|
|
THÁNH MẪU ÁO ĐEN (Koku’i seibo, 1920) Nguyên tác: Akutagawa Ryunosuke Dịch: Nguyễn Nam Trân
Hỡi Maria Đức Mẹ Đồng Trinh... Từ trong thung lũng đầy nước mắt này, chúng con xin ngài... Hăy cúi xuống nh́n chúng con với đôi mắt dịu đàng và đầy t́nh thương xót của Ngài (Kinh cầu nguyện của người Kirishitan))
-Món này th́ cậu nghĩ sao? Vừa đặt câu hỏi, anh Tashiro vừa đặt lên mặt bàn một vật thể tượng trưng cho Mẹ Maria-Quan Âm (Maria Kannon) và bảo tôi xem. Vật thể gọi là Mẹ Maria-Quan Âm này là cái mà tín đồ Thiên Chúa Giáo, trong thời kỳ đạo Thiên Chúa (Kirishitan) bị cấm đoán v́ chính quyền coi là tà giáo, vẫn dùng để thờ phượng thay cho h́nh ảnh Đức Mẹ Maria. Phần nhiều chúng là những bức tượng Quan Âm làm bằng sứ trắng. Thế nhưng pho tượng anh Tashiro đang cho tôi xem là một món đồ không giống chút nào so với những ǵ được trưng bày trong tủ kính các bảo tàng viện cũng như cất giữ nơi văn pḥng (cabinet) những nhà sưu tập tư nhân Trước tiên, ngoại trừ khuôn mặt, tất cả các bộ phận khác của pho tượng đứng (lập tượng) này đều được khắc vào gỗ mun (kokutan, ebony) và chiều cao chỉ có khoảng một shaku (0, 331 m). Chẳng những thế, xâu chuỗi để đeo thập tự giá ṿng quanh cần cổ cũng được nạm vàng và cẩn xa cừ hết sức tinh xảo. Ngoài ra, khuôn mặt được khắc lên ngà rất xinh đẹp, đó là chưa kể bờ môi pho tượng c̣n điểm thêm một chấm chu sa đỏ như san hô. Tôi khoanh tay, măi mê ngắm khuôn mặt xinh đẹp của vị Hắc Y Thánh Mẫu (Koku’i Seibo) mà không thốt nên lời. Tuy nhiên, trong khi đang ngắm nghía, tôi bỗng cảm thấy thần thái khuôn mặt khắc trên miếng ngà voi ấy có cái ǵ kỳ quái. Không hiểu ở chỗ nào đó, tôi thấy nó như đang diễn tả một tâm cảnh mơ hồ. Do đó, chỉ bảo là kỳ quái thôi ắt chưa đủ. Phải nói là, đối với tôi, khắp mọi chỗ trên khuôn mặt này đều đang phảng phất một nụ cười chế nhạo. -Cậu thấy nó ra sao nào? Anh Tashiro vừa mỉm cười nhưng là nụ cười đượm vẻ tự hào mà ta vẫn thấy nơi những nhà sưu tập, hết nh́n mặt tôi rồi lại nh́n vào bức tượng Mẹ Maria-Quan Âm trên bàn như để so sánh và đặt câu hỏi ấy thêm một lần nữa. -Đây đúng là một món đồ quí hiếm. Nhưng anh có thấy là thần thái trên khuôn mặt vẫn có cái ǵ làm ḿnh không được thoải mái hay không? -Có lẽ nó không thể hiện hết sự viên măn cần phải có nơi một quí tướng. Nếu đúng như anh nói th́ tôi xin thưa với anh rằng bức tượng Mẹ Maria-Quan Âm này c̣n kèm theo một “câu chuyện ly kỳ” lắm, anh ạ! -Cái ǵ mà anh gọi là “câu chuyện ly kỳ” vậy? Đang nh́n bức tượng, mắt tôi chợt hướng qua phía anh Tashiro. Mới thấy anh đang nghiêm trang đưa tay nâng bức tượng Maria-Quan Âm lên tầm cao một chút rồi tức thời đặt nó vào vị trí cũ. -Đây là pho tượng của một vị Thánh Mẫu thiếu may mắn. Thay v́ chuyển họa thành phúc, ngài đă đổi phúc thành họa đó, anh! -Trời đất! -Thế nhưng, đúng như vậy thật v́ trên thực tế, đó là cảnh