|
66. Mùa hạ và mùa đông (Natsu
to fuyu, 1949)
Một
Hôm nay là ngày kết thúc dịp lễ Vu
Lan, lại trùng với một chủ nhật.
Chồng của Kayoko từ sáng đă ra sân
vận động của trường trung học để dự đại hội bóng chày (dă cầu)
nghiệp dư trong tỉnh, giờ cơm trưa, anh có ghé ngang nhà một tẹo rồi
lại lên đường.
Trong khi đang nghĩ đă đến lúc phải
sửa soạn buổi cơm chiều, Kayoko bỗng nhớ lại một sự việc kỳ quái. Lư
do là manh yukata nàng mặc hôm nay vốn là chiếc áo đă được khoác lên
h́nh nhân làm mẫu (mannequin) đặt trong cửa kính một cửa hiệu gần
nhà nàng ở quê nhà.
Mỗi ngày, khi đi ra chỗ xe điện đậu
trên con đường từ nhà đến sở và khi trở về, bên trong cửa kính bày
hàng của một cửa hiệu, nàng vẫn thấy h́nh nhân ấy đứng một ḿnh lẻ
loi.
Tuy mỗi mùa h́nh nhân khoác lên người
những bộ áo khác nhau nhưng lúc nào cũng giữ nguyên một tư thế.
Trong cửa hiệu nằm heo hút ở cuối dăy phố, cái h́nh nhân bị buộc
phải giữ nguyên tư thế kia đă làm cho Kayoko cảm thấy tội nghiệp làm
sao.
Thế nhưng suốt thời gian ngắm nh́n
liên tục, Kayoko có cảm tưởng những biểu hiện trên khuôn mặt h́nh
nhân cũng thay đổi từng ngày. Chẳng bao lâu nàng c̣n nhận ra là
những t́nh cảm hiện ra trên khuôn mặt h́nh nhân là những t́nh cảm
ḿnh đang mang trong ḷng. Đến một hôm th́ ngược lại, cô đă dựa vào
t́nh cảm biểu lộ trên mặt của h́nh nhân để phỏng đoán t́nh cảm của
chính ḿnh ngày ấy. Mỗi sáng mỗi chiều khi ngang qua đó, cô nh́n
khuôn mặt của h́nh nhân như người đang xem bói.
Khi cuộc hôn nhân của Kayoko đă được
định đâu vào đấy, nàng bèn đến cửa hiệu mua chiếc yukata mà h́nh
nhân đang mặc trên người. Nàng muốn có nó như món đồ kỷ niệm.
Kayoko nhớ lại hồi đó, mỗi ngày nàng
c̣n thấy trong ḷng ḿnh có nhiều lúc vui lúc buồn hơn là bây giờ.
Trong ánh nắng chiều đến từ phía Tây,
người chồng với gấu áo yukata giắt vào trong thắt lưng obi, gương
mặt đỏ ké dưới cái nón rơm, đă về tới nhà:
-Eo ôi, nóng quá. Đầu cứ quay ṃng
ṃng..
-Mồ hôi nhễ nhại ra ḱa. Ḿnh mau đi
tắm đi.
-Ừ nhỉ!
Tuy người chồng không mấy hứng khởi
nhưng v́ bị Kayoko đưa khăn và xà pḥng đến tận tay nên đành đi ra
nhà tắm công cộng.
Lúc ấy, Kayoko vẫn chưa nướng xong
mấy miếng cà tím trên vĩ sắt nên cảm thấy việc chồng đi khỏi nhà đă
giải thoát cho ḿnh. Thông thường, anh ta hay đến bên cạnh nàng,
nâng nắp nồi canh, mở chạn đựng thức ăn (1) xem chừng ruồi nhặng
trước khi giảng giải dài ḍng về cách thức nướng cà tím và h́nh như
không để ư đến sự bực bội của vợ.
Người chồng từ nhà tắm trở về, vứt xà
pḥng và khăn tắm qua một bên rồi ngả lăn xuống mặt chiếu giữa pḥng
khách mà ngủ. Gương mặt c̣n đỏ hơn khi năy và thở có vẻ khổ sở.
Kayoko kê gối cho anh nằm và bắt đầu để ư đến t́nh trạng sức khỏe
của chồng.
-Em đắp khăn ướt cho mát nghe?
-Ừ!
Nàng vắt khăn ướt rồi đắp lên đầu
chồng, mở cánh cửa giấy (shôij) qua một bên cho thông gió rồi lấy
chiếc quạt lớn tráng bằng chất chát quả hồng (shibu-uchiwa) thường
dùng trong bếp, quạt qua quạt lại cho anh.
-Thôi, được rồi mà. Đừng lo cho anh
thái quá.
Người chồng đặt hai tay lên ngực,
chau mày.
Kayoko lặng lẽ để lá quạt xuống, đi
mua ít nước đá để chuẩn bị chiếc gối ướp lạnh cho anh.
-Nước đá à? Lạnh chết.
Nói thế nhưng anh vẫn không từ chối,
để yên cho vợ làm theo ư nàng.
