|
|
NÀNG NGỐC (Hakuchi, 1946) Nguyên tác: Sakaguchi Ango Dịch: Nguyễn Nam Trân
Sakaguchi Ango (1906-1955)
Giới thiệu tác giả: Sakaguchi Ango (tên thật là Sakaguchi Heigo), nhà văn Nhật Bản sinh ở Niigata ngày 26/10/1906 và mất tại Kiryuu (tỉnh Gunma) ngày 17/02/1955. Ông là cây bút chuyên viết tiểu thuyết và nghị luận. Cùng với Dazai Osamu (1909-48) và Oda Sakunosuke (1913-1947), ông được xem như một trong ba nhà văn chủ lực của Buraiha (Vô lại phái), trường phái thường bị giới phê b́nh bảo thủ coi là những kẻ muốn dùng văn chương như vũ khí chống lại một xă hội công thức (conformiste) nhưng bản thân lại đi quá đà theo một chiều ngược lại v́ đă có cuộc sống cá nhân buông thả, vô trách nhiệm. Ngoài ba ông nói trên, nếu hiểu theo nghĩa rộng th́ nhóm phải có đến khoảng mươi nhà văn với những tên tuổi hàng đầu như Ishikawa Jun (1899-1987), Hirabayashi Taiko (1905-1972) ...vốn đến từ những phương trời khác nhau. Sau khi tốt nghiệp khoa Triết (Ấn Độ) ở Đại học Toyo (ĐH Đông Dương) năm 1930, Sakaguchi bắt đầu viết văn từ năm 1931 nhưng tài năng ông chỉ thực sự khai hoa từ thời hậu chiến khi xác định được một văn phong độc đáo, diễu cợt và cay độc, để chống đối thói hư tật xấu trong xă hội. Tác phẩm tiêu biểu của Sakaguchi Ango có “Bàn về tuổi trẻ” (Seishunron, 1931), “Quan điểm riêng tư về văn hóa Nhật Bản” (Nihon Bunka Shikan, 1942), “Bàn về sa đọa” (Darakuron, 1946) “Nàng Ngốc” (Hakuchi, 1946), “Chiến tranh và một người đàn bà” (Senso to hitori no onna, 1946) , “Dưới bóng rừng anh đào măn khai” (Sakura no mori no mankai no shita, 1947)... Ông qua đời năm 1955 trong nghèo khó, bệnh tật và nghiện ngập khi mới vừa tṛn 48 tuổi nhưng hăy c̣n thọ hơn hai người bạn đồng chí hướng và cùng chết trẻ là Dazai (1948, tự sát) và Oda (1947, bệnh phổi).
***
Ngôi nhà đó là nơi người, heo, chó và gà vịt sống chung chạ. Thế nhưng từ cách xây cất cho đến đồ ăn thức uống, hầu như không có ǵ lạ so với những nhà khác .Ngoài một cái kho chứa đồ xập xệ, dưới chân cầu thang ngôi nhà là chỗ sinh hoạt của vợ chồng gia chủ, gác áp mái đă để cho hai mẹ con một cô gái thuê lại. Cô này hiện mang bầu mà ngay cô cũng không rơ tác giả cái bầu đó là ai. Căn buồng Izawa mướn lại từ gia đ́nh này nằm trong căn nhà phụ nằm hơi xa ngôi nhà chính này một chút. Buồng ấy trước đây h́nh như là nơi dành cho cậu con trai trong gia đ́nh bị lao nằm dưỡng bệnh. Căn nhà phụ này nếu có dành cho heo hay người mắc bệnh lao th́ cũng chẳng phải là chuyện xa xỉ. Dù tệ đến như vậy, nó cũng có hốc tủ để chăn đệm, nhà xí và chạn chén bát đàng hoàng. Chủ nhân ngôi nhà có mở một tiệm may quần áo, lại dạy nghề thêu cho đám học tṛ quanh vùng (nên mới tống cậu con trai bị lao ra ở căn nhà phụ) và ông cũng có chân trong hội đồng khu phố. Cô con gái thuê nhà xưa kia vốn là người giúp việc cho cái hội đồng đó, nhưng ngoài ông chủ tịch vốn đóng đô ngay tại trụ sở và ông chủ tiệm may, cô c̣n ban phát ân huệ một cách công bằng cho mọi thành viên của ban hội tề này (có lẽ phải đến mươi người) và trong thời gian ấy, đă nhận lấy hạt giống của một ông trong bọn. Đến lúc chuyện vỡ lỡ, cả ông chủ tịch cũng như các thành viên khác mới góp tiền mướn căn buồng áp mái làm địa điểm để tống khứ bà mẹ cái bào thai không ai mong muốn ấy. Thế nhưng, thói đời vẫn có những kẻ tham công tiếc việc nên một ông hội đồng vốn làm nghề bán đậu hũ đă tiếp tục lén lút lui tới với cô nàng, ngay sau khi cô đă mang bầu và dời đến ở trong căn pḥng áp mái. Rốt cuộc cô gái đă trở thành vợ bé của ông bán đậu hũ. Nghe được tin ấy, các cộng phạm đă ngưng ngay món tiền đóng góp cho cô gái. Họ chủ trương rằng kể từ thời điểm này, ông hàng đậu hũ phải một ḿnh chu cấp sinh hoạt phí hàng tháng cho cô. Số người không chịu đóng góp nữa có khoảng bảy tám vị (thường mỗi vị phải đóng năm Yen) trong đó có ông hàng rau quả, ông tiệm chủ đồng hồ, ông chủ nhà đất và một vài ông hàng họ ǵ đó vốn đă cùng nhau cày nát “thửa ruộng” của cô gái. Cô gái sở hữu một cái miệng rộng và đôi mắt to, tṛn xoe nhưng thân thể lại khá gầy guộc.Cô ghét đám vịt nuôi trong nhà, khi có thức ăn thừa, cô tránh ném cho lũ vịt thành thử mỗi ngày đều bị chúng nổi cáu và đuổi theo. Với cái bụng đă bắt đầu lớn và cái mông to nhông nhổng, dáng cô chạy lạch bạch đằng trước chúng cũng giống như một con vịt bầu, trông khó coi khôn tả. Ở đầu ngơ con hẻm này có một tiệm bán thuốc lá, nơi một bà tuổi độ năm lăm, mặt bự phấn đang sinh sống. Bà đă lần lượt đuổi cổ đến ông nhân t́nh thứ bảy hay thứ tám ǵ rồi. Giữa lúc bà c̣n đang tư lự không biết phải thay thế ông ta bằng một nhà sư hay một ông hàng quán ở độ tuổi trung niên nào đó th́ chợt có một gă trai trẻ đi vào cửa sau, tiếng là để mua thuốc lá và bà cũng đă bán cho hắn vài bận như vậy (giá cả bao nhiêu th́ không ai rơ). Ông chủ tiệm may có lần bảo với Izawa là sensei (thầy) ơi, cứ ra phía cửa hậu nhà bà ta mà xem cho tôi cái đi, nhưng tiếc nỗi, nơi Izawa làm việc, người ta có cung cấp cho anh loại nhu yếu phẩm đó nên anh chẳng có cơ hội nhờ đến sự giúp đỡ của bà hàng. Phía sau sở phân phối gạo nằm ở mé trước cửa hàng thuốc lá, có một góa phụ với chút ít gia tư đang sinh sống. Bà có hai đứa con, một trai làm thợ và một cô con gái ở cùng nhà. Hai người anh em ruột này lại ăn ở với nhau như vợ chồng nhưng v́ bà góa kia xem điều đó là giải pháp đỡ tốn kém nhất nên đă làm ngơ trước cảnh tượng ấy. Giữa lúc đó, cậu anh lại vớ được một cô bồ. Để giải quyết vấn đề, bà mẹ tính đem gả cô em cho một ông già trạc năm mươi hay sáu mươi, vốn trong ṿng thân thích. Cô gái bèn uống thuốc chuột (nekoirazu). Uống xong, khi đến lớp học thêu ở ngôi nhà nơi Izawa ở trọ th́ thuốc thấm nên cô bắt đầu đau đớn dữ dội. Cuối cùng, cô đă lăn ra chết. Tuy nhiên, bác sĩ trong xóm đă viết giấy chứng nhận là cô chết v́ vấn đề tim mạch nên nguyên do cái chết của cô không c̣n được ai nhắc tới nữa. Khi Izawa sửng sốt bật ra câu hỏi “Ủa! Bác sĩ nào lại đi chứng nhận kỳ cục như vậy?” th́ ông chủ tiệm may đă làm vẻ mặt ngạc nhiên hỏi lại anh: “Có ǵ vậy hở thầy! Bộ thầy cho là chuyện ấy không xảy ra đúng như thế hay sao?” Ở khu vực này, loại pḥng cho thuê với giá rẻ mọc lên nhiều như nấm. Một bộ phận của nó là nơi cư trú của mấy cô vợ bé hay đám gái măi dâm. Bọn người này thường không con cái và có chung một đặc điểm là nhà cửa họ ở luôn luôn được trang hoàng xinh xắn. Do đó mà ông quản lư nào cũng mừng rơn và chưa một lần thắc mắc về vấn đề đạo đức trong cuộc sống riêng tư vốn rất ư lộn xộn của họ. Phân nửa số buồng được dùng như cư xá của một hăng quân nhu quân dụng và là nơi trú ngụ tập thể của Đội phụ nữ t́nh nguyện (Teishintai). Bảo họ là thành viên của Đội phụ nữ t́nh nguyện chứ thực ra có người là t́nh nhân của một anh nhân viên hoặc là cô vợ tạm trong thời chiến của một ông chủ sự nào đó (ư nói vợ chính thức của ông ta đang phải đi sơ tán) hay là đệ nhị pḥng của một ông lớn, cũng có thể là một cô t́nh nguyện viên với lư do thai nghén, tuy phải nghỉ việc ở sở nhưng vẫn được ăn lương. Trong số đó có cả một cô làm vợ bé, vừa có pḥng ở, vừa được lĩnh thêm phụ cấp năm trăm Yen một tháng, đă gây bao nhiêu thèm thuồng cho dân lối xóm. Người láng giềng của một anh chàng phiêu dạt từ bên Măn Châu về và xưa kia từng đâm thuê chém mướn (có cô em gái học tṛ ông chủ tiệm may) là một ông thầy thuốc chuyên nghề nắn gân bấm huyệt (shiatsu). Theo lời đồn thổi của cậu Ginji làm ở hiệu may vốn là láng giềng của thầy ấy th́ thầy ta rất mát tay. Đằng sau buồng của họ là căn pḥng của một viên thiếu úy hải quân, mỗi ngày chỉ biết uống cà phê, ăn cá và khui đồ hộp nhâm nhi với rượu. Ở khu vực này, cứ dưới một thước là đă bị nước thấm, không thể nào đào được hố pḥng không, thế mà chỉ có viên thiếu úy ấy là đem được xi măng về và xây một cái hố c̣n kiên cố hơn nhà ở của ḿnh. Lại nữa, cửa hàng bách hóa (một ngôi nhà gỗ hai tầng) nằm trên con đường Izawa đi làm, tuy v́ t́nh trạng chiến tranh nên không có hàng để bán đă phải tạm đóng cửa, nhưng trên gác hai lúc nào cũng có ṣng bài. Những kẻ được biết như chủ ṣng thường ngồi lỳ ở mấy quán rượu b́nh dân, đưa mắt lườm lườm nh́n đám thường dân đi trên đường, và suốt ngày họ nhậu say bí tỉ. Phần Izawa th́ sau khi tốt nghiệp đại học, anh đă trở thành nhà báo, tiếp theo đó hành nghề diễn viên cho mấy cuốn “phim truyền bá văn hóa” (bunka eiga)[1] (thực ra, anh mới học việc chứ chưa sắm trọn vai nào). Tuy vậy so với những người đàn ông khác cùng lứa tuổi hai mươi bảy th́ anh đă khá từng trải để có một chút kinh nghiệm về cuộc sống. Chính ra, Izawa quen biết đủ hạng người từ chính trị gia, quân nhân, doanh nhân, cả giới nghệ sĩ và đă bắt được một số thông tin, nhưng anh không thể tưởng tượng là khung cảnh sinh hoạt của khu vực buôn bán (shôtengai) chung quanh căn pḥng ḿnh ở và cái xưởng con vùng ngoại ô này lại là như thế. Anh có lần đặt câu hỏi có phải chỉ từ lúc chiến tranh, ḷng con người ta mới chai đá đi chăng, nhưng đă được ông chủ tiệm may- với bộ mặt điềm nhiên của một triết gia - trả lời là không đâu, khu vực này xưa rày vẫn thế. Dù vậy, nhân vật đáng kể nhất trong xóm có lẽ là anh hàng xóm của Izawa. Anh ta điên. Ngay cái việc anh là con nhà có của mà lại chọn một chỗ nằm trông hốc con hẻm này để cất nhà đă chứng tỏ phần nào là đầu anh có vấn đề, tuy nó cũng có thể đến từ ảnh hưởng của những lần anh bị trộm cắp hay để kẻ vô công rồi nghề xâm nhập gia cư. Lư do là ngôi nhà này không có cửa chính, v́ tất cả cửa nẻo đều đă bị lấp đằng sau cái túi bọc lấy con hẻm, có nh́n măi cũng chỉ thấy những khung cửa sổ lắp vào đó thôi. Ngược lại, cánh cửa chính đưa ngay vào gian tiền sảnh lại nằm đằng sau ngôi nhà, nếu muốn vào đó phải ra phía sau, đại để là đánh một ṿng quanh cái hàng rào sắt ngăn nó với những ngôi nhà lân cận. Đó là một hệ thống canh pḥng được họ nghĩ ra nhằm làm nản chí những kẻ muốn xâm nhập, khiến chúng phải loay hoay kiếm lối vào nhà và sẽ bị cư dân ở đấy khám phá dễ dàng. Tóm lại, người hàng xóm của Izawa vốn không thích giao tiếp với những kẻ tầm thường trong thế gian này. Tuy ngôi nhà có đến hai tầng và rất nhiều pḥng ốc bên trong nhưng