|
AI ĐĂ THẤY
CON RỒNG ?
Ai đă thấy con rồng ?
Hàng chục cánh tay đưa lên
nhao nhao : Có, em thấy, em có thấy, em thấy mà cô ….
Đây là
không gian của một lớp 6 Tiểu học, thời gian là buổi học cuối cùng
năm con Mèo nhân vật là một cô giáo trẻ, hiền, xinh, c̣n thông
minh th́ chưa biết (?).
Riêng học
tṛ là một lũ không phải “nửa người nửa ngợm” mà rất xinh gái, bảnh
trai, đến từ các thành phần gia đ́nh khác nhau, có thể thấy qua vật
dụng lỉnh ca lỉnh kỉnh mà các em đang tay xách nách mang trên người.
Có em
mang cái cặp to đùng,cũ x́, quai đeo sắp đứt, có em vào lớp với
quyển tập cuốn tṛn bỏ trong túi quần, và cây bút bi hiệu Thiên
Long giá 2000 đồng kẹp ở vành tai, (mặc dù các em thừa biết tai là
bộ phận để nghe, không phải để cầm
! ). Có em nom rất bảnh chọe, ôm
cái laptop, màn h́nh 17”ra vẻ “kho tàng tri thức nhân loại đựng
trong đây nè”. Nhưng làm sao so b́ với cái Ipad mỏng te, gọn gàng
để trên bàn mà các chủ nhân của nó cũng khoe mẽ không kém.
Cái Ipad
này người sáng chế ra nó - ông Steve Jobs - ai cũng biết rồi, vừa
mới qua đời cách nay vài tháng. Nghe nói để tưởng niệm vị này, các
em vốn là fan hâm mộ - sản phẩm và cả con người - đă tiêu thụ số
lượng trái táo (để ăn ) nhiều đến nỗi bố mẹ các em phát hoảng v́ lo
bụng dạ chúng nó không biết có làm sao không ?
Tất nhiên,
em nào có Ipad th́ ăn táo Mỹ, táo Úc ( cóc thèm ăn táo Tầu, toàn bơm
hóa chất bảo quản, một năm c̣n tươi rói như vừa hái trên cây ). C̣n
các em áo quần lôi thôi lếch thếch, đeo cái cặp cũ x́, quai sắp đứt
th́ ăn táo VN, vừa rẻ lại vừa được tiếng ủng hộ hàng VN chất lượng
cao . "Ta về ta tắm ao ta, dù to dù nhỏ táo nhà vẫn ngon". Đúng
là trái táo ta th́ nhỏ, trồng nhiều ở VN, Thái Lan, Campuchia. Ở vùng núi phía Bắc như Lào Cai, Yên Bái, c̣n có một loại táo dùng để
làm thuốc, ngâm rượu gọi là rượu táo mèo. Các đệ tử Lưu Linh khen
ngon hết biết.
Thỉnh
thoảng, trong lớp nghe như có tiếng dế kêu, tiếng nhạc hiệu, tiếng
c̣i rú, hóa ra xuất phát từ điện thoại di động đủ loại, đủ nhăn hiệu
nhưng “dế cưng ‘hot nhất hiện nay vẫn là tác phẩm của hăng Trái táo
cắn dở : Iphone 4S.
Các chủ
nhân đang loay hoay mở xem cái video clip hoạt h́nh tập thứ 160 Tom
và Jerry.
Nghe có
tiếng cô bé nào ca cẩm : Mèo ơi, mi chỉ được cái xinh xắn, đỏng
đảnh, đài các, chứ chả làm được cái tích sự ǵ. Ngay đến con chuột
oắt con, mi c̣n thua nó toàn tập. Bây giờ người ta dùng keo diệt
chuột chả cần đến tài nghệ chú mày.
Thôi tạm
biệt mèo Tom. Hẹn chú mày 12 năm sau, cố mà khôn hơn, tinh tướng
hơn nhá.
Cô giáo
chủ nhiệm bước vào lớp. Học tṛ đứng dậy chào cô và đồng hát bài
ca truyền thống của lớp. Kể ra các ông bà giám hiệu ngôi trường
này có tinh thần hoài cổ, họ nhớ ngày xưa đi học, mỗi lớp đều chọn
từ trong kho tàng tân nhạc VN một bài hát riêng của lớp. Nó khơi dậy
nơi học tṛ dù c̣n rất bé, một t́nh cảm nào đó rất trang trọng,
thiêng liêng. ( T́nh cảm ấy là ǵ, xin các em hăy điền
vào chỗ trống…. cho hợp nghĩa ).
