NGƯỜI ĐÀN BÀ TÊN SHIZU

(Shizu to iu hito, 1985)

 

Nguyên tác: Endo Shusaku

Dịch : Nguyễn Nam Trân

 

 

Shôji Tarô, ca sĩ têntuổi một thời

 

Tối hôm ấy, dưới cơn mưa thu ướt át, tôi đi về hướng một rạp hát trong khu Shimbashi.

Chủ ư của tôi là đến đó xem vở kịch “Ca hát là cả cuộc đời tôi” (Uta wa wa ga inochi) do hai nghệ sĩ Fujita Makoto[1] và Sakai Wakako tŕnh diễn.

Fujita th́ tôi quen đă lâu. Anh là tài tử chính trong hai cuốn phim màn ảnh lớn lẫn màn ảnh nhỏ chuyển thể từ tiểu thuyết của tôi. Anh c̣n hát và thu âm vào đĩa mấy ca khúc tôi đă viết với mục đích mua vui.

C̣n như Sakai Wakako, tôi chỉ biết từ khi cô bắt đầu nổi tiếng, nhưng từ lâu, tôi vẫn yêu mến cái đức khiêm tốn, nó khiến cho cô có ǵ khác với các nữ diễn viên gần đây.

Những lư do đó khiến tôi muốn đến xem vở kịch do hai người đóng, vốn đă được giới phê b́nh đánh giá cao. Trong nhiều ngày liên tục, khách theo đoàn thể giữ kín hết chỗ trọng rạp, may nhờ có cô Sakai Wakako, tôi mới được một ghế ngay hàng đầu.

Nội dung của vở kịch “Ca hát là cả cuộc đời tôi” nhằm kể lại sự nghiệp của danh ca tân nhạc Shôji Tarô[2], nay đă quá cố. Ông khác xa những ca sĩ có thể khiến cho lớp trẻ phải say sưa đến độ nhảy cỡn hay gào thét như các cô Matsuda Seiko hay Konkon[3]. Thế nhưng trong số quí vị, có lẽ  nhiều người  hăy c̣n giữ kỷ niệm đẹp về người ca sĩ khả kính giống như một ông bác già với mái tóc bạc, dáng cao cao, đơn sơ nhưng trang trọng, lúc nào cũng đứng thẳng thớm, bất động trước máy vi âm, đă bao lần xuất hiện trong chương tŕnh “Những khúc hát trong kỷ niệm” (Omoide no ano  Uta, kono Uta) trên đài truyền h́nh. Vở kịch này dĩ nhiên đă tả lại quá khứ vàng son lúc ông c̣n nổi tiếng nhưng cũng không che giấu – qua sự diễn xuất của Fujita Makoto - h́nh dáng thảm hại của ông vào thời hậu chiến, khi người hâm mộ từ bỏ, khiến ông phải chạy đôn chạy đáo t́m cho ra một nơi mời hát.

Ngày trời đổ mưa thu như thế mà từ tầng trệt là chuyện dĩ nhiên, cả tầng hai lẫn tầng ba của rạp kịch đều chật cứng.

Vừa khi màn mở, xuất hiện trên sân khấu là h́nh ảnh Shôji Tarô của thời điểm năm Shôwa thứ 5 (1930), lúc ông làm việc cho đại bản doanh hăng Măn Thiết (Đường sắt Măn Châu)[4] ở thành phố Đại Liên, có cả cảnh tượng ông đang điều khiển một ban hợp xướng gồm nhiều nhân viên nam nữ trẻ. Người đang ngồi đằng sau đệm đàn dương cầm cho ông không ai khác hơn là cô Watanabe Shizu, sau đó đă trở thành bà vợ kế của ông. 

Thời này, ông Shôji Tarô đă lập gia đ́nh và sinh được hai cậu con trai nhưng rồi ông đă từ chức ở Công ty Măn Thiết, một công việc ông chỉ làm v́ bị cha mẹ bắt buộc, để quyết tâm trở thành ca sĩ. Cũng kể từ ngày đó, cuộc sống giữa ông và người vợ đầu là bà Hisae bắt đầu có mối bất ḥa. Rốt cuộc, họ đi đến chỗ ly hôn.

Kể từ ngày ấy, giữa ông và người hiểu ông hơn cả là cô Watanabe đă nẩy sinh t́nh cảm yêu đương và sau đó, hai người làm đám cưới. Đây là phần đầu của câu chuyện và cũng là phần đầu của màn thứ nhất.

V́ cứ phải ngước mắt nh́n lên sân khấu từ chiếc ghế nằm giữa hàng đầu, dần dần tôi cảm thấy đau ở cần cổ. Hơn nữa, người đàn ông ngồi bên phía trái lại mặc t́nh cho cái cùi chơ tay mặt lấn qua bên tôi một cách thô bạo. 

Đôi khi, tôi đưa mắt lườm anh như muốn tuyên bố:”Này chú em! Đây là địa phận của ta!” nhưng đối phương vẫn làm như không hay biết. Trong khi tôi c̣n để thần trí vào chuyện như vậy th́ trên sân khấu, vở kịch đă bước vào phần thứ hai khi t́nh cảm của nhân vật Watanabe Shizu do cô Sakai Wakako thủ vai đă dần dần ngả về phía Shôji Tarô. Trong khi mắt tôi hết nh́n lên sân khấu rồi lại liếc ngang nh́n người khách bên cạnh, hết lườm ông ta rồi ngẩng lên sân khấu, tôi bắt đầu bị lôi cuốn v́ tài viết kịch của soạn giả Umebayashi Kikuo nên sau đó, đă quên bẵng sự hiện diện của người đàn ông bên cạnh.

Khung cảnh diễn ra trên sân khấu thuộc về thời điểm những năm Shôwa thứ 5, thứ 6 (1930-31) là lúc tôi cũng sống ở Đại Liên và đang học tiểu học. Từ năm lên bốn, v́ bố tôi đổi đến làm việc nơi đây nên gia đ́nh  đă dời đến thành phố nầy.

