|
Tắc số 10:
Sư Thanh Thoát nghèo khó (Thanh Thoát cô bần).
清税孤貧
Bản tắc:
Ḥa thượng Tào Sơn
nhân có một tăng sĩ hỏi:
-Thanh Thoát
tôi nghèo khó cô đơn. Dám xin đại
sư có ǵ chẩn tế cho.
Tào Sơn bèn gọi:
-Nầy thầy Thanh Thoát!
Thoát bèn thưa:
-Vâng!
Tào Sơn lúc đó mới bảo:
-Rượu ngon Thanh Nguyên
của họ Bạch, đă uống cạn ba bát lớn rồi mà thầy vẫn chưa thấy môi
ḿnh ướt hay sao!
B́nh Xướng:
Vô Môn nói rằng:
Thanh Thoát thoạt nh́n ra vẻ
nghiêm trang nhưng đang vụng về mánh mung thử thách chi đây. Tào Sơn
lại là kẻ có con mắt soi thấu gan ruột kẻ đứng trước mặt. Đành vậy,
nhưng thử hỏi Thanh Thoát đă uống được thứ mỹ tửu đó ở đâu cơ!
Tụng:
Bèn có bài tụng:
Bần tự Phạm Đan,
Khí như Hạng Vũ.
Hoạt kế tuy vô,
Cảm dữ đấu phú.
貧 似 笵 丹
氣 如 項 羽
活 計 雖 無
敢 與 闘 富
(Nghèo tựa Phạm Đan,
Hăng như Hạng Vơ.
Không cách kiếm ăn,
Cũng dám đọ của)
Lược dịch lời bàn của
Giáo sư Akizuki Ryômin:
Thanh Thoát đến gặp Tào Sơn, có
vẻ hết sức tự hào về cái nghèo khó của ḿnh, nghĩa là muốn khoe rằng
ḷng ḿnh trống không (chân không vô tướng), mảy may không có ǵ (vô
nhất vật), tự măn v́ ḿnh đă đạt được chữ Không, nghĩa là đă giác
ngộ.
Tào Sơn bèn đột ngột gọi “Thoát
xà-lê!” và Thanh Thoát bất chợt “Vâng!” theo phản xạ. Xà-lê xưa có
nghĩa là tiên sinh, dùng để xưng hô với ḷng tôn kính các bậc cao
tăng nhưng giữa người tu thiền, nó chỉ có nghĩa thường là thầy, ông,
mà thôi.
Kinh Thánh Tân Ước chép rằng:
“Phước thay cho người nghèo khó v́ họ sẽ được thấy mặt Chúa!”Lại có
chuyện một vị giáo sư đại học nọ đến thăm Bạch Sơn đạo tràng của cụ
Nan.in (Nam Ẩn), phát biểu dông dài về tôn giáo.Lăo tăng lắng nghe
không nói ǵ và chỉ lên tiếng mời ông ta uống chén trà. Dầu tách trà
đă tràn đầy mà nhà sư già vẫn không ngừng rót. Trà đă tràn ngập mặt
chiếu, cụ không chịu thôi cho. Lúc đó, cầm ḷng không đậu, vị giáo
sư kia yêu cầu cụ ngừng rót. Cụ mới cười bảo: “Th́ nó cũng giống như
trường hợp của giáo sư. Bên trong đă đầy rồi th́ bên ngoài có đưa ǵ
vào nữa cũng chỉ là vô ích”.
Nơi một chén trà, cái ǵ là
quan trọng? Có phải h́nh thức, kiểu cọ, cách nung, hay là v́ nó là
di phẩm truyền lại từ một đại trà sư cỡ Sen no Rikyuu?
Không đâu, cái quan trọng nhất trong chén trà là khoảng trống không
của nó. Chén không trống th́ trà, vật quan trọng hơn cả, không thể
đổ vào. V́ thế kẻ có con tim thanh bần mới là kẻ hạnh phúc hơn cả.
Trong khi thiền, ta ngồi trên
tấm bồ đoàn, để cho tâm thân thống nhất và an định, trước tiên phải
phủ định ngoại cảm. Chăm chỉ ngồi thiền được lúc lâu th́
ngoại giới tuy không mất hẳn nhưng tan biến dần, như thể có đó mà
không có đó. Chẳng khác nào khi tập trung xem một đoạn phim, ta quên
cả tiếng quạt máy đang quay vù vù trên đầu. Đối với người ngồi
thiền, nó tương đương với chữ Vô. Tiếp theo, ta sẽ phủ định nội
cảm.Đây là chuyện khó thực hiện bởi v́ vọng tưởng muốn xóa vọng
tưởng lại là một vọng tưởng cũng như “dùng máu để rửa máu” cho nên
vọng tưởng sẽ không bao giờ hết tuyệt. Phải dùng “nước để rửa máu”.
Nước ấy chính là Sổ Tức Quán (quán pháp đếm số hơi thở xuất nhập
trong lúc ngồi thiền). Nếu tinh tiến được trong phép ấy, nội giới
cũng như ngoại giới đều tan ră và người tu thiền đến gần trạng thái
“thuần nhất vô tạp”. Lúc đó, trong tâm, một cái lông thỏ cũng không
c̣n, sẽ nhập vào cảnh “chân không vô tướng”. Đó là tâm cảnh thanh
bần, trong ḷng không có mảy may ǵ. Ḥa thượng Thanh Thoát đă mang
theo tâm cảnh đó đến đứng trước Thiền sư Tào Sơn, như thể một thách
thức.
Khi Tào Sơn lên tiếng hỏi và
Thanh Thoát trả lời “Vâng!” th́ Tào Sơn xem như Thanh Thoát không
thấy cái “diệu dụng” của “chân không” mà chỉ ràng buộc ḿnh vào với
cái “đản không” (chỉ là không mà thôi). Tào Sơn mới trách đă uống
được ba bát rượu ngon rồi c̣n nói không là thế nào?
Truyện trên cũng cùng ư nghĩa
với câu chuyện về một tăng sĩ đến gặp Ḥa thượng Triệu Châu và hỏi:
-Khi không mang một vật (vô
nhất vật) nào đến th́ phải làm sao?
Triệu Châu trả lời:
-Phải đặt nó xuống! (Phóng hạ
trước!)
Rồi lúc khách hỏi:
-Không mang vật ǵ đến mà sao
lại bắt hạ nó xuống?
Th́ ḥa thượng mới trả lời:
-À ra thế! Nếu vật ấy quí giá
đến cỡ đó th́ vác nó đem đi đi!
Như thế, Triệu Châu đă phủ định
chữ Không trong “vô nhất vật” của tăng sĩ cũng như Tào Sơn đă phủ
định cái Không trong sự “cô bần” của Thanh Thoát.
Người học thiền bắt buộc phải
qua giai đoạn thể nghiệm cái “cô bần” của Thanh Thoát. Tọa thiền v́
thế không dễ dàng. Thế nhưng “chân không” là “vô tướng” cũng là
“diệu dụng” (cái máy động tuyệt diệu), và phải “diệu dụng” mới được.
Người thầy dẫn đến chân không (ông thầy thiền) đôi lúc c̣n phải lột
mất đi cái không đơn thuần (đản không) trong tâm cảnh của người học
thiền.
|