|
|
NHẠI CHUYỆN NHÀ (Parody)
Nguyên tác: Endo Shusaku Dịch: Nguyễn Nam Trân
Một Đă gần mười một giờ đêm. Lại sắp hết một ngày. Tôi tưởng chừng mới lúc năy thôi, cả ḿnh, chị giúp việc và đứa con của chúng ta c̣n quây quần bên máy truyền h́nh trong gian pḥng khách, nói cười rộn ră. Giờ đây, có tiếng chiếc tắc-xi vừa thắng đến két trước cửa nhà. H́nh như ông Mukai bên hàng xóm vừa mới đi dự tiệc trong hăng ở đâu đó và về trễ. Nhà của chúng ḿnh nằm trong góc một khu gia cư b́nh thường ở ngoại ô thành phố cho nên vào thời khắc như thế này, chung quanh đă yên tĩnh từ lâu lắm. Ḿnh có biết là hiện nay tôi đang làm ǵ không? Có phải ḿnh nghĩ là tôi đang nằm lăn ra giường và đọc một cuốn tiểu thuyết hoặc tạp chí nào đó? Hay là ḿnh cho rằng, cũng như mọi ngày, trước khi đi ngủ, tôi đang hư hoáy vài ḍng nhật kư? Cái tôi đang viết đây không phải nhật kư đâu, ḿnh ạ! Đúng là kể từ khi kết hôn, không một ngày nào là tôi không giữ thói quen là dùng một quyển vở học tṛ mà viết nhật kư để ghi lại những sự kiện trong ngày. Đối với ḿnh th́ chúng chỉ là những ghi chép nhàm chán chỉ có tính cách công vụ. Có lẽ đúng như vậy thật, v́ tôi thường cố t́nh tránh đưa những t́nh cảm riêng tư vào đó. Tại sao tôi lại làm như vậy nhỉ? Nhất định không phải v́ tôi nghĩ có một ngày nào, vợ ḿnh sẽ đọc nó đâu! Lư do trước tiên là cho đến nay, ḿnh chưa từng là một phụ nữ thích đọc nhật kư của chồng. Cho dù tập vở ghi chú này, một bữa nào đó được đặt khơi khơi trên bàn viết đi chăng nữa, chắc chắn là ḿnh sẽ không bao giờ đưa mắt nh́n vào. Tuy ḿnh vẫn hiếu kỳ muốn biết về những sự việc và những ư nghĩ thầm kín của người chồng nhưng nền giáo dục đứng đắn mà ḿnh thừa hưởng sẽ không bao giờ cho phép ḿnh làm một hành động mà ḿnh nghĩ là hèn hạ như thế.Tính nết của ḿnh ra sao th́ tôi đă rơ. Cho dù bạn bè của ḿnh có khuyên: "Đừng nhẹ dạ mà tuyệt đối tin tưởng vào ông chồng nhé ! Có thấy bà vợ nào mà không mở ngăn kéo chồng ḿnh ra xem hay không?" th́ tôi vẫn tin chắc là ḿnh sẽ không bao giờ xử sự như lời họ dặn !". Cách đây hai năm, chúng ḿnh đă tổ chức đám cưới. Đó là một cuộc hôn nhân hầu như qua mai mối (miai). Tuy hai đứa t́nh cờ học chung trường, kẻ lớp trên người lớp dưới trong khoa Văn học Pháp, nhưng dĩ nhiên chúng ḿnh chưa từng gặp nhau ở đó. Lúc tôi c̣n ở Paris th́ được cô em của ḿnh là người tôi quen giới thiệu ḿnh cho, nhưng tôi vẫn chưa có cơ hội giáp mặt ḿnh. Sau đó, hai chị em của ḿnh đă kéo đến nhà tôi chơi, nhưng dù vậy, tôi vẫn không hề nghĩ là đến một ngày nào đó, ḿnh sẽ là vợ tôi. Nếu phải t́m một người để kết bạn, có lẽ em gái của ḿnh, một người đầu óc bén nhạy và yêu chuộng sự hoa mỹ trong mọi lănh vực, mới là kẻ thu hút tôi hơn. Trong khi đó, trong bộ đồng phục nữ sinh viên kiểu Tây phương và đứng cạnh bên cô em, ḿnh chỉ thoáng nở một nụ cười mỉm trên môi. Vả lại, khi họ biết về ḿnh, những người nh́n thấy nơi ḿnh h́nh ảnh cô vợ tương lai dành cho tôi lại không phải là tôi mà chính là cha mẹ của tôi. Không chỉ có hai ông bà ấy thôi đâu! Trong số những người khuyến khích tôi nên t́m đến với ḿnh c̣n là các bậc đàn anh và người quen biết trong trường. Những lư do họ đưa ra chợt đă làm tôi xúc động. Chẳng hạn khi họ nói về bản chất hiền hậu nết na của một cô nữ sinh viên khi vừa đi học về, đă biết thay mẹ chăm lo tất cả việc nhà. Tôi đă cho rằng, với một người vợ như thế, ít nhất ḿnh sẽ tránh được rất nhiều rủi ro. Trước hôm chọn ngày làm đám cưới, bố tôi đă mời ḿnh ăn cơm. V́ có chút việc ra ngoài nên tôi về nhà có hơi muộn. Lúc đó, ḿnh trong bộ kimino vải sa tanh có vân (rinzu) đang ngồi đợi trong gian pḥng khách dưới ánh sáng tối mờ mờ của buổi chiều, hai bàn tay đặt ngay ngắn bên trên đầu gối và lắng nghe cha tôi nói chuyện.. Lúc nh́n thấy tôi, ḿnh đă mỉm miệng cười, cái nụ cười trông như một tiếng thở phào. Trước mặt tôi, bố tôi, người thường ngày hay chê bai những cô gái tân thời, cũng đă phải trầm trồ khi nói về ḿnh: "Cô này được lắm đấy, con"!". Trong thời gian đính hôn, thường th́ người ta hay hẹn ḥ, có khi là để đi ăn với nhau một bữa cơm, nhưng hai đứa ḿnh lại chẳng mấy khi có cơ hội đó. Ông thầy dạy múa vũ dân tộc (Yamato buyô), môn mà ḿnh đă theo học từ ngày c̣n bé, đang dự tính tổ chức cho đám môn sinh của ông một chuyến đi Pháp và ḿnh đă được chọn làm thông dịch viên tháp tùng họ trong chuyến xuất ngoại ấy. Một ngày tháng tám khi những đám mây trắng toát đang nổi cuồn cuộn và rực rỡ trên bầu trời cao, ḿnh đă đáp chuyến bay của hăng Air France từ giă phi trường Haneda rồi bay đi mất. Trong lúc chào những người ra đưa tiễn, ḿnh đă liếc thật nhanh về phía tôi và nở một nụ cười nhè nhẹ như có ǵ đang làm cho ḿnh phải bối rối. Điều đáng lấy làm lạ là khi đó, tôi không cảm thấy buồn hay lo lắng ǵ cả. Bởi v́ tôi nghĩ là một người như ḿnh th́ dù sống ở nước ngoài, vẫn có thể giải quyết và chu toàn