|
Về Tắc Thứ 49
-
第四十九則
Bản tắc:
Kinh Pháp Hoa
dạy rằng:
-Ngừng lại, ngừng lại. Không
được nói thêm. Pháp của ta vi diệu, vượt khỏi tư duy.
Nhưng An Văn lại nói:
-Thế chứ lúc ban sơ, căn nguyên
của Pháp vốn nằm ở chỗ nào? Cớ ǵ lại gọi nó là vi diệu? Nếu muốn
nói được điều (vi diệu) đó, hỏi phải dùng cách ǵ? Đâu chỉ có Phong
Can
mới bẻm mép. Xưa kia không phải Thích Ca cũng lắm lời à? C̣n tới
người như Ḥa Thượng Vô Môn th́ dựng ra những câu chuyện yêu ma làm
bó dây mây để trói buộc đám tu hành cháuchắt trăm ngàn đời về sau,
làm cho chúng nó không ngóc đầu lên nổi. Dù có nhận 48 tắc toàn
chuyện tầm phào như thế đem về, th́ có dùng th́a bé chắc không múc
được ǵ lên mà nếu chưng cất để ăn hẳn cũng chẳng thấy nó bốc ra
hơi. Thế mà không thiếu chi người cứ nghĩ lầm đây chính là một mâm
cơm thịnh soạn.
Nghe thế, kẻ bàng quan có người
thắc mắc:
-Rốt cuộc, chuyện ấy đi đến
đâu?
Ta mới chập mười đầu ngón tay
lại, trả lời:
-Ngừng lại, ngừng lại. Không
được nói thêm. Pháp của ta vi diệu, vượt khỏi tư duy.
Thế rồi ngay tại chỗ, ta mới vẽ
một khung tṛn nhỏ ṿng lấy hai chữ “nan tư” (khó nghĩ) và ch́a cho
mọi người xem, bảo họ:
-Nội dung năm ngh́n cuốn Đại
Tạng Kinh mà Phật đă giảng dạy cũng như câu trả lời trong sự im lặng
của Duy Ma cư sĩ về lư bất nhị, đều nằm ở đây cả.
Bèn có bài tụng:
Ngữ hỏa thị đăng,
Điệu đầu phất ưng.
Duy tặc thức tặc,
Nhất vấn tức thừa.
語 火 是 燈
掉 頭 不 譍
惟 賊 識 賊
壱 問 即 承
(Nếu bảo đèn là lửa,
Lắc đầu chẳng trả lời.
Duy giặc mới hiểu giặc,
Hỏi là biết tỏng rồi).
Năm Bính Ngọ niên hiệu Thuần
Hựu, cuối hạ, ngày sơ cát.
An Văn cư sĩ viết ở Ngư Trang
bên Tây Hồ.
|