|
SANSHÔ, MỘT TRUYỆN BUÔN NGƯỜI
(Sanshô Dayuu, 1915)
Nguyên tác: Mori Ôgai
Dịch: Nguyễn Nam Trân

Từ truyện Mori Ôgai (1915) đến phim Mizoguchi Kenji (1954)
Dẫn nhập:
Đây là
một tác phẩm tiêu biểu của Mori Ôgai với bối cảnh lịch thời trung cổ
Nhật Bản. Nhà văn đă lấy cảm hứng từ một câu truyện kể có tính răn
đời (thuyết giáo về luật nhân quả) do những nhà “kể truyện dạo” (khẩu
tụng nghệ nhân) kể lại, có chép trong tuyển tập về thể loại này nhan
đề Sekkyôbushi Shôhon (Thuyết Kinh Tiết Chính Bản), in ra vào năm
Kanbun (Khoan Văn) thứ 7 (1667). Tuy Sanshô được viết biểu âm một
cách hoa mỹ bằng chữ Hán là Sơn Tiêu hay Sơn Trang nhưng để gọi
Sanjo = Tán Sở, ám chỉ đám cùng dân làm phu phen tạp dịch và được
phép khỏi đóng thuế. Về sau trong số người khốn khổ như bọn nô lệ đó
đă xuất hiện những nghệ nhân kể truyện rong. Sanshô Dayuu là người
kể truyện chính, một đầu lĩnh trong nghề. Tên Sanshô của nhân vật
trong truyện – người cai quản trang viên trên núi (sơn trang) – lại
mượn từ cái tên của nghệ nhân kể truyện rong ấy. Do đó, nó đă gieo
hoang mang vào đầu óc của độc giả, gây bối rối cho bao người dịch.
Các bản tiếng Anh thường dịch thành “Sanshô, the Intendant” hay “The
Intendant Sanshô”. Do đó tựa đề bằng tiếng Việt của chúng tôi cũng
chỉ có thể dịch thoát như trên. Điều này đến từ lối hành văn đa
nghĩa mà người Nhật có lẽ yêu chuộng hơn bất cứ dân tộc nào hết.
Cần nói
thêm là truyện này đă được đạo diễn Mizoguchi Kenji (1898-1956)
phóng tác và đưa lên màn bạc năm 1954, đoạt ngay Giải Gấu Bạc ở Đại
hội điện ảnh Venise. Thời trẻ khi c̣n ở Sài G̣n, vào đầu thập niên
1960, người dịch đă được xem bản phụ đề Việt ngữ của bộ phim ấy với
nhan đề là “Cay Đắng Mùi Đời”. Ngày nay, câu chuyện thương tâm này
có thể xem được miễn phí trên mạng.
Riêng về
Mizoguchi Kenji th́ ông được biết là một trong ba đạo diễn cự phách
của Nhật Bản bên cạnh Kurosawa Akira (1910-1998) và Ozu Yasujirô
(1903-1963) nếu không nói là nhà đạo diễn tiên phong và xuất sắc
nhất. Bộ phim Sanshô Dayuu đánh dấu giai đoạn cuối đời khi Mizoguchi
chịu nhiều ảnh hưởng của triết lư Phật giáo trong sáng tác.

Trên con đường xứ
Echigo
Trên con
đường xứ Echigo qua khỏi vùng Kasuga về hướng Imazu (1), một toán bộ
hành hiếm thấy đang bước đi. Bà mẹ là một phụ nữ mới ngoài 30 dắt
theo hai đứa con nhỏ. Cô chị tuổi độ 14 c̣n cậu em 12. Cùng đi với
họ có một nữ tỳ chừng 40. Thấy hai cô cậu chủ đă đuối sức, nữ tỳ mới
bảo: “Sắp đến nhà trọ rồi đó!” để khuyến khích họ bước tiếp.Trong
hai người th́ cô chị tuy đă phải lê chân mới tiến được về phía trước,
v́ cố gắng để mẹ và em không biết ḿnh đă mệt lả nên đôi khi làm ra
vẻ nhanh nhẹn. Nh́n bề ngoài có thể tưởng họ là một nhóm khách hành
hương đang đi lễ đền gần đâu đây nhưng khi để ư đến trang phục với
đầy đủ nón lá, gậy đi đường như thế, bất cứ ai cũng phải ngạc nhiên
và không khỏi chạnh ḷng thương cảm.
Đoạn đường
họ men theo hết cắt rồi lại nối bởi những ngôi nhà dân, cứ theo đó
họ tiếp tục đi. Tuy lắm cát và sỏi nhưng nhờ ánh nắng của một ngày
thu đẹp trời, con đường đă trở nên khô ráo, thêm có đất sét lẫn vào
nên giờ đây cứng lại, không làm cho khách bộ hành phải khổ sở như
khi cổ chân họ lún sâu trong cát ở những nơi gần biển. Lúc đó đoàn
người đang đi qua một xóm nhỏ, nơi có những mái tranh chụm đầu vào
nhau và vây quanh bằng một rừng sồi trong ánh nắng le lói của buổi
hoàng hôn.
-Này, cḥm
lá đỏ kia có đẹp không nào?
Người mẹ đi
đầu, đưa ngón tay chỉ trỏ và nói với các con.
Hai đứa bé
nh́n theo hướng tay mẹ nhưng không nói một lời nào. Chỉ có người nữ
tỳ cất tiếng: “Lá cây nhuộm đỏ như vậy th́ nếu buổi sáng buổi chiều
trời có trở lạnh, ḿnh cũng không có ǵ phải ngạc nhiên!”. Bỗng dưng
cô chị nh́n cậu em rồi nói:
-Mong sao
chóng đến nơi bố ở, có đúng không em?
-Chị ơi,
chưa đâu. Dễ ǵ đến ngay được, hở chị!
Cậu em có
vẻ hiểu biết t́nh h́nh nên trả lời như vậy.
Mẹ của hai
cô cậu giảng giải:
-Đúng như
con nói. Chúng ḿnh c̣n phải vượt qua bao nhiêu ngọn núi như chặng
đường vừa qua, phải lấy thuyền vượt qua sông qua biển mới đến được
nơi bố ở. Cho nên mỗi ngày phải cố sức mà đi, nếu không th́...
Cô chị vẫn
khăng khăng:
-Thế nhưng
chúng con cứ mong cho chóng đến nơi cơ mà!
Và đoàn
người lại tiếp tục dấn bước trong im lặng.
Chợt thấy
từ phía trước có một người đàn bà quảy một cái thùng gỗ không đi tới.
Có lẽ bà này làm nghề múc nước triều làm muối và vừa từ ngoài băi
biển trở về.
Thấy thế,
nữ tỳ mới cất tiếng gọi:
-Bà ơi bà!
Có biết chỗ nào quanh đây chịu cho trọ qua đêm không?
Người đàn
bà làm muối dừng chân, đưa mắt nh́n bốn thầy tṛ, rồi mới trả lời:
-Tôi nghiệp
chưa. Đến nơi đây mà lại gặp lúc trời sắp tối. Rất tiếc là ở vùng
này, không một nhà nào chịu chứa người trọ qua đêm cả.
Nữ tỳ mới
bảo:
-Thực không
bà? Cớ sao người vùng này lại thiếu thân thiện như thế nhỉ?
Hai đứa trẻ
thấy cuộc đối thoại có vẻ đang đến chỗ vướng mắc, mới đến đứng bên
cạnh người đàn bà làm muối. Cùng với nữ tỳ, cả ba người làm thành
một ṿng tṛn bao quanh bà ta.
Bà làm muối
bèn bảo:
-Không phải
như bà nghĩ đâu. Dân ở đây nhiều người sùng đạo và tốt bụng. Thế
nhưng việc họ không cho khách trọ là đúng với chỉ thị của quan trấn
thủ (2) và không ai dám trái. Đằng kia có niêm yết đấy.
Bà làm muối
vừa nói vừa chỉ về hướng con đường trước mặt:
-Này, kia
ḱa, từ đây cũng nh́n thấy. Đă có bảng yết thị treo ở đầu cầu. Trong
đó họ viết rất rơ ràng. Nói chung là mấy lúc sau này thường có bọn
ác ôn bắt cóc người đem đi bán lảng vảng quanh vùng. Có những nhà bị
buộc tội cho khách bộ hành ở trọ rồi cầm chân giữ rịt, không cho đi
đâu nữa. Trong vùng phải có đến bảy gia đ́nh dính dấp vào tội đó.
-Thế th́
nguy quá! Chúng tôi có mấy cô cậu nhỏ nên hôm nay khó ḷng đi xa hơn.
Bà có cách nào để giúp cho không?
-Ừ nhỉ! Nếu
đi theo con đường tôi thường qua lại để ra đến ngoài ruộng muối th́
khi các người đến nơi, chắc trời đă tối mất. Chỉ c̣n cách t́m một
chỗ đâu đây để ngủ bờ ngủ bụi. Theo chỗ tôi nghĩ, nhà ḿnh tá túc
dưới chân cầu đằng kia là tốt nhất. Chỗ đó có một vách đá sát bờ
sông, lại thấy dựng nhiều súc gỗ lớn. Những súc gỗ này từ thượng
nguồn đă theo nước lũ trôi về. Ban ngày, bọn con nít vẫn ra đó chơi
đùa bên dưới nhưng sâu vào trong lại có một chỗ nắng nôi không dọi
tới, tuy hơi tối nhưng nếu trú chân ở khoảng ấy chắc khỏi lo gió máy.
Nó nằm trên con đường mỗi ngày tôi vẫn đi ngang để đến nhà người chủ
ruộng muối trong khu rừng sồi gần ngay đây thôi. Đến tối, tôi sẽ
mang một ít rơm rạ tới cho.
Người mẹ
của hai đứa trẻ năy giờ đứng một ḿnh theo dơi câu chuyện nay tiến
lại gần người đàn bà làm muối và bảo:
-Chúng tôi
rất mừng v́ gặp được người có ḷng tốt như bà. Thôi để chúng tôi đến
đó qua đêm. Bà hăy cho chúng tôi xin ít rơm rạ nhé! Tất cả chỉ dùng
để trải ổ và đắp cho mấy đứa bé.
Người đàn
bà làm muối nhận lời rồi đi vào trong khu rừng sồi về nhà c̣n đoàn
bốn người chủ tớ th́ vội vă tiến lên phía cây cầu.
* * *
Đoàn người
đă đến bên thành một cây cầu bắc tạm qua một ḍng sông nước xiết.
Đúng như bà làm muối đă chỉ vẽ, nơi đây có một bảng yết thị cắm trên
cọc cao. Đó là chỉ thị của quan trấn thủ và nội dung không khác ǵ
lời của người đàn bà khi năy.
Nếu vùng
này có bọn mẹ ḿn lảng vảng, đáng lư ra chính quyền phải tảo thanh
mà bắt chúng mới phải. Không hiểu quan trấn thủ nghĩ thế nào lại đặt
ra điều lệ - tiếng rằng khuyến cáo khách bộ hành không nên dừng chân
– nhưng đă làm cho kẻ lỡ độ dường phải lâm vào cảnh khốn đốn. Giải
pháp như vậy quả là không đến nơi đến chốn. Thế nhưng vào thời xưa,
đối với mọi người th́ luật lệ là luật lệ. Bà mẹ của bọn trẻ chỉ c̣n
biết than văn cho số phận hẩm hiu của ḿnh khi đến một địa phương có
cái luật quái gở như vậy.
Ở đầu cầu
có lối đi dẫn xuống bờ sông cho người ta tắm giặt. Cả đoàn bèn theo
con đường ấy mà xuống dưới băi. Đúng như vậy, nơi đó có rất nhiều
súc gỗ tựa vào vách đá. Họ bèn luồn vào bên dưới những súc gỗ ấy.
Cậu con trai coi bộ thích thú, hăng hái chui vào trước tiên.
Khi đă vào
sâu bên trong, họ thấy có một nơi tựa cái hang. Trên mặt đất là
những phiến gỗ lớn được trải ra theo chiều ngang giống như mặt sàn.
Cậu con
trai đi đằng trước, leo lên cái mặt sàn kết bằng gỗ ấy rồi đi vào
một góc bên trong và gọi ra:
-Chị ơi.
Nhanh nhanh vào mà xem!
Cô chị thận
trọng bước đến cạnh đứa em trai.
Nữ tỳ vừa
trút cái bọc hành lư nặng khỏi đôi vai vừa bảo với họ:
-Ôi dào!
Hai cô cậu đợi tôi một chút nào.
Thế rồi bà
lấy ra từ trong đó một số quần áo để thay, bảo họ trải xuống mặt sàn
trong hốc làm chỗ ngồi cho mấy mẹ con.
Bà mẹ vừa
đặt người xuống th́ hai cô cậu đă bám lấy hai bên. Từ khi rời ngôi
nhà của họ ở quận Shinobu trong xứ Iwashiro (3) cho đến lúc này, ba
mẹ con nhiều khi đă phải ngủ lại ở các nơi mang tiếng là nhà cửa
nhưng c̣n tệ hơn cả chỗ trú chân dưới bóng những súc gỗ này. V́ vậy,
họ đă quen với sự thiếu tiện nghi và không cảm thấy khổ sở cho lắm.

Chỗ trú qua đêm dưới
chân cầu
Người nữ tỳ
không chỉ kéo ra từ cái túi vải một mớ quần áo thôi đâu. C̣n có cả
lương khô dành cho cuộc hành tŕnh. Bà đặt tất cả trước mặt ba mẹ
con và nói:
-Nơi đây
không thể nhóm được lửa v́ thấy lửa, kẻ gian có thể khám phá ra ḿnh.
Hay cô cho phép con đi đến nhà ông chủ ruộng muối kia xin nước nóng.
Nhân đó con cũng sẽ nhờ họ kiếm cho một ít rơm rạ.
