ ở Mỹ mà thôi. Cậu này th́ chỉ xong
trung học, vào làm theo khế ước, chẳng bao giờ lên được chức vụ
quản lư. Đối với Takane th́ vấn đề chẳng phải ở Mỹ, mà luôn luôn
là ở Nhật. Mỹ dù sao cũng chỉ là chỗ làm việc tạm thời, chứ vơ đài
cao quư nhất để thi thố tài năng là ở Nhật mà thôi. Sở dĩ anh cố
gắng phục vụ ở Mỹ cũng chỉ là để có bàn đạp mà nhảy lên được vơ
đài cao quư huy hoàng ở bản doanh công ty ở Nhật, sớm được ngày
nào hay ngày ấy. Chứ đâu phải để thành nhà chuyên môn về thị
trường ở Mỹ! Nguyện vọng của anh muốn trở lại bản doanh công ty ở
Nhật th́ anh không ngừng nhắc nhở mỗi khi có dịp, và anh cũng đă
chuẩn bị sẵn sàng để khi có lệnh là về nước được ngay lập tức.
Sinh hoạt của gia đ́nh anh lúc nào cũng hướng về Nhật Bản. Căn nhà
thuê ở gần phim trường Universal City, anh cho trang trí nội thất
theo kiểu Nhật Bản, ngay cả một cuốn lịch cũng chọn thứ từ Nhật
mang sang mà treo lên, gắng sao cho chữ Anh Mỹ khỏi lọt vào mắt.
Đó là dụng tâm của anh sao cho con gái anh là Yuka lúc nào cũng
sẵn sàng trở về Nhật mà hoàn toàn không bị bối rối chút nào cả.
Nghe theo lời vợ là Sachiyo, anh chọn bạn cho Yuka là những con
gái của các nhân viên công ty mậu dịch người Nhật Bản, và trong
nhà th́ nhất thiết không nói tiếng Anh Mỹ. Yuka có khi xin nghỉ ở
trường tiểu học Mỹ, chứ lớp học tiếng Nhật mỗi tuần một lần th́ dù
có hơi nóng v́ bị cảm cúm đi nữa, Yuka cũng vẫn phải đến lớp.
Takane mua từ Nhật sang những đĩa nhạc, truyện tranh, truyện nhi
đồng, cả băng nhựa đọc truyện tiếng Nhật nữa, bố trí chung quanh
Yuka toàn là tiếng Nhật cả, không chừa chút khe hở nào. Anh nghĩ:
Bị lề thói Mỹ xâm nhập th́ chỉ ḿnh anh là đủ rồi. V́ thế,
vợ anh là Sachiyo măi không tiến bộ ǵ mấy về tiếng Anh Mỹ, anh
cũng chẳng để tâm. Mỗi lần Sachiyo gặp trở ngại ǵ trong chuyện
mua sắm, giao dịch với hàng xóm th́ luôn luôn có Takane chạy từ sở
làm đến giúp giải quyết. Anh đă dụng tâm chu đáo đến như thế để
gia đ́nh, nhất là Yuka, khỏi bị ô nhiễm bởi lối sống Mỹ. Thế mà......
Phim tiếp tục chiếu,
lại có những tràng cười liên tục. Yuka dù có chút e dè đối với
cha, cũng tiếp tục cười theo nhịp cười của người Mỹ. Chỉ có Takane
hoang mang, bị bỏ rơi dưới ḍng xoáy của những tràng cười ấy. Anh
cảm thấy những cử chỉ hay lời lẽ của diễn viên trong phim chẳng
c̣n ǵ hay ho nữa cả.
Bọn khốn kiếp ở
bản doanh! Cứ đày ta ở Mỹ lâu đến thế này đây!.
Takane lầm bầm nguyền rủa một ḿnh trong bóng tối của rạp chiếu
phim.
Xem phim xong, Takane
lái chiếc Corona Mark 2 phóng chạy trên xa lộ Hollywood về nhà.
Trong lúc ở Mỹ đă tràn ngập các kiểu xe nhỏ của Nhật, th́ nhân
viên Nhật trú đóng tại Mỹ, nhất là cấp trưởng tiệm, trưởng pḥng,
hầu như đều dùng xe ngoại cỡ bự, nghĩa là xe Mỹ cả. Ngoài lư do xe
Mỹ vững chắc khi gặp tai nạn tông nhau, hay rộng răi, thoải mái
thân người hơn, c̣n có chút dụng ư là để khách sộp, khách thượng
hạng từ Nhật qua, ngồi vào xe cho sướng nữa. Thế nhưng, Takane th́
ngay từ đầu nhất quyết chỉ dùng xe Nhật, Datsun hay Corona mà thôi.
Mỗi lần anh đến phi trường Los Angeles đón khách từ Nhật sang, khi
đưa khách lại xe anh, thế nào khuôn mặt của khách cũng lộ vẻ thất
vọng. Lần Phó Tổng Giám Đốc của công ty sang th́ ngay ngày hôm sau
đă bảo anh phải thuê xe lớn, sang trọng, và dùng ngay anh làm tài
xế. Lại c̣n ra vẻ bực bội mà nói: -"Cỡ chuyện thế này mà cũng
phải đợi lệnh trên nữa sao!". Mà trong ḷng Takane lại c̣n bực
bội hơn nhiều. Anh nghĩ ở Mỹ này, ngay cả Tổng thống Eisenhower đi
nữa, xe nhà cũng chỉ dùng xe van nhỏ và tự ḿnh lái lấy kia, chứ
cái thứ Phó Tổng Giám Đốc của một công ty ở Nhật, mà cũng chỉ là
công ty mới lên thị trường chứng khoán không bao lâu nữa, th́ ra
cái ǵ mà lên mặt hoạnh hoẹ thế! Nhưng dù sao, Takane cũng là nhân
viên người Nhật, đâu có ngu dại đến độ tranh luận thẳng thừng với
cấp trên. Anh đă bấm bụng mà xin lỗi. Nhưng vẫn không đổi qua xe
lớn. Mặc dù các nhân viên trẻ đă nhiều lần gợi ư với anh rằng: -"Xe
lớn mà rẻ cũng có. Mấy ông ở bản doanh công ty th́ chỉ cần thấy xe
lớn là thoả măn rồi". Có nhân viên c̣n ra mặt trung thành mà
mách cho anh biết, sau khi từ Nhật sang không bao lâu, rằng: -"Bản
doanh ở Nhật có lời đồn trưởng chi nhánh ở Los Angeles là người có
hơi khác thường đấy". Takane sa sầm nét mặt: -"Khác thường
cái ǵ! Chỉ mỗi chuyện xe hơi thôi đấy!". Ḷng anh vẫn đầy tự
tín, tuy không nói ra lời, rằng: -"Tôi chẳng cần phải điếu đóm
ai bằng xe hơi cỡ lớn. Hăy cứ xét thành tích thực tế của tôi xem!".
-"Ba à, phim hôm nay
Ba không thích sao?"
Từ ghế sau, Yuka hỏi.
Yuka không gọi anh là "Daddy" hay "Papa", mà vẫn gọi bằng "Ba".
-"Sao con hỏi thế?"
-"Chứ Ba có cười mấy
đâu!"
-"Chẳng phải thế đâu
con". Takane dịu giọng. Anh không muốn tranh căi với con. Vấn đề
khởi từ nguyên nhân là bọn người ở bản doanh công ty của anh đó
thôi.
Takane chạy xe thận
trọng trên lằn đầu tiên bên phải của xa lộ. V́ con ḿnh mà anh chú
tâm lái xe an toàn mô phạm hơn ai hết trên xa lộ. Mà cả lúc chở
khách từ Nhật sang cũng thế. Anh luôn luôn chạy trên lằn xe chậm
nhất, mặc cho các xe khác lần lượt qua mặt. Khách thường hậm hực,
có khi hiểu lầm là bị anh cố ư chơi xỏ!
-"Quả thật, xe Nhật
chạy bết quá nhỉ!"
