|
Tắc số 11:
Triệu Châu thử sức am chủ (Châu khám am chủ).
州勘庵主
Bản tắc:
Ḥa thượng Triệu Châu đến
thăm một vị am chủ,
hỏi:
- Sao, có ǵ không?
Am chủ bèn đưa nắm tay lên.
Triệu Châu mới nói:
- Nước cạn, không phải là
chỗ để đậu thuyền.
Xong, bỏ ra ngoài.
Thế rồi ông lại đến thăm một
vị am chủ khác, hỏi:
- Sao, có ǵ không?
Vị am chủ này cũng đưa nắm
tay lên. Lúc đó, Triệu Châu bèn nói:
-Thả, bắt đều được. Mặc ḷng
cho sống hoặc giết chết.(Nhân
vật đáng nể!)
Bèn cúi lễ.
B́nh Xướng:
Vô Môn nói rằng:
Hai người cùng đưa nắm tay lên,
cớ sao đối với một bên th́ Triệu Châu khen ngợi, một bên lại chê bai
như vậy. Nói thử nghe coi! Để biết sự thăm ḍ của Triệu Châu ảo diệu
đến mức nào. Lúc ấy, nếu biết thốt ra câu nào có giá trị chuyển mê
khai ngộ thực sự, sẽ thấy Triệu Châu chỉ được mỗi tấc lưỡi không
xương! Bởi v́ muốn giúp đỡ nâng lên (khẳng định) ai hay loại bỏ lật
nhào (phủ định) ai, ông ta đều có thể tùy tiện.
Dù Triệu Châu muốn đánh giá họ
thế nào, hai vị am chủ đều đọc được ư đồ (tâm cảnh) của ông ấy! V́
vậy, nếu người tu học nào c̣n thấy giữa hai vị am chủ kia có kẻ hơn
người kém là anh ta chưa có cái nhăn lực của thiền. C̣n như cho rằng
hai bên cũng giống y nhau th́ phải nói anh ta cũng chưa có nhăn lực
nốt.
Tụng:
Bèn có bài tụng:
Nhăn lưu tinh,
Cơ xế
điện.
Sát nhân đao,
Hoạt nhân kiếm.
眼 流 星
機 掣 電
殺 人 刀
活 人 劍
(Mắt sáng tựa sao băng,
Tâm cơ như ánh chớp.
Đem con dao đoạt mạng,
Làm lưỡi kiếm cứu người).
Lược dịch lời bàn của
Giáo sư Akizuki Ryômin:
Các am chủ là những người đă
rời thế tục, vứt bỏ danh lợi, sống ẩn dật trong một cái am con, vui
với sự tu hành. “Hữu ma, hữu ma?”, ư hỏi tâm cảnh giác ngộ của anh
ra sao, có th́ cho tôi xem với! Tuy nhiên, có thuyết cho rằng “Hữu”
hay “Tồn Tại” c̣n có nghĩa là “Cư” nghĩa là “Có Mặt”. Nhưng thôi, bỏ
qua khía cạnh ngữ học, xem thử công án này muốn nói ǵ.
Trước câu hỏi của Triệu Châu,
am chủ đầu tiên không nói không rằng, chỉ đưa nắm tay lên.Thiền sư
mới bảo: “Bến của anh nước nông quá, con thuyền cỡ lớn của tôi không
đỗ được” và bỏ đi mất. Đến phiên ông am chủ thứ hai, có lẽ là cái
“mốt” đương thời, cũng im ỉm chỉ đưa nắm tay lên và lần này, lại
được Triệu Châu khâm phục như một đại thiền sư.
Nếu qua công án này mà chỉ hiểu
nội dung nó muốn nói “Một cử chỉ như đưa nắm tay lên, tùy theo tâm
cảnh, nhân cách của người nh́n nó, có thể hoặc đuợc nh́n nhận hoặc
bị phủ nhận”, là đă rơi vào trong ṿng lư luận thông thường của thế
gian. Công án này tương tự Tắc 26 về chuyện hai tăng sĩ cùng cuốn
rèm mà ông thầy của họ lại cho rằng giữa hai ông có một được, một
mất. Nói như thế, không có nghĩa phải xem tương đậu nành nhuyễn (miso)
và phẩn không cái nào hơn cái nào. Trong chỗ rối beng, khó thể phân
biệt này, vấn đề là làm sao nh́n ra tâm điểm của công án ? Muốn như
vậy phải hiểu được triệt để cách khu xử của Triệu Châu, người đă
thong dong trong sự xét đoán, khẳng định hoặc phủ định theo ư ḿnh.
Người xưa có câu:
Nhất thụ xuân phong hữu lưỡng
bàn,
Nam chi hướng noăn bắc chi hàn.
壱 樹 春 風 有 両 般
南 枝 向 暖 北 枝 寒
(Một cây đón gió có hai vùng,
Nam ấm dương xuân, bắc lạnh lùng)
Trên mặt ngôn ngữ, việc “nh́n
nhận một người và phủ nhận một người” giống như chuyện về một loại
cây, lúc mọc trên băi Naniwa th́ người ta gọi là ashi (vi
lô), trên bến Ise th́ gọi là ogi (địch). Tuy tên khác nhau là
v́ chỗ mọc khác nhau, chứ chúng cũng chỉ là một vật (lau lách). Phải
hiểu một cách thấu suốt như vậy.
Tóm lại, đừng chấp nhất vào sự
nh́n nhận hay phủ nhận bên ngoài. Nếu chưa hiểu nguồn gốc hành động
tự do của Triệu Châu th́ chưa thấm nhuần ư nghĩa công án. Cái cành
hướng về phương nam nơi ấm áp (khẳng định) và cái cành hướng về phía
bắc phải chịu lạnh lùng (phủ định) đều là bộ phận của một thân cây
tên gọi Triệu Châu, v́ cái “máy động”
trước trận gió xuân mà trở thành khác
nhau thôi.
Cái “máy động” ấy hiện ra từ
đáy đại tự tại của người học thiền, khi khẳng định th́ triệt để
khẳng định (hoạt nhân kiếm), khi phủ nhận th́ triệt để phủ định (sát
nhân đao).
Bả định tắc chân kim thất sắc,
Phóng hành tắc ngơa lịch phóng quang.
把 定 則 真 金 失 色
放 行 則 瓦 礫 放 光
(Giữ chịt, vàng mười phai hết
sắc,
Phóng tay, gạch ngói rạng màu tươi).
Trong đoạn cuối, có nói đến
việc Triệu Châu bị hai vị am chủ biết tỏng ông đang thử họ. Bằng
chứng là dù được khen hay bị chê, họ đều “không c̣n chấp ngă” (bất
quan ngă yên) khi đưa nắm tay lên để nói “trời đất hợp nhất” thành
một tuyệt đối (tuyệt đối quyền đầu).
Điều ấy làm cho Triệu Châu không biết xử sự ra sao. “B́nh thản như
con quạ trên cành liễu”, hai vị am chủ đă thấy trước màn kịch độc
diễn lúc khẳng định lúc phủ định của Triệu Châu rồi. Ḥa Thượng Vô
Môn như thế đă đứng ở vị trí hai vị am chủ để đặt điều bỡn ông.
|