Mùa đông ở Đại Liên không những lạnh và c̣n kéo dài.Tuy tôi được đi học ở ngôi trường tiểu học nằm chính giữa thị xă nhưng trên đường về, lúc nào tôi cũng cùng chúng bạn rẽ vào chỗ này chỗ nọ ít nhất là hai lần. Trước tiên chúng tôi lén chui vào trụ sở chính của Công ty Mantetsu, áp người vào ống hơi nước nóng (steam) của ngôi nhà để sưởi ấm cái thân thể nhỏ bé đang lạnh cóng. Tuy tôi và các bạn đứa nào cũng có một chiếc áo khoác nhỏ, đeo găng tay và trang phục trùm đến tận mang tai, nhưng khi từ bên ngoài nhảy được vào trong ṭa nhà, bọn tôi đều có cảm tưởng ḿnh vừa thoát nạn. Dựa bên những ống sưởi chạy bằng hơi nước, chúng tôi nh́n đám người lớn lăng xăng làm việc với đôi mắt hiếu kỳ.

Một người trên tay vẫn cắp hồ sơ, lên tiếng hỏi thăm:

-Mấy chú em! Mới đi học về đấy à?

Sau khi tự tiện vào đây sưởi ấm cho đă, tôi bèn từ giă lũ bạn và leo lên con dốc cao vốn là cửa ải khó khăn thứ hai tôi phải vượt qua. Tuy lúc đó mới khoảng 2 hay 3 giờ chiều mà con dốc đă lạnh đến đông cứng. Bọn con nít cỡ tuổi tôi khi qua đây thường trượt ngă chổng vó nên tôi hết sức ghét cái con dốc nằm trên đường từ nhà trường về này.

Sau khi đă thở hào hễn như một người leo núi để lên tận đỉnh con dốc, tôi không về thẳng nhà ḿnh mà chui vào cánh cổng của một ngôi nhà yên tĩnh bên hàng xóm. Tuyết hăy c̣n đọng đến  phân nửa và cánh cổng đóng cứng nhắc khó mở, nhưng trên tường vẫn có trang bị một cái chuông để gọi. Cho đến nay tôi vẫn c̣n nhớ là màu của nó đă ngả vàng đôi chút. Bên hông vào gian tiền đường là một cây keo (acacia) trụi hết lá, chẳng biết nó c̣n sống hay không?

Trước tiên, thế nào tôi cũng nghe tiếng chó sủa từ bên trong vọng ra. Tôi cứ thế mà b́nh tĩnh đứng đợi chủ nhân con chó ấy tra ch́a khóa và cửa mở cho tôi vào nhà.

Cánh cửa vừa mở th́ cùng với làn hơi ấm áp phả ra từ cái ḷ sưởi là h́nh ảnd một người đàn bà nước da ngăm ngăm nhưng có một đôi mắt đẹp, đang đứng đón tôi:

-Ủa, cháu lại ngă à?

-Dạ vâng.

-Có đói bụng chưa đấy?

-Dạ có ạ!

Bà ấy bảo tôi đi rửa tay rồi đem hoa quả và bánh bít-qui đến cho tôi. Thứ bánh bít-qui đó ngày nay hầu như đă biến mất ở những cửa hàng bánh. Tôi nhớ nó có h́nh thù những chữ cái A, B, C hay những h́nh nhân và thú vật như là ngựa.

Bà ta sống chỉ có một ḿnh trong ngôi nhà này.Tôi chỉ biết ngoài một gian đặt đàn dương cầm, hăy c̣n vài gian khác th́ phải, nhưng v́ c̣n bé nên tôi không nhớ rơ. Bà cũng đem bánh bít-qui tôi ăn cho cả con chó giống béc-giê (berger, shepherd) nuôi trong nhà ăn. Tuy bà để tôi một ḿnh như không lưu ư đến nhưng tôi không hề cảm thấy bị bỏ rơi. Con bé-giê kia thân xác có to tê nhưng tính nết lại rất lành và là người bạn của tôi trong mọi thứ tṛ chơi.

Có lần tôi đặt câu hỏi:

-Chớ sao trong nhà d́ lại nuôi chó? (Bà đă cho phép tôi được gọi bà là d́ như thế)

Thật ra, tôi từng nhặt một con chó bị bỏ rơi và đem về nuôi trong pḥng và đă bị me la mắng.

-V́ d́ sống một ḿnh.

-Nhưng d́ ơi! Tại sao d́ lại sống một ḿnh?

-Tại v́ d́ chưa có chồng!

-Mà tại sao d́ chưa đi lấy chồng hở?

Trong một chốc, bà lộ ra vẻ buồn bă rồi trên khuôn mặt chợt thoáng điểm một nụ cười nhẹ. Cái vẻ bối rối đi kèm với nụ cười đau khổ ấy, nhiều lúc hăy c̣n trở về từ một chỗ thật sâu trong kư ức của tôi.

Đến khi trời sụp tối.

-Tới giờ con phải về rồi d́.

Tôi lên tiếng sau khi chơi đă chán chê với con chó. Bà chủ nhà gật đầu:

-Ừ nhỉ!

Rồi bà đi về phía bàn phấn và đưa tay lên tự vuốt nhẹ mái tóc:

-Cháu ra ngoài trước đi. D́ c̣n phải khóa cửa.

-Vâng ạ!

Con chó nhạy cảm đoán biết nó phải ở lại một ḿnh trông nhà nên cứ bám bên gót chủ và cất tiếng sủa. Thế nhưng bà đă mắng nó rồi tra ch́a vào khóa để đóng cửa và ra ngoài gặp tôi đang đứng đợi rồi sau đó hai d́ cháu cùng bước đi trong cái lạnh cắt tai.

