|
|
NGƯỜI TRÂU (Gyuujin, 1942)
Nguyên tác: Nakajima Atsushi Dịch: Nguyễn Nam Trân
Thúc Tôn Báo người nước Lỗ lúc trẻ v́ tránh loạn có một thời phải chạy sang đất Tề. Dọc đường, đến vùng biên giới Khang Tông của Lỗ, Thúc Tôn bỗng gặp một người đàn bà đẹp. Ông ta đem ḷng yêu thương và sống qua một đêm với mỹ nhân để rồi sáng hôm sau đă phải chia tay để vào Tề. Đến khi an cư lạc nghiệp ở Tề, ông bèn cưới tiểu thư con quan đại phu họ Quốc làm vợ và có với nàng hai đứa con. Lúc đó ông đă quên khuấy lời giao ước với người con gái bên đường mà ông đă ngủ qua đêm. Một đêm nọ, Thúc Tôn nằm chiêm bao.Ông thấy ḿnh đang có mặt trong một căn pḥng bốn bên vắng ngắt và không khí ngột ngạt như dự báo sẽ có một điều không may sắp xảy ra. Đột nhiên, cái trần nhà bên trên bắt đầu rơi xuống mà không gây ra một tiếng động. Nó chỉ rơi chầm chậm nhưng ông cảm thấy hết sức rơ ràng là nó đang đè ép lên ông từng chút một. Mỗi khắc mỗi giây, không khí như cô đặc lại làm cho ông khó thở. Ông muốn thoát thân nhưng đôi chân không c̣n di chuyển được, đành phải nằm trên giường không động đậy và ngữa mặt nh́n lên. Đáng lẽ ra mắt Thúc Tôn không thể thấy nhưng ông có cảm tưởng là bầu trời đen kịt bên trên trần nhà cũng đang dần dần nén xuống với sức nặng một tảng đá ngh́n cân. Dần dần cái trần đă ép đến sát trên người, lồng ngực của ông cảm thấy sức nặng không thể chịu nổi của nó và khi liếc ngang, ông thấy có một người đàn ông đang đứng ở đầu nằm. Đó là một gă lưng gù da dẻ đen kịt trông phát sợ, hai hố mắt lơm sâu vào và một cái miệng ch́a ra giống như mơm một con thú. Nh́n toàn thể th́ gă ta chẳng khác ǵ một con trâu đen. “Trâu kia ơi! Hăy cứu ta!”Khi trong đầu ông đang nghĩ đến chuyện kêu cứu th́ người đàn ông đen đủi giống như con trâu kia đă ch́a tay ra để đỡ lấy gánh nặng vô cùng đang từ trên cao ép xuống người ông. Đến khi cánh tay thứ hai của gă xoa nhẹ lên lồng ngực của ông th́ ông liền cảm thấy sức ép lên người bỗng nhiên tan biến. Lúc ông định mở miệng để kêu lên “Chao ôi! Đỡ quá!” th́ chợt mở mắt tỉnh dậy. Hôm sau, ông bèn tụ tập tất cả những kẻ hầu hạ và tôi tớ trong nhà để kiểm tra từng người nhưng không thấy một ai có h́nh dáng của người đàn ông giống con trâu (ngưu nam, ushiotoko) trong giấc mơ của ḿnh. Sau đó ông lại để ư t́m trong đám những kẻ ra vào kinh đô nước Tề nhưng tuyệt nhiên không thấy ai có tướng mạo như vậy. Một vài năm sau, nước cũ của ông xảy ra một cuộc chính biến. Thúc Tôn Báo bèn bỏ cả gia tộc ở lại Tề và cấp tốc lên đường một ḿnh trở về. Sau đó, ông đă thăng tiến đến địa vị quan Đại phu ở triều đ́nh nước Lỗ. Ban đầu ông định gọi vợ con qua nhưng lúc đó bà vợ đă tư thông với một chức Đại phu khác ở Tề và không c̣n muốn theo chồng. Chỉ có hai người con trai của họ là Mạnh Bính và Trọng Nhâm là chịu qua Lỗ sống với cha. Một buổi sáng, có người đàn bà nọ mang theo một con trĩ làm quà đến chào ông. Ban đầu Thúc Tôn quên bẵng không nhận ra bà đó là ai nhưng sau khi tṛ chuyện một hồi, ông mới