chúng được bày biện thế nào th́ ngay một kẻ cái ǵ cũng biết như ông chủ tiệm may cũng không thể kể cho anh thêm chi tiết. Gă điên vừa nói tuổi mới trên dưới ba mươi, anh có một bà mẹ và một cô vợ khoảng hăm lăm hăm sáu. Nghe nói mẹ của anh ta là người được xem như tỉnh táo nhất nhà. Ấy thế mà lắm lúc bà cũng nổi cơn tam bành lục tặc (hysterie). Khi bất măn về việc phân phối lương thực, bà có thể trở thành nữ anh kiệt duy nhất trong xóm dám đi nguyên chân đất xông vào trụ sở hội đồng khu phố. Vợ của gă điên lại là một cô gái ngốc nghếch. Thực ra là có một năm, cảm thấy trong người thoải mái, gă đă phát nguyện tu hành, mặc bộ quần áo tuyền trắng lên đường làm một chuyến hành hương khắp các địa điểm linh thiêng vùng Shikoku (Shikoku henro). Rồi không biết vào một hôm nào, trong chuyến đi Shikoku đó, gă đă gặp gỡ cô gái ngốc nghếch kia và cả hai cảm thấy ư hợp tâm đầu. Gă đă đem cô gái về nhà như là một cái lộc trời ban từ chuyến hành hương ấy. Gă điên vốn là một chàng trai tướng mạo khôi ngô, cô vợ tuy ngốc nghếch nhưng vẫn toát ra cái vẻ đường hoàng của một tiểu thư xuất thân gia đ́nh nền nếp. Mắt cô lúc nào cũng lim dim như chất chứa một tâm sự u uất nhưng khuôn mặt thon thon kiểu hạt dưa (urizanegao) lại xinh xắn như mặt một h́nh nhân cổ điển hay mặt nạ tuồng Nô. Nếu đặt hai vợ chồng bên nhau, ta sẽ thấy ngay họ là một cặp trai thanh gái lịch lại có kiến thức, trông rất đẹp đôi. Gă điên nhiều khi đeo cả kính cận độ nặng khiến cho gương mặt của anh ta c̣n mang thêm vẻ mệt mỏi bơ phờ của một trí thức từng đọc nhiều kinh sử. Một hôm trong con hẻm có một cuộc diễn tập pḥng không và đó là lúc các bà nội trợ nhà ta tỏ ra nhộn nhịp đáo để. Gă điên đang ăn mặc luộm thuộm và cười nói bô bô, thoắt cái đă thay ngay bộ quần áo dùng lúc nghênh địch và xuất hiện với cái chậu gỗ cá nhân, mồm th́ phát ra những âm thanh kỳ dị như Ê! Ô! Nào!, hết múc nước rồi tạt, bắc cả thang leo lên bờ tường, từ bên trên ra mệnh lệnh cho mọi người và bắt đầu tŕnh diễn một cảnh ban huấn từ nữa. Chỉ đến lúc này Izawa mới nhận ra anh hàng xóm của ḿnh là một gă điên. Trước đó anh đă có lần thấy người bạn láng giềng của ḿnh vượt rào vào chuồng heo nhà ông chủ tiệm may, đổ hết thức ăn c̣n sót trong chậu ra ngoài, lấy đá ném lũ vịt nuôi trong sân, ban phát thức ăn cho đàn gà rồi đột nhiên lại đưa chân đá chúng, có lẽ thấy chúng nó v́ quá no nê, đă không thèm tiếp nhận thức ăn anh cho. Lúc đó, Izawa chỉ xem gă ta như tốc-kê và chỉ lặng lẽ chào một cái. Thế nhưng giữa người điên và người b́nh thường th́ có ǵ khác nhau để có thể phân biệt họ nhỉ? Cái khác nhau này có lẽ nằm ở chỗ người điên vốn thận trọng hơn người thường, Người điên khi muốn cười th́ cười sằng sặc, muốn diễn thuyết th́ diễn thuyết ra tṛ, có thể lấy đá ném gà vịt hoặc là dán mắt vào một khuôn mặt hay cái mông một con heo trong suốt hai tiếng đồng hồ.Tuy nhiên, họ rất sợ phải bắt gặp cặp mắt của người khác, đặc biệt lo lắng đến một số chi tiết trong cuộc sống riêng tư và có thể đi đến chỗ tuyệt giao với mọi người v́ cớ ấy. Việc rào một ṿng đằng trước lối vào gian tiền đường cũng là cách biểu lộ tính cách đó của họ. Họ muốn cho cuộc sống riêng tư càng ít bộc lộ càng tốt. Họ thường để bụng chứ ít khi nói nhiều trước mặt người ngoài.Trong con hẻm này, một bên là ngôi nhà nhỏ của Izawa c̣n phía bên kia vốn có nhiều căn hộ, cả năm lúc nào cũng vọng tới (như muốn bắt anh phải nghe) tiếng nước róc rách và những âm thanh hạ cấp của hai chị em cô gái bán dâm đang sống ở đó. Đêm nào cô chị có khách là cô em phải đi lủi thủi dọc theo hành lang bên ngoài, c̣n đêm nào cô em có khách là cô chị phải đi qua đi lại cả đêm trong cái hành lang ấy. Chỉ có tiếng cười sằng sặc của gă điên là làm thiên hạ biết anh ta thuộc về một thứ nhân loại khác chứ cô vợ ngốc nghếch của anh lúc nào cũng giữ im lặng, không hề gây ra một tiếng động đặc biệt. Khi cần phải nói, cô chỉ chu môi và lúng búng cái ǵ đó trong miệng. Không ai nghe được những âm thanh ấy mà cho dù đến được tai đối tượng, nó cũng không diễn tả ư nghĩa nào rơ rệt. Cô không biết nấu ăn, ngay cả việc thổi một nồi cơm, tuy nếu bị bắt buộc, có lẽ cô sẽ làm được.Nhỡ khi làm ǵ không xong và bị người ta cáu kỉnh, cô lại ấp a ấp úng thêm rồi tiếp tục mắc hết lỗi này sang lỗi khác. Khi đi nhận phần đồ nhà nước phân phối (haikyuu-mono), cô cũng không biết thưa gửi thế nào mà cứ đứng như trời trồng khiến cho hàng xóm phải ra tay giúp đỡ. Mọi người kháo nhau rằng chuyện “vợ thằng điên là một con ngốc” th́ có ǵ phải lấy làm lạ, vả chăng cô gái đó là kẻ không biết cách tŕnh bày ư kiến của ḿnh. Riêng bà mẹ chồng th́ không chịu được tính nết của cô, lắm lúc giận dữ v́ thấy cô ta không thổi được một nồi cơm. Thường ngày bà luôn tỏ ra là người có phẩm cách nhưng gặp lúc có ǵ trái ư là lên cơn thần kinh, hung hăn hơn cả kẻ điên.Trong nhóm ba người điên dại này, có lẽ bà mẹ chồng là dễ bốc đồng và ăn nói to tiếng hơn hết. Thành thử cô con dâu ngốc nghếch đâm ra sợ hăi mọi thứ. Có lẽ trong thâm tâm cô chỉ muốn sống một chuỗi ngày lặng lẽ, không sự cố. Nghe tiếng chân người, cô đă thót tim, c̣n như gặp lúc Izawa đi ngang qua và chào hỏi, chẳng những cô không phản ứng ǵ mà c̣n đực người ra đó. Cô gái ngốc ngếch ấy đôi khi cũng t́m đến khu chuồng heo. Phần gă điên th́ mỗi lần xâm nhập vào địa điểm ấy, gă đều rất ngang nhiên, xem như nhà riêng. Lúc th́ gă lượm đá ném lũ vịt, lúc th́ đưa tay xoay mặt bầy heo. Trong khi đó, cô ngốc lầm lũi như một cái bóng, lẩn trốn vào bên trong khoảng tối của khu chuồng heo và đứng thở dốc một ḿnh. Nói cách khác, nơi đây là chỗ cô ấy dùng để tỵ nạn. Thường th́ lúc đó, ở bên nhà, bà mẹ chồng cô sẽ réo tên cô “O Sayo! O-Sayo!” với cái giọng the thé của một loài chim. Mỗi lần như thế, thân h́nh của cô sẽ co rụt lại và liên tục nguậy ngọ như một giống sâu đang phản ứng để chống cự. Công việc kư giả và diễn viên “điện ảnh văn hóa” của Izawa là hai cái nghề không ai thèm đụng đến trong vô số những cái nghề hèn hạ. Điều mà những người như anh phải tâm đắc để có thể sinh tồn trong thế giới ấy là nắm bắt được trào lưu thời đại để khỏi lỡ hẹn với nó. C̣n như việc đi t́m bản sắc cho ḿnh, có được cá tính hay sự độc sáng là những điều các anh cảm thấy không cần thiết. Nội dung câu chuyện của giới này, nếu so sánh với những ǵ mấy viên tư chức, giáo chức hay quan chức nói với nhau, th́ sẽ thấy đầy dẫy nếu không nói là ngập ngụa những từ ngữ như “tự ngă”, “cá tính”, “độc sáng” vv...Tuy nhiên chúng chỉ tồn tại về mặt h́nh thức chứ thường bị coi như những khái niệm tầm phào chỉ để đem ra tán tỉnh những cô gái con nhà giàu có, kiểu như việc họ xem trạng thái ngầy ngật của một cơn say kéo qua ngày thứ hai (futsukayoi) tương đương với nỗi thống khổ của nhân loại. Ôi chao, sự cảm kích khi đứng trước lá cờ Mặt Trời Mọc (Hi no Maru), ḷng biết ơn đối với quân đội...đă làm họ cảm động đến ứa nước mắt...Nghe đùng đùng là nghĩ đến tàu bay oanh tạc và nằm phục xuống đất bất kể ất giáp, nghe pằng pằng bèn liên tưởng ngay tiếng đạn súng liên thanh. Tác phẩm của bọn Izawa chỉ là loại văn chương hay phim ảnh cuồng nhiệt nhưng không tưởng. Chẳng những nó không đạt được đỉnh cao tinh thần của cuộc chiến, lại chẳng chứa đựng một t́nh cảm nào có thể gọi là trung thực nhưng họ đă phải tŕnh bày chiến tranh theo lối đó. Một số người khác bảo ḿnh không muốn viết v́ để tránh sự kiểm duyệt của quân đội nhưng chính họ vẫn không t́m ra một thứ văn chương chân thực nào khác. Đúng ra, sự trung thực và cảm xúc chân thành nơi nhà văn là một tồn tại không liên quan ǵ đến việc họ bị kiểm duyệt. Tóm lại, vào bất cứ thời đại nào, họ đều mang một thứ bản ngă rỗng tuếch nội dung. Theo ḍng thời cuộc, họ có thể lần hồi đi từ cánh hữu sang cánh tả, nuôi trong đầu ư tưởng học đ̣i lối viết của loại tiểu thuyết đại chúng[2] để diễn tả nhân t́nh thế thái của thời đại. Sự thực th́ thời đại cũng có thể nh́n thấy được phần nào qua những cái tầm thường nông cạn ấy nhưng ngoài ra –với cuộc chiến tranh và lần thất trận khả dĩ lật nhào hai ngh́n năm lịch sử của Nhật Bản vừa qua – ít nhất nghệ thuật cũng phải chứng tỏ là nó có liên hệ nào đó với bộ mặt thật của con người chứ nhỉ? Vận mệnh của một đất nước được dẫn dắt bởi những kẻ thiếu tinh thần phản tỉnh đă đẩy đưa quần chúng ngu si chạy theo ảo tưởng. Một anh chủ sự vừa mở miệng nói về “cá tính” hay “độc sáng” trước mặt ông giám đốc liền bị ông ta ngoảnh mặt làm ngơ và c̣n phải nhận thái độ khinh miệt như khi ông đang đứng trước một thằng khùng th́...cảm ơn quân đội, phấn khích trước lá cờ tổ quốc Hi no Maru.. mắt chợt rưng rưng lệ và máu nóng bốc lên đầu.... Cũng OK luôn!. Sự thực và h́nh ảnh của thời đại mà anh nhà báo cảm nhận rốt cuộc chỉ có nhiêu đó. Có cần tŕnh bày một cách dông dài ba phút huấn từ của ngài Sư đoàn trưởng hay không? Có cần phải nhắc từ câu số một có đến số mười những lời tuyên hứa mà đám công nhân phải đọc mỗi sáng như cầu kinh hay không? Nếu thử đem câu hỏi ấy đặt ra, nhất định anh sẽ bị ông giám đốc chậc lưỡi, lườm cho, coi như đồ cỏ rác trước khi ông dí tàn thuốc thơm quí giá của ḿnh vào cái gạt tàn.