Hai vị công tử
ăn mặc y hệt binh sĩ quân đội Anh hoàng, khoác súng săn bóng
loáng trên vai, dắt theo hai con chó to như gấu trắng, đang đạp
lá khô rào rạo, bước trên con đường khá sâu trong núi. Họ vừa đi
vừa tán gẫu:
- Cái vùng núi
rừng này sao mà quái thế! Chả có lấy một bóng chim bóng thú. Bây
giờ tớ muốn gặp bất cứ thứ ǵ miễn là pằng pằng được cho đỡ ngứa
tay thôi.
- Nếu mà có con
nai nào nằm phơi cái bụng vàng ra đây để tụi ḿnh nện hai ba
phát hỏi thăm sức khỏe th́ hết ư nhỉ. Tớ cứ tưởng tượng lúc nai
chạy loanh quanh mấy ṿng rồi ngă đánh ầm.
Hiện họ đă đi
khá sâu vào trong núi đến nỗi người thợ săn chỉ đường cho họ
cũng lạc mất dấu. Họ không biết ḿnh đang loanh quanh ở đâu. Tệ
hơn nữa, cảnh núi rừng khủng khiếp quá thể nên hai con chó săn
to như gấu trắng kia bỗng thấy đầu óc choáng váng một loạt, hộc
lên hộc xuống rồi sùi bọt mép lăn quay ra chết.
- Thế là tớ mất
toi hai ngh́n bốn trăm đồng yên bỏ ra mua con nỡm này.
Một trong hai vị
công tử lật sơ mí mắt một con chó chết, vừa xem vừa b́nh phẩm.
- C̣n phần tớ
th́ thiệt mất những hai ngh́n tám v́ con này cơ đấy!
Công tử thứ hai
lắc đầu ngán ngẫm.
Sắc mặt công tử
thứ nhất bỗng nhợt nhạt, cậu kia nh́n mặt bạn rồi bảo:
- Tớ muốn quay
về thôi, cậu ạ!
- Ừ, tớ cũng
thấy gây gây lạnh và hơi đói. Thế ḿnh về nhé!
- Hôm nay chấm
dứt ở đây được rồi. Có ǵ trên đường về ḿnh ghé cái nhà trọ tôi
qua, bỏ mười yên mua vài con chim núi đem về cùng là được.
- Ở đó, bọn họ
c̣n bán cả thỏ rừng. Rốt cuộc, không phải vậy mà cũng giống vậy.
Thôi, ḿnh về!
Thế nhưng kẹt
cho hai cậu là dù họ có muốn về cũng không biết phải đi lối nào.
Gió giật từng
cơn, cỏ xào xạc, lá lao xao và cành cây rung lách cách.
- Đói bụng quá
đi thôi. Từ năy giờ đói đau thắt cả ruột.
- Tớ có hơn ǵ
cậu đâu. Thiếu điều bước hết nỗi rồi.
- Sức đâu mà đi.
Tớ muốn có cái ǵ dằn bụng ngay thôi.
Hai công tử nói
với nhau như thế khi họ đứng giữa đám cỏ lau.
Cũng vừa lúc
đang nh́n dáo dác chung quanh, họ chợt thấy một căn nhà gạch
sang trọng cất theo lối Tây Phương hiện ra. Ngoài hiên nhà có
tấm biển đề:
Restaurant
Hiệu Cơm Tây
Wild Cat
House - Quán Mèo Rừng (2)
-Này cậu! Vừa
vặn quá! Sao ở chốn này lại có được cái quán. Ḿnh vào đi nhé!
-Tớ ngại quá,
tiệm nào mà mở ra nơi đây. Nhưng thôi, chắc phải có cái ǵ ăn
chứ!
-Dĩ nhiên. Không
thấy biển đề kia à?
-Ta vào đi vậy.
Tớ mà không có cái ǵ vào bụng là xỉu ngay bây giờ!