rơ dần. Th́ ra đó là người đàn bà đất Khang Tông mà ông đă thề non hẹn biển khi gặp gỡ trên đường chạy loạn vào Tề mười mấy năm về trước. Khi hỏi bà hăy c̣n đơn chiếc hay sao th́ bà nói ḿnh có dắt đến đây một đứa con trai, hơn thế nữa, nó lại là kết quả của đêm ân ái duy nhất giữa bà và Thúc Tôn. Dù sao, khi bà được Thúc Tôn cho phép nó đến diện kiến người cha, Thúc Tôn đă không khỏi thốt lên một tiếng “A!” sửng sốt. Cậu này da vừa đen đúa, hai hốc mắt lại lơm sâu, lưng th́ gù. Thúc Tôn nhận ra cậu đúng là h́nh ảnh người đàn ông giống như trâu (ngưu nam) đă đến giải cứu ông trong giấc mộng. Bất chợt ông buột miệng “Trâu đấy ư?”. Thấy thế cậu con trai kia mới phản ứng lại bằng vẻ ngạc nhiên “. Thúc Tôn càng lấy làm kinh dị bởi v́ khi ông hỏi tên cậu là ǵ th́ cậu chỉ trả lời: “Vâng, đúng con tên là Ngưu (Trâu) đấy ạ!”.Hai mẹ con liền được ông thu nhận. Cậu bé được đặt cho một cái tên nhỏ là Thụ (kẻ hầu hạ). Do đó mà về sau, bên cạnh tên Ngưu, cậu c̣n được gọi kèm với cái tên nhỏ nữa là Thụ để thành Thụ Ngưu (kẻ hầu cận tên Trâu). Tuy dung mạo xấu xí nhưng cậu là một thiếu niên có ít tài vặt và rất được việc. Có điều là lúc nào mặt mày cũng u ám và không bao giờ nhập đám để đùa nghịch với những đứa trẻ cùng trang lứa. Ngoài chủ nhân ra, chưa từng thấy cậu tươi cười với bất cứ ai .Cậu rất được Thúc Tôn yêu mến, chỉ mới ít lâu sau đă được chủ nhân giao phó cho việc quản lư tất cả mọi việc trong dinh. Mắt lơm sâu vào như cái hố, miệng th́ ch́a ra đằng trước, trên khuôn mặt lại đen đúa kia ít khi thấy nở một nụ cười nhưng cậu lại là người rất lôi cuốn và có óc khôi hài. Nh́n khuôn mặt dễ gây thiện cảm như thế, không ai có thể tưởng tượng cậu là một kẻ mưu mô thâm hiểm, chực hại người. Thế nhưng đó chỉ là khuôn mặt cậu dành cho những người vai vế cao hơn ḿnh. Khuôn mặt ấy có lúc nghiêm trang như đắm ch́m trong tầm tư mặc tưởng, nhưng kỳ lạ thay, thoắt cái, nó có thể để lộ ra một vẻ tàn nhẫn phi nhân. Những kẻ đồng đẳng với Thụ Ngưu đều gờm cậu v́ cái tính này. Dù không ư thức rơ việc ḿnh làm nhưng họ Ngưu vẫn biết cách sử dụng một trong hai khuôn mặt ấy tùy theo trường hợp.. Tuy ḷng tin cậy của Thúc Tôn Báo đối với Thụ Ngưu là vô bờ bến nhưng ông không hề nghĩ đến việc lập Ngưu làm người nối dơi (hậu tự). Tuy ông biết không ai có thể hơn Ngưu trong vai tṛ bí thư hay chấp sự, thế nhưng khi t́m một người có đủ phẩm chất để đứng đầu một gia tộc có tiếng tăm ở nước Lỗ, ông khó ḷng chọn kẻ như Ngưu. Dĩ nhiên bản thân Thụ Ngưu cũng đă ư thức được điều đó. V́ vậy, đối với Mạnh Bính và Trọng Nhâm là hai người con của chính thê mà Thúc Tôn đă đem từ Tề về, Thụ Ngưu lúc nào cũng có thái độ hết sức ân cần. Thế nhưng về phía hai người kia, họ chỉ cảm thấy có một t́nh cảm khó chịu và khinh miệt đối với Thụ Ngưu. Đối với kẻ được cha ḿnh sủng ái, hai cậu cũng chẳng thấy ganh tỵ ǵ cả. Ḷng tự tin đó có lẽ đến từ việc họ nghĩ rằng đăng cấp trong nhà của hai cậu có khác với Ngưu. Lúc Lỗ Tương Công mất và ấu chúa