Ông ta sẽ quát lên: “Ê nầy! Trong một thời đại đầy phong ba băo táp như bây giờ th́ đem cái Đẹp ra để dùng vào việc ǵ mới được chứ? Nghệ thuật không có quyền lực ǵ hết ! Chỉ có những bản tin mới nói lên sự thực mà thôi”. Diễn viên về phe với diễn viên, nhân viên pḥng kế hoạch th́ kết bè với nhân viên pḥng kế hoạch, tạo ra một thế giới với phạm trù đặc biệt như dưới thời Tokugawa, để đánh giá tài năng con người theo quan điểm rất thiên vị của họ, dựng nên một chế độ có những nhân viên siêu hạng đứng trên bọn nhân viên b́nh thường. Dựa vào đó, họ che chở những kẻ vô tài bất tướng và buộc tội những ai muốn tranh đua chức vị bằng cá tính, tài năng thiên phú hay nghệ thuật là đang vi phạm qui luật của tổ chức. Họ c̣n lập ra một tổ chức tương trợ rất hoàn chỉnh. Tổ chức đó bên trong có mục đích giúp đỡ những kẻ thiếu tài năng nhưng bên ngoài chỉ là đi t́m chất cồn. Bè đảng của họ đă chiếm đóng những quán rượu b́nh dân, mỗi anh trước tiên phải đốn ngă hết ba bốn chai bia và chỉ bàn bạc về nghệ thuật khi đă say xỉn. Nh́n cái mũ họ đội, mái tóc dài với cà vạt họ thắt và áo choàng (blouse) khoác bên ngoài, họ có vẻ là nghệ sĩ đấy nhưng với tâm hồn và căn tính tục tằn, họ chỉ là những anh tư chức văn pḥng. Izawa tin vào tính độc sáng của nghệ thuật và anh không chịu rời bỏ cái mà anh gọi là những nét độc đáo của cá tính nên anh không thể nào sống yên lành trong cái khung “đạo lư luân thường kiểu Nhật” (giri ninjô). Chẳng những thế, anh không thể chịu nổi cái tầm thường, hèn hạ và đê tiện trong tâm hồn của những người đó. Thành ra anh đă bị các bạn đồng nghiệp xem như kẻ đào ngũ. Dù có chào họ, chẳng những anh không được họ chào trả mà c̣n bị một số lườm nguưt cho. Có hôm anh đă quyết tâm xông vào văn pḥng ông giám đốc để đặt câu hỏi “Có phải về mặt lư luận th́ chiến tranh bắt buộc phải dẫn tới sự nghèo nàn của nghệ thuật hay việc đó đă xảy ra chỉ v́ nó bắt nguồn từ chủ trương của các nhà quân sự khi cho rằng để tŕnh bày sự thực, chỉ cần có một cái máy thu h́nh và hai ba ngón tay là đủ? Sự hiện diện của người làm nghệ thuật chúng tôi chỉ là để quyết định thu h́nh ảnh theo một góc cạnh (angle) nào đó mà thôi sao?”,. Đến giữa chừng, anh đă thấy ông giám đốc quay mặt đi chỗ khác và khổ sở hít sâu một hơi thuốc lá rồi hỏi:”Thế sao cậu không từ chức đi cho tôi nhờ! Hay cậu sợ bị bắt lính?”. Sau khi đă cười mỉa mai như thế, ông c̣n nhắn nhủ: “Cậu nên tiếp tục dốc sức làm việc đúng theo đ̣i hỏi của pḥng kế hoạch hăng ta để nhận đồng lương đều đặn và đừng đem những câu hỏi vô bổ ấy ra bàn nữa!”. Sau đó, ông không thèm nói ǵ thêm, chỉ ngẩng bộ mặt phách lối và phất tay ra hiệu cho anh về. Như vậy có phải công việc của anh là công việc hèn hạ nhất trong trăm ngàn thứ công việc hèn hạ hay không nào? Để khỏi bị khổ sở về việc bị cưỡng bách nhập ngũ, có lúc anh đă nghĩ thà lănh một viên đạn hay nằm đó chết đói c̣n khỏe xác hơn. Pḥng kế hoạch trong hăng của Izawa đă đưa ra khẩu hiệu “Không để cho Rahaul [3]thất thủ!” hoặc “Hăy gửi phi cơ đến Rahaul!”. Trong khi họ c̣n bận sáng tác những mẩu truyện (conte) kiểu đó th́ quân đội Mỹ đă vượt qua Rahaul và đổ bộ lên Saipan.Thế rồi khi cái hội nghị giương cao khẩu hiệu “Quyết chiến giữ Saipan!” c̣n nhóm họp chưa xong th́ Saipan đă bị địch đánh cho tan hoang, rồi phi cơ từ Saipan bắt đầu bay bên trên đầu họ. Họ hăng hái tuyên truyền những phương pháp như ”Cách dập tắt bom”, “Cách đâm thủng người”, “Cách trồng khoai tây”, “Cách t́m cơ hội sống c̣n”, “Tàu bay và cách tiết kiệm điện”. Không biết bao nhiêu cuốn phim với nội dung khô khan về những đề tài đó đă được soạn ra. V́ không đủ thước phim sống để quay, họ phải giảm bớt động tác di chuyển của các máy thu h́nh. Ḷng hăng say của các nhà nghệ thuật đă đạt đến cao điểm qua những chủ đề xôm tụ như “Đội đặc công Kamikaze”, “Quyết tử trên quê hương” “Ôi, khi hoa anh đào rụng”[4]. Sự hưng phấn có tính lăng mạn đó đă khiến họ trở thành những kẻ u mê. Cứ như thế, những cuốn phim nhàm chán giống như những tờ giấy xanh xao buồn nản đă ra đời nhằm cho thấy viễn tượng một thành phố Tokyo nay mai chỉ c̣n là một đống gạch vụn. T́nh cảm hăng hái thuở nào đă tắt lịm trong ḷng Izawa. Sáng ra tỉnh giấc, đang nghĩ đến chuyện đi đến sở làm, anh đă thấy buồn ngủ trở lại. Nhưng mắt vừa dim díp, anh đă nghe tiếng c̣i báo động hụ lên. Nhảy ra khỏi giường, xỏ đôi giày bốt (guêtres) vào chân rồi đi t́m một điếu thuốc lá và châm lửa. Ḷng lại nghĩ thầm: “Chao ôi! Nếu bây giờ ḿnh nghỉ việc ở sở th́ làm ǵ có thuốc lá hút đây!”. Buổi tối hôm đó, khi trời đă khá khuya, đúng vào giờ xe điện cuối cùng, Izawa mới được ra khỏi sở. Thế nhưng, lúc đó, đường xe điện tư đă hết chuyến. Anh đành đi bộ trên con phố đêm song song với đường sắt để về nhà. Khi bật đèn pḥng lên anh mới nhận ra một điều lạ lùng là tấm nệm ngủ anh vẫn đặt thường xuyên ở một chỗ giờ không c̣n ở vị trí của nó nữa. Cho đến nay, chưa hề có việc ai đó đến quét dọn hoặc đột nhập vào nhà lúc anh đi vắng. Anh lấy làm quái nên đă đến bên cái tủ ăn vào hốc tường (oshiire) mở ra xem sao. Th́ ra trên mấy cái nệm xếp theo hàng ngang, cô ngốc bên láng giềng đang nấp ở đó. Cái đầu cô ló ra khỏi đống chăn nệm và chỉ biết giương đôi mắt đầy lo âu nh́n Izawa như muốn thăm ḍ phản ứng của anh. Khi biết Izawa không có vẻ ǵ giận dữ, cô bắt đầu an tâm, nên trong cái nh́n của cô bấy giờ đă hiện ra một vẻ thân thiện và b́nh thản anh chưa bao giờ được thấy. Tuy vậy, mồm cô vẫn lúng búng mấy âm thanh vô nghĩa. Nó là những tiếng động rời rạc tóm tắt một nội dung hết sức mơ hồ, chỉ giúp cô truyền tải những ǵ chất chứa trong đầu chứ không phải để hỏi han ai hay trả lời một câu hỏi nào hết. Tuy vậy, cũng nhờ đó Izawa mới vỡ lẽ là cô đă bị người chồng sỉ vả đến mức hết chịu nổi nên đă trốn đi và t́m cách ẩn náu nơi nhà anh. V́ không muốn làm cô phải sợ hăi thêm một cách vô ích, Izawa chỉ hỏi qua loa ví dụ cô vào đây hồi nào và bằng cách nào. Thế nhưng cô gái có vẻ chẳng hiểu điều anh muốn biết và vẫn lắp bắp những âm thanh vô nghĩa, đồng thời nhấc cánh tay lên và xoa xoa vào một chỗ trên đó (như vết thương do ai bấu véo hay cào cấu)....để cho thấy cô đang đau hay bây giờ hăy c̣n đau, hoặc mới đây vừa lại đau nữa vv....Sau khi phân tách tỉ mỉ các thời điểm, rốt cuộc Izawa đoán già đoán non được rằng cô đă vào pḥng anh lúc trời vừa sập tối bằng cách chui qua cửa sổ. V́ đi chân đất ṿng quanh nhà trước khi vào nên cô muốn được xin lỗi v́ đă mang cả bùn vào pḥng. Tuy nhiên, đó là những điều Izawa đă phỏng đoán sau khi tóm tắt những điều cô bày tỏ một cách ṿng vo, không đầu không đuôi, xen vào đó là những câu xin lỗi xin phải (gomen nasai), chứ không thể nói là những thông tin chính xác. Giữa đêm hôm khuya khoắt mà phải gơ cửa đánh thức anh bạn hàng xóm để trả cô về là điều anh ái ngại. Tốt hơn là cho cô ngủ lại một đêm rồi cho cô về vào sáng hôm sau nhưng như thế sẽ đưa đến hiểu lầm. Chồng cô lại là một gă điên nên Izawa không thể lường trước việc ǵ xảy ra. Thôi được! Izawa bỗng thấy ḿnh can đảm lạ lùng. Chính ra ḷng can đảm đó chỉ bắt nguồn từ những kích động và mời mọc đến từ sự hiếu kỳ thường có nơi một kẻ đă đánh mất mọi thứ t́nh cảm trong cuộc sống thường nhật. Nhưng ǵ th́ ǵ, hiện thực này là một thử thách tất yếu đối với cách sống xưa nay của ta đây. Trước mắt, Izawa không bận tâm về cái ǵ khác hơn là dẹp đi sự sợ hăi để thực hiện nghĩa vụ giúp đỡ cô hàng xóm ngốc nghếch, sao cho cô được an toàn trong đêm nay. Biến cố đột ngột có một không hai này đă làm cho ḷng anh xúc động và khiến anh tự nhủ là không có ǵ phải hổ thẹn với thái độ của ḿnh. Anh trải ra hai tấm nệm cho cô gái đến nằm cạnh và sau khi tắt đèn xong vừa được một hai phút th́ đă thấy cô ta đứng dậy, rời khỏi chỗ nằm và h́nh như đang thu ḿnh ở một cái xó nào đó trong pḥng. Nếu bây giờ không phải là giữa mùa đông th́ có lẽ Izawa sẽ để mặc cô ta như thế và tiếp tục ngủ nhưng đặc biệt hôm nay, đúng ngay lúc ấy mà lại đă khuya nên không khí rất lạnh lẽo. Ngay việc đặt một tấm đệm để hai người chia nhau nằm vẫn bị cái lạnh bên ngoài thấm vào người đến rét run. Khi Izawa dậy và bật đèn, anh thấy cô ngốc đă so cổ áo và ngồi co ro cạnh cánh cửa ra vào, đôi mắt sợ sệt như một kẻ bị ai dí bắt mà không có cách trốn đi đâu.”Sao thế? Quay lại ngủ đi nào!”. Nghe anh nói, cô đă gật đầu đồng ư ngay và chui lại vào giường nhưng chỉ cần một hai phút sau, khi đèn đă tắt, cô lại bật dậy như hồi năy. Izawa bèn đưa cô về chỗ nằm và bảo: “Chớ lo lắng ǵ cả, tôi sẽ không đụng vào người cô đâu!” th́ thấy ánh mắt cô vẫn lộ ra vẻ sợ sệt c̣n miệng th́ lúng búng như muốn nói một điều ǵ anh không thể hiểu. Thế rồi lần thứ ba sau khi anh vừa tắt đèn, cô gái đă nhỏm dậy, đến mở cái tủ ăn vào hốc tường, chui vào đó rồi đóng cửa lại từ phía trong. Sự ngoan cố của cô ngốc đă làm Izawa nổi nóng. Anh bèn mạnh tay mở toang cánh cửa tủ và hỏi “Có lẽ cô hiểu lầm chuyện ǵ đấy phỏng? Tôi đă giải thích bao nhiêu lần mà tại sao cô vẫn chui vào đây đóng cửa? Cô có biết đó là một hành động sỉ nhục người khác hay không? Nếu như cô không tin tưởng tôi, cớ sao lại lựa nhà tôi mà trốn? Như thế là đem người ta ra làm tṛ cười đấy nhé! Hăy dẹp chuyện này đi cho tôi nhờ!”. Tuy Izawa nhắc thế nhưng cô ngốc h́nh như không đủ năng lực để thấu hiểu lời anh. Anh nghĩ thay v́ nói qua nói lại sẽ không đi đến đâu, cứ tát vào cái mặt đó mấy cái và giục cô ta đi ngủ ngay có lẽ hiệu quả hơn. Không dè lúc ấy, cùng với một biểu cảm khó hiểu, anh thấy cô lại lắp bắp một điều ǵ đấy.. H́nh như cô muốn nói là: “Em muốn về bây giờ. Phải chi em không đến đây th́ tốt biết bao nhiêu. Thế nhưng em không c̣n chốn nào để về nữa!”