TRUYỆN NGẮN TRONG LÒNG BÀN TAY

Nguyên Tác: Kawabata Yasunari

Dịch: Nguyễn Nam Trân

TẬP IV
 

 

60. Mấy quả trứng  (Tamago, 1950)

“Bây giờ tớ sẽ đẻ ra một quả trứng!”

Cả chồng lẫn vợ đều bị cảm cúm nên cần nằm nghỉ, hai cái gối được đặt bên nhau.

Mỗi đêm, người vợ phải giữ đứa cháu nội trên giường nhưng chồng không thích bị trẻ con quấy rầy lúc hừng sáng nên hiếm khi chịu ngủ chung với vợ.

Lý do người chồng bị cảm kể ra thật buồn cười.

Ở Tônosawa trên vùng Hakone (1) vốn có một nhà trọ ở suối nước nóng mà ông đã quen biết từ xưa, ngay mùa đông cũng lên đó chơi. Năm nay, tuy mới chỉ là đầu tháng hai mà ông ta cũng đi. Qua ngày thứ ba, tưởng là đã một giờ trưa, ông mới hớt hải thức dậy đi tắm. Đến khi về lại phòng thì thấy cô hầu phòng với nét mặt còn ngái ngủ, đang châm lửa lò than.

-Sáng nay có chuyện gì vậy ạ. Sao mà ông dậy sớm thế, làm cháu hoảng hồn.

-Cái gì, cô muốn đùa tôi à?

-Mới hơn 7 giờ sáng ông ạ. Lúc ông thức dậy chắc khoảng 7 giờ 5 phút thôi...

Ông ta chưng hửng:

-Thật à? ....Nhưng thôi, tôi hiểu rồi. Tôi chắc đã coi nhầm kim ngắn với kim dài trên đồng hồ! Hỏng to! Tại cái con mắt già.

-Dưới phòng tiếp tân họ cũng đâm lo, không biết đêm qua kẻ trộm có vào phòng ông không?

Nhìn lại thì thấy cô hầu phòng đang mặc một cái áo khoác bằng tơ Meisen (2) lên bên trên áo ngủ. Có lẽ cô đã bị gọi dậy lúc hãy còn đang mơ màng, nên không kịp thay đồ. Hơn nữa, lúc ông ta đã gọi điện thoại xuống dưới nhà ra hiệu là mình đã dậy nhưng đợi một lúc, đầu kia vẫn không trả lời. Đúng là lúc đó, nhân viên tiếp tân còn đang ngủ thực.

-Tôi xin lỗi đã bắt cô thức dậy quá sớm.

-Không sao ạ. Bề gì cũng đã đến giờ phải dậy rồi. Nhưng ông có cần nằm nán thêm một chốc không? Để cháu đặt lại nệm giường cho ông nhé!

-Để tôi coi!

Ông chồng vẫn ngồi nguyên tư thế, lưng cúi trước lò than và bàn tay đưa ra để sưởi ấm. Nghe lời cô ta đề nghị, ông hơi muốn ngủ lại nhưng cái lạnh đã làm cho ông tỉnh mất. Cứ thế, ông ra khỏi nhà trọ, đội cái lạnh ban mai mà trở về nhà.

Thế rồi ông bị cảm.

Còn bệnh cảm của người vợ thì nguyên do không được rõ ràng như vậy. Có lẽ vì có một trận dịch cảm cúm đang hoành hành và bà ta bị lây chăng. Ông chồng về đến nhà thì người vợ đã nằm dài trong giường.

Khi người chồng kể lại câu chuyện mình vì nhìn nhầm kim đồng hồ mà thức dậy quá sớm, cả nhà cười như nắc nẻ. Anh mới đưa cái đồng hồ quả quýt ấy cho mọi người thay phiên nhau xem. Đồng hồ ấy tuy to, dễ nhìn, nhưng cả kim dài lẫn kim ngắn đều có hình thù giống nhau với một cái vòng tròn cắm ở đầu mũi, do đó người nhà đi đến kết luận rằng nó dễ bị nhìn lầm dưới ánh đèn tù mù cạnh giường trước cặp mắt của một người già đang ngái ngủ. Họ cũng thí nghiệm bằng cách quay mũi kim để so sánh xem tại sao lại ông ta có thể nhầm 7 giờ 5 phút với 1 giờ 35 phút.

