|
|
Nguồn gốc và diễn biến của Hyakunin Isshu
1) Nguồn gốc: “Thơ waka trăm nhà” dịch thoát ư 百人一首Hyakunin Isshu (Bách nhân nhất thủ), nhan đề của một tuyển tập thơ quốc âm Nhật Bản ra đời vào khoảng năm 1235. Tập này tuyển chọn thơ 和歌Waka (Ḥa ca)[1], một loại thơ ngắn, chỉ có 31 âm tiết, của một trăm tác giả Nhật Bản nhưng chỉ lấy của mỗi người có một bài mà nhà biên tập cho là hay nhất. Từ đó, loại sách mang tên Hyakunin Isshu chọn lọc thơ hay các đời bắt chước theo kiểu Hyakunin Isshu nói trên có rất nhiều, kể từ thời Kamakura, Muromachi cho đến thời Edo và gần đây, đến hàng trăm tập mà tập đầu tiên được biết đến là 後撰百人一首Gosen Hyakunin Isshu (Hậu tuyển Bách nhân nhất thủ) của thi nhân và học giả 二条良基Nijô Yoshimoto (Nhị Điều, Lương Cơ, 1320-1388). Tuy nhiên, Hyakunin Isshu mà chúng ta sẽ đọc trong phần sau đây, tập ra đời sớm nhất, chính ra phải được gọi là 小倉百人一首Ogura Hyakunin Isshu (Tiểu Thương[2] Bách nhân nhất thủ). Ogura vốn là một địa danh vùng Kyôto. Nhân v́ tuyển tập quá nổi tiếng nên người ta gọi tên nó gọn lại thành Hyakunin Isshu. Với tiêu chuẩn chọn lựa kỹ càng, thơ trong tập này được coi như là những áng văn trác tuyệt mà mỗi lời mỗi chữ đều hàm súc cô đọng. Nội dung của thơ phần lớn dựa vào sự biến đổi của thiên nhiên bốn mùa để diễn đạt những t́nh cảm tinh tế và sâu lắng trong ḷng người. Nói chung, nó tiêu biểu cho ư thức thẩm mỹ của người Nhật Bản và là một di sản quí báu của văn hóa nước này. Người Nhật cho biết những bài thơ trong tác phẩm phải được đọc bằng nguyên tác và thành tiếng, ngâm ngợi nhiều lần th́ mới thấy được cái hay. Bởi v́ chữ dùng đều được chọn lọc và mỗi chữ đều có bề dày văn hóa mà người xưa đă chung đúc theo thời gian. Đọc một trăm bài thơ, người Nhật đă bắt gặp tấc ḷng thiên cổ của tổ tiên. Là những người châu Á với những tâm t́nh tương tự, trong khi t́m hiểu những bài “tú ca” (vần thơ đẹp) này, chúng ta cũng có thể cảm thấy có thể chan ḥa được với tâm hồn một dân tộc tuy ở xa mà lại rất gần.
3) Lư do Hyakunin Isshu ra đời: Để hiểu duyên cớ nào đă khiến Fujiwara no Teika soạn Hyakunin Isshu, ta có thể dựa vào chi tiết trong Meigetsuki (Minh nguyệt kư) tập nhật kư viết bằng Hán văn của ông về giai đoạn 1180 đến 1235 . Trong mục liên quan đến ngày 27 tháng 5 năm 1235 (Bunryaku thứ 2), thấy chép đại ư như sau: Ngài Utsunomiya Yoritsuna (Vũ Đô Cung, Lại Cương, hào tộc miền Đông), nhạc phụ của (con trai tôi là) Tameie (Vi Gia) có cậy tôi tuyển chọn các bài thơ hay tự đời thiên hoàng Tenji (Thiên Trí) cho đến thơ các ông Ietaka (Đằng Nguyên, Gia Long), Masatsune (Đằng Nguyên, Nhă Kinh) ngày nay, mỗi người một bài, để chép lên giấy màu dùng vào việc trang trí các cánh cửa kéo (fusuma) trong sơn trang của ông ở vùng Saga, ngoại ô kinh đô. Như thế, văn bản này cho biết, ông suôi gia của thi hào Teika, thân vương Utsunomiya tên Yoritsuna, người đă xuất gia sau khi bị thất sủng, có một ngôi biệt thự cất ở Saga, một thắng cảnh thuộc ngoại thành Kyôto với núi Ogura (Tiểu Thương), núi Arashi và sông Ôi, nơi mà từ xưa các quí tộc vương hầu xây phủ đệ. Ông ở không xa nhà của