ngộ chủ nhân bức tượng đă gặp phải. Anh Tashiro bèn gieo người xuống ghế, đầu óc như đắm ch́m vào trong suy nghĩ, đôi mắt trở nên u ẩn. Ở phía đối diện bên kia bàn, tôi cũng bắt chước anh, kiếm một chiếc ghế khác để ngồi.. -Thật thế không anh? Khi thân h́nh vừa đặt xuống ghế, tôi đă bày tỏ sự kinh ngạc của ḿnh qua câu hỏi đó. Anh Tashiro trước kia là đàn anh ở đại học, từng học trên lớp và tốt nghiệp trước tôi một, hai năm..Anh là một sinh viên khoa Luật, nổi tiếng thông minh học giỏi. Và theo chỗ tôi biết th́ ngày xưa anh không bao giờ tin vào mấy cái gọi là hiện tượng tâm linh. Một người có học thức, thông hiểu mọi trào lưu tưởng mới mẻ như Tashiro mà đă nói như thế th́ tôi sẽ không thể nào xếp cái mà anh gọi là “câu chuyện ly kỳ” kia vào loại thông tin hoang đường, vô căn cứ được! -Thật thế không anh! Trong khi tôi hỏi thêm lần nữa để nhấn mạnh mối hoài nghi th́ anh Tashiro đă đánh diêm và châm lửa vào ống vố anh đang hút. -Ôi giào! Thật hay không, chắc tôi đành để anh tự phán đoán chứ không cách nào khác. Tuy nhiên, những vật thể tượng trưng cho Mẹ Maria -Quan Âm đều đă tạo ra một bầu không khí bất ổn nào đó. Nếu anh không cho là nhàm chán th́ tôi xin phép kể anh nghe. *** Trước khi lọt vào tay tôi th́ bức tượng Mẹ Maria-Quan Âm này vốn là vật sở hữu của gia đ́nh Inami, một đại phú hào tỉnh Niigata. Dĩ nhiên, đối với họ, nó không phải là một món đồ cổ ngoạn nhưng là một vị thần tà giáo mà họ thường cầu khẩn để mang lại phúc lộc cho cả nhà. Người tộc trưởng của gia đ́nh Inami kia vốn cũng học Luật và là một người bạn đồng khóa ở ban cử nhân với tôi. Anh là một nhà tư sản giao du rộng răi trong giới kinh doanh lẫn ngân hàng. V́ quen biết như thế nên một hai lần, tôi có chạy một ít công việc giúp anh. Có lẽ muốn trả lễ hay sao nên anh Inami, vào một năm nào đó, nhân có dịp lên thủ đô, đă biếu tôi vật gia bảo truyền đời tức bức tượng Mẹ Maria-Quan Âm này. Đó cũng là lúc tôi được nghe từ miệng anh ấy cái mà tôi gọi là “câu chuyện ly kỳ”. Dĩ nhiên anh ấy không hề tin vào tính cách lạ lùng của câu truyện. Anh chỉ kể cho tôi những ǵ anh đă được nghe từ mẹ anh và giảng cho tôi nghe cái mà anh gọi là cái cơ duyên tiền định của gia đ́nh anh đối với pho tượng Thánh Mẫu đó. Chuyện bắt đầu vào mùa thu năm bà mẹ của anh Inami mới mười hay mười một tuổi. Nếu nói theo niên đại th́ có lẽ nhằm năm cuối của niên hiệu Gia Vĩnh (Kaei, 1855), lúc đoàn chiến thuyền bọc thép (Kurobune) của người Mỹ vào khuấy rối ở cửa biển Uraga. Cậu Mosaku (Mậu Tác) tên người em trai của mẹ anh, lúc ấy mới vừa tám tuổi, đang bị lên ban sưởi (hashika, measles). Người mẹ của anh Inami tên là O-ei (cô Vinh). Cha mẹ cả hai v́ bệnh tật nên đă nối gót nhau qua đời vào năm trước. Từ ấy, chỉ có hai chị em sống hẩm hiu với nhau dưới sự đùm bọc của bà nội tuổi đă quá bảy mươi. Do đó mà khi Mosaku mang trọng bệnh