Nói xong,
nữ tỳ lúi húi bước ra khỏi đó. Mấy đứa trẻ bắt đầu bày ít bánh cốm (okoshigome)
(4) và trái cây khô ra ăn một cách ngon lành.
Khoảng một
đổi sau th́ có tiếng chân người đi vào chỗ họ trú dưới mấy súc gỗ.
Bà mẹ cất tiếng hỏi “Vú Take đấy hở?” thế nhưng trong ḷng có hơi
nghi ngại bởi v́ nếu nữ tỳ đi măi vào tận khu rừng sồi th́ sao lại
về chóng thế. “Vú Take” là tên bà dùng để gọi người nữ tỳ.
Kẻ bước vào
là một gă đàn ông chỉ độ bốn mươi. Gân cốt hắn ta cứng cáp, bắp thịt
nổi lên cuồn cuộn như có thể đếm được từng cái một. Thân h́nh săn
chắc, khuôn mặt rắn rỏi (như mặt một h́nh nhân tạc lên ngà) với một
nụ cười đầy đặn, tay lại mang xâu chuỗi hạt. Cách đi đứng của hắn
giống như người đă quen thuộc với nơi chốn, xem nó như nhà ḿnh. Hắn
tiến sát đến chỗ mấy mẹ con đang trú ẩn rồi đặt mông ngồi xuống một
góc sàn củi bên cạnh họ.
Ba mẹ con
chỉ biết sửng sốt nh́n. Tuy vậy, họ thấy hắn không có vẻ muốn hăm
hại ḿnh nên không khiếp sợ cho lắm.
Gă đàn ông
nói như thế này:
-Tôi là
người chủ thuyền tên là Yamaoka Dayuu (5). Nhân v́ độ rày quanh vùng
có bọn mẹ ḿn lai văng nên quan địa phương đă ra lệnh cấm dân chúng
cho khách đi đường ngủ trọ. Thế nhưng coi bộ quan trên không đủ sức
bắt được bọn mẹ ḿn mà chỉ làm khổ thân khách bộ hành. V́ thế tôi
mới nẩy ra cái ư muốn làm phước. May mắn là tôi có một ngôi nhà khá
xa đường cái nên có thể chứa chấp những người lỡ độ đường - bất luận
là ai - một cách kín đáo. Chính vậy mà tôi thường hay đi ḷng ṿng
trong rừng hoặc dưới chân cầu xem có ai phải ngủ bờ ngủ bụi hay
không. Cho đến nay tôi đă giúp đỡ, đem về nhà rất nhiều người gặp
phải hoàn cảnh đó. Tôi thấy mấy cháu đây đang ăn bánh kẹo nhưng mấy
thức này dễ hư răng mà làm sao có thể no ḷng. Nhà tôi th́ không có
ǵ thịnh soạn để tiếp đăi nhưng cỡ cháo khoai (6) th́ cũng có đấy.
Vậy bà đây và các cháu đừng có ngại ngùng ǵ mà không về đằng tôi.
Gă đàn ông
không tỏ ra bức bách ǵ cả mà chỉ mời mọc nhẹ nhàng như một người
đang thủ thỉ.
Bà mẹ mấy
đứa trẻ chăm chỉ nghe anh ta nói và không khỏi cảm động khi thấy có
kẻ dám bất chấp luật lệ nhà nước để giúp người. Lúc đó bà mới bảo:
-Tôi không
biết nói ǵ để cảm tạ tấm ḷng quí hóa của ông. Thế nhưng việc không
chấp hành lệnh quan trên cấm cho khách lạ ngủ trọ như thế sẽ gây ra
sự rắc rối cho gia chủ và đó là điều làm tôi không yên tâm. Dù sao,
nếu ông giúp cho mấy đứa bé có bát cháo nóng và mái nhà ấm áp để
nghỉ ngơi th́ ơn ấy dù đến kiếp sau tôi vẫn xin ghi nhớ!
Gă đàn ông
tự xưng là Yamaoka Dayuu gật gù:
-Chao ôi!
Bà đây đúng là người hiểu biết. Nếu thế th́ tôi xin dẫn đường cho
nhà ḿnh đi ngay.
Nói xong,
hắn dợm đứng dậy.
Người mẹ
lại nói với giọng buồn thảm:
-Xin ông
hăy chờ cho một chút. Thấy ông muốn ra tay cứu giúp ba mẹ con, chúng
tôi rất đội ơn nhưng không biết nói ra điều sau đây th́ có làm phật
ư ông không. Số là tôi c̣n có thêm một người đi cùng nữa.
Yamaoka
Dayuu vểnh tai nghe rồi hỏi lại:
- Bà có
người tùy tùng à? Thế người ấy là đàn ông hay đàn bà vậy?
- Đó là
người đầy tớ gái tôi mang theo để chăm sóc các cháu. Hiện nó đang đi
xin nước nóng ở một chỗ từ phía đường cái đi ngược lên chừng ba hay
bốn chô (7) thôi. Chắc sắp về đến nơi!
Yamaoka vẫn
giữ vẻ b́nh thản:
-Tớ gái à?
Thế th́ bọn ḿnh chờ thôi.
Nhưng không
hiểu v́ sao, đằng sau khuôn mặt khó bề ḍ xét của hắn đă thấy ánh
lên một tia mừng rỡ.
* * *
Chốn này có
tên là băi biển Naoe no Ura. Mặt trời lúc đó hăy c̣n nấp sau rặng
núi Yoneyama. Trên mặt biển chỉ có một giải sương lam bàng bạc giăng
mắc.
Đám hành
khách đă được đưa lên thuyền. Người lái thuyền đang tháo giây neo.
Người lái chính là Yamaoka Dayuu, c̣n đám hành khách không ai khác
là bốn thầy tṛ lỡ độ đường đêm qua đă ngủ trọ nhà ông ta.
Bà mẹ và
hai đứa trẻ sau khi gặp chủ thuyền Yamaoka ở dưới chân cái cầu đặt
tạm đă chờ cho đến khi người tớ gái là bà Vú Take vác cái b́nh không
đi xin nước nóng trở về rồi tất cả đi theo ông lái đến nhà ngủ trọ.
Dù đi theo mọi người mà sự lo âu vẫn hiện ra trên nét mặt của Vú
Take. Yamaoka đưa cả bốn vào trong một căn nhà lá nằm giữa rừng tùng
ở phía nam con đường cái và mời họ cháo khoai. Thế xong hắn ta hỏi
thăm để xem họ định đi về hướng nào. Sau khi cho hai đứa trẻ đi ngủ,
dưới ánh đèn leo lét, người mẹ mới tŕnh bày đại khái cho chủ nhà
t́nh cảnh của mấy mẹ con.
Bà cho biết
quê quán của ḿnh là vùng Iwashiro. Bởi v́ người chồng đi xuống vùng
Tsukushi (8) măi chưa thấy về nên bà phải dắt hai đứa con đi t́m. Bà
cho biết Vú Take là người tớ gái đă đến chăm sóc con bà từ hồi cô
chị vừa mới ra đời. Nhân v́ không biết trông cậy vào ai nên trong
chuyến đi xa khó khăn khôn lường này, bà phải đem vú ấy theo cho có
bạn.
Tuy đến
được nơi đây nhưng c̣n đường về Tsukushi hăy c̣n xa tít, có thể nói
như cả bọn chỉ vừa mới bước chân ra khỏi nhà. Từ đây không hiểu ḿnh
sẽ phải lấy đường bộ hay đường thủy nữa. Nghĩ rằng chủ thuyền là
người đă đi đấy đi đó và biết nhiều về những vùng đất lạ, có thể chỉ
bảo cho ḿnh nên bà mẹ của hai đứa trẻ mới đem điều đó hỏi thăm ông
ta.
Yamaoka
Dayuu có thái độ của kẻ được hỏi về một chuyện mà ḿnh đă nằm ḷng,
không chút chần chờ khi trả lời rằng bà nên chọn đường thủy. Hắn bảo
nếu đi đường bộ th́ khi mới vào xứ Etchuu bên cạnh đă phải gặp ngay
nhiều chỗ hiểm trở “cha con mạnh ai nấy đi” (9), dưới chân mấy ghềnh
đá như dựng dứng, có những ngọn sóng thô bạo không ngừng bủa vào bờ.
Khách đi đường phải tạm trụ trong hốc núi chờ cho đến khi sóng kéo
ra xa mới t́m cách chạy cho nhanh qua những đoạn đường cực hẹp nằm
dưới chân ghềnh. Lúc đó không cha mẹ nào dám ngoảnh lại đằng sau để
trông chừng con ḿnh mà con cái cũng không thể giúp cho cha mẹ.
Những chỗ bên bờ biển gọi là “nan sở” đó vốn có địa h́nh như thế.
C̣n như khi đi đường núi, khách lại có cơ gặp những đoạn đường nguy
hiểm mà chỉ cần đạp phải một tảng đá mà gốc đă lung lay là có thể
rơi xuống vực sâu muôn trượng. Trên đường về các tỉnh miền Tây (Saikoku)
(10) những đoạn đường khó khăn như thế nhiều vô kể.
Ngược lại,
nếu dùng thuyền th́ sẽ an toàn. Gặp được người chèo thuyền có tay
nghề vững vàng, khách chỉ cần ngồi yên một chỗ là có thể xê dịch
được hàng trăm, hàng ngàn dặm. C̣n như chủ thuyền là hắn th́ tuy
không thể đi đến tận các tỉnh miền Tây nhưng vốn quen biết với các
tay lái ở các vùng khác. Cứ lên thuyền hắn mà đi, đến chỗ nào đó sẽ
được chuyển qua thuyền bạn đi tiếp th́ nhất định sẽ xuống được các
tỉnh miền Tây. Sáng mai này ḿnh lên đường ngay thôi, gă Yamaoka nói
với giọng tưng tửng như xem mọi chuyện đă quyết định xong.
Trời vừa
tang tảng sáng, Yamaoka Dayuu đă dựng bốn người dậy và hối thúc họ
ra khỏi nhà. Khi ấy, bà mẹ mấy đứa trẻ mới mở tay năi ra lấy tiền để
trả phí nhà trọ. Yamaoka bèn chận lại, cho biết hắn không lấy tiền
pḥng nhưng bảo nguyên cái tay năi quan trọng kia th́ hăy đưa hắn
giữ hộ cho khỏi mất và c̣n căn dặn rằng bất cứ những món đồ quí giá,
khi đến nhà trọ nên gửi chủ nhà trọ, c̣n khi đi thuyền đ̣ th́ phải
gửi cho chủ thuyền để họ giữ giùm.
Thấy anh ta
là người đầu tiên đă có ḷng tốt cho ḿnh ngủ nhờ, bà mẹ mấy đứa trẻ
cảm thấy ḿnh bị mắc trong thế kẹt của một kẻ chịu ơn. Có điều là
tuy anh ta đă bất chấp luật lệ nhà nước để cưu mang mẹ con bà nhưng
bà không tin tưởng đến độ nghe anh ta nói sao cứ phải theo vậy. Tuy
nhiên, Yamaoka đă lợi dụng thế kẹt ấy, hắn dùng lời lẽ để khéo léo
để ép uổng khiến cho bà mẹ khó ḷng chống đỡ. Việc thiếu tinh thần
đề kháng của bà có lẽ phát xuất từ một nỗi sợ hăi nào đó. Cá nhân bà
không nghĩ rằng ḿnh sợ ǵ người lái thuyền này nhưng trong ḷng, bà
cũng chẳng lấy điều đó làm chắc.
Trước t́nh
huống như vậy, bà mẹ không biết làm ǵ khác hơn là đành bước chân
xuống thuyền. Bọn trẻ con ngắm nh́n mặt biển lặng sóng đang trải dài
như tấm thảm xanh lơ, bước xuống thuyền mà ḷng nôn nao trước một
cảnh vật lạ mắt. Duy khuôn mặt của bà vú Take th́ kể từ đêm hôm qua
ở dưới chân cầu cho đến giờ đây khi đặt chân lên mạn thuyền, vẫn
không hề thay đổi nghĩa là luôn luôn biểu lộ một tâm trạng lo âu.
Yamaoka
Dayuu tháo dây neo, nhấn mạnh tay sào đưa thuyền rời bến. Chiếc
thuyền cḥng chành một chút rồi dần dần trôi xa bờ.
* * *
Yamaoka đưa
thuyền men theo bờ đi về hướng Nam. Hắn nhắm biên giới của vùng
Etchuu mà chèo tới. Chẳng mấy lúc sương mù tan đi và ánh mặt trời
chiếu rờ rỡ trên mặt sóng.
Dưới bóng
những ghềnh đá hoang vu không thấy một túp nhà dân, có một nơi sóng
đang liếm như muốn rửa sạch băi cát và đánh tấp vào đấy những mảng
rong biển màu xanh (miru) hay nâu (arame) (11). Hai chiếc thuyền đă
nằm đó đợi sẵn. Khi thấy Yamaoka, mấy tay lái bèn cất tiếng gọi hắn.
-Sao mầy?
Có không đấy?
Yamaoka đưa
bàn tay phải lên và gập ngón tay cái vào. Thế rồi, hắn lái thuyền về
hướng đó. Gập ngón tay cái là dấu hiệu cho biết có bốn người.
Trong bọn
chèo thuyền đằng trước mặt có một gă tên Miyazaki no Saburô v́ hắn
người vùng Miyazaki trong xứ Etchuu. Hắn mở nắm tay trái để ra dấu.
Tay phải là dấu hiệu về hàng hóa, c̣n tay trái là dấu hiệu về giá
tiền. Hắn muốn định giá 5 quan tiền cho món hàng.
Bây giờ đến
lượt một tên lái khác lên tiếng: “ Cố thêm một chút nữa đây này!”