mọi sự, không gặp phải một thất bại nào.Từ Nice, từ Monaco, từ Cannes rồi từ Marseille, ḿnh không ngừng gửi về cho tôi những mẫu tin ngắn. Khi ḿnh sang Anh, tôi đă nhận được từ London, khi ḿnh sang Đức, tôi đă nhận được từ vùng sông Rhin những tấm bưu thiếp có in cảnh quan những nơi đó. Mấy tấm bưu thiếp này tuy dùng để trao đổi tin tức giữa hai kẻ đính hôn nhưng không có một ḍng chữ nào làm tôi liên tưởng đến hương vị ngọt ngào của những kẻ đang yêu. Tuy vậy, nó cũng không phải là những ḍng chữ khô khan vô nghĩa chỉ dùng để thông tin công vụ. Chẳng qua ḿnh đă khéo léo nghĩ đến tâm trạng của tôi lúc đó mà đắn đo câu chữ. Dù ǵ đi nữa, tôi vẫn là một kẻ không thích nh́n những ai ở trong trạng thái âu sầu. Cho nên chỉ khi nhận được tin tức với lời lẽ nhẹ nhàng như vậy, tôi mới thực sự yên tâm. Một năm sau, vào giữa mùa hè, ḿnh đă đáp chiếc tàu thủy màu trắng mang tên Laos cập bến Yokohama. Khi thoáng thấy tôi trà trộn vào đám người nhà ra đón ngoài cầu tàu, trên khuôn mặt ḿnh vẫn là một nụ cười nhẹ và như đang bối rối. -Lúc nào các con định tổ chức đám cưới? Khi nghe cha tôi hỏi như vậy, tôi đă trả lời: -Chà, cái đó th́ xin ba cho hai đứa con bàn với nhau cái đă! Cũng v́ tôi nghĩ rằng lúc ấy ḿnh hăy c̣n là một nữ sinh viên chưa tốt nghiệp Đại học. Thế nhưng khi tôi đem chuyện đó ra bàn th́ ḿnh đă trả lời "Lúc nào cũng được anh à!" và lại kèm thêm một nụ cười bối rối. Thế rồi chúng ḿnh đă làm đám cưới. Đến thời điểm đó, vẫn chưa có ǵ đáng nói. Tuy nhiên những diễn tiến kể từ ngày đó mà tôi sắp viết ra đây, nhiều chi tiết sẽ có khả năng gây tổn thương cho ḿnh, cũng như có nhiều chỗ làm tôi phải nóng ran cả mặt. Nếu không bị xem là người tự măn, th́ cho đến ngày nay, thật t́nh tôi lúc nào cũng cố gắng xử sự để luôn luôn là một người chồng đứng đắn của ḿnh và người cha tốt đối với con chúng ta. Ít nhất là tôi đă nhủ ḷng đừng bao giờ để phải thua kém khi được đem ra so sánh với những người đàn ông khác về nghĩa vụ làm chồng. Chắc tôi đă nghĩ không sai v́ cho đến nay, ngay cả ḿnh cũng chưa có lần nào phê phán tôi một cách đặc biệt trên phương diện đó. Cho nên tôi mới tự hỏi liệu tôi có quyền đánh đổ và chà đạp h́nh ảnh ḿnh đang có về tôi không? Thôi th́ ḿnh hăy cho phép tôi đưa quách nó ra, trải tất cả vào trang giấy này và chỉ đơn thuần như thế là đă đủ. Hoặc giả, nếu tôi có phải châm lửa để đốt nó cho kỳ hết th́ cũng chả sao nếu với bao hành động ấy thôi, tôi đă có thể b́nh tâm trở lại sau khi t́m được một lỗ thoát hơi cho những điều vẫn c̣n ấm ức. Hăy để tôi khai thật nhé. Ḿnh có nhớ cái hôm sau ngày kết hôn vừa đúng một tuần, hai đứa đă bước trên con dốc Ochanomizu vào một buổi chiều mà những tia nắng sót của mùa hè đôi khi c̣n bất chợt làm cho lóa mắt. (Tôi vẫn chưa hiểu v́ cớ ǵ mà khi vừa trở vể sau tuần trăng mật được hai hôm, hai đứa ḿnh đă bước trên con dốc đó vào một ngày như vậy). Tôi chỉ nhớ lúc ấy vào khoảng hai giờ chiều và một học kỳ mới bắt đầu khai giảng nên từ những ngôi trường trong Xóm Học kề bên, sinh viên vừa tan lớp đă kéo nhau ra đường, đổ xô về hướng nhà ga. Chen vào giữa đám nam sinh mặc sơ mi cổ tay xắn lên c̣n có bóng các nữ sinh với áo tay phồng (blouse) trắng và giày gót thấp. Khi đi ngang chúng ḿnh, họ đă liếc thật nhanh rồi đảo mắt nh́n qua chỗ khác như vừa thấy một cái ǵ làm cho họ phải chói mắt. Lúc đó, tôi mới nhớ ra là cả tôi lẫn ḿnh và những người qua đường đó đều hăy c̣n là sinh viên, điều mà trong thời gian đám cưới và đi tuần trăng mật, tôi hầu như quên khuấy. Đáng lư ra, vào giờ phút đó và đúng giữa buổi chiều hôm ấy, ḿnh phải c̣n ngồi trên cái ghế cứng của giảng đường và đưa bút máy hư hoáy chép những lời giảng vào cuốn vở cũng như đám sinh viên c̣n trẻ tuổi hơn tôi nhiều. Và cũng như đám nữ sinh viên gặp gỡ trên đường, ḿnh cũng mang một đôi giày gót thấp và mặc chiếc áo tay phồng trắng tinh thơm mùi xà pḥng. Thế nhưng lúc ấy, khi ngước nh́n tôi một chút, ḿnh đă đưa hai bàn tay ép lên chiếc xắc tay (handbag) kiểu Nhật đang xách ngang tầm đầu gối bên trên vạt áo kimono và cười với tôi bằng mắt. Không hiểu sao cái h́nh ảnh đó bất chợt đă làm tôi giật ḿnh v́ đó là h́nh ảnh của một người "đàn bà có chồng" (hitozuma) tiêu biểu mà cho đến nay, tôi chưa nhận thức bao giờ. Sau một năm đính hôn và trải qua những giây phút trang nghiêm khi phải có một quyết định mạnh mẽ và hệ trọng, khuôn mặt của ḿnh đă không c̣n thấy đâu nụ cười bối rối của một cô gái nhà lành thuở nào. (Cái con bé này, nó đă thay đổi từ hồi nào vậy ta?). Tôi nh́n đi nh́n lại mà không khỏi ngạc nhiên khi thấy kiểu tóc đàn bà mới có chồng bôi dầu bóng láng và cách trang điểm màu hơi đậm một chút của ḿnh. Kỳ thực, sự thay đổi nơi ḿnh nhất định không phải là cái chỉ nh́n thấy được từ bên ngoài. Tuy tôi không nhận ra ḿnh đă thực sự thay đổi ở chỗ nào nhưng rơ ràng là từ dáng đi cho