NGƯỜI ĐI
(Yuku hito, 1940)
Nguyên tác: Kawabata Yasunari
Dịch: Nguyễn Nam Trân

Núi
Asama phun lửa tháng 8 năm 2019
Đùng!
Một tiếng động thật to
vang ra khắp mặt đất, làm rung rinh nhà cửa và khiến mấy cánh cửa
sổ kêu lách cách như sắp vỡ.
-Nổ rồi!
Reo lên v́ mừng rỡ, cậu
Sakio phóng ra trước hiên nhà.
Trong lùm cây tạp nhạp
ngoài sân, có tiếng mấy con chim trĩ đang quang quác gọi nhau tán
loạn.
Đây là lần đầu tiên vào mùa hè năm
nay, núi Asama
có vụ nổ lớn như thế.
Từ miệng núi lửa, trong cột khói vừa
mới bốc lên, những đốm lửa bay lên theo như pháo bông. Điện quang
hay thạch hỏa là đây chăng?
Dù vậy, cha và mẹ của
Sakio vẫn ngồi nguyên trên ghế trong gian pḥng yên tĩnh và ngắm
ngọn núi đang phun lửa. Bởi v́ từ căn pḥng đó họ có thể nh́n thấy
đỉnh Asama mà không cần phải ra tới ngoài hiên.
Ở thành phố Karuizawa
này, tùy theo điều kiện vị trí có thể nh́n thấy núi Asama hay
không mà giá nhà đất có thể cao hoặc thấp. Người đến đây mướn biệt
thự để ở hay khách ghé qua chơi lúc nào cũng có thói quen bắt đầu
như câu chào khi hỏi thăm về những vị trí có thể ngắm được núi
Asama.
Tự ngày xưa, ngọn núi nổi
tiếng này không chỉ lúc ẩn lúc hiện đằng sau lớp mây hay sương mù
mà c̣n là một hỏa sơn đỉnh trọc, tùy theo thời giờ trong ngày và
tùy theo mùa, không ngừng thay đổi dáng vẻ.
Biệt thự của gia đ́nh
Sakio nằm trên một ngọn đồi, nh́n về hướng Nam nhưng v́ từ phía
Tây của ngôi nhà có thể thấy núi Asama mà bờ dốc cũng thoai thoải
nên họ đă chặt sạch lùm cây tạp nhạp nằm ở hướng đó. Tuy nhiên, để
che bớt ánh nắng chiều từ phía Tây, họ đă giữ lại một cây du cổ
thụ.
Cây du này chỉ độc mỗi một
ḿnh, không có ǵ vướng vít chung quanh nên cành lá cứ thoải mái
vươn ra và đầu cành rủ la đà xuống bốn bên, cho cảm tưởng là nó
c̣n to hơn cả ngôi nhà. Những chiếc lá nhỏ của nó đă vội rung lên
trước những cơn gió nhẹ vốn chưa đủ làm người ta se lạnh. Hồi
Sakio c̣n nhỏ, mỗi mùa hè, cậu thường ngồi dưới tàng như cây dù
xanh của cây du cổ thụ này để tưởng tượng ra bầu không khí của
những truyện thần tiên. Dưới gốc cây có đặt cái ghế bằng mây,
Sakio c̣n nhớ là ngày xưa ở đó, ḿnh được mẹ ôm vào ḷng, cùng
ngắm mảng trời xanh hiện ra sau ṿm lá.
Từ khi Sakio c̣n bé, mỗi
lần ngọn Asama phun lửa, cậu lại chạy ra ngoài hàng hiên làm cho
bố mẹ phải ph́ cười. Lư do cậu hành động như vậy th́ ngay chính
cậu cũng không sao hiểu nổi.
Để có thể nh́n thấy núi
Asama, hàng hiên ngôi nhà của Sakio đă được cất theo đường ṿng và
chạy từ phía Nam qua phía Tây. Cây du tuy nằm ở phía Tây nhưng hơi
xế qua phía Nam. C̣n Asama th́ hiện ra ở bên phải. Ngọn núi này
nằm ở phía Tây và lệch qua hướng Bắc một chút.
Lúc Sakio phóng ra ngoài
hàng hiên là một đêm có trăng.
Cậu ngẩng đầu nh́n cột
khói đang bốc lên dưới ánh sáng của vầng trăng trong vắt đến từ xa
dưới một bầu trời yên tĩnh và sâu thăm thẳm. Ngọn khói ấy như được
kết tụ bằng những phiến đá cực kỳ lớn, đặc và đen kịt, bay cao,
tưởng chừng có những bàn tay lực lưỡng đang nâng chúng lên từ ḷng
đất. Sau tiếng nổ tung kia, thật không ai có thể nghĩ rằng đây là
khói cả v́ chúng hiện ra như một sức mạnh kinh hoàng được cô keo
thành chất rắn.