-"Không đâu, tôi chạy
cho an toàn nhất đấy mà".
-"Nhưng xe nhỏ thế
này mà bị tông vào th́ an toàn ǵ được!"
-"Tránh đừng để tông
xe là an toàn nhất đấy".
-"Ờ th́, nguyên tắc
là thế......"
Khách nhăn mũi làm
thinh.
Nhưng Takane không
nghĩ là ḿnh sai. Anh làm thế là v́ an toàn của khách mà! Chắc
chắn sẽ có lúc họ hiểu cho anh.
Như để bù lại, những
lúc chỉ có một ḿnh th́ Takane có khi đạp lút ga. Như chạy xe đua,
anh t́m cách qua mặt các xe khác trong tầm mắt. Những lúc như thế,
trong ḷng anh c̣n có cảm giác bị lôi cuốn bởi ư nghĩ muốn phóng
thẳng vào cột đèn hay rào cản ǵ đấy cho xe nổ tung lên quách đi.
Không biết từ lúc nào,
mưa bắt đầu rơi hạt nhỏ như sương. Những hạt nước đă hút khí thải
trong ngày, rơi không thành tiếng. Takane cho cái gạt nước chạy và
bật đèn chiếu sương mù.
-"Núi Phú Sĩ có thật
cao và đẹp thế không Ba?" Yuka lại hỏi.
Phim vừa xem là một
hài kịch quấy nhộn về chuyện khai thác vùng chân núi Phú Sĩ, nên
ngọn núi danh tiếng này xuất hiện nhiều lần.
-"Tất nhiên là đúng
như thế đấy".
-"Chứ sao thấy khó
tin quá! Trông khác hẳn các núi mà con đă thấy".
-"Chung quanh đây
không có núi thật, mà chỉ có đồi, hay những mô đất cao mà thôi,
con ạ".
-"Đồi th́ là Hill
đấy nhỉ?".
Takane bất giác nghẹn
lời. Bị con đổi chữ qua tiếng Anh làm anh bực bội, mà tiếng "Hill"
ấy, Yuka lại phát âm thật đúng kiểu người Mỹ, đến phát ghét!
-"Không phải Hill,
mà cả những chỗ gọi là Mountain, cũng chẳng giống núi Phú
Sĩ ấy đâu".
Yuka thản nhiên tiếp
tục nói.
Takane có cảm giác
thất vọng, vừa bực bội nhấn ga, vừa nói:
-"Khi nào về Nhật, Ba
sẽ cho con đi xem núi Phú Sĩ thoả thích".
-"Vâng". Yuka trả lời
ngắn gọn. Chẳng có vẻ hào hứng mong đợi chút nào. Khiến Takane đâm
lo cả chuyện không biết khi về nước, cho Yuka đi xem núi Phú Sĩ
thật, Yuka có thấy núi cao, đẹp không nữa. Ở trên đất Nhật quen
coi núi Phú Sĩ là danh thắng, người Nhật Bản lớn lên trong thói
quen nhắc nhở măi đến núi Phú Sĩ nên tự nhiên mà cảm thấy núi Phú
Sĩ đẹp và thần bí. C̣n Yuka lớn lên ở Mỹ nên có lẽ không c̣n giữ
t́nh-tự Nhật Bản nữa rồi chăng? Chẳng phải chỉ là chuyện thời điểm
cười khi xem phim bị lệch đi mà thôi. Có vẻ cả phần hệ trọng là
t́nh-tự của con người cũng đă lệch đi rồi. Nghĩa là đang h́nh
thành một mẫu người khiếm khuyết nửa chừng nửa đỗi, không đúng là
người Nhật mà cũng chẳng đúng là người Mỹ. Cơn bồn chồn lại cuồn
cuộn nổi lên trong ḷng Takane. Ra nông nỗi này cũng chỉ v́ sinh
hoạt trú đóng ở Mỹ kéo dài quá lâu, không khác ǵ bị đi đày ra
hoang đảo.
Phải nhanh chóng
mà về Nhật thôi! Bọn ở bản doanh công ty chẳng biết đang tính toán
chuyện ǵ kia chứ!.
Nỗi khổ tâm này, Takane chẳng có ai để thổ lộ cả. Khác với thời
sinh viên, ở công ty này th́ anh chẳng có bạn tâm t́nh nào cả.
Nhân viên cùng lứa vào làm trong công ty cùng thời lúc đầu th́
thân thiết nhưng dần dần trở thành đối thủ cạnh tranh với nhau, có
khi c̣n coi nhau là địch nữa. Nếu muốn có người ủng hộ th́ chỉ có
cách gia nhập một phe phái nào đấy trong công ty, nhưng Takane vốn
ghét chuyện bè phái. Anh theo chủ nghĩa thực lực. Chính v́ vậy mới
bị phái ra ngoại quốc, rồi kết quả là dần dần cách xa mọi phe phái
và bị mọi phe bỏ quên mất. Đối với các cấp trên từ Nhật qua thăm
California th́ anh cho là ḿnh đă tận tụy hết ḷng chiêu đăi rồi
đó, nhưng chuyện anh chỉ dùng xe Nhật để đưa họ đi, và không cung
ứng gái hay cờ bạc cho họ, đều chẳng tạo được ấn tượng ǵ có lợi
cho anh cả. Công việc th́ tiến triễn thuận lợi, nhưng cũng v́ vậy
mà ngược lại, ở bản doanh công ty không có ai quan tâm đến cả.
-"Nhưng mà Ba à,
Grand Canyon là dăy núi đẹp lắm đấy chứ". Yuka lại nhớ ra mà nói
với anh.
Takane không đáp, vẫn
nh́n đăm đăm xa lộ trước mặt qua làn mưa bị cái quạt nước vẹt đi.
-"Con muốn đi xem
Grand Canyon một lần nữa quá".
Có vẻ Yuka thích hẻm
núi Grand Canyon đă xem được một lần rồi, hơn là núi Phú Sĩ chưa
từng được thấy bao giờ.
-"Đừng đ̣i hỏi quá
chứ con. Ngay cả Ba đây vẫn chưa đến xem hẻm núi ấy lần nào kia mà".
Quả thật Takane chưa
từng đến Grand Canyon, mà ngay cả Las Vegas trên đường đi đến đấy,
anh cũng chưa có dịp đến. Không chỉ v́ ghét cờ bạc, anh c̣n có cảm
giác muốn chống lại bọn người từ Nhật sang cứ hùa nhau ḥ hét om
ṣm chuyện thế nào cũng phải đến Las Vegas bằng được! Cũng đă có
những chức sắc trong công ty muốn anh cùng đi Las Vegas, nhưng anh
đă viện cớ công việc bận bịu mà từ chối. Nghe người ta bảo: -"Thành
phố kiểu như Las Vegas th́ ở Nhật không có đâu nhé!", anh lại
càng không muốn đến đó.
Giọng nói ngây thơ
của Yuka lại tiếp tục:
-"Đáng lẽ Ba cùng đi
lần ấy th́ tốt biết mấy! Yuka muốn cả nhà ḿnh cùng đi xem".
Takane im lặng lái xe
rời xa lộ.
-"Ngay cả anh George
trong hăng của Ba, anh ấy cũng đă bảo là thế nào cũng muốn đi xem
Grand Canyon đấy. Mà đưa cả mẹ của anh ấy đi xem nữa kia".
Takane mới nghe
chuyện này lần đầu, nhưng anh biết George Hara là người con có
hiếu, mà nhà chỉ có hai mẹ con, nên có nói thế th́ cũng là chuyện
không có ǵ lạ. Người mẹ của George đă làm việc lau quét trong các
bin-đinh để nuôi anh khôn lớn, đến bây giờ vẫn c̣n làm việc một
phần thời gian. Grand Canyon th́ từ Los Angeles chỉ cần cỡ hai
ngày là đủ th́ giờ để đến xem rồi về được, thế nhưng đối với nhà
mẹ con Hara, có lẽ cũng khó có được điều kiện như thế. George Hara
là người duy nhất trong công ty mà Takane tin cậy. Là người Nhật
đời thứ ba, được nhận vào làm việc ở Mỹ, Hara là loại nhân viên mà
cơ cấu công ty xem là hầu như suốt đời làm công tạm thời mà thôi.