Hắn đột nhiên duỗi mạnh khuỷu tay trái rồi x̣e rộng ḷng bàn tay,
sau đó chỉa ngón tay trỏ lên. Gă đàn ông này tên Jirô người đảo Sado
(12). Hắn muốn trả những 6 quan.
Miyazaki la
toáng lên:
-Đồ chọc
gậy bánh xe!
-Mày mới là
dân ăn hớt.
Sado cũng
chuẩn bị tư thế đối phó. Hai chiếc thuyền chao nghiêng, lườn đập vào
mặt nước.
Yamaoka
Dayuu lạnh lùng nh́n cuộc tranh chấp như muốn so sánh hơn thiệt:
-Thôi bay,
đừng giở vơ ra. Tao không bắt đứa nào trong bọn bay phải ra về tay
không đâu! Để chẳng có vị khách nào phải gặp cảnh khốn đốn, tao đề
nghị gửi mỗi đứa hai người. Chuyện tiền nong th́ sẽ tính sau và chia
theo giá cả.
Nói xong,
Yamaoka quay lại nh́n bốn người khách trong khoang và bảo:
-Này, từng
hai người một qua hai chiếc thuyền bên kia đi. Cả hai đều là thuyền
chở khách xuống miền Tây đấy! Nếu tất cả cùng lên chung một chiếc, e
nặng quá, thuyền bơi không xuể đâu.
Yamaoka nắm
tay chuyển họ sang thuyền khác. Hai đứa trẻ lên thuyền của Miyazaki
c̣n bà mẹ và Vú Take th́ lên thuyền của Sado. Trong lúc kéo tay
Yamaoka để chuyển giao người như thế th́ cả Miyazaki lẫn Sado đều đă
dúi vào tay hắn mấy xâu tiền.
Giữa khi Vú
Take giật giật tay áo chủ để hỏi: “C̣n cái tay năi nhà ḿnh gửi cho
họ th́ sao hở cô?” th́ Yamaoka đă nhanh nhẹn đẩy mái chèo đưa con
thuyền trống không ra xa.
-Tôi xin
kiếu từ quí vị ở đây. Phận sự chuyển giao của tôi như thế là đă xong
xuôi rồi đấy nhé. Chúc tất cả lên đường mạnh giỏi.
Tiếng mái
chèo khua nhanh vọng tới bên họ và chẳng mấy chốc, không c̣n thấy
bóng con thuyền của Yamaoka đâu nữa.
Bà mẹ mới
nói với Sado:
-Nhớ chèo
theo cùng một đường và đưa chúng tôi đến cùng một bến cho nhé!
Sado và
Miyazaki đưa mắt nh́n nhau làm hiệu rồi cả hai cất tiếng cười vang.
Xong, Sado mới bảo:
-Thuyền đưa
người là thuyền “hoằng thệ” c̣n chỗ đến đều là “bỉ ngạn”. Ông ḥa
thượng trên Liên Hoa Phong Tự từng dạy tôi như thế đấy. (13)
Sau đó, hai
phu trạo không nói ǵ thêm nữa và đẩy thuyền ra. Sado no Jirô th́
chèo lên phía Bắc, c̣n Miyazaki no Saburô chèo về hướng Nam. “Ôi
chao, ôi chao!” Bốn mẹ con chủ tớ la lên bai bải nhưng tiếng kêu của
họ càng lúc càng tách xa thôi.
Bà mẹ tiếc
thương như một kẻ mất hồn, choài tay khỏi mạn thuyền và đưa lên:
-Thôi biết
làm sao đây. Mẹ con ḿnh đành phải chia ly. Anju ơi, nhớ ǵn giữ cẩn
thận bức tượng Phật Địa Tạng để ngài phù hộ cho nhé. C̣n Zushiô, con
phải luôn luôn mang theo trên ḿnh thanh đoản đao, kỷ vật của cha
con. Và hai con bao giờ cũng phải ở cạnh nhau, các con nhé!
Anju là cô
chị, c̣n Zushiô là tên của cậu em.
Hai đứa trẻ
chỉ biết gào lên: “Mẹ ơi! Mẹ ơi” mà thôi.

Cảnh biệt ly xé ḷng
trên bến nước
Hai chiếc
thuyền từ từ tách ra hai ngả. Đằng sau lưng người mẹ, chỉ c̣n h́nh
ảnh hai đứa trẻ mồm há hốc như đôi chim non chờ mẹ mớm mồi chứ không
ai nghe thêm được một tiếng nào nữa.
Vú Take gọi
Sado no Jirô:
-Này bác
lái, bác lái ơi!
Thấy hắn ta
vẫn không thèm ngó ngàng, người nữ tỳ mới nắm lấy bàn chân chắc nịch
như một thân tùng đỏ của hắn:
-Này bác
lái! Thế này là thế nào? Mấy bác bắt chúng tôi phải xa nhau và đưa
cô cậu nhà tôi đi đâu vậy? Cô chủ của tôi cũng thế. Từ rày biết phải
nương cậy vào ai để sống đây? Xin bác hăy chèo rượt theo chiếc
thuyền ấy cho tôi. Bác để phúc đức lại cho con cháu chứ!.
-Câm mồm đi
mụ!
Sado lấy
chân đá ngược một cái làm Vú Take ngă sóng soài giữa khoang, mái tóc
rối tung ngáng vào mạn thuyền.
Vú Take lồm
chồm ngồi dậy:
-Thôi, đến
nước này th́...Cô ơi, tha lỗi cho con.
Không ngờ
vừa nói dứt lời, vú đă nhảy ùm xuống biển.
-Ối chà!
Gă lái
thuyền hét lên và đưa cánh tay ra ḥng chụp lại nhưng không c̣n kịp
nữa.
Bà mẹ tháo
đôi hài, đến trước mặt Sado, nói với hắn:
-Vật này
không đáng giá bao nhiêu nhưng là món lễ vật để cảm ơn ông đă giúp
đỡ chúng tôi. C̣n giờ th́ tôi cũng xin kiếu ông luôn.
Nói xong bà
đưa tay đặt lên mạn thuyền.
-Giỡn mặt
sao chớ!
Sado nắm
lấy tóc và giật bà ngă oạch.
-Ai cho
phép mày chết. Dại ǵ tao để mất đi một mặt hàng có giá.
Sado no
Jirô lấy sợi dây dùng để kéo lưới quấn chặt mấy ṿng quanh thân h́nh
bà mẹ. Bà bị trói ngă lăn ra một đống. Con thuyền cứ thế mà chèo măi,
chèo măi về hướng Bắc.
* * *
-Mẹ ơi, mẹ
ơi!
Hai chị em
cứ nức nở như thế. Con thuyền của Miyazaki no Saburô chở họ vẫn men
theo bờ để đi về phía Nam.
Miyazaki
mắng mấy đứa trẻ:
-Thôi đừng
gọi mẹ chúng mày nữa. Tôm cá dưới nước nó nghe chứ mụ ấy c̣n nghe ǵ
đâu. Bọn đàn bà có lẽ giờ đây đă được chở ra Awa no shima, nơi c̣n
xa hơn cả đảo Sado.
Cô chị Anju
và cậu em Zushiô ôm nhau mà khóc. Kể từ ngày rời quê hương và trong
suốt cuộc hành tŕnh, lúc nào mẹ chúng cũng ở bên cạnh. Chúng cứ ngỡ
sẽ tiếp tục được như thế nhưng nào ngờ giờ đây phải chịu cảnh chia
ly. Hai đứa không biết phải làm sao. Chỉ c̣n cách vùi nén nỗi buồn
thương xuống tận đáy ḷng nhưng chúng chưa h́nh dung ra cuộc chia ly
này sẽ thay đổi thân phận của hai chị em đến mức độ nào.
Giữa trưa,
Miyazaki đem bánh bột nếp (mochi) ra ăn. Hắn cũng phát cho Anju và
Zushiô mỗi đứa một chiếc. Hai đứa trẻ cầm miếng bánh trên tay nhưng
không ḷng dạ nào nuốt nổi. Hai cặp mắt lại nh́n nhau và khóc. Đến
đêm, nằm dưới tấm chiếu lác, Miyazaki phát cho, chúng vẫn khóc thút
thít cho đến lúc lăn ra ngủ mê man.
Cứ như thế,
hai đứa đă trải qua mấy ngày trời trên thuyền.Lư do là Miyazaki phải
đi ḷng ṿng. Hắn ghé nhiều bến ở các vùng Etchuu, Noto, Echizen và
Wakasa để rao bán bọn trẻ.
Tuy vậy,
nhân v́ chúng hăy c̣n quá trẻ và h́nh thù trông ốm yếu, không ai
chịu bỏ tiền mua. Cho dù đôi khi cũng có người đến hỏi nhưng v́ bất
đồng về giá cả nên việc không thành. Miyazaki bắt đầu trở nên bực
dọc, quay ra đánh đập bọn trẻ và quát tháo:” Chúng mầy lúc nào cũng
chỉ biết khóc!”.
Thuyền
Miyazaki đi ṿng vo măi, một ngày cập bến Yura trong xứ Tango. Ở địa
danh gọi là Ishiura, có một trang viên rất lớn. Ngoài cánh đồng, chủ
nhân trồng lúa gạo và lúa ḿ, trên núi làm nơi đi săn, ngoài biển
lại cho đánh cá. Đó c̣n là nơi nuôi tằm dệt vải, chế tạo các loại đồ
gốm, đồ kim loại hay đồ gỗ ... không thiếu một thứ ǵ. Tay phú hào
chủ nhân khu vực ấy tên là Sanshô Dayuu biết sử dụng những tay thợ
khéo mọi ngành nghề và nếu là nhân lực th́ bao nhiêu ông ta cũng thu
mua tất. Cho đến thời điểm này, khi nào không có khách chịu mua,
Miyazaki vẫn thường đem hàng họ của ḿnh đến bán cho Sanshô Dayuu.
Người đại
diện cho Sanshô ra ngoài bến để mua nô lệ (gọi là yakkogashira) đă
bỏ ra ngay 7 quan tiền để mua chị em Anju và Zushiô về.
-Khỏe ghê!
Tống khứ được hai con quỷ nhỏ, ḿnh cảm thấy nhẹ cả người!
Vừa nói,
Miyazaki no Saburô vừa cất món tiền vừa nhận được vào trong ngực áo.
Thế rồi hắn đi thẳng đến một quán rượu nằm ngay trên cầu tàu.
* * *
Trong ngôi
dinh thự rộng lớn với những hàng cột mỗi cái phải to hơn cả ôm, có
một gian đại sảnh nằm sâu vào bên trong. Một ḷ sưởi lớn, vuông vức
và đốt bằng than đă được nhóm lên. Phía bên kia ḷ có trải một chỗ
nằm bằng ba tấm đệm chồng lên nhau. Trên đó lăo Sanshô Dayuu – người
quản lănh trang viên này - đang chống tay tựa cằm. Hai cậu công tử
Jirô (Thứ lang) và Saburô (Tam lang) đứng hầu hai bên tả hữu như hai
con chó ngao (kỳ lân trên đền chùa). Nguyên lai Sanshô Dayuu có ba
người con trai. Người anh cả tức Tarô, năm mới 16 tuổi, đă chứng
kiến cảnh tượng cha ḿnh tự tay đóng con dấu sắt nung đỏ (yakiin)vào
mặt một nô lệ (yakko) toan đào tẩu nhưng bị bắt lại. Cậu ta lúc đó
chỉ nh́n trân trân hành động của người cha, không thốt lên một lời,
nhưng sau đó, cậu đă bỏ nhà ra đi và không c̣n ai biết tung tích nữa.
Mười chín năm trời đă trôi qua kể từ ngày ấy.

Sanshô Dayuu, lăo chủ
nô
Viên chức
phụ trách cai quản nô lệ dắt Anju và Zushiô tới trước mặt chủ. Thế
rồi hắn ra lệnh cho hai đứa trẻ cúi chào.
H́nh như
hai đứa không hiểu lời người cai quản nói nên chỉ đưa mắt thao láo
nh́n khuôn mặt của Sanshô. Năm nay Sanshô đă sáu mươi tuổi. Gương
mặt lăo ta đỏ như sơn son với một vầng trán rộng và cái cằm bạnh,
râu tóc đều ánh lên như bạc. Hai đứa trẻ không tỏ ra sợ hăi cho lắm,
chúng chỉ cảm thấy ngạc nhiên nên cứ nh́n chầm chập vào mặt chủ nhân.
Sanshô mới
bảo:
-Con nít
bọn bay mua được chỉ có chừng đó thôi à? Khác với những đứa mua về
trước đây, cái ngữ này không biết sẽ dùng được vào việc ǵ đây!
Dứt lời,
lăo bèn ra lệnh đem hai đứa trẻ đến gần để xem xét. Thấy chúng quá
xanh xao, gầy g̣ nên lăo mới nói: “Đến ta mà cũng không biết sẽ dùng
hai đứa này vào việc ǵ!”
Cậu ba
Saburô đang đứng bên cạnh bèn góp lời. Tuy cậu ta là con trai út
những tuổi đă ba mươi:
-Không đâu
bố ạ. Năy giờ con để ư th́ thấy khi bảo chúng lạy chào, chúng vẫn
chưa biết nghi lễ là ǵ. Khác với bọn con nít khác, chúng lại không
biết xưng tên họ. Tuy có vẻ ốm yếu nhưng gan ĺ, chịu đựng giỏi lắm
đấy. Về vụ cắt đặt công việc ban đầu th́ ḿnh có thể sai thằng con
trai kiếm củi, bắt đứa con gái quẩy nước muối là đủ.
Người quản
lư nô lệ lên tiếng:
-Đúng như
lời cậu ba dạy, đối với con, bọn nó cũng không chịu xưng tên.