Bay lên một độ cao hàng
mấy ngh́n thước và che kín cả bầu trời, gieo rắc than tro ra đến
mấy dặm ở ngoài xa, cái khí thế hung hăng đó như vừa mới được bắn
ra từ một ṇng đại bác chôn sâu dưới ḷng đất. Sức mạnh ghê gớm
này chỉ có thể thấy được khi nó hiện ra bằng h́nh thể chứ không
bằng một phương tiện nào khác.
Không giống băo tố hay
sóng thần, người ta có thể ngắm được sức mạnh đó trong sự yên tĩnh
v́ nó đă đọng lại thành khối.
Các nhà nhiếp ảnh khi muốn
miêu tả cảnh tượng của núi Asama thường thu h́nh khi hỏa sơn đang
phát nổ hay liền ngay sau đó. Sakio cũng không làm ǵ khác hơn họ.
Nếu đợi đến khi khói đă
bay lên cao hay tản mác ra theo chiều ngang th́ không c̣n hứng thú
ǵ để ngắm nghía nữa. Lúc đó sự căng thẳng đă mất đi và cái hấp
dẫn của núi cũng không c̣n. Sẽ hết thấy những tia chớp nháng như
pháo bông vốn chỉ xuất hiện khi núi đang phun khói.
Khi chứng kiến cảnh đỉnh
núi nổ tung, người ta thường quên đi cái sợ và chỉ thấy thích thú.
Sau đó, nh́n ngọn khói bốc lên che kín cả bầu trời, họ mới thấy
chỉ có nỗi sợ hăi là c̣n sót lại.
Có thể nói ban đầu, con
người đă tỏ ra mạnh mẽ như phản ứng chống lại sức mạnh của thiên
nhiên mà đột nhiên họ phải đụng độ nhưng về sau, phản ứng đó đă
yếu đi. Hôm nay, vừa nghe một tiếng đùng là Sakio đă phóng ra
ngoài nên có thể nói cậu đă chứng kiến một cảnh núi phun lửa lư
tưởng.
Trên bầu trời có trăng của
vùng cao nguyên, cảm giác nặng nề đến từ cột khói dày đặc như nham
thạch mỗi lúc một mạnh thêm. Lúc đó c̣n là ban đêm, nhất định có
nhiều người thấy được cảnh ấy. Thế nhưng ḷng Sakio lại bị xâm
chiếm bởi một t́nh cảm cô đơn. Cậu tự hỏi, ngoài ḿnh ra không
biết c̣n có ai khác đang nh́n cảnh tượng núi đang phun lửa đây
không. Phải chăng thần linh ở dưới ḷng đất đang nổi cơn thịnh nộ
trước sự thờ ơ của những người đang sống trong khoảng không gian
tịch mịch này.
Bất đồ, thế giới chung
quanh cậu bỗng ch́m vào trong im lặng như một cánh đồng đóng băng.
Sakio đưa tay ôm lấy cây
cột gỗ tṛn ngoài hàng hiên và nh́n ra khắp nơi, cậu không hề chớp
mắt. Khói do núi lửa phun ra giờ đây đang quyện lấy nhau, kéo lê
thê thành một dăi dài và vươn lên cao măi. Tuy có vẻ như bị cầm
chân bên dưới nhưng đám khói ấy cũng phải bay lên ít nhất với một
tốc độ 20 mét trong ṿng 1 giây, như thế chỉ cần 1 phút thôi là nó
có thể đạt tới một độ cao ngh́n thước.
May là lúc ấy trời đứng
gió cho nên khói chỉ bay thẳng tắp như một cột mây và cuối cùng
tỏa thành h́nh tai nấm ở trên đỉnh. Thế rồi làn khói ấy lan ra
khắp bầu trời và trùm lên cả vùng không gian ngay trên đầu Sakio.
Vầng trăng đang nằm ở phía
Đông nghĩa là ngược lại hướng của làn khói từ phía Tây lan
tới.Trên tầng không, nơi ánh sáng của vầng trăng gặp gỡ làn khói
do núi lửa phun ra, có một dăi sương mù nhàn nhạt đang vắt ngang
và trôi bồng bềnh.
Đám khói dày khi năy đă
bắt đầu tản mác. Từ vầng mây khói được ủ trong một thứ ánh sáng
nhợt nhạt, Sakio cảm thấy có một sự đe dọa sắp giáng xuống. Vừa
vặn lúc ấy, bàn tay của Hiroko nhẹ nhàng đặt trên vai cậu.