Hai người đứng
trước tiền sảnh.Nơi này lợp toàn ngói bằng sứ trắng, trông thật
hoa lệ. Thế rồi họ thấy trên cánh cửa kính để mở có khắc một
hàng chữ vàng như sau:
Bất cứ vị nào
cũng mời bước vào trong. Xin đừng e ngại.
Wild Cat House - Quán Mèo Rừng
Hai người hết
sức mừng rỡ, nói với nhau:
-Cậu thấy không.
Mọi sự rồi cũng suông sẻ thôi. Suốt ngày ḿnh thiếu may mắn bao
nhiêu nhưng bây giờ cũng có cái hên như thế này. Coi bộ họ muốn
nói ở tiệm này ḿnh cứ ăn mà chẳng phải lo trả tiền.
-Có lẽ cậu nói
đúng. Câu nói của họ chắc ngụ ư như thế.
Hai người mới
đẩy cửa vào trong và gặp ngay cái hành lang. Đằng sau cánh cửa
kính, họ lại thấy khắc mấy chữ vàng:
Đặc biệt hoan
nghênh các vị khách trẻ và béo tốt.
Hai người thấy
viết được đặc biệt hoan nghênh, không khỏi vui mừng.
-Này cậu, cứ như
bọn ḿnh là hết sức được hoan nghênh đấy nhé!
-Tụi ḿnh đáp
được cả hai điều kiện kia mà!
Họ đi xâm xâm
dọc hành lang th́ vừa vặn gặp một cánh cửa sơn màu xanh dương.
-Cái nhà này kỳ
ghê ta! Sao mà nhiều cửa nẻo vậy ḱa!
-Nhà kiểu Nga
đó. Ở trong núi sâu lạnh lẽo nên phải bố trí như thế.
Khi họ dợm mở
cánh cửa th́ thấy trên đó lại ghi một gịng chữ màu vàng:
Quán chúng
tôi đ̣i hỏi lắm chuyện. Dám mong quí khách niệm t́nh.
-Làm ăn khá quá
hả! Ở giữa rừng -núi như thế này!
-Nhằm ǵ! Mấy
hiệu ăn lớn ở Tôkyô cũng đâu nằm ngay ở ngay phố chính.
Hai người vừa
nói với nhau vừa mở cánh cửa th́ ở mặt trái của nó, họ thấy
viết:
Khách đặt món
ăn rất đông. Cảm phiền đợi đến phiên ḿnh.
-Viết thế này là
muốn nói cái ǵ?
Một trong hai
cậu hơi nhăn mặt.
-Hừm. Chắc họ
muốn cho biết không hở tay v́ nhiều khách đặt món ăn nên xin lỗi
trước.
-ƯØ, chắc thế.
Tớ chỉ muốn họ nhanh nhanh đưa ḿnh vào cái pḥng nào đó.
-Rồi sắp cái bàn
để ḿnh ngồi nhỉ!
Có điều rắc rối
là hai người bỗng thấy một cánh cửa khác hiện ra và bên cạnh nó
có treo tấm kính. Dưới chân đă bày sẵn một bàn chải có cán dài.
Trên cánh cửa
thấy ghi một hàng chữ đỏ.
Yêu cầu quí
khách chải tóc và gạt bùn sạch giày nơi đây.
-Phải đàng hoàng
sạch sẽ như thế chứ.Hồi năy ngoài tiền sảnh, tôi đă nghĩ đây
không phải là quán cho dân rừng rú.
-Tiệm này đ̣i
hỏi khắt khe. Chắc chắn thể nào cũng thường có khách hạng sang
tới ăn.
Cả hai bèn chải
tóc gọn gàng rồi gỡ bùn dính vào đôi ủng.
Sau đó th́ sao?
Vừa khi họ đặt lại bàn chải lên kệ gỗ th́ thoáng cái nó đă tan
biến đâu mất. Một luồng gió thổi thốc vào gian pḥng.