Chiêu Công lên kế vị, sức khỏe của quan Đại phu Thúc Tôn Báo bắt đầu xuống dốc rơ rệt. Sau lần đi săn ở Khâu Do trở về, ông bị cảm hàn nặng và phải nằm liệt giường. Ít lâu sau ông không c̣n có thể đi đứng ǵ nữa. Người được giao phó tất cả mọi việc từ chăm sóc bệnh t́nh cho đến hầu hạ cạnh giường để truyền đạt mệnh lệnh của ông không ai khác hơn là Thụ Ngưu. Dù vậy, thái độ của Thụ Ngưu đối với hai anh em Mạnh Bính lúc nào cũng vẫn khoan thai và khiêm tốn. Trước khi Thúc Tôn phải nằm liệt giường, ông đă lên tiếng quyết định trao cho người trưởng nam là Mạnh Bính quyền được đúc chuông. Lúc đó, ông bảo: “Cho đến nay, ngươi chưa từng có dịp tiếp xúc với các quan Đại phu trong nước, nên sau khi đúc chuông xong, ngươi hăy mở một bữa tiệc lớn mời các quan đến để tạo dịp ra mắt họ.” Rơ ràng là qua câu nói đó, ông đă thừa nhận Mạnh Bính là người nối dơi. Sau khi Thúc Tôn nằm bệnh chẳng bao lâu, việc đúc quả chuông đă hoàn thành.Mạnh Bính mới nhờ Thụ Ngưu hỏi cha xem hôm nào sẽ là ngày tiện cho cha để ḿnh làm bữa tiệc khoản đăi quan khách. Bởi v́ ngoài đôi ba trường hợp đặc biệt, mọi sự tiếp xúc với Thúc Tôn Báo đều phải thông qua con đường duy nhất là sự trung gian của Thụ Ngưu, kỳ dư nội bất xuất, ngoại bất nhập. Được Mạnh Bính ủy thác, Thụ Ngưu đă vào pḥng của người bệnh nhưng cậu ta không chuyển một lời thỉnh cầu nào. Thế xong cậu ta quay nhanh ra ngoài và báo cho Mạnh Bính một kỳ nhật nào đó, tiếng là mệnh lệnh của chủ nhân nhưng thật ra do cậu ta tự chế ra. Đến ngày tổ chức, Mạnh Bính đă mời tất cả quan khách đến dự một buổi chiêu đăi thật linh đ́nh và cho gióng quả chuông mới đúc ngay bên chiếu tiệc. Trên giường bệnh, nghe tiếng chuông ngân, Thúc Tôn Báo lấy làm quái lạ và hỏi là cái ǵ. Thụ Ngưu bèn trả lời đó là tiếng chuông Mạnh Bính đă đánh lên cho đông đảo quan khách nghe trong buổi chiêu đăi mừng quả chuông đúc xong. Mặt bệnh nhân liền biến sắc: “Cớ sao chưa có lệnh ta mà hắn dám đánh chuông. Chắc hắn muốn khoe khoang ḿnh đă có tư cách là người thừa kế nghiệp nhà ta đấy phỏng? Thụ Ngưu bèn nói thêm vào: “Thưa con c̣n thấy từ xa là trong đám quan khách có rất nhiều thân quyến của phu nhân mẹ ngài Mạnh Bính đến tham dự nữa”. Thụ Ngưu thừa biết là mỗi lần cậu ta nhắc đến tên bà phu nhân nước Tề, Tôn Thúc bao giờ cũng nổi cáu v́ ông xem bà là một con người bất nghĩa.Tuy con bệnh giận dữ hầu như muốn đứng dậy khỏi giường nhưng Thụ Ngưu đă đưa tay ôm lấy và ngăn ông lại. Cậu ta c̣n khuyên ông không nên làm thế v́ sẽ có hại cho sức khỏe. Thúc Tôn bèn nghiến răng, uất ức bảo: “Chắc nó nghĩ rằng mắc bệnh như ta th́ thế nào cũng chết nên mới bắt đầu giở cái tṛ ma mảnh ấy!” và ra lệnh cho Thụ Ngưu: “Không sao cả. Người hăy ra bắt nó bỏ vào ngục cho ta! Nếu nó chống cự, ngươi cứ đánh cho chết cũng chẳng hề ǵ!” Khi tiệc văn, công tử Mạnh Bính, người kế tự của nhà Thúc Tôn, bèn tiễn chân tân khách ra về nhưng đến sáng hôm sau, công tử chỉ c̣n là một cái xác chết bị vứt trong một bụi rậm sau nhà.