. Chỉ đoán thế thôi mà Izawa đă thấy cảm động nên lại bảo “Cô cứ yên tâm. Muốn về cũng được nhưng chờ đến khi trời sáng đă. Tôi chỉ bực ḿnh v́ bị cô xem như người có chủ tâm ám hại cô thôi! Ra khỏi cái tủ này và nằm lên trên nệm ngủ cho đàng hoàng đi”. Nghe xong, cô ngốc đă nh́n Izawa chăm chú rồi thốt ra một câu ǵ đó thật nhanh. “Hả? Cô muốn nói ǵ đấy?” Izawa thiếu điều muốn nhảy cỡn v́ anh đang hết sức ngạc nhiên. Lư do là từ cái miệng của cô ngốc, anh đă nghe rơ ràng một câu “Tại em đang sợ bị anh ghét!” “Hả? Cô nói cái ǵ?” Khi Izawa mở tṛn đôi mắt và bất chợt hỏi lại như thế, cô đă buồn bă lắp bắp trả lời một câu giống như là: “Phải chi em đừng đến đây v́ em là kẻ bị anh khinh ghét. Em không có chủ tâm như vậy”....Thế rồi cô lại đưa đôi mắt lơ đăng nh́n vào một nơi nào đó trong không gian. Bấy giờ Izawa mới bắt đầu ngộ ra. Người con gái này không hề sợ hăi anh. Sự thể xảy ra như ngược với điều anh nghĩ. Cô ta đă đến nhà anh không phải để ẩn náu sau khi bị người chồng mắng mỏ nhưng có thể là trong hành động của cô c̣n có cả sự tin tưởng đối với t́nh cảm yêu đương anh đă tỏ cho cô qua một trường hợp nào đó..Chính ra th́ hai bên chỉ gặp nhau độ bốn năm lần trên con đường hẻm dẫn về phía cái chuồng heo và anh đă cất tiếng chào cô một cách ngắn gọn chớ không có ǵ khác. Thế mà trước mặt anh, cô gái ngốc nghếch đă phải vận dụng tất cả ư chí và cảm xúc trên cả mức độ của một con người b́nh thường. Khi nhận ra rằng dù đèn điện đă tắt từ một hai phút rồi mà bàn tay người đàn ông vẫn chưa chạm đến thân thể ḿnh, cô liền nghĩ là anh ta ghét bỏ cô. Có phải v́ hổ thẹn về điều đó mà cô đă ra bước khỏi tấm nệm và trốn vào trong hốc tủ hay không, và việc đó - trong trường hợp tâm lưcủa người si ngốc – có đúng là để diễn tả một nỗi buồn thống thiết? Izawa không hiểu ḿnh có nên tin chắn chắn vào lối suy nghĩ đó chăng? C̣n như hành động đóng cửa tủ và tự nhốt ḿnh bên trong của cô, anh có nên xem là như sự biểu hiện một t́nh cảm tủi hổ hay một thái độ tự ti hay không? Nhưng cô là người thiếu khả năng bày tỏ bằng ngôn ngữ nên Izawa không biết phải dựa vào cái ǵ để phán đoán. Muốn hiểu được cô, anh không có giải pháp nào khác ngoài việc hạ thấp tŕnh độ của ḿnh để trở thành ngang hàng với những người si ngốc. Vả lại, khả năng biết phân biệt như con người sao lại phải là một điều cần thiết nhỉ? Chả lẽ đối với ta, sự thực thà trong t́nh cảm thấy nơi một người si ngốc lại là điều đáng xấu hổ ư? Ta cũng đă từng có một tấm ḷng trong sáng, thơ ngây giống như những kẻ si ngốc ấy, và cái cần thiết hơn cả mọi thứ, chính là trái tim trong sáng và thơ ngây đó. Ta đă bỏ quên nó ở đâu rồi và sau đó, ḷng ta đă bị ô nhiễm bởi cách suy nghĩ chi li, bần tiện của những người chung quanh, đă chạy theo ảo ảnh và như thế chỉ tổ mệt nhoài. Sau khi đưa cô gái vào giường, Izawa bèn ngồi ngay đầu nằm và vuốt ve mái tóc trên vầng trán của cô như muốn ru đứa con gái mới lên ba lên bốn của ḿnh cho nó ngủ. Cô gái cũng mở mắt và nh́n lơ đăng chung quanh và anh thấy rằng ánh mắt vô tâm của cô hoàn toàn không khác với những đôi mắt trẻ thơ. “Tôi không ghét em đâu! Nhưng nên biết cho rằng cách thể hiện t́nh yêu nơi con người không chỉ giới hạn trong những hành động xác thịt. T́nh yêu là một thứ quê hương (furusato), nơi cuối cùng con người sẽ t́m về và em là một cư dân đang sống ở đó cùng với bao người khác”. Cái lạ lùng là ban đầu Izawa đă thử tŕnh bày điều đó một cách trịnh trọng như vậy nhưng sau anh mới nhớ ra rằng cô gái này xưa giờ chưa hề có khả năng hiểu được ư nghĩa của lời nói. Ôi chao! ngôn ngữ là cái ǵ và nó có giá trị đến mức đó hay sao? Trong quá tŕnh thể hiện t́nh yêu nơi con người, không có bằng chứng nào cho thấy lời nói là công cụ diễn tả được sự chân thực. Thế th́ sự chân thực đủ để cho chúng ta gửi gắm những t́nh cảm bỏng cháy nhất của ḿnh, ta phải đi t́m ở đâu mới có? Hay tất cả chẳng qua chỉ là những ảo tưởng? Khi Izawa vừa đưa bàn tay vuốt ve mái tóc cô gái th́ nỗi thèm muốn được khóc thét chợt trào dâng trong ḷng anh. Cái t́nh cảm nhỏ bé, không định h́nh, khó ḷng nắm bắt ấy cũng giống như t́nh cảm se sắt anh mang trong tim lúc vô t́nh đưa bàn tay ra vuốt tóc nàng, một cử chỉ có thể đánh dấu bước ngoặt định mệnh cuộc đời anh.. Chiến tranh này rồi đưa tất cả về đâu? Có lẽ Nhật Bản sẽ bại trận, quân Mỹ đổ bộ lên đảo Honshuu (Bản châu) và hơn phân nửa dân số của Nhật Bản sẽ bị tiêu diệt mất thôi. Chỉ có thể nói đó là một hiện tượng siêu nhiên và cũng là số phận mà thần thánh đă an bài. Thế nhưng vấn đề đang đặt ra cho anh lại nhỏ bé và thấp kém hơn nhiều. Quả t́nh, tuy hết sức nhỏ bé và ti tiện nhưng hàng ngày nó vẫn áp sát trước mắt, đôi khí chợt lóe lên cho anh thấy. Đó là câu chuyện món tiền lương 200 Yen mỗi tháng anh nhận được từ sở làm. Anh tự hỏi ḿnh sẽ được lănh nó đến lúc nào và ḷng vẫn mang nỗi bất an là mai đây có thể bị đuổi cổ khỏi hăng và sẽ đứng ngơ ngác ở một góc đường. Mỗi tháng đi lănh lương, anh hồi hộp không biết cùng một lúc có nhận kèm theo tờ giấy báo tin sa thải hay không? Mỗi lần nhận phong b́ tiền lương, anh đă nhấm nháp cái khoái cảm được triển hạn cuộc sống này thêm một tháng nữa. Mỗi khi nghĩ lại hạnh phúc nhỏ bé đó, anh không ngăn nỗi gịng nước mắt. Anh đă từng mơ làm nghệ thuật. Trước cái lư tưởng nghệ thuật của anh th́ đồng lương 200 Yen kia chỉ là một vật nhỏ nhen như hạt cát, hạt bụi, nhưng nó đă trở thành nỗi lo lắng to lớn bám chặt thân xác, làm dao động tinh thần, tận gốc rễ sự tồn tại của anh. Hai trăm đồng bạc đó không chỉ ảnh hưởng đến cuộc sống bề ngoài, nó c̣n đánh dấu giới hạn mọi suy nghĩ. Thêm vào đó, thái độ anh không thể tha thứ cho ḿnh là tại sao anh chưa chịu phát điên mà vẫn điềm nhiên sống và chỉ chú ư vào món tiền vô nghĩa đó. “Trong một thời đại phong ba băo táp (dotô no jidai), người ta bất cần cái Đẹp. Nghệ thuật không đem lại ǵ hết”. Những câu quát mắng của viên chủ sự đă có sức mạnh to lớn và một mũi nhọn để xoáy sâu vào lồng ngực Izawa h́nh ảnh một sự thực khác . Ôi chao! Khi nước nhà bại trận, đồng bào của ta sẽ bị xô ngă như những h́nh nhân đắp bằng đất bùn, rồi bao nhiêu cái đầu, cánh tay và bàn chân sẽ bắn tung lên cùng với những mảnh vỡ của bê-tông và gạch ngói. Cây cối, nhà cửa đều sẽ bị san bằng giống như mộ địa. Biết trốn đi đâu, phải đùn nhau chui vào những hang lỗ nào và sẽ cùng nổ tung với hang lỗ nào? Thế nhưng, nếu có một phép lạ nào đó khiến cho ḿnh sống sót th́ cùng sự tái sinh tươi mới ấy, cuộc sống giữa một cánh đồng hoang đầy gạch đá trong một thế giới tương lai hoàn toàn không dự tưởng được, sẽ ra sao ? Viễn ảnh đó khiến ḷng anh đau xót. Đương nhiên là định mệnh ấy c̣n độ nửa năm hay một năm nữa sẽ đến với anh thôi và anh chỉ ư thức về thế giới đó như một tṛ đùa hiện ra trong một giấc mộng xa vời. Số bạc 200 Yen kia không những đă bưng tai bịt mắt anh và bứng đi mất cội rễ cái hy vọng sống c̣n nơi anh, mà ngay trong những giấc mơ, anh cũng đă bị đồng lương 200 Yen ấy siết lấy cổ, chặn lên ngực, làm tiêu tán tấm ḷng hăm hở của một người trẻ chỉ mới có 27 tuổi. Thế th́ không phải là hiện nay anh sống như kẻ đang lang thang trên một cánh đồng hoang vắng và tăm tối là ǵ? Izawa từng khao khát phụ nữ. Có được một người đàn bà có lẽ là sự mong đợi lớn nhất trong đời anh.Thế nhưng cuộc sống của anh với người đàn bà ấy sẽ bị hạn chế trong ṿng 200 đồng bạc. Từ nồi niêu xoong chảo cho đến gạo củi và mắm muối, tất cả sẽ bị con số 200 kia chi phối như một vận hạn. Con cái sẽ được sinh ra dưới bóng của con số 200 Yen đó, c̣n vợ anh sẽ bị nó bám măi không rời cho đến ngày cô ta hóa thành một con quỷ, miệng chỉ biết lắp ba lắp bắp và không hiểu được tiếng người. Ngọn đèn soi sáng ḷng anh cũng như ánh sáng của nghệ thuật và hy vọng đều đă tắt ngấm, bản thân cuộc sống đă nhớp nháp như kẻ vừa dẫm phải một đống phân ngựa nhăo nhoẹt bên bờ đường, để rồi mai kia, khi khô se, nó sẽ theo gió bay đi và không c̣n lưu lại h́nh tích. Người vợ của anh cũng phải gánh chung vận hạn đó trên lưng. Cuộc sống khó khăn, thấp hèn như thế hỏi bao giờ mới chấm dứt? Về phần ḿnh, anh không đủ sức mạnh để cắt đứt với cái hiện thực ti tiện ấy. Ôi, chiến tranh và sự hủy hoại kinh hoàng của nó đă chia sớt đồng đều cho đất Nhật một cách khó tin những cảnh đồng hoang ngổn ngang gạch đá với bao xác người ngă xuống và tan ră tựa những h́nh nhân được đắp bằng bùn...Đây có phải là t́nh yêu vĩ đại nhưng chứa đầy đau khổ đến từ bàn tay một vị thần phá hoại, muốn đưa tất cả về với hư vô? Anh đă ngủ mê mệt trong ṿng tay của vị ác thần ấy. Anh chỉ trở nên sinh động và vội vă xỏ giày bốt vào chân mỗi khi có tiếng c̣i báo động hụ lên. Làm như đây là cái tṛ chơi anh vẫn đùa cợt mỗi ngày với sự bấp bênh của sinh mệnh, nhưng lần hồi, nó đă trở thành lẽ sống của anh. Khi tiếng c̣i báo động vừa chấm dứt, anh lại trở về với trạng thái ủ dột v́ thấy ḿnh bắt đầu đánh mất những t́nh cảm tuyệt vọng. Cô ngốc này không biết thổi cơm, cũng không nấu nổi một nồi canh tương đậu nành (misoshiru). Đứng sắp hàng để lănh khẩu phần lương thực đối với cô đă là việc quá sức, chứ nói năng th́ câu chẳng ra câu. Có thể ví cô với một tấm kính mong manh mà mỗi ngọn gió nhẹ của hỉ, nộ, ai, lạc đă đủ làm cho cô phản ứng bằng sự ngơ ngác và sợ hăi, khiến cô chỉ tiếp thu ư chí người khác bằng cách thức đó và cho nó trôi qua bằng một cái nhăn mặt. Như vậy, cái bóng ma ác nghiệt của 200 đồng Yen kia chắc chắn không thể trụ lại trong tâm hồn cô được lâu đâu. Thế th́ không phải cô em đây mới là một con nộm buồn áo năo mà ông trời đặc biệt chế ra cho ḿnh hay sao? Trong đầu Izawa, anh thử h́nh dung cảnh ḿnh ôm lấy người cô ấy rồi cả hai cùng nhau sánh bước trên một cánh đồng khoáng đăng, bên tai nghe tiếng gió và trước mặt là cuộc hành tŕnh đưa họ về một nơi vô tận. Dù vậy, anh vẫn cảm thấy ư tưởng đó có ǵ vướng víu như thế nó điên điên dại dại làm sao ấy, lại không mục đích rơ rệt. Phải chăng v́ ngay giữa thân xác con người, đă thấy dấu hiệu của sâu mọt. Nhưng tại sao anh vẫn để cho ư tưởng đó cũng như t́nh yêu của ḿnh tuôn trào, dù biết nó bề ǵ cũng trở thanh hư ảo. Bởi v́ đă có những qui định xă hội (okite) cho rằng các cô gái làng chơi bên căn hộ láng giềng và những lệnh bà đang sống ở đâu đó, về bản chất, c̣n có nhiều tính người hơn cô ngốc. Thế nhưng nếu quan sát t́nh trạng đưa đến những qui định không ai chịu nhượng bộ ấy, mới thấy chúng thật dở hơi.
Máy bay của Mỹ ném bom rải thảm Thế th́ ta đang sợ cái ǵ? Chả lẽ ta lại sợ cái con ma 200 Yen? Hiện nay ta đang muốn dựa vào cô gái ấy để có thể cắt đứt với con ma 200 Yen quái gỡ kia, nhưng coi vậy chứ, v́ cái lời nguyền độc địa (jumon) của ác linh đó, ta vẫn cảm thấy ḿnh là kẻ bị ràng buộc. Cái khiến ta phải khiếp sợ là con mắt và miệng lưỡi thế gian (seken). Cái gọi là thế gian ấy chính là các cô bán dâm trong căn hộ láng giềng, mấy cô vợ bé, mấy bà mang bụng chửa trong Đội phụ nữ t́nh nguyện (Teishintai) và các bà nội trợ với giọng vịt đực khi lên tiếng trong những buổi nhóm họp ngay trên đường phố. Izawa biết tỏng là ngoài họ ra, không ai làm việc bắn tin, nhưng không hiểu tại sao, anh vẫn không dám chắc. Chỉ v́ anh vẫn khiếp sợ những qui định của xă hội. Đêm đó là một đêm ngắn đến độ Izawa phải ngạc nhiên (nhưng đồng thời, nó lại là một cái đêm tưởng như dài vô tận). C̣n đang lo là nó sẽ không bao giờ chấm dứt, không ngờ bên ngoài trời đă sáng bạch. Cái lạnh của buổi hừng đông làm cả người Izawa cứng lại như một tảng đá, khiến anh mất hết cảm giác. Duy có bàn tay của anh là vẫn đặt cạnh cái gối và đang vuốt ve mái tóc cô gái.
