TRUYỆN NGẮN TRONG LÒNG BÀN TAY

Nguyên Tác: Kawabata Yasunari

Dịch: Nguyễn Nam Trân

TẬP I
 

 

9. LŨ CÁ VÀNG TRÊN SÂN THƯỢNG (OKUJÔ NO KINGYO, 1926)

Bên gối chỗ đầu giường của Chiyoko có bày một tấm gương lớn.

Mỗi buổi tối khi nàng xổ tóc ra và ép má lên mặt gối trắng, lúc nào cũng nằm lặng lẽ ngắm chiếc gương đó. Bao giờ cũng vậy, nàng thấy hiện ra trên mặt kính độ ba bốn chục con cá vàng với chiếc đầu h́nh sư tử, trông chúng giống như những đóa hoa giả màu đỏ đang trầm ḿnh trong vại nước. Có những đêm vầng trăng cũng đến in bóng bên cạnh lũ cá vàng.

Thế nhưng vầng trăng không vượt qua khỏi khung cửa sổ để chiếu lên mặt kính. Thay vào đó, cái bóng trăng rơi vào bên trong bồn nước khu vườn trên sân thượng lại lọt được vào mắt Chiyoko. Tấm kính là một màn bạc huyền ảo. V́ để nh́n cảnh vật cho được rơ ràng, tinh thần nàng đă bị hao ṃn như cây kim của một máy quay đĩa hát. Do đó, nàng không đủ sức để rời khỏi chiếc giường ngủ và càng ngày càng cằn cỗi đi trong niềm u uất. Chỉ có mái tóc huyền xỏa trên mặt gối trắng vẫn c̣n sót lại như chứng cớ của một tuổi trẻ đầy sức sống.

Một đêm, có một con kiến sư tử [28] từ từ ḅ lên bờ thành tấm kiếng bằng gỗ đào hoa tâm [29]. Chiyoko bèn bật dậy, gơ thật mạnh vào cánh cửa buồng ngủ của cha nàng:

-Bố, bố, bố ơi bố!

Nàng đưa nắm tay trắng xanh ra níu lấy cánh tay áo người cha, kéo nhau chạy lên khu vườn trên sân thượng. Một con cá vàng đầu sư tử, đang ngửa cái bụng chửa như chứa một vật ǵ quái lạ, nổi lềnh bềnh chết trong bồn nước.

-Bố ơi, con xin lỗi bố nhé! Bố tha cho con với! Ủa, bố không tha thứ con sao? Con có ngủ đâu. Con vẫn nằm gác chừng chúng nó đấy chứ ....

Người cha lặng thinh, đưa mắt nh́n quanh sáu cái bồn nước sắp bên nhau như những tấm áo quan dành cho người chết. Ông bắt đầu nuôi loại cá vàng đầu sư tử [30] này từ khi từ Bắc Kinh trở về nước.

Trong một khoảng thời gian dài, ông sống với một người vợ bé ở Bắc Kinh. Chiyoko là đứa con gái của bà ta.

Ông về Nhật năm Chiyoko mười sáu. Giữa mùa đông. Trong căn pḥng kiểu Nhật cổ kính, ông đặt bừa băi mấy cái bàn cái ghế đem từ Trung Quốc về. Cô chị cùng cha khác mẹ dựa lưng trên chiếc ghế. Chiyoko ngồi trên tấm chiếu trải trước mặt, ngước mắt lên nh́n chị.

-Chị sắp sửa về làm dâu nhà người ta nên không thành vấn đề chớ c̣n Chiyoko, nói cho mà biết, em thật ra không phải là con ruột của bố! Không biết từ đâu lạc tới đây lại bắt mẹ chị nuôi. Đừng bao giờ quên cái chuyện đó nghe.

Chiyoko kinh hoàng, gục đầu xuống th́ bà chị đă đưa hai bàn chân đặt trên vai nàng. Cô ta đưa mu bàn chân nầng cằm Chiyoko để bắt nàng nh́n lên về phía ḿnh. Nàng bụm chân chị và khóc. Trong khi nàng c̣n đang ôm như thế, bà chị đă lùa hai bàn chân của ḿnh vào ngực áo kimono của em.