đến lời ăn tiếng nói, ḿnh không có ǵ của một cô thiếu nữ mà giống như người đàn bà đă trưởng thành. Nói ra th́ mắc cỡ nhưng ngay lúc đó, tôi đă không biết xử trí ra sao. Mới làm đám cưới được một tuần mà ḿnh đă hoàn toàn trở thành phụ nữ có chồng. Trong cái nh́n của ḿnh, tôi đă đọc được lời nhắn nhủ: "Em nay đă hoàn toàn thay đổi. Anh cũng phải thay đổi để trở thành người chồng của em, anh nhé!" Nó giống như một niềm hănh diện về bản thân ḿnh và cùng lúc là một lời yêu cầu thầm kín nhắm vào đối tượng. Thế nhưng trong khi đó, tôi vẫn chưa cảm thấy rơ ràng tôi là một ông chồng và hăy c̣n chưa đủ quyết tâm để có thể gắn bó suốt đời với một người đàn bà. Như con sâu róm, dù có giống hay không nhưng sáng hôm sau sẽ thoát xác để trở thành cánh bướm, ḿnh chỉ cần một khoảng thời gian cực ngắn để bước ra khỏi cái vỏ bọc thiếu nữ và hóa thân thành người đàn bà có chồng. Ḿnh đă coi điều đó là nghiễm nhiên, không có ǵ phải nghi ngờ. Có lẽ nào, ngày một ngày hai, đàn bà lại có thể thay đổi và biến dạng một cách thản nhiên như thế? Đám đàn ông chúng tôi thật khó ḷng theo được các bà với một tốc độ nhanh đến mức đó! Trên con dốc mà ánh nắng của những ngày hè c̣n sót lại đang đập vào mắt, tôi có cảm tưởng tôi vừa đánh mất cái ǵ nhưng lại không hiểu nó là vật ǵ! Dù sao, tôi cảm thấy tôi vừa đánh mất một vật mà cả đời, tôi sẽ không bao giờ t́m lại được. Từ rày về sau, tôi không c̣n là một thanh niên hay một người đàn ông nào cả mà chỉ là người chồng và chủ gia đ́nh. Ư tưởng phải quyết tâm sống cuộc đời như thế làm cho tôi cảm thấy ḿnh vừa nuốt ực một ngụm thuốc đắng. Nói ra th́ đáng khinh bỉ nhưng lúc đó tôi đă nh́n sang đám thanh niên nam nữ đang đi cạnh ḿnh với đôi mắt thèm thuồng. Từ cửa miệng của một người chồng như tôi, câu nói sau đây quả là không sao lọt tai nhưng đúng như tôi đă tiên liệu, ḿnh là một người vợ toàn hảo, không có ǵ để tôi phải mích ḷng. Cưới nhau xong và chưa t́m ra một chỗ ở hợp với túi tiền, chúng ḿnh đă phải từ giă ngôi nhà của cha tôi. Ḿnh đă chịu chia sẻ cuộc sống với tôi trong một căn pḥng của thời độc thân mà cho dù quét dọn cách mấy, cũng không thể nào làm mất cái mùi hôi hám của thân thể đàn ông. Thế nhưng, với bàn tay của ḿnh, căn pḥng ấy đă trở thành một nơi thanh khiết và đẹp đẽ. Mấy bộ quần áo tây đều được ḿnh chải gỡ sạch sẽ c̣n những chiếc sơ-mi từ đó không có lần nào phải ố bẩn cả. Mỗi lần ra ngoài trở về nhà, cái mà tôi ngửi thấy trước tiên trong căn pḥng là hương vị của một tổ ấm. Đó là mùi hương của sự sạch sẽ, ngăn nắp thấy nơi một gia đ́nh nền nếp. Nó không phải là ngôi nhà nơi tôi đă sống trong nhiều năm với cha mẹ cho đến giờ nhưng đă thực sự trở thành ngôi nhà của chính tôi. Ḿnh ngồi ở chính giữa và chung quanh ḿnh là hương vị của một gia đ́nh đang tỏa nhẹ. Làm như chính sự có mặt của ḿnh đă nói thay cho câu nói: "Này anh xem! Nơi đây mới là ngôi nhà của anh đó!" "Anh là chồng và em là vợ! Đây là ngôi nhà của chúng ta nên anh cứ làm tṛn bổn phận của một người chồng đi. Ngoài ra, anh không cần bận tâm và nhúng tay vào việc ǵ cả!" Có một hôm, tôi đă th́ thầm bên tai ḿnh với một cái giọng có hơi mệt mỏi: "Thôi, em ạ! Không cần bỏ hết thời giờ chăm sóc cho mỗi anh đâu! Em cũng phải học hành đôi chút đi chứ. Sắp đến ngày thi ra trường rồi đấy!" Nhưng kể từ hôm đám cưới, hầu như ḿnh không c̣n bước chân tới trường. Làm như không phải chuyện cắp sách đến trường mà việc vùi đầu chăm sóc nhà cửa mới là cái hợp với bản tính của ḿnh. -Không sao đâu. Biết xoay xở rồi cũng xong thôi, anh ạ! -Nếu không xong, em làm thế nào? Ḿnh vừa là quần áo vừa mỉm cười trả lời tôi: -Không xong th́ thôi chứ có ǵ đâu! Có ǵ em nghỉ học luôn cũng được mà! Lấy chồng rồi nên cần ǵ nữa. Không hiểu v́ sao mà nghe nói như thế, lần đầu tiên kể từ khi cưới nhau, tôi thấy sao mà ḿnh thật đáng ghét. Không phải v́ câu nói "Em nghỉ học luôn cũng được" của ḿnh đâu! Chuyện đó với tôi th́ thế nào cũng tốt. Một người đàn ông với lối suy nghĩ cũ kỹ như tôi th́ một phụ nữ, thay v́ theo học văn chương, nên chọn một ngành nào khác mà đeo đuổi sẽ thích hợp hơn nhiều. Thế nhưng, ḿnh càng muốn trở nên một bà nội trợ đảm đang bao nhiêu, tôi càng cảm thấy trong ḷng có ǵ nặng trĩu. Có lẽ điều đó đến từ thái độ ích kỷ và kênh kiệu của tôi. Dù vậy tôi vẫn không t́m ra nguồn gốc của sự bất măn cũng như t́nh cảm oán ghét mơ hồ tôi có về ḿnh và nó đă làm cho tôi bứt rứt măi, không yên. Hai ba hôm sau, trên con đường về nhà sau khi xong việc bên ngoài, tôi đă nắm lấy sợi giây treo (tsurikawa) trong toa xe điện để tựa cái thân thể đang mệt mỏi ră rời mà ḷng không có một chút thích thú khi nghĩ đến việc đi thẳng về nhà. Trên kè ga Shinjuku nơi phải đổi tàu, tôi đă suy nghĩ một chút rồi bước theo mọi người ra khỏi ga. Khi đó, bên ngoài ga là cảnh mưa thu đang trùm lên vạn vật với những giọt nước mịn và nhẹ như