V́ vậy mà đối với nhân viên chính thức như bọn Takane th́ anh ta
không bao giờ là địch thủ cạnh tranh thăng chức cả. Vĩnh viễn là
thân phận phục vụ cho bọn Takane mà thôi. Hara là người đôn hậu
nên lại có phần vui thích làm được việc cho người khác nữa.
Th́nh ĺnh, từ góc
đường có một chiếc xe bất chấp bảng ngừng xe, chạy vọt ra. Takane
bẻ quặt tay lái kịp thời, may mà tránh được tai nạn. Đường ướt mưa
mà đạp thắng bất ngờ th́ xe trượt bánh, dễ gây tai nạn. Takane ở
Mỹ sáu năm nay, chuyện lái xe th́ anh đă tập tành được rất tốt.
Sửng sốt nh́n theo đèn đuôi của chiếc xe kia nhảy chồm lên trốn
chạy, Yuka kêu lên:
-"Jesus Christ!"
(Chúa ơi!).
Đáng lẽ người Nhật
th́ phải nói là: "Người ǵ mà tệ thế!", nhưng Yuka đă buột
miệng thốt ra tiếng Mỹ như thế ngay. Thay v́ nguyền rủa tên lái xe
kia, Takane lại ngán ngẩm v́ con.
*
Không bao lâu sau,
đột nhiên có liên lạc từ Tổng Giám Đốc Sakuraoka của công ty điện
cơ Sakura muốn kín đáo gặp Takane. Ông ta bảo là đang ở khách sạn
tại Los Angeles.
-"Thưa, có việc ǵ
thế ạ?". Takane hỏi, với giọng cứng rắn.
-"Dù sao, hăy gặp
nhau nói chuyện đi nào".
-"Không, việc này th́......"
-"Có ǵ mà anh phải
cứng rắn thế. Tôi có định mua chuộc ǵ anh đâu nào!". Nghe tiếng
Sakuraoka cười ở đầu dây bên kia. -"Cùng là đồng nghiệp Nhật Bản
cả mà. Đồng nghiệp chào hỏi nhau thế thôi. Hay là, để tôi đến chỗ
anh vậy nhé?".
-"Không, việc này th́......"
Để cho Tổng Giám Đốc
của công ty đối địch đến gặp th́ lại càng sinh chuyện phiền phức
thêm. Takane lặp lại: -"Không, việc này th́......" như thế một hồi,
Sakuraoka cứ tiếp tục ép:
-"Th́ tôi gặp anh nói
chuyện cho biết nhau chứ có ǵ đâu nào"
rồi cho anh số pḥng
ở khách sạn và số điện thoại của ông ta.
Takane thật bối rối.
Công ty điện cơ Sakura là đối thủ trực tiếp của hăng anh. Phần lớn
các sản phẩm cạnh tranh với nhau, mà vốn và kỹ thuật đều có phần
trội hơn hăng Pearl của anh nữa. Gần đây, họ đă cho ra loại máy
cắt cỏ chạy điện mạnh hơn mà lại rẻ hơn máy của hăng Pearl. Họ
đang nhắm đến chuyện đổ bộ toàn lực giành thị trường ở Mỹ. Họ đă
cho vài nhân viên tiên phong đổ bộ lên đất Mỹ rồi. Những nhân viên
này đang xây dựng các đại lư của họ ở San Francisco, San Diego,...
Takane được tin là một số các tiệm đại lư của hăng Pearl cũng đă
bị họ đến khuyến dụ rồi. Đối lại, phía hăng Pearl của Takane th́
thiếu người làm. Chỉ có năm người kể cả George Hara mà phải bao
hết tiểu bang California rộng bằng cả nước Nhật Bản. Nội chuyện
truyền đạt đơn đạt hàng, chỉnh đốn linh kiện, xử trí phàn nàn của
khách hàng,.. những công việc thường ngày như thế cũng đă chiếm
hết th́ giờ công sức của cả bọn rồi, làm ǵ c̣n sức lực đâu mà đi
thu thập tin tức, t́nh báo về động tịnh của địch lăm le xâm nhập
vào lănh thổ. Takane đă nhiều lần yêu cầu cho tăng nhân viên nhưng
bản doanh công ty không chấp thuận.
Phân vân măi, cuối
cùng Takane quyết định đi gặp Sakuraoka. Anh định sẽ không tiết lộ
chi tiết ǵ của phía ḿnh, mà lại có thể tung tin sai lạc cho phía
địch biết tay. Và thừa dịp nhảy vào ḷng địch mà thử t́m hiểu động
hướng, kế hoạch của phía địch là hăng điện cơ Sakura, được chút
nào hay chút ấy. Có điều, để tránh hiểu lầm vô ích, anh định sẽ
không nói trước với nhân viên của anh, chỉ đi âm thầm một ḿnh mà
thôi. Thật ra, dưới đáy của tâm t́nh ấy, c̣n có chút suy tính
riêng nữa. Bản doanh công ty Pearl của anh lúc nào cũng lạnh nhạt.
Takane chưa bao giờ được nói chuyện với Tổng Giám Đốc của anh cả.
Thế mà Tổng Giám Đốc của hăng điện cơ Sakura to lớn hơn hăng
Pearl, đă tự ḿnh điện thoại đến muốn gặp anh, khiến Takane động
tâm, cảm nhận được rằng họ đánh giá ḿnh cao. Anh có chút tự hào
như trở thành cỡ nhân vật đồng đẳng với Tổng Giám Đốc Sakuraoka
kia nữa. Có thể nói là anh đă cảm thấy phấn khích mà ra đi, với ư
nghĩ rằng: -"Đă biết nghĩ về ta đến như thế, th́ hăy gặp mặt
một lần xem sao". Trong tâm t́nh anh c̣n có chút ǵ như nỗi
hưng phấn của học tṛ tiểu học trong niềm hy vọng không chừng Tổng
Giám Đốc Sakuraoka muốn dụ ḿnh qua công ty của ông ta nữa. Ở Mỹ
th́ chuyện công ty này dụ dỗ để cướp nhân viên tài giỏi của công
ty kia, chẳng có ǵ lạ cả. Nếu chuyện như thế xảy ra th́ Takane sẽ
đặt yêu cầu kinh tế xuống hàng thứ yếu, mà nguyện vọng được làm
việc ở Nhật mới là điều kiện chính. Phát huy kinh nghiệm ở Mỹ lâu
năm, anh sẽ yêu cầu được làm những công việc tham mưu, kế hoạch
trong bộ môn doanh nghiệp hải ngoại ở bản doanh công ty điện cơ
Sakura.
Takane đi đến khách
sạn B. trên đại lộ Sunset Boulevard, như đă được thông tin.
Khách sạn trông thật tráng lệ, nằm trong khuôn viên có vườn cỏ
xanh và cây cối um tùm. Toàn là xe hơi cỡ lớn sang trọng đậu ở đó,
nên Takane có hơi rụt rè khi lái vào đấy chiếc Corona Mark 2 cũ kỹ
của ḿnh. Tổng Giám Đốc Sakuraoka lấy một pḥng loại xa hoa có cả
pḥng tiếp khách nữa, đă dặn anh lên thẳng pḥng tiếp khách ấy.
Quầy tiếp khách liên lạc lên pḥng Sakuraoka xong, có lẽ là thủ
tục cần thiết về an ninh khách hàng nên đă bảo Takane kư tên vào
phiếu ghi người đến thăm, rồi cho bồi pḥng đưa anh lên.
