|
Tắc số 15:
Ba hèo đ̣n của Động Sơn (Động Sơn tam đốn).
洞山三頓
Bản tắc:
Động Sơn Thủ Sơ
đến học đạo ḥa thượng Vân Môn.
Nhân đấy, ḥa thượng hỏi:
-Vừa ở đâu đến đấy?
Động Sơn đáp:
-Thưa từ Tra Độ.
Vân Môn lại hỏi:
-Mùa hạ, an cư
ở vùng nào?
Động Sơn đáp:
-Thưa chùa Báo Từ tỉnh Hồ
Nam.
Vân Môn:
-Rời nơi đó hồi nào?
Động Sơn:
-Hôm 25 tháng 8 ạ!
Vân Môn mới nói:
-Thế th́ chú đáng ăn ba hèo
đ̣n. Nhưng thôi, tha cho!
Ngày hôm sau, Động Sơn đến
chỗ ḥa thượng vái chào và hỏi:
-Hôm qua mong ơn lăo sư tha
cho ba hèo đ̣n.
Nhưng dám hỏi tiểu tăng thất thố chỗ nào?
Vân Môn bảo:
-Cái túi cơm
kia! Cứ kiểu đó mà (uổng công) đi hết Giang Tây đến Hồ Nam
(loanh quanh khắp các đạo tràng trong thiên hạ) như thế sao?
Lúc ấy, Động Sơn bèn đại
ngộ.
B́nh Xướng:
Vô Môn nói rằng:
Lúc đó Vân Môn đă dọn bó rơm
xưa nay ngon tuyệt
cho anh chàng chẳng ra chi là Động Sơn nhơi,
là muốn đưa cả tông môn Động Sơn thoát khỏi cảnh u ám đó chứ. Mặc
anh chàng khổ sở nghĩ tới nghĩ lui đủ chuyện suốt một đêm, đợi đến
sáng hôm sau ông mới thân t́nh triệt để giải thích, phá mê cho. Dù
lúc đó Động Sơn có khai ngộ nhưng khó nói anh ta là người nhanh nhẩu
được.
Chắc lúc này các bạn muốn đặt câu hỏi, xem thử Động Sơn có đáng ăn
ba hèo đ̣n (60 bổng) hay không. Nếu anh ta đáng ăn đ̣n th́ có lẽ tất
cả mọi người tu hành trên đời này (thảo mộc tùng lâm) đều đáng ăn
đ̣n, c̣n như không đáng ăn th́ lời của ḥa thượng Vân Môn quả là
xằng bậy. Vậy th́, nếu muốn làm cho ra lẽ ở đây và cũng là để giúp
Động Sơn, ta có nên lấy hơi thổi phù một cái (cho ḥa thượngVân Môn
mất biến đi) không?
Tụng:
Bèn có bài tụng:
Sư tử giáo nhi mê tử quyết,
Nghĩ tiền khiêu trịch tảo phiên thân.
Vô đoan tái tự đương đầu trước,
Tiền tiễn do khinh hậu tiễn thâm.
獅 子 教
兒 迷 子 訣
儗 前 跳 躑 早 翻 身
無 端 再 敘 當 頭 著
前 箭 猶 輕 後 箭 深
(Sư tử dạy con cho lọt hố,
Vừa chồm tới trước, đă quay đầu.
Ngờ đâu tên trúng ngay hai phát,
Mũi trước c̣n nông, sau mới sâu)

Huề đằng bát thảo chiêm phong, Vị miễn đăng sơn
thiệp thủy...
Thơ đề trên Động Sơn Thiệp Thủy Đồ của Mă
Viễn
Lược dịch lời bàn của
Giáo sư Akizuki Ryômin:
- “Ngươi từ đâu đến?”
Ḥa thượng Vân Môn đă đặt câu
hỏi đầu tiên rất quan trọng cho Động Sơn. Cái “từ đâu” đây là nghi
vấn rất lớn bởi v́ có chữ “chân Phật tại xứ” hay “ Phật là chỗ tự
giác chân thực của con người”. Động Sơn lúc ấy chưa hiểu nên có sao
cứ trả lời thực thà (trực hạ vô tâm) hết cái này đến cái khác. Điều
ấy (đưa ra được cái “chân Phật” tức “con người thực”) cũng là điều
tốt nhưng đă làm cho cuộc đối thoại trở thành thế gian thường t́nh.
Và nếu thế th́ không có vẻ ǵ là thiền cả và chẳng giúp Động Sơn
lĩnh hội được điều ǵ. Thế nhưng, nếu ông không làm ǵ quấy cả cớ
sao ḥa thượng lại đ̣i đánh cho ba hèo đ̣n?
Người xưa có khuyên: “Cho dầu
đa mang cũng phải làm như vô sự. Cứ xử sự nhiều lần như thế, trong
cái đa mang sẽ sinh ra vô sự”.
Nói là yên ổn vô sự, coi như không có chuyện ǵ tất nhưng thật ra,
khi nghĩ kỹ, vô sự phải chăng là thái độ của người đứng trước sự
việc chồng chất nhưng không để ư đến chúng. Người dạy thiền lúc đó
phải thử một phen lay động cái tâm cảnh b́nh thản “yên ổn vô sự” của
kẻ tu học, bức bách, đẩy họ vào đường cùng, rồi từ đó giúp họ vượt
qua để tới chỗ vô sự thực sự (vô sự thị quí nhân).
Sau hôm bị thầy mắng nhẹ, qua
một đêm dài không ngủ, thở than áo năo, Đông Sơn lại đến hỏi duyên
do tại sao ḿnh đáng ăn đ̣n. Ấy là lần đầu tiên, Động Sơn đi vào
đúng cánh cửa đạo. Lúc đó ḥa thượng Vân Môn mới to tiếng mắng nhiếc
ông ta đă uổng công (đa mang, LND) vác cái thân vô tích sự đi loanh
quanh khắp nơi không mục đích, không định hướng (cho nên khó ḷng
t́m ra chân lư, LND). Lạ lùng thay, nhờ mỗi một câu nói đó mà Động
Sơn tỉnh ngộ ra.
Theo tôi, cách thức của ḥa thượng Vân Môn c̣n chứng tỏ một điều
khác. Điều mà công án này muốn nêu lên ở đây – không c̣n nghi ngờ ǵ
nữa – là tính cách “hướng thượng” của nó. Bởi v́ trong thiền môn,
nhất là tông Lâm Tế, thường có lối hành thiền mạnh bạo kiểu đánh đ̣n
quát tháo, nhưng qua câu nói “Ta tha cho ngươi ba hèo đ̣n”,
xin bái phục Vân Môn đă biết đưa thiền cảnh của Động Sơn lên cao đến
chỗ lăo luyện, chín chắn.
Người đời trong các ngữ lục thường ca tụng cái đại ngộ của Động
Sơn ( qua câu nói kết thúc trong bản tắc:
Lúc ấy, Động Sơn bèn
đại ngộ)
nhưng Vô Môn thấy ông ta chậm lụt, không hiểu ngay ư thầy.
|