vào thân, khỏi phải nói là bà nội của hai chị em – tức bà cố của anh Inami bây giờ - và là một người đă xuống tóc ẩn cư - phải lo lắng trăm đường. Thế nhưng, dù các y sư cứu chữa tận t́nh, bệnh của Mosaku mỗi ngày một xấu. Chưa được một tuần mà bệnh đă trở nặng tới mức là không ai đoán biết cậu sẽ tắt hơi vào hôm nay hay ngày mai. Thế rồi, một đêm, bà nội của hai chị em đă đột nhiên bước vào gian pḥng O-ei đang ngủ say sưa. Dù cô bé c̣n đang ngái ngũ, bà đă vực dậy, một tay ḿnh cẩn thận thay quần áo cho cháu. O-ei vẫn bàng hoàng, ngỡ ḿnh c̣n đang nằm mộng nhưng bà nội cô đă kéo tay bắt dậy, dắt ra ngoài hành lang lúc ấy vắng tanh và họ chỉ thấy đường nhờ một chút ánh sáng lờ mờ. Sau đó bà đă đưa O-ei vào một cái nhà kho vách đất (dozô) mà b́nh thường ngay giữa ban ngày cũng chẳng có ma nào lai văng, Sâu vào bên trong cái nhà kho ấy là chỗ từ ngày xưa vẫn là nơi họ thờ Thần Inari để trị Hỏa, có đặt một khám thờ làm bằng gỗ trắng. Bà nội cô bèn móc từ giải lưng ra một chùm ch́a khóa rồi mở cánh cửa khám thờ ấy. Giờ đây, nhờ chút ánh sáng tù mù, họ thấy đằng sau một bức màn gấm cũ kỹ dùng để che chắn là một pho tượng thần đứng trang nghiêm. Không có ǵ phải ngạc nhiên, đây chính là pho tượng Mẹ Maria-Quan Âm vừa được nhắc tới. Khi O-ei bắt gặp bức tượng đó, cô đă hoảng sợ khi thấy ḿnh đang ở trong một căn nhà kho ngay giữa đêm hôm, vắng vẻ đến độ không có cả một tiếng dế kêu. Cô bất chợt bấu chặt lấy đầu gối của bà nội và bắt đầu thút thít khóc. Thế nhưng, bà nội của cô hôm nay khác với mọi ngày, đă tỏ ra không hề dao động trước tiếng khóc của đứa cháu gái. Bà ngồi ngay ngắn trước cái khám thờ có đặt tượng Mẹ Maria-Quan Âm, cung kính làm dấu thánh giá trên trán và bắt đầu rầm ŕ những lời khấn nguyện mà O-ei không sao hiểu được ư nghĩa. Sau khi đă tiếp tục khấn khứa như thế hơn mười phút, bà lặng lẽ xốc đứa cháu gái lên, đặt ngồi bên cạnh ḿnh và ra sức vỗ về để xoa dịu nỗi sợ hăi của nó. Thế rồi, lần này, trước pho tượng Mẹ Maria-Quan Âm bằng gỗ mun đó, bà đă bắt đầu đọc một lời khấn khác mà lần này O-ei có thể hiểu được. Nội dung lời ấy như sau: “Kính lạy Maria Đức Mẹ Đồng Trinh, hiện nay nhân vật duy nhất mà chúng con có thể trông cậy giữa cơi đời này là đứa cháu trai tên Mosaku, năm nay mới tám tuổi. Tuy nhiên đứa bé con đem được tới đây chỉ là O-ei, chị của nó. Như Mẹ đă thấy, O-ei vẫn c̣n chưa đến tuổi kết hôn nên nhà con chưa có rể. Nếu như mai đây Mosaku có mệnh hệ ǵ th́ gia tộc Inami chúng con sẽ phải tuyệt tự. Xin Mẹ đừng để cho tai họa ấy giáng xuống đầu chúng con. Xin Mẹ hăy bảo vệ tính mạng của Mosaku. Nếu như ḷng tin kính của con vẫn chưa đủ để ngăn ngừa việc đó, cúi xin Mẹ hăy duy tŕ tính mạng cho cháu ít nhất trong lúc con c̣n sống. Con cũng đă có tuổi, ngày trao gửi linh hồn (Anima) trong tay Thiên Chúa (Deus) chắc không c̣n bao lâu. Thế nhưng, cho đến