|
Tắc số 29:
Không phải gió không phải phướn (Phi phong phi phan).
非風非幡
Bản tắc:
Nhân một hôm cây sát phan
(cây cờ hiệu) ở ngôi chùa nơi Lục Tổ
dự pháp ṭa (nghe giảng kinh) bay tung trong gió, có hai vị tăng
thấy thế, một người mới bảo:
-Phướn động.
Người kia căi:
-Gió động chứ!
Llời qua tiếng lại, không ai
chịu ai. Thấy thế, Lục Tổ mới bảo:
-Xem ḱa, không phải gió
động, Cũng không phải phướn động. Chỉ có con tâm của hai thầy (nhân
giả)
động mà thôi.
Nghe thế, hai tăng run sợ,
da nổi gai ốc.
B́nh Xướng:
Vô môn nói rằng:
Không phải gió động, không phải
phướn động. Ngay cả cái tâm (của Lục Tổvà những ai ngộ đạo, LND)
cũng chẳng động nốt. Thế th́, Lục Tổ nh́n ở đâu vậy? (Phải nh́n ở
đâu để rơ diện mục của Lục Tổ?) Nếu có người nào nghĩ được thấu suốt
điểm này, hợp nhất với ư kiến của Lục Tổ, th́ có lẽ sẽ hiểu rằng hai
vị tăng như người đi mua sắt mà bắt được vàng. Dù vậy v́ Lục Tổ (quá
tử tế nên) không nhịn cười được
làm ông thành ra một kẻ đang diễn màn kịch vụng về
.
Tụng:
Bèn có bài tụng:
Phong phan tâm động,
Nhất trạng
lănh quá,
Chỉ tri khai khẩu,
Bất giác thoại đọa.
風 幡 心 動
一 狀
領 過
只 知 開 口
不 覺 話 墮
(Gió, phướn, tâm đều động,
Tội ấy của cả bầy.
Lục Tổ nói chi vậy?
Bỗng dưng bị lộ tẩy!).
Lược dịch lời bàn của
Giáo sư Akizuki Ryômin:
Lục Tổ Huệ Năng sau khi dạy dỗ
Huệ Minh ở Đại Dữu Lĩnh bèn trở về nam, sống một thời gian gọi là
“thánh thai trường dưỡng”, nói cách khác nghĩa là tu hành sau khi đă
ngộ đạo. Đến khi nghĩ rằng thiền cơ của ḿnh đă chín chắn, nhân ở
chỗ của Ấn Tông Pháp Sư gần đó có mở giảng ṭa về Niết Bàn Kinh, Tổ
bèn tham gia.
Lúc đó có hai tăng sĩ tranh căi
về gió hay lá phướn trên cây sát can, xem cái nào mới lay động. Khi
Lục Tổ xen vào câu chuyện, hai tăng sợ hăi đến ớn lạnh chỉ v́ thấy
một tục nhân mà nói năng cao siêu như vậy. Câu chuyện đó sau đến tai
Ấn Tông Pháp Sư, ông mới truyền giới để Lục Tổ trở thành tăng và từ
đó Tổ hoằng dương Phật Pháp.
Hai vị tăng tranh căi những
chuyện không đâu (giống như đi mua sắt) mà t́m thấy được Pháp (chân
lư) qua câu nói của Lục Tổ (th́ có khác nào bắt được vàng). Thế
nhưng cũng v́ câu nói đầy ḷng từ bi ấy mà Lục Tổ đă lộ chân tướng
trước mặt Ân Tông chẳng khác chi người đóng một màn kịch vụng về.
Chỉ v́ ông không nhịn cười được trước cuộc tranh căi giữa hai tăng
sĩ kia! Rốt cục, theo Vô Môn, cả ba đều đáng xấu hổ.
Tuy nhiên, lời b́nh ấy cũng là cách Vô Môn dùng để bày tỏ ḷng biết
ơn với Lục Tổ. Khi Lục Tổ bảo “tâm động” (tâm động đậy) và Vô Môn
lại bảo “bất thị tâm động” (không phải tâm động đậy) th́ thực ra, họ
nói về hai chữ Tâm khác nhau. Cái tâm thứ hai (trong câu nói của Vô
Môn) là “sự phân biệt của tự ngă”. Nó hăy c̣n đặt tương quan đối lập
giữa gió và phướn. Cái Tâm thứ nhất (trong câu nói của Lục Tổ và
cũng là cái Tâm của ông) là cái tâm lay động cùng gió phướn, cái tâm
“vật ngă nhất như”. Tâm đă biến ngay thành gió phướn và khi gió
phướn động th́ tâm cũng động theo.
|