Tổng Giám Đốc
Sakuraoka mang kính cận, khuôn mặt tṛn trịa. Tóc màu bạc toàn bộ,
nhưng khuôn mặt lúc nào cũng tươi cười ấy có thể nói là khuôn mặt
có vẻ trẻ trung lâu dài. Takane vừa ngồi xuống ghế sofa, th́
Sakuraoka tươi cười vào đề ngay:
-"Sao nào, có thể nào
anh mang trọn bộ mạng lưới đại lư bên anh sang công ty của tôi
được không?"
-"Sao cơ?". Takane
bàng hoàng thốt lên, sửng sốt nh́n Sakuraoka. Chẳng khác ǵ vừa
mới leo lên vơ đài, chưa kịp đứng tấn, th́nh ĺnh đă bị địch khèo
chân vậy. Đến muốn giơ tay lên xin "Chờ cho một tí!". Cho
dù Takane trong bụng đă hy vọng có chuyện khuyến dụ anh qua công
ty Sakura, nhưng đấy là đối với riêng cá nhân anh kia. Đằng này,
ông ta lại muốn ôm luôn trọn gói mạng lưới đại lư, th́ là điều
Takane hoàn toàn không ngờ tới. Làm sao mà ngờ nổi chứ!
Thấy Takane lặng
thinh, Sakuraoka vẫn giữ nguyên nụ cười, thôi thúc thêm:
-"Anh sẽ được ưu đăi.
Có điều kiện ǵ, cứ nói thẳng ra là được".
Không nhịn được nữa,
Takane thốt lên gần như kêu thét:
-"Khoan đă! Tổng Giám
Đốc có vẻ nói như chuyện chẳng có ǵ quan trọng, thế nhưng chuyện
này là vấn đề rất lớn...".
Sakuraoka gật gù:
-"Ừm, ừm, v́
thế mới hỏi đến yêu cầu của anh đấy chứ".
-"Không, chẳng phải
vấn đề là yêu cầu ǵ của cá nhân tôi..."
Takane cảm thấy khó
giải thích quá. Bị lôi ngay vào chuyện không ngờ tới, anh khó mà
nắm được đầu mối để phản biện.
Sakuraoka vừa nh́n
Takane chăm chú vừa từ tốn lấy tẩu hút thuốc ra châm lửa. Mắt ông
ta như muốn nói: -"Anh băn khoăn điều ǵ chứ? Vấn đề đơn giản
thôi mà. Chỉ cần anh quyết tâm là xong ngay".
Ḷng Takane xao động
từng đợt sóng. Nhớ lại những khổ nhọc chồng chất suốt sáu năm nay.
Mạng lưới đại lư cho công ty Pearl, anh đă xây dựng được trên toàn
bang California, đối với anh có sức nặng không lay chuyển được của
toàn bộ vũ trụ. Chẳng phải là thứ có thể dời sang trái sang phải,
hay mua qua bán lại dễ dàng thế được. Vả lại, chẳng lẽ cơ sở kinh
doanh của đồng nghiệp mà lại có thể trộm lấy, như thể lót giấy đồ
lại rồi cướp đi được hay sao?
Takane nói, đầy ḷng
bất b́nh:
-"Xây dựng mạng lưới
đại lư là chuyện khó khăn vô cùng. Thế mà..."
Nhưng Sakuraoka cướp
lời ngay:
-"Tôi hiểu chứ. V́
thế mới muốn nắm trọn mạng lưới đại lư đă có sẵn".
Lối nghĩ chẳng đếm
xỉa ǵ đến ai cả! Takane lại cảm thấy như bị gạt cẳng, ngă lăn ra
đất.
Giọng nói của
Sakuraoka vẫn nhẹ nhàng trôi chảy:
-"Tôi hiểu là anh
phân vân lắm. V́ vậy mới nhắc anh nhiều lần là hăy cho biết yêu
cầu của anh như thế nào".
-"Không phải thế đâu.
Thật ra, chính điều đó là vấn đề nên hay không nên đấy".
-"Nên hay không nên à?
Anh sang phía tôi là nên lắm chứ!".
Sakuraoka nói như đùa
theo lời anh, vừa cười lớn.
Thật là hết cách!
Takane nghĩ. Sakuraoka là người đă dùng đường lối kinh doanh bạo
trợn, chỉ một đời mà đă dựng nên được công ty lớn như thế. Cơ sở
suy tính của ông ta hoàn toàn khác đời, trong mắt ông chỉ có mỗi
chuyện khuếch trương công ty điện cơ Sakura mà thôi. Với người như
thế, nghị luận nên hay không nên th́ chẳng đi đến đâu. Takane trở
lại với ư thức của một nhân viên của công ty Pearl. Cho dù ngầm
bất măn đối với công ty Pearl, nhưng anh vẫn cảm thấy có ư thức rơ
rệt rằng ḿnh là một phần của công ty. Có điều Takane c̣n có một
việc muốn hỏi cho biết. Qua màn khói từ tẩu thuốc, Takane nh́n
Sakuraoka thẳng thắn hỏi:
-"Trong trường hợp
tôi chuyển sang công ty Sakura th́ có thể yêu cầu phái vào làm
việc ở bộ môn doanh nghiệp hải ngoại hay bộ môn xuất khẩu ở bản
doanh công ty được chứ?"
-"Thế nào rồi cũng sẽ
phái anh vào đấy mà".
-"Thế nào rồi... th́
kẹt cho tôi. Cụ thể là bao lâu nữa?"
-"Th́ cũng cần anh ở
lại Mỹ khoảng ba năm chứ".
Takane bất giác nhắm
nghiền mắt lại. Tai anh lại nghe tiếng cười lệch nhịp của Yuka
trong rạp chiếu phim. Đằng nào th́ cũng không xong. Rốt cuộc, ḿnh
chỉ được dùng làm chuyên gia ở thị trường Mỹ đó thôi. Ḿnh đă bị
trói buộc vào đất Mỹ này mất rồi.
Giọng nói như thuyết
phục của Sakuraoka lại vang đến tai anh:
-"Thử nghĩ xem, cần
đến anh là ở California này đấy. Muốn tác động lên các tiệm đại lư
suôn sẻ như dùng chân tay của ḿnh th́ phải có anh ở ngay đây mới
được, không có anh th́ không xong đâu".
-"......"
-"Anh bất măn về
chuyện đó à? Muốn về nước sớm sao?"
-"Không, chẳng phải
thế."
-"Anh trông mệt mỏi
lắm. Có vẻ công ty Pearl dạo này cũng bắt nhân viên làm việc nhiều
không kém ǵ công ty tôi đấy nhỉ".
Takane chỉ muốn bịt
tai lại. Anh đâm ra bực tức chính ḿnh đă nhẹ dạ mà có chút kỳ
vọng hăo huyền về lần gặt mặt Tổng Giám Đốc Sakuraoka này. Takane
ưỡn người thẳng lên, nói:
-"Chuyện này th́
chẳng cần phải suy tính ǵ thêm. Xin từ chối..."
-"Không, tôi có đ̣i
anh phải trả lời ngay đây đâu. Cứ suy nghĩ cho kỹ đi..."
-"Xin từ chối. Và
luôn tiện cũng xin nói thẳng là xin đừng tính chuyện quấy nhiễu
các tiệm đại lư của công ty chúng tôi. Đó cũng chỉ là điều sơ đẳng
trên đạo đức của việc kinh doanh mà thôi. Tôi nghĩ rằng ông Tổng
Giám Đốc hiểu cho điều đó".
Sakuraoka gật đầu: -"Nhưng
này, đạo đức th́ đạo đức, anh cứ suy nghĩ cho kỹ đi. Tôi đă đề
nghị, đă yêu cầu anh như thế này, mong anh hiểu như một lời chào
hỏi trước rồi đấy".
-"Nghĩa là thế nào
ạ?"
-"Nếu anh không thuận
th́ phía công ty chúng tôi cũng đành phải nghĩ đối sách, thế thôi.
Cứ thế này th́ có thể sẽ đưa đến kết quả đáng tiếc cho anh, mong
anh hiểu cho như thế".