sa mù. Ḷng tôi lại rộn ràng trong niềm vui được bước thong dong trong màn mưa giống như thời hăy c̣n độc thân. Trên đường, tôi len lỏi giữa đám thiếu nữ đang khoác trên người những tấm áo đi mưa hai màu đỏ, trắng và nh́n xuyên thấu. Trong những quán rượu bia (beer- hall), không biết bao nhiêu là thanh niên vừa nghiêng những cốc bia to vừa đưa mắt nh́n lên máy truyền h́nh. Tôi tiếp tục lang thang không định hướng trên đường phố rồi bước vào một hiệu cơm tây để ăn cơm rồi sau đó thử bước vào một quán rượu, nơi đă lâu tôi không t́m đến. Một ḿnh mà phải chuyện tṛ với mấy cô chiêu đăi viên là cả một sự khó nhọc nhưng tôi lại thấy sự hiện diện của họ bên cạnh đă giúp tôi khoan khoái như một người vừa được bứt tung xiềng xích. Đến khoảng 11 giờ đêm, khi về đến nhà, tôi thấy ḿnh c̣n chưa đi ngủ mà vẫn chờ tôi. Tôi vừa quấn manh áo ngủ lên trên người, vừa nói như th́ thầm: -Giữa đường t́nh cờ gặp Tazaki nên đă đi uống với anh ấy một cốc! -Thế hở anh? Lâu lâu, anh có ra ngoài uống một chén rượu cũng là chuyện hay. Ḿnh vừa gấp lại bộ đồ Tây mà tôi mới cởi ra rồi trả lời như hoàn toàn thấu hiểu tâm lư một người chồng có lúc cần phải thoát khỏi những sự ràng buộc. Lúc ấy ḿnh đă làm tôi nhớ lại những cặp mắt đăi bôi của các cô tiếp viên trong quán rượu mà ngoài đồng tiền, không có ǵ đáng để họ quan tâm.
Hai Từ hồi đám cưới trở đi, ḿnh bắt đầu béo ra. Không chỉ hai cánh tay mà cả ngực và hai bên hông cũng có da có thịt. Sống bên cạnh ḿnh mỗi ngày và nh́n quen mắt nhưng dần dần, tôi cũng nhận ra điều đó. -Mấy bộ đồ Âu em mới mặc năm ngoái đây thôi mà giờ đă thấy chật! Những khi đi cùng tôi ra ngoài, ḿnh thường đứng trước một tấm kính và để ư đến sự đẫy đà của những đường nét trên cơ thể. -Em có béo ra một chút, đă sao nào? Tôi vẫn ngậm điếu thuốc lá bên mép, đôi mắt nh́n xuống trang báo trước mắt và trả lời làm như cho điều đó là chuyện thường t́nh. -Không được đâu anh! Áo mặc thấy chật phải bỏ đi th́ phí quá. Ḿnh bắt đầu phát ph́ như một bà nội trợ, đặc biệt là quanh vùng bụng. Một buổi sáng, tôi chợt nhận ra điều đặc biệt đó. Tôi mới gọi nhẹ: -Này em! -Phải rồi anh. Lúc đó ḿnh đă trả lời kèm theo một nụ cười mỉm, vẫn là nụ cười có hơi bối rối của thời thiếu nữ mà đă lâu rồi, tôi mới thấy lại: -Khoảng năm hôm trước, em theo má đi bệnh viện th́ người ta xác nhận đúng là như vậy. Thế rồi, sau đó, khi thấy tôi trầm ngâm một đỗi, khuôn mặt của ḿnh đă lộ nét lo âu và ḿnh đă nhỏ nhẹ hỏi: -Anh không mừng hở? -Mừng chớ sao không! Tuy nói thế nhưng thật t́nh trong ḷng, tôi chưa thấy rơ cái t́nh cảm vui mừng của một kẻ sắp được làm cha đang thực sự dâng trào. Và kỳ quặc hơn nữa, tôi đang bị bủa vây bởi một sự hổ thẹn. Cho đến giây phút này, tôi là một thanh niên giống như bao người khác. Nhưng tôi nay đă làm chồng, và thoắt cái, đang trở thành một người cha. Chính sự thay đổi về h́nh thể của ḿnh vừa đập vào mắt đă làm tôi đâm ra hoang mang. Tuy thái độ tôi như vậy nhưng ḿnh th́ khác. Ngay hôm sau ngày báo cho tôi biết là vừa có thai, ḿnh đă nhanh chóng biến thành một người mẹ, và không những thế, c̣n là một người mẹ biết lo lắng nữa. Để cho đứa con sắp ra đời được mạnh khỏe, ḿnh đă bắt đầu tẩm bổ bằng cách uống can-xi (calcium). Ḿnh c̣n mua mấy quyển sách dạy nuôi con theo kiểu mới. -Nó đạp đó anh! Đôi khi nó đạp ở chỗ này đây! Vừa ấp má lên tấm áo dành cho sản phụ mặc, ḿnh đă lim dim mắt đúng như tâm thế của một người sắp sửa thành mẹ. Tôi th́ nghĩ về đứa trẻ sắp ra đời nhưng không tưởng tượng ra được khuôn mặt và thân thể nó như thế nào. Không phải là tôi không quan tâm đến nó nhưng trong tôi, t́nh yêu có tính bản năng của một người cha vẫn chưa thành h́nh. Giống như kẻ trong một ngày mưa mà phải tưởng tượng ra phong cảnh của ngày nắng ráo, tôi không biết cách nào để ṃ mẫm xem h́nh ảnh của người cha c̣n ở măi tít xa và ngụ trong tôi là kẻ như thế nào. Một buổi chiều chủ nhật, tôi bắt gặp ḿnh đang ngồi ở giữa nhà. Ḿnh đang đưa hai bàn tay ôm lấy cái bụng đă hết sức tṛn trĩnh, mặt hướng ra ngoài cửa sổ nơi có nắng chiều từ phía Tây rọi tới và lặng ngắm một cái ǵ không rơ. Lúc ấy, thân thể ḿnh đă béo phị và nặng nhọc lắm rồi. Không hiểu sao khi nh́n cảnh tượng đó, tôi lại cảm thấy đầu óc choáng váng. H́nh ảnh của ḿnh bây giờ không c̣n là cô thiếu nữ trong bộ kimono bằng sa-tanh trắng và bóng loáng, hai bàn tay đặt nghiêm chỉnh trên đùi, đang ngồi trong gian pḥng khách nhà tôi vào cái hôm trước ngày chúng ta đính hôn. Ḿnh cũng không phải là cô vợ trẻ đang đưa tay giữ lấy cái xắc tay đặt ở lưng chừng tấm áo kimono và ngước mắt nh́n tôi và hơi mỉm cười. Khi ấy, tôi chỉ thấy là nơi ḿnh, không biết từ đâu nhưng rơ ràng là có một cái rễ mập mạp và mạnh mẽ đă đâm ra. Nó cắm ngập và vươn ra thật sâu bên trong ḷng đất. Ḿnh đă trở thành một tồn tại nặng cân hiện đang ngự trị trên cái thế giới gia đ́nh bé