người suôi gia nên đi lại dễ dàng. Việc trang trí nội thất (cửa, vách ngăn, b́nh phong) bằng giấy màu chép thơ waka ( shikishigata) là một phong tục khá phổ biến đương thời. Một trăm bài thơ được Teika tuyển chọn lúc ấy và trăm bài người Nhật quen thuộc bây giờ trong Ogura Hyakunin Isshu (Tiểu Thương Bách nhân nhất thủ) (Tập thơ trăm bài ở Ogura) tức Hyakunin Isshuu của chúng ta, không hẳn giống nhau như đúc đâu. Bài số 99 của thái thượng hoàng Gotoba bắt đầu với câu năm chữ “Hito mo oshi” và bài thứ 100 của thái thượng hoàng Juntoku với câu “Momoshiki ya” vốn không phải do Teika biên soạn. Thay vào hai bài đó là thơ của những tác giả khác. Để hiểu tại sao, ta nên biết là thời của Teika có cuộc chính biến gọi là “loạn năm Jôkyuu” mà hai vị thiên hoàng nói trên sau khi cử binh thất bại đă bị Mạc Phủ đày ra ngoài đảo xa. Chọn thơ hai vị ấy là điều không được tế nhị trong hoàn cảnh đó. Thế nhưng đến đời Tameie tức con Teika th́ điều đó có thể thực hiện nên đă bổ chính, nhân đó Hyakunin Isshu mới có được nội dung như hiện tại.
4) Các tác giả và thời đại của họ: Hyakunin Isshu chọn của 100 tác giả, hầu hết là ca nhân vương triều, mỗi người một bài thơ (từ thiên hoàng Tenji (Thiên Trí, 626-671) cho đến Juntoku-in (Thuận Đức Viện, tức cựu thiên hoàng (thứ 84) Juntoku, trị v́ 1210-1221) và lấy những bài đó ở các thi tập soạn theo sắc chiếu chứ không chọn thẳng từ 万葉集Man.yô-shuu dù là thơ đă được đăng lần đầu tiên trong Man.yô-shuu.. Tính ra 100 bài thơ chọn từ các tập thơ waka soạn theo sắc chiếu có: 1) 古今集 Kokin-shuu - tên lược xưng của 古今和歌集Kokin Waka-shuu (Cổ kim Ḥa ca tập) 24 bài.. Theo thứ tự 5, 7, 8, 9, 11, 12, 14, 15, 16, 17, 18, 21, 22, 23, 24, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36), 2) 後撰集Gosen-shuu (Hậu tuyển tập, 951) 7 bài: 1, 10, 13, 20, 25, 27, 29), 3) 拾遺集Shuui-shuu (Thập di tập, 1005-07), 11 bài: 3, 26, 38, 40, 41, 43, 44, 45, 47, 53, 55), 4) 後拾遺集Go-Shuui-shuu (Hậu thập di tập, 1086) 14 bài: 42, 50, 51, 52, 56, 58, 59, 62, 63, 65, 68, 69, 70, 73), 5) 金葉集Kinyô-shuu (Kim diệp tập, 1127) 5 bài: 60, 66, 71, 72, 78), 6) 詞華集Shika-shuu (Từ hoa tập, 1151?, 1154?) 5 bài: 48, 49, 61, 76, 77), 7) 千載集Senzai-shuu (Thiên tải tập, 1187) 14 bài: 64, 67, 74, 75, 80, 81, 82, 83, 85, 86, 88, 90, 92, 95), 8) 新古今集Shin Kokin-shuu (Tân Cổ kim tập, 1201) 14 bài: 2, 4, 6, 19, 27, 46, 54, 57, 69, 84, 87, 89, 91, 94), 9) 新勅撰Shin-Chokusen (Tân Sắc tuyển, 1235) 4 bài: 93, 96, 97, 98) và 10) 続勅撰和歌集Shoku-Gosen-shuu (Tục-Hậu tuyển tập, 1251) 2 bài: 99, 100). Teika không chỉ trích thơ các thiên hoàng dù thiên hoàng nào cũng sính thơ. Tác phẩm trong tập phần lớn là của 36 thi hào (ca tiên) với như tên tuổi lớn như Kakinomoto no Hitomaro, Ki no Tsurayuki, Ôtomo no Yakamochi, Yamabe no Akahito, Ki no Tomonori, Kiyohara no Motosuke vv… Như thế, trừ các thiên hoàng Tenji và Jitô hay thi hào Kakinomoto no Hitomaro của thế kỷ thứ 7 thứ 8, phần lớn các tác giả trong tuyển tập này là các nhà thơ waka (gọi là 歌人kajin hay ca nhân) thế kỷ thứ 10 (thời của Kokin-shuu) cho đến đầu thế kỷ thứ 13 (thời của Shin Kokin-shuu).
