|
Tắc số 36:
Giữa đường gặp người đạt đạo (Lộ phùng đạt đạo).
路逢達道
Bản tắc:
Ḥa Thượng Ngũ Tổ Pháp Diễn
có đặt câu hỏi:
-Trên đường, nếu gặp người
(tham thiền đến chỗ) đạt đạo rồi, không lấy lời nói cũng không lấy
sự im lặng mà đối ứng được th́ phải dùng phương cách nào?
B́nh Xướng:
Vô Môn nói rằng:
Nếu gặp sự thể như thế này lại
xử sự được một cách hoàn toàn thích nghi th́ sao mà chẳng thống
khoái. Cầm bằng nếu không làm được, thường phải mở mắt nh́n cho thật
rơ chỗ thiết yếu nhất (dă tu nhất thiết xứ trước nhăn).
Tụng:
Bèn có bài tụng
Lộ phùng đạt đạo nhân,
Bất tương ngữ, mặc, đối.
Lan tai phách diện quyền,
Trực hạ hội tiện hội.
路 逢 達 道
人
不 將 語 默 對
攔 腮 劈 面 拳
直 下 會 便 會
(Gặp người đạt đạo ở trên
đường,
Im, nói, đều không kịp cự đương.
Phải phang một đấm đau ngay mặt,
Hiểu được hay không sẽ tỏ tường!)
Lược dịch lời bàn của
Giáo sư Akizuki Ryômin:
Đây là bài tập do bậc đại thành
về công án của Ngũ Tổ Pháp Diễn, người đời Bắc Tống tu ở Ngũ Tổ Sơn
tức Hoàng Mai Sơn, c̣n gọi là Đông Sơn nơi Ngũ Tổ Hoằng Nhẫn đời
Đường, người thứ năm tiếp nối truyền thống của Đạt Ma đă trụ tŕ.
Thiền sư Ngũ Tổ Pháp Diễn mượn
lời người xưa là Hương Nghiêm Trí Nhàn trong bài tụng “Đàm Đạo”:
Đích đích vô kiêm đới,
Độc vận, hà ỷ lại.
Lộ thượng phùng đạt đạo,
Mặc ngữ mạc tương đối.
的 的 無 兼 帯
独 運 何 依 頼
路 逢 達 道 人
默 語 莫 將
對
để đặt câu hỏi cho người tu
thiền: “Lúc đó phải dùng phương cách ǵ?
Phật Pháp vốn thể hiện trong
trạng thái vô ngă, sinh hay tử đều nằm trong đạo Thiền. Bảo rằng lời
nói (ngữ) và sự im lặng (mặc) đều không dùng để đối ứng được th́ có
nghĩa là khuyên chớ dùng tự ngă để đối. Ngược lại, phải làm cho tự
ngă (ego) trở thành trống rỗng (không), cho tự ngă chết đi trở thành
vô ngă, thế rồi sống với cái tự kỷ (self) chân thực. Đem cái tự kỷ
vô tướng có được sau khi chết và phục sinh ra để đối ứng mới đúng là
cách đối ứng của nhà thiền và sẽ vui sướng khi gặp người đạt đạo
trên đường.
Dưới trướng thiền sư Hakuin có
công án: “Ngă tử, bỉ tử, hướng hà xứ phùng”. (Ta chết, ngươi chết,
biết hướng về đâu để gặp?). Đó là nói về sự gặp gỡ giữa hai kẻ đều
đă chết và đă sống lại. C̣n đây, Ngũ Tổ Pháp Diễn đặt câu hỏi cách
đối ứng với người đạt đạo lúc gặp ở trên đường.
Trường hợp lấy nguyên cái tự
ngă chưa hề chết ra mà đối ứng, khi nghe bảo “mặc ngữ mạc tương đối”
sẽ lúng túng mất thôi. Thế nhưng người có tham thiền chút ít, biết
bỏ tự ngă, dùng ngă vô-ngă (tự kỷ vô tướng, vô vị chân nhân) để đối
ứng th́ sẽ t́m ra kiến giải mới mẻ là “ngôn ngữ cũng tốt mà im lặng
cũng tốt”, rồi sẽ đem điều đó tŕnh bày với thầy ḿnh. Tuy nhiên,
chưa được đâu, v́ hiểu như thế vẫn chưa thấu suốt công án này.
Lăo sư Iida Tôin (Phạn Điền,
Đảng Ẩn) bảo: “ Ông thầy đă dùng hai chữ “lộ thượng” (trên đường) để
dồn học tṛ vào đó, làm cho họ rối trí, không t́m được lối ra”. Đây
là một công án thuộc loại “ngôn thuyên” tức dùng lời nói để giải
thích. Tuy rằng Đông Sơn Pháp Diễn Thiền Sư đă thốt ra một câu tưởng
chừng vô thưởng vô phạt nhưng nếu như ta không rút ra được cái tôn
chỉ của ông nằm trong câu nói tầm thường này th́ chưa thấm nhuần ư
nghĩa công án. “Nhất thiết xứ” (chỗ quan trọng) mà Vô Môn nhắc đến
trong lời b́nh của ông nằm ở đâu? Ông muốn chỉ bảo chúng ta hăy mang
công án này theo bên người, suy ngẫm sáng chiều? Thế nhưng,
trong trường hợp của tôi th́, sau khi xem xét kỹ toàn thể công án,
th́ hiểu như thể ông bảo chúng ta phải đặt trọng tâm vào một chữ
“lộ” ( đường đi) vậy.
|