Takane nh́n Sakuraoka
chăm chú. Sâu trong mắt Sakuraoka đang tươi cười ánh lên tia sáng
lạnh lẽo.
-"Ông nói thế nghĩa
là..."
-"Địch là địch, mà
bạn là bạn, thế thôi".
Sakuraoka nói, như từ
chối không muốn giải thích ǵ thêm, rồi đứng lên.
Takane rời khách sạn.
Anh đưa mắt nh́n quanh xem có ai thấy ḿnh lên xe Corona Mark 2
không.
Toàn vùng Beverly
Hills ch́m trong bóng đám cây nhiệt đới xanh thẫm, đă phủ một lớp
sương tím nhạt. Nhà thuê của Takane ở gần ngay đấy. Đă đến giờ có
về thẳng nhà cũng đương nhiên thôi, nhưng Takane vẫn cho xe chạy
xuống phố về lại văn pḥng. Luôn luôn có công việc phải làm cho
đến quá 8 giờ tối.
Takane gọi điện thoại
quốc tế về Tokyo, không đả động ǵ đến việc gặp Tổng Giám Đốc
Sakuraoka, chỉ yêu cầu bản doanh công ty cho tăng nhân viên gấp
rút để chuẩn bị đối phó với nguy cơ bành trướng xâm thực của công
ty địch Sakura. Về sản phẩm th́ máy cắt cỏ chạy điện của Sakura
cho ra sau nhưng tốt hơn. Công ty Sakura lại có vốn nhiều nên hẳn
là sẽ quảng cáo rầm rộ lắm. Thế th́ phía công ty Pearl chỉ c̣n
cách là cố thủ vào mạng lưới đại lư đă xây dựng được trên toàn
bang California mà thôi. Takane nghĩ là phải đi ṿng ngay tất cả
các tiệm đại lư, củng cố chặt chẽ từng tiệm, sẵn sàng đối ứng mới
được.
Thế nhưng, bản doanh
công ty hồi đáp rất lạnh nhạt. Họ chẳng buồn nghe lời Takane cảnh
báo về nguy cơ ở Mỹ. Họ chỉ đáp, như thường lệ rằng: -"Nếu có cơ
thu lợi vượt bậc, hoặc tăng tiến thị trường mạnh, th́ thêm nhân
viên cũng được. Nhưng chỉ là duy tŕ t́nh trạng hiện tại th́ không
chấp nhận tăng nhân viên".
Takane thật muốn cho
họ biết chuyện Tổng Giám Đốc Sakuraoka đă khuyến dụ anh. Nhưng anh
nghĩ trong công ty chẳng có người nào nghe chuyện như thế mà tin
lời anh, hoàn toàn không nghi ngờ hay đoán ṃ ǵ thêm. Nếu anh lộ
chuyện ra, thế nào ngay lập tức, cũng bị làm rầm lên là thông đồng
với địch, hay bị dao động, rồi anh c̣n bị mất chức nữa kia.
Sakuraoka đă bảo: "Địch là địch, mà bạn là bạn, thế thôi",
nhưng Takane thấy phía bạn ḿnh cũng chẳng có bạn nào cả. Bạn cũng
là địch đấy.
*
Điều anh lo quả thật
đă xảy ra, chưa đến một tháng sau đó. Auckland, San Jose,
Sacramento,... các tiệm đại lư ở các thành phố phía bắc đă ngả
theo công ty Sakura mất. Nghe đâu chính Tổng Giám Đốc Sakuraoka
dẫn đầu một đoàn mười nhân viên đến từng nơi, liên tục mở tiệc
chiêu đăi, nhiệt tâm thuyết phục họ. Những là sản phẩm tính năng
cao lại rẻ. Hơn nữa, tiền thưởng cho các tiệm đại lư lại nhiều...
Thế th́ không ngả
theo mới là chuyện lạ!
Các chủ tiệm đại lư
phản bội này biện giải rằng: -"Sứ mệnh của chúng tôi là cung cấp
cho khách hàng những sản phẩm tốt mà rẻ. Sản phẩm của Sakura có
lợi cho người tiêu thụ mà đồng thời giúp chúng tôi có thêm tiền
thưởng nữa, th́ c̣n ǵ bằng".
Những tiệm đại lư đă
qua hết thời gian khế ước th́ chẳng nói làm ǵ, ngay cả những tiệm
c̣n đang trong thời gian khế ước mà phản bội, th́ tuy cũng có cách
lôi họ ra toà, nhưng thực tế, việc tố tụng ở ngoại quốc tốn tiền
và tốn thời gian hơn trong nước (Nhật)
rất nhiều, dễ đưa đến chuyện chỉ cung phụng tiền bạc nuôi béo đám
luật sư mà thôi.
Để đối kháng với công
ty Sakura, phía công ty Pearl cũng chỉ c̣n cách tăng mức tiền
thưởng cho các tiệm đại lư mà thôi. Takane đă nhiều lần điện thoại
về bản doanh công ty đề nghị như thế. Nhưng họ bảo rằng chuyện sửa
đổi điều kiện khế ước với các tiệm đại lư th́ phải chờ Hội nghị
Giám đốc quyết định, nên không trả lời ngay được. Như vậy th́ làm
sao mà địch nổi công ty Sakura, có chính Tổng Giám Đốc đích thân
đến ngay tại chỗ, quyết định tức khắc điều kiện khế ước.
Bồn chồn nôn nao mà
chẳng có đối sách ǵ một hồi, các tiệm đại lư ở Santa Barbara,
Pasadena lăm le phản loạn, Takane đang chạy đến thuyết phục họ,
th́ đến phiên các tiệm đại lư lớn ở San Francisco, San Diego bị
mất về tay công ty địch. Chỉ c̣n lại căn cứ chính ở Los Angeles,
thêm vài tiệm đại lư nhỏ ở Fresno, Bakersfield mà thôi. Cứ như là
một trận băo đă quét qua vậy.
Ba nhân viên trẻ th́
trong cơn nguy biến này chẳng làm được tích sự ǵ cả, chỉ kiếm
cách tránh bộ mặt bực bội thường trực của Takane, càng ít gặp càng
tốt, chẳng có vẻ ǵ là muốn chia sẻ khổ nhọc với anh. Chỉ có
George Hara lo lắng hỏi: -"Thế này th́ rồi sẽ ra sao?". Vừa đưa
mắt chỉ về phía đám nhân viên từ Nhật qua, vừa nói tiếp: -"Họ bảo
là không c̣n việc làm ở đây nữa th́ họ được về lại Nhật. Chi nhánh
ở Mỹ sẽ mất đi sao anh?"
-"Làm ǵ có chuyện
ngu xuẩn thế!".
Takane chán ngán, và
nổi giận. Bọn kia có thể suy nghĩ đến nước đó thật sao! Chính
Takane luôn luôn muốn về lại Nhật, nhưng lúc này bị đẩy ngă, bị
đánh bại kiểu đó, nếu không lưu lại được, phải cuốn gói bỏ đi, th́
anh cũng không thể chỉ nghĩ đơn giản là chuyện được về nước!
Takane nghĩ đến chuyện trước khi thuyền đắm, bọn nhân viên từ Nhật
sang kia trốn chạy, th́ anh phải t́m cách để George Hara hiền hậu
này thoát thân trước mới được. Anh bảo Hara:
-"Từ nay, kinh doanh
sẽ khó khăn lắm đây. Có thể không c̣n chi cấp đầy đủ cho cậu được
nữa. V́ thế, nếu có chỗ làm nào khác, th́ cậu cứ đổi sang ngay,
đừng e ngại ǵ cả".
-"Nghĩa là không cần
đến em nữa à?"
-"Không, không phải
thế. Cậu th́ tôi muốn giữ lại măi ở đây chứ".
Takane đă thực ḷng
mà nói thế. Nghĩ lại, suốt sáu năm nay, không dời đổi ǵ cả th́
chỉ có Takane và George Hara mà thôi. Trong đám toàn là người
không tin cậy được, sự cảm thông ấy thật đáng quư đối với Takane.