***
Kể từ ngày đó, Izawa có một cuộc sống khác. Nói là nói vậy chứ ngoài việc trong nhà thêm được một thân xác phụ nữ, mọi việc vẫn không có ǵ đặc biệt. Cảnh hiu quạnh của Izawa tưởng như là một điều bịa đặt nhưng thực ra, chung quanh anh cũng như trong đầu, anh chưa thấy có mầm mống tốt đẹp nào nẩy sinh. T́nh trạng bất b́nh thường này chắc chỉ có thể dùng lư trí để hiểu chứ về mặt cụ thể th́ ngay chỗ đặt một cái bàn trong nhà vẫn không nhếch một ly. Mỗi sáng khi anh đi làm, nàng ngốc lại chui vào nấp bên trong hốc tủ, đợi ở đó cho đến lúc anh về. Chẳng những thế, khi vừa mới bước chân ra, anh đă quên khuấy sự hiện diện của người con gái ngô nghê ấy và có cảm tưởng biến cố vừa rồi đă xảy ra từ rất lâu, cách đây phải mười hay hai mươi năm về trước. Chiến tranh hàm chứa một đặc tính là chứng mau quên (kenbôshô) vốn có lợi cho sức khỏe đến không ngờ. Với sức phá hoại kinh hoàng làm thay đổi cả không gian của chiến tranh, chỉ cần một ngày đă có thể tạo ra sự biến chuyển mà phải một vài trăm năm mới có. Nó làm cho điều mới xảy ra tuần trước đây thôi xem như đă có từ nhiều năm trước và một sự kiện cách đây chỉ có một năm đă bị chôn vùi ở một nơi sâu thẳm nằm dưới đáy của kư ức. Nguyên một khu phố ở gần chỗ Izawa ở, nơi có những con lộ và nhà cửa, hăng xưởng bao quanh, đă bị bắn tung thành tro bụi, làm cho gần đây, trong dân chúng rộ lên chuyện đi sơ tán. Thế mà trong khi vết tích hoang tàn ấy c̣n chưa được thu dọn, cảnh náo loạn ấy đă lùi xa như đây là chuyện xa vời từ trăm năm về trước. Nếu trở lại ngắm sự thay đổi toàn diện của khu phố ấy thêm lần nữa, ta chỉ nghĩ đó là cảnh tượng chẳng có ǵ đáng phải ngạc nhiên. Trong một thế giới có triệu chứng hay quên tốt cho sức khỏe ấy, và lẫn lộn giữa những mảnh vụn tan tác, đa tạp khác, sự tồn tại của một người con gái ngốc nghếch đúng là đă bị xóa nḥa đi như giữa lớp sương mờ. Nào mấy thanh gỗ ngắn c̣n sót lại từ một tiệm rượu trước ga nay đă sơ tán, nhưng tận hôm qua khách hàng c̣n lũ lượt sắp hàng, nào những lỗ hổng trên bin đinh gây ra bởi bom đạn, nào dấu tích do những đám cháy trong khu phố đă gây ra ...Nằm xen kẽ và lăn lóc giữa những mẩu vụn đủ mọi h́nh thù ấy là khuôn mặt của nàng ngốc. Tuy vậy, ngày nào cũng có đủ thứ c̣i báo động. Đôi khi lại có những tiếng c̣i hụ cho biết phi cơ địch sắp oanh tạc. Lúc nào chúng cũng khiến Izawa lâm vào một trạng thái tinh thần rất khó chịu. Rồi một hôm, gần ngôi nhà anh ở và vào lúc anh đi vắng, đă xảy ra một cuộc oanh kích. Anh lo lắng không biết có chuyện ǵ hay không nhưng lư do duy nhất của nỗi bất an ấy chỉ là việc cô gái, trong lúc t́m cách thoát thân, có thể chạy ra khỏi nhà một cách vô ư tứ và sự hiện diện của cô đă bị cḥm xóm biết tới rồi đồn ầm lên. V́ lo lắng cho một điều mà ḿnh không biết chắc nên mỗi ngày anh đều không dám về nhà lúc trời c̣n có nắng. Như một cách phản kháng chống lại nỗi bất an có hơi bần tiện ấy, nhiều phen anh định bụng thổ lộ hết mọi chuyện cho ông chủ tiệm may nhưng anh đă không làm v́ cảm thấy tuyệt vọng với sự bần tiện của bản thân. Việc anh định thú nhận là một thủ đoạn không được đẹp v́ nó chỉ được dùng để che dấu sự lo lắng, trong khi sự thiệt tḥi anh có thể phải gánh đă đáng ǵ đâu! Anh căm tức khi nhận ra bản chất của ḿnh cũng hèn hạ chẳng khác thế gian thường t́nh. Có hai khuôn mặt của nàng ngốc mà Izawa không thể nào quên. Khi anh rẽ qua một góc đường, khi leo lên cầu thang trong hăng hay khi vừa thoát khỏi đám đông chen chúc trên xe điện th́ dù muốn hay không, hai khuôn mặt ấy, tùy từng lúc, đă bất chợt thay nhau xuất hiện. Mỗi lần như vậy, mọi suy nghĩ của anh như đông đặc, t́nh cảm kích động vừa thoáng hiện ra cũng bị đóng băng ngay bên trong một nỗi tuyệt vọng. Khuôn mặt thứ nhất là khuôn mặt của nàng ngốc lúc bàn tay anh chạm vào thân thể nàng lần đầu. Tuy là đến sáng hôm sau sự kiện đó bị kư ức đẩy lùi vào bên kia bờ quá khứ như chuyện đă xảy ra từ một năm về trước, nhưng h́nh ảnh khuôn mặt cô lúc đó th́ anh có muốn quên cũng không sao quên được. Kể từ hôm ấy, thân xác nàng ngốc lúc nào cũng như đang ở trong tư thế sẵn sàng và chờ đợi, ngoài ra cô không c̣n một sinh hoạt ǵ khác và cũng chẳng nuôi thêm một ư nghĩ nào. Cô luôn ở trong một trạng thái chờ đợi thường trực. Chỉ cần bàn tay Izawa chạm lên bộ phận nào đó của cơ thể th́ toàn bộ ư thức của cô đă xem đó như một hành vi có ư nghĩa xác thịt Cả thân thể, cả khuôn mặt đều như đă sẵn sàng và đang chờ đợi. Chuyện đáng ngạc nhiên là trong đêm khuya , khi bàn tay của Izawa đụng vào th́ cả thân h́nh đang say ngủ của cô liền đồng loạt phản ứng lại v́ thân xác cô lúc nào cũng đang thức và chờ đợi, dù cô đang ngủ! Thế mà lúc cô tỉnh dậy, không ai có thể đoán được đầu óc đó đang suy nghĩ ǵ hay vẫn ở trong trạng thái trống rỗng của một kẻ hôn mê như trạng thái của cô từ trước đến giờ mà cái duy nhất đang sống kia chỉ là phần thân xác của cô. Cô thức giấc đó nhưng hồn cô vẫn ngủ, c̣n khi cô ngủ th́ thể xác cô vẫn thức. Cái cô đang mang theo người là sự thèm muốn xác thịt mà cô không tự ư thức về nó. Nói thế có nghĩa là mỗi lúc sự thèm muốn đó thức dậy, cái thân xác đang nằm cuộn ḿnh như một con sâu kia có thể gây ra nhiều phản ứng xuẩn động. C̣n một khuôn mặt thứ hai và cũng là của nàng ngốc. Đúng vào một hôm Izawa đang được nghỉ ở nhà th́ có một trận dội bom xảy ra ngay giữa thanh thiên bạch nhật trong ṿng hai tiếng đồng hồ ở một khu vực vốn không cách nhà Izawa là mấy. Nhà anh không có hố pḥng không nên anh và nàng đă phải chui vào cái hốc tủ bên tường và chụp mấy tấm nệm lên làm khiên che. Tuy cuộc dội bom tập trung đánh phá vào khu vực cách nhà Izawa chừng bốn năm trăm mét nhưng đủ làm mặt đất rung chuyển và nhà cửa lung lay. Cùng với tiếng bom nổ, mọi suy nghĩ cũng như cơ năng hô hấp đều như ngừng lại. Đều là bom từ trời rơi xuống nhưng có trái nổ tung thành từng mảnh, có trái là như loại bom xăng đặc (napalm) chỉ gây ra những đám cháy. Thế nhưng sự nguy hiểm của chúng chỉ khác nhau như giữa giống rắn aodaisha chuyên bắt chuột và rắn hổ mang (mamushi). Loại bom lửa (napalm) tuy có gây ra tiếng động đặc biệt khó chịu khi đang rơi nhưng đến mặt đất th́ không phát ra tiếng nổ. V́ vậy, nghe nó veo véo trên đầu và biến mất sau đó, có người đă xem thứ bom đó là loại “đầu voi đuôi chuột” (long đầu xà vĩ). Gọi là đuôi chuột nhưng chẳng thấy đuôi đâu cả, nên nỗi sợ do nó đem đến không thể gọi là cao tột đỉnh. C̣n như loại bom tấn công, tuy khi rơi xuống, tiếng nghe không mấy to v́ rơi thẳng một lèo như cây gậy, chỉ gây ra tiếng động như mưa rào. Chính nó mới là loại bom vào phút cuối sẽ gây ra một tiếng nổ long trời lở đất và phá tan tất cả. Thế mới thấy sức mạnh ngưng tụ trong một trái bom là kinh khủng đến ngần nào. Khi những bước chân của trận không kích tiến về phía ḿnh, hăy ư thức rằng nỗi tuyệt vọng và lo sợ sẽ cứ theo cường độ của cuộc đánh bom mà tăng. Hơn nữa máy bay Mỹ bay rất cao nên tiếng động cơ khi chúng đi qua chỉ nghe rất mơ hồ như ong vo ve và lẫn vào trong tiếng gió. Cảnh tượng đó chẳng khác nào khi nh́n thấy một con quái vật mắt th́ đang vờ ngó qua chỗ khác mà tay lại giáng xuống đầu người ta những nhát búa tạ. Có lẽ v́ không biết đích xác vị trí của những kẻ đang ném bom nên những loạt bom kia đă gây ra một nỗi bất an to lớn. Từ một địa điểm nào đó, tiếng bom rơi đă vọng đến đây như tiếng một cơn mưa. Sự sợ hăi trong lúc chờ đợi bom trút xuống khiến cho hai người không thốt được câu nào, họ cũng không dám thở và suy nghĩ nữa. Dần dần đến lúc họ đă phải niệm A Di Đà Phật, sống với sự lạnh lùng của kẻ sắp điên lên v́ tuyệt vọng để xem thử điều ǵ sẽ xảy ra.
Trung tâm Tokyo bị tàn phá năm 1945
May cho Izawa là bốn phía gian pḥng nhỏ của anh được che chắn bởi căn hộ của gă điên và ngôi nhà hai tầng của ông chủ tiệm may. C̣n hàng xóm chung quanh, có nhà th́ cửa sổ bằng kính bị vỡ, có nhà th́ mái bị hư hại, tuy nhiên, nơi pḥng anh, ngay một cánh cửa kính rạn nứt cũng không. Có điều là khu vườn nằm trước khu chuồng heo nằm vương văi mấy cái mũ vải pḥng không bê bết những máu. Bên trong cái tủ ở hốc tường, chỉ có đôi mắt của Izawa là sáng lên thôi. Anh nh́n khuôn mặt của nàng ngốc và trên đó, anh đă đọc được một t́nh cảm hư vô gắn liền với đau khổ và tuyệt vọng. Ôi! Con người vốn là một sinh vật có lư trí. Do đó, lúc nào trên khuôn mặt họ cũng phảng phất h́nh bóng của một sự trấn áp hoặc đề kháng. Không có h́nh ảnh của lư trí, của trấn áp hay đề kháng mới là điều đáng kinh ngạc. Khuôn mặt cũng như thân thể của người con gái này như muốn phơi bày ra trước cánh cửa sổ tất cả sự sợ hăi và đau khổ đang ngưng đọng nơi nàng. Sự đau khổ đó động đậy, vùng vẫy, cuối cùng thể hiện được qua một giọt nước mắt đang ứa ra. Nếu là trường hợp một con chó, khi thấy nó nhỏ một giọt nước mắt, có lẽ người ta chỉ xem là một hành động cực kỳ quái gở và chẳng tốt lành ǵ, cũng như khi con chó đó cất một tiếng cười. Có phải giọt nước mắt không mang h́nh ảnh của lư trí là cái ǵ tàn độc và xấu xa? Giữa khi cuộc oanh kích đang xảy ra, lạ lùng làm sao, những đứa bé lên bốn lên năm, ngay cả đám lên năm lên sáu đều bặt im tiếng khóc. Trong khi buồng tim của chúng đang đập nhanh như những ngọn sóng, chúng đă đánh mất khả năng ngôn ngữ và chỉ biết xoe tṛn đôi mắt. Tất cả sự sống trong thân thể chúng chỉ c̣n thấy ở đôi mắt. Mới nh́n sẽ thấy mắt chúng đang mở ra to hơn nhưng không biểu hiện một sự sợ hăi hay đau khổ đầy kịch tính đáng lư ra phải khắc lên trên đó. Chẳng những thế, so với đám trẻ con b́nh thường, cách suy nghĩ bằng lư trí, ngược lại, đang lặng lẽ giết đi cái phần t́nh cảm. Trong giây phút ấy, người lớn nào cũng chỉ phản ứng như thế hoặc ở một mức độ thấp hơn, nhưng dù sao, họ đều bộc lộ mối âu lo cũng như nỗi khổ muộn khi đối đầu với cái chết. Nói cách khác, xem ra đám trẻ con đă xử sự với nhiều lư trí hơn cả người lớn.Trong nỗi thống khổ của nàng ngốc có chỗ giống nhưng lại có chỗ không giống với thái độ của đám trẻ con. Có nghĩa là ở nơi nàng chỉ có những phản ứng có tính cách bản năng trước những sợ hăi và đau khổ gây ra bởi cái chết. Chẳng những đó không phải là phản ứng của con người, c̣n không phải là của sâu bọ mà nó chỉ là một động thái xấu xa và hiểm ác. Nếu muốn t́m xem hai thái độ có ǵ gọi là tương tự, có lẽ phải đưa ra trường hợp một con sâu lang cỡ một tấc năm phân đă phồng to thành một con sâu với chiều dài năm thước và cử động một cách khó khăn và sau đó đă ứa ra một giọt nước mắt. Nàng ngốc không có một câu nói, tiếng gào hay rên siết cũng như bất cứ biểu cảm nào khác. Cô không ư thức được ǵ hết, ngay cả sự hiện diện của Izawa. Nếu là một con người, nhất định không ai có một t́nh cảm cô độc bất b́nh thường như thế được. Một nam một nữ cùng chui vào bên trong cái tủ để rồi người này hoàn toàn quên lăng sự tồn tại của người kia là một việc khó ḷng tưởng tượng trong thế giới của con người. Để biện minh cho khả năng của một sự cô đơn tuyệt đối, có cần phải suy nghĩ một cách mù quáng và thiếu tự giác là con người vốn hoàn toàn cô độc và có trường hợp chỉ khi ư thức được sự hiện diện của tha nhân bên cạnh, người ta mới t́m ra được sự cô đơn tuyệt đối? Nếu vậy th́ đó là sự cô đơn với dạng tướng của một con sâu lang, một sự cô độc đê tiện khó ḷng chấp nhận. Thật khó ḷng chịu nổi sự sầu khổ xấu xa như thế v́ trong đó không có mảy may bóng dáng của t́nh người. Cuộc dội bom đă chấm dứt. Izawa ôm và nâng thân h́nh của cô gái lên nhưng dù ngón tay của anh có đụng phớt vào ngực cô, th́ trong phản ứng cũng không thấy đâu sự khao khát xác thịt nơi cô. Khi ôm cái thân thể này, Izawa chỉ cảm thấy ḿnh đang rơi tự do vào trong một khoảng không tối tăm không thấy đáy. Ngay sau cuộc oanh kích hôm ấy, Izawa đă ra khỏi nhà để tản bộ. Giữa những ngôi nhà dân bị bom đánh sập là những mẩu chân đàn bà, những thân h́nh đàn bà ḷi cả ruột gan và cả những cái đầu đàn bà bị bom cắt bay. Trên dấu vết những đám cháy của trận ném bom đại qui mô ngày mười tháng ba[5] hăy c̣n nghi ngút khói, Izawa đă thẩn thờ bước đi như một kẻ không biết ḿnh sẽ về đâu. Từ chỗ này đến chỗ kia, người ta nằm chết cháy như những miếng thịt gà nướng (yakitori). Họ nằm chết thành từng đống. Hoàn toàn không có ǵ khác với những miếng gà nướng cả. Anh không thấy sợ và cũng không thấy có ǵ bẩn thỉu. Có những thây chết cháy nằm cạnh bên con chó. Gọi đó là “chết như con chó” (khuyển tử) thật không sai chút nào. Tuy nhiên, anh không thấy trong cái chết của họ một chút nào cái bi thảm và ngậm ngùi của cái chết kiểu khuyển tử. Con người không chết như một con chó, chẳng qua là cái xác của họ đă được tŕnh bày trên một cái mâm lớn như mâm đựng món thịt gà nướng cùng với xác chó và những cái xác khác nữa. Họ không phải là chó và cũng không phải là những kẻ đă có thuở làm người. Nếu nàng ngốc chết cháy th́ với bản chất là một con nộm làm ra từ đất, hẳn là nàng chỉ trở về với đất tức cái h́nh hài nguyên thủy? C̣n như trường hợp, một đêm nào đó, khu phố này bị những quả bom xăng đặc (napalm) dội lên th́...Nghĩ đến đó bỗng nhiên Izawa thấy ḿnh không thể nào không nhận ra cái thái bộ suy tư một cách b́nh thản, khuôn mặt cũng như đôi mắt của ḿnh. Ḿnh vẫn b́nh thản chờ cho cuộc dội bom xảy ra. Dội th́ cứ dội. Izawa cười với vẻ thách thức. Ta chỉ ghét những cái ǵ xấu xa nhơ bẩn thôi. Vả lại, khi bị chết cháy th́, ta sẽ trở lại t́nh trạng lúc đầu, nghĩa là một đống thịt vô hồn. Ta sẽ không giết con bé ấy đâu.Ta chỉ là một gă đàn ông nhát nhúa và hèn hạ. Ta không đủ can đảm làm một việc như vậy. Thế nhưng, có lẽ chiến tranh sẽ giết cô ta. Chỉ cần ta biết được cách thức để đưa đường cho bàn tay lạnh lùng và tàn nhẫn của chiến tranh giáng lên đầu cô gái ấy. Nhưng hiện giờ ta chưa biết làm sao. Có thể là vào một lúc nào đó, vấn đề đó sẽ tự giải quyết một cách t́nh cờ và ổn thỏa. Nghĩ như thế, Izawa b́nh thản chờ cuộc dội bom sắp tới.