Một đổi sau, người chồng ra ngoài
hiên nhà và nôn thốc nôn tháo một chất lỏng màu trắng, đầy những tăm
bọt. Anh không quay đầu lại nh́n cốc nước muối Kayoko đem đến cho
ḿnh nhưng nằm vật xuống và mặt ngửa lên trời.
-Ḿnh xơi cơm nhé? Chắc bụng đói rồi
chứ?
Bây giờ, khuôn mặt của người chồng
không c̣n đỏ như ban năy mà tái mét.
-Đem mấy chậu nước dội giùm chỗ anh
vừa nôn đi.
Người chồng lên tiếng dặn ḍ xong,
hơi thở trở nên điều ḥa rồi ch́m dần vào trong giấc ngủ.
Kayoko đưa mắt nh́n xem chồng ngủ như
thế nào. Một đổi sau, nàng bắt đầu lặng lẽ ăn cơm một ḿnh. Trên mái
nhà lợp tôn, có tiếng rơi lộp độp rồi cuối cùng một cơn mưa rào đổ
ập xuống.
-Này, đằng sau nhà có quần áo phơi
không đấy?
Tiếng mưa đổ mạnh đánh thức người
chồng. Kayoko vội buông đũa. Khi nàng đem đồ đang phơi vào trong và
trở lại bàn th́ người chồng đă nhắc:
-Ḿnh đă đậy nắp b́nh sake uống c̣n
thừa rồi chứ hở?
Kayoko cũng chưa làm chuyện đó. Người
chồng vẻ mặt khó chịu, thở dài một tiếng tỏ vẻ ngao ngán rồi nhắm
mắt ngủ trở lại.
Gặp ngày xui xẻo, mọi sự đều xui.
Trong màn h́nh như có muỗi chui vào. Kayoko thấy ngứa bèn choàng
tỉnh. Nàng bèn bật đèn lên và ngồi nguyên trong màn, ŕnh cho muỗi
xáp lại gần ḿnh. Đợi măi mà con muỗi không chịu ló mặt. Nàng bèn
lấy quạt đập vào mọi góc nhưng vẫn không sao t́m ra nó. Nghĩ rằng
bóng tối có lợi hơn cho ḿnh nên Kayoko bèn tắt đèn điện. Một lát
sau, khi muỗi vừa đến đậu trên trán, nàng bèn đập một cái rơ mạnh.
Tất cả những động tác đó đều được làm với ư tứ không làm ǵ để cho
giấc ngủ của người chồng bị quấy rầy.
V́ mắt ráo hoảnh, Kayako bèn ra ngoài
hiên, mở hé một tị cánh cửa kính. Tuy là đêm có trăng nhưng trăng
lại bị mây che nên trời có hơi tối.
-Này! Không ngủ à? Trời đă sáng đâu
nào!
Có tiếng cự nự của người chồng từ
gian pḥng.
Khi Kayoko chui lại vào màn th́ anh
ta lại hỏi:
-Khóc hả?
-Không, em có khóc đâu!
-Hưừm. Khóc th́ cứ khóc. Đâu sao!
-Việc ǵ em phải khóc?
Nhưng lúc đó, người chồng đă trở ḿnh,
nằm quay lưng lại phía nàng.
Hai
Hôm qua h́nh như Kayoko ăn phải món
hàu không được tươi nên bụng hơi khó tiêu. Nàng không vào giường mà
chỉ nằm dài ra trước ḷ sưởi bằng than (hibachi) đối mặt với người
chồng.
Bỗng dưng nàng muốn chồng ḿnh thổ lộ
thêm về Michiko nên dần dần, đặt những câu hỏi có vẻ thúc bách.
Giọng của chồng nàng th́ vẫn chậm răi, b́nh thản.
-Anh nhận ra Michiko thương anh từ
cái hồi anh hỏi cô ấy: “Michiko-chan đă đến tuổi lấy chồng rồi đó,
em muốn có người chồng như thế nào, nói anh nghe coi!”. Lúc đó, h́nh
như Michiko đang sửa soạn món trứng tráng (omelet) cho anh ăn nhưng
sao không thấy cô ấy trả lời. Khi anh lên tiếng; “Này, nếu em không
chịu nói làm sao anh đoán được!” th́ cô ấy vẫn đứng nguyên tư thế,
không quay lại nh́n anh, và trả lời thật nhanh: “Được người nào như
anh là đủ”. Nghe anh bảo: “Người như anh hả? Anh hay rượu chè mà
cũng được à?” th́ cô ấy đáp: “Uống rượu cỡ anh thôi th́ đâu có vấn
đề!” rồi thoắt cái, bỏ lên gác mất.
Trước đây Kayoko đă có dịp nghe câu
chuyện này nhưng cô vẫn thích nghe lại. Cô gái tên Michiko là em họ
của người chồng. Giờ đây câu chuyện cũ ấy có phần nào khỏa lấp căn
bệnh đau bụng của cô.
-Thế th́ phần ḿnh th́ ḿnh nghĩ thế
nào về chị Michiko vậy?
-Có nghĩ ǵ đâu! Anh em họ mà!