-"Nếu thế th́ cho em
được làm việc với anh măi".
-"Ừm......"
-"Khi nào anh về Nhật
th́ lúc đó em sẽ tính. Cho đến ngày đó, xin cho em làm tiếp như
bây giờ".
-"Hiểu rồi. Vậy th́
chúng ta cùng cố gắng nhé!".
Takane vỗ vai Hara.
Cứ như thế này th́ rút lui cũng không đành. Anh định bụng sẽ phản
công cho Tổng Giám Đốc Sakuraoka biết tay.
*
Một đêm nọ, giữa
khuya, đă có điện thoại quốc tế từ Tokyo gọi đến nhà Takane. Người
gọi là Trưởng bộ môn Hải ngoại ở bản doanh công ty. Kiêm luôn cả
chức Giám đốc, ông này là cấp trên mà Takane đă nhiều lần xin gặp,
nhưng chưa bao giờ được thưa chuyện trực tiếp. Lần này th́ chính
ông ta lại gọi đến anh. Takane chẳng hiểu có chuyện ǵ. Ông ta
định bay sang Los Angeles ngay ngày mai sao chứ?
Từ phía bên kia đường
dây, nghe giọng nói sao mà lạnh lùng quá:
-"Anh có chuyện ǵ
giấu bản doanh công ty đấy không?".
-"Nghĩa là sao ạ?"
-"Trước khi có chuyện
công ty Sakura cướp đoạt thị trường lần này, anh có biết trước
điều ǵ không nào? Chẳng phải anh đă lén lút đi gặp Tổng Giám Đốc
Sakuraoka sao?".
Takane cảm thấy mồ
hôi rịn chảy dưới nách ḿnh. Hoá ra anh muốn tránh hiểu lầm nên đă
không báo cáo, thế mà ngược lại, đă sinh chuyện nghi ngờ rồi.
Nhưng bây giờ mà có giải thích sự việc đi nữa, hẳn ông ta cũng
chẳng hiểu cho đâu. Chi bằng cứ chối luôn đi.
-"Không, tôi không đi
gặp ai cả".
-"Nói dối! Có chứng
cớ đây này!".
-"Chứng cớ ǵ?".
Takane không tin là
có chứng cớ ǵ được. Chắc chắn là đă chẳng có ai khác biết chuyện
anh gặp mặt Sakuraoka, mà giả dụ có ai bảo là đă thấy, đi nữa,
cũng có thể căi là họ nh́n lầm người rồi. Và nếu chính Sakuraoka
nói ra chuyện ấy th́ anh có thể căi đó là lời vu khống từ Đại
tướng của quân địch đó thôi. Takane nói, vững vàng:
-"V́ sao lại có
chuyện nói như thế th́ tôi không hiểu rơ, nhưng tôi không gặp th́
phải nói là không gặp thôi".
-"Anh vẫn c̣n nói thế
à? Anh đă đến khách sạn ở đường Sunset Boulevard để gặp Sakuraoka,
có giấy ghi tên khách đến viếng đấy. Chính mắt ta đă thấy rơ ràng
mà".
Takane không c̣n thốt
ra được lời nào. Thay v́ cho Sakuraoka biết tay, ngờ đâu ngược lại,
người phải biết tay lại là Takane! Anh không hiểu Sakuraoka đă cho
xem mảnh phiếu ghi tên khách đến viếng ấy lúc nào, vào dịp nào,
nhưng rơ ràng là ông ta đă làm như thế để khuấy động nội bộ của
công ty Pearl, tạo hỗn loạn và nghi kỵ trong ḷng địch để làm giảm
sức chiến đấu của địch đi. Takane lại càng thấm thía sự thô bỉ và
đáng sợ của tên đàn ông chỉ nghĩ đến công ty của ḿnh mà thôi. Và
anh buồn cho ông Trưởng bộ môn Hải ngoại của ḿnh bị mắc bẫy trong
sách lược của địch mà nổi giận đến như động kinh như thế. Có thể
chuyện anh không báo cáo hay nói dối về việc đi gặp ấy, là không
tốt. Nhưng chỉ có thế mà là chuyện trọng đại ǵ lắm trong công ty
hay sao?
-"Thế anh tính chịu
trách nhiệm như thế nào đây?"
-"Cho dù có gặp mặt
đi nữa, tôi cũng chẳng làm điều ǵ sai quấy. Hoàn toàn chẳng có
nói ǵ hại đến công ty cả."
-"Nếu thế thật th́
sao anh giấu kín cho đến nay chứ?"
Ông ta nổi cơn lôi
đ́nh đến như thế th́ có biện giải cách nào đi nữa, cũng chẳng nghe
cho đâu. Sau một hồi lời qua tiếng lại, Trưởng bộ môn Hải ngoại
nói như phỉ nhổ:
-"Cho đến khi xây
dựng lại mạng lưới đại lư được như trước, dù phải mất bao nhiêu
năm đi nữa, anh cũng phải lưu lại đất Mỹ cho tôi. Anh nghe chưa?".
*
Ngày hôm sau, Takane
ra khỏi nhà như mọi hôm. Nhưng lúc lái xe trên xa lộ, bị nhồi nhét
trong ḍng xe đông đúc trên bao nhiêu lằn xe ấy, Takane chợt cảm
thấy chán ngán không muốn tới văn pḥng nữa. Vậy chứ ta đă làm
ǵ nào? Nỗi uất ức càng lúc càng phồng lớn trong ḷng anh. Khu
thị tứ Los Angeles đă bắt đầu phủ một màn sương mù trộn khí thải
từ xe hơi. Khu vực văn pḥng của anh hẳn cũng đang ch́m trong đám
sương mù ô nhiễm ấy. Takane đă quá chán ngán chẳng muốn suy nghĩ
ǵ nữa về công ty của ḿnh, chẳng muốn nh́n thấy tên công ty nữa.
Trừ George Hara, anh cũng chẳng muốn nh́n mặt đám nhân viên trẻ
kia nữa.
Những hàng xe hướng
về khu trung tâm thành phố bắt đầu kẹt, dồn sát lại với nhau trông
như vô số những cỗ quan tài đủ màu dính liền vào nhau. Dợm cho xe
nối vào dăy xe đang kẹt cứng ấy, Takane đổi ư. Đến văn pḥng lúc
này nào có tiến triễn ǵ cho ḿnh đâu? Chi bằng chạy lên núi ǵ
đấy mà trú ẩn và một ḿnh thong thả suy ngẫm chuyện tiến thủ của
ḿnh c̣n hơn. Anh ngước mắt lên, định bụng t́m núi nào đấy để đi
xem. Chẳng cần phải là núi Phú Sĩ. Mà không, núi Phú Sĩ đă trở
thành biểu tượng của Nhật Bản và công ty mất rồi. Anh muốn trầm
ḿnh nơi vùng núi non nào khác kia.
Takane cho xe rời
khỏi dăy xe đang kẹt, bẻ tay lái leo lên xa lộ từ trung tâm thành
phố hướng ngược ra ngoài. Trên xa lộ này, phía đường hướng về
trung tâm thành phố cũng đầy ứ xe cộ đang nhẫn nại liên tục ngừng
lại rồi nhích lên từng chút một. Như cười vào mặt đám xe cộ ấy,
chiếc Corona Mark 2 của Takane thảnh thơi phóng chạy theo chiều
ngược lại.
Định cứ chạy không
theo phương hướng nào nhất định xem có thấy núi nào không, nhưng
chạy một hồi th́ lọt đúng vào đường đi Grand Canyon. Lời nói hôm
nào của Yuka sống động trong trí anh:
-"Grand Canyon là
dăy núi đẹp lắm đấy chứ. Yuka muốn cả nhà ḿnh cùng đi xem".
Đến Grand Canyon th́
đă gần hoàng hôn. Đứng ở b́a hẻm núi vĩ đại ấy, Takane nín thở.