Hai người ngạc
nhiên, tựa sát nhau rồi mở cánh cửa bước vào gian bên kia. Bọn
họ nghĩ thầm nếu bây giờ không ăn một món ǵ nóng để lấy sức th́
không làm tiếp được những ǵ có thể đ̣i hỏi sau đó.
Đằng sau cánh
cửa, họ lại thấy có viết mấy chữ kỳ lạ:
Hăy để tất cả
súng đạn nơi đây.
Nhác thấy bên
cạnh đă có cái kệ đen. Một trong hai cậu mới nói.
-Đúng rồi, đi ăn
mà lại mang súng th́ đâu phải phép.
-Chính thế. Tớ
nghĩ dân tới đây ăn toàn là mấy ông lớn.
Hai cậu công tử
mới tháo súng và cởi băng đạn. Họ đặt tất cả lên cái kệ.
Họ thấy tiếp đó
một cánh cửa màu đen.
Làm ơn cởi bỏ
giày mũ và áo khoác.
-Sao, cởi ra
nhé!
-Đành làm theo
chớ biết sao giờ. Chắc khách đang ngồi trong kia toàn mấy ông
lớn.
Hai cậu cởi áo
ngoài và mũ khoác lên cái đinh treo, xong tháo cả giày rồi lẹt
bẹt đi vào sau cánh cửa. Đằng sau, đă thấy viết thêm hàng chữ:
Kẹp ghim cà
vạt, cúc cài tay áo, kính mắt, ví tiền, tất cả những vật làm
bằng kim loại hay có đầu nhọn đều phải bỏ lại.
Xế ngang bên
cánh cửa là một tủ sắt uy nghi sơn đen, cửa đă mở sẵn. Có cả
ch́a khóa cài lên đàng hoàng.
-Chắc họ nấu
nướng bằng điện nên không cho mang kim loại vào sợ nguy hiểm.
Đặc biệt những vật nhọn. Tớ đoán thế.
-Có lẽ. Thấy thế
th́ biết là khi ra về họ sẽ tính tiền ở chỗ này.
-Không khéo là
như vậy!
-Chắc chắn phải
thế thôi.
Hai người hết
tháo kính, lại cởi bộ cúc trên ống tay?rồi cho tất cả vào trong
tủ sắt, sập khóa cẩn thận.
Đi thêm một
quăng, cả hai lại gặp một cánh cửa khác. Đằng trước cánh cửa
thấy có đặt cái ṿ. Trên cửa viết như thế này:
Xin dùng kem
trong ṿ thoa kín mặt mũi tay chân.
Nh́n lại thấy
đúng là trong ṿ có chứa một loại kem sữa ḅ:
-Bảo bôi kem là
để làm ǵ thế nhỉ?
-Này nhé! Bên
ngoài lạnh, trong nhà th́ ấm, da ḿnh làm ǵ chẳng nứt nẻ. Bôi
kem là để đề pḥng hờ đó. Mới biết quán này tiếp toàn hạng người
sang trọng. Không chừng chúng ḿnh sẽ có dịp gần gũi với những
nhà quí tộc.
Hai cậu mới lấy
kem trong ṿ bôi lên mặt, lên tay. Xong lại cởi cả tất để thoa
chân. Bôi bao nhiêu mà vẫn c̣n thừa kem thành thử họ lại vờ bôi
thêm lên mặt để nhân đó thử nhấm nháp.
Sau đó họ vội vă
mở cánh cửa và tiến vào bên trong. Đằng sau cánh cửa thấy viết:
Quí vị thoa
kem đầy đủ chưa? Đă bôi lên cả hai tai chưa nào?
Nơi đó lại có để
một ṿ kem nhỏ.
-Đúng, đúng. Tớ
quên mất, không bôi kem hai tai. Suưt nữa th́ bị nẻ tai. Cái ông
chủ hiệu này chu đáo thật.