Đứa con gái út lên tiếng:

-Với mắt bố thì phải là kim dạ quang mới được.

Người chồng vừa nhức mỏi lại lên cơn sốt, mới đặt chiếc gối của mình bên cạnh cái gối bà vợ bị cúm. Ông bảo:

-Xin phép tôi được ké bà một tí! Tôi uống thứ thuốc ông bác sĩ bốc cho bà được chứ? Mình đồng bệnh mà.

Sáng hôm sau, vừa mở mắt, bà vợ đã hỏi:

-Hakone thế nào hở ông?

-Ờ nhỉ, trên đó lạnh.

Ông chồng trước định trả lời phiên phiến nhưng sau lại nói thêm:

-Tối hôm qua bà ho quá trời, đánh thức cả tôi dậy. Thế mà khi tôi chỉ đằng hắng cho thông cổ thì bà lại sợ đến dựng đứng cả người. Bà làm tôi hết hồn.

-Thật sao? Tôi nào có biết gì đâu!

-Tại bà ngủ say.

-Có thằng cháu bên cạnh thì dễ tỉnh ngủ lắm chứ ông.

-Thế thì mắc mớ gì bà lại hoảng hồn như vậy? Già mà chưa nên nết. Chán ghê!

-Bộ tôi có vẻ hoảng hốt hay sao?

-Có chớ!

-Dù ở tuổi này, đàn bà vẫn phản ứng theo bản năng mà ông. Nếu có người lạ bên mình thì quên cả ngủ ...

-Người lạ? Tôi thành người lạ hồi nào?

Ông chồng cười đau khổ nhưng vẫn nói tiếp:

-À mà này! Tối hôm kia ở Hakone là thứ bảy, đúng không? Khách trọ diện đi theo nhóm đông lắm. Sau khi tiệc tối đã tan, khách chia tay thì có một đôi vào trong phòng kế phòng tôi để ngủ. Cô geisha đi cùng khách đã say khướt, lưỡi líu cả lại. Đến khi cô ta trao đổi qua điện thoại với một đồng nghiệp bên phòng khác thì cứ nói liên tu bất tận và có khi còn kêu ré lên.Vì cô ta phát âm không rõ nên tôi không hiểu cô ấy lầu bầu những gì, chỉ có lúc hình như cô ta bảo: “Tớ đẻ đây. Bây giờ tớ sẽ đẻ ra một quả trứng!”. Cô ta nói như thế suốt. Ra tuyên bố kiểu đó, hỏi có buồn cười không?

-Hưừm. Tôi nghiệp cô ta!

-Tội nghiệp cái quái gì. Cô ta nói cứ như gào lên.

-Hay tại nghe cô ấy mà ông đâm ra ngớ ngẩn, mới bảy giờ sáng đã thức dậy.

Người chồng cười đau khổ:

-Làm gì có ba chuyện đó!

Chợt nghe có tiếng chân người.

-Mẹ ơi!

Cô con gái út hỏi vọng từ bên ngoài cửa phòng.

-Con không ngủ được à?

-Không. Bố cũng còn thức hả mẹ?

-Bố đang thức.

-Akiko muốn vào có được không?

-Được chứ, con!

Đứa con gái đã15 tuổi, mặt nghiêm trọng, ngồi xuống cạnh đầu nằm người mẹ:

-Akiko nằm chiêm bao thấy sợ quá!

-Chớ con thấy những gì?

-Con thấy mình chết. Akiko biến thành xác chết. Con nhận ra cái xác đó chính là con.

-Chao ôi. Chiêm bao gì mà hãi thế!

-Đúng rồi mẹ! Con thấy mình mặc một tấm kimono trăng trắng, đi trên con đường thẳng băng. Hai bên bờ đường mờ mịt như có sương giăng. Mà con đường ấy cũng trôi bồng bềnh và không biết kéo dài tới đâu. Bước chân của Akiko cũng nhẹ lâng như thế. Lại có một bà già trông rất khó thương cứ lẽo đẽo sau lưng con nữa chứ! Con đi đến đâu, bả theo đến đó. Chân bà ấy không có tiếng động. Akiko sợ đến nỗi không dám quay mặt lại nhìn nhưng biết bà ấy vẫn theo mình. Con không có cách thoát thân ...Này mẹ, bà ta có đúng là Thần Chết hay không nhỉ?