ngày đó, ngay cả với O-ei nữa, xin Mẹ hăy giữ cho các cháu của con thoát khỏi mọi tai ương bất trắc, đến khi chúng đủ lớn khôn. Xin Mẹ hăy rũ ḷng thương xót, xin đừng để lưỡi kiếm của thiên sứ (Anjio) đụng vào thân thể Mosaku và cướp nó đi trước khi con nhắm mắt.” Bà nội anh đă cúi rạp cái đầu với mái tóc đă cắt ngắn và nhiệt t́nh khấn khứa . Thế rồi sau khi bà vừa chấm dứt th́ trước đôi mắt đầy vẻ sợ hăi của ḿnh, cô bé O-ei, có lẽ v́ thần hồn nát tính, đă thấy pho tượng Mẹ Maria-Quan Âm đang phác một nụ cười thật nhẹ nhàng. Tất nhiên O-ei đă cất lên một tiếng kêu nhỏ bày tỏ sự kinh ngạc-và lại bấu tay vào đùi của bà nội cô. Thế nhưng bà cụ th́ chỉ tỏ ra thỏa măn và đưa tay vuốt lấy tấm lưng đứa cháu gái: -Nào, chúng ta đi về thôi. May mắn quá, Như thế là Đức Mẹ ngài đă nghe cho lời cầu xin của bà nội mầy rồi đấy, con ạ. Và theo lời kể của O-ei th́, bà của cô đă lập đi lập lại nhiều lần như vậy. Thể rồi, ngay ngày hôm sau, không biết có phải v́ lời cầu xin của bà nội cô đă được chấp thuận hay không mà thấy Mosaku bớt sốt so với bữa trước. Cho đến bây giờ, cậu giống như một kẻ ngủ vùi không biết trời trăng th́ nay đă dần dần tỉnh táo. Nh́n dung mạo của cháu, bà cụ đă vui mừng đến độ không thốt nên lời. Theo lời mẹ anh Inami th́ khuôn mặt vừa cười vừa để rơi lả chả những giọt nước mắt của người bà lúc đó là cái ḿnh đến giờ vẫn c̣n chưa quên. Khi nh́n đứa cháu đang dần dần hồi phục và có thể nằm ngủ một cách êm đềm, có lẽ bà cũng muốn có cơ hội nghỉ ngơi đôi chút sau những đêm thức trắng liên tục để theo dơi bệnh t́nh của nó. Bà bèn trải một chỗ nằm ở pḥng bên cạnh và lâu lắm rồi mới được nằm lăn ra ngủ như thế. Trong khi đó, O-ei ngồi cạnh đầu nằm của bà và chơi tṛ búng (ohajiki) . Trông h́nh dáng của bà già đă nghỉ hưu này, mới thấy bà phải kiệt lực lắm v́ vừa nằm xuống là đă ngủ say như chết. Tuy vậy, khoảng một tiếng đồng hồ sau, đă thấy bà trung niên giúp việc trong nhà và chăm sóc Mosaku đẩy cánh cửa vào căn pḥng nhỏ của hai bà cháu và nói với một giọng hớt hăi. -Cô chủ ơi. Cô có thể nào gọi cụ dậy cho tôi không? O-ei v́ c̣n trẻ dại nên vừa nghe xong đă đến cạnh bà nội, hai ba lần nắm lấy ông tay áo ngủ (kaimaki) của bà và gọi giật lại: -Bà ơi! Bà ơi! Thường ngày chỉ cần gọi như thế là bà nội cô đă ngồi dựng lên ngay không hiểu v́ sao hôm đó, cô hoàn toàn không nghe tiếng trả lời và cũng chẳng thấy bà có phản ứng. Trong khi đó, bà giúp việc v́ thấy bất thường nên đă từ gian pḥng của người bệnh bước vào trong. Sau khi nh́n gương mặt của cụ già, bà ta bỗng hoảng hốt như đang lên cơn điên, áp người vào sát bên cạnh và giật lấy tay áo ngủ của bà cụ hai ba bận rồi bắt đầu mếu máo:”Cụ ơi! Cụ ơi là cụ!”. Thế nhưng chỉ thấy đôi mắt với một quầng tím nhạt bao quanh dường như đă đứng im và cơ thể của bà cụ không c̣n động đậy nữa. Chẳng bao lâu, lại có một bà giúp việc thứ hai trong nhà đến nơi, hộc tốc kéo cánh cửa giấy để bước vào. Bà ấy cũng thất sắc: “Cụ ơi! Cậu chủ nhà ta....!”