|
Tắc số 5:
Hương Nghiêm leo cây (Hương Nghiêm thượng thụ).
香厳上樹
Bản tắc:
Ḥa thượng Hương Nghiêm nói
(với môn đệ) như sau:
“Cái quan trọng của thiền
vốn giống người leo cây. Miệng ngoặm lấy cành cây, thân treo lủng
lẳng, tay không bám tới cành, chân không đạp được cành. Lúc đó nếu
có người đứng bên dưới cây đặt câu hỏi:
-Lúc Đạt Ma ở Thiên Trúc qua
th́ bản tâm
của ngài như thế nào?
Người đó không mở miệng trả
lời th́ phụ ḷng kẻ hỏi, nhưng nếu trả lời sẽ rơi từ trên cây xuống
mất mạng. Giữa lúc như thế, thử hỏi phải đáp làm sao?”
B́nh Xướng:
Vô Môn nói rằng:
Kể cả người biết đối đáp thao
thao bất tuyệt,
trong trường hợp này đành để uổng tài.Hơn nữa, có sức giảng được cả
một pho Đại Tạng
đi chăng, cũng chả đem đến kết quả nào. T́m được lối giải quyết phù
hợp với hoàn cảnh này là có thể làm sống lại người đă chết và giết
được kẻ hiện đang sống. C̣n như không t́m ra giải đáp th́ (sau khi
Thích Ca nhập diệt, phải đợi thêm 56 ức 7 thiên vạn niên nữa mà) hỏi
thẳng Bồ Tát Di Lặc
vậy.
Tụng:
Bèn có bài tụng:
Hương Nghiêm chân Đỗ
soạn,
Ác độc vô tận hạn.
Á khước nạp tăng khẩu,
Thông thân b́nh quỉ nhăn.
香 嚴
眞
杜
撰
惡 毒
無
盡
限
啞 卻
衲
僧
口
通 身
迸
鬼
眼
(Hương Nghiêm nói ẩu thiệt,
Tâm ác độc khôn cùng.
Đă bịt miệng thầy tăng,
C̣n bóc mắt người chết).
Lược dịch lời bàn của
Giáo sư Akizuki Ryômin:
Công án này là lời thị chúng
(lời dạy các môn đồ theo học) của thiền sư Hương Nghiêm Trí Nhàn (?-
898).
Ông là cao đồ của ḥa thượng Quy Sơn Linh Hựu (người thừa kế Bách
Trượng Hoài Hải). Ông từng được biết đến với công án nổi danh Văn
thanh ngộ đạo. Ông cho rằng dù người nào có tài hùng biện, ăn nói
thư thác đổ hay tri thức nhiều hiểu được hết kinh kệ nhưng có khi
đứng truớc một hoàn cảnh nào đó, tài năng ấy chỉ bằng thừa. Nếu t́m
ra được lối giải quyết phù hợp với hoàn cảnh, sẽ có thể làm sống lại
người đă chết và giết được kẻ đang sống.
Như thế là khỏi lệ thuộc vào sự giáo huấn. C̣n như không làm được
th́ đành đợi vị Phật tương lai trả lời hộ v́ khả năng con người chỉ
có thế.
T́m cách thoát ra khỏi nguy cơ
sinh tử không phải mục đích của người tu thiền. Không trốn thoát,
không tránh né, mà phải xông vào bắt lấy và đương đầu với nó. Trước
t́nh huống nào cũng vậy, không trốn thoát, không tránh né, không vờ
vĩn mà phải tập trung tinh thần để đối phó. Nếu tích cực như thế th́
sẽ tự nhiên khai thông lẽ đạo, t́m ra giải pháp, “khổ trung sinh
lạc”.
Ḥa thượng Ryôkan (Lương Khoan)
từng viết: “Khi gặp tai nạn th́ coi tai nạn là điều thường gặp, đứng
trước cái chết th́ xem cái chết là chuyện vẫn xảy ra. Đó là phương
pháp linh diệu để vượt qua”.

Nói sạch chẳng bùn vương? Sao c̣n cứ khoe sương!
(Ư thơ thi tăng Nhật Bản Henjô, 816-890)
|