nhỏ, ai lay chẳng chuyển, ai rung chẳng rời. Ḿnh không c̣n là một người đàn bà đơn thuần nữa nhưng trước tiên ḿnh là một người vợ và sau đó là một bà mẹ. -Em thương con nít đến thế sao? Tôi đă hỏi ḿnh với một cái giọng hơi ràn rạn. Ngạc nhiên v́ giọng nói đó, ḿnh đă quay mặt lại trả lời tôi với một nụ cười thật mơ hồ: -Thương chớ sao không? Chuyện dĩ nhiên mà! Tôi lại hỏi thêm như muốn làm khó ḿnh: -Chưa sinh nó ra mà đă thương dữ vậy đó? -Đó là bản năng của người mẹ, anh ạ! -Anh th́ không tin là có thứ bản năng như thế! Không hiểu sao tôi bất chợt muốn phản bác ḿnh nên đă bắt đầu kể cho ḿnh nghe một câu chuyện có thực đă xảy ra bên hàng xóm thời tôi c̣n là sinh viên. Đó là câu chuyện một cô khán hộ và cũng là một bà mẹ trẻ đă gây ra tội ác. Là một góa phụ, cô ta xem đứa con gái mới lên bảy như vật chướng ngại cho dự tính tái hôn với người đàn ông khác nên một buổi sáng đă đem đứa bé vào nhà bếp và quấn nó bằng giây ḷ khí đốt (gaz). Thế rồi trong khi nó lịm dần và tiến về cơi chết, người mẹ đó đă vào căn pḥng bên, nằm song song cạnh gă đàn ông và đợi cho đến lúc mọi sự kết thúc. -Em tưởng là anh bịa chuyện chứ ǵ? Anh đă có lần gặp cô khán hộ ấy rồi mà. Cái hôm cô ta dắt con gái đi ra chợ mua hàng. Cô ta không có vẻ ǵ là một người đàn bà dám nhúng tay vào tội ác cả. Bây giờ nghĩ lại tôi mới thấy ḿnh hôm ấy sao đă xử sự một cách nực cười đến vậy! Ḿnh vẫn ngồi đó trong tư thế đón nhận ánh nắng từ phương Tây rọi tới và tiếp tục ngắm nghía cái ǵ đó ở bên ngoài cửa sổ. Rốt cuộc tôi mới nhận ra cái ḿnh đang nh́n là mấy bộ quần áo trẻ con nhỏ nhắn mà người bên hàng xóm đang phơi. Ḿnh đă không để tâm ǵ đến câu chuyện ngu si đần độn mà tôi vừa kể mà măi ngắm mấy bộ quần áo trẻ con đó. -Em nghĩ sao về một người mẹ như vậy? -Bộ cô ta điên à? Ḿnh chỉ trả lời bằng một câu nói ngắn như cảm thấy đang bị quấy rầy. Về sau khi nhớ lại thái độ phản kháng và câu chuyện vô bổ ḿnh kể ngày hôm ấy, tôi không khỏi tự trách ḿnh quá trẻ con và ăn nói quàng xiên rồi cười ngao ngán một ḿnh. Thế nhưng âm hưởng của câu "Bộ cô ta điên à?" mà ḿnh đă nói lên một cách đầy tự tín để gạt sang một bên câu chuyện tôi vừa kể là cái sẽ đọng măi trong lỗ tai tôi. Những lao khổ trong chuỗi ngày thai nghén đă khiến cho thế giới của ḿnh như thu hẹp lại. Trong 10 tháng trời đằng đẵng ấy, không biết tự khi nào ḿnh đă cắt đứt với ngoại giới và đánh mất sự hiếu kỳ cũng như hứng thú đối với người chung quanh. Giữa lúc ấy, tôi vẫn tiếp tục quan sát ḿnh nhưng phần ḿnh th́ ngay cả khi đọc báo, chỉ để mắt vào cột báo nói về sinh hoạt gia đ́nh chứ không chi khác. Mới một năm trước đây thôi, ḿnh c̣n đặt cho tôi biết bao câu hỏi, hoặc về t́nh h́nh thế giới hoặc về những biến cố trong xă hội. Thế nhưng bây giờ ngoài kiến thức về vệ sinh cá nhân hay những ǵ liên quan đến thực tế cuộc sống hằng ngày, tất cả đều là chuyện xa vời, không có ǵ đáng lưu tâm. Chỉ có cột báo thông tin liên quan đến sinh hoạt gia đ́nh mới được ḿnh chú ư và bao lần dùng bút ch́ đỏ tô lên thôi. -Con nít mới đẻ đă có thể mắc bệnh hoàng đảm (jaundice) đó nghe! -Bé trai mới sơ sinh phải nặng độ một kan (= 3,75kg). Đó là trọng lượng tiêu chuẩn có từ xưa đấy. Câu chuyện xen kẻ trong mỗi bữa ăn đều nói về đứa bé sắp chào đời. Có lẽ bản năng của một người mẹ chứ không phải sự thiếu hứng thú đă khiến cho ḿnh cự tuyệt thế giới bên ngoài trừ câu chuyện con cái. Chắc hẳn ḿnh đă tin rằng trước tiên hăy làm một người mẹ hiền, sau đó mới có thể trở thành một người vợ thảo. Đối với tôi, ḿnh chỉ mong rằng tôi sẽ là một con đực biết bảo vệ hai mẹ con chứ không cần phải là ǵ khác. Tôi nghĩ điều đó không có ǵ phi lư. Trong khi ḿnh đang dồn hết tâm lực để lo cho cái sự sống đang dần dần thành h́nh bên trong người ḿnh, nếu tôi c̣n đ̣i hỏi nơi ḿnh một điều ǵ hơn thế nữa th́ tôi đúng là một kẻ hợm hĩnh vậy. Thế nhưng cái khiến tôi bắt đầu cảm thấy bất măn về ḿnh đă đến từ một nguyên do khác. Ḿnh có nhớ không? Khoảng hai tháng trước khi ḿnh vào nhà hộ sinh, một người bạn cũ của tôi là Sakamoto đă bỏ bê vợ con để quyên sinh v́ t́nh ở biển Kisarazu với một người đàn bà anh ta quen biết trong cái xóm nào đó. Tôi chỉ biết tin vào sáng hôm sau khi lật một trang báo ban mai. Tờ báo chỉ loan tin là hai người nói trên đă làm như vậy để giải quyết một mối t́nh bất chính qua một kư sự vỏn vẹn năm, sáu hàng. Ở góc bài viết là tấm ảnh buồn xo của Sakamoto, một người h́nh như đă mệt mỏi v́ cuộc sống và cũng là người bạn cũ mà đă trên 10 năm tôi chưa hề gặp lại. Tôi lẩm bẩm: -Cha chả. Thằng này dữ quá ta....Ai đời nó dám bỏ cả vợ con để t́m lấy cái chết. Ḿnh đă đảo mắt liếc thật nhanh cái kư sự đó rồi bật ra một câu phê phán: -Bộ ông ta điên à? Có vợ có con mà lại đi làm như vậy! Lúc đó, một lần nữa, tôi lại cảm thấy ḿnh sao mà dễ ghét. Không hiểu v́ lư do ǵ mà tôi c̣n ghét ḿnh hơn cả lần trước.