. O-ei nghe rơ ràng bên tai là bà này đang cố gắng thông báo cho họ là bệnh t́nh của Mosaku cũng đột biến. Thế nhưng bà cụ vẫn nằm trơ trơ ra đó, đôi mắt nhắm nghiền, không c̣n nghe cả tiếng nấc nghẹn và tiếng sụt sùi của người giúp việc thứ nhất đang úp mặt bên gối ḿnh. C̣n như Mosaku th́ cậu đă trút hơi thở cuối cùng sau bà nội chỉ độ mười phút. Đúng như lời giao ước của Mẹ Maria-Quan Âm, trong lúc bà nội cậu chưa chết th́ tính mệnh của Mosaku hăy c̣n được bảo toàn. *** Anh Tashiro vừa chấm dứt câu chuyện, đă ngước đôi mắt u ẩn lên và đăm chiêu ngắm khuôn mặt tôi: -Sao, anh thấy thế nào? Anh có nghĩ rằng “câu chuyện ly kỳ” này là có thực hay không? Tôi do dự: -Ái chà...nhưng mà....biết nói sao đây nhỉ? Anh Tashiro giữ im lặng một lúc. Thế nhưng rồi anh đă cũng châm lửa thêm lần nữa vào cái ống vố khói đă tắt ngấm rồi nói với tôi: -Tôi nghĩ là dám lắm. Chỉ có mỗi nghi vấn là không biết việc đó đến từ pho tượng Thánh Mẫu của gia đ́nh Inami hay không thôi,...Bởi v́ chắc anh chưa đọc đến lời minh văn ghi trên cái đế của bức tượng Mẹ Maria-Quan Âm phải không? Đây, anh xem hàng chữ khắc theo hàng ngang này đi! “Desine Fata Deum Lecti Sperare Precando” (Chớ trông mong những lời cầu xin của các ngươi có thể làm thay đổi định mệnh đă an bài!). Tôi chợt đưa mắt nh́n pho tượng Mẹ Maria-Quan Âm vốn bảo cho biết “định mệnh con người là cái nằm ngay ở bản thân” như một món đồ đem đến điềm gỡ . Trong khi đó, vị Thánh Mẫu vẫn thu h́nh trong tấm áo choàng màu gỗ mun, khuôn mặt xinh đẹp khắc trên ngà voi của Ngài c̣n phảng phất một nụ cười chế nhạo đầy ác ư và thờ ơ cho đến muôn đời.
Dịch ngày 16/7/2024
Văn bản: Akutagawa Ryunosuke, Koku’i Seibo (Hắc Y Thánh Mẫu) trích Tuyển tập Toshishun, Nankin no Kito (Cậu Đỗ Tử Xuân, Chúa Ki-Tô ở Nam Kinh), bản bỏ túi (bunkobon) do Nxb Kadokawa ấn hành lần đầu năm 1968, từ trang 23 đến 30. Nguyên tác Nhật ngữ.
Bên lề tác phẩm: Có lẽ phải đến một phần tư của trên 300 tác phẩm của Akutagawa Ryunosuke lấy cảm hứng từ đạo Công giáo, nhất là phần liên quan đến thời kỳ tôn giáo này được truyền bá đến Nhật Bản. Ông bao giờ cũng tỏ ra thành tâm khi khai triển chủ đề này nhưng cũng phải nói thêm rằng, ông chỉ dùng bối cảnh tôn giáo để quan sát nội tâm con người, đối tượng mọi phân tích của ông. Ông c̣n tỏ ra trung thành với bản sắc của ḿnh nên qua câu chuyện trên đây, độc giả sẽ nhận ra ngay hơi văn châm biếm và h́nh bóng chủ nghĩa hoài nghi của tác giả qua từng câu chữ.
* Nguyễn Nam Trân : Một trong những bút hiệu của anh Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: dhdungjp@yahoo.com ......................... ®
"Khi phát hành lại bài viết
của trang này cần phải có sự đồng
ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com) |