Sakio chợt có ư nghĩ là
hương thơm của cô gái này sao mà giống như cái mùi đến từ ngọn núi
lửa thế. Có phải v́ vậy chăng mà cậu đă để ḷng ḿnh dàn trải khi
đứng nh́n quang cảnh ngọn núi lửa đang phun.
Sakio cảm thấy ḿnh vừa
hít được cái mùi thân thể của Hiroko vào tận một nơi rất sâu trong
lồng ngực và lấy làm lạ về ư nghĩ đó. Vai cậu run lên.
Hiroko nói như muốn chia
sẻ với cậu tâm cảnh của ḿnh:
-Sợ ghê há!
-Đâu? Em không sợ!
Tuy nhiên, Sakio nghe
giọng nói của ḿnh hơi nâng cao như đang hưng phấn nên cậu chợt
cúi mặt xuống.
Lùm cây nơi mấy con chim
trĩ đang kêu ầm ĩ, ánh sáng vầng trăng đang cố xuyên qua đám là
dày nhưng mặt đất vẫn c̣n đầy bóng tối.
Sakio lại ngẫng mặt nh́n
trời.
-Sợ ghê há!
Hiroko lại th́ thầm câu
nói ban năy thêm lần nữa
Cḥm mây đến từ cột khói
đen giống như cái màn của điềm gở đă ngăn chặn ánh sáng của vầng
trăng và bắt đầu buông xuống. Sakio vẫn dửng dưng:
-Em chả thấy sợ ǵ cả.
-Thật sao? Sakio thích xem
núi phun lửa lắm, phải không?
-Không hẳn. Có ǵ đâu mà
thích.
-Ủa! Vậy mà hồi năy bác
gái kể cho ḿnh như thế đó! Nghe nói Sakio chạy ra ngoài để xem
nữa kia. Bác c̣n cười, bảo cái thằng nhỏ kỳ cục.
Hiroko nói như người ta
nói với một đứa trẻ con nhưng bằng cái giọng của một người đang
nói chuyện với người ḿnh yêu. Cô cũng bị chấn động bởi trận núi
phun lửa vừa rồi và một nỗi sợ hăi mà cô không biết có liên quan
ǵ với nó hay không đang xâm chiếm ḷng cô.
Sakio vẫn không nói ǵ.
Cái giọng con gái ngọt
ngào của Hiroko đă thấm vào ḷng Sakio. Bất chợt cậu cảm thấy
buồn. Bao kỷ niệm của thời thơ ấu như chực quay về.
Hiroko dùng ngón tay của
ḿnh đang đang đặt trên vai Sakio để ra hiệu:
-Thôi tụi ḿnh vào nhà đi
nhé!
-Ờ!
-Thế nhưng Sakio không
động đậy.
-C̣n muốn đứng đây xem cho
đến khi nào hở? Coi bộ thích à?
Thế nhưng Hiroko cũng vậy,
cô cứ đứng nguyên một chỗ.
-Mẹ của Sakio không dễ đâu
nhen.
Cô nói thế và hơi cười.
-Bác nh́n Hiroko rồi than
sao mà da con bắt nắng dễ thế! Nếu mẹ con c̣n, chắc sẽ không cho
con chơi ten-nít nữa đâu. Bác nói về mẹ Hiroko như vậy đó. Làm
ḿnh đứng dậy bỏ đi. Rồi bác thở hắt ra như biết vừa nói ra một
điều ǵ thất thố. Ḿnh bỏ đi như thế cũng bậy thật. Mắc cỡ quá!
Thôi hai đứa cùng vào nhà đi!
-Chớ mẹ chị Hiroko mất hồi
nào?
-Mẹ ḿnh hở?
Hiroko định dùng ngón tay
đặt trên vai Sakio để trả lời:
-Lúc đó ḿnh bảy tuổi. Năm mới vào
tiểu học mà.Tại sinh sớm.
Sakio thấy rơ mồn một cái
mềm mại của ngón tay cô gái. Chỗ đó ấm nóng. Hơn nữa, trên áo lót
mùa hè, cậu chỉ mặc mỗi tấm sơ-mi trắng. Khi nghĩ rằng xương bả
vai ḿnh có thể đang chạm phải ngón tay của Hiroko, má cậu bỗng
nóng bừng.
-Không lẽ ba má Sakio lấy
làm lạ về chuyện của ḿnh lắm sao?
Hiroko nói mà như lẩm bẩm
một ḿnh.
