|
20. Những con thuyền lá
tre (SASABUNE, 1950)
Akiko đặt
cái chậu xuống cạnh đám hoa thục quì, xong mới ngắt mấy lá tre lùn
nấp dưới vòm cây mơ, cô làm được bao nhiêu là thuyền lá tre và cho
nó nổi trên mặt nước trong chậu.
-Này,
thuyền đấy. Em thấy có hay không?
Đứa bé con
đứng trước cái chậu, khom người nhìn mấy chiếc thuyền lá tre. Thế
rồi, ngước mắt lên ngó Akiko, cười hăng hắc.
-Thuyền đẹp
ghê. Thấy bé ngoan, chị Akiko làm thuyền cho con đấy. Hai chị em
chơi với nhau đi nhé!
Người mẹ
dặn dò xong, quay lưng đi vào phòng khách.
Bà ta là mẹ
người chồng chưa cưới của Akiko. Đoán là bà có chuyện muốn nói riêng
với bố mình nên Akiko muốn tránh mặt đi một chốc. Nhân đứa bé con
hay vòi vĩnh nên bà nhờ cô dắt nó ra ngoài vườn luôn. Thằng bé là
đứa em út người chồng chưa cưới của cô.
Đứa trẻ đưa
bàn tay nhỏ bé của nó chọc vào cái chậu, khoắng khoắng mấy vòng.
-Chị ơi,
mấy cái thuyền đang chơi trò chiến tranh với nhau kìa.
Nó có vẻ
thích thú khi nhìn mấy con thuyền lá tre mất hướng cứ trôi đi loạn
xạ.
Akiko bước
ra chỗ khác, vắt kiệt nước mấy cái áo yukata nàng mới giặt xong và
đem phơi trên sào.
Chiến tranh
đã chấm dứt từ lâu rồi. Thế mà người chồng chưa cưới của cô không
thấy về.
-Chiến
tranh đi! Cứ đánh nhau nữa. Chiến tranh. Đánh nữa, đánh!
Đứa bé càng
ngay càng hăng, cho tay ngoáy mạnh hơn trước. Nước bắn lên cả mặt
mũi nó.
-Ô hay,
đừng làm thế chứ em. Mặt mũi ướt nhem rồi kìa!
-Em không
bằng lòng! Thuyền nó không chịu chạy mà!
Đúng thật,
thuyền không chạy được một mình, chúng chỉ nổi bập bềnh trên mặt
nước.
-Thôi được,
mình ra ngoài con sông đằng sau nhà đi! Thuyền sẽ chạy nhanh cho em
xem!
Thằng bé
mang theo những con thuyền lá tre, còn Akiko thì đổ nước xuống mấy
gốc thục quì và đem cái chậu trả lại nhà bếp.
Hai người
bước lên bậc đá dẫn xuống mé sông, họ thả từng chiếc thuyền một.
Thằng bé con vỗ tay khoái chí.
-Thuyền em
về hạng nhất kìa, chị ạ!
Sợ để mất
dạng con thuyền đi nhanh nhất, thằng bé chạy men theo sông về phía
hạ lưu.
Akiko vội
vã phóng nốt những chiếc thuyền còn lại rồi đuổi theo thằng bé.
Bất chợt cô
nhớ ra mình phải cố gắng đi làm sao cho bàn chân trái chạm đất mới
được.
Akiko vốn
mắc chứng tê liệt trẻ em, gót chân trái của cô đi không chấm đất, do
đó nó cứ bé xíu và mềm èo. Mu bàn chân bên trái của cô lại vồng lên.
Do đó, cô không nhảy dây cũng như đi du ngoạn với bạn cùng lớp được.
Cô định bụng mình sẽ sống cô độc lặng lẽ cho hết một đời. Thế nhưng
không dè rồi cũng có mai mối, đính hôn. Tuy thân thể tật nguyền
nhưng cô tự tin mình có thể dùng ý chí bù đắp. Gần đây cô đã quyết
tâm tập đi đứng cho ra trò để gót chân bên trái có thể chấm đất. Thử
làm như thế thì quai dép bên chân trái lại tuột ngay nhưng Akiko vẫn
tiếp tục chịu khó. Tuy vậy từ ngày nước nhà bại trận, cô bỗng đâm
ngưng việc luyện tập. Chỗ xây xát vì dép tuột hãy còn để lại dấu đỏ
hỏn trên bàn chân trái.
Vì đứa bé
con là em của người chồng chưa cưới cho nên Akiko cố đặt gót chân
trái sát mặt đất mà đi theo. Đã lâu lắm nàng mới phải gắng sức như
thế.
Chiều ngang
của con sông thì hẹp, mấy chòm cỏ dại rủ xuống bên dòng nước. Ba bốn
chiếc thuyền lá tre bị vướng phải tấp vào đó.
Đứa trẻ
đang đứng khoảng hai mươi bước trước mặt nàng, không để ý là Akiko
đã đến cạnh mình, vẫn chăm chú nhìn theo những con thuyền lá tre
đang trôi. Nó không nhận ra cách đi đứng khó khăn của Akiko.
Chỗ lõm sau
ót của thằng bé thật sâu giống như người chồng chưa cưới của cô làm
cho Akiko bỗng cầm lòng không đậu, muốn ôm lấy thằng bé và bế nó
lên làm sao!
Bà mẹ vừa
ra đến nơi, chào từ giã Akiko rồi giục thằng bé về với mình. Nó chỉ
nói qua loa:
- Em về
nghe, chị!
Akiko thầm
nghĩ không biết bà vừa báo tin người chồng chưa cưới của mình đã tử
trận hay đề nghị hủy bỏ đám hỏi. Chịu đi lấy một người con gái thọt
chân cũng là một chuyện thương tâm chỉ có trong thời chiến.
Akiko không
đi vào nhà mà qua xem một ngôi nhà mới cất bên hàng xóm. Ngôi nhà
thật lớn, hiếm thấy trong vùng này nên người đi qua đi lại ai cũng
đưa mắt ngắm nó. Hồi còn chiến tranh, việc xây cất phải đình lại,
chung quanh nhà là mấy đống gỗ, cỏ dại mọc lên thật cao. Mấy lúc
này bất chợt công sự tiến hành trở lại. Người ta đã đem trồng hai
cây tùng dáng trông thật cứng cáp đằng trước cửa.
Akiko thấy
sao ngôi nhà này không có chút gì dễ thương, lại còn có vẻ cứng nhắc
nữa. Thế nhưng sao mà nó nhiều cửa sổ quá thể! Phòng như phòng khách
bốn bên đều có cửa sổ cả [5].
Hàng xóm xì
xào mấy chuyện như ai là người sẽ dọn đến nơi đây thật tình chả có
người nào biết thật đích xác.
(Dịch xong
ngày 28/04/2009)
Chú thích :
[5] - Căn nhà mới này có thể là ẩn dụ về một nước
Nhật hậu chiến nhìn ra thế giới. Hai cây tùng (nihon no matsu) phải
chăng có gì liên quan tới Nhật Bản (Nihon) (LND) ?
Xem tiếp : [ 21.
Mưa thu ] |