Đứa con của chúng ta đă sinh ra vào cuối mùa xuân. Hôm ḿnh ra khỏi nhà bảo sanh ở Shinanomachi là một buổi sáng trời ngập nắng, khi những tàng lá non xanh tươi rực rỡ đang bao trùm lên khu vườn Thần Cung Ngoại Uyển (Shingu Gaien). -Bác tài ơi! Bác chịu khó chạy chậm kẻo thằng cu nhà tôi nó sợ nghe bác. Trong chiếc tắc-xi, ḿnh đă ôm rịt đứa bé sơ sinh vào ḷng và nói với người tài xế bằng một giọng chắc nịch như thế. Bao lao khổ trong thời kỳ thai sản hăy c̣n hằn lên khuôn mặt của ḿnh những nét mệt mỏi nhưng cái dáng cúi đầu xuống cho con bú sữa đă chứng tỏ ḿnh là một bà mẹ thạo việc. Chiếc tắc-xi đến con dốc Ochanomizu ngày nào nay tắm ḿnh trong ánh nắng ban mai. Đám học sinh trên đường đến trường đang đứng đợi đèn trước ngả tư. Trong bọn họ hăy c̣n thấy chen vào vài cô nữ sinh lủng lẳng cái cặp đỏ trên lưng. Tôi sực nhớ một năm rưỡi trước đây, cũng trên con dốc này, ḿnh đă nhanh chóng hóa thân thành một người vợ trẻ. Tôi nhủ với ḷng ḿnh là hôm nay cả tôi cũng đă trở thành cha. Thế nhưng cái khối thịt đỏ hỏn với hai bàn tay nắm chặt và đang ngủ say trên đùi ḿnh đối với tôi là như thế nào th́ tôi chưa rơ. -Anh đă làm giấy khai sanh cho con rồi, phải không? -Ừ. Tôi ậm ừ như không chú ư rồi lảng qua chuyện khác, cốt kéo cho được ḿnh ra khỏi cái thế giới hạn hẹp của một người mẹ mà ngoài câu chuyện về đứa con, không có đề tài nào thú vị hơn: -Này em! Hôm trước anh mới gặp ông Satô. Nghe nói đâu là bà vợ của Sakamoto – cái người tự tử ở Kisarazu – sau đó đă mở một quán bar để làm ăn sinh sống. -Thế à? Nhưng mấy chuyện đó th́ sao cũng được anh ơi! Anh đă đi làm giấy cho con rồi phải không? -Cớ ǵ em lại bảo "chuyện đó ra sao cũng được"! Tôi cũng không hiểu sao bất chợt giọng nói của ḿnh lại trở nên hằn học. Dĩ nhiên giữa tôi và ḿnh, chúng ta không có chung một mối lo về tương lai cuộc sống của người vợ anh Sakamoto và không cùng quan tâm đến nó như một đề tài nói chuyện. Thực t́nh, giữa tôi và ḿnh th́ sự khác nhau đó có đáng ǵ đâu, thế nhưng tôi đă quay mặt nh́n về phía cửa sổ, bực bội và giữ im lặng trong một lúc lâu. Từ ngày sinh con cho đến một tháng sau, thường thường sản phụ phải giữ cho tâm hồn được yên tĩnh. Ḿnh đă theo đúng lời chỉ dạy của bác sĩ để nghỉ ngơi trên giường nhưng không v́ thế mà pḥng ốc trong nhà trở nên bề bộn. Trong thời gian ḿnh nằm viện, nhà cửa đă trở thành bẩn thỉu. Ḿnh đă nhanh chóng hướng dẫn cô giúp việc đem từ dưới quê lên quét dọn đâu đấy ngăn nắp lại ngay. Mấy bộ đồ vét của tôi được chải gỡ và xếp vào tủ áo ngay ngắn như cũ, c̣n các áo sơ-mi cũng đă trắng tinh tươm trở lại. Thế nhưng không hiểu v́ cớ ǵ mà kể từ lúc ḿnh về, tôi cảm thấy không khí sinh hoạt trong nhà bỗng trở nên nặng nề hơn trước. Phải viết ra đây những gịng chữ này, tôi thấy cay đắng lắm nhưng trong khoảng thời gian đó, hễ thấy ḿnh là tôi đă bực bội và ngột ngạt đến độ cứng đờ cả tay chân. Nó giống như cảnh một người bị bó buộc sống trong một khu gia cư được thiết kế một cách hợp lư đến độ không một khoảng không gian nào có thể gọi là thừa thăi. Ḿnh càng nỗ lực để xứng đáng với vai tṛ của một người vợ hiền bao nhiêu th́ tôi càng cảm thấy cái bổn phận và trách nhiệm làm chồng của tôi lộ rơ ra bấy nhiêu. Ḿnh càng cố gắng làm một bà mẹ khéo nuôi con bao nhiêu th́ tôi càng cảm thấy phạm vi sinh hoạt của tôi như bị thu hẹp trong mỗi cương vị của một người cha. Cho dù bị xem là hoang phí đi nữa, tôi vẫn muốn có một căn pḥng cửa sổ phải bỏ ngỏ để có thể lăn kềnh ra ngủ. Tôi cảm thấy ḿnh vừa bị đánh cắp chuỗi ngày tự do quí báu v́ trong một tháng ngắn ngủi khi ḿnh nằm viện, tôi đă một ḿnh thức dậy giữa đống giấy tờ đồ đạc bừa băi, một ḿnh ăn, một ḿnh ngủ và khỏi bị ai quấy rầy. Thế nhưng, suy đi nghĩ lại, tôi mới thấy là tôi đă quyết định một cách tùy tiện. Trước một người vợ hiền không có ǵ đáng để chê trách mà tôi lại nuôi những ư tưởng xa xỉ, nặng nề và chỉ nghĩ cho bản thân như thế này quả là không phải. Lần đầu tiên tôi bắt đầu hiểu rằng, theo cách suy luận thông thường của thế gian, tôi hoàn toàn sai và ḿnh mới là đúng. Dù là thế, tôi vẫn không biết điều ǵ đă khiến tôi phải cảm thấy ḿnh đang sống trong sự chịu đựng như vậy. Tại sao, đối với ḿnh, người đă làm nhiệm vụ của mẹ và vợ một cách chu tất mà tôi chỉ giữ lại trong đầu h́nh ảnh của ḿnh đang ngồi một chỗ, cơ thể bắt đầu núc nác