Sakio không trả lời. Và
cũng không định trả lời. Và nếu trả lời, cậu phải dẹp bỏ tính e
thẹn của một gă con trai mới lớn.
-Bác có vẻ ngạc nhiên. Bác
tưởng ḿnh đến để nói điều ǵ với bác.
Tuy Sakio vẫn giữ im lặng
nhưng đúng vào lúc có một nỗi bực tức nhè nhẹ đối với Hiroko dậy
lên trong ḷng cậu th́ bỗng ghe tiếng rào rạo của vật ǵ đập vào
mái tôn giống như mưa đá hạt to đang rơi xuống.Tiếng mưa đá đó gợi
cho cậu một sự trống vắng buồn bă.
-Ối cha! Coi ḱa!
Hiroko sợ hăi, tay ôm lấy
vai Sakio.
Tiếng động mỗi lúc càng
nhiều. Có những ḥn đá nhỏ đang lăn long lốc trên mái nhà. Nó rơi
cả lên những cḥm lá của bụi cây tạp nhạp ngoài vườn.
-Sakio ơi, nguy hiểm quá!
Hiroko chực lui lại đằng
sau nhưng Sakio đă cản:
-Ồ! Không sao đâu. Mấy hạt
cát núi lửa này hơi to tí thôi.
-Cát à? Đâu phải cát! Đá
đó!
-Ừ. Nhưng lớn cỡ này chỉ
được gọi là “cát hỏa sơn” thôi. Hễ nhỏ dưới 3 li th́ gọi là cát
mà.
-Chu cha!
Hiroko ra vẻ ngán ngẫm.
Nỗi lo âu đến từ nóc nhà
và khu rừng cây như đang ùa tới và muốn ép vào họ. Thêm vào đó,
tiếng rơi kia lúc thưa lúc nhặt làm hai người càng thấy khó chịu.
Hiroko co người lại, cứng
đờ.
Lúc đó họ nghe tiếng mẹ
của cậu con trai đang gọi: Sakio! Sakio!
-Này, Sakio, nghe ḱa!
Hiroko run rẩy nói và đưa
thêm một bàn tay nữa quàng lên vai Sakio, c̣n thân h́nh cô như
buông về phía sau.
-Không được đâu. Thiệt đó!
-Được mà!
Sakio lách người ra thật
mạnh.
-Coi ḱa!
Cả thân h́nh Hiroko lảo
đảo:
- Người ǵ mà dễ ghét!
Cô bèn rời Sakio ra và
nh́n vào mặt cậu:
-Này! Sakio khóc hở? Sao
vậy?
Ngay khi vừa nghe câu nói
đó, Sakio bỗng không c̣n giữ được nước mắt. Cậu để cho nó lăn trên
g̣ má.
Hiroko lại đặt tay lên vai
Sakio lần nữa.
-Có chuyện ǵ vậy? Xin lỗi
nghen. Ḿnh làm Sakio buồn à?
-Không. Không phải vậy.
-Chớ sao thấy buồn ḱa.
-Không buồn đâu.
-Buồn chớ c̣n ǵ nữa!
Chính Sakio cũng không c̣n
hiểu được ḿnh. Cậu không rơ v́ sao ḿnh lại muốn khóc.
Có lẽ từ khi nghe tiếng
những viên đá rơi trên nóc nhà, cậu hụt hẫng như vừa đánh mất một
cái ǵ từng chống đỡ cho ḿnh.
Lư do tại sao đôi mắt cậu
chứa ngần ấy nước mắt th́ có lẽ ngay Hiroko cũng không thể nào
ngờ. Nó chỉ truyền đến cho cô cái t́nh cảm trong trắng của một
thiếu niên.
Tuy nhiên cô lại có cảm
tưởng là những giọt nước mắt của cậu con trai 15, 16 tuổi này cũng
đến từ tấm ḷng ích kỷ khó thương của cậu ấy nữa.
Thấy như đang có một gánh
nặng đè trên người ḿnh, cô bèn đứng nép vào bên cạnh Sakio.
Sakio nói:
-Tro rơi xuống rồi ḱa!
Đá núi lửa chỉ c̣n rơi
thưa thớt. Bắt đầu có tiếng của những đợt tro lặng lẽ trút xuống
từ những ṿm lá.
-Ờ hớ. Đă đến lượt tro
rơi. Chắc an toàn rồi.
-Phải.
-Phần Sakio cũng đă đỡ rồi
phải không.
Cô không thấy tiếng ai trả
lời ḿnh..