***
Công tử thứ hai là Trọng Nhâm vốn thân thiết với người họ Mỗ, một cận thần của vua Chiêu Công. Một hôm, khi đến công quán nơi bạn ḿnh làm việc để viếng thăm th́ Nhâm t́nh cờ lọt vào mắt xanh của nhà vua. Vua bèn hỏi thăm một đôi câu và qua câu chuyện, ông tỏ ra yêu mến Trọng Nhâm nên khi về, đă ban cho công tử một cái ṿng bằng ngọc. Chàng thanh niên hết sức hoan hỉ nhưng nghĩ ḿnh chưa cho cha biết mà đă vội đeo nó lên người là làm một hành động không phải đạo nên mới nhờ Thụ Ngưu đưa vào gặp cha để tŕnh bày việc ḿnh được đức vua ân tứ và tiện thể khoe cái ṿng ngọc đó. Thụ Ngưu bèn đem cái ṿng ngọc đó vào trong nhưng không đưa nó ra cho Tôn Thúc xem và cũng không cho ông biết việc Trọng Nhâm đến thăm và đang đứng ở bên ngoài. Sau đó, cậu ta mới bước ra và chuyển lời rằng: “Quan đại phu rất vui trước cái tin vừa rồi và yêu cầu công tử cứ đem ngọc ấy đeo ngay và không phải ngại ngùng ǵ cả.” Nghe thế nên kể từ đó Trọng Nhâm mới bắt đầu đeo ṿng ngọc ấy. Vài hôm sau, Thụ Ngưu vào hiến kế cho Thúc Tôn. Cậu ta bảo: “Nay trưởng công tử Mạnh Bính đă chết, bề ǵ ngài cũng phải lập công tử Trọng Nhâm làm người nối dơi. Như vậy th́ kể từ nay, ngài có nên đưa công tử đến gặp Chúa Công hay không?”. Thúc Tôn trả lời. “Không! Ư ta bây giờ hăy c̣n chưa quyết nên chẳng cần phải làm như thế đâu!”. Thụ Ngưu bèn chêm vào: “Trong khi cha hăy c̣n chưa quyết mà con thấy công tử đă nuôi chuyện đó trong đầu và tự ư hành động như thế rồi. Xin thưa với ngài là công tử đă trực tiếp đến gặp Chúa Công đấy!” Khi Thúc Tôn phản bác là làm ǵ có chuyện nghịch đạo như vậy th́ Thụ Ngưu lại trưng ra bằng cớ: “Ấy thế mà mấy lúc sau này, Trọng Nhâm đă tự ư đeo lên người cái ṿng ngọc công tử vừa bái lĩnh từ đức vua!” Trọng Nhâm được cha gọi vào ngay tức khắc. Th́ đúng là ông có đeo ngọc ấy thực và bảo rằng món ấy là do nhà vua ban thưởng. Dù thân thể không c̣n tuân theo ư chí nhưng Thúc Tôn đă muốn nhảy dựng khỏi giường v́ quá giận dữ. Trọng Nhâm không có lấy được một lời để biện minh v́ đă bị đuổi ra ngoài ngay và từ đó bị cấm cửa. Đêm hôm đó, Trọng Nhâm âm thầm bỏ Lỗ mà sang Tề.
***
Bệnh của Thúc Tôn càng ngày càng nguy kịch.Đến lúc phải giải quyết việc kế tự là việc hết sức gấp rút như lửa sém mi, ông đành phải cho gọi Trọng Nhâm về Lỗ. Thế nhưng ông lại ủy thác việc đó cho Thụ Ngưu.Nhận mệnh xong, ra đến ngoài, dĩ nhiên là Thụ Ngưu không gửi người qua Tề kiếm Trọng Nhâm làm ǵ. Cậu ta chỉ nói với Thúc Tôn là ḿnh đă gửi ngay sứ giả sang Tề và gặp được Trọng Nhâm nhưng sứ giả về phục mệnh cho biết công tử đáp rằng không c̣n muốn thấy một lần thứ hai người cha vô đạo như Thúc Tôn. Đến nước này th́ ngay cả Thúc Tôn cũng đă bắt đầu có mối hoài nghi về người cận thần. Lắm khi ông gay gắt hỏi Thụ Ngưu: “Lời ngươi nói có đúng sự thực không?” th́ cũng v́ có sự hoài nghi đó. Tuy trả lời rằng “Tại sao con lại dám gian dối với ngài!” nhưng khi đưa mắt nh́n người bệnh, Thụ Ngưu vẫn để lộ trên khóe môi một vẻ diễu cợt rất mơ hồ. Từ ngày vào làm việc trong phủ của quan Đại phu, đây là lần đầu tiên Thụ Ngưu tỏ ra thái độ ấy. Bệnh nhân những muốn gượng dậy nhưng đă không c̣n sức lực nên lại ngă xuống ngay.. Từ trên đầu cái thân thể bệnh hoạn ấy là một khuôn mặt giống như mặt của một con trâu đen với tất cả sự khinh miệt in rơ ràng trên đó đang lạnh lùng nh́n xuống Thúc Tôn. Đó cũng là khuôn mặt tàn nhẫn của ông mà chỉ có các bạn đồng liêu và thủ hạ mới biết tới. Ông định lên tiếng gọi đám cận thần và gia nhân nhưng ông không thể làm được. Trong bao năm ông đă đánh mất tập quán gọi thẳng họ v́ đă quen thông qua một nhân vật trung gian duy nhất. Đêm hôm đó vị Đại phu bệnh hoạn mới nhớ lại cