|
Tắc số 20:
Đại lực sĩ (Đại lực lượng nhân).
大力量人
Bản tắc:
Ḥa thượng Tùng Nguyên
nói:
-Người (tu hành đến độ phát
huy được) sức mạnh siêu việt, v́ cớ ǵ (lúc ngồi thiền) nhấc chân
(dậy) không nổi vậy?
C̣n bảo:
-Tại sao (lại bảo ông ta)
nói chuyện mà không cần dùng lưỡi?
B́nh xướng:
Vô Môn nói rằng:
Ḥa thượng Tùng Nguyên moi gan
móc ruột ḿnh phơi bày cả ra đấy nhỉ! Khốn nỗi, chỉ thiếu người chịu
tiếp nhận mà thôi. Tuy nhiên, giả sử có người tiếp nhận ngay th́ Vô
Môn xin mời đến đây đánh cho một trận đ̣n đau. Muốn hỏi lư do, hả?
V́ muốn chắc là thứ vàng thật hay không, phải lấy lửa thử một lần
cho rơ chứ!
Tụng:
Bèn có bài tụng:
Đài cước đạp phiên Hương Thủy
Hải,
Đê đầu phủ thị Tứ Thiền Thiên.
Nhất cá hồn thân vô xứ trước,
(Thỉnh, tục nhất cú!)
抬
腳
踏 翻 香 水 海
低 頭 府 視 四 禪 天
一 個 渾 身 無 處 著
請 續 一 句
(Nhấc cẳng đạp nghiêng bao biển
lớn,
Cúi đầu nh́n xuống mấy khung trời.
Một khối hồn thân không chỗ tựa,
(Này này, ngâm nốt một câu chơi!)
Lược dịch lời bàn của
Giáo sư Akizuki Ryômin:
Tùng Nguyên Sùng Nhạc là bậc
danh sư trong làng thiền, được biết đến nhờ phương pháp “hắc đậu
thiền”. Hắc đậu tức đậu đen, lại có nghĩa là văn tự, nên lối thiền
ấy lại được gọi là “văn tự thiền”. Ở trong công án này có hai tắc,
chứa 2 trong 3 chuyển ngữ (câu nói có thể giúp chuyển mê khai ngộ)
của Tùng Nguyên. Chuyển ngữ thứ 3 thấy trong tắc thứ 150 của sách
tên gọi Tông Môn Cát Đằng
Tập. Câu thứ 3 đó như sau: “Người có tâm nhăn trong sáng, cớ sao
không cắt nổi sợi chỉ đỏ vướng chân”.
Xin bắt đầu bằng chuyển ngữ số
1. “V́ cớ ǵ (nguyên văn: Nhân thậm = v́ đâu đến nỗi) người có sức
lực vô cùng mạnh mẽ lại không nhấc được chân lên?” Câu hỏi “V́ đâu
đến nỗi” của công án rất quan trọng. Ta gọi nó là “Đông Sơn hạ ám
hiệu mật lệnh”, một câu hỏi đặt ra mà không cần câu trả lời v́ để
cho người nghe hỏi có được tâm cảnh “tự do”. Đấy cũng là bằng chứng
về cái tâm từ bi của các thầy dạy thiền mà tôi đă có lần nhắc đến.
Có người thường th́ sáng, trưa,
chiều, khi nào khô cổ bèn uống một chén trà. Một hôm, trong một buổi
lễ coi mắt vợ, phải đến trà thất để uống trà xay mịn (xin hiểu trà
thất theo lối truyền thống là một gian pḥng nhỏ, tĩnh mịch để gặp
nhau uống trà và nói chuyện, LND). Là người thiếu hiểu biết về nghi
thức trà đạo, anh ta không biết phải uống như thế nào và mắc
cỡ về sự yếu kém về văn hóa của ḿnh. Một khi đă hỗ thẹn v́ là người
Nhật mà không biết ǵ về văn hóa nước ḿnh, trong ḷng anh ta sẽ dậy
lên ư thích muốn học trà đạo. Mục đích của công án đối với người ta
cũng chỉ là thế.
Nếu là người không đau ốm tật
nguyền th́ việc nhấc chân lên nào có khó khăn ǵ. Thế nhưng, vấn đề
là có một sự kiện nào đó mà khi bắt buộc phải thực hành như pháp th́
người đó lại không tự do và vô tâm để làm được. Do đó, vấn đề
đặt ra ở đây không phải là việc nh́n vào cái hữu tâm, hữu vi của tự
ngă nữa, mà là câu hỏi: bằng máy động của vô tâm, vô vi của tự ngă,
ta có thong dong hành động được hay không. Đấy chính là cái bản
chứng diệu tu, uy nghiêm tức Phật pháp, tác pháp thị tôn chỉ.
Bước qua chuyển ngữ thứ 2.
“(Tại bảo ông ta) không dùng lưỡi mà nói năng được?” (Chính ra phải
dịch là: V́ đâu đến nổi không nói bằng đầu lưỡi? khi thêm hai chữ
“Na thậm” vào trước nguyên văn “Khai khẩu bất tại thiệt đầu
thượng”). Xin kể ra đây câu chuyện về Yamaoka Tesshu (Sơn Cương,
Thiết Chu, 1836-88), một chính trị gia và đại cư sĩ thông hiểu kiếm,
thiền, thư đạo, sống vào đời Minh Trị. Một hôm Tesshu tiên sinh yêu
cầu nhà kể chuyện tếu nổi tiếng Sanyuutei Enchô (Tam Du Đ́nh Viên
Triều, 1839-1900) kể cho ông nghe câu chuyện về “Cậu Bé Quả Đào”
(Momo Tarô), cổ tích dân gian mà người Nhật ai nấy đều biết. Enchô
bèn lưu loát nói như mây trôi nước chảy, kể đến hết câu chuyện.
Tesshu mới tiếp: “Bây giờ ông thử kể mà không dùng đến “lưỡi” xem!”
Như chim sẻ bị cắt lưỡi, làm thế nào mà kể, cũng như c̣n giữ “tự
ngă” th́ không thay đổi con người ḿnh được. Do đó, Enchô mới bỏ
công sức nghiên cứu cách thức để có thể kể lại câu chuyện nói trên
mà không cần cái lưỡi, và sau đấy, như một quả hồng chín nhũn, ông
ta hầu như có thể tŕnh bày nó ở một trạng thái vô tâm. Ông
thử dùng cái tâm vô tâm, dùng cái niệm vô tâm, bỏ tự ngă (ego) chỉ
c̣n lại tự kỷ (self) trong khi kể chuyện. Đó là “vô tâm diệu dụng”.
Về sau, Enchô lại t́m đến Sesshu để kể đi kể lại câu chuyện, cho đến
lúc Sesshu chấp nhận “Được rồi đấy!” và tặng cho danh hiệu “Vô Thiệt
Cư Sĩ”(Ông cư sĩ không lưỡi).
Như thế, chắc đối với công án
trên, ta không cần phải bàn thêm ǵ nữa. Thử đi qua câu chuyển ngữ
thứ 3: “Người có tâm nhăn trong sáng, cớ sao không cắt nổi sợi chỉ
đỏ vướng chân”. Sợi chỉ đó nguyên văn là “hồng ti tuyến”, xin hiểu
là “hồng ti cân” trong nghĩa mối liên hệ, đó là mối liên hệ nam nữ,
tơ duyên buộc chân.

Cũng là cước hạ hồng ti
(sợi tơ vướng chân)?
Quách Nguyên Chấn đời Đường là
một chàng trai tài mạo song toàn, được Tể Tướng Dương Hỷ Trinh kêu
lại gả con. Ông có 5 cô con gái nên cho Quách tùy ư “bắt thăm” bằng
cách nắm một trong nắm mối dây chỉ đỏ buộc vào 5 cô và rốt cuộc,
Quách chọn được cô thứ ba. Đó là việc chép trong Khai Nguyên Thiên
Bảo Di Sự.
Từ đó có chữ “Cước hạ hồng ti
tuyến” (Sợi chỉ đỏ buộc chân). Sợi chỉ hồng này cũng có thể hiểu như
sợi dây phiền năo. Cho dù người đă ngộ đạo, chưa chắc đă dẹp nó đi
được. Đọc câu:
Kiến hoặc đốn đoạn như phá
thạch,
Tư hoặc trăm đoạn như ngẫu ti
見 惑 頓 断 如 破 石
思 惑 斬 断 如 藕 糸
(Trí ngờ th́ bửa tan như đá,
Ḷng rối, ra tay cắt tựa tơ).
mới thấy “kiến hoặc” hay “lạc
lối trong cách nh́n” có thể dùng “kiến tính” mà đập tan như đập đá.
Thế nhưng “tư hoặc” hay “lạc lối trong t́nh ư”, nếu “kiến tính”
không thôi th́ chắc chắn chưa đi đến đâu. Do đó, phải dùng “ngộ hậu
tu hành” tức sự tu hành sau khi đă giác ngộ để dẹp bỏ hết mọi
vấn vương (ngẫu ti).
Hiểu được bao nhiêu đây có thể
đứng dậy ngay được rồi...nhưng nếu bị người hỏi “Cớ sao không cắt
sợi chỉ đỏ được?” th́ lúc đó e chúng ta lại dùng cái tâm phân biệt
để trả lời ngay rằng nếu cắt được th́ tốt và không cắt được th́ xấu.
Thế nhưng, có thật bắt buộc phải cắt sợi chỉ đỏ này không? Hay là cứ
để nó y nguyên, không cần làm ǵ cả?
|