***
Cho đến hôm mười lăm tháng tư. Vào ngày mười ba, trước đó hai hôm, đă xảy ra một cuộc không kích qui mô lớn vào ban đêm ở Tokyo. Những khu vực phía Yamanote như Ikebukuro hay Sugamo đều bị thiệt hại nặng. Đôi khi nhờ có trong tay cái chứng minh thư là nạn nhân hỏa tai, Izawa có thể đi Saitama, một tỉnh lân cận, để mua chút ít gạo rồi chất vào xắc đeo lưng mang về. Hôm đó khi anh vừa đặt chân tới nhà th́ c̣i báo động liền bắt đầu. Trận ném bom Tokyo lần tới có lẽ sẽ xảy ra ở khu phố họ ở là chuyện những người sống trong các vùng chưa bị cháy đă tiên liệu.Nếu sớm là ngày mai, c̣n nếu trễ chỉ chừng một tháng sau là cái ngày định mệnh khu phố ḿnh sẽ đến. Thường người ta dựa trên tần số của những cuộc không kích tính cho đến nay, khoảng cách thời gian cần thiết để địch chuẩn bị và bố trí đội ngũ cho những cuộc thả bom ban đêm mà họ phỏng đoán là sẽ đến rất nhanh. Nhưng dù có sớm, nó chỉ có thể xảy ra vào ngày hôm sau mà thôi. Izawa không bao giờ tưởng tượng việc đó sẽ đến với anh vào nội hôm nay. Do đó, nhân là ngày đi mua lương thực nên anh vẫn ra khỏi nhà. Gọi là đi mua đồ chứ anh c̣n có mục đích khác. Chẳng là anh có quen biết gia đ́nh nhà nông kia từ thời đi học nên mục đích chính của chuyến đi đó là nhờ họ giữ hộ những món đồ mà anh đă thồn vào trong hai cái va-li và một cái xắc đeo lưng. Izawa mệt đứt hơi.Quần áo mặc đi đường là trang phục pḥng không, trong xách tay lại toàn những ǵ có trên đầu nằm mà anh đă banh tung ra giữa giường. Cũng phải nói thực t́nh là đêm qua, v́ không có đủ thời giờ, anh chỉ ngủ chập chờn. Giật ḿnh thức dậy đă nghe bốn phương tám hướng tiếng ra-đi-ô vang lên ầm ĩ, cảnh báo rằng chiếc máy bay dẫn đầu phi đội của địch đă tiếp cận phía Nam bán đảo Izu, rồi sau đó, chúng lại vượt qua khỏi Izu. Cũng vào lúc này, tiếng c̣i báo động cuộc oanh kích đă hụ lên. Thế là khu phố của ta sắp đến ngày chung cuộc. Izawa trực giác thấy điều đó. Anh bèn cho nàng ngốc vào nấp bên trong hốc tủ rồi ḿnh th́ lủng lẳng khăn mặt bên người và cứ ngậm bàn chải đánh trong miệng chạy về hướng cái giếng. Izawa quên phứt ḿnh đă mua từ mấy ngày trước hộp kem đánh răng hiệu Lion nên cảm thấy tiếc nuối cái cảm giác sảng khoái của chất kem ấy trong miệng. Không hiểu có phải v́ trực giác được đây là ngày định mệnh hay không mà anh muốn đánh răng rửa mặt cho bằng được. Trước tiên anh đă mất nhiều thời giờ để vươn tay ra nắm lấy hộp kem đánh răng ở cái chỗ xưa nay anh vẫn đặt nó mà vẫn không thấy (đúng là anh mất lắm thời giờ thật). Măi sau lúc kiếm ra được th́ anh lại mất thêm nhiều thời gian để t́m cái bánh xà pḥng (bánh xà pḥng này là thứ xà pḥng thơm dành khi trang điểm) dù nó đang nằm ở một chỗ mà anh chỉ với tay ra là đụng ngay. Mi ơi! Sao mi lại vụng thế này! Có tỉnh táo ra một chút không nào? B́nh tĩnh cái coi. Hết đập đầu vào kệ sách gắn trước cửa, lại vấp chân vào cạnh bàn. V́ lẽ đó anh đă muốn không làm bất cứ một cử động nào trong một khoảng thời gian để có thể tập trung tinh thần suy nghĩ nhưng có lẽ v́ thân thể anh vẫn theo bản năng mà cứ loay hoay trật vuột làm anh không kiểm soát nổi. Cuối cùng, khi kiếm ra được bánh xà pḥng và tất tả chạy về phía cái giếng, anh chợt thấy hai vợ chồng ông chủ tiệm may đang vứt hành lư mang theo vào trong cái hố pḥng không được đào lên bên một góc ruộng. Cả cô gái người giống như một con vịt bầu và sống trong căn pḥng áp mái cũng mang lủng lẳng mớ đồ đạc và đi lang thang như kẻ mất hồn. Dù sao, Izawa thấy vững bụng v́ anh đă không bỏ rơi cái mục đích là t́m cho ra hộp kem đánh răng và bánh xà pḥng dù không biết đêm nay định mệnh đời ḿnh cuối cùng rồi sẽ ra sao? Tuy nhiên, khi anh chưa lau xong mặt th́ đă nghe tiếng súng cao xạ bắt đầu nổ. Ngẩng đầu lên, anh thấy bên trên là những chùm có đến hơn chục trái hỏa châu (shôkuutô) đang chiếu và rong vùng ánh sáng bàng bạc đầy tiếng động ồn ào ấy là bóng dáng của những chiếc phi cơ Mỹ, hết chiếc này đến chiếc khác, đột ngột xuất hiện giữa bầu trời. Khi bất chợt đưa mắt nh́n xuống phía dưới, Izawa nhận ra rằng cả một khu vực nằm trước nhà ga nay đang ch́m trong biển lửa. Rồi nó cũng sẽ đến. Khi nhận thức rơ ràng về điều sắp xảy ra, cuối cùng Izawa b́nh tâm trở lại, Anh đội cái mũ vải tránh bom lên đầu, lại đặt lên đó một tấm nệm nằm (futon) rồi ra ngoài hiên đếm con số những chiếc phi cơ đang bay qua. Có tất cả hai mươi tư chiếc. Chúng lần lượt hiện ra trong quầng sáng của những đóm hỏa châu rồi bay lướt qua đầu anh. Chỉ có tiếng pháo cao xạ là c̣n tiếp tục giă dồn dập như điên dại chứ không c̣n tiếng nổ của bom nữa. Từ lúc Izawa đếm chiếc phi cơ thứ hai mươi lăm trở đi th́ bắt đầu nổi lên tiếng động nghe như tiếng những toa xe lửa chở hàng chạy qua cầu sắt rồi biến mất sau đó. Chính nó là âm thanh những quả bom lửa (napalm) vừa mới được dội xuống. Chúng bay qua đầu Izawa, h́nh như đang tập trung rót vào khu vực nhà máy nằm đằng sau lưng anh. V́ từ hàng hiên anh sẽ không thấy được nên Izawa đă đi đến trước khu chuồng heo và nh́n ra phía sau. Khu vực nhà máy nay đang ch́m trong biển lửa. Ngao ngán hơn nữa là lại có một toán phi cơ khác bay ngược chiều với những chiếc vừa bay qua đầu anh năy giờ để tiếp sức vào cuộc tấn công trên toàn thể khu vực nhà máy đằng sau lưng anh. Đến cỡ này th́ ngay ra-đi-ô cũng phải im tiếng, c̣n bầu trời đỏ rực đă lần hồi bị những màn khói đen dày đặc che lấp. Chẳng c̣n bóng một chiếc phi cơ Mỹ nào hay một quầng sáng hỏa châu nào lọt được vào trong tầm mắt. Ngoại trừ một góc nhỏ ở hướng Bắc, bốn bề đều đă trở thành một biển lửa và biển lửa đó mỗi lúc như xáp lại gần anh. Hai vợ chồng ông chủ tiệm may đúng là những người biết lo xa, không những khi đóng thùng những thứ vật dụng để dùng trong hào pḥng không, đă bôi trét cả bùn đất lên bên ngoài và dồn xuống dưới hố pḥng không mà c̣n chất tất cả đồ đạc ở dưới đó theo đúng bài bản. Ngoài ra, họ c̣n xúc đất từ bờ ruộng để phủ một lớp lên trên cho chắc. “Lửa kiểu này, hỏi có cái ǵ mà không cháy!”. Ông chủ tiệm may trong bộ trang phục thời ông c̣n làm ở trong đội cứu hỏa, đứng khoanh tay ngắm những ngọn lửa đang bùng lên và b́nh phẩm: “Làm sao tắt nổi. Không khéo tôi cũng phải bỏ của chạy lấy thân. Đợi đến lúc khói trùm lên cho chết th́ không c̣n làm ǵ được nữa đâu”. Ông chủ tiệm may bèn chất một lượng đồ lên cái thùng gắn bên ŕa chiếc mô-tô thùng (rear car) rồi bảo anh: “Sensei (thầy) ơi, mau mà theo tôi chuồn đi thầy!”. Thế nhưng lúc đó Izawa đang bị một nỗi sợ hăi phức hợp tấn công làm ḷng anh nôn nao. Tuy thân thể anh có khuynh hướng muốn hành động theo cách ông chủ tiệm may nhưng trong đầu anh lại có một sức mạnh khác muốn ngăn chặn mọi động tác khiến cho anh không thể nhẹ nhàng làm theo ông ấy được. Cùng với t́nh cảm chống trả như thế, anh có cảm tưởng là lúc đó, ở một nơi nào đó trong ḷng ḿnh, một tiếng kêu thất thanh như xé ruột vọng lên. Một giây phút tŕ hoăn như vậy có thể làm anh chết cháy. Thế nhưng anh vẫn ở trong trạng thái phóng tâm. Có lẽ thân xác anh đă bị sự sợ hăi làm cho tê liệt. Thế rồi, thêm một lần nữa, t́nh trạng yếu đuối này tự nhiên đă ức chế những động tác linh hoạt của cơ thể anh. -Tôi hả ông? Tôi c̣n phải nán lại một chút. Tại tôi đang có việc cần làm, ông à? Tôi là nghệ sĩ mà ông! Đây là một cơ hội để tôi nh́n thấy ḿnh là ai lúc phải đối mặt với cái số phận nghiệt ngă cùng cực (tokoton, bitter end) của sinh mệnh.Tôi được yêu cầu là phải thực hiện một cuộc đổi chác cuối cùng trong bối cảnh cùng cực đó. Tôi muốn thoát thân lắm chứ nhưng sao mà không thể bỏ đi cho được. Phần ông, xin ông cứ t́m cách thoát thân. Và hăy nhanh lên, nhanh lên. Nếu trễ một phút, tất cả sẽ hỏng bét đấy! Nhanh lên, nhanh lên. Nếu trễ một phút, tất cả sẽ hỏng bét? Cái Izawa gọi là “tất cả” chính là sinh mạng của ḿnh. Nhanh lên, nhanh lên! Đây không phải là tiếng nói của ông chủ tiệm may vừa đột ngột cất lên nhưng chính là giọng nói của anh v́ anh cũng đang lo lắng cho sinh mạng ḿnh. Chính anh cũng muốn trốn khỏi nơi đây, nhưng để làm điều đó, anh phải thấy tất cả người chung quanh bỏ đi trước đă. Bằng không, sẽ có nguy cơ họ phát giác sự hiện diện của nàng ngốc. “Thôi, sensei ở lại mạnh giỏi!”. Ông chủ tiệm may cũng hấp tấp dắt chiếc mô-tô gắn thùng bên ŕa (rear car) của ông ra khỏi nơi đó. Tuy đụng phải góc này góc nọ trên mặt đường nhưng rồi chiếc xe đó cũng đă khuất dạng. Ông là người cuối cùng trong đám cư dân ở đây thoát ra khỏi con hẻm. Lúc đó bỗng nghe có những tiếng động rào rào không rơ là ǵ nhưng nó không thấp không cao, không một lúc ngừng nghỉ và kéo dài liên tục như đang tiếp nối cho đến vộ tận. Nó vừa giống như âm thanh giận dữ của những đợt sóng mạnh liên tục xô vào vách đá, lại vừa giống tiếng vô số mảnh đạn cao xạ va phải nóc nhà và rơi xuống đất. Nhưng đó chỉ là tiếng chân rầm rập của đoàn người tỵ nạn đang vọng tới từ phía đường cái. Thế rồi, tiếng pháo cao xạ bắt đầu thưa thớt dần và như thể đang che dấu sự hiện diện của nó đằng sau tiếng chân dồn dập của đoàn người. Thật khó ḷng đoán biết ḍng chảy của những âm thanh không cao không thấp và không một lúc ngừng nghỉ này đến từ bao nhiêu là người trên đời. Chỉ biết là trên trời dưới đất đâu đâu cũng đầy những âm hưởng giống như vậy. Nào là tiếng động cơ tàu bay Mỹ, tiếng pháo cao xạ, tiếng bom rơi, tiếng bom nổ, tiếng chân người chạy loạn, cũng như tiếng những mảnh đạn va trúng mái nhà...thế nhưng trong một vùng khoảng chừng mươi mét chung quanh Izawa, giữa một vùng trời đất đỏ như rực lửa, vẫn tồn tại một khoảng không gian nhỏ, nó tối tăm hoàn toàn tĩnh lặng. Một điều lạ là bề dày của sự yên tĩnh ở đây cũng được phong kín cả bốn phía chẳng khác ǵ bề dày của một sự cô độc sẽ đưa người ta đến chỗ điên dại. Hăy đợi thêm ba mươi giây nữa đi. Đợi thêm mười giây nữa đi. Tại sao vậy hở ta, ai đă đưa ra mệnh lệnh ấy đấy và cớ ǵ ḿnh phải vâng theo nó nhỉ? Izawa có cảm tưởng ḿnh sắp điên đến nơi. Đột nhiên, anh vùng chạy một cách mù quáng, vừa khóc vừa la hoảng như một kẻ tuyệt vọng. Giữa lúc ấy, làm như có bom rơi ngay giữa đỉnh đầu và tiếng rít của nó ngoáy sâu vào bên trong màng nhĩ. Anh nằm phục xuống như người trong cơn mê th́ âm vang của tiếng bom trong đầu tự dưng biến mất và một sự tĩnh lặng như không có thực đă quay trở lại bốn bề chung quanh.