|
Tắc số 39:
Vân Môn nói hớ (Vân Môn thoại đọa).
雲門話堕
Bản tắc:
Ḥa Thượng Vân Môn
nhân có tăng hỏi:
-Cái câu : “Quang minh tịch
chiếu biến hà sa...”
và khi tăng đang nói chưa hết lời, Vân Môn bất chợt cắt ngang:
- Đó không phải là thơ của
Tú tài Trương Chuyết
hay sao?
Tăng bèn thưa:
-Vâng! Đúng vậy.
th́ Vân Môn lại bảo:
-Ông nói hớ mất rồi!
Về sau, khi Ḥa thượng Hoàng
Long Tử Tâm
khi nhắc đến chuyện, có đặt câu hỏi:
-Chẳng hiểu lời ông tăng ấy
nói hớ ở chỗ nào?
B́nh Xướng:
Vô Môn nói rằng:
Đứng trước t́nh thế này, nếu ai
biết được cái thiền cơ quá siêu khó bề nhờ cậy (cô nguy)
của Vân Môn và lư do ông tăng mang tiếng ăn nói hớ hênh, chắc chắn
sẽ được trời người cùng thờ làm thầy. Nhược bằng không nh́n thấy nó
rơ ràng, th́ ngay bản thân ḿnh cũng đừng ḥng cứu nổi.
Tụng:
Bèn có bài tụng:
Cấp lưu thùy điếu,
Tham nhĩ giả trước.
Khẩu phùng tài khai,
Tính mệnh táng khước.
急 流 垂 釣
貪 餌 者 著
口 縫 才 開
性 命 喪 卻
(Buông cầu ḍng nước xiết,
Bắt được cá tham mồi.
Chỉ cần mở miệng thôi,
Mạng đi đong tức khắc).
Lược dịch lời bàn của
Giáo sư Akizuki Ryômin:
Thiền sư Vân Môn Văn Yển khi có
tăng chất vấn: “Có câu nói :Trí tuệ quang minh của Phật tuy lặng lẽ
mà chiếu khắp hằng hà sa số thế giới....” và khi chưa phát biểu hết
lời th́ Vân Môn đă hỏi: “Lời ông nói có phải là thơ của Tú Tài
Trương Chuyết hay không?”
Tú Tài là một học vị trong chế
độ khảo thí quan trường ngày xưa. Ông Tú tài Trương Chuyết đă đến
hỏi đạo Thiền sư Thạch Sương Khánh Chư, được giác ngộ cho nên đă làm
bài kệ đầu-cơ dài (trường kệ) sau đây:
Quang minh tịch chiếu biến hà
sa,
Phàm, thánh hàm linh cộng nhất gia.
Nhất niệm bất sinh toàn thể hiện,
Lục căn tài động tại vân già.
Phiền năo đoạn trừ tăng trọng bệnh,
Chân như thủ hướng hựu thị tà.
Thuận thế tùy duyên vô quái ngại.
Niết Bàn sinh tử đẳng không hoa.
光
明
寂
照
遍
河
沙
凡
聖
含
霊
共
一
家
一
念
不
生
全
体
現
六
根
纔
動
在
雲
遮
煩
悩
断
除
増
重
病
真
如
趣
向
又
是
邪
順
世
随
縁
無
罣
礙
涅
槃
生
死
等
空
華
(Từ quang Đức Phật tỏa bao la,
Tục, thánh đều linh, chẳng khác nhà.
Một niệm chưa sinh đà hiện hết,
Sáu căn vừa chớm thoắt lan xa.
Phiền năo đừng trừ, thêm bệnh nặng,
Chân như chớ nắm, chánh đồng tà.
Cứ thuận ḍng đời không mảy bận,
Niết Bàn, sinh tử, ảo thôi mà!)
V́ ông tăng chưa nói hết câu
nên ta không hiểu ông định hỏi ǵ. Thế mà Vân Môn đă cắt lời và sau
đó trách ông “thoại đọa”! Người đời sau là thiền sư Hoàng Long Tử
Tâm (1044-1115) mới đặt câu hỏi để t́m hiểu ư nghĩa của hai chữ ấy.
Tông Vân Môn nổi tiếng về “ngôn
cú vi diệu”. Trong phái Lâm Tế, ngay từ bên Trung Quốc, vốn đ̣i hỏi
chúng tăng phải “tôn thông” (thạo về đường lối, tôn chỉ) cùng lúc
đ̣i hỏi họ phải có tài “thuyết thông” (thạo thuyết pháp), điều kiện
của tông Vân Môn.
Trong ḍng thiền của Thiền sư
Hakuin chúng tôi, khi bàn về loại công án “ngôn thuyên” th́ liên
tưởng đến các vị như Vân Môn hoặc Triệu Châu túc khắc. Công án “Vân
Môn thoại đọa” này là một ví dụ tiêu biểu. Với một câu: “Ông nói hớ
mất rồi!”, ta có thể chiêm nghiệm và đặt một câu hỏi lớn hơn: “Phải
tiếp thu tôn chỉ của thiền tông chỗ nào?”.
Để trả lời câu hỏi “Đó không phải là thơ của Tú tài Trương Chuyết
hay sao?”, ông tăng kia thưa: “Dạ phải. Đúng như thế!” th́ tuy bộc
lộ sự ngay thẳng thành thật nhưng cũng cho thấy chỗ khinh suất của
ḿnh. V́ dù có tỏ rằng ḿnh thông cảm được với lời nói của người xưa
nhưng chứng tỏ ḿnh chỉ vay mượn (tha nhân sự) chứ câu “Quang minh
tịch chiếu biến hà sa” đâu phải là của ḿnh (tự kỷ tự thân)!Bất chợt
ông đă cắn lưỡi câu của Vân Môn và bị tóm gọn. Nói theo kiểu Thiền,
ông đă mất cả sinh mệnh. Phải chăng ư nghĩa công án này chỉ nằm ở
một điểm nói trên?
|