-Được người xinh đẹp cỡ đó lại thốt
ra một câu như vậy mà không rung động. Ḿnh vô t́nh quá đấy nhé!
-Cô ấy thể chất hơi yếu đuối nên anh
không dám lấy làm vợ. Đối với người mà ḿnh không có chủ ư lập gia
đ́nh th́ rung động để làm ǵ, hở em!
-Thế rồi cái món trứng tráng chị
Michiko đang làm cho anh lúc đó, nó đă ra sao?
-Trứng tráng hở? Khéo hỏi chưa! Th́
ăn mất chứ sao.
Kayoko nghĩ rằng người chồng có lẽ
cũng từng có lúc đứng bên cạnh Michiko để giảng giải về cách thức
làm món trứng tráng cho nên khi cô em họ bỏ lên gác, anh ta phải tự
tráng lấy trứng. Nghĩ đến đó, Kayoko thấy có ǵ hơi lạ lẫm.
Người chồng bảo:
-Thay v́ hỏi mấy chuyện này, bà đi
chợ nhanh lên cho tôi nhờ? Bốn giờ chiều rồi đó.
Thoạt nhiên, trong lỗ tai Kayoko như
có tiếng rít của cơn băo mùa thu và bụng cô đau.
Biết rằng trong người cô không khỏe
mà vẫn sai cô ra ngoài giữa khi trời lạnh lẽo thế này, người chồng
của cô thật tệ. Có thể nào anh ta lại không phân biệt được vẻ tươi
cười của ḿnh khi nói chuyện với thái độ ỉu x́u lúc thúc vợ ra ngoài
đi chợ.
Trên đường đi chợ mua đồ, Kayoko cảm
thấy lên cơn ớn lạnh, phải ngồi xuống nghỉ một lát trong một con hẻm.
Nàng nghĩ chồng ḿnh phải là một con
người lạnh lùng tàn nhẫn nên mới có thể từ khước một cách thẳng
thừng t́nh yêu của Michiko. Đứng trước một kẻ như vậy, có thể xem
Michiko mới là người hạnh phúc v́ cô ấy chỉ phải bày tỏ mỗi một lần
và bằng một cách vụng về, chất phác t́nh yêu của ḿnh thôi. Ngày nào
đó biết đâu người chồng chẳng nghĩ rằng chỉ có Michiko là người con
gái độc nhất đă đem ḷng yêu anh. Cứ nh́n tính nết của anh là có thể
nghĩ được như vậy.
Khi Kayoko về đến nhà, người chồng đă
đi tắm.
Nàng xuống bếp th́ trong người bỗng
nổi một cơn rét run như có ai dội nước lạnh lên sống lưng. Bụng đau.
Nàng vội bỏ ngang việc sửa soạn bữa cơm chiều và vào trong pḥng nằm
vùi.
Từ nhà tắm công cộng trở về, anh
chồng hỏi:
-Ốm à? Để sửa soạn lồng ấp (2) cho
nhé?
Kayoko lắc đầu nhưng người chồng vẫn
đem cái lồng ấp vào. Khi nàng tỏ ư lo lắng cho bữa cơm chiều th́ anh
ta nói:
-Anh không hề chi đâu.
Nói xong anh đóng ngăn cửa kéo lại và
đi ra ngoài.
Từ gian bên cạnh Kayako nghe tiếng
húp cơm chan canh nước trà xanh (3). Dù nàng đă lấy đồ ra để làm cơm
nhưng người chồng thích dạy dỗ chuyện bếp núc kia lại có vẻ lấy đó
làm phiền toái. Dù sao, tiếng húp cơm chan trà kia giống như hành
động của người muốn ăn cho xong bữa.
Nh́n gương mặt của Michiko trong tập
ảnh, Kayako thấy ḿnh không có ǵ qua mặt được cô ta nhưng ít nhất,
nàng khỏe mạnh và đây là ưu điểm khiến cho người chồng chọn nàng làm
vợ. Kayako nghĩ là có thể nội ngày mai, nàng sẽ khỏe lại thôi. Nhưng
ḷng nàng vẫn nặng trĩu bất an và nếu đem đặt bên cạnh nó th́ tiếng
cắn dưa món takuan (4) ṛn ră trong pḥng bên cạnh cũng chưa thể làm
nàng an tâm cho được.
Nhưng lúc sau này, những tiếng lầu
bầu khó chịu của người chồng cũng đă có phần giảm đi so với hồi mùa
hè.
(Dịch ngày 1 tháng 12 năm 2018)
(1) Tương đương với cái “gác-măng giê”
(garde-manger) dùng để giữ đồ ăn khỏi bị ruồi đậu kiến bu... vào
thời chưa có tủ lạnh.
(2) Nguyên tác kairo. Trên nguyên tắc,
nó giống như bọc đựng nước nóng dùng để sưởi cho ấm của Pháp, cũng
thường thấy ở Việt Nam. Ngày nay ở Nhật, kairo được làm bằng hóa
chất đặc.
Xem tiếp : [ 67-
Kẻ trộm cành dâu bạc ] |