với cái bụng ph́nh ra của một thai phụ, vào một chiều cuối hè trong căn pḥng có ánh nắng xế từ phía Tây rọi tới nhỉ? Chẳng lẽ cái gọi là cuộc sống vợ chồng đă khiến cho tôi ngột ngạt đến khó thở như thế sao? Phải chi ḿnh là một người vợ đanh ác và bê bối, phản bội gia đ́nh, có lẽ tôi sẽ thở phào và thấy dễ chịu hơn! Giờ đây, tôi xin kể lại một câu chuyện mà trước kia, sau khi viết nó vào một tập vở, tôi đă châm lửa đốt đi. Chuyện ấy xảy ra cách đây ba tháng, đúng vào một sáng chủ nhật. Chuông điện thoại pḥng khách reo lên. Khi tôi nhấc ống nghe, bỗng đầu giây bên kia có một giọng nói rất trẻ trung và b́nh tĩnh vang lên: -Thưa tôi tên là Naruse! Dạ Akiko có nhà không ạ? Đằng kia không gọi ḿnh là okusan (bà) mà bằng cái tên tộc Akiko làm cho tôi bất giác mỉm cười. Để đóng vai tṛ một người chồng tính t́nh cởi mở, tôi đă đi về phía nhà bếp và lên tiếng gọi ḿnh: -Có ông nào tên là Naruse đang điện thoại cho em đấy! Th́ thấy ḿnh vừa lấy tay lau lên tấm tạp dề, vừa nhíu mày như suy nghĩ và hỏi lại: -Naruse nào? À, phải rồi, Seko-chan đó chứ ǵ? Trong lúc nói chuyện qua điện thoại, cái giọng hào hứng và đầy hoài niệm của ḿnh với người đàn ông nọ bất chợt đă làm tôi kinh ngạc. -Vâng. Chứ anh về từ hồi nào? À ra thế! Shibuya hở. Thôi, để em bàn với ông xă rồi sẽ trả lời sau nhé! Ḿnh bèn lấy bàn tay che ống nghe rồi quay lại nói cho tôi biết anh Naruse này là một viên tham tán Sứ Quán, người mà hồi ở Paris, đă giúp đỡ ḿnh nhiều. Nay anh ta vừa về nước và ngỏ ư muốn gặp. -Dĩ nhiên là em nên đi gặp người ta, Tôi bật cười và đă trả lời ḿnh như thế. Ḿnh bèn sửa soạn chỉnh tề và đeo cả một đôi hoa tai màu tím vốn không bao giờ đem dùng và bước ra khỏi nhà. C̣n tôi th́ sau đó đă nằm lăn ra mặt chiếu và vẽ ra trong đầu không biết bao nhiêu là h́nh ảnh về nhân dáng của anh chàng Naruse này. Anh Naruse sau đó hăy c̣n gọi điện thoại đến nhà vài ba lần nữa. Có khi th́ ḿnh tự ra nghe, có khi gặp lúc tôi bắt máy. Và mỗi lần như vậy, tôi lại có dịp nghe cái giọng trẻ trung nhưng trầm tĩnh từ bên kia đầu giây "Dạ Akiko có nhà không ạ?" Sau đó h́nh như anh chàng đă mời mọc để gặp ḿnh thêm hai ba lần khác. Ḿnh đă có lần vui vẻ nói với tôi: -Hôm nay em vừa đi xem xi-nê với anh Naruse đây! -Hồi ở Paris trông anh ấy ủ rủ lắm nhưng không biết tại sao khi về Nhật anh ấy lại đổi khác làm em tưởng như ḿnh đă lầm người. Mỗi lần được ḿnh thông tin như vậy, tôi cảm thấy có một niềm vui nhè nhẹ kín đáo dâng lên trong ḷng và đă chăm chú ngắm ḿnh. Chuyện kỳ lạ là tôi không bao giờ nuôi một suy nghĩ xấu xa nào về anh thanh niên Naruse này cả. Tôi chưa từng gặp mặt và chỉ nghe tiếng anh qua điện thoại nhưng nó đă đủ để giúp cho trí tưởng tượng của tôi h́nh dung ra những thứ như cách ăn mặc Âu phục hay những sở thích của anh. Tôi cũng tưởng tượng ra cả bóng dáng ḿnh đang ngồi đợi anh ta trong một quán cà-phê nào đó ở Ginza. Việc anh ta hăy c̣n cố t́nh mời mọc cho được một người đàn bà đă có chồng đến gặp chứng tỏ rằng từ hồi hai người quen biết nhau ở Paris, anh vẫn không ngừng giữ những t́nh cảm tốt đẹp về ḿnh. Thế nhưng chuyện như vậy không có ǵ khiến tôi phải thắc mắc. Chỉ có điều là từ khi anh Naruse này điện thoại tới, tôi đă từ từ khám phá ra những chỗ khuất ở nơi ḿnh, một con người khác tôi chưa biết hết.Từ khi sinh đứa con đầu ḷng, ḿnh ít khi đi cùng tôi ra ngoài nhưng hôm đó, ḿnh đă đeo đôi hoa tai màu tím ít khi đeo, choàng tấm khăn san quanh cổ và hầu như quay trở lại với cái h́nh ảnh trẻ trung của thời thiếu nữ. Không biết có phải là một ảo giác hay không nhưng tôi bỗng thấy mấy lúc sau này, ḿnh không c̣n là một người nội trợ vóc dáng béo tốt mà thân thể đă gầy đi và gọn gàng hơn. Việc sau đây cũng đáng xấu hổ, nhưng thây kệ, tôi xin viết nốt! Có một lần, sau buổi hẹn với anh chàng đó, tôi thấy ḿnh về nhà có hơi trễ hơn mọi lần. Tiếng là trễ nhưng chỉ là một khoảng thời gian ngắn để giờ cơm chiều phải lùi lại một chút nhưng v́ thấy trời sâm sẩm tối, nhân cũng muốn tản bộ, tôi đă lửng thửng đi về phía ga để đón ḿnh. Hết chuyến xe này đến chuyến xe khác, tôi vẫn không thấy bóng ḿnh. Bỗng dưng ư tưởng có thể tối nay ḿnh sẽ không về nhà bắt đầu nhen nhúm trong đầu tôi. Có phải là Naruse đă mời ḿnh đi ăn cơm, đi nhảy rồi sau đó lái xe chở ḿnh đi chơi như thời ở Paris và sau đó th́... Sau đó th́ hai chữ "ngoại