Bài hát
ấy tất nhiên phải là nhạc hùng ca, cấm nhạc năo t́nh hay nhạc lai
căng nhí nha nhí nhô, vừa hít vừa hớp như nhạc của các hot boy, hot girl VN đang phủ sóng dầy đặc trên các kênh truyền h́nh, làm
các bác phụ huynh ngày đêm lo sốt vó, sợ con bị lây nhiễm như nhiễm virus cúm gà mùa lạnh.
Lớp này,
mới đầu nghe đâu các em chọn bài : “Học sinh hành khúc “ giai điệu
hùng hồn, lời ca cũng có ư nghĩa : “ Học sinh là người Tổ quốc
mong cho mai sau, học sinh là người niên thiếu mang bao công
lao”.
Rất tiếc,
50 năm qua trong quá tŕnh hát tới hát lui, tam sao thất bổn, bài
hát có vinh dự được thế hệ ông bà ngoại các em đạo nhạc, sửa lời,
truyền khẩu cho đến hôm nay. Các em thích thú, vừa hát, vừa ra
dấu 2, 3 ngón tay :
“ Học
sinh là người hủ tiếu ăn hai ba tô “.
Cô giáo phát hoảng. Chắc cô
lo học tṛ cô lúc nhỏ mà tham ăn, lớn lên không tham ô th́ cũng tham
nhũng.( “kế xê ra xề ra “, biết ra sao ngày sao, đời cũng như bức
tranh đủ màu mà ).Cô cấp tốc đổi bài “ Khỏe v́ nước “, nhưng tội
nghiệp cô giáo thật thà, hôm nay cô lại chứng kiến màn sửa lời cũng
tràn đầy cảm xúc thèm ăn không kém.
Lũ học
tṛ yêu quư của cô đang đưa 10 ngón tay rất khí thế : “ Khỏe v́
nước bánh ướt tôm khô, một học sinh ăn hết 10 tô “.
Cô định
mắng và phạt chúng một trận cho ra tṛ, nhưng chợt nhớ bài học đầu
tiên trong nghề sư phạm của cô là : không nên mắng học tṛ dù chỉ là
mắng yêu : “ sao các em ngu thế “, càng không nên đánh học tṛ, dù
chỉ bằng một cành hoa, v́ nếu sự cố này xảy ra th́ a lê hấp, ngày
mai tên cô sẽ “ phủ sóng toàn tập “ trên các báo giấy và báo mạng,
nào là cô giáo đánh học tṛ bằng cũi tạ, không chừng công an sẽ vào
cuộc nếu phụ huynh của học tṛ cô là xếp lớn, nhà lớn ( đại gia )
nào đó. Cô sẽ bị kiểm điểm, bị nghỉ việc, nguy hiểm hơn, tương lai
cô bị ế chồng là cái chắc.
Cho nên
trước sự kiện nghe học tṛ hát nhạc “ chế “, cô đành cười trừ, lắc
đầu nói :
-
Cô bó tay chấm com ( botay. com ) với mấy em.
Nhưng hôm
nay ai cũng biết là buổi học đặc biệt, buổi học cuối cùng trước khi
nghỉ Tết, kể ra truy bài th́ cũng tội cho chúng nó mà lại nhọc cho
cô. Cô bèn nghĩ ra cái tṛ “ Đố vui để học”.Chả là học sinh ở lớp
cô “ bị “phát hiện có chỉ số “ ai kiu “ ( IQ) thuộc loại cao nhất
trường,“ai kiu” ( IQ ) liền với “ai ti” ( IT ) một vần.
Không
thấy chúng chơi công nghệ cao à, thật đáng nể !
Cô phấn
khởi hô hào : Các em có thích chơi tṛ “ đố vui để học “ không ?
Chúng ta
sẽ đố về đề tài con Rồng,v́ chúng ta sắp bước vào năm âm lịch Nhâm
Th́n 2012, các em có đồng ư không?.
Cả lớp vỗ
tay, hét rất to : ô kê chấm nét ( ok.net ).
