|
Tắc số 35:
Người đẹp ĺa hồn (Thanh (Thiến) nữ ly hồn).
倩女離魂
Bản tắc:
Ngũ Tổ
nhân tăng hỏi:
-Có truyện nói cô Thanh
(Thiến)
kia thoát hồn ra khỏi xác, vậy thế cô Thanh (Thiến) thực sự là cô
nào?
B́nh Xướng:
Vô Môn nói rằng:
Nếu nắm bắt được điểm quan
trọng của câu chuyện này (biết được cô Thanh thật là cô Thanh nào),
có lẽ đă hiểu hồn thoát ra khỏi xác rồi lại nhập vào (ṿng sinh tử)
có khác nào việc (một người) đến trọ trong lữ quán (rồi đi). Thế
nhưng, khi chưa biết được điều đó th́ hăy cẩn thận chớ có chạy lung
tung (đi t́m những lối giải quyết ngoài tự kỷ bản thân) trên con
đường đời. Khi cái chết bất chợt đến và thân thể tan ră (địa thủy
hỏa phong
nhất tán), th́ sẽ không khác ǵ con cua lọt vào trong nồi nước sôi,
khua que khua càng loạn lên. Lúc đó đừng khóc v́ hối hận đă không
nghe lời (phải tự kỷ cứu minh mà ta) dặn bảo.
Tụng:
Bèn có bài tụng:
Vân nguyệt thị đồng,
Khê sơn các dị.
Vạn phúc vạn phúc,
Thị nhất thị nhị.
雲 月 是 同
溪 山 各 異
萬 福 萬 福
是 一 是 二
(Mây trăng th́ giống nhau,
Chiếu núi khe lại khác.
Xin chúc lành tất cả,
Hai, một, nhằm chi đâu!).
Lược dịch lời bàn của
Giáo sư Akizuki Ryômin:
Ngũ Tổ Pháp Diễn là một đại sư
thiền thời Bắc Tống. V́ ngày xưa vào đời Đường, Ngũ Tổ Hoằng Nhẫn
(601-674) trụ tŕ ở Hoàng Mai Sơn, núi này mới có tên gọi là Ngũ Tổ
Sơn. Thiền sư Pháp Diễn, người vốn có công đưa Thiền tông lên một
địa vị cao, cũng tu ở núi ấy cho nên người đời gọi ông là Ngũ Tổ Sơn
Pháp Diễn.Chính ông là người đă đại thành công án thiền , ḍng Lâm
Tế đánh giá công lao ấy, xưng tụng ông bằng danh hiệu cao quí: Trung
Hưng Thiền Sư.
Riêng về sự tích Thanh (Thiến)
nữ ly hồn th́ đă thấy chép trong Ly Hồn Kư, một tập truyền kỳ đời
Đường do Trần Huyền Hựu soạn. Truyện ấy kể vào năm Thiên Thụ thứ 3
(671) đời Tắc Thiên Vũ Hậu, đất Hành Châu (nay là Hành Dương, Hồ
Nam) có một người tên Trương Giám sinh được hai con gái nhưng cô chị
đă mất sớm chỉ c̣n cô em, ấy là Thanh nữ (cô Thanh). Cô này nhan sắc
xinh đẹp nên người cha định kén rễ quí, danh vọng đỗ đạt. Thế nhưng
từ bé cô đă khắng khít và ngầm đính ước với người anh em cô cậu là
thư sinh Vương Trụ. Khi họ Vương biết chủ tâm của Trương Giám muốn
gă con cho một người khác, ôm hận lẳng lặng bỏ ra đi. Chẳng ngờ dọc
đường thấy Thanh nữ chạy đuổi theo thuyền, rồi cả hai trốn nhà đưa
nhau vào đất Thục sinh sống. Năm năm sau, khi họ có hai con trai,
Thanh nữ động t́nh quê, xin chồng cùng theo về thăm bố mẹ để tạ lỗi.
Khi chồng lên bờ, vợ ở dưới thuyền. Chẳng ngờ khi Vương Trụ đến nhà
kể chuyện cô Thanh trốn nhà theo ḿnh th́ Trương Giám tỏ ra ngạc
nhiên v́ con gái ḿnh từ mấy năm nay vẫn nằm bệnh trong buồng. Như
thế là có hai cô Thanh, hay đúng hơn một cô Thanh mà hồn đă thoát
xác để theo Vương Trụ năm năm về trước. Sau khi cô Thanh về tới nhà
gặp cô Thanh kia th́ rơ ràng là hai người hoàn toàn giống nhau từ
vóc dáng đến y phục. Hồn cô Thanh này bèn bèn nhập vào xác cô Thanh
nọ và rốt cuộc, chỉ c̣n một cô Thanh duy nhất. Cô ta bèn kể rằng
trong lúc ngủ ḿnh đă nằm mộng bỏ nhà ra đi (thuyền trung Thanh nữ)
chứ thật ra vẫn ở suốt trong pḥng (khuê trung Thanh nữ).
Câu chuyện trên đă được bọn các
ông Lư Phưởng mười hai học giả đời Tống, sưu tập trong Thái B́nh
Quảng Kư. Đương thời truyện Thanh (Thiến) nữ ly hồn được truyền bá
rộng răi trong dân chúng cho nên các thiền sư mới lấy ra làm tài
liệu để cùng với tín đồ trao đổi ư kiến về Phật Pháp (Phật Pháp
thương lượng). Công án đặt câu hỏi: Trong hai cô, một người trong
thuyền, một người trong pḥng khuê, ai mới là cô Thanh thật?
Ngày thường, trong một thân
xác, chúng ta thường có hai cái tâm. Giữa ta và cái tâm của ta đă
xảy ra bao nhiêu chuyện lầm lạc. Sứ đồ Phao Lô (Paolo) trong Kinh
Thánh (sách Rô-Ma, Thư gửi cho các giáo hữu ở Roma, chương 7) cũng
có nói đại ư: “Chúng ta có một cái tâm biết vui với sự tuân thủ giới
luật nhưng có khi tay chân ta lại nghe theo một pháp luật khác. Nó
chiến đấu chống lại cái tâm biết giữ giới của ta và giam hăm, bắt ép
ta làm theo cái pháp luật có sẵn nơi chân tay. Loài người thật là
tội nghiệp. Ai có thể kéo ta ra khỏi cái thân xác hữu tử này?”
Thực ra, ư nghĩa sâu xa của
công án nằm trong nghi vấn : “Cái tự kỷ bản lai chân thực là ǵ?”.
Không giống như Ki-Tô Giáo, vấn
đề cơ bản của Phật Giáo không phải là thần thánh cũng như người
chết. Nó phải là sự xét rơ về con người của ḿnh hiện sống tại đây
bây giờ (cứu minh tự kỷ, tức kim, thử xứ). Trong Phật Pháp có tên
gọi” kỷ sự cứu minh”. Thiền sư Dôgen (Đạo Nguyên) gọi nó là “Phật
Pháp là sự học tập về bản thân”, c̣n ngài Viên Ngộ Khắc Cần, đệ tử
của Ngũ Tổ Pháp Diễn, th́ bảo: “ Hầu hết việc tham thiền vấn đáp
phải nằm ở chỗ tự soi xét rơ về ḿnh” (tự kỷ cứu minh).

Bồ Tát Văn Thù mượn dạng
gái làng chơi khai ngộ tăng Saigyô (1118-1190)
|