Dưới mắt anh là thung lũng khổng lồ trăi rộng gần 30 cây số, bề
sâu một ngàn sáu trăm thước, dưới đáy là con sông Colorado màu lục
thẫm uốn lượn như rắn ḅ. Thung lũng to rộng đến nỗi Takane tưởng
như cho cả quần đảo Nhật Bản vào cũng không lấp đầy hết được. Phía
bên kia hẻm núi là những tầng cao nguyên bằng phẳng đất nâu đỏ
trăi dài ngút ngàn đến tận chân trời. Không có ǵ cản trở tầm mắt
nh́n cả, trông cứ như là mặt đất vươn thẳng ra đến cuối chân trời
kia th́ bị cắt đứt găy gục xuống mất. Takane choáng ngợp trước
cảnh trí hùng vĩ ấy. Núi Phú Sĩ ǵ đấy cũng chẳng b́ được. Kích cỡ
hoàn toàn khác nhau, một trời một vực.
Trong khoảng bao la
ấy, chẳng có thứ ǵ đáng gọi là cây cối cả. Tuyền một vùng đá xếp
tầng xếp lớp lộ trần ra cho gió mài giũa từ đời này sang đời khác,
cùng với một đường sông dài dằng dặc mà thôi. Nghe đâu con sông
Colorado đă không ngừng xâm thực hàng trăm ngàn năm mới tạo ra
vùng hẻm núi vĩ đại này, mà xâm thực cũng chỉ mới ở giai đoạn sơ
khởi, c̣n tiếp tục dài dài. Sinh vật có tiêu tán đi, đất này vẫn
c̣n sống măi.
Takane thở hơi dài
cảm thán nhiều lần. Anh liên tục thở hơi dài như muốn thân thể
ḿnh hoàn toàn trống rỗng. Cũng có nhiều khách khác đến xem, họ
đứng lặng người nghẹn lời, như loài thú bị khuất phục, hay lang
thang vô định như choáng váng trước cảnh thiên nhiên hùng vĩ.
-"Yuka à, con nói
đúng đấy. Núi Phú Sĩ th́ có là ǵ đâu!". Takane lẩm bẩm thành
tiếng. Rồi đổi sang: -"Hăng Sakura th́ có là ǵ đâu! Hăng Pearl
th́ có là ǵ đâu!".
Ngắm phong cảnh ấy
một hồi th́ mặt trời chiều đă đổi vị trí, mặt vách núi đối diện
bắt đầu sáng lên màu vàng chói. Vùng cao nguyên bao la phía sau
nhuộm mờ một màu tím nhạt. Bầu trời cao rộng chỉ nghe có tiếng gió.
Cũng vẫn là tiếng gió đă thổi qua đây hàng triệu năm trước, trong
buổi chiều tà trang nghiêm không dời đổi từ hàng triệu năm trước.
Takane đứng lặng
người trong niềm cảm động đến run rẩy cả thân ḿnh. Phong cảnh ở
đây hàm chứa nỗi bàng hoàng cùng với niềm cô độc, và cả thứ ǵ như
là khí phách nữa. Takane nghĩ phong cảnh này thật thích hợp với
ḿnh. Đến muốn khoét vào núi ngay đây một căn nhà nhỏ để sống cho
hết đời.
Thời gian trôi đi.
Ánh sáng cuối ngày thoi thóp, hẻm núi khổng lồ dần dần nhuộm màu
tro xanh, đây đó c̣n sót lại vài doi đất c̣n hơi nóng màu đỏ. Con
sông cũng mất màu, có cảm giác như cả trái đất đang ch́m dần xuống
một màu xanh thẫm. Trong gió lạnh, Takane vẫn c̣n đứng sững. Anh
muốn cứ đứng đó như tượng đá, cả ngày mai, ngày mốt. Cả nước Nhật
mà anh hằng mong quay về, cả sự phồn vinh của công ty nhỏ nhoi kia,
đều chẳng có ǵ đáng kể. Ở b́a hẻm núi vĩ đại này, anh thấy ḿnh
tái sinh thành người đàn ông sắt thép......
Nghe có tiếng hét đâu
đó. Tiếng hét như luồng gió cắt nát màn sương khói trên hẻm núi
bao la này. Tiếng hét tiến lại gần Takane. Một chiếc xe Jeep nhỏ
có người cảnh sát cầm loa kêu gọi. Takane chẳng muốn nghe. Anh
theo gió quyến rũ mà tới đây, tiếng hét nào cũng chỉ như tiếng gió
mà thôi.
Thế nhưng tiếng loa
như nhắm đúng mà xói vào tai anh: -"Người Nhật Bản! Có ai là người
Nhật Bản ở đây không?". Định bụng cứ đứng yên như tượng đá, nhưng
Takane bất giác đưa tay lên và đáp lời theo phản xạ.
Người cảnh sát đưa
anh lên xe rồi giải thích. Có một cặp du khách trẻ người Nhật Bản
đến đây xem, người đàn ông vô ư rớt xuống thung lũng, bị thương
nặng gần chết, bây giờ đang được săn sóc. Đương sự tất nhiên là
không nói ǵ được, mà rủi là người vợ lại không biết tiếng Anh, và
c̣n hoảng loạn như mất trí nữa. Nhờ anh thông dịch hộ, đồng thời
trấn an người vợ giùm cho. Takane chẳng làm sao từ chối cho được.
Thế là anh hết hưởng được tâm trạng thương cảm hay cô độc ǵ rồi.
Lại bị cuốn hút vào chuyện Nhật Bản! Đành phải giúp thôi, anh cười
đau khổ, coi như ḿnh gặp nạn ǵ đấy.
Takane được đưa đến
pḥng cấp cứu trong văn pḥng quản trị công viên quốc gia Grand
Canyon. Du khách ấy là một cặp vợ chồng mới cưới từ Tokyo sang,
tên là Noguchi. Người đàn ông toàn thân băng bó, máu rịn trên băng.
Người đàn bà được hai nhân viên bảo an to con giữ chặt, đang vật
vă khóc lóc, mắt trợn trừng. Ngay trong chỗ thiên nhiên trống trải,
nên chỉ có thể xử trí cấp cứu tạm để chờ đưa vào bệnh viện ngoại
khoa ở thành phố gần nhất là Las Vegas cách xa đến 250 cây số, nên
phải chở đi bằng phi cơ trực thăng phản lực cỡ lớn.
Takane vừa trấn an
người đàn bà vừa giải thích chuyện như thế, rồi cùng cô ta được
đám cảnh sát dồn vào phi cơ trực thăng mà bay khỏi Grand Canyon.
Trong phi cơ, người đàn ông tỉnh lại được nên Takane thông dịch
giữa anh ta và bác sĩ, đồng thời trấn an người đàn bà lo lắng
khích động. Dưới kia, chỉ thấy những vùng đất bằng phẳng tối đen
trăi rộng bao la, chẳng có đèn đuốc ǵ cả. Vậy là Takane đành phải
chia tay với hẻm núi vĩ đại này trong thoáng chốc. Anh cười đau
khổ nhiều lần mà nghĩ: Thật đáng tiếc, đă thấy được một chỗ
thích hợp với ḿnh, thế mà lại phải rời đi ngay.
Trên phi trường Las
Vegas giữa khuya đă có xe cảnh sát và xe cứu thương chờ sẵn, lập
tức chuyển nạn nhân vào bệnh viện ngoại khoa. Mọi việc được thực
hành nhặm lẹ, chỉ có Takane cảm thấy như ḿnh vô cớ mà bị cuốn hút
vào guồng máy dây chuyền phiền toái.