Nhà biên tập Ki no Tsurayuki
Nói rơ hơn, về thời điểm xuất hiện của các thi tập th́ Kokin-shuu - tập thơ mà thiên hoàng Daigo (Đề Hồ, 885-930) đă giáng chiếu cho ông紀貫之Ki no Tsurayuki (Kỷ, Quán Chi, 868?-945?) biên tập - đă được tŕnh lên vào khoảng giữa 905 và 914. Sau khi tập thơ sắc soạn (soạn theo chiếu chỉ ) này ra đời, trong ṿng nửa thế kỷ đă có thêm 7 tập nữa.Tất cả làm thành 八大集Bát đại tập nghĩa là tám tập thơ của tám đời. Cho dầu sau đó truyền thống tuyển tập sắc soạn vẫn c̣n phát triển trong thời kỳ Kamakura đến Muromachi (giữa thế kỷ 13 đến thế kỷ 16) với 十三代集Thập tam đại tập gồm cả hai tập cuối cùng nói trên (số 9 và 10), tổng cộng là 21 tập tức 二十一代集Nhị thập nhất đại tập) nhưng tám tập trước của giai đoạn Heian đến đầu Kamakura đă hội tụ được tinh hoa của Waka. Một trăm tác giả gồm 79 người nam và 21 nữ. Trong số 79 nam thi nhân có 7 người là thiên hoàng, 1 người là hoàng tử, 13 tăng lữ, và 58 người là quan lại hay giữ một vị trí khác. C̣n trong số 21 nữ thi nhân th́ có 1 thiên hoàng, 1 công chúa và 19 người giữ vị trí khác.
5) Thứ tự sắp xếp: Cách sắp xếp theo thứ tự niên đại từ Thiên hoàng Tenji (bài số 1), thiên hoàng Jitô (bài số 2) trở đi, rồi đến các bầy tôi thân cận như Kakinomoto no Hitomaro (bài số 3), Yamabe no Akahito (bài số 4)...Như thế, Hyakunin Isshu đă có thể tŕnh bày phong cách làm thơ của mọi thời theo tuần tự của trên dưới 600 năm lịch sử qua quan hệ giữa các nhà thơ với nhau vậy. Nội dung của các bài thơ được tuyển tuân theo tiêu chuẩn lư luận về waka của Teika nghĩa là “lời lẽ th́ theo xưa nhưng tâm t́nh phải mới mẻ, dáng dấp cao sang như thơ từ đời Kanpyô (Khoan B́nh, 889-898) về sau” tức là thời điểm mà tập Kokin-shuu được cho ra mắt và có cái phong cách mới 余情妖艶yosei yôen dư t́nh yêu diễm nghĩa là lộng lẫy, man mác. Do đó không lạ ǵ trong tập này, thơ t́nh nhiều nhất v́ nó chiếm gần phân nửa (43 bài). Tuy có một số bài gọi là “không nhan đề” (題知らずdai shirazu) nhưng phần c̣n lại đa số những bài thơ vịnh những mối t́nh gặp phải cảnh ngộ khó khăn như “t́nh âm thầm”, “t́nh trước vầng trăng”, “t́nh gặp gỡ giữa đường”, “t́nh cầu khẩn mà không được”, “t́nh ngăn cách”, “t́nh nuối tiếc trước giờ chết”... Ngoài ra, c̣n có 32 bài vịnh cảnh bốn mùa (6 bài vịnh mùa xuân, 4 bài về hạ, 16 bài về thu và 6 bài dành cho mùa đông) , vịnh cảnh biệt ly (1 bài), lữ hành (4) và tạp thi (20 bài với chủ đề đa dạng như thương xót, oán hận, thất ư, khánh hạ hay cảm hoài). Do đó, nh́n chung th́ 100 bài nói trên rất phong phú và cô đọng nên Hyakunin Isshu xứng đáng được xem là một tuyển tập tiêu biểu của thơ Waka mọi thời.