Lăo Sanshô
cười ngạo nghễ:
-Chúng có
vẻ đần độn thật đấy. Thôi để ta đặt tên cho nhé. Này, gọi con chị là
Shinobugusa, c̣n thằng em là Wasuregusa. Shinobugusa mỗi ngày ba bận
phải ra ngoài biển quẩy nước mặn, c̣n thằng Wasuregusa th́ mỗi ngày
vào núi và phải đem về cho được ba gánh củi. V́ thân thể ốm yếu nên
mỗi gánh có vơi đi nữa, ta cũng tha cho..
Cậu ba
Saburô lại nói:
-Cụ nhân từ
đến thế là hết mức rồi. Này, quản lư, mau đưa chúng ra và cấp cho
dụng cụ làm việc đi thôi.
Người quản
lư đưa hai đứa trẻ đến căn nhà dành cho bọn nô lệ vừa mới mua về.
Anju được cấp cho thùng gỗ và gáo gỗ để múc nước, c̣n Zushiô th́
được trao cho giỏ đựng củi và liềm. Đứa nào cũng được cấp cho một
cái hộp để đựng cơm mang theo ăn trưa. Bọn nô lệ mới đến ở trong một
ngôi nhà biệt lập với nơi cư trú của lũ nô tỳ khác.
Khi người
quản lư nô lệ xong việc bước ra th́ chung quanh đó, trời đă nhá nhem
tối. Thế nhưng ngôi nhà của đám nô lệ không có lấy một ánh đèn.
* * *
Sáng hôm
sau trời hết sức lạnh. Tấm chăn phát cho tối hôm qua lại quá bẩn,
Zushiô phải đi kiếm mấy manh chiếu lác thường dùng để che mui thuyền
rồi hai chị em phủ nó lên người mà ngủ.
Đúng như
lời người quản lư căn dặn tối qua, Zushiô xách cái hộp xuống nhà bếp
lănh phần ăn sáng. Lúc ấy, trên mái nhà lợp tranh lấm đầy bùn đất,
sương đang rơi. Bếp là một gian pḥng rộng nền đất, trong đó, đông
đảo đám nô tỳ đă chực sẵn. Nam và nữ nhận thức ăn ở hai chỗ khác
nhau nhưng nhân v́ Zushiô muốn lấy cả phần cho chị và cho ḿnh nên
lúc đầu cậu có bị họ mắng. Khi hứa là ngày hôm sau, chi cậu sẽ đến
tự lấy phần ăn, cậu mới được cho phép lấy hai phần gồm có cháo đặc (katakayu)
và nước nóng (oyu) đựng trong những vật dụng bằng gỗ.
Hai chị em
vừa ăn sáng vừa bàn bạc với nhau. Chúng nghĩ rằng chuyện bất hạnh
xảy ra như thế này là do số phận an bài nhưng thay v́ chịu khuất
phục, cả hai cần phải giữ được ḷng can đảm. Thế rồi chị th́ ra mé
biển, em trai lên đường vào trong núi. Mỗi sáng hai đứa cùng đội
sương đi qua khỏi ba lớp cửa gỗ của khu trang viên của Sanshô Dayuu,
hết lớp thứ ba, thứ hai rồi đến thứ nhất, sau đó mới chia tay, kẻ rẽ
bên trái, người rẽ bên mặt nhưng vẫn thường quay lại nh́n theo dơi
bóng nhau.
Zushiô mỗi
ngày leo lên lưng núi Yura-ga-take, cách bến Ishiura khoảng một thôi
đường dốc về hướng Nam. Chỗ cậu chặt củi không xa chân núi là bao.
Đi qua khỏi vùng có mấy tảng đá lỗ chỗ vệt tím là đến một vạt đất
khá rộng và bằng phẳng. Nơi đó loại cây tạp nhạp mọc rất nhiều.
Zushiô đứng
giữa rừng cây gỗ tạp đưa mắt nh́n quanh. Thế nhưng cậu chưa bắt tay
vào việc v́ vẫn không biết cách đốn củi như thế nào. Lúc ấy mặt trời
buổi sáng đă làm tan loăng màn sương. Cậu ngồi trên đống lá rụng dày
như lớp đệm và suy nghĩ bâng quơ. Thời gian cứ thế trôi qua, măi một
lúc sau cậu mới định thần lại được. Tuy vậy, vừa chặt được hai ba
cành cây th́ ngón tay cậu đă bị thương. Zushiô lại ngồi bệt xuống
lớp lá rụng. Cậu nghĩ trong rừng mà lạnh lẽo thế này, huống chi chị
ḿnh ở trên băi biển phải chịu thêm những ngọn gió triều th́ c̣n
lạnh biết bao nhiêu. Nghĩ đến đó, nước mắt cậu rơi lả chả.
Khi mặt
trời đă lên khá cao và cũng đă chất đầy được một gánh củi, cậu mới
đeo trên vai xuống núi mà về. Trên đường, cậu gặp một người đốn củi
khác cất tiếng hỏi thăm:
-Em cũng là
người giúp việc (yakko) chỗ cụ Sanshô đấy ư? Mỗi ngày phải vác bao
nhiêu bó củi về tŕnh hả?”.
-Dạ, mỗi
ngày phải đem về ba gánh nhưng cháu hăy c̣n chưa quen việc.
Zushiô cứ
đúng như thế mà thành thực trả lời.
-Nếu mỗi
ngày bắt phải ba gánh th́ đến trưa xong được hai gánh là đă ổn. Đốn
củi th́ phải đốn như thế này này!
Ông tiều hạ
gánh của ḿnh xuống và trong một thoáng đă đốn giúp cậu ngay một
gánh đầy.
Tinh thần
Zushiô lúc ấy mới phấn chấn trở lại. Đến giữa trưa cậu đă xong gánh
thứ hai. Từ buổi trưa trở đi, cậu thêm được gánh thứ ba.
Cô chị Anju
của cậu phải men theo ḍng sông đi về hướng Bắc mới ra được băi biển.
Sau khi xuống đến chỗ múc nước triều, cô vẫn đứng tần ngần v́ không
biết cách múc ra sao. Cô nghĩ trong bụng là phải cố gắng mà thôi nên
mới lấy cái gáo gỗ ra và giữa khi chưa biết phải làm thế nào th́
sóng biển đă xô tới cuốn nó đi.
Một cô gái
đang múc bên cạnh đă nhanh tay chụp lại cái gáo và trả về cho cho.
Cô ấy mới bảo Anju thế này:
-Múc nước
triều không ai múc như em đâu. Để chị chỉ cho cách múc nhá. Nắm gáo
bằng tay phải và thùng bằng tay trái. Múc xong một gáo th́ phải đổ
ngay vào thùng.
Cô gái múc
nước bên cạnh có vẻ mến Anju v́ sự ngây thơ của đứa trẻ. Hai người
bèn lấy cơm trưa ra ăn, kể cho nhau nghe hoàn cảnh của ḿnh và kết
nghĩa chị em. Cô gái c̣n cho biết ḿnh tên là Kohagi người vùng Ise,
được người ta mua về từ bến Futami-ga- ura.
Mới ngày
đầu tiên mà nhờ có đàn chị chỉ vẻ cách thức, Anju đă múc được ba
thùng nước mặn đem về. Cậu em trai của cô cũng có người chỉ dẫn nên
đă xong phận sự ba gánh củi. Cậu đem từng gánh một về nộp và đến
chiều th́ mọi việc đều xong.
* * *
Chị múc
nước, em đốn củi, cuộc sống ngày ngày cứ thế trôi qua. Cô chị ra băi
biển th́ nhớ em, cậu em lên núi th́ nhớ chị, cùng đợi khi chiều
xuống để trở về ngôi nhà nhỏ. Mỗi lần cầm lấy tay nhau và nhắc đến
người cha đang ở dưới Tsukushi, người mẹ ngoài đảo Sado th́ chúng
chạnh ḷng thương cảm, nước mắt lại chan ḥa.
Được 10 hôm
như vậy đă đến lúc đám nô lệ mới phải rời khỏi ngôi nhà họ đang sống
chung và được chia làm hai toán nam (nô) và nữ (tỳ). Hai chị em thà
chết chứ không chịu rời nhau. Người quản lư nô lệ bèn lên tŕnh với
chủ. Dayuu mới phán:
-Muốn đùa à?
Phải tách nô ra nô, tỳ ra tỳ và bắt chúng nhóm nào ở theo nhóm nấy!
Khi người
quản lư định đi ra để chấp hành lệnh chủ th́ cậu hai Jirô đang đứng
cạnh bên đă gọi giật hắn lại và thưa với cha ḿnh:
-Bố dạy
phải tách bọn trẻ ra là đúng nhưng tụi nó thà chết chứ không chịu xa
nhau. Thái độ ấy là ngu ngốc nhưng chúng cũng dám làm liều lắm. Tuy
công việc múc nước, gánh củi không đáng là bao nhưng ḿnh cũng sẽ
tổn thất nhân lực. Cho phép con tính xem có cách nào hay hơn không.
-Con nói
cũng không sai. Ta ghét nhất là chuyện bị thiệt tḥi. Thôi, ta để
cho con tùy ư quyết định!
Nói xong
Sanshô Dayuu quay đi không bàn đến chuyện đó nữa.
Jirô bèn
cho dựng một cái lều con ở cánh cửa trong cùng cho hai chị em ở
chung.
Một buổi
chiều, như thói quen, hai chị em ngồi bên nhau bàn chuyện cha mẹ.
T́nh cờ Jirô đi ngang qua và nghe thấy. Jirô là người hay đi tuần
pḥng trang viên, hễ thấy nô tỳ nào mạnh mà hiếp yếu, căi vă hay
trộm cắp th́ điều tra và xử phạt.
Jirô bước
vào trong lều, nói với hai đứa trẻ:
-Tụi bay có
thương cha nhớ mẹ th́ cũng nên biết rằng Sado là một chỗ rất xa xôi
mà Tsukushi lại c̣n xa hơn nhiều. Trẻ con như tụi bay không thể nào
đi đến nơi đâu. Nếu muốn gặp lại cha mẹ th́ phải chịu khó chờ cho
đến khi khôn lớn.
Nói xong
cậu ta bước ra khỏi đó.
Bẵng đi một
dạo, vào một buổi chiều, hai đứa trẻ lại nói chuyện với nhau về cha
mẹ chúng. Lần này th́ cậu ba Saburô đi ngang nghe lóm được. Saburô
thích đi bắt những con chim đang ngủ (netori) cho nên thường cầm
theo cung đi ḷng ṿng xem xét các bụi cây trong trang viên.
Hai chị em
khi bàn chuyện cha mẹ chúng thường đưa ra giải pháp này giải pháp nọ.
V́ nôn nóng muốn gặp hai người nên chúng nghĩ ra đủ mọi phương cách,
chung nói cả những điều viễn vông như người đang mơ. Hôm ấy, cô chị
lên tiếng:
-Nếu chị em
ḿnh chưa đủ khôn lớn th́ đúng là không thể làm một chuyến đi xa để
gặp được ba mẹ. Ước mơ của chúng ḿnh là chuyện khó ḷng lắm đấy em.
Tuy vậy, chị đă nghĩ nhiều rồi. Không có cách nào hơn là phải bỏ
trốn nhưng nếu hai đứa đi chung th́ sẽ không thoát được. Thôi em cứ
mặc kệ chị mà trốn một ḿnh đi. Thế rồi khi đến Tsukushi gặp được
cha, hỏi ông ḿnh phải làm sao. Sau đó sẽ ra đảo Sado mà đón mẹ về!
Những điều
Saburô nghe lóm được, khổ thay, chính là những lời Anju đă căn dặn
cậu em.
Saburô bèn
mang cung tên đột ngột đi vào bên trong túp lều:
-Cha chả!
Bọn mầy đang bàn tính chuyện thoát thân đấy phỏng? Ở đây, đứa nào âm
mưu bỏ trốn là bị khắc ấn nung đỏ vào mặt, nghe chưa? Qui luật của
trang viên này là thế đấy. Ấn sắt nung lên nóng lắm đấy nhé.
Mặt hai đứa
trẻ xanh như chàm đổ. Anju bước ra trước mặt Saburô và nói:
-Cháu chỉ
nói đùa với em cháu thôi. Ông nghĩ xem, nếu em cháu đi một ḿnh, thử
hỏi nó sẽ đi được bao lăm. Chỉ v́ hai cháu mong gặp cha mẹ ở phương
xa nên mới thốt ra những lời như vậy. Mấy hôm trước đây, chúng cháu
đă muốn hóa thành chim để đến nơi cha mẹ cháu. Dại mồm dại miệng nên
cứ thốt ra điều ḿnh mơ ước thôi mà.
Zushiô th́
nói:
-Đúng như
chị cháu đă thưa với ông.V́ muốn bày tỏ ḷng thương cha nhớ mẹ nên
mỗi ngày cũng như hôm nay, chúng cháu toàn nói cho nhau nghe những
chuyện viễn vông, không thể nào làm được.
Saburô nh́n
vào mặt hai đứa trẻ như kiểm tra lời chúng nói và im lặng một hồi
lâu:
- Hưừm! Bay
muốn nói dối th́ cứ việc nói dối. Tao đă nghe không sót những điều
bọn mầy vừa họp bàn với nhau.
Nói xong,
Saburô bước ra khỏi đó.