t́nh" đă lởn vởn trong tâm trí tôi. Có thể là hai chữ ấy tuyệt đối không thể nào có trong từ điển của ḿnh. Thế nhưng chúng đến với tôi v́ tôi đă nh́n thấy một cách rơ ràng ḿnh vẫn tiếp tục đóng vai tṛ lương thê hiền mẫu một cách hoàn hảo và chính nó khiến tôi phải tiếp tục sống trong một bầu không khí ngột ngạt đến ngộp thở suốt hai năm rưỡi vừa qua. Điều kỳ lạ là trong giờ phút ấy, tôi không hề nuôi một ác ư hay t́nh cảm ghen tuông nào đối với anh Naruse cả. Chẳng những thế tôi c̣n cầu mong anh ấy đưa ḿnh lên xe và chở đến một nơi nào đó và đẩy ḿnh – một người vợ hiền và người mẹ gương mẫu - vào trong một thế giới tối tăm, tội lỗi mà ḿnh chưa bao giờ có dịp biết tới. Nếu được như thế, ḿnh sẽ không phản bác việc anh bạn Sakamoto của tôi bỏ cả vợ con để quyên sinh v́ t́nh với một người đàn bà ở ngoài biển Kisarazu kia. "Bộ ông ta điên à?" Thế nhưng câu chuyện đến từ trí tưởng tượng có tính bi đát lại pha một chút khoái cảm trong đó của tôi đă bị lật ngược. Ḿnh đă bước xuống chuyến xe kế tiếp và hiện ra trước mặt tôi với một khuôn mặt đượm vẻ ngạc nhiên. -Em xin lỗi anh nghe! Trên tay ḿnh lủng lẳng một cái bọc thức ăn thoang thoảng mùi của nukamiso (cám lên men để muối dưa chua) : " Trên đường về, nhân tiện em có tạt qua chợ Shibuya!" Thế rồi kể từ hôm đó, dần dần không thấy Naruse gọi điện thoại đến nhà tôi nữa. Biết đâu anh ta chẳng đă hết hứng thú khi phải đi chơi với ḿnh v́ cô thiếu nữ ngày xưa nay đă hoàn toàn trở thành một bà nội trợ chỉ biết nghĩ đến gia đ́nh. Nếu đúng như thế th́ ngay khi ngồi trong quán cà phê với nhau, ḿnh có khả năng đem những chuyện liên quan đến đứa con mới chào đời ra kể cho anh ấy nghe. Có một hôm, khi tôi đặt câu hỏi "Anh Naruse giờ ra sao rồi?", ḿnh đă trả lời với tất cả sự ngây thơ và hồn hậu: "Anh ấy hở? Ảnh đă trở về Paris rồi!". Rồi sau đó, tôi không bao giờ thấy ḿnh đeo lại đôi hoa tai màu tím nữa. C̣n như thân thể của ḿnh th́ bắt đầu đẫy ra, ḿnh c̣n béo hơn trước cả cái thời ḿnh đưa tôi đến cảnh ngột ngạt hầu như ngộp thở. Tôi chưa bao giờ đem những bí mật trong vai tṛ một người chồng để kể ḿnh nghe. Bao lần, tôi đă dợm nói nhưng rồi lại thôi. Chỉ v́ cái câu "Bộ ông ấy điên rồi à?" của ḿnh đă đủ làm tôi đánh mất ḷng can đảm khi muốn tỏ bày. V́ những điều nói trên mà tôi sẽ không bao giờ nghĩ đến chuyện ly hôn ḿnh. Kể cả từ đây trở đi, tôi xin dặn với ḷng là sẽ măi măi sống như một người chồng tốt và một người cha gương mẫu. Trong tập ảnh (album) gia đ́nh, chúng ta đă dán lên biết bao nhiêu là tấm ảnh trong thời gian hai năm rưỡi ấy. Và mỗi bức ảnh luôn luôn có cái bóng dáng lương thê hiền mẫu của ḿnh với nụ cười mím chi và bên cạnh ḿnh, tôi thấy tôi cũng đang thoáng nở một nụ cười hạnh phúc.
Dịch ngày 08/02/ 2025
Văn bản: Endo Shusaku, Nhại chuyện nhà (Parody), trích Toàn tập do nhà xuất bản Shincho ấn hành, các trang 169 đến 180, Tokyo, 1999. Nguyên tác Nhật ngữ. Bên lề tác phẩm: Giống như nhan đề của nguyên tác, Parody có nghĩa là nhại hay mô phỏng. Loại tiểu thuyết có tên "Parody Shosetsu" là một h́nh thức của Watakushi Shosetsu hay Shi-shosetsu tức tiểu thuyết nói về cái tôi dù có khi nhân vật chính mang tên một người thứ ba. Nó vốn là một lối viết tŕnh bày nội tâm của tác giả, vừa có tính cách tự truyện hay tự thú, tương đương với autofiction của Âu Mỹ. Nó bắt nguồn từ các nhật kư, tùy bút và haibun (bài văn) Nhật Bản và chỉ tiêm nhiễm tính chất cá nhân của tự nhiên chủ nghĩa (naturalism) và chủ nghĩa hiện thực (realism) của Tây phương trong lănh vực văn học nhưng măi về sau này. Các tác giả Nhật bản nổi tiếng về tiểu thuyết nói về cái tôi có nhà thơ Kobayashi Issa, các nhà văn như Shimazaki Tôson, Tayama Katai, Kawabata Yasunari, Dazai Osamu và dĩ nhiên Endo Shusaku. Trong "Nhại chuyện nhà" ta có thể thấy phảng phất cuộc sống vợ chồng của tác giả và phu nhân Junko cũng như những lời bộc bạch về nhân sinh quan của ông. Tuy đem phơi bày cho công chúng một số bí mật của cuộc sống gia đ́nh, ngay cả những điều bức xúc, nhưng nó cũng là một bức thư ông tỏ t́nh với bà nữa.
* Nguyễn Nam Trân : Một trong những bút hiệu của anh Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: dhdungjp@yahoo.com ......................... ®
"Khi phát hành lại bài viết
của trang này cần phải có sự đồng
ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com) |