|
Tắc số 22:
Trụ cờ của Ca Diếp (Ca Diếp sát can).
迦葉刹竿
Bản tắc:
Có hôm, A Nan
hỏi Ca Diếp:
- Đức Thế Tôn (Thích Ca Mâu
Ni) ngoài tấm áo(cà
sa dệt bằng tơ)vàng,
có truyền lại ǵ cho sư huynh không?
Nghe thế, Ca Diếp mới lên
tiếng gọi:
-Này, A Nan!
An Nan đáp:
-Vâng!
Th́ lúc đó, Ca Diếp bảo:
-Thôi, hăy ra hạ cây cờ hiệu
(của ta) đang cắm trước cửa xuống!
B́nh Xướng:
Vô Môn nói rằng:
Nếu trong t́nh huống như thế
này, thốt được một lời chuyển mê khai ngộ thân ái (như Ca Diếp đă
làm) th́ sẽ thấy rằng đám đông tụ tập nghe buổi giảng pháp ngày nọ
trên núi Linh Thứu
hăy c̣n tiếp tục quây quần bên nhau. Nhược bằng không nghĩ ra một
lời cho đúng, th́ có lẽ dầu dốc ḷng tu hành từ thuở xa xưa như Phật
Tỳ Bà Thi
(vị cổ Phật trong quá khứ, trước cả Phật Thích Ca), đến lúc này
(tâm) vẫn chưa có thể đạt được diệu cảnh của sự giác ngộ.
Tụng:
Bèn có lời tụng:
Vấn xứ hà như đáp xứ thân
Kỷ nhân ư thử nhăn sinh cân.
Huynh hô đệ ứng dương gia xú,
Bất thuộc âm dương biệt thị xuân.
問 處 何 如
答 處 親
幾 人 於 此 眼 生 筋
兄 呼 弟 應 揚 家 醜
不 屬 陰 陽 別 是 春
(Hỏi, đáp, so đi! Bên nào thân?
Banh tṛng, đoán được ư sâu chăng?
Anh hô em dạ, nhà sao thối,
Chẳng thụ âm dương vẫn cơi xuân).
Lược dịch lời bàn của
Giáo sư Akizuki Ryômin:
Sau khi A Nan, sau là tổ thứ
hai ở Tây Thiên, lúc ấy “coi như” đă ngộ đạo rồi, đến gặp tôn giả Ca
Diếp tức là vị sơ tổ, để hỏi rằng ngoài chiếc áo cà sa dệt bằng tơ
kim lan, Đức Thế Tôn có truyền lại ǵ nữa không th́ Ca Diếp chỉ thân
ái gọi tên ông. Bất chợt A Nan đă dạ. A Nan vô tâm dạ xong bỗng nhận
ra khi đáp lời, ông đă biểu lộ được cái “tự kỷ vô tướng” và “Phật”
tính. Gọi là Thiền Đạo Phật Giáo đi nữa, ngoài cái đó cũng không có
ǵ khác.
Sau đó, Ca Diếp bảo A Nan hăy
ra hạ cây cờ hiệu ngoài sân. Từ khi đạo Phật c̣n ở bên Ấn Độ, đă có
tục lệ dựng cây sát can (cờ hiệu) mỗi lúc giảng kinh. Cho nên khi Ca
Diếp bảo “Hăy hạ cây cờ hiệu của ta đi!” là muốn nói với A Nan, nay
ngươi đă đại ngộ, có thể thành vị tổ thứ hai, nên từ hôm nay, ta sẽ
lui bước, không c̣n thuyết pháp nữa. Ông như muốn bảo: Cờ hiệu của
ta không cần thiết nữa. “Tiệm” ta đă đóng, đến lượt ngươi “khai
trương”.
Tuy nhiên, ở trong thất, người
ta lại suy gẫm về công án này một cách khác. Con người khi đă giác
ngộ để “thành” Phật rồi th́ tâm trí hay bị ô nhiễm v́ cái ư thức “Ta
là một vị Phật”. Cũng như lúc nghiên cứu một công án và đắc pháp rồi
th́ lại nuôi ư tưởng thừa thăi: ḿnh là người đă đắc pháp. Ngày nay,
tông Lâm Tế (kể cả tông Hoàng Bá) có tổng cộng 3.400 cảnh chùa (ở
Nhật). Nếu xem số tăng lữ cũng bằng số chùa th́ mới thấy rằng trong
đám đó, có khoảng hơn 80 vị là “sư gia phân thượng” nhận được ấn khả
“đại sự liễu tất” (các đề tài lớn đă xong hết) nghĩa là đă tu hành
đầy đủ các công án của thiền sư Hakuin. C̣n như những cư sĩ không có
thiền tịch mà tu chứng được “đại sự liễu tất” lại c̣n thưa thớt hơn
nữa. Do đó, những người được dự phần vào nhóm ưu tú đó sẽ có kẻ đâm
ra nghĩ ḿnh vượt trội hơn người.
Thế nhưng, khi là người hăy c̣n chấp vào “Phật kiến, Pháp kiến”, cho
dù cái chấp đó cỏn con như một sợi lông thỏ thôi th́ vẫn chưa thông
suốt câu nói: “Dầu được thế chăng nữa...” thấy trong công án “hướng
thượng” (nằm ở phía trên Phật) của Thiền sư Hakuin. Phật giáo vốn
dạy “vô ngă”, cho nên dầu có thành Phật, đắc Pháp rồi mà c̣n gánh
tất cả những thứ đó trên vai, sẽ rơi tức khắc vào trong “đại ngă”.
Người xưa gọi đó là cái tai ách bị buộc vào sợi dây xích bằng vàng
(kim tỏa nạn) và khuyên người tu hành hết sức chú ư. Nói là ḿnh đắc
Pháp, sung sướng được giải thoát khỏi cái xích sắt (thiết xích) của
phiền năo và vọng tưởng, ai ngờ bây giờ lại bị ràng buộc vào trong
sợi xích vàng của Ngộ và Pháp. Nói ǵ th́ nói, khi hăy c̣n một chút
xíu tư niệm về tự ngă ở trong ḷng ḿnh th́ chớ bàn đến cái “vô ngă
chân thực” của Phật pháp. Do đó ḥa thượng Vô Môn mới dạy rằng, nói
chi Phật Thích Ca, ngay Phật Tỳ Bà Thi - vị cổ Phật tu hành từ thuở
xa xưa (cửu viễn) - mà ngay bây giờ (tức kim) không ngộ đạo một cách
đúng đắn (đắc chân ngộ) th́ công tu hành muôn kiếp của ngài cũng chỉ
là vô ích.
|
|