Ối chao ôi! Đe dọa tôi đến mức này ư? Izawa ḷm kḥm đứng lên và phủi lớp bụi đất vấy trên ngực và trên đùi. Ngẫng đầu lên, anh thấy ngôi nhà của gă điên đang bốc cháy. Ái chà, nó sắp sập đến nơi à? Izawa thấy ḿnh sao mà b́nh tĩnh một cách lạ lùng. Khi để ư tới, anh nhận ra rằng những căn nhà nằm hai bên tay trái tay phải, ngay cả những căn hộ trước mắt đều đă bị Bà Hỏa tới viếng. Anh liền phóng vào căn buồng của ḿnh. Anh hất cánh cửa tủ (t́nh thật th́ nó đă bị bật tung và tan hoang hết cả rồi), trùm nàng ngốc trong một tấm nệm rồi ôm lấy cô và chạy ra ngoài. Chuyện xảy ra vỏn vẹn trong một phút và anh đă hành động như người hoàn toàn sống trong một cơn mê, không ư thức được ǵ cả. Khi chạy đến gần đầu con hẻm, anh lại nghe những tiếng động như có chi đang rớt xuống đầu ḿnh. Nằm phục xuống rồi lại đứng lên, anh đă thấy lửa bốc lên từ cửa tiệm của bà bán thuốc lá nằm ở lối ra vào con hẻm, c̣n ngôi nhà đối diện nó th́ có ánh lửa phụt ra từ cái bàn thờ Phật. Khi ra khỏi hẻm và ngoái nh́n đằng sau, anh thấy ngôi nhà của ông chủ tiệm may đă bắt đầu bốc cháy và tiếp đến, không khéo căn buồng nhỏ của anh cũng đang làm mồi cho ngọn lửa. Đến khi biển lửa bao trùm cả bốn bên th́ trên đường cái quan, bóng người tỵ nạn cũng đă thưa vắng, chỉ c̣n những tia lửa bắn tung lên và múa may như điên dại. Izawa nghĩ thôi chết, hỏng bét rồi. Khi anh ra đến ngả tư đường mới thấy từ chỗ này người ta đang tụ họp đông đảo và ai ai cũng muốn tranh nhau chạy về cùng một hướng. Chỉ v́ hướng đó cách xa nơi lửa đang cháy nhất. Ở phía đó, anh không thấy đâu là đường sá, chỉ có người, hành lư và những tiếng kêu khóc nối theo nhau thành một ḍng chảy. Họ chen lấn, xô đẩy, dẫm đạp để vượt qua khỏi nhau và kiếm cách tiến ra đằng trước. Mỗi khi nghe có tiếng rơi áp xuống đầu th́ ḍng người lại nằm phục xuống một đỗi và dừng lại theo một nhịp ăn khớp đến lạ lùng, Chỉ có vài anh đàn ông vẫn dẫm đạp lên trên thân thể người ta để đi cho nhanh, trong khi trên phân nửa số đông đều bị mắc kẹt, hoặc v́ hành lư mang theo, hoặc v́ đang dắt díu người già, trẻ em và phụ nữ, cứ phải gọi nhau ơi ới, bảo nhau dừng lại hay thụt lùi cho khỏi lạc. Và giữa lúc đó, ngọn lửa đă táp đến sát hai bên mé đường. Đoàn người đến dược một ngả tư nhỏ và ngay ở nơi đây, tất cả vẫn t́m cách chen nhau để đi về phía trước, cũng chỉ v́ hướng đó nằm xa đám cháy hơn hết. Thế nhưng Izawa biết rằng phía đó không có một vạt đất trống hay một thửa ruộng nào cả. Khi phi đội Mỹ chuyên ném bom xăng đặc kéo tới th́ nếu họ tụ họp nhau trên con đường này, định mệnh đang chờ chỉ có mỗi cái chết. Nh́n về một hướng khác, anh thấy những ngôi nhà nằm hai bên con đường đă có nhiều cái đang bốc cháy dữ dội nhưng anh c̣n biết thêm là nếu qua khỏi nơi đó, sẽ ra tới được một con sông nhỏ. Leo lên khỏi con sông và qua vài khu dân cư là đến được một cánh đồng lúa mạch. Con đường đó lại không có bóng người nào muốn băng qua. Tuy lúc này trí phán đoán của Izawa đă cùn nhụt nhưng bất chợt anh nhận ra là cách nơi anh độ một trăm năm mươi mét, chỉ có mỗi một người đàn ông đang tạt nước lên những ngọn lửa hung hăn đó. Nói là tạt nước nhưng anh ta không có vẻ sốt sắng cho lắm, chỉ sử dụng cái chậu đeo lủng lẳng bên người để múc nước và lâu lâu tạt lên đó một miếng nước, bằng không chỉ có động thái của một người đần độn như đứng ệch mặt ra đó hay lửng thửng bước đi loanh quanh. Khó ḷng giải thích tâm lư anh ta cách nào khác hơn là dương sự đang hành động như một kẻ mất trí. Thế nhưng Izawa nghĩ rằng anh ta là một con người chẳng những không thể chết cháy mà c̣n đứng được vững vàng. Ta cũng phải thử vận may của ḿnh chứ!. Nói là vận may th́ hiện nay, ta chỉ c̣n sót lại một. Phải lựa chọn và quyết đoán có sử dụng cái vận may duy nhất đó hay không mà thôi. Ở ngả tư đó có một cái rănh nước và Izawa đă nhúng cho ướt tấm nệm giường ḿnh vác theo. Xong, Izawa mới quàng vai nàng ngốc rồi trùm tấm nệm đă ướt lên đầu và rút ra khỏi ḍng người đang mải miết chạy. Khi anh mới dợm bước về hướng con đường nơi ngọn lửa đang rực cháy và quay cuồng như điên dại th́ có lẽ v́ bản năng, người con gái đă đứng sựng lại và làm như muốn anh đi thụt lùi để tiếp tục bước vật vờ như trôi theo ḍng người. “Bộ khùng sao, em!?”. Izawa nói thế rồi ra sức giật lấy tay cô gái, siết lấy vai rồi kéo cô ra khỏi ḍng người trên đường. Anh vừa ôm chặt thân h́nh cô vào ngực ḿnh và th́ thào bên tai: “Cứ đi về phía đó th́ chết là cái chắc!”. “Khi nào chết, hai đứa sẽ chết chung như thế này này! Đừng có sợ và cũng đừng bao giờ rời khỏi anh nhé!” “Đừng sợ lửa hay bom đạn ǵ hết. Con đường hai đứa ḿnh phải đi suốt một đời chỉ có nó mà thôi. Cứ nh́n thẳng đằng trước, tựa sát vai anh và tiến lên là ổn. Có hiểu chưa?”. Nàng ngốc gật đầu một cách mạnh mẽ. Cái gật đầu đó có vẻ ấu trĩ vụng về nhưng đă làm cho Izawa xúc động đến phát điên lên được. Ôi thôi, biết bao lâu sau chuỗi ngày dài dằng dặc sống trong lo âu và sợ hăi, đêm cũng như ngày hứng chịu những trận mưa bom, bây giờ anh mới thấy người con gái lần đầu tiên đă biểu lộ ư chí của ḿnh. Thế nhưng nàng chỉ trả lời bằng mỗi cái gật đầu ấy thôi. Dù vậy, vẻ ngây thơ, tội nghiệp trong cử chỉ kia đă làm cho Izawa phấn khởi. Bây giờ là lúc ta ôm được một “con người” thật chặt ở trong ṿng tay và cảm thấy tự hào về “con người” mà ta đang ôm lấy đây. Hai người vừa chạy vừa tránh những ngọn lửa trên cao. Thoát ra khỏi những quầng lửa mang theo luồng gió nóng hực, họ thấy hai bên con đường vẫn ngập trong biển lửa. Thế nhưng sau khi những mái nhà, rui mè đă cháy rụi và sập xuống th́ ngọn lửa có vẻ bớt khí thế và hơi nóng cũng dịu đi nhiều. Thấy cái rănh ở khu đó cũng ngập đầy nước. Izawa bèn lấy xối từ trên vai cho đến đôi chân nàng ngốc và nhúng tấm nệm thêm một lần nữa trong cái rănh rồi đội nó lên trở lại.Trên con đường, anh thấy bên cạnh mớ đồ đạc và nệm bày ra vương văi, có hai cái xác người. Dường như đó là xác một nam một nữ ở độ tuổi bốn mươi. Thế rồi anh và nàng lại dắt díu nhau chạy trong biển lửa. Măi một lúc sau họ mới tới được bờ con sông nhỏ. Thế nhưng đây là khu vực công xưởng, các nhà máy nằm bên bờ sông đang bốc cháy dữ dội. Tiến chẳng được, thoái chẳng được, nhưng đứng nguyên một chỗ cũng không xong. Bất chợt anh thấy bên bờ sông có ai đó đặt sẵn một cái thang nên đă phủ tấm nệm lên đầu người con gái rồi đưa cô xuống mé sông, phần anh cũng đă phóng ùm theo. Anh thấy một số toán hoặc năm, hoặc ba, vừa chia tay với ḍng người khi năy, đang lội bộ dưới nước. Cô gái đôi khi cũng tự ư xuống đó ngâm ḿnh. Izawa sẽ không lấy làm lạ nếu anh thấy một con chó làm như vậy nhưng đây là cái tươi mát được sinh ra từ thân thể của một phụ nữ đáng yêu nên anh không khỏi mở to đôi mắt và theo dơi một cách tham lam cảnh cô đang khoát nước lên người, Con sông đă bắt đầu rời khỏi vùng lửa đỏ để trôi đi dưới màn đêm. Tuy vậy màn đêm đen vẫn chưa đủ để xóa đi màu đỏ rực của lửa vẫn c̣n đang chế ngự tầng không. Nhưng dù sao, cái màu đen anh vừa t́m thấy lại chỉ làm cho anh cảm thấy một sự mệt mỏi mà anh không h́nh dung được kèm theo một sự trống rỗng to lớn nên anh chỉ biết đứng nh́n cảnh đó và mỗi lúc đầu óc càng thêm lơ đăng. Tuy ở một nơi sâu kín trong ḷng, anh đă cảm thấy yên ổn hơn nhưng kỳ lạ thay, nó đă phát sinh ra đôi ba ư tưởng bần tiện và điên khùng. Izawa thấy mọi việc anh nhúng tay vào đều trở thành điên điên khùng khùng như thế cả. Khi leo lên khỏi con sông, một cánh đồng lúa mạch đă hiện ra trước mắt. Cánh đồng được bao bọc cả ba phía bằng những ngọn đồi và có diện tích khoảng ba sào. .