( Xin
quư phụ huynh “ mù vi tính “ thông cảm. Chúng ta đang sống trong
thời đại @
c̣n
gọi là a móc hay a c̣ng, ngôn ngữ “ ai ti “ ( IT ) đang chiếm lĩnh
thị trường, nên vị nào chưa thông thạo, chưa thâm nhập vào thế giới
này xin vui ḷng “ đừng đi hỏi già mà hăy về nhà hỏi trẻ
“. Các trẻ
bây giờ “ siêu hai tếch “, bấm phím điện thoại di động
Ipad,
laptop, PC nhanh như chớp, nghiện chát chít, nghiện “game online “
c̣n hơn các cụ nghiện trà, nghiện rượu hồi xưa ).
Cô giáo
chủ nhiệm mở đầu chương tŕnh đố vui tự phát này bằng cái nheo mắt
trông rất “ teen “ ( đă bảo cô c̣n trẻ và rất xinh mà ).
-
Câu đầu tiên cô hỏi các em : ai đă thấy con rồng ? ở đâu ?
- Thưa cô, em thấy ở ngoài đường, mỗi lần Tết đến có đội múa rồng,
múa lân,
múa sư tử
-
Em thấy trong phim Công viên Jura
-
Đó là con khủng long mà
-
Khủng long cũng là con rồng, con rồng kinh khủng, sao mày ngu quá
dzậy ?
( học tṛ mắng nhau
là ngu th́ được, cô giáo không dám nhé )
-
Em thấy ở viện bảo tàng nước Úc
( em này chắc là con quan
lớn , c̣n bé đă được đi du lịch nước ngoài )
-
Em thấy trên hộp bánh cốm Bảo Hiên rồng vàng
( bánh cốm này nổi tiếng
ngon đây, khi nào cưới ḿnh sẽ mua bánh tiệm này )
-
Em thấy ở lượng vàng 4 số 9,999 hiệu SJC có in h́nh con rồng
( nhất định nhóc này là con
đại gia, chắc mẹ nó cho vàng để xài nên nó nhớ )
-
Em không thấy nhưng có người khác thấy
Cả lớp
quay về phía cái thằng “ không thấy mà cũng bày đặt nói “.
-
Thưa cô, vua Lư Thái Tổ lên ngôi một hôm tự nhiên vua thấy có một
con rồng bay lên trên nóc nhà vua đang ở rồi bay về phương Bắc nên
vua quyết định dời kinh đô về miền Bắc đặt tên là Thăng Long, nay
là thủ đô Hà nội được một ngàn lẻ một tuổi.
( hay nhỉ, sao nó lại nhớ
cả lịch sử vua Lư Thái Tổ dời đô, không biết nó có search google
không, thấy nó bấm phím Ipad lia lịa )
-
Em thấy con rồng ở vịnh Hạ Long, v́ nó bay xa khát nước nó phải đáp
xuống biển, nó uống nước rồi phun ra tùm lum biến thành 1969
ḥn đảo đá vôi lớn nhỏ, h́nh thù khác nhau. Cô có đi thăm Hạ Long
chưa ?
( buồn quá, ḿnh chỉ mới du
lịch Hạ Long qua …mạng)
-
Tổ tiên ta là con của Rồng cháu của Tiên mà, phải hông cô ?
-
Các em c̣n nhớ tổ tiên người Việt chúng ta là con Rồng cháu Tiên à ?
-
Em biết rành lắm. Lạc Long Quân là con vua rồng một hôm đi chơi bị
lạc, gặp một tiên nữ là Âu Cơ, hai người yêu nhau rồi cưới nhau đẻ
ra một bọc 100 trứng nở ra thành 100 người con xinh đẹp, khôi ngô,
tuấn tú. Sau hai người chia tay nhau, v́ Lạc Long Quân nói : tui là
loài rồng, c̣n bà là tiên, ḿnh sống với nhau không có hợp, lại con
quá đông nuôi không nổi, vậy tui đem 50 đứa xuống lên núi, bà đem 50
đứa xuống biển, dù xa nhau nhưng hể bà cần tui giúp đỡ th́ tui có
mặt liền.
( ôi trời ơi, cái thằng
chuyên cuốn tập bỏ trong túi quần, bút bi dắt ở vành tai, đi đứng
nghênh ngang, giờ thêm cái tài “ phịa “ chuyện, hay đấy )
-
Cô ơi, em có thấy con rồng, nó bay trong bài thơ “ Ông Đồ “ của nhà
thơ Vũ Đ́nh Liên
Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua
Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
“ Hoa tay thảo những nét “
Như phượng múa rồng bay “
( Con bé này văn hay,chữ tốt, thơ thuộc làu làu, c̣n
môn toán th́ bét lớp )
-
Các em quả là biết nhiều về con rồng đấy. Rất đáng khen.
