TRUYỆN NI ĐỀ

(Nidai, 1925) 

Nguyên tác: Akutagawa Ryunosuke

 

Dịch: Nguyễn Nam Trân

 

Résultat d’images pour buddha beggar

 

Thành Xá Vệ là chốn kinh đô, dân cư vốn đông đúc. Thế nhưng, so sánh với dân số sống ở đó, diện tích của thành lại tương đối hẹp, nên mới sinh ra việc thiếu thốn cầu tiêu nhà xí. Hầu như người sống bên trong đều theo qui định là ra ngoài thành tiểu tiện hay đại tiện. Duy  hàng giáo phẩm Bà La Môn hay giới quí tộc vũ sĩ như giai cấp Sát Đế Lợi có thể dùng các vật dụng riêng tư như bô chậu (benki), nên đặc biệt không phải khổ tâm khi phải giải quyết nhu cầu. Dù vậy vấn đề vẫn đặt ra là làm cách nào để vứt hay đổ đống phân và nước tiểu ấy đi. Những kẻ phụ trách công việc này ở trong thành có tên là “người đổ phân”.

Ni Đề, với mái tóc bắt đầu ngả sàng màu vàng, là một trong những người hốt phân, đổ thùng. V́ lẽ đó, ông được xem là nghèo khổ vào bậc nhất trong thành Xá Vệ này và cũng kém duyên phận nhất trước việc giữ sao cho ḷng  ḿnh thanh tĩnh.

Một hôm, vào buổi xế trưa, Ni Đề như mọi ngày đang đi khắp mọi nhà, thu góp phân và nước tiểu vào trong một cái thạp sành rồi gánh nó trên lưng rồi dấn bước trên những con đường cực hẹp hai bên mọc đầy hàng quán. Đang đi, bỗng nhiên hiện ra trước mắt ông là bóng một sa môn tay ôm b́nh bát đi khất thực. Vừa thoáng thấy vị sa môn này, Ni Đề đă biết ḿnh sắp gặp gỡ một nhân vật cực kỳ hiếm có. Nếu nh́n sơ qua, h́nh dáng của sa môn không có ǵ khác người thường thế nhưng với vệt phấn trắng chấm giữa hai hàng mi và đôi tṛng mắt xanh lam th́ đích thị ngài phải là Thích Ca Như Lai ở Kỳ Viên Tinh Xá  chứ không ai khác.

Dĩ nhiên Đức Thích Ca Như Lai là vị giáo chủ của Tam Giới Lục Đạo , Thập Phương Tối Thắng, Quang Minh Vô Ngại, có năng lực dẫn đạo một cách b́nh đẳng ức ức chúng sinh. Tuy vậy, Ni Đề đâu phải là người hiểu được những chuyện cao siêu đó. Ông có biết là nhà vua Bà Tư Nặc của nước Xá Vệ này, mỗi khi diện kiến Như Lai đều rạp ḿnh cúi lạy, như kẻ giữ phận thần tử. Nhưng ngoài ra, ông c̣n biết thêm rằng một người danh tiếng như vị trưởng giả Cấp Cô Độc, khi xây dựng Kỳ Viên Tinh Xá cho ngài, đă trải hoàng kim đầy mặt đất để mua lại khu vườn đẹp đẽ ấy từ tay Kỳ Đà Đồng Tử [1] Đang gánh thạp sành đựng phân trên lưng mà gặp phải một người cao quí như Như Lai, Ni Đề cảm thấy hết sức hổ thẹn. Vạn nhất có thể sinh ra chuyện thất lễ, cho nên ông ta lật đật kiếm một con đường khác và rẽ vào. 