Thế nhưng trên đoạn đường này, tôi không c̣n trượt và ngă lăn chiêng trên mặt đất phủ đầy băng tuyết nữa bởi v́ d́ ấy đă nắm lấy tay tôi thật chặt.

D́ là người tôi cực kỳ yêu mến, có lẽ chỉ đứng  sau mẹ tôi. Chẳng những đưa tôi về, đôi khi nếu có cơ hội, d́ sẽ đến chơi đằng nhà suốt buổi chiều và nán lại cùng ăn tối với chúng tôi. Những hôm như thế, tôi cảm thấy hết sức sung sướng.

D́ là một cô bạn thân của mẹ. Họ không chỉ mới quen nhau khi đến thành phố Đại Liên này sinh sống nhưng từng học cùng trường, kẻ lớp trước, người lớp sau.

Mẹ theo khóa vĩ cầm ở Trường Âm Nhạc Ueno, nay đă đổi tên thành  Đại học Nghệ Thuật (Geidai) c̣n d́ Shizu tuy sau mẹ một ít lâu nhưng cũng đă tốt nghiệp cùng khoa ở ngôi trường ấy.

Mẹ tôi kết hôn xong, v́ việc đổi nhiệm sở của chồng, phải chuyển sang Đại Liên sinh sống, nhưng tôi không biết duyên cớ nào đă khiến d́ Shizu có mặt ở cái thành phố trên đất Măn Châu này? Phải chăng lư do trước tiên là một cậu bé học tṛ tiểu học như tôi thật ra không có động cơ nào để t́m hiểu về một chuyện như vậy?

Tuy nhiên, chẳng bao lâu, dù c̣n là một đứa con nít, tôi đă cảm thấy trong sinh hoạt của thành phố Đại Liên dấu hiệu là chiến tranh sắp bùng nổ. Trong những đêm mùa đông lạnh giá, tôi đă nghe tiếng những bước chân rào rạo của đám binh sĩ ḿnh chụp trong áo ngự hàn với cây súng trên vai, đạp lên lớp băng đang rạn vỡ ở ngoài nhà. Đó là cảnh tượng dự báo cho một thời đại sắp đánh mất kiểm soát và rơi vào trong cái hố sâu u ám.

Mỗi lần d́ Shizu đến chơi với mẹ tôi, thế nào hai bà cũng tập đàn với nhau. Có lúc d́ ḥa tấu vĩ cầm với  mẹ nhưng phần nhiều, để giúp mẹ tôi, d́ hay đệm dương cầm khi mẹ tôi kéo vĩ cầm, sau đó v́ bị anh tôi và tôi cằn nhằn, họ cũng phải ngả mấy bộ bài (trump, carta) ra để cùng chơi với chúng tôi.

Nói ra th́ đáng hổ thẹn nhưng lúc đó, so với anh tôi, tôi là một đứa hết sức chậm lụt, nhất là khi chơi những tṛ phải tranh đua thắng bại. Khi chơi tṛ rút quân bài gọi là Babanuki, hễ thấy tôi sắp thua tới nơi là d́ cố t́nh giúp tôi rút được quân Baba để tôi dành chiến thắng. Thế mà măi đến khi anh tôi bảo cho hay, tôi vẫn không ngờ là d́ nhường, nên thường lên giọng chê  bai: “Sao d́ chơi kém thế!”.

Phải rồi! Lại c̣n chuyện này nữa chứ! Có hôm v́ ốm, mẹ tôi không đến dự buổi gặp mặt giữa phụ huynh học sinh. D́ đă được mẹ tôi nhờ thay bà đến trường tham dự.

Thầy giáo đă dùng phấn để viết lên bảng đen mấy chữ thật lớn sau đây:

-Samui (Lạnh)

-Warau (Cười)

-Tanoshii (Yêu thích)

Rồi ông thầy giáo trong bộ đồ đen có cổ áo cao như quân phục đă quay lại phía bọn học sinh chúng tôi và ra lệnh:

-Các tṛ hăy viết những chữ phản nghĩa của 3 từ này lên giấy cho tôi.

Đằng sau lưng thầy là dăy ghế các phụ huynh đang ngồi, Hơn phân nửa phụ huynh vừa mỉm cười vừa chăm chú theo dơi cảnh con cái nhà ḿnh đang hư hoáy viết lên mặt giấy. Tôi để ư là trong đám đó có cả d́ Shizu, người thay mặt cho mẹ tôi, chỉnh tề trong bộ lễ phục Kimono, đang đứng với vẻ nghiêm trang.

Tôi nghĩ là nếu viết ngược th́ Samui phải là Imusa cho nên đă chép Imusa lên mặt giấy, Và thay cho Warau, tôi lại viết là Urawa. Đầu óc quá đần độn nên tôi lại hiểu “phản nghĩa” là “ngược chiều” và phải viết sao cho người khác đọc ngược được.

-Bây giờ các tṛ cho thầy xem giải đáp đi nào!

Cũng như các bạn, tôi bèn trao tờ giấy ghi lời giải đáp đến cho thầy rồi đưa mắt kiếm d́ Shizu và cười khoái chí. Tôi c̣n ra hiệu cho d́ là tôi đă xong được cả ba chữ.

Không cần nói cũng biết kết quả là thế nào rồi. Với một vẻ mặt ngao ngán, thầy giáo đă đọc câu trả lời của tôi và của một bạn nữa. Nó đă làm cho các bà mẹ phải phá lên cười.

-Được mà cháu! Đừng để tâm mấy chuyện đó.

Trên đường về, vừa bước bên tôi, d́ Shizu đă nói như thế để an ủi.

-Ai cũng vậy thôi cháu ạ. Khi c̣n trẻ,  mọi người đều có thể lầm lẫn. D́ cũng từng như thế đó.