-ƯØ, ông ta để ư
cả đến từng chi tiết. Có điều là tớ đang đói đây mà đi suốt hành
lang năy giờ vẫn chưa t́m ra được cái ăn
Vừa nói đến đó,
họ đă đến nơi có cánh cửa kế tiếp.
Cơm sắp xong
xuôi.
Quí vị chỉ
c̣n đợi khoảng mười lăm phút.
Sẽ được xơi
thôi.
Trong khi chờ
đợi, xin rưới nhanh ít nước hoa lên đầu hộ cho.
Trước cánh cửa
đă để sẵn một một b́nh đựng nước hoa vàng ánh. Hai người thi
nhau tưới lên đầu ḿnh thứ nước hoa đó nhưng sao thứ này lại
thoảng mùi giấm.
-Nước hoa này
chua như giấm. Sao lại thế nhỉ?
-Chắc người ta
lộn thôi. Chị giúp việc có lẽ bị cảm mạo chi đó mà chế nhầm
chăng?
Hai người mở cửa
rồi bước vào bên trong.
Đằng sau cánh
cửa, có viết một gịng chữ lớn như thế này:
Quán đ̣i hỏi
lắm chuyện chắc làm phiền quí khách. Xin thứ lỗi. Chỉ quấy quả
bấy nhiêu thôi. Bây giờ xin quí khách vào trong xát muối lên
người nhiều vào.
Hai cậu công tử
đă thấy một vại gốm đựng đầy muối để ngay ngắn. Nhưng sau khi
hết chuyện này chuyện khác lại xảy ra, trong ḷng các cậu đă dậy
mối ngờ. Hai cái mặt bóng đầy kèm ngoảnh lại nh́n nhau.
-Có thấy kỳ
không nào?
-Tớ cũng lấy làm
lạ!
-Quán có thể đặt
lắm món nhưng đó là phía bên quán họ đ̣i hỏi ḿnh làm.
-Cho nên theo ư
tớ, khi gọi là Quán Cơm Tây không phải có nghĩa chỗ làm cơm Tây
cho người ta đến xơi mà ngụ ư là nơi bắt khách làm thành món ăn
rồi dọn họ ra. Cho nên cái quán này là ừ à........nó là.....ừ
à.......
Cậu ta không đủ
sức nói tiếp nữa, chỉ run lập cà lập cập, nói cà lăm...
-Thế th́ chúng
ḿnh...à mà........
Cậu kia cũng lắp
ba lắp bắp, không thêm được lời nào cả..
-Thôi, trốn cho
mau....!
Một trong hai
cậu lẩy bẩy muốn đẩy cánh cửa sau lưng nhưng cửa vẫn không nhúc
nhích một phân.
Phía trong cùng
hăy c̣n một cánh cửa nữa, trên đó tạc h́nh dao và nĩa bạc, có
hai lỗ khóa thật to.
Ôi chao, quí
vị đă bỏ nhiều công sức.
Nhưng mọi sự
đâu vào đấy cả rồi.
Xin mời vào
bên trong ngay cho.
Trên cửa không
những ghi như vậy thôi đâu mà từ hai lỗ khóa có hai đôi mắt xanh
lè đang ḍ xét họ.
-Ôi chu choa...!
Một cậu lập cà lập cập...
-Ôi chu choa...!
Cậu kia cũng lập cà lập cập theo.
Hai cậu bỗng
khóc ̣a.
Th́ cùng lúc,
phía bên kia cánh cửa lại vọng ra tiếng nói:
-Không xong. Hai
đứa nó biết rồi.Coi bộ tụi nó không chịu xát muối.
-Chứ ǵ nữa! Ông
chủ ḿnh viết bậy quá. Sao lại ngu đến nỗi tội nghiệp chúng nó
nọ kia!
-Viết thế cũng
đâu nhằm ǵ. Tụi ḿnh có được mẩu xương nào đâu!
