Con cọp lông vàng

kim yến

Có một câu chuyện điển tích Phật giáo về “ Con cọp lông vàng “ do một người bạn vừa chia sẻ .

Tôi xin ghi lại như  một món quà  tặng  những người tuổi cọp, cũng để tiễn biệt Canh Dần, đón chào Tân Mão : một "Tiểu Hổ" mới.

Câu chuyện đơn giản thôi, nhưng rất đáng để cho mọi người suy gẫm .

Con cọp lông vàng ở trong khu rừng rậm, bao quanh bởi núi non vách đá cheo leo hiểm trở. Bộ lông vàng của nó óng mượt và rất đẹp, nhất là mỗi buổi sáng khi ánh dương lên chiếu vào từng sợi lông vàng thì ánh sáng đó long lanh, xuyên suốt tới nhiều dặm.

Biết bao nhà quý tộc đã nghe biết và mơ ước có bộ lông vàng hiếm quý,nên không ngừng chiêu dụ bọn thợ săn trả giá thật cao để đạt được ước muốn. Tất nhiên đây cũng là ước muốn của bọn thợ săn nên luôn có những kẻ tìm cách mon men tới bìa rừng với những túi tên tẩm thuốc độc, mong hạ thủ con cọp vàng để lột da đem bán.

Nhưng con cọp cực kỳ bén nhạy. Nó như “ ngửi” được mùi cung tên nên ít

có gã thợ săn nào tới được gần, cho tới khi một thợ săn nảy ý nghĩ tìm một bộ cà sa để trá hình làm một vị sa môn, ôm bình bát thong thả vào rừng.

Tất nhiên bên trong vạt áo cà sa đó có cất dấu cung tên tẩm thuốc độc. 

Quả nhiên, với nhân dáng một thầy tu hiền lành, càng lúc gã thợ săn càng đến gần được con cọp vàng và khi tầm gần vừa đủ ra tay thì gã nhanh nhẹn lắp tên, giương cung nhắm ngay tim con cọp mà bắn thẳng.

Cọp trúng tên gầm lên đau đớn. trong vài giây phút cuối, nó dồn hết sức mạnh lao về phía bóng người mà nó tin là vừa hãm hại nó.

Tuy bị trúng tên nhưng sức mạnh của cọp trong hận thù đó cũng đủ xô ngã gã thợ săn ngã nhào, đủ sức cào cấu cắn xé để kéo gã cùng sang bên kia

thế giới. Nhưng, qua ánh mắt cố nhướng lên, con cọp trúng thương nhận ra màu áo cà sa. Nó không đủ minh mẫn để hỏi, sao người mặc áo cà sa lại hại nó, nhưng nó còn đủ sáng suốt để tự nói với nó rằng:

“Ở đây là một vị Thầy tu.  Ta thà chịu chết chứ không thể xâm phạm người này “.

Câu chuyện chấm dứt ở đây .

“  Lời bàn : Trong chuyện này, chiếc áo có làm thành thầy tu hay không ?

Có lẽ có, ít nhất là đối với con cọp lông vàng . Đừng trách con cọp vàng ngu xuẩn không nhận ra lớp áo thầy tu là gã thợ săn độc ác .

( Con người chúng ta tự nhận có trí tuệ, khôn ngoan hơn loài vật mà đôi khi cũng bị lừa dối, phỉnh gạt bởi những sắc tướng, ngôn từ, hành vi giả dối bên ngoài ).

Đáng thương cho con cọp chỉ nhìn chiếc áo như dấu hiệu của sứ giả của Như Lai, nên nó lập tức dừng tâm oán hận. Nó chưa đủ trí lực để ngăn chận và thấu hiểu hết tâm địa ác độc của con người, nhưng ít nhất sự dừng tâm oán hận cũng giúp nó ra đi nhẹ nhàng.

Giây phút này mới thật quan trọng cho mọi người, mọi loài. Vì chính giây phút này, kẻ ra đi nương theo tâm trạng và nghiệp mình mà thác sinh .”

kim yến                               

( Tặng  KN, AM, NO )