Khi về đến nhà, mẹ tôi hỏi chuyện d́ xong, cũng kiếm lời an ủi tôi lúc đó đang ngồi ủ rủ:

-Khác với anh hai, tuy con chậm nhưng mà chắc (đại khí văn thành)[5]. Nghe đây này, mấy chữ “đại khí văn thành” dùng để chỉ những người khi lớn lên bao nhiêu, càng giỏi ra bấy nhiêu.Hiện nay thành tích của anh con rất tốt nhưng mẹ vẫn tin rằng con cũng đủ năng lực để có một sự nghiệp mai sau.

Lúc đó, d́ Shizu đă gật đầu thật mạnh tỏ ra đồng ư:

-Phải. Hoàn toàn đúng như lời mẹ cháu nói.

Buổi trưa hôm sau, khi ra ngoài chơi trượt băng (skate) với lũ bạn, tôi đă nói với chúng:

-Tao là “đại khí văn thành” đó tụi bay!

Th́ đă nghe Yokomizu, con trai ông chủ tiệm bánh, tay vừa quệt nước mũi sụt sịt, vừa trả lời một cách không mấy sốt sắng:

-Hư...ừm!

Cả Yokomizu lẫn tôi đều không hiểu tí ǵ với cái lối nói quá kêu và quá khó khăn này. Có lẽ nó xem đứa trẻ “đại khí văn thành” chắc cũng đang mắc một chứng bệnh như  “ma chẩn” (majin, phong ngứa) hay “bách nhật khái” (hyakunichi-seki, ho hoài không dứt). Đến cái hồ nhỏ gọi là Kagami-ike (Kính tŕ) nơi bọn trẻ quen biết vẫn tụ tập để trượt băng, tôi vừa thay giày để trượt vừa nói:

-Người ta nói tớ là “Bankitaisei” đó nghe!

 Mấy chữ “Đại Khí Văn Thành” có trong đầu tôi không biết khi nào đă biến thành “Văn Khí Đại Thành” nên lại bị bọn trẻ ở đây trả lời bằng những tiếng “Hư...ừm hư….ừm!” khác nữa. Có lẽ chúng cũng chẳng hiểu mấy tiếng đó có nghĩa là ǵ.

Mùa đông chấm dứt, băng trên hồ Kagami-ike vừa tan th́ những cây tuyết liễu (spirea) vốn được trồng rất nhiều ở  Đại Liên cũng bắt đầu nẩy mầm. Khi xuân về, tất cả những loài hoa trong thành phố này nhất tề nở rộ như vừa được phun ra từ một ngọn suối. Thế rồi, qua đến tháng năm th́ giống hoa keo (acacia) quen thuộc đă bắt đầu theo ngọn gió đưa, bay như múa trong không gian và rơi tản mác trên đường phố.

Tấm ḷng trẻ con của tôi rộn ràng giữa bao sắc hoa xuân. Đi cạnh mẹ trong công viên nơi hai bên đường có những cây tuyết liễu (yuki-yanagi) ra hoa trắng xóa, khi được bà dạy cho bài hát “Hoa chanh gai đă nở rồi ḱa”[6], tôi càng cảm thấy ḿnh sao mà hạnh phúc. Mẹ đă dạy cho tôi không biết bao nhiêu bài hát với ca từ mang màu sắc Măn Châu của nhà thơ Kitahara Hakushuu[7] và tôi cứ hát theo và hát trật nhịp những câu như: 

Mẹ mua cho con mười chiếc  kẹo ca-ra-men,
Con đă ăn hết ba,

……………………...

C̣n một cái, con đem cho chú cún…. 

Một hôm, vào lúc xế trưa, khi tôi bấm chuông ở cổng nhà d́ Shizu th́ như mọi lần, từ bên trong vọng ra tiếng sủa của con chó béc-giê. Thế nhưng cái tiếng ây không có vẻ ǵ là thị uy mà c̣n vồn vă như thể nó muốn chào đón người bạn là tôi đến nhà chơi.Như thường lệ, tôi lại đùa nghịch với con chó béc-giê ấy, c̣n d́ Shizu th́ tựa người vào thành cửa sổ và chăm chú nh́n lên bầu trời vừa mới vào xuân ở bên ngoài, nơi những lớp mây mềm mại như lọn len cừu đang cuộn lên ở phía chân trời .….

Tôi đặt câu hỏi;

-D́ đang nh́n ǵ thế?

-Nhật Bản.

-Nhật Bản?

Nhật Bản là chốn như thế nào th́ ngày về sống ở Đại Liên, tôi v́ ít tuổi nên không thể  biết nhưng qua sách giáo khoa trong trường tiểu học, tôi chỉ có thể mường tượng nó phải là một xứ sở đẹp đẽ như trong mộng.

-Phải. Nhật Bản đấy con. Bởi v́ sắp có một người bạn rất thân với d́ sẽ sang đây chơi.

-Thân là sao hở d́?

-Đúng vậy!… Đó là một người d́ rất yêu quí..

D́ Shizu vẫn tiếp tục quay lưng về phía tôi và dưa mắt nh́n chăm chú vào những cụm mây. Nhưng nước Nhật có nằm ở phía đó hay không th́ tôi vẫn chưa hay biết. Nhưng nh́n dáng lưng của d́ thôi, tôi biết là d́ đang vui...và bỗng dưng, tôi cũng cảm thấy ḿnh hạnh phúc.
 

*** 
 

Trên sân khấu rạp kịch Shimbashi, diễn viên đă lược bỏ một số chi tiết và kết thúc phần nói về quăng thời gian Shôji Tarô sinh sống ở Đại Liên. Tuy lướt nhanh nhưng cũng đủ để ám chỉ rằng chính t́nh yêu của ông đối với Shizu là đầu mối gây ra sự rạn nứt không thể hàn gắn giữa ông với người vợ mà cuộc sống của họ từ lâu đă có dấu hiệu của sự thiếu thông cảm.