-Thế th́ thế
nhưng tụi nó mà không chui vào đây, mọi trách nhiệm sẽ đổ lên
đầu ḿnh đấy chứ!
-Gọi nhé? Gọi
chúng nó nhé? Ḱa, quí khách ơi, đến đây với chứ. Chén bát đă
rửa sạch, rau đă bóp muối sẵn sàng rồi.Bấy giờ chỉ c̣n cần sắp
quí khách với rau lên mấy cái đĩa trắng tinh kia thôi. Đến đây
nhanh lên nào!
-Nầy, đến nhanh
đi, đến đi. Hay quí khách không thích rau? Nếu không thích rau
sống th́ để bắc lửa xào nó lên nhé. Nhưng bề ǵ cũng đến gấp
cho.
Hai cậu công tử
ḷng đau như cắt, mặt dúm dó ra như tờ giấy nhàu, đưa mắt nh́n
nhau run rẩy, thút thít khóc.
Phía trong cửa
lại nghe như có ai cười khúc khích, rồi ở đó vọng ra tiếng gọi:
-Mời vào, mời
vào. Khóc làm ǵ? Đă cất công bôi kem lại để cho nó vữa ra à?
Này, đến giờ rồi đấy nhé. Vào đây mau!
-Nhanh lên nào.
Ông chủ đă đeo khăn ăn, cầm dao lên và thè lưỡi liếm môi rồi
đấy. Chỉ c̣n đợi quí khách vào thôi.
Hai cậu công tử
chỉ biết khóc, khóc, khóc và khóc!
Vừa vặn lúc đó
th́ đằng sau họ có tiếng gâu gâu rồi gầm gừ...và hai con chó
săn, to như gấu trắng, phá toang cửa nhảy xổ vào pḥng. Hai cặp
mắt trong lỗ khóa bỗng biến mất. Lũ chó xộc mũi đánh hơi, sục
qua sục lại trong pḥng.
Đùng một cái,
chúng gâu một tiếng rơ to rồi phóng vào phía cánh cửa bên trong.
Cánh cửa bật ra đánh ầm, nuốt chửng hai con chó đang chạy bay
vào.
Trong khoảng tối
đen đằng sau cánh cửa, nghe có tiếng meo, meo, rù rù... rồi có
tiếng xô xát và rền rĩ.
Căn pḥng chợt
biến mất như một ngọn khói và hai cậu công tử của chúng ta thấy
ḿnh đang đứng giữa đám cỏ, lạnh lẽo và run như cầy sấy. Từ áo
khoác, đồ ghim cà vạt, đôi ủng cho đến ví tiền của họ, tất cả
vẫn c̣n treo lủng lẳng trên cành cây hay bày ra giữa đám rễ cây.
Một luồng gió thổi qua làm đám cỏ lại xào xạc, ṿm lá lao xao và
cành cây rung lên lách cách.
Lũ chó đă quay
lại, chúng thở hồng hộc và từ sau lưng chúng, có ai đang lên
tiếng gọi:
-Mấy cậu! Mấy
cậu ơi!
-Ới, ơi!
Hai cậu công tử
đă lấy lại chút thần hồn, cũng gọi trả.
-Chúng tôi ở đây
này. Đến mau lên!
Người thợ săn
dẫn đường đội cái mũ bện bằng rơm cũng vừa đến nơi làm hai cậu
cảm thấy an tâm.
Xong, hai cậu
ngốn nghiến mấy cái bánh bao người thợ săn mang đến cho rồi lên
đường trở lại Tôkyô, dọc đường không quên bỏ mươi đồng Yen mua
ít con thịt đem về.
Thế nhưng lúc
đến nhà và sau khi đă ngâm người trong bồn tắm, hai cái mặt đă
có lúc dúm dó như tấm giấy ṿ nhàu kia không c̣n bao giờ trở lại
b́nh thường như trước nữa.
(Dịch xong ngày
8 tháng 10 năm 2006)