Đường quốc lộ cắt ngọn đồi và xuyên qua chính giữa. Mấy ngôi nhà nằm trên g̣ đang bốc cháy. Nhà tắm công cộng và những cơ xưởng nằm sát cánh đồng, chùa chiền và một số kiến trúc khác nữa đều cháy cả. Lửa mỗi nơi có màu sắc khác nhau, chỗ th́ đỏ, chỗ th́ cam, chỗ th́ xanh, có chỗ dày đặc, có chỗ chỉ nhàn nhạt...Rồi bất chợt gió nổi lên ào ào, rít lên trong không khí, đem rắc khắp vùng một thứ hơi nước li ti giống như sa mù. Ngoằn ngoèo như rồng rắn, ḍng người tụ tập khi năy lại đổ xuống đường quốc lộ. Những kẻ đang tạm nghỉ trên cánh đồng lúa mạch có đến vài trăm, tuy đem so sánh với ḍng người trên quốc lộ th́ con số vẫn chả thấm vào đâu. Tiếp giáp với cánh đồng lúa mạch là một ngọn đồi trồng những thứ cây tạp nhạp. Trong khu rừng thưa này hầu như không có ai nên hai người bèn trải tấm nệm mang theo dưới một lùm cây và nằm lăn ra đó. Izawa thấy bên dưới quả đồi và mép cánh đồng, một ngôi nhà nông dân đang bốc cháy với bóng dáng vài người đang khuân nước tới để dập tắt. Phía sau nhà có một cái giếng, v́ một người con trai đang bơm nước lên để uống nên máy bơm phát ra những tiếng kêu ̣m ọp.Thấy thế, từ bốn phía cánh đồng, có khoảng hai mươi người đủ cả nam phụ lăo ấu đă lao đầu chạy về hướng đó. Họ cũng ọp a ọp ẹp bơm nước giếng lên , rồi hết người này đến người khác thi nhau uống. Sau đó, họ ch́a tay ra sưởi bằng ngọn lửa của những ngôi nhà sắp sửa sập hay đứng thành hàng ṿng quanh nó để t́m hơi ấm, hoặc nhảy qua một bên tránh một quầng lửa chực rơi xuống, hoặc nh́n qua chỗ khác để khỏi bị ngộp khói, hoặc chuyện tṛ với nhau. Nhưng có điều là Izawa không thấy một người nào có ư tham gia vào việc chữa cháy. Nàng ngốc muốn tỏ cho anh biết ḿnh đang buồn ngủ. Nàng th́ thào những âm thanh ǵ nghe như là em mệt, chân em đau, mắt em mỏi. Trong ba câu th́ chừng một câu là cô bộc lộ sự thèm được ngủ. “Có ngủ cũng không sao đâu em!”, Izawa vừa bảo vừa quấn tấm nệm quanh thân ḿnh cô và tự châm cho ḿnh điếu thuốc lá. Không biết khi anh hút đến điếu thứ mấy th́ đằng phía xa đă vọng đến hồi c̣i chấm dứt t́nh trạng báo động, rồi có vài viên tuần cảnh lội bộ trong đám ruộng để đến báo tin đó cho mọi người. Giọng của họ đều khàn đặc và không c̣n có ǵ giống tiếng nói con người.H́nh như họ đang kêu gọi những ai sống trong khu vực sở cảnh sát Kamata quản hạt hăy tập trung lại ở trong ngôi trường huấn luyện của nhà nước (kokumin gakko) [6] Yaguchi v́ nó c̣n chưa bị cháy. Người ta lúc đó mới lúc nhúc nhô đầu lên khỏi bờ ruộng và đi về phía quốc lộ. Quốc lộ lúc đó lại ngập đầy những làn sóng người. Tuy nhiên Izawa không làm theo họ. Th́ vừa vặn lúc đó, một viên tuần cảnh đă đến trước mặt. -Người đang nằm kia có sao không? Bị thương à? -Thưa không. V́ mệt quá, cô ấy ngủ thiếp đi đấy! -Anh có biết đường đến trường huấn luyện Yaguchi không? -Dạ có. Thầy cho phép tôi nghỉ ngơi đôi phút rồi sẽ đến đó ngay. -Mạnh dạn lên chút coi. Bao nhiêu đây đă ăn nhằm ǵ. Viên tuần cảnh không tiếp tục nói ǵ nữa, thế rồi ông ta đă khuất dạng. Trong khu rừng cây thưa và mọc đủ loại, rốt cuộc c̣n sót mỗi hai con người. Nói là hai con người nhưng cô gái chỉ là một đống thịt vô tri vô giác. Cô ta đang ngủ vùi. Tất cả những người khác đều bước đi trong đám khói giữa những đống tṛ tàn. Họ đều mất hết nhà cửa, nay chỉ c̣n biết bước và bước, chắc có lẽ không nghĩ cả đến việc ngủ nghỉ. Những kẻ đang nghĩ đến giấc ngủ chắc chỉ có những người đă chết và cô gái. Những người chết rồi sẽ không bao giờ mở mắt nữa nhưng cô gái này sẽ có lúc mở mắt ra nhưng việc cô mở mắt sẽ không đem đến được cái ǵ mới mẻ cho cái thân xác ấy. Cô gái vừa cất lên một âm thanh thật nhẹ, giống như tiếng ngáy nhưng thứ âm thanh này anh chưa được nghe bao giờ. Nó lại giống như tiếng heo kêu. Izawa nghĩ không khéo cô gái này lại chính là một con heo. Thế rồi lbất chợt lúc đó vài mẩu kư ức vụn vặt thời trẻ con lại quay về trong óc Izawa. Theo lệnh một cậu đầu đảng ti hon (gakidaishô), mươi đứa trẻ các anh đă phải chạy đuổi theo sau một đàn heo. Khi lùa được chúng vào một chỗ, cậu đầu đảng này đă rút một con dao to bản (jacknife) để cắt những miếng thịt mông của vài con heo trong số đó. Ấy thế mà đàn heo không con nào tỏ vẻ đau đớn hay kêu lên eng éc. Chúng làm như không hề hay biết cái việc chúng bị xẻo đi miếng thịt trên mông và chỉ biết chạy loanh quanh để lẩn trốn. Nó làm Izawa tưởng tượng h́nh ảnh của anh và cô gái vào lúc quân Mỹ đổ bộ, giữa tiếng đạn trọng pháo nổ vang bốn phương tám hướng làm bắn tung những khối bê tông các ṭa bin-đin và từ trên không, phi cơ Mỹ đảo xuống lia những loạt súng liên thanh. Chắc anh và cô ta sẽ phải chạy khắp nơi để t́m cho ra giữa khói đạn và gạch vụn một lỗ hổng trong một ṭa nhà nào đó để chui vào. Rồi nhờ những khối bê tông vừa sập xuống đó che chở, cô con gái sẽ được anh con trai gh́ chặt lấy và anh con trai sẽ đè cô ngă xuống. Giữa lúc đắm đuối làm những cử chỉ xác thịt, anh con trai có thể cắt lấy một miếng thịt mông cô gái mà ăn. Thịt mông của cô ta có thể hao hụt đi nhưng lúc ấy, ở trong đầu, cô chỉ biết nghĩ đến khoái cảm nhục thể mà thôi. Khi hừng sáng, trời bắt đầu trở lạnh. Tuy Izawa vừa mặc áo khoác ngoài lại có thêm tấm áo khoác ngắn được độn dày bên trong, thế mà anh vẫn không chịu nổi cái lạnh. Chung quanh cánh đồng lúa mạch ở bên dưới, nhiều nơi anh vẫn thấy mấy đám cháy hăy c̣n tiếp tục làm cho nơi đó giống như một cánh đồng lửa. Anh những muốn đi tận tới đó để t́m chút hơi ấm nhưng lại sợ nếu làm như thế, ḿnh sẽ đánh thức cô gái nên đă không động đậy. Không hiểu tại sao anh thấy ḿnh không thể chịu đựng được ư nghĩ là làm mất giấc cô ta. Izawa đă định thừa lúc cô c̣n ngủ để bỏ cô lại đó rồi đi luôn nhưng lại thấy ư định này cũng sẽ gây ra phiền phức. Con người ta khi muốn vứt một món đồ ǵ, chẳng hạn cọng rác hay miếng giấy, có thể v́ muốn làm như người khác làm, có khi chỉ v́ bản thân thích sạch sẽ. Thế nhưng cả tinh thần thích hành động như thiên hạ lẫn chứng bệnh muốn cái ǵ cũng phải thật sạch (ketsuheki) đều không là lư do của trường hợp vứt bỏ này. Chỉ v́ một điều, đó là anh cảm thấy ḿnh không c̣n một hy vọng sống nào cho tương lai. Ngày mai đây, nếu thử đem cái thân xác của cô gái này vứt đi, chưa chắc là ở một nơi nào đó, ḿnh sẽ t́m thấy một niềm hy vọng mới. Hỏi thử anh biết dựa vào cái ǵ để sống? Anh sẽ có được một ngôi nhà để trú hay một hang hốc để chui vào ngủ? Ngay những chuyện như vậy anh cũng không có câu trả lời. Sau khi quân Mỹ đổ bộ, trên trời dưới đất rồi sẽ bị tan tành hết. T́nh yêu to lớn đến từ cuộc chiến tranh phá hoại đó có được đem áp dụng vào việc xử phạt tất cả mọi người hay không. Cả chuyện này anh cũng chưa hề nghĩ tới. Khi nào trời rạng sáng, Izawa định bụng sẽ đánh thức cô gái dậy và sẽ không nh́n lại vết tích của đám cháy mà cuốc bộ đến một nhà ga càng xa càng tốt để t́m một hang ổ nào đó mà chui vào ngủ. Dù sao anh vẫn không rơ xe điện và xe lửa đă hoạt động lại chưa? Khi tựa lưng lên cái hàng rào làm bằng mấy súc gỗ lót đường tàu cạnh khuôn viên nhà ga để tạm nghỉ chân, anh nghĩ thế nào rồi trời ngày hôm nay sẽ tạnh ráo và ánh mặt trời chiếu chan ḥa trên lưng những con heo đang đứng dàn hàng bên cạnh hai người. Izawa mơ như thế chỉ v́ buổi sáng hôm nay trời sao mà quá lanh.
Dịch ngày 19/08/2024.
Bên lề tác phẩm: Tác phẩm trên đây với độ dài của một truyện nhỏ đă được đạo diễn Tezuka Makoto dựng thành phim váo năm 1999. Sakaguchi đă miêu tả một “thế giới ta bà”, nơi con người và thú vật sống chung chạ trong bầu không khí ngột ngạt dưới chính quyền quân phiệt kèm theo sự bi thảm của những đợt không kích không phân biệt đối tượng do lực lượng Đồng Minh chủ đạo trên toàn cơi Nhật Bản - nặng nhất là ở vùng thủ đô Tokyo vào tháng 3 và tháng 4 năm 1945 - trước khi hai quả bom nguyên tử giáng ngón đ̣n quyết định vào tháng 8 năm đó. Trong cái thế giới đầy dẫy người điên hay bất thường, những cô vợ bé, gái măi dâm, kẻ gầy ṣng và những kẻ khác chỉ sống ăn bám vào cuộc chiến tranh, xuất hiện nàng ngốc, một người con gái nhút nhát và lúc nào cũng sợ hăi, đă mất khả năng diễn đạt bằng ngôn ngữ và chỉ biết phản ứng theo cảm giác. Nhưng nàng ngốc lại là một con người chân thực đúng nghĩa mà Izawa, một nghệ sĩ nghiệp dư, người vẫn tin vào cái Đẹp dù phải bon chen chạy theo thời cuộc để sống c̣n, đang t́m tới cô như một cơ may cứu rỗi bản thân. Sakaguchi vừa muốn cắt đứt với những giá trị tiền chiến, vừa thất vọng với sự xuống cấp của tinh thần Vơ Sĩ Đạo trong thời chiến, vừa nghi ngờ những giá trị hậu chiến mới được bê nguyên con từ Mỹ vào. Ông muốn đạp đổ tất cả, mạnh dạn bước lên trên tàn tích những cuộc dội bom để t́m cho ra h́nh ảnh một con người mới. Trong chiều hướng đó, có thể xem “Nàng Ngốc” là một tác phẩm tiêu biểu của văn học Nhật Bản hậu chiến.Dù văn phong Sakaguchi không mấy sáng sủa, gây khó khăn cho các dịch giả, Hakuchi đă được dịch ra nhiều thứ tiếng như Anh (The Idiot, trong Anthology of Japanese Moderrn Literature của Ivan Morris, Nhà xuất bản Tuttle Co, 1962) của George Saito và Pháp (L’Idiote, Nhà xuất bản Philippe Picquier, 2000) của Edwige de Chavanes. Chừng ấy thôi đă chứng tỏ nó là một tác phẩm được thế giới lưu tâm khi họ muốn t́m hiểu thực chất của xă hội Nhật Bản sau cái ngày lịch sử 15/08/1945. Văn bản: -Sakaguchi Ango, Hakuchi, nguyên tác Nhật ngữ do Aozora Bunko (Thư viện trên không) sao chép lại năm 2005 từ bản lót năm 1947 của Chuo Koron và bản in trong quyển 4 Toàn tập Sakaguchi Ango do nhà Chikuma Shobo xuất bản năm1990. -Ngoài nguyên tác bằng tiếng Nhật nói trên, có thể xem thêm Hakuchi in trong Tuyển tập truyện ngắn khổ bỏ túi nhan đề Hakuchi do Shinchô Bunko xuất bản lần đầu năm 1948 và đă tái bản nhiều lần. Trong bản cuối cùng năm 2022, xin xem từ trang 46 đến 96.
[1] Bunka eiga: loại phim có tính cách giáo dục, khai sáng, phổ biến ở Đức trong những thập niên 1920-1930, được chính phủ Nhật Bản qui định lại và cổ xúy trong thời chiến.Ư nói loại phim cổ động, tuyên truyền. [2] C̣n gọi là tiểu thuyết thông tục (tsuuzoku shôsetsu) tức những tác phẩm không chú trọng đến nghệ thuật mà chỉ có mục đích giúp vui hay an ủi, thường dành cho một tầng lớp độc giả b́nh dân. [3] Rahaul là cảng quân sự, tiền tuyến của quân đội Nhật nằm ở Tây Nam Thái b́nh Dương trong Thế chiến thứ hai.. [4] Ư nói đến cuộc đời ngắn ngủi và cái chết dũng cảm của người samurai. [5] Cuộc oanh kích ngày 10/3/1945 này đẫm máu nhất v́ đă gây thuwowngvong đến 10vajn người. [6] Loại trường gọi là “quốc dân học hiệu” có từ cấp 1 đến cấp 3 do nhà nước tổ chức từ năm 1941 và có mục đích huấn luyên cách chiến đấu cho học sinh.
* Nguyễn Nam Trân : Một trong những bút hiệu của anh Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: dhdungjp@yahoo.com ......................... ®
"Khi phát hành lại bài viết
của trang này cần phải có sự đồng
ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com) |