Nhân v́ sau khi màn một kết thúc có 30 phút giải lao, tôi bèn cầm hộp bánh mang theo nhờ ông U. của đoàn kịch Shôchiku đưa ḿnh vào buồng tṛ của Sakai Wakako, người thủ vai Watanabe Shizu để cám ơn cô. Lúc đó Wakako-san mặc một chiếc áo thụng (gown) dài, đă tiếp đón và mời hai chúng tôi uống trà đỏ.

Tôi nói vài câu khiến cô cười nhưng thật ra lúc đó, trong ḷng tôi, h́nh ảnh buồn bă của mùa đông cũng như cảnh hoa nở rộ lúc xuân về bỗng nhiên lại hiện ra làm tim tôi se sắt. Tôi nhớ ngôi nhà nhỏ nằm trên con dốc đứng, phủ đầy băng giá. Tôi nhớ tiếng sủa của con chó béc-giê và rồi cái dáng đằng lưng của d́ Shizu tựa lên thành cửa sổ nh́n về hướng Nhật Bản như đang trông ngóng một h́nh bóng thân yêu sắp đến từ phương đó.

 

 

Diễn viên Sakai Wakako thời trẻ 

Tất cả đều đă thuộc về một quá khứ xa xôi.Tôi bây giờ cũng tuổi đời chồng chất và kinh qua biết bao nhiêu là cảnh ngộ. Th́ ra bà d́ Shizu của tôi cũng từng sống cuộc đời riêng của ḿnh trong một ngày mùa xuân ở Đại Liên như vậy. Nhưng lúc ấy, tôi chỉ là một đứa học tṛ tiểu học, hăy c̣n quá trẻ để có thể hiểu ǵ về nó…

Cuối mùa thu năm ấy, khi thời thế trở nên u ám th́ một cái bóng đen khác đă bao trùm lên gia đ́nh tôi.V́ một lư do mà bọn trẻ con như anh em tôi không thể hiểu, giữa bố mẹ tôi bắt đầu có sự lục đục.

Mỗi buổi tối, chúng tôi đều nghe tiếng hai người tranh căi trong pḥng khách. Đang nằm ḅ ra giường xem mấy tạp chí thiếu nhi và cuốn tranh manga với ông anh, tôi bèn ngước đầu lên để theo dơi cuộc cải vă của hai người xem họ nói ǵ th́ đă bị ông anh tôi bằng một giọng như giận dữ mắng cho: “Thằng kia! Ngủ đi!” Chắc là chính anh cũng đang muốn dấu đứa em nỗi lo lắng trong ḷng ḿnh.

Từ nhà trường về, trong căn pḥng lạnh giá của một chiều cuối thu, tôi thấy mẹ tôi nhiều khi đang ngồi cứng đờ như pho tượng đá và đôi khi đưa tay quệt nước mắt. Có khi tôi thấy cảnh mẹ và d́ Shizu đang bàn bạc ǵ với nhau. Thế rồi lúc tôi bước vào trong pḥng, hai người bỗng nhiên cố t́nh mỉm miệng cười:

-Sao con, hôm nay ở trường, có ǵ lạ không?

Tuy nghe họ nói như vậy nhưng mẹ không thể nào dấu tôi ngấn lệ hăy c̣n in trên má. Tôi bèn đưa mắt nh́n qua chỗ khác để khỏi chứng kiến cảnh đau ḷng đó rồi giả vờ nói vài câu bông lơn, hài hước, làm như ḿnh không chú ư đến những ǵ xảy ra trước mắt.

Thế nhưng, chỉ nh́n qua thái độ của cha mẹ ḿnh, tôi biết sự xung khắc giữa họ càng ngày càng tiến dần đến chỗ đổ vỡ không thể hàn gắn.Ngay giữa bữa cơm tối trong gia đ́nh, cha tôi vẫn tiếp tục dằn vặt bà trong khi mẹ tôi cúi gầm lẳng lặng và cơm. C̣n tôi th́ chỉ đưa cặp mắt khiếp sợ khép nép theo dơi những biểu hiện trên khuôn mặt của họ.

Trong khoảng thời gian đó, d́ Shizu hầu như không c̣n đến nhà để ăn cơm tối với gia đ́nh tôi nữa. Phần tôi cũng bắt đầu tránh việc ghé qua nhà d́. Tôi vẫn muốn đến chơi lắm nhưng không muốn bộc lộ cho d́ thấy nỗi thống khổ mà tôi những muốn chôn chặt trong ḷng. Ngay ở nhà trường cũng vậy, tôi trở thành một đứa trẻ hết sức cô độc.

Nỗi buồn gặm nhắm trong ḷng một đứa bé như tôi th́ đám bạn trẻ con cùng lớp nào đă hay biết! Mỗi sáng thứ hai đi học, chúng vẫn hào hứng kể lại cho nhau nghe những chuyện như chủ nhật hôm qua, đă được bố mẹ dẫn đi leo núi và vui như thế nào.

-Nhà tao đi chơi Kim Châu[8] đó, bay ơi! Ở đấy có con sông nhiều cá medaka[9] lắm!

Mới một năm trước đây thôi, anh em chúng tôi hăy c̣n được cha mẹ dẫn đi leo núi mỗi ngày chủ nhật. Tôi c̣n nhớ trên đường về, có lẽ v́ quá mệt, tôi là người đầu tiên đă ngủ gà ngủ gật trên chiếc xe thổ mộ Măn Châu (maacho). Và mỗi lần như thế, tôi lại bị bố mắng cho.

Tôi không biết đem nỗi buồn chất chứa trong ḷng ra tỏ cùng ai, từ thày giáo cho đến các bạn cùng lớp. Cho tới khi trời sụp tối, tôi cứ lang thang ngoài đường. Chỉ v́ nếu đi về nhà, tôi sẽ chứng kiến cảnh mẹ tôi ngồi cô độc như một pho tượng trong gian pḥng tối tăm không đèn đuốc.