Buổi chiều
hôm đó tuy cảm thấy lo lắng nhưng hai đứa trẻ vẫn lăn ra ngủ. Cũng
không biết chúng đă ngủ được bao lâu khi có tiếng động đâu đây làm
cho chúng mở mắt. Kể từ khi đến túp lều này, chúng đă được phép dùng
đèn lửa. Ánh đèn li ti như vậy đủ cho chúng thấy Saburô đang đứng
ngay trước đầu nằm. Saburô bất chợt đến gần rồi đưa tay ra nắm lấy
tay của hai đứa và kéo chúng dậy, lôi ra khỏi cửa. Dưới ánh sáng màu
xanh lạnh lẽo của vầng trăng, chúng thấy ḿnh bị kéo ra một con
đường rộng lợp ván dày gọi là “mă đạo” (14), leo lên ba bậc thang
cấp, thông qua một hành lang dài và sau khi quanh đi quanh lại th́
tới được gian đại sảnh của ngày hôm trước. Ở đó đă thấy rất nhiều
người với vẻ mặt lầm ĺ đang tụ tập. Saburô bèn kéo hai đứa đến
trước một ḷ than đang cháy đỏ. Kể từ khi bị lôi kéo xềnh xệch ra
khỏi lều, chúng cứ van lơn luôn miệng: “Ông tha cho con! Ông tha cho
con!” thế nhưng Saburô vẫn im thin thít và tiếp tục lôi kéo. Rốt
cuộc chúng cũng đành riu ríu đi theo. Phía bên kia ḷ có trải một
chỗ ngồi với ba tấm nệm chồng lên nhau và Sanshô Dayuu đang chễm chệ
trên đó. Mặt lăo ta đỏ rực như cháy lên v́ phản chiếu ánh lửa phần
phật của mấy bó đuốc cắm hai bên tả hữu chỗ ngồi. Saburô lấy từ
trong lửa ḷ một que sắt cời than đă được nung đến đỏ au. Hắn cầm nó
trên tay một đỗi, ngắm tới ngắm lui. Que sắt ban đầu cháy rực đến
trong suốt dần dần đă chuyển qua màu đen.
Lúc ấy,
Saburô kéo Anju lại gần và định dí que sắt ấy lên nhưng Zushiô đă
bám lấy cùi chơ hắn. Saburô bèn đá cho cậu ngă rồi lấy đầu gối phải
đè lên người và đưa que sắt nóng in một h́nh chữ thập đúng vào trán
Anju. Tiếng rú thảm thiết của cô bé vang lên lanh lảnh trong cái im
lặng của gian đại sảnh. Saburô bèn buông Anju qua một bên rồi vực
Zushiô từ bên dưới đầu gối của ḿnh lên và in ngay vào trán của cậu
một chữ thập khác.Tiếng khóc thét của Zushiô lại vang lên ḥa lẫn
vào tiếng khóc giờ đă nhỏ đi và chỉ c̣n nghe ri rỉ của người chị.
Saburô bèn vứt que sắt đi và cũng như lần trước khi hắn dắt hai chị
em đến đây, đưa hai tay ra nắm lấy cánh tay chúng. Thế rồi, sau khi
đảo mắt nh́n khắp những người đang có mặt, hắn bèn dẫn chúng dạo một
ṿng lớn trong gian đại sảnh. Hắn kéo hai đứa trẻ đến chỗ có bậc
thang cấp và đẩy chúng ngă sóng soài trên mặt đất lạnh đông cứng.
Hai đưa trẻ thiếu điều bất tỉnh vừa v́ cái đau của vết thương trên
mặt vừa v́ nỗi sợ hăi trong ḷng. Ráng nhịn cái đau, không biết bằng
cách nào mà cuối cùng chúng đă về được túp lều nằm ở ṿng rào thứ ba
bên trong trang viên. Hai đứa ngă lăn lên chỗ nằm một đỗi, không cựa
quậy, trông chẳng khác nào hai cái thây ma. Đột nhiên, Zushiô cất
tiếng gọi: “Này chị ơi, ḿnh nhanh nhanh cầu khấn Đức Phật Jizô (Địa
Tạng) đi chị!”. Anju bèn chỗi dậy và lấy cái túi đựng bùa hộ thân
đeo trên người ra. Tay run run, cô mở giải giây của cái túi ấy, lấy
bức tượng Phật Địa Tạng ra và đặt lên mặt gối c̣n hai chị em th́ qú
hai bên và cúi đầu làm lễ. Mới đây, trán của chúng rất là ê ẩm, cắn
răng vẫn c̣n đau mà sao bây giờ cái đau đó đă tiêu tán đi đâu cả.
Chúng đưa bàn tay lên thử vuốt vào vết thương ban năy th́ thấy ngay
vết sẹo giờ cũng không c̣n. Chúng không khỏi ngạc nhiên nhưng vừa
vặn lúc đó, cả hai cùng choàng tỉnh.
Hai đứa trẻ
ngồi bật dậy và kể cho nhau nghe những chuyện vừa xảy ra trong mộng.
Th́ ra chúng đă thấy cùng một giấc mơ vào đúng một thời điểm. Cũng
như điều cô đă làm trong giấc mơ, Anju bèn lấy bức tượng Địa Tạng ra
đặt lên trên gối. Sau đó hai đứa trẻ cùng sụp xuống lễ Ngài. Dưới
ánh sáng leo lét của ngọn đèn, chúng nh́n vào khuôn mặt của Đức Địa
Tạng th́ thấy là ở giữa đôi mày của Ngài có một vết thương h́nh chữ
thập rất rơ ràng như thể có ai đó đă lấy con dao đẽo của nhà điêu
khắc để đục lên đó.
Từ cái hôm
bị Saburô nghe lén rồi đêm đó nằm thấy một giấc mộng hăi hùng, thái
độ của Anju đă thay đổi hẵn. Cô như khép kín, gương mặt không c̣n
biểu lộ một t́nh cảm nào cả. Đầu chân mày thường nhíu lại và đôi mắt
đăm đăm nh́n dơi về xa. Thế rồi cô trở nên câm nín. Cho đến lúc đó,
mỗi buổi chiều khi từ ngoài băi biển trở về, cô thường đợi cậu em từ
trên núi xuống để cùng về nhà và hàn huyên tâm sự với nhau, thế
nhưng nay th́ ngay vào những lúc đó, cô cũng đâm ra ít nói. Zushiô
hết sức lo lắng, hỏi han. “Chị ơi, chị làm sao vậy?”. Cô chỉ trả lời:
“Có ǵ đâu em. Chị b́nh thường mà!” và cố gắng nở một nụ cười để che
dấu nỗi khổ tâm.
Chuyện Anju
tỏ ra khác trước chỉ thể hiện có chừng đó chứ từ lời ăn tiếng nói
cho đến việc làm của cô th́ vẫn như xưa và không có ǵ sai phạm. Thế
nhưng đối với Zushiô th́ khi cậu thấy người chị từng an ủi ḿnh và
ḿnh từng an ủi lại nay có sự thay đổi như thế, ḷng cậu rất cay
đắng mà không biết tâm sự cùng ai. So với trước đây, cảnh ngộ của
hai đứa trẻ c̣n thê thảm hơn một bậc.
Tuyết khi
rơi khi tạnh, trời sắp bước vào tiết cuối năm. Bọn nô tỳ được phép
không phải ra ngoài lao động mà chỉ làm việc trong nhà. Anju quay tơ
c̣n Zushiô đập lúa. Đập lúa là công việc chả cần phải học cũng làm
được nhưng quay tơ không phải chuyện dễ. Cho nên buổi tối thường có
Ise no Kohagi t́m tới để giúp đỡ và chỉ bảo. Không những thái độ của
Anju đối với em trai đổi khác mà ngay đôi với Kohagi, cô cũng trở
nên ít nói, mà nếu có nói th́ cũng không tỏ ra niềm nở. Tuy nhiên,
Kohagi không v́ thế mà mếch ḷng, vẫn đối xử dịu dàng với cô như
trước.
Bên cánh
cổng gỗ trang viên, Sanshô Dayuu có cho trồng nhiều hàng tùng. Thế
nhưng bây giờ, ngay đầu năm mà nơi đây không có vẻ ǵ là tươi sáng.
Đám đàn bà con nít nhà chủ chỉ rúc vào bên trong, ít khi ra vào nên
không khí thiếu cái vẻ nhộn nhịp. Duy có cảnh người trên kẻ dưới ai
nấy đều nhậu nhẹt. Trong ngôi nhà của bọn nô lệ nam chỉ vọng ra toàn
tiếng căi vă. Thường th́ hễ căi nhau là bị trừng phạt nặng nhưng vào
dịp rày dù chuyện đó có xảy ra, người quản lư nô tỳ cũng tỏ ra rộng
lượng. Ngay cả khi có đổ máu, ông ta cũng làm bộ như không hay biết.
Đến độ dù có ai bị giết có lẽ ông ta cũng thây kệ.
C̣n trong
túp lều buồn thảm của hai chị em bên cánh cổng gỗ thứ ba, đôi khi có
bóng Kohagi đến chơi. Như thể cô đă đem không khí náo nhiệt từ ngôi
nhà của đám nô lệ phụ nữ tới nơi đây và sau những câu chuyện của cô,
túp lều ảm đạm của hai chị em cũng có được chút không khí mùa xuân.
Ngay cả Anju, dù dạo sau này tính t́nh có biến đổi, cũng để phảng
phất trên môi một nụ cười hiếm có.
Đến ngày
mồng ba th́ công việc bắt đầu trở lại. Anju quay tơ và Zushiô đập
lúa. Đến đêm khi Kohagi t́m tới, cô thấy Anju bây giờ đă thạo việc,
hai tay thoăn thoắt, hầu như không c̣n cần sự trợ giúp nào nữa. Tuy
bên ngoài tính t́nh cô có thay đổi nhưng đối với những công việc
thầm lặng và theo một nhịp điệu đều đặn như thế này th́ cô làm một
cách rất thoải mái. Hơn nữa, khi chuyên chú với công việc, h́nh như
cô quên đi được những điều lo nghĩ và nhờ đó, ḷng cũng lắng dịu.
Tuy bây giờ Zushiô không c̣n nói chuyện được với chị ḿnh như ngày
trước nữa nhưng nh́n cảnh tượng Kohagi kể chuyện cho Anju nghe trong
lúc cô ấy quay tơ, cậu cảm thấy không có ǵ có thể làm ḿnh vững tâm
hơn.
Nước đă ấm
lại, cỏ nẩy mầm xanh, mai là ngày bọn nô lệ bắt đầu phải ra bên
ngoài lao động. Cậu hai Jirô đang đi tuần tra chung quanh trang viên
và ghé đến túp lều cạnh cánh cổng gỗ thứ ba. “Sao, tụi nhóc, ngày
mai có thể đi làm lại được chưa đó! Lắm đứa h́nh như đang ốm. Đó là
mới nghe qua quản lư thôi nhưng ta phải đích thân xem xét th́ mới tỏ
tường. V́ thế, ta phải đến từng nhà một để kiểm điểm”.
Đang đập
lúa, Zushio dợm trả lời nhưng khi cậu chưa kịp lên tiếng th́ đă thấy
Anju, với một thái độ khác hẵn ngày thường, ngừng tay xe tơ và bất
chợt tiến tới trước mặt Jirô. “Về việc đó, cháu có một điều xin ông
giúp cho. Cháu mong ông cho phép hai chị em cháu cùng được làm việc
chung một chỗ ạ. Cúi xin ông bố trí cách nào để cháu có thể lên trên
núi làm việc với em cháu!”
Gương mặt
của cô đang xanh xao bỗng ửng hồng lên và đôi mắt sáng long lanh.
Zushiô kinh
ngạc. Cậu vừa nh́n thấy chị ḿnh thay đổi thái độ một lần thứ hai.
Hơn nữa chị ấy chẳng thèm bàn bạc trước với ḿnh mà đột ngột mở
miệng xin được cùng đi đốn củi th́ thật là quái gở. Cậu chỉ biết mở
mắt thật to theo dơi cảnh tượng đang xảy ra như muốn che chở cho chị
ḿnh.
Jirô chẳng
nói chẳng rằng mà chỉ đăm đăm nh́n thái độ của cô gái. Anju lập lại
lời xin: “Cháu chỉ mong mỗi một điều đó thôi. Ông cho phép cháu đi
núi cùng với em cháu!”
Một đỗi sau
Jirô mới mở miệng:
-Trong
trang viên này, việc sai phái nô tỳ là một trọng trách, chỉ cha ta
mới là người có quyền cắt đặt. Thế nhưng này Shinobugusa, nghe điều
mi xin th́ thấy mi rất thiết tha nên ta sẽ tŕnh lên cụ và nói góp
cho, chắc thế nào mi cũng được phép lên núi làm việc. Cứ yên trí.
Hai đứa bay c̣n bé mà đă sống qua được mùa đông là tốt lắm đấy.
Nói xong,
Jirô đi ra.
Zushiô
buông cái vồ đập lúa và đến bên chị:
-Tại sao
thế chị? Nếu chị được phép đi núi cùng với em phải nói là em rất
mừng nhưng v́ lư do ǵ chị bất chợt xin họ như vậy hở? Lại không bàn
trước với em.
Zushiô thấy
gương mặt chị ửng hồng như có ǵ vui sướng.
-Chị nghĩ
sao th́ nói vậy thôi. Trước khi ông ta đến đây, chị cũng chưa có ư
xin xỏ ǵ. Bất chợt lúc đó trong đầu chị mới nảy ra cái ư ấy.
-Thế à?
Quái nhỉ!
Zushiô ngắm
khuôn mặt người chị mà tưởng chừng ḿnh đang nh́n một vật ǵ lạ lẫm.
Người quản
lư đem giỏ và liềm đến.
-Này
Shinobugusa, ta nghe nói mi được phép ngừng việc đi quẩy nước biển
và chuyển sang kiếm củi nên mới đem vật dụng làm việc tới cho mi đây.
Bù lại, hăy đem thùng gỗ và gáo nước ra để ta thu về.
-Cháu làm
phiền ông quá!