6) Chủ đề thiên nhiên bốn mùa và t́nh yêu trai gái: Xin nhắc lại, nội dung của Hyakunin Isshu “Thơ Waka trăm nhà” lồng trong cái khung lớn là những tập của Hachidai-shuu “các thi tập tám đời” mang chủ đề quan trọng hơn cả là t́nh yêu nhưng gồm hai phần chính : t́nh yêu thiên nhiên và t́nh yêu nam nữ. Thiên nhiên, khung cảnh sinh hoạt của chúng ta, thay đổi theo thời tiết. Hết sáng rồi chiều, xuân qua hè đến, năm cũ bước qua năm mới. Các nhà thơ cung đ́nh Nhật Bản của thời đại vương triều rất nhạy cảm với những biến chuyển đó. Họ ngâm vịnh phong cảnh thiên nhiên nhưng không phải thiên nhiên vốn có nhưng là một thiên nhiên đă lọc qua lăng kính tâm hồn. Họ ngâm vịnh t́nh yêu v́ trào ḷng con người cũng giống thiên nhiên nghĩa là biến đổi một cách tinh vi không ngừng. Thế nhưng dù với chủ đề thiên nhiên hay t́nh yêu, các nhà thơ trong “Thơ Waka trăm nhà” đă tận dụng những ngôn từ trau chuốt để làm sống lại và vun vén được tâm t́nh và quan điểm mỹ thuật của người Nhật có tự ngh́n xưa. Có thể nói 97% thơ trong tập này do thi nhân thời Heian viết ra và khi Teika chọn lọc, ông đă chọn theo tiêu chuẩn của ḿnh nên nó mới tạm gọi là thống nhất. Tiêu chuẩn đó là sự lưu loát và diễm lệ của thể thơ gọi là有心ushin (hữu tâm) nghĩa là hiểu đối tượng một cách thấu triệt trong thái độ sáng tác (sau đó Thái Thượng Hoàng Go Toba, một nhà thơ lỗi lạc khác, thêm vào hai chữ “thành thực”), trong một mức độ nào đó gần gũi với đại chúng, không giống thể thơ 優雅 ưu nhă, 幽玄yuugen (u huyền) bí ẩn mà 藤原俊成 Fujiwara no Shunzei, cha ông, đă đề xướng. Tuy nhiên sự so sánh này chỉ có tính cách tương đối v́ không ai, ngay cả Teika, dễ ǵ nắm được cốt lơi của một bài thơ. Hyakunin Isshu là sách gối đầu giường của trường phái 二条Nijô, tức một trong ba trường thơ mà con cháu ông lập nên. Nó đă được các bậc thầy trong làng phê b́nh đời sau như 宗祇Sôgi (Tông Kỳ, 1421-1502), 幽斎Yuusai (U Trai, 1534-1610), 貞徳 Teitoku (Trinh Đức, 1571-1658), 春満Azuma-maro (Xuân Măn, 1669-1736), 真淵Mabuchi (Chân Uyên, 1697-1769), 宣長Norinaga (Tuyên Trường, 1730-1801) giảng nghĩa và chú thích, trở thành sách nhập môn cho người nghiên cứu văn học Nhật Bản. [1] Xin hiểu theo nghĩa hẹp của chữ này. Waka thật ra c̣n nhiều độ dài khác. [2] Địa danh. Nay là một khu trong thành phố Kyôto.
......................... < Bản bổ sung mới nhất : Nov 16th 2008 > ®
"Khi phát hành lại bài viết
của trang này cần phải có sự đồng
ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com) |