|
Tắc số 27:
Chẳng phải tâm chẳng phải Phật (Bất thị tâm Phật).
不是心仏
Bản tắc:
Ḥa thượng Nam Tuyền
nhân có tăng đến hỏi:
-Thầy c̣n pháp nào chưa
truyền cho người đời không?
Bèn trả lời:
-Có chứ!
Lúc đó, tăng lại tiếp:
-Dám hỏi pháp đó là pháp
nào?
Nam Tuyền đáp:
-Chẳng phải tâm, chẳng phải
Phật, chẳng phải vật.
B́nh Xướng:
Vô Môn nói rằng:
Việc làm của Ḥa Thượng Nam
Tuyền giống như người bị hành hung phải dốc tuốt tuột gia tư điền
sản mà đưa cho. Khổ thân (mệt nhọc)
như thế, (ích ǵ)?
Tụng:
Bèn có bài tụng:
Đinh ninh
tổn quân đức,
Vô ngôn chân hữu công.
Nhiệm tùng thương hải biến,
Chung bất vị quân thông.
叮 嚀 損 君
德
無 言 真 有 功
任 從 滄 海 變
終 不 為 君 通
(Tận tụy giảng hao đức,
Im lời mới có công.
Mai dù đời dâu biển,
Cũng đếch mách cho ông!).
Lược dịch lời bàn của
Giáo sư Akizuki Ryômin:
Theo Bích Nham Lục th́ vị tăng
đến hỏi đạo ngài Nam Tuyền trong công án này là Thiền sư Bách Trượng
Hoài Chính.
Pháp mà chưa nói cho ai nghe là
yếu quyết hăy c̣n để dành. Nói là nói vậy nhưng hỏi thử cái diệu
cảnh ḿnh thể nghiệm được th́ làm sao giảng lại cho ai v́ biểu hiện
bằng ngôn ngữ không bao giờ đạt đến chỗ đó (ngôn thuyên bất cập).
Lại có câu “Như Lai không giữ ǵ trong nắm tay cả” (Như Lai vô ác
chưởng) nghĩa là Phật vốn không có điều nào là không thế giảng cho
chúng sinh.
C̣n nguyên lư “Bất thị vật”?
(Không phải là chúng sinh). Vật phải hiểu là chúng sinh. Trong kinh
Hoa Nghiêm, Dạ Ma Tiên Cung Bồ Tát Thuyết Yết Vị Đệ Thập Lục, có
câu: “Tâm, Phật cập chúng sinh. Thị tam vô sai biệt” (Tâm, Phật và
muôn loài. Là ba cái không khác). Lời phát ngôn của Nam Tuyền
khẳng định ư kiến này.
Nếu chúng ta xem lại nguyên điển của công án
này chép trong Truyền Đăng Lục th́ chính Nam Tuyền đă nói như thế
này: “Mă Tổ ở Giang Tây dạy Tức tâm tức Phật, thế nhưng lăo Vương
(Nam Tuyền tục danh họ Vương) không nghĩ như vậy. Phải là “Bất thị
tâm, bất thị Phật, bất thị vật” mới được! Sao, ta nói có sai không?”.
Lúc ấy, (ḥa thượng) Triệu Châu, (học tṛ ông), sụp lễ rồi im lặng
bỏ ra ngoài. Nam Tuyền lúc ấy nói: “Hắn là người đă
hiểu được ư chỉ của lăo tăng!”.
“Chẳng phải tâm, chẳng phải
Phật, chẳng phải vật”. Ư nghĩa của công án này cũng giống như công
án 34 Trí bất thị đạo (Trí không phải là đạo) và cũng có thể xếp vào
loại công án luận về “tức phi”. A tức phi A thị danh A = A tức là
phi A nên mới có tên là A. Bằng môi giới của sự phủ định, ta có thể
khẳng định một vật là cái ǵ. Để hiểu rơ, xin xem thêm lời bàn của
tắc ấy.
|