Anju nhẹ
nhàng đứng lên lấy thùng và gáo ra trả. Người quản lư thu lấy đồ
nhưng có vẻ chưa chịu về ngay. Gă đàn ông này là người nhất nhất
tuân theo ư chủ, xem những ǵ gia đ́nh Sanshô Dayuu thốt ra như là
lời thần thánh thác vào họ. Hắn không hề lưỡng lự khi phải làm những
chuyện tàn ác, bất nhân nếu là v́ chủ. Thế nhưng bẩm sinh tính hắn
đă thế rồi. Thấy người khác sầu khổ hay than khóc, hắn cũng chả động
ḷng. Nếu mọi chuyện xảy ra êm thắm, hắn không cần để mắt tới mà
cũng trót lọt th́ hắn cứ mặc cho nó xảy ra. Sở dĩ giờ đây hắn có một
vẻ mặt ngao ngán là v́ hắn đang bị bắt buộc không để cho người khác
phải mếch ḷng. Khi nói ra hay làm một điều ǵ, người đàn ông này
thường để lộ cái t́nh cảm như vậy ra ngoài mặt.
Lúc ấy, hắn
hướng về phía Anju và nói:
-Giờ th́ ta
có một nhiệm vụ như thế này. Thực ra việc cho phép lên núi lấy củi
th́ cậu Jirô không thể nào quyết định suông. Cậu đă phải thưa lên cụ
ông. Lúc đó, cậu Saburô cũng đứng bên cạnh nên mới bảo: “Nếu thế th́
phải bắt con Shinobugusa cắt tóc ngắn như con trai (kiểu ô- warawa)
(15) mới được”. Cụ ông bèn phá lên cười và chấp thuận đề nghị đó. V́
thế hôm nay ta phải đến đây xin món tóc của mi đem về tŕnh.

Mái tóc cắt kiểu con
trai của Kagawa Kyôko trong vai Anju
Zushio đang
đứng bên cạnh nghe hắn nói thế mà thấy lồng ngực như có dao đâm. Mắt
mờ những lệ, cậu nh́n người chị.
Điều đáng
ngạc nhiên là lời nói của người quản lư không làm cho Anju mất đi
nét hân hoan:
-Đúng rồi
đó. Đi chặt củi th́ cháu phải giống con trai chứ nhỉ! Liềm đây, xin
ông cắt hộ cho.
Rồi cô đến
trước mặt người quản lư nô lệ và vươn cần cổ. Mái tóc dài và óng ả
của Anju đă ra đi sau một nhát liềm.
* * *
Ngày hôm
sau, giỏ trên vai và liềm trong tay, hai đứa trẻ cùng nhau vào núi.
Chúng dắt tay nhau đi ra khỏi cổng gỗ của trang viên. Kể từ ngày đến
chỗ Sanshô Dayuu, đây là lần đầu tiên hai chị em mới có dịp cùng
nhau sóng bước như thế này.
Zushiô
không sao đoán được ư nghĩ của chị ḿnh nên ḷng cậu mang nặng một
t́nh cảm vừa giống như buồn vừa giống cô đơn. Hôm qua, sau khi người
quản lư về rồi, cậu đă đặt ra nhiều câu hỏi khác nhau để ḍ ư chị
th́ h́nh như cô chị đang nuôi một ư tưởng thầm kín trong đầu nhưng
khi cô chưa kịp nói ra th́ trời đă rựng sáng.
Khi đến
được chân núi, Zushiô cảm thấy không thể nhịn nổi nữa, mới bảo:
-Chị ơi.
Chẳng mấy khi mới có dịp đi chung với chị, đáng lẽ em phải vui lắm
đấy nhưng lạ thay, hôm nay em lại cảm thấy buồn không thể tả. Em nắm
tay chị dắt đi như thế này, quay về phía chị nhưng không nỡ nào nh́n
cái đầu chị húi kiểu đàn ông. Chắc chị có điều ǵ mưu tính trong đầu
và muốn dấu diếm cả em, phải không? Sao chị lại xử tệ với em như vậy?
Buổi sáng
hôm đó, niềm vui vẫn tràn trề trên vầng trán của Anju như một vầng
hào quang. Đôi mắt to của cô sáng long lanh. Thế nhưng cô vẫn không
trả lời câu hỏi của cậu em mà chỉ khẽ kéo bàn tay đứa em trai về
phía ḿnh và nắm lấy thật chặt.
Trên con
đường lên núi có một cái đầm nước. Bên bờ đầm, giống như cảnh đă
thấy hồi năm ngoái, có rất nhiều cây lau khô xác xơ, đâm ngang đâm
dọc, thế nhưng giữa đám cỏ vàng úa mọc bên bờ đường đă thấy những
mầm xanh đang nhú. Từ bờ đầm đi lên và quẹo về phía tay phải, có một
gịng suốt trong vắt vọt ra từ giữa hai ghềnh đá. Qua khỏi chỗ đó là
con dốc dẫn lên cao chạy dọc theo vách núi. Vừa lúc ấy, ánh nắng mai
đang chiếu khắp nơi trên b́a đá. Anju khám phá ra giữa những nếp
chồng xếp lên nhau trên ghềnh đá, ở một quăng bị thời tiết xói ṃn,
có một bụi lan tím (sumire) bám rễ và đang ra hoa. Cô mới lấy ngón
tay chỉ cho Zushiô:
-Này em xem.
Mùa xuân về rồi ḱa!
Zushiô chỉ
im lặng gật đầu. Cô chị vẫn giữ chặt cho ḿnh điều bí mật c̣n cậu em
đang chất nặng nỗi buồn trong ḷng th́ làm sao cậu có thể biểu lộ sự
đồng t́nh với chị. Lời cô nói với em chẳng khác nào ḍng nước chảy
trên cát, vừa đến giữa đoạn đường đă thấm khô và không để lại dấu
tích.
Khi đến bên
lùm cây năm ngoái cậu từng đốn củi, Zushiô bèn dừng bước.:
-Chị ơi!
Đây là chỗ em vẫn lấy củi đó.
-Ờ, mà
khoan! Ḿnh lên trên cao một tí nữa xem sao.
Anju tiến
về phía trước và thoăn thoắt leo lên con dốc. Zushiô lấy làm quái lạ
nhưng cũng lẽo đẽo sau lưng. Được một đỗi, hai chị em đă bỏ xa khu
rừng gỗ tạp bên dưới và đến một nơi có thể gọi là một đỉnh cao bên
ŕa núi.
Anju đứng
lại nơi đó. Mắt cô nh́n dơi về hướng Nam. Tầm mắt cô vượt khỏi băi
Ishiura để đến tận đầu nguồn Ôkumogawa, con sông đổ vào cảng Yura.
Bên kia bờ sông và cách chừng một dặm (= 4 km) mắt cô dừng lại ở
ngọn Nakayama. Trên đỉnh núi thấy có một ngọn tháp vươn lên giữa
vùng cây lá dày đặc. Thế rồi cô gọi cậu em:
-Này Zushiô,
có một chuyện chị suy nghĩ đă lâu. Lúc sau này chị không chịu tṛ
chuyện với em như xưa, chắc điều đó đă làm em lấy làm kỳ lạ. Đúng
không? Thôi, hôm nay không phải chặt củi làm chi nữa mà hăy lắng
nghe lời chị nói đây. Chị Kohagi đă bị bán đi từ bến Ise nên đă chỉ
vẽ cho chị về đoạn đường từ ngôi làng của chị ấy đến đây. Nếu em đi
được đến núi Nakayama th́ em đă tới gần sát kinh đô (ư nói kinh đô
Heian ở Kyôto, LND). Việc xuống tận Tsukushi quá khó khăn mà chuyện
quặt ngược lại để vượt biển ra Sado cũng không kém phần lao khổ. Thế
nhưng kinh đô thôi th́ nhất định em sẽ tới được. Kể từ ngày hai chị
em ḿnh theo mẹ rời Iwashiro cho đến này, chúng ta chỉ gặp toàn
những phường gian ác. Tuy vậy, vận mệnh của con người phải có lúc
thông suốt, thế nào ḿnh cũng sẽ gặp được kẻ hiền lương. Vậy từ đây
em phải quyết tâm, làm sao thoát ra khỏi chốn này và đến được kinh
đô cho chị. May ra mà Thần Phật đưa đường em gặp được người tốt th́
họ sẽ giúp em biết tin tức của cha chúng ḿnh dưới Tsukushi bây giờ
ra sao. Và lúc đó có lẽ em cũng có thể ra đảo Sado rước mẹ về. Để
giỏ và liềm lại! Đi đường chỉ cần xách theo hộp đựng cơm là đủ.
Zushiô im
lặng nghe chị giải bày nhưng nước mắt của cậu chảy dài xuống hai bên
má:
-Thế th́
c̣n chị. Chị tính ra sao hở chị?
-Em đừng lo
chi chuyện của chị. Việc này tuy em làm một ḿnh nhưng hăy xem như
chị đang cùng làm với em. Khi nào em gặp mặt cha và đón được mẹ
ngoài đảo về rồi th́ hăy trở lại đây cứu chị ra nhé!
-Thế nhưng
nếu bọn chúng không thấy em về sẽ làm khổ thân chị.
Trong đầu
Zushiô lại hiện ra cảnh đóng dấu sắt nung đỏ quá khủng khiếp cậu
từng thấy trong giấc mộng.
-Tất nhiên
chúng sẽ hành hạ đủ điều nhưng chị sẽ nhẫn nhục chịu đựng tất cả.
Chúng không giết nô tỳ mà chúng đă phải bỏ tiền ra mới mua về được
đâu. Chị sẽ nhớ đến chỗ lùm cây mà em vừa chỉ để ra đó chặt cho thật
nhiều vào. Cho dù không đủ sáu gánh nhưng cũng sẽ chặt đến bốn hay
năm gánh. Thôi, ḿnh cùng xuống chỗ đó và bỏ liềm với giỏ lại. Sau
đó chị sẽ tiễn em đến dưới chân núi.
Nói xong,
Anju đứng dậy và đi xuống trước.
Đầu óc rối
lên, Zushiô không c̣n biết nghĩ ǵ, chân cứ bước theo chị mà đi. Chị
cậu năm nay 15 tuổi, c̣n cậu 13 nhưng con gái thường sớm chín chắn,
hơn nữa, dường như có thần linh phù hộ hay sao mà đầu óc lại sáng
láng. V́ vậy khi cô nói điều chi, Zushiô không bao giờ dám căi.
Khi đă
xuống tới chỗ lùm cây, hai đứa trẻ bỏ giỏ và liềm cắt cỏ lại trên
đống lá khô. Cô chị lấy lá bùa có tượng vị Phật bản mệnh của ḿnh
đặt vào tay em:
-Đây là lá
bùa hộ mệnh quan trọng lắm đấy. Chị trao em giữ hộ cho đến ngày ḿnh
gặp lại nhau. Hăy xem Đức Phật Địa Tạng này chính là chị và giữ ǵn
nó cẩn thận tựa như thanh đoản đao hộ thân của em.
-Thế chị
không mang bùa hộ mệnh nữa à?
-Phải. Em
mới cần lá bùa ấy hơn chị v́ em có thể gặp chuyện hiểm nghèo hơn nên
chị gửi tạm nó cho em. Tối nay nếu chúng không thấy em quay về trại,
nhất định sẽ cho người theo đuổi bắt. Dù em có chạy nhanh đến đâu
vẫn chưa chắc là không bị bắt kịp. Vậy trước tiên hăy đi đến một chỗ
tên là Wae ở thượng nguồn con sông hồi năy từ trên cao ḿnh đă thấy
đó, cố đừng để cho những kẻ đuổi theo khám phá mà vượt qua bờ đối
diện. Chỗ đó không c̣n cách Nakayama bao lăm nữa. Nếu đến được nơi
đó, em sẽ nh́n thấy cái tháp cao của một ngôi chùa. Hăy vào đó mà
xin trú ẩn. Đợi đến khi toán người đuổi bắt quay về th́ trốn ra khỏi
chùa.
-Nhưng vị
sư trụ tŕ có chịu cho ḿnh nấp ở chùa ấy hay không chứ?
-Duyên may
phận rủi, em ạ! Nếu vận em thông suốt, thày ấy có thể cho em nấp ở
đấy thôi.
-Đúng đấy!
Lời chị nói hôm nay như đă được thốt ra từ miệng Thần Phật. Em đă
suy nghĩ kỹ rồi và sẽ hành động y theo lời chị dặn.
-Ôi chao,
em đă hiểu hết lời chị rồi nhỉ? Các thày là người nhân từ, thế nào
cũng che chở cho em.
-Phải rồi
đấy chị. Năy giờ em cũng suy nghĩ như thế. Nếu thoát thân, em sẽ lên
tới kinh đô và có thể t́m gặp cha và mẹ. Em lại có thể trở về đây mà
cứu chị ra.
Đôi mắt của
Zushiô lúc ấy cũng sáng lên như đôi mắt của chị cậu.
-Này, nhanh
lên nào! Chị sẽ đưa em xuống tận chân núi.
Hai đứa trẻ
gấp rút xuống núi. Bước chân của chúng giờ đây cũng nhẹ nhàng khác
trước làm như sự ấm áp trong ḷng người chị đă truyền sang cho cậu
em.
Đi đến chỗ
có gịng suối phun ra, người chị lấy cái bát gỗ đi kèm theo hộp cơm
múc lên một bát nước trong:
-Đây là
chén rượu mừng ngày em bước ra khỏi cửa đó!.
Cô uống một
ngụm rồi trao cái bát cho đứa em.
Cậu em uống
một hơi cạn sạch cái bát:
-Thế th́ em
cũng chúc chị ở lại mạnh giỏi. Nhất định em không để bọn truy lùng
bắt được và sẽ đến Nakayama cho coi.
C̣n mươi
bước nữa là hết con dốc, Zushiô bèn chạy một mạch xuống dưới, men
theo con đường bên bờ đầm mà ra đường lớn, nhanh chân nhắm hướng
thượng nguồn sông Ôkumogawa trực chỉ.