Tôi không c̣n biết làm ǵ hơn là nh́n cảnh  hai ba ông đánh xe maacho tụm nhau chơi một thứ cờ ǵ giống như cờ tướng bên dưới những hàng cây keo (acacia) giờ đă trụi lá, hay nhẩn nha viết bậy trên các bờ tường gạch để giết thời và khỏi phải về nhà sớm. Thế rồi khi gần đến nhà, tôi lại rẽ qua một lối ngang và đi cho thật xa khỏi đó.

Một hôm vừa làm như vậy và để cho cái cặp Landocel đeo trên lưng kêu lách ca lách cách ở một vị trí cách xa ngôi nhà của ḿnh, tôi bỗng nghe có tiếng phụ nữ gọi từ sau lưng:

-Tối như thế này...c̣n đi đâu nữa. Chưa chịu về nhà à?

Tôi đưa mắt nh́n lên nhận ra đó là d́ Shizu nhưng vẫn không trả lời. D́ như nhận ra có cái ǵ đấy qua ánh mắt của tôi.

-Thôi, để d́ đưa cháu về nhà d́ chơi. Chắc con chó nó mừng lắm đấy!

Tôi để hai bàn chân ḿnh tự động bước theo d́. Đă lâu lắm tôi mới có dịp đi cùng d́ như vậy. Đến trước gian tiền đường, đă nghe tiếng sủa của con béc-giê vọng ra.

D́ pha trà và đăi tôi ăn thứ bánh ngọt kiểu Nga (Russian cake) có bán ở phố Rôsoku (Lăng Tốc).

-Này, d́ đă tiễn cháu một đoạn đường rồi đấy nhé. Bây giờ đă về được chưa?

Tôi sánh vai bước cạnh d́ trên con đường sương chiều bắt đầu bao phủ.Những thân cây keo trụi lá cũng đă thẫm đen trong màn sương. Đôi lúc lại có tiếng rít của bánh xe một chiếc xe thổ mộ Măn Châu đi ngang. Mùa đông đă thực sự đến nơi.

Đột nhiên, d́ Shizu đưa tay siết chặt lấy bàn tay tôi và nói:

-Không sao đâu cháu. Nhất quyết là thế! Cháu không có ǵ phải lo. Thế nào mọi sự rồi sẽ êm thắm thôi!

Nghe d́ trấn an nhưng tôi vẫn im lặng. Tự dưng tôi muốn khóc và phải lấy hết can đảm để giữ cho nước mắt khỏi trào ra. Đó là lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu thế nào là ư nghĩa của hai chữ “biệt ly”. Về sau trong cuộc sống, tôi c̣n trải qua bao nhiêu cảnh “biệt ly” với nhiều người khác. Thế nhưng đó là cuộc “biệt ly”  đầu tiên và mới làm cho tôi cay đắng nhất….

 

***

 

-Trong màn hai, tôi không phải ra sân khấu!

Vừa chỉnh lại cái cổ của tấm áo thụng mặc trong pḥng tṛ, Sakai Wakako-san giải thích cho chúng tôi. Cái áo cô mặc đă bạc màu làm tôi nghĩ rằng đây là tấm áo cô yêu thích v́ đă dùng nó từ nhiều năm.

-Đến màn thứ ba th́ có ǵ xảy ra cô nhỉ?

-Shizu ốm rồi qua đời. Cảnh trên giường bệnh th́ trong kịch bản không có lời đối thoại nào.  Bà chỉ nằm nghiêng người qua một bên. Cảnh đó coi vậy mà khó diễn.

-Tôi cũng nghĩ như thế.

Tôi đưa mắt ngắm căn buồng tṛ của người nữ diễn viên như một nơi lạ lẫm. Đối với một cô đào có tầm cỡ như Sakai Wakako th́ dĩ nhiên trong các góc pḥng đều chưng kín những lẵng hoa do khán giả mang đến tặng và c̣n đặt cả tủ lạnh nữa. Trên mắc áo, tôi thấy có treo  mấy tấm đệm con (pad) và dài mà theo Sakai Wakako-san th́ sẽ được dùng để nâng ngực và độn mông khi cô mặc kimono.

Lúc cô phụ việc và ông chuyên viên tóc giả  bước vào pḥng, chúng tôi vội vă đứng dậy và bước ra ngoài.

Khi màn thứ hai- vốn mô tả khoảng thời gian trong chiến tranh khi ca sĩ Shôjji Tarô đi  ủy lạo các thương bệnh binh – vừa kết thúc, màn thứ ba đă bắt đầu với cảnh Shôji bị  người hâm mộ bỏ rơi và phải sống cô đơn, lây lất suốt thời hậu chiến[10]. Người ca sĩ tài danh số một ngày nào nay đă bị các ca sĩ trẻ chiếm mất công việc, phải lang thang từ chỗ này đến chỗ nọ và rốt cuộc, phải chịu một cuộc giải phẫu khi mắc chứng ung thư. Người luôn luôn hổ trợ và an ủi Shôji trong chuỗi ngày tàn này chính là Watanabe Shizu, bà vợ sau của ông. Có lẽ soạn giả đă dùng những tư liệu từ sự thực trong cuộc đời của họ để đưa lên sân khấu nên qua những “xen” này, lần đầu tiên tôi mới biết về quăng đời sau của người đàn bà ở Đại Liên mà tôi từng gọi bằng cái tên thân mật là D́ Shizu.

Cuối cùng có lẽ v́ mệt mỏi trong thời gian chăm sóc cho chồng, Shizu đă đổ bệnh. Bà xuống sắc rất nhanh và suy nhược thấy rơ. Thế rồi đến ngày bà trút hơi thở cuối cùng, ông từ nơi lưu diễn hối hả trở về, và cái cảnh trên sân khấu Shôji Tarô ngồi vuốt ve đôi bàn chân của bà làm tôi bất giác không cầm được  nước mắt.