Phẫu thuật vừa xong,
Takane thở phào tưởng được nhẹ người th́ lại có xe cấp cứu đưa một
du khách Nhật Bản khác bị thương, đến từ khách sạn trong thành phố
Las Vegas. Nghe đâu là người làm nghề địa ốc, trên đường về Nhật
sau chuyến du lịch quan sát thị trường ở Mỹ, cùng hai người đồng
hành ghé lại Las Vegas; lúc vào pḥng tắm trong khách sạn, đă
trượt chân ngă vỡ đầu. Cả ông ta lẫn hai người cùng đi đều không
nói thạo tiếng Anh. V́ vậy, Takane lại bị gọi đến nhờ thông dịch
hộ. Đến lúc việc săn sóc người đàn ông này vừa xong, th́ lại có nữ
y tá đến nhờ anh vỗ về người vợ của Noguchi đang vật vă kêu khóc.
Takane cảm thấy bị phiền nhiễu, thêm vào nỗi cay đắng riêng của
ḿnh nữa, mặt anh chớm nhăn nhó, muốn gầm lên mắng: -"Tại sao
lại phải đi trăng mật đến tận đây chứ? Ở Nhật đă có núi Phú Sĩ,
Hakone,... hay Nam Kyushu ǵ đấy, những khu du lịch nhỏ tương xứng
với nước Nhật Bản nhỏ hẹp ấy. Cứ lẩn quẩn ở mấy chỗ đó cũng đủ rồi
cơ mà!". Takane c̣n có ư tiếc rẻ giá mà từ ngày hôm qua ḿnh
đă đến Grand Canyon ở lại được suốt hai ngày, th́ hẳn là bây giờ
tâm hồn anh được thanh thản, tái sinh được thành người vững mạnh
biết mấy! Đối với anh, hẻm núi vĩ đại ấy thích hợp hơn là núi Phú
Sĩ. Grand Canyon có đấy cho những người như Takane đang tranh đấu
khổ nhọc ở Mỹ này. Anh c̣n cảm thấy bực bội v́ vùng đất thánh ấy
lại bị ô nhiễm bởi đám du khách như bọn người từ Nhật sang.
Nhưng Takane vẫn phải
dằn t́nh cảm ấy xuống đáy ḷng, gắng vỗ về người đàn bà, rồi gọi
điện thoại quốc tế về Nhật, liên lạc với cha của Noguchi là Chủ
tịch của một công ty chế tạo thuyền bè, sau đó, lại phải liên lạc
cả với chi nhánh ở San Francisco của công ty đó nữa. Nhân viên từ
chi nhánh ấy bay đến nơi vào chiều ngày hôm sau.
Takane cũng liên lạc
tương tự như thế cho người làm nghề địa ốc, ông này th́ có nhân
viên của công ty địa ốc liên hệ ở Los Angeles t́m đến.
Cuối cùng, khi Takane
được giải thoát mà ra khỏi bệnh viện ấy, trước mắt anh là rừng đèn
nê-ông khổng lồ của Las Vegas nhấp nháy chói lọi. Las Vegas mà anh
đă cố tránh trong suốt sáu năm ở Mỹ đấy.
"Tổ ấm thiên thần",
"Vận may", "Cỗ xe ngựa bằng vàng",... Đèn nê-ông vẽ lên những
tên gọi ngọt ngào huy hoàng trên nền trời đêm. Trong số đó, Takane
chọn khách sạn tên là "Kẻ thắng cuộc" mà tiến vào. Anh cảm
thấy ḿnh thay đổi hẳn. Thất vọng v́ ảo tưởng về bản doanh công ty
của ḿnh và cả hăng Sakura nữa, tâm hồn anh như đă được gió nơi
hẻm núi Grand Canyon rửa sạch, anh thấy như sau khi bị hai đám du
khách Nhật Bản tiếp nhau làm phiền, cái đuôi Nhật Bản ẩm rít quấn
quưt theo sau anh đă được cắt quách đi, thay vào đó là đất Mỹ hùng
vĩ tràn ngập ḷng anh.
-"Grand Canyon tốt
hơn núi Phú Sĩ chứ!". Takane lẩm bẩm như đọc thần chú, dơng dạc
bước vào đêm Las Vegas.
Xem các màn tŕnh
diễn, uống rượu, lần lượt chơi các tṛ roulette, baccarat,
craps, tṛ nào anh cũng thua cả. Nhưng anh cảm thấy ḷng ḿnh
hoà nhịp với đời sống Mỹ.
Ṣng bạc đă vét sạch
túi Takane. Cho những vị khách sạch túi như anh, khách sạn tặng vé
xe buưt trở về. Chiếc Corona Mark 2 của anh vẫn c̣n đậu ở văn
pḥng quản trị công viên Grand Canyon. Dù sự t́nh như thế nào đi
nữa, ở Mỹ, chi phí nhân công quá cao nên họ không thể đưa chiếc xe
ấy đến Las Vegas hay về Los Angeles cho anh được. Cũng chẳng có
chuyện ban thưởng ǵ đặc biệt cho việc anh đă giúp cho chuyện cứu
người. Chỉ coi đó là chuyện công dân phụng sự xă hội, hoặc làm
việc từ thiện mà thôi. Xử sự kiểu Mỹ th́ đạm bạc như thế, có thể
nói là máy móc, hoặc có vẻ đàn ông! Nhưng Takane thấy như thế cũng
phải. C̣n cờ bạc đến sạch túi th́ là trách nhiệm của anh.
Dù sao, Takane cũng
muốn quay trở lại Grand Canyon lần nữa. Anh muốn lại đứng ở b́a
hẻm núi vĩ đại ấy, hít thở thật sâu để xác nhận rằng ḿnh đang
sống trên đất Mỹ to rộng này.
Takane gọi điện thoại
về văn pḥng ở Los Angeles. Anh không thèm nói ǵ với đám nhân
viên trẻ kia, chỉ cho gọi George Hara, bảo đưa vợ con anh, Sachiyo
và Yuka, cùng lấy tàu điện hay máy bay đến Grand Canyon với anh
ngay. Rồi cả bọn sẽ dùng xe anh mà lái về, hẳn là vui nhộn lắm.
-"Anh gọi từ Las
Vegas đấy à?".
George Hara thốt lên,
ra vẻ ngán ngẩm. Bởi lúc anh đi biệt, đă chỉ nói qua điện thoại là
đi ṿng các tiệm đại lư chừng 2, 3 ngày.
Takane lặp lại lời
dặn rồi nói thêm:
-"Cậu cũng đến xem
Grand Canyon cho biết. Không chỉ để sau này chỉ dẫn cho mẹ cậu mà
thôi. Chính cậu cũng nên xem lắm".
-"Cảm ơn anh lắm".
Giọng George Hara có
phần hưng phấn.
Vợ con, và người bộ
hạ thân tín. Và đất trời cao rộng. Có được như thế là đủ quá rồi
c̣n ǵ! Takane chợt cảm thấy ḿnh trở thành người gia trưởng thời
cổ. Là người Nhật Bản hay không cũng chẳng sao cả. Là ǵ đi nữa,
hăy cứ gắng sống mạnh nơi xứ này đi. Chỉ cần sống mạnh, rồi sẽ có
đường sống mới mở rộng cho ḿnh.
-"Đối với ta th́
Grand Canyon thích hợp lắm đấy!". Takane tự nhủ như thế trong
gió ban mai. Bầu trời trong vắt một màu xanh cô-ban. Trên con
đường giữa sa mạc bằng phẳng bao la như vô tận, chỉ có lác đác dăm
cây xương rồng và bụi cây tạp, chiếc xe buưt chạy đường dài chở
Takane nhắm hướng Grand Canyon thẳng tiến.
Phạm Vũ Thịnh
dịch
Sydney 08/2008
Ghi chú của người dịch:
Truyện ngắn "Daikeikoku no otoko - Grand
Canyon" của Shiroyama Saburo được dịch từ nguyên tác là truyện thứ
3 trong tập truyện "Mahiru no one man office" (Văn pḥng một người
giữa trưa đứng bóng), bản bỏ túi, do nhà Shincho Bunko tái bản lần
thứ 7 tháng 5 năm 1982.
®
"Khi phát hành lại thông tin
từ trang này cần phải có sự đồng
ư của tác giả
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com"
Cảm tưởng, ư kiến xin gởi về
t4phamvu@hotmail.com
|