Sakio ngẫng mặt nh́n trời
và nói:
-Tro bay đến tận ngoài xa
nhỉ?
Lớp tro dày và nặng như
lớp sương mù bị vẩn đục dưới ánh sáng của đêm trăng lại càng thêm
mờ nhạt. Hai người lắng tai nghe tiếng bụi tro đang sa xuống cánh
rừng.
Hiroko vừa chăm chú nh́n
khuôn mặt của Sakio vừa nói như thầm th́:
-Tiếng tro rơi xào xạc xạc
xào nghe dễ thương ghê! Thôi, ḿnh về. Hết khóc rồi chớ ǵ?
Sakio vẫn nín thinh.
Đứng bên ngoài cửa sổ,
Hiroko chào từ giă cha mẹ Sakio. Bà mẹ ra ngoài hàng hiên, bảo
rằng tro đă hết rơi rồi và mấy lần muốn cầm khách. Thế nhưng Sakio
đă lên tiếng:
-Mẹ ơi, cho con mượn cái
dù cánh dơi (kômori-gasa)!
-Ờ, phải đó.
Rồi bà gọi chị giúp việc
mang cây dù đen ấy ra.
-Mẹ ơi, cho con thêm một
cây nữa chứ!
-Ờ ờ...Thằng Sakio này,
con đưa chị về nghe!
-Dạ thôi, được rồi mà bác.
Không sao đâu!
Vừa nói, Hiroko vừa tiến
ra mảnh sân nơi có mấy bụi cây rồi đi xuống ngọn đồi.
Sakio đuổi theo sau.
Nghe tiếng chân của cậu,
Hiroko bèn dừng lại dưới một cây hồ đào (kurumi) thật lớn để đứng
chờ.
-Cảm ơn Sakio. Đưa ḿnh
tới phố luôn nhé!
Nói thế xong, Hiroko bèn
giương dù che cho Sakio.
-Không cần dù sao hở?
-Em cũng có dù mà!
-Được thôi.
-Để cầm dù cho!
-Thiệt hả?
Hiroko bèn lấy cây dù đang
cầm trao cho Sakio.
-Mùa hè năm ngoái, lúc có
vụ nổ thật lớn, muốn ra ngoài vườn, phải chổng ngược cái dù lên
trời mà đi đó.
-Để hứng tro à?
-Phải rồi. Hứng được đến
một phần ba thúng lận.
Hai người vừa đi vừa nói
chuyện, bỗng nhiên Hiroko lại đưa tay ra ôm nhẹ lấy vai Sakio. Với
cách này th́ việc đi chung một chiếc dù sẽ gọn gàng hơn nhưng rốt
cuộc cử chỉ của cô gái chỉ làm cho Sakio càng trở nên ít lời.
Hiroko nói một cách dịu
dàng:
-Sao vậy? Buồn trở lại rồi
à?
Rời con đường nhỏ trong
rừng và băng qua cây cầu, họ ra đến một con đường lớn đang ch́m
dưới ánh trăng mờ.
Sakio hỏi thật nhanh một
câu:
-Tại sao chị Hiroko lại đi
lấy chồng?
Hiroko khựng người nhưng
rồi đáp với một nụ cười trong sáng:
-Ôi chao! Việc ḿnh lấy
chồng bộ lạ lùng lắm sao?
-Tại đi lấy người không
quen biết.
Sakio nói mà như muốn xua
đuổi một ư tưởng đang vướng víu trong ḷng. Giọng của cậu tiếp tục
nghẹn ngào.
-Chị Hiroko có bao nhiêu
người thương đó chớ! Em đây cũng biết là ai nữa. Thế mà...
-Ờ nhỉ? Thế mà lại đi lấy
người không quen biết
Hiroko cũng nói như con
két đang lập lại một điệp khúc:
-Quả là đúng như vậy.
-Em thấy chuyện đó lạ lùng
không sao chịu nổi.
Sakio nói mà như muốn trút
một cơn giận. Cậu rụt vai lại và hất cánh tay của Hiroko ra.
H́nh như giờ đây, Sakio đă
biết nghĩ là cậu không thể cho phép một người sắp đi lấy chồng cái
quyền được quàng tay ôm vai ḿnh nữa.
Dịch ngày 13 tháng 10
năm 2020
Thư mục tham khảo:
Kawabata Yasunari, Yuku
Hito (Người đi, 1940) trích Tuyển tập Aisuru hitotachi (Những
người tôi yêu), Shinchô Bunko, Tôkyô xuất bản, sơ bản 1951, bản sử
dụng: ấn bản lần thứ 82 năm 2017. Nguyên tác Nhật ngữ.