(Th́ ra cái chết của người đó đă xảy ra như vậy ư?)

Đoạn cô Sakai Wakako diễn phút lâm chung của “D́ Shizu” như một con dao nhọn thọc sâu vào kư ức của tôi. Nó bày ra trước mắt tôi phân nửa quăng đời sau của d́ mà tôi không hay biết. Cái mà tôi biết chỉ là khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng đầy hạnh phúc của d́ khi c̣n ở Đại Liên.

Thế nhưng quăng đời ấy của d́ lại gắn bó với với đứa con nít là tôi và d́ là một trong những người phụ nữ tôi khó ḷng quên.

Khi chăm chú nh́n lên sân khấu, tôi chợt đem cuộc đời của d́ ra so sánh với đời của mẹ tôi.

Lúc đó….d́ đă sống lủi thủi một ḿnh chờ ngày ông Shôji Tarô từ Nhật Bản quay lại Đại Liên. Thế nhưng d́ không bao giờ là một kẻ cô độc.

-Nay mai từ bên Nhật, có một người d́ hết sức yêu quí sẽ qua đây!

Đó là câu nói d́ đă th́ thầm khi đứng tựa vào thành cửa sổ và ngắm những đám mây giống như những lọn len cừu nổi lên ở phía chân trời. Khi ấy, chỉ nh́n dáng lưng d́ thôi, tôi đă thấy cả một niềm vui và hạnh phúc đang tràn ngập trong người d́.

Bên cạnh d́ là h́nh ảnh của mẹ tôi, một người đă đánh mất hạnh phúc gia đ́nh trong một cuộc kết hôn bất hạnh giữa khung cảnh thành phố Đại Liên xa lạ. Khác với d́ Shizu là một người tràn trề hy vọng, gương mặt mẹ tôi càng ngày càng thảm năo trong cuộc sống cô đơn.

Tôi cảm thấy ḿnh có thể nh́n được những chi tiết mà không một khán giả nào trong rạp có thể thấy cũng như h́nh ảnh của một người phụ nữ thứ hai xuất hiện cùng lúc với d́ trên sân khấu. Đó là bà mẹ của tôi. Hai người đều là sinh viên theo học khoa vĩ cầm Trường Âm Nhạc Ueno, cùng đến thành phố Đại Liên sinh sống vào một thời điểm. Tôi nh́n lên sân khấu rồi lại nghĩ về cảnh ngộ trái ngược của hai người.

Đến tám giờ tối th́ vở kịch kết thúc. Tôi đi lẫn vào trong đám khách đoàn thể và ra tới đường cái. Vẫy một chiếc tắc-xi, tôi quay về văn pḥng làm việc của ḿnh trong khu Harajuku.

Bật đèn văn pḥng xong, tôi đưa mắt nh́n thật nhanh bức ảnh chân dung của mẹ tôi đặt trên giá sách, Thế rồi làm như không thèm biết đến nó nữa, tôi bèn mở một quyển sách.

 

***

 

À, đúng rồi! Tôi hăy c̣n có đôi điều cần viết thêm vào đây.

Thật ra, tôi đă cólần gặp ca sĩ Shôji Tarô trong những ngày cuối đời ông.

H́nh như là một buỗi chiêu đăi. Thật t́nh tôi không nhớ rơ (có khi không phải buổi chiêu đăi nhưng là một cuộc họp mặt giới hạn hơn cũng nên).

Dĩ nhiên nó cũng là cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa hai chúng tôi. Đương sự không biết ǵ về tôi nhưng tôi th́ chỉ cần nh́n một cái là đă nhận ra ông qua cái dáng gầy gầy cao cao trong bộ đồ vét màu đen với mái tóc chải theo một kiểu hết sức đặc biệt. Ông ngồi một đống trên chiếc ghế đặt ở góc pḥng. Cũng chẳng thấy mấy ai đến tṛ chuyện.

Giữa buổi chiêu đăi, tôi bèn đến gần ông để chào hỏi. Tuy tôi là một người nhỏ tuổi hơn ông nhiều nhưng Shôji Tarô đă đứng thẳng dậy trong tư thế nghiêm trang bất động quen thuộc rồi cúi đầu thật thấp để chào trả lại tôi. Sau đó, tôi đă kể cho ông nghe quăng đời niên thiếu của tôi ở Đại Liên và nói đến những t́nh cảm ưu ái mà d́ Shizu đă dành cho tôi. Nghe đến đó, ông Shôji không sao dấu nổi sự kinh ngạc trên khuôn mặt.

-Lúc đó bà nhà có nuôi một con chó béc-giê.

-Vâng, đúng rồi.

Shôji Tarô im lặng một hồi lâu nhưng tôi thấy đôi mắt lấp lánh đằng sau cặp kính tṛn như lộ ra một vẻ buồn bă. Đột nhiên ông lên tiếng:

-Shizu ….đối với tôi là….một nàng tiên!

Một năm sau, tôi đọc được tin ông qua đời đăng trong một tờ nhật báo.

Mùa xuân cách đây bốn năm, tôi đă cùng với ông Agawa Hiroyuki, một bạn văn, đáp chiếc tàu Queen Elizabeth đi từ Hongkong đến thành phố Lữ Đại, vốn là tên mới của Đại Liên.  Kể từ năm tôi học năm thứ 5 tiểu học, lúc cha mẹ tôi ly hôn và hai anh em tôi được mẹ đưa về Nhật, đây là lần đầu tiên tôi về thăm cảnh cũ. Cha của anh Agawa cũng có thời gian tùng sự ở Đại Liên nên thời đi học, anh đă có dịp ghé thăm thành phố này hai ba lần.Tôi có cảm giác ḿnh đă đáp cái máy ngược chiều thời gian để trở về với quăng đời niên thiếu. Cách phân chia các khu phố, h́nh ảnh những ngôi nhà cũng như những con đường viền hàng cây keo (acacia) cũng vẫn giống như xưa tuy có phần cũ kỹ, ố bẩn và mục nát theo thời gian. Hơn thế nữa, cái quảng trường và những kiến trúc bao quanh, ngày bé trông rộng lớn và đồ sộ là thế mà bây giờ lại thấy chúng bé tẹo như bị thu nhỏ lại.