Anju đứng
lại bên bờ suối, nh́n dơi theo h́nh ảnh đứa em trai lúc ẩn lúc hiện
sau hàng cây tùng như để tiễn đưa. Cô chờ cho đến khi cái bóng của
nó khuất dần. Hôm đó tuy trời đă sắp trưa nhưng cô không buồn leo
lại lên núi. May thay hôm nay ở phía núi này không một bóng người
qua lại nên chẳng ai nh́n thấy cảnh cô đứng lại tần ngần một đỗi
trên quăng dốc.
Sau đó gia
đ́nh Sanshô Dayuu đă phái người truy lùng hai chị em. Khi bọn gia
nhân đến bên bờ đầm, chúng chỉ nhặt được một đôi dép rơm nhỏ của ai
bỏ lại đó. Đó là đôi dép Anju vẫn mang.
* * *

Anju tự trầm để nhẹ
gánh cho em trai một ḿnh t́m mẹ
Trước cửa
tam quan của ngôi quốc tự (16) ở Nakayama, ánh đuốc thông chiếu sáng
rỡ trên một đám đông hỗn tạp. Đứng đầu đám gia nhân là cậu ba Saburô
nhà Sanshô. Tay cậu lăm lăm một thanh kiếm dài to bản, cán bịt trắng.
Đến trước
cửa đền, Saburô quát tháo:
-Bọn chúng
ta là người nhà của gia trang Sanshô ở Ishiura. Hiện có một tên nô
lệ dưới quyền ngài Sanshô Dayuu bỏ trốn vào trong núi này. Có kẻ đă
xác nhận với chúng ta điều đó. Nhất định chỗ trốn của hắn là mấy
ngôi chùa chứ không nơi nào khác. Vậy các ngươi hăy lôi cổ nó ra đây!
Bọn gia
nhân nhao nhao hùa theo:
-Nào, lôi
cổ nó ra đây! Lôi cổ nó ra đây!
Từ ngôi
chính điện ra đến ngoài cổng, có một khoảng sân rộng lót sỏi. Trên
mặt sỏi, với đuốc trong tay, bọn tay chân của Saburô đang nhốn nháo
và xô đẩy nhau. C̣n hai bên sân th́ tất cả tăng tục sống trong chùa
– hầu như không sót một ai – đều ra đó đứng dàn ra đó. Sở dĩ có
chuyện như thế là v́ khi có tiếng ồn ào ngoài sân, họ lấy làm quái,
không biết đang có ǵ xảy ra ở khu chính điện hay nhà kho nên mới
kéo ra xem.
Ban đầu,
khi bọn người truy lùng đ̣i mở cổng cho họ vào bên trong, nhà chùa
lo lắng nếu làm như vậy, có khả năng họ sẽ bị nhóm ấy hành hung nên
nhiều vị tăng đă đề nghị đừng mở. Biết vậy mà nhà sư trụ tŕ là thày
risshi (luật sư) Donmyô ((Đàm Mănh) (17) vẫn cho mở cổng. Tuy nhiên,
giờ đây dù trong một lúc lâu, Saburô quát tháo đ̣i họ đem giao cho
hắn kẻ nô lệ bỏ trốn, cánh cửa chính điện vẫn đóng im ĺm.
Saburô dậm
châm dậm cẳng, lập đi lập lại hai ba lượt. Trong đám bộ hạ của hắn,
có đứa lên tiếng gọi:
-Ới ông ḥa
thượng, thế này là thế nào!
Xen vào câu
nói của hắn có mấy tiếng cười khúc khích.
Chừng một
đỗi sau, cánh cửa chính điện lặng lẽ mở toang. Chính thầy risshi Đàm
Mănh đă tự tay ḿnh mở. Thày chỉ quấn mỗi một cái pháp y (19) từ
trên vai buông xuống và không cần đeo thêm một thứ trang sức nào tạo
dáng uy nghi. Thầy đứng trên bậc thang lên chính điện dưới ánh sáng
lù mù của ngọn thường đăng (18) đang chiếu lên người. Dáng thầy cao
và vững chăi như vách đá, khuôn mặt rắn rỏi với hàng mi hăy c̣n đen,
tất cả hiện ra dưới ánh lửa lập ḷe. Thầy risshi này chỉ mới ngoài
năm mươi tuổi.
Thày risshi
thong thả cất lời. Bọn truy lùng đang ồn ào chỉ cần thấy bóng dáng
của thầy là đă im bặt. Tận từng góc sân, tiếng của thầy vang lên
nghe rơ mồn một:
-Có phải
các ngươi đến đây để kiếm cho ra tên nô lệ bỏ trốn không? Ở chùa này
không ai có thể cho người lạ ở lại mà không được phép của sư trụ tŕ
là ta đây. V́ ta không biết tới chuyện đó nên chắc chắn là hắn không
có mặt trong chùa này. Đă vậy mà giữa đêm hôm các ngươi c̣n kéo cả
đàn cả bầy mang kiếm kích đến đây buộc chúng ta phải mở cửa tam quan.
Phải chăng các ngươi muốn phá rối trị an nhà nước? Ta tưởng các
ngươi đi bắt kẻ phản nghịch của triều đ́nh nên mới cho mở cổng. Té
ra là ǵ nào? Chẳng qua các ngươi chỉ muốn bắt một kẻ nô bộc trong
nhà đem về tra hỏi. Chùa ta có sắc chiếu của hoàng gia, trên cửa tam
quan đă có bảng yết thị. Tháp bảy tầng kia c̣n chứa kinh văn chép
bằng thủ bút của Thiên Hoàng. Kẻ nào dám gây ra náo loạn sẽ bị lực
lương an ninh của quan trấn thủ hỏi tội. Ngoài ra, nếu chùa Tôdaiji
(Đông Đại Tự) – tổng bản sơn của chúng ta – mà đâm đơn kiện cáo,
liệu các ngươi có biết ḿnh phải chịu rắc rối với triều đ́nh đến mức
nào không? Hăy suy nghĩ cặn kẽ và biết điều mà rút đi cho nhanh.Ta
nói những điều đó là v́ muốn giúp các ngươi chứ không phải ghét bỏ
ǵ.
Nói xong,
thày risshi bèn từ từ đóng cánh cửa chính điện lại. Saburô nh́n
trừng trừng cánh cửa và nghiến răng căm tức. Thế nhưng hắn không đủ
cản đảm tiến lên đằng trước để đập phá nó. Bọn thủ hạ của hắn chỉ
biết th́ thào với nhau như những cḥm lá đang lao xao trước gió.
Vừa lúc đó,
có kẻ bỗng la lên thật to:
-Có phải đó
là một thằng nhóc con trạc 12, 13 tuổi hay không? Nếu đúng là nó th́
tôi biết.
Saburô giật
ḿnh đưa mắt t́m kẻ vừa mới phát ngôn. Đó là một người đàn ông vóc
dáng từa tựa Sanshô Dayuu, cha ḿnh. Người ấy là kẻ trông coi gác
chuông nhà chùa. Ông ta lại tiếp tục nói:
-Cái thằng
nhóc đó th́ từ hồi trưa, khi đứng trên gác chuông tôi đă thấy bóng
nó đi thật nhanh ở ngoài bờ tường đất và về hướng Nam. Chắc v́ gầy
g̣ nên trông nó nhẹ nhàng. Kiểu này giờ đây nó đă đi được khá xa.
-Đúng nó
rồi. Trẻ con nửa ngày đi được bao lăm, có ǵ mà không đoán được! Đi
kiếm tiếp thôi!
Ra lệnh
xong, Saburô bèn rút quân đi.
Đám đuốc
thông nối đuôi nhau ra khỏi cổng chùa, đoàn người truy lùng đi dọc
theo bờ tường đất và về hướng Nam. Ông gác chuông lại đứng trên lầu
chuông nh́n theo bóng họ và cười lớn. Tiếng cười ấy làm cho hai ba
con quạ sau khi bị phá khuấy v́ tiếng động ồn ào và đang định t́m
giấc ngủ b́nh yên trong lùm cây bên cạnh bỗng giật ḿnh sợ hăi, cùng
vỗ cánh bay lên.
* * *
Ngày hôm
sau, từ ngôi quốc tự trong vùng, có mấy toán người được chia ra đi
thăm ḍ tin tức. Người đi về phía Ishiura về thuật lại việc Anju tự
trầm, c̣n người đi về hướng Nam cho biết đám gia nhân truy lùng do
Saburô chỉ huy sau khi đến tận Tanabe cũng đă rút lui.
Hai ba hôm
sau đến phiên thày Đàm Mănh ra khỏi chùa lên đường đi Tanabe. Thày
mang theo một cái b́nh bát xin cơm bằng sắt to như cái chậu. Trong
bàn tay lực lưỡng c̣n có thêm một cây tích trượng. Theo sau là
Zushiô - đầu đă cạo trọc – mặc tam y (san.e) (20). Suốt ngày họ lấy
đường cái mà đi, đến đêm th́ vào đủ các chùa dọc đường xin ngủ trọ.
Đến được Shujakuno (21) ở Yamashiro, thầy risshi Đàm Mănh mới nghỉ
lại Gongendô (22) và chia tay Zushiô ở đây. Thày căn dặn Zushiô:
“Nhớ giữ ǵn cẩn thận vị Phật bản mệnh. Thế nào em cũng sẽ có cơ hội
biết tin tức cha mẹ!”rồi mới quay gót trở lui.
Khi lên đến
kinh đô, nhân v́ Zushiô đă mang lớp áo nhà tu nên cậu có thể đến trọ
tại Kiyomizudera (Thanh Thủy Tự) trên núi Higashiyama. Qua một đêm
ngủ ở nhà nguyện (lung đường) của chùa, sáng hôm sau khi vừa tỉnh
giấc th́ cậu đă thấy một người già cả đội măo eboshi, mặc áo nôshi,
vận quần kishinuki (mũ cao áo rộng, LND) ra vẻ nhà quyền quí đang
đứng trước chỗ ḿnh nằm.
-Cháu là
con cái nhà ai vậy? Nếu có mang theo vật ǵ quí giá, hăy đưa ta xem!
V́ muốn cầu Phật cho người con gái của ta chóng lành bệnh, ta đă đến
nhà nguyện này để khấn vái từ tối hôm qua. Chợt ta được báo mộng
rằng cậu bé đang nằm ngủ trên tấm phản bên trái có một bức tượng của
vị Phật bản mệnh và bảo ta hăy mượn bức tượng ấy mà khấn khứa. Sáng
ra ta mới trên tấm phản bên trái chỉ có ḿnh cháu nằm. Vậy cháu hăy
cho ta biết rơ gia thế của cháu và cho ta mượn tạm bức tượng Phật ấy
nhé. Ta là người đang giữ chức Kanpaku (Quan Bạch) (23) tên gọi
Morozane (24).
Zushiô mới
thưa:
-Thưa ngài,
cháu là Zushiô, con của chức Jô (phó quan địa phương) vùng Mutsu (thuộc
Tôhoku) tên Masauji. Cách đây 12 năm, phụ thân cháu đến thăm chùa
Anrakuji (An Lạc Tự) dưới Tsukushi rồi biệt tích, gia đ́nh không c̣n
nghe tin tức ǵ về ông nữa. Có lẽ bố cháu mất rồi cũng nên. Năm bố
ra đi, cháu mới ra đời. Cháu lại có một người chị, lớn hơn 3 tuổi.
Mẹ cháu mới dắt hai chị em cháu về ngụ tại quận Shinobu vùng
Iwashiro (25). Sau đó mẹ thấy cháu đă khá cứng cáp mới đưa hai chị
em làm một chuyến đi xa để t́m cha chúng cháu. Nào ngờ khi đến được
xứ Echigo, gia đ́nh cháu đă lọt vào tay bọn buôn người gian ác. Mẹ
cháu bị bán ra đảo Sado, c̣n hai chị em bị bán đi Yura (26) vùng
Tango. Chị cháu đă qua đời ở Yura. C̣n như vật báu hộ thân mà cháu
mang trên người, ấy là pho tượng Đức Phật Địa Tạng này đây.
Nói xong
Zushiô bèn lấy pho tượng nhỏ ra cho viên đại thần xem.
Morozane
cầm pho tượng trong tay, ban đầu ấp nó vào trước trán như để thi lễ.
Sau đó, ông lật đi lật lại mặt trước mặt sau, cẩn thận xem xét, xong
mới nói:
-Đúng là
vật xưa ta từng nghe nói. Đây là tượng kim thân của Đức Phóng Quang
Vương Địa Tạng Bồ Tát đấy. Vật báu này đến từ nước Kudara (Bách Tế
bên Triều Tiên) và được ngài Takami-ô (Cao Kiến Vương) (27) xem như
bùa hộ mệnh. Với cách thức nó được truyền lại đời sau th́ ta không
c̣n có ǵ để đặt nghi vấn về gốc gác của cháu nữa. Hồi đầu niên hiệu
Eihô (Vĩnh Bảo, 1081-84), lúc Thái thượng hoàng (Shirakawa) chưa ở
ngôi, ta biết có một kẻ tên Taira no Masauji v́ liên lụy đến việc
làm trái phép của quan trấn thủ trong vùng nên đă bị đày xuống
Tsukushi (đảo Kyuushuu). Thế th́ cháu đúng là đích tử của người ấy!
Nếu cháu có nguyện vọng hoàn tục th́ mai sau ta sẽ tâu lên hoàng
thượng bổ nhiệm cháu cai quản một địa phương (28). Trong khi chờ đợi,
hăy làm khách trong nhà của ta một ít lâu. Vậy hăy theo ta về dinh
nào!