Thế nhưng trước đó Như Lai đă thấy được Ni Đề. Không chỉ chừng đó, ngài c̣n biết cái ǵ là động cơ khiến Nhi Đề rẽ qua đường khác. Dĩ nhiên, biết được động cơ gây nên hành động đó, Như Lai chỉ tủm tỉm cười. Nụ cười tuy nhẹ nhàng nhưng không thể nói là một nụ cười đơn thuần cho được. Nụ cười này chỉ thể hiện tấm ḷng thương xót bao la như trời biển trước sự vô tri ngu muội của chúng sinh bởi v́ nó cũng đă làm ứa một ngấn lệ từ đôi mắt trong xanh của ngài. Lúc ấy, tấm ḷng đại từ đại bi của Như Lai đă phát huy được sức thần thông b́nh sinh cũng như ḷng quyết tâm thu nhận lăo già gánh phân này làm một trong những đệ tử mới của ḿnh.

Con đường Ni Đề vừa mới quặt vào lại là một ḷng phố hẹp tựa như con đường hồi nảy. Ông bèn quay lại đằng sau để xác nhận là không có bóng Như Lai đi theo rồi lúc đó mới dám cất lên một tiếng thở phào. Như Lai vốn là một vị vương tử của nước Ma Già Đà, chư đệ tử của ngài nói chung đều thuộc những giai cấp cao sang. Một kẻ chất chứa bao nhiêu tội và nghiệp (zaigô) như Ni Đề th́, nếu không có lư do nào đặc biệt, sẽ phải làm sao để tránh tiếp cận họ .May quá, giờ đây thấy ḿnh đă che mắt được Như Lai,  Ni Đề có thể dừng bước mà ḷng nhẹ nhơm. Thế nhưng, không hiểu từ lúc nào, ông lại thấy bóng dáng Như Lai với nụ cười nhân hậu tỏa sáng trên khuôn mặt, đang lững thững đi về hướng ông.

Ni Đề không ngại việc ḿnh đang vác trên lưng một thạp phân nặng, lại t́m một con đường khác để rẽ vào lần nữa. Ông không thể hiểu tại sao Như Lai lại có thể xuất hiện trước mắt minh. Ông cứ ngỡ Như Lai v́ muốn về Kỳ Viên Tinh Xá cho chóng vánh nên đă lấy một con đường tắt nào đó mà  đi mất rồi. Phần ông th́ vừa mới tiếp cận, chỉ cách kim thân của ngài một quảng ngắn và bấy nhiêu thôi đă đủ cho ông hạnh phúc. Thế nhưng, trong khi suy nghĩ như vậy, th́ ngạc nhiên làm sao, ông thấy Như Lai lại lù lù trước mặt và tiến về hướng ḿnh.

Rẽ vào đường khác thêm một lần thứ ba, Ni Đề vẫn thấy Như Lai lừng lửng tiến tới..

Rẽ thêm một lần thứ tư, Như Lai vẫn sừng sửng ở đó như một sư tử vương.

Rẽ lần thứ năm vào một ngơ khác cũng vậy .... rồi cả đến lần thứ bảy trong một con đường chật hẹp. Bảy lần rẽ đi lối khác, bảy lần ông đều gặp Như Lai đang bước về phía ḿnh. Con đường thứ bảy lại là một ngơ cụt (fukuromichi) khiến ông hết đường tiến thoái. Thấy vẻ bối rối của ông, Như Lai bèn ngừng ngay giữa lối đi, từ tốn vẫy gọi. Ngài ch́a ra “những ngón tay dài và thanh tú, với những cái móng màu đồng đỏ và bàn tay tựa một búp sen” như muốn bảo ông “Chớ sợ!”. Tuy vậy, Ni Đề càng thêm kinh hăi và rốt cuộc đă tuột tay làm rơi cả cái thạp sánh.

-Tiện nhân thành thật xin lỗi ngài nhưng cảm phiền ngài hăy bước qua bằng lối này.

Không biết xử trí làm sao, Ni Đề bèn qú gối ngay giữa băi phân và vũng nước tiểu, van lạy Như Lai. Thế nhưng Như Lai vẫn với dáng dấp uy nghiêm và một nụ cười nhẹ trên môi, lẳng lặng nh́n xuống ông và nói:

-Này Ni Đề, ngươi có muốn xuất gia như ta không?

Khi nghe tiếng nói sang sảng như lôi âm từ miệng Như Lai, Ni Đề không c̣n biết làm cách nào hơn là chấp hai tay và nh́n lên ngài:

-Tiện nhân chỉ là một kẻ nghèo hèn, làm sao có thể gia nhập vào đoàn đệ tử của ngài được?