Tuy nhiên, các em chưa
bao giờ thấy con rồng thật sự. Tất cả con rồng các em tả đều
ở trong truyền thuyết, phim ảnh, văn học, nghệ thuật, thi ca...Tóm
lại chưa có ai nh́n tận mắt, hoặc sờ tận tay con rồng như ôm con
cún, con mèo ở nhà, đúng không ? Cô cũng thắc mắc không hiểu tại sao
trong 12 con giáp lại có cái con rồng, con vật có nhiều ưu điểm mà
chỉ có trong trí tưởng tượng.
Vậy đố các em con rồng có
ưu điểm ǵ ?
- Nó như siêu nhân cô ơi,
nó mập bự hơn con voi.
- Nó to như hàng không mẫu hạm, nó có phép thần thông như con khỉ
Tôn Ngộ Không.
- Rồng
mạnh hơn người, nó mạnh nhất mọi loài, nó chạy trên đất, lặn xuống
biển bay trên trời, phun ra lửa, khạc ra mưa, khi ẩn, khi
hiện trong mây, đẹp tuyệt vời.
( lại thêm một thằng nhóc có tài xuất khẩu thành thơ
đây ).
Cô giáo
tấm tắc : các em giỏi lắm, nhưng cô nói thêm con rồng c̣n là con vật
linh thiêng có sức mạnh, sự thông minh và biến hóa khôn lường, nên
các vua nước ta ngày xưa chọn con rồng là linh vật, là biểu tượng
của vua chúa, hoàng tộc. Bốn con vật linh thiêng : long, lân, quy,
phụng, đứng đầu là con rồng đấy.
Lúc này,
lớp bỗng ồn ào, cười nói như cái chợ, có đứa hét tướng lên : “chúng
em là rồng chúng em là vua “.
Cô ngớ cả
người, chợt hiểu ra, cô cười hết cỡ.
-
Đúng rồi các em trong lớp này đều sinh năm 2000, năm Canh Th́n, cô
điểm danh thấy em nào cũng có tên rất đẹp, rất “ kêu “ nhé. Nào là Hoàng Long, Kim Long, Ngọc Long, Hải Long, Thanh Long v..v..
c̣n ǵ nữa ?
Một thằng
nhóc ốm nhom chỉ con bé to gấp đôi ngồi bên cạnh : “ bạn này nè cô,
Lư Tiểu Long đó cô “.
-
Chào Tiểu Long, con rồng nhỏ mà trông em không nhỏ chút nào.
Lại thằng
nhóc bên cạnh nói leo : “ bạn này uống sữa voi”, nhưng vội im thin
thít khi cái “bạn này” đưa nắm tay dí vào mũi nó : “nhà ngươi muốn
sống hay chết “?
(
không phải chỉ uống sữa voi, bé bự này không chừng dám chơi cả
kung-fu)
Nảy giờ,
cô quan sát thấy có một thằng bé cứ loay hoay, viết viết vẻ vẻ, bàn
nó đầy giấy và những
hộp sơn màu, h́nh như nó không nghe, không thấy, không quan tâm cái
chợ đố vui để học và để chọc này. Nó là cái thằng áo quần lôi thôi,
lếch thếch, mang cái cặp to đùng, không biết nó nhét cái ǵ trong
cái cặp và cả trong cái đầu, nó làm cô ṭ ṃ :
-
Em ngồi bàn cuối bên cửa sổ, nảy giờ em có nghe cô và các bạn nói ǵ
không ?
-
Ê ! cô kêu mày ḱa, Long đen.
-
Em tên là Hắc Long hả ?
-
Dạ không, em tên là Ô Long.
-
Nó bà con với thằng Tàu phù Ô Mă Nhi đă bị Hai Bà Trưng nước ḿnh đánh cho tan xác đó cô.
Thằng bé
giơ nắm đấm ( lại nắm đấm ) về phía cái thằng dám chọc nó là có họ
hàng với giặc.
-
Em quê ở Bảo Lộc, vương quốc trà Ô Long nổi tiếng ?
-
Dạ đúng.
-
Cô hỏi em về con rồng, theo em nó có thực không ?
