|
5. Bến cảng
(MINATO, 1924)
Cảng này là
một bến đỗ rất thú vị.
Có những
người đàn bà chồng con đàng hoàng và các cô thiếu nữ đến quán trọ.
Thế rồi lúc nào quán có khách, một nàng trong đám sẽ nán lại qua đêm.
Từ lúc khách thức dậy buổi sáng cho đến bữa cơm trưa hay đi khi tản
bộ, lúc nào nàng ta cũng ở cạnh bên chàng. Trông họ không khác đôi
vợ chồng mới cưới.
Thế mà khi
khách rủ qua chơi ở một cái quán vùng bên nơi có suối nước nóng,
nàng chỉ khẽ nghiêng đầu ra chiều băn khoăn. C̣n như khách đề nghị
mướn nhà trên bến để ở th́, nếu là con gái chưa chồng, thường thường
nàng sẽ vui vẻ nhận lời.
-Em bằng
ḷng làm vợ anh miễn là thời gian ăn ở với nhau không lâu. Độ nửa
năm hoặc một năm là cùng.
Lúc khách
vội vă đóng hành lư đón con thuyền tảng sáng để lên đường, người con
gái phụ giúp chàng thu xếp, bảo:
-Này anh!
Viết hộ em bức thư có được không?
-Thư hở ?
Sao lại viết vào lúc này ?
-V́ bây giờ
em đâu c̣n là vợ anh nữa! Cho nên có viết đă sao! Khi anh ở đây lúc
nào em cũng chẳng ở bên anh là ǵ! Em chưa hề làm ǵ, nghĩ ǵ quấy
cả. Thế nhưng giờ đây em đâu c̣n là vợ anh, phải không nào?
-Ừ nhỉ! Ra
là thế!
Nói xong,
khách thảo hộ nàng lá thư để gửi cho một người đàn ông. H́nh như
người đó từng sống chung với nàng khoảng nửa tháng trời trong quán
trọ này.
-Liệu mai
sau em có viết thư gửi cho anh không đấy? Vào một buổi sáng khi
người đàn ông nào đó cũng sửa soạn lên đường như anh hôm nay. Lúc mà
em không c̣n là vợ của anh ta nữa?
(Dịch ngày
11/05/2008)
Xem tiếp : [ 6.
Cám ơn ] |