-Không, không đâu. Phật pháp không hề phân biệt quí tiện. Cho dù có một ngọn lửa nào đó cháy bừng lên và thiêu rụi tất cả mọi sự tốt xấu trên đời th́ nguyên tắc ấy vẫn bất di bất dịch.

Thế rồi ....thế rồi .....kể từ đó, những bài kệ  như thế của Như Lai đă được chép lại thành kinh văn lưu truyền cho hậu thế.

Chưa đến nửa tháng sau, khi trưởng giả Cấp Cô Độc đi trên con đường ẩn trong những lùm  tre và bụi chuối dẫn vào Kỳ Viên Tinh Xá, ông đă gặp Ni Đề đang bước một ḿnh. Tuy vẻ bên ngoài của Ni Đề đă giống như mọi đệ tử nhà Phật nhưng ông vẫn không có vẻ ǵ khác với kẻ làm nghề gánh phân, đổ thùng ngày xưa. Duy mái tóc th́ đă cạo nhẵn từ lâu. Khi nh́n thấy trưởng giả, Ni Đề đă dừng lại bên đường và kính cẩn chấp tay.

-Này Ni Đề! Nhà ngươi là một kẻ hạnh phúc đấy nhé! Một khi đă được Đức Như Lai thu nhận làm đệ tử, ngươi sẽ vĩnh viễn thoát ra khỏi ṿng sinh tử và măi măi tiêu dao nơi cơi Ánh Sáng Thanh Tĩnh Đời Đời (Thường Tịch Quang Thổ).

Trước lời lẽ đó của vị trưởng giả, Ni Đề đă cung kính thưa rằng:

-Thưa trưởng giả, tiện nhân đă không làm việc ǵ gọi là xấu xa cả. Có điều là dù đă quẹo qua bất cứ ngơ ngách nào, con vẫn thấy Như Lai hiện ra trước mặt. Thế th́ phần lỗi thuộc về Như Lai đấy chứ ạ!

***

Nói là nói vậy nhưng theo kinh văn th́ Ni Đề vẫn một ḷng chuyên cần thính Pháp và sau đó đă đạt được sơ quả .

(Ngày 13 tháng 8 năm Taishô thứ 14 (Tây lịch 1925))

 

Dịch ngày 14/07/2024

 

Văn bản:

Akutagawa Ryunosuke, Nidai (Truyện Ni Đề) trích Tuyển tập Kappa , Gengaku Sanbo (Hà Đồng, Trang trại Huyền Hạc), bản bỏ túi (bunkobon) do Nxb Kadokawa ấn hành năm 1969, từ trang 68 đến 71. Nguyên tác Nhật ngữ. 

Bên lề tác phẩm:

Akutagawa hay dùng truyện xưa tích cũ để viết lại theo cái nh́n của ông nhưng không biết tiểu phẩm Truyện Ni Đề này ông đă lấy từ nguồn nào? Gần một trăm năm đă trôi qua kể từ khi ra đời (1925) nhưng nó vẫn là một câu truyện đáng cho chúng ta suy ngẫm.

Ni Đề là kẻ cùng đinh làm một cái nghề bẩn thỉu nhất không ai muốn làm. Thủa ấy, tư tưởng về một tôn giáo b́nh đẳng như Phật giáo hăy c̣n chưa được phổ biến trong một xă hội Bà La Môn có đến hàng ngàn giai cấp. Bản Thân Ni Đề lại không hề mơ ước thành Phật hay đúng hơn, ông c̣n sợ phải thành Phật. Tuy nhiên chính điều đó đă chứng tỏ ông mới thực sự là người có tâm Bồ tát và lọt vào tuệ nhăn của Như Lai.

 

[1] Tên mt v hoàng t giàu có.

 


* Nguyễn Nam Trân :

Một trong những bút hiệu của anh Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: dhdungjp@yahoo.com

.........................

® "Khi phát hành lại bài viết của trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com)
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com