-
Em tin rằng nó có thực, tại mắt người không thấy. Cái ǵ ḿnh không
thấy không có nghĩa là nó không có
cô à. Thí dụ như ḍng điện, chúng ta không thấy nhưng nó có ở khắp
không gian này, đúng không cô ?
( ái chà, phản
biện ra tṛ đấy, nhưng mà ḿnh bí rồi sao )
Cô nh́n đồng hồ :
-
Thôi, chúng ta tạm ngưng chương tŕnh đố vui để học ở đây, cô chúc
các em cùng với gia đ́nh ăn Tết vui vẻ, dồi dào sức khỏe. Nhớ là sau
Tết, phải chuẩn bị thi học kỳ 1 đấy.
Học tṛ thi nhau cướp lời
cô :
-
Em chúc cô trẻ măi không già
-
Em chúc cô khỏe như Rồng
-
Em chúc cô đẹp như Tiên
-
Em chúc cô : tiền vô như nước sông Đà, tiền ra nhỏ giọt như cà phê
phin
Cô nh́n Ô Long, chú bé hiên
ngang dám phản biện với cô là con rồng có thực, giờ nó đang hùng
dũng bước lên bục giảng. Nó đứng bên cạnh cô, tay cầm một vật ǵ
đó dấu sau lưng, quay mặt về phía các bạn.
- Thưa cô, tác phẩm của em
đă hoàn tất, em xin tặng cô và các bạn.
Em chúc cô giáo Trần
thị Long Mỹ, con rồng xinh đẹp ….
-
Ê, Long đen, sao mày dám kêu tên cúng cơm của cô hả ?
Cô giáo ngắt lời nó:
-
Mỹ Long mới là con rồng xinh đẹp c̣n Long Mỹ là tên ngôi làng quê
nội của cô
Ô Long trao cho cô giáo
bức tranh, đúng hơn là cái thiệp chúc Tết to đùng, to như cái cái
cặp nó mang nặng trĩu, to như đôi mắt đen tṛn, sáng với cái nh́n tự
tin, thẳng thắn không chút sợ hăi. Cô ôm nó, sao mà nó gầy thế,
cái mùi tóc cháy khét, mùi chua chua của quần áo cũ nó mặc trên
người. Cô biết nó thuộc thành phần dân nghèo đô thị, không có Ipad,
I phone, nó chỉ có những cuốn sách, báo cũ để nghiền ngẫm, suy tư,
những tờ giấy và hộp màu để vẻ bằng năng lực tưởng tượng và sáng tạo
trên cả tuyệt vời.
Cô hỏi nó :
-
Nhà em ở đâu ? gia đ́nh em sống ra sao ?
-
Em không có nhà, em ở trọ với bác Tư thu mua phế liệu.
-
Bố mẹ em đâu ?
Thằng bé cười diễu cợt :
-
Bà Âu Cơ của rồng đen về trời rồi. Lạc Long Quân làm thợ xây dựng
đi công tŕnh suốt tuần chiều thứ bảy mới về. Khi nào không có
việc bố em mới ở nhà.
Cô c̣n muốn hỏi nó nhiều,
nhưng bắt nó kê khai lư lịch trước đám đông là điều không nên, cô
đưa cao tấm thiệp chúc Tết cho cả lớp xem. Mắt cô cay xè. Cô rất
vui mà sao nước mắt cứ trào.

Happy Long Year – Năm Rồng Hạnh Phúc –
Năm Dài Hạnh Phúc
-------------------------------------------------------------------------------------------------------
Reng ..reng …reng .
Tiếng chuông báo thức làm tôi thức tỉnh. Ồ! ḿnh vừa trải qua một
giấc mơ. Lớp học, cô giáo, học tṛ và cả con rồng đều là giấc mơ.
Giấc mơ đến từ đâu tôi
không biết, nhưng nó đă đến và đi qua thật kỳ thú.
Sáng nay, tôi sẽ không
uống cà phê, nhất định tôi sẽ tự pha cho ḿnh một tách trà
Ô Long. Để nhớ thằng bé con nhà nghèo, thông minh, hiếu học, tự tin, tốt
bụng, ưa phản biện. Chắc chắn có rất nhiều không chỉ ở trong mơ mà
ở chính cuộc sống này, đất nước này. Tôi tin như thế.
Tết Nhâm Th́n 2012
Ally Kim
|