-Ôi chao! Ấm quá. Cởi hộ đôi tất rồi sưởi chân cho người ta đi!

Chiyoko vừa khóc, vừa cởi tất khỏi chân chị rồi đặt đôi chân lạnh lẽo lên hai bầu vú của ḿnh và ấp nó.

Sau đó ít lâu, ngôi nhà Nhật kiểu cổ đă được sửa chữa thành nhà lối Tây Phương. Người cha bày sáu cái bồn nước trong khu vườn trên sân thượng và nuôi cá vàng. Từ sáng đến chiều ông ta cứ leo lên ở măi trên đó. Ông mời các nhà chuyên môn cá vàng từ khắp nơi trong nước đến, lại mang cá vàng đi dự triển lăm ở những chỗ thật xa hàng mấy trăm cây số.

Không biết từ dạo nào, công việc chăm sóc cá vàng đă chuyển qua tay Chiyoko. Những tháng ngày trôi qua trong buồn tủi, cô không biết làm chuyện ǵ khác ngoài nằm ngắm nghía lũ cá vàng.

Mẹ của cô từ khi trở về Nhật và dọn nhà ra ở riêng th́ cùng lúc, mắc phải chứng điên loạn. Đến khi tỉnh táo lại đôi chút, bà đâm ra hắc ám, không nói không rằng. Tuy những đường nét trên khuôn mặt vẫn c̣n đẹp không thua ǵ thời ở Bắc Kinh nhưng nước da đă xuống sắc thật nhanh, nó xám xịt trông dễ sợ.

Trong số những chàng trai trẻ đi lại quen biết với bố của Chiyoko, không thiếu ǵ anh để ư và muốn thành người yêu của cô. Nhiều lúc, cô nói với họ:

-Bắt hộ em mấy con rận nước [31] đem tới đây. Để em cho cá vàng nó ăn!

-Thứ đó ở đâu có?

-Cứ kiếm chung quanh mấy cái rãnh cái đ́a th́ ra thôi.

Thế nhưng từng đêm cứ măi chăm chú nh́n tấm kính, nàng cằn cỗi đi trong u uất. Đă hai mươi sáu tuổi rồi.

Khi người cha chết, phong b́ đựng tờ di chúc được mở ra xem. Trong đó ông bố ghi rằng Chiyoko không phải con ḿnh.

Nàng đi về pḥng và khóc. Khi nh́n vào tấm kính vẫn đặt bên gối bỗng thét lên và chạy bay về phía khu vườn trên sân thượng.

Nàng thấy mẹ nàng với khuôn mặt xám xịt - chẳng hiểu tự lúc nào và ở đâu t́m đến - đang đứng bên cạnh bồn cá. Má bà phồng lên, miệng đầy ắp những con cá vàng đầu sư tử. Một cái đuôi to c̣n treo lủng lẳng ngoài cửa miệng như chiếc lưỡi thè ra. Không biết rằng con gái đang nh́n ḿnh, bà mẹ vẫn tiếp tục nhóp nhép nhai cá.

-Ôi, bố ơi!

Vừa kêu lên, Chiyoko vừa đánh vào người mẹ. Bà ta ngă xuống nền gạch hoa. Miệng vẫn ngậm đầy cá vàng và lăn ra chết.

Đến lúc này, Chiyoko mới hoàn toàn được giải phóng khỏi cha lẫn mẹ. Nàng đẹp đẽ tươi trẻ trở lại với phong độ xưa và bắt đầu hành tŕnh vào một cuộc đời hạnh phúc.

(Dịch ngày 19/05/2008)

Chú thích :

[28] - Nguyên văn usubakagero: (ant-lion = kiến sư tử)

[29] - Nguyên văn: mahoganii (mahogany).

[30] - Nguyên văn ranchuu (lan trùng, lan chú) một giống cá vàng dị tướng, thân nhỏ, lưng tṛn, không có vẩy, đầu đầy cục thịt trông như bướu.

[31] - Nguyên văn mijinko =daphnia, water-flea.

 

Xem tiếp : [ 10. Móng tay buổi sáng ]

 

 


* Nguyễn Nam Trân :

Một trong những bút hiệu của Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: dhdungjp@yahoo.com

.........................

® "Khi phát hành lại bài viết của trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com)
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com