Người gọi
là con gái của chức Kanpaku Morozane đă được Thái thượng hoàng (Shirakawa)
nhận làm dưỡng nữ và nuôi nấng, chính ra bà là cháu gái của vợ quan
đại thần này. Bà con gái này mắc bệnh đă lâu. Sau khi mượn được bức
tượng Phật của Zushiô và cúng kiến, không hiểu sao bệnh kia bỗng
biến đi đâu mất và bà hoàng kia hoàn toàn b́nh phục.
Morozane
mới làm lễ hoàn tục cho Zushiô, tự ḿnh đội măo cho cậu như đóng vai
người cha đỡ đầu. Đồng thời ông cũng gửi công văn xá tội đến nơi
Masauji đang đi đày và hỏi thăm về hiện t́nh của ông ta. Chẳng ngờ
sứ giả trở về cho biết Masauji đă qua đời nơi đất khách. Zushiô sau
lễ Genpuku (Lễ Thành Nhân của samurai) đă mang tên mới là Masamichi
(Chính Đạo). Khi Masamichi nghe tin bố mất như thế, chàng chỉ viết
vật vă than khóc.
Kỳ bổ nhiệm
quan lại vào mùa thu năm ấy, Masamichi được phong làm trấn thủ đất
Tango. Tuy nhiên đây là một chức quan cai trị tầm xa (28) đáng lư ra
chàng không phải đến phó nhậm mà chỉ đặt một viên Jô (phụ tá) trong
coi thay ḿnh. Thế nhưng quan trấn thủ Masamichi đă thân chinh đến
Tango để thi hành chính sách cấm việc buôn bán người suốt một vùng
ḿnh quản hạt.Theo lệnh đó th́ Sanshô Dayuu phải giải phóng tất cả
nô lệ và cấp lương bổng cho họ. Một thời gian đầu, gia đ́nh Dayuu
ngỡ rằng lệnh ấy có thể gây tổn thất lớn lao nhưng sau mới thấy rằng
kể từ lúc đó, hoạt động nông nghiệp cũng như công nghệ trong trang
viên đă phấn chấn hơn nhiều so với trước đây. Cả một gia tộc từ đó
trở nên giàu có và vinh hiển.
C̣n quan
trấn thủ Masamichi th́ thăng thưởng ân nhân Danmyô (Đàm Mănh) từ
chức Risshi (Luật sư) lên Sôzu (Tăng Đô) và cho phép Kohagi - người
bạn đă tử tế với chị Anju của ḿnh - trở về làng cũ. Chàng đến phúng
điếu những nơi có di tích của người chị và cho xây một chùa sư nữ
bên cạnh bờ đầm, chỗ cô ấy trầm ḿnh.
Sau khi làm
xong chừng đó công việc ở nơi phó nhậm, quan trấn thủ mới tâu lên
triều đ́nh xin tạm nghỉ việc một thời gian (gọi là ke.nyô = giả ninh)
để vi hành ra ngoài đảo Sado.
Chàng đến
thị trấn chính của đảo tên là Sawata và tạm trú ở đó, lại nhờ các
viên chức sở tại đi điều tra khắp nơi nhưng không dễ ǵ t́m ra tung
tích người mẹ.
Một hôm
trong lúc chán nản v́ đă nghĩ hết cách, Masamichi một ḿnh rời nhà
trọ, đi dạo trong thị trấn. Bỏ mấy xóm nhà dân, chàng vào một con
đường nhỏ tiếp giáp với đám rẩy. Lúc đó trời tạnh ráo, mặt trời nắng
đổ lửa. Trong ḷng Masamichi thầm nghĩ: “Cớ sao ḿnh t́m măi vẫn
không ra tung tích của mẹ nhỉ? Có phải tại ḿnh giao phó việc điều
tra cho đám nhân viên mà không tự cất công đi t́m mẹ nên Thần Phật
đâm ra ghét bỏ?” Masamichi vừa đi vừa nghĩ vẩn vơ như thế. Bất đồ
khi chàng nh́n lại th́ thấy hiện ra một ngôi nhà dân thật lớn. Phía
nam ngôi nhà và giữa một hàng rào sơ sài, có một khu đất nện rộng
như cái băi. Người ta đă trải kín bằng chiếu lát lên đó và phơi đầy
những gié kê vừa mới cắt. Chính giữa những manh chiếu ấy là một
người đàn bà ăn mặc rách rưới – trên tay cầm một cái sào dài – để
đuổi bầy chim sẻ đang sà xuống mổ những hạt kê. Lúc ấy, có tiếng
người đàn bà ấy ê a như đang hát một bài hát nào đó.

Cuộc tái ngộ thương
tâm
Không hiểu
v́ cớ ǵ, h́nh ảnh người đàn bà ấy đă thu hút Masamichi khiến chàng
dừng bước và cố nh́n cho kỹ. Mái tóc rối tung của bà ta bám đầy đất
cát và khuôn mặt là của một người mù. Masamichi không khỏi tội
nghiệp cho bà. Chàng dần dần quen với ca từ của bài hát bà ta đang ê
a và bắt đầu phân biệt được câu chữ. Cũng chính lúc đó toàn thân
chàng rúng động như người đang ở giữa cơn sốt rét và đôi mắt bắt đầu
nḥa lệ. Bởi v́ người đàn bà đó lập đi lập lại những câu hát ngắn
như sau:
“Ơi hỡi
Anju,
Con yêu của mẹ,
Ơi hỡi Zushiô,
Con yêu của mẹ.
Nếu chim muốn sống,
Dù không ai đuổi,
Khôn hồn bay nhanh!

Tanaka Kinuyo trong
vai người mẹ bạc phước của hai đứa trẻ
Nghe tiếng
hát, Masamichi thờ thẫn như kẻ mất hồn. Gan ruột bỏng cháy, chàng
phải nghiến răng thật chặt mới không để thoát ra khỏi miệng một
tiếng rú thống thiết của loài thú. Như vùng ra khỏi một cái giây
đang buộc chặt lấy ḿnh, chàng chạy vào bên trong khu hàng rào. Thế
rồi, chân đạp tán loạn lên những gié kê đang phơi vương văi, chàng
tiến tới phủ phục trước mặt người đàn bà. Trong khi chàng đang gục
đầu xuống trước bà, bức tượng Phật bản mệnh nắm trong bàn tay phải
đă va ngay vào giữa trán.
Người đàn
bà biết rằng đây không phải giống se sẻ nhưng là một con chim thật
lớn đă làm văng tung tóe món đồ đang phơi để sà xuống trước mặt ḿnh.
Thế rồi bà mới ngừng hát và ngẩng đôi mắt nay không c̣n phân biệt
được ǵ nữa để nh́n đăm đăm về trước mặt. Lúc đó đôi mắt đă se lại
như đôi vỏ ṣ khô hạn bỗng dưng ngập tràn nước. Người đàn bà mở to
đôi mắt giờ đây đang ràn rụa những lệ.
-Zushiô!
Tiếng kêu
thoát ra từ miệng của bà. Hai người ôm nhau thật chặt.
Dịch xong ngày 4 tháng 11 năm 2019 (NNT)
Chú
Thích:
(1) Địa
điểm ngày nay là thị trấn Naoezu thuộc tỉnh Niigata.
(2) Kuni no
kami: chức quan cai trị ở địa phương (kokushu, kokushi)
(3)
Iwashiro là một địa danh vùng Đông Bắc, ngày nay thuộc tỉnh
Fukushima.
(4)
Okoshigome : xôi rang với mật giống như bánh cốm.
(5) Dayuu
là một chữ khá khó dịch, tương đương với “người đứng đầu” một ngành
nghề. Trên sân khấu, đó là người chủ gánh hát, trong trang viên, đó
là một người quản đốc, trong giới làng chơi, đó là một hoa khôi. V́
Yamaoka làm nghề thuyền đ̣ (funanori) xin tạm dịch là “chủ thuyền”.
(6) Cháo
khoai (Imogayu) trong xă hội cổ đại Nhật Bản không phải là món ăn
của người nghèo để thay cơm như ở Việt Nam.
(7) Một chô
là 109m, vị chi khoảng 400m.
(8)
Tsukushi là tên cổ của Kyuushuu. Sở dĩ ở dây gọi như thế là bởi v́
bối cảnh của câu chuyện là thời Trung Cổ.
(9) Nguyên
văn “Oya shirazu, ko shirazu” (Mặc cha cha đi, mặc con con đi) nghĩa
là mỗi người tự lo thân nấy v́ ai nấy đều phải tập trung tinh thần
để khỏi vấp ngă).
(10)
Saikoku (Tây Quốc) tức phía Nam nước Nhật và là chữ để chỉ những
vùng đất phía Tây Kyôto kể cả đảo Kyuushuu thực ra nằm ở phía Nam.
(11) Miru (lục
tảo) là một loại rong ngắn khoảng 20 cm, mọc bám trên đá và có màu
xanh. Arame (hoang bố) là một loại rong dài cả thước, mọc ở những
chỗ nước sâu và có màu nâu.
(12) Một
ḥn đảo nằm trong khu vực tỉnh Niigata ngày nay, giữa biển Nhật Bản.
Ngày xưa hoang vu, chỉ có bọn phu mỏ và đánh cá cũng như tù tội sinh
sống.
(13) Tỉ dụ
nhà Phật: Để giúp tất cả chúng sinh vượt qua khổ hải, chư bồ tát đă
thề rằng họ sẽ sắp sẵn một con thuyền qua bờ bên kia tức phương tiện
giúp mọi người đạt đến cảnh địa giác ngộ. C̣n Liên Hoa Phong Tự là
tên ngôi chùa phái Chân Ngôn xây trên đảo Sado.
(14) Con
đường này được phủ một lớp ván cho người đi nhưng có thể tháo ra làm
đường cho ngựa chạy.
(15) Ô-warawa
(tóc xỏa, không búi giống như mái tóc thiếu niên) v́ việc đốn củi là
công việc của một nô lệ nam.
(16)
Kokubuji hay Kokubunji (Quốc phân tự): Hệ thống những ngôi chùa
chính thức do nhà nước lập ra ở các tỉnh để cầu an cho quốc gia và
hoàng thất. Hệ thống nầy đă được làm ra theo sắc chiếu của Thiên
hoàng Shômu – một người nổi tiếng sùng đạo - vào năm 741 và được coi
là những ngôi chùa bất khả xâm phạm.
(17) Risshi
(Luật sư), chức thấp nhất trong hệ thống các tăng quan của nhà nước
nhưng cũng thuộc hàng lănh đạo, trông coi việc ǵn giữ giới luật..
(18) Ngọn
đèn tuy yếu nhưng không bao giờ để cho tắt, đặt bên cạnh những nơi
thờ Phật.
(19) Cà sa
gọi là hensan (thiên sam) chỉ che một bên vai như y phục của tăng
khất thực.
(20) Tam y
(San.e) hay ba loại pháp y gồm có đại y, ngũ điều và thất điều cà sa.
Điều là màu.
(21)
Shujakuno: Cánh đồng từ cửa Chu Tước trong kinh thành Heian trải ra
hướng Tây.
(22) Ngôi
đền ở con đường thứ 7 (Shichijô) trong kinh thành Heian.
(23)
Kanpaku là chức quan đầu triều chuyên việc chọn lọc tấu sớ để dang
lên vua duyệt. Ngang hàng với Tể tướng.
(24)
Fujiwara no Morozane (Đằng Nguyên, Sư Thực, 1042-1101), quí tộc họ
Fujiwara, một đại thần có thực lực, cực kỳ vinh hiển, từng giữ liên
tục nhiều trách vụ quan trọng của nhà nước như Kanpaku (Quan Bạch),
Daijô Daijin (Thái chính Đại Thần) trong triều Thiên hoàng Shirakawa
và làm đến Sesshô (Nhiếp Chính ) dưới thời Thiên Hoàng Horikawa khi
nhà vua c̣n thơ ấu. Ôgai đă dựa trên truyện kư “Ngài Umezu-in (Mai
Tân Viện) cất nhắc Zushiô” để viết đoản thiên này. Chính ra, ngoài
Morozane c̣n có một nhân vật lịch sử khác cùng họ Fujiwara cũng có
tôn hiệu là Umezu-in, đó là Motozane (Cơ Thực). Tuy nhiên ông này
chết vào năm 1166, lúc mới 24 tuổi, chưa đủ tuổi để có một cô con
gái lớn hay cô cháu lớn nên không thể thể xem là nhân vật Kanpaku
xuất hiện trong câu chuyện.
(25)
Iwashiro là một tiểu quốc vùng Mutsu, nay thuộc tỉnh Fukushima.
(26) Tango
là một vùng đất hướng bắc Kyôto, phía biển Nhật Bản. Yura là tên một
bến cảng.
(27) Takami-ô
(Cao Kiến Vương) là một tước vương ḍng dơi Thiên hoàng Kanmu (Hoàn
Vũ). Đến đời con cháu Takami-ô, Thiên hoàng Uda (Vũ Đa) đă ban cho
họ họ Taira (B́nh) khi những người này trở thành thứ dân (như một
ḍng Tôn Thất bên ta).
(28) Zuryô
(Thụ lĩnh), thời trung cổ, là chức quan đầu tỉnh .
(29) Chế độ
gọi là Yôju (Dao thụ) hay cai quản từ xa. Người giữ chức (thụ lĩnh)
vẫn sống ở kinh đô nhưng ủy nhiệm một người khác trực tiếp cai trị
địa phương ấy thay ḿnh và chỉ nhận cống vật.
Thư mục
tham khảo:
1- Mori
Ôgai, Tuyển Tập Mori Ôgai, khổ bỏ túi, 1998, Nhà xuất bản Bunshun (Văn
Nghệ Xuân Thu), Tôkyô in lần thứ nhất, nguyên tác Nhật ngữ với chú
thích, từ trang 316 đến 353.
2- -H́nh
ảnh minh họa và thông tin khác mượn từ mạng Internet.
|