-Không, con. Làm gì có chuyện đó.

Người vợ vừa trả lời vừa đưa mắt nhìn chồng như dọ hỏi.

-Thế rồi sau thì sao?

-Vâng. Đi tiếp được một đỗi, con thấy hai bên đường loáng thoáng có vài túp nhà. Toàn là những ngôi nhà nhỏ, mái thấp, như thể cất lên để ở tạm! Tất cả đều xám xịt, mà hình thù của chúng cũng rất bãng lãng, mềm nhũn. Akiko mới bỏ chạy, trốn vào trong một ngôi nhà cất kiểu đó. Bà già hình như nhầm lẫn nên đi vào trong một ngôi nhà khác. Khi con vừa thở phào, thấy mình may mắn, thì nhận ra rằng ngôi nhà đó không kê giường chiếu gì cả mà chỉ đầy những đống không biết cơ man nào là trứng.

-Trứng à?

Vợ tôi buột miệng hỏi.

-Vâng, trứng. Con nghĩ đúng là trứng.

-Thế hở? Rồi sau đó thì sao?

-Con không hiểu làm sao mà từ trong ngôi nhà chứa đầy trứng đó, bỗng nhiên con bay lên như thăng thiên. Khi đang nghĩ ôi chao Akiko đang bay lên trời đây thì con choàng tỉnh.

Đứa con gái nhìn về phía bố:

-Bố ơi, có phải Akiko sắp chết không?

-Làm gì có chuyện đó!

Ông bố như bị tập kích bất ngờ, trả lời cùng một kiểu với bà mẹ. Đang nghĩ thầm cô con gái của mình mới có 15 tuổi mà đã nằm mơ thấy chết thì lại xuất hiện chi tiết mấy quả trứng, hai người càng thêm thảng thốt.

Cô con gái kêu lên:

-Ôi, con sợ quá! Bây giờ hãy còn sợ.

-Này Akiko, chuyện đó chẳng qua vì hôm qua, mẹ than đau cổ họng, nghĩ rằng nếu nuốt một quả trứng thì bệnh đỡ ra không chừng nên mới sai Akiko đi mua trứng về. Do đó con mới nằm chiêm bao thấy trứng!

-Có phải thế không? Bây giờ con mang trứng đến cho mẹ nhé! Mẹ có xơi không?

Đứa con gái đứng dậy và đi ra.

Người vợ lên tiếng:

-Ông thật là bậy! Chắc vì đầu óc ông cứ bị ám ảnh bởi ba chuyện geisha đẻ trứng, con nó mới nằm chiêm bao thấy trứng chứ gì! Tội nghiệp con tôi ...

- Hưừm!

Ông chồng nhìn lên trần nhà.

-Thế Akiko có hay chiêm bao thấy chết không bà?

-Tôi nào có biết. Chắc mới lần đầu.

-Có gì vừa xảy đến cho nó chăng?

-Ai biết!

-Thế nhưng nó thấy mình bay lên trời cùng với trứng mà.

Đứa con gái đã mang trứng tới. Đập một quả cho mẹ xong, nó bảo:

-Đây, mẹ!

Rồi bỏ ra ngoài.

Bà mẹ đưa mắt ngó chỗ trứng như ghê ghê:

-Không hiểu sao tôi thấy khó chịu, chả muốn nuốt nó tí nào. Ông xơi đi vậy!

Ông chồng cũng liếc sang nhìn trứng với vẻ lơ là.

(Dịch ngày 23 tháng 10 năm 2018)

(1) Tônosawa, một vùng suối nước nóng nằm trên cao nguyên Hakone, gần chân núi Fuji.

(2) Meisen: sản phẩm tơ lụa đặc chế của các vùng Isezaki, Kiriu, Ashikaga...thuộc miền Đông đảo Honshuu nước Nhật. Áo bằng tơ Meisen nhẹ, có thể mặc khi ngủ.

 

Xem tiếp Tập V

 

 


* Nguyễn Nam Trân :

Một trong những bút hiệu của Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: dhdungjp@yahoo.com

.........................

® "Khi phát hành lại bài viết của trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com)
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com