Anh Agawa đi thăm ngôi nhà ngày xưa của bà chị, sau đó đến lượt tôi đi kiếm ngôi nhà cũ nơi tôi và gia đ́nh đă sinh sống suốt thời thơ ấu. Bước xuống xe xong, h́nh ảnh những con đường và những kiến trúc trong kư ức, ngay cả hàng cây acacia mà một thân cây được chúng tôi chỉ định làm lũy khi chơi dă cầu đă lần lượt hiện ra dưới mắt.

Tay tôi vuốt ve bức tường và sờ mó thân cây keo, thế rồi đến đứng trước ngôi nhà cũ. Người thông dịch giải thích cho tôi biết là hiện nay đang có nạn khan hiếm nhà nên một ngôi nhà được chia cho ba, bốn gia đ́nh ở. Tôi vừa hồi tưởng lại những ngày sung sướng của thời thơ ấu nhưng cũng không khỏi chạnh ḷng trước những kỷ niệm cay đắng, xót xa lúc đó. Tất cả cảm xúc ấy trào dâng một lượt trong ḷng khiến tôi không nỡ rời chân. Tuy nhiên, v́ sợ làm phiền anh Agawa phải chờ lâu, tôi đă trở lại xe.

-Sau đây, quí ông có muốn xem tiếp chỗ nào không?

-Cho tôi xem nhà ga đi vậy.

Anh Agawa là người lúc nào cũng thích những chỗ có liên quan đến xe cộ, giao thông.

Chiếc xe bèn chậm răi đi qua vài con đường và sắp sửa đổ dốc. Lúc ấy, tôi mới chợt nhớ ra. Phải rồi, ngôi nhà của d́ Shizu ngày xưa nằm gần cái chóp của con dốc này đây! Tôi bèn ngoái đầu nh́n. Tiếc là xe chúng tôi đă vượt qua ngôi nhà ấy từ lâu rồi. Tuy vậy, trên con dốc, chắc vẫn c̣n có những đám mây trắng cuộn lên như lọn len cừu, báo cho biết là mùa xuân sắp sửa đến nơi.

Thế nhưng ngôi nhà ấy giờ đă xa tít tắp.

-Cậu đang nh́n ǵ thế?

-À không, có nh́n ǵ đâu!

Tôi đă trả lời anh Agawa như vậy.

 

Dịch ngày 23 tháng 1 năm 2025  

 

Văn bản

-Endo Shusaku, Shizu to iu hito (Người đàn bà tên Shizu) trong Tuyển tập khổ bỏ túi Piano Kyôsokyoku nijuuichi-ban (Bản giao hưởng thứ 21 viết cho dương cầm) do nhà xuất bản Bungei Shunjuu (Văn Nghệ Xuân Thu, Tokyo, ấn hành năm 1987, từ trang 147 đến 170. Nguyên tác Nhật ngữ.

-Endo Shusaku, Shizu to iu hito được bà Minh Nguyen-Mordvinoff dịch sang Pháp văn thành Une femme nommée Shizu trong tuyển tập cùng tên thuộc Collection Folio do nhà xuất bản Denoel (Paris) ấn hành năm 1997. Bản ngoại văn tham chiếu. 

Bên lề tác phẩm:


Shizu (cô Tĩnh) là một h́nh ảnh thuở ấu thời mà Shusaku rất trân quí. Vô t́nh hăy cố ư, cái tên đă bộc lộ được cái tính ôn ḥa và điềm đạm của nhân vật. Đoản thiên cũng vẽ lại một trang sử cũ của thời chiến trên đất Nhật thông qua những nhân vật tiêu biểu trong giới nghệ thuật.


[1]      Fujita Makoto (1933-2010) và Sakai Wakako (sinh năm 1949).

[2]      Shôji Tarô (1898-1972) ca sĩ loại ca nhạc phổ biến trong đại chúng gọi là nhạc lưu hành (ryuukôka)

[3]      Matsuda Seiko ( sinh năm 1962) và Konkon tức Koizumi Kyôko (sinh năm 1966) hai nữ ca sĩ được thế hệ trẻ yêu chuộng như thần tượng (idol).

[4]      Trên danh nghĩa Măn Thiết (Mantetsu) là một công ty đường sắt nhưng hoạt động của nó rất đa dạng, từ kinh doanh đến  t́nh báo, thông tin tuyên truyền, ngay cả một hăng phim riêng.

[5]      Chữ trong Đạo Đức Kinh, nói người muốn chế vật ǵ lớn cần có thời giờ để hoàn thành.

[6]      Karataschi hay “chỉ xác” là tên một cây họ cam, có tên tiếng Anh là trifoliate orange.

[7]      Kitahara Hakushuu (1885-1942) nhà thơ trữ t́nh có nhiều tác phẩm viết cho nhi đồng.

[8]      Tên một thành phố ở Măn Châu nơi từng xảy ra một trận đánh lớn của quân Nhật.

[9]      Một giống cá bé dưới 4 cm, tên khoa học là Oryzias latipes, h́nh thù rất đặc biệt.

[10]    Điều dễ hiểu khi ông bị xem là đă tiếp tay cho chế độ cũ.

 

 


* Nguyễn Nam Trân :

Một trong những bút hiệu của anh Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: dhdungjp@yahoo.com

.........................

® "Khi phát hành lại bài viết của trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com)
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com