|
Tắc số 42:
Cô gái xuất thiền định (Nữ tử xuất định).
女子出定
Bản tắc:
Khi xưa, có lần Bồ Tát Văn
Thù
đến nơi chỗ chư Phật hội họp với Đức Thế Tôn
th́ vừa vặn hội đă tan, các vị ấy đều trở về bản địa cả rồi. Chỉ c̣n
một người con gái ngồi rất gần bên ngài, cứ như thế mà tiếp tục nhập
định (tam muội)
. Bồ Tát Văn Thù thấy vậy bèn
bạch với Thế Tôn:
-Cớ sao người thiếu nữ có
thể ngồi sát bên Phật ṭa mà đệ tử không được phép.
Nghe thế, Thế Tôn mới dạy:
-Nhà ngươi hăy thử làm cho
người gái này xuất định rồi trực tiếp hỏi chắc hay hơn!
Do đó, Bồ Tát bèn đi quanh
(tay mặt) người ấy ba ṿng,
búng ngón tay một cái thành tiếng
rồi đặt nàng lên tay đưa lên thượng giới (Phạm Thiên),
vận dụng hết sức thần thông để gọi nhưng vẫn không tài nào kéo cô ta
ra khỏi trạng thái nhập định.Thế Tôn lại phán:
-Cho dù hàng trăm hàng ngh́n
Văn Thù hiệp sức lại cũng không làm cho người này xuất định được
đâu. Phía dưới đây, ở một nơi xa thẳm qua khỏi cả thập nhị ức hà sa
quốc thổ, có một vị Bồ Tát tên là Vơng Minh.
Chỉ có vị này may ra mới làm cho người con gái này xuất định được.
Ngay lúc ấy, Vơng Minh Đại
Sĩ
từ phía dưới bay vọt lên, sụp lạy ra mắt ĐứcThế Tôn. Rồi sau khi Thế
Tôn ra lệnh cho Vơng Minh, ông này mới đến trước mặt nàng búng tay
một cái thành tiếng. Cuối cùng, lúc ấy, người con gái mới xuất định.
B́nh Xướng:
Vô Môn nói rằng:
Cái lăo Thích Ca khéo đóng tṛ
kịch cỡm (tạp kịch).
Nhưng hắn cũng có chút tài mọn
đấy chứ! Này, nói thử nghe coi! Người thầy của bảy vị Phật trong quá
khứ là Bồ Tát Văn Thù v́ cớ ǵ lại không thể kéo cô gái kia ra khỏi
trạng thái thiền định? Chứ Bồ Tát Vơng Minh chi chi đó, bất quá là
một anh tu hành cấp bậc thấp kém nhất (sơ địa bồ tát), làm sao có
thể kéo cô kia xuất định được nhỉ.Nhưng nếu ở đây ai có năng lực
nh́n thấu suốt vấn đề th́ sẽ thấy rằng con người đang bị túc nghiệp
(nghiệp trong quá khứ) dẫn dắt (lúc quay phải lúc quay trái) cũng có
thể đi đến chỗ đại thiền định.
Tụng:
Bèn có bài tụng:
Xuất đắc xuất bất đắc,
Cừ nùng
đắc tự do.
Thần đầu tịnh quỉ diện,
Bại khuyết đáng phong lưu.
出 得 出 不
得
渠 儂 得 自 由
神 頭 並 鬼 面
敗 闕 當 風 流
(Xuất ra khỏi định hay không
xuất,
Người với ta đều được tự do.
Đầu thần, mặt quỉ đem ra diễn,
Dù cho thất bại vẫn ra tṛ)
Lược dịch lời bàn của
Giáo sư Akizuki Ryômin:
Tại sao Bồ Tát Văn Thù, đức
Phật của trí tuệ, tượng trưng cho Bát Nhă, ông thầy của 7 vị cổ
Phật, là Phật Mẫu (người sinh ra Phật), mà thần thông lại kém cả một
Bồ Tát sơ địa là hàng yếu kém nhất trong thập địa như Vơng Minh?
Công án này cũng có điểm trọng
yếu (nhăn mục) của nó và mỗi người trong chúng ta sẽ t́m ra được
bằng thể nghiệm bản thân. Chỉ xin đưa ra một gợi ư nho nhỏ. Trước
đây, chúng ta có lần nói đến “nan thấu” nghĩa là “không cách chi đi
suốt qua được”. Nó tương đương với hoàn cảnh “không cách chi xuất
định được” ở đây. Nếu ta c̣n nghĩ “thấu suốt là tốt, không thấu suốt
là xấu”, “xuất định là tốt, không xuất định là xấu” th́ sẽ rơi vào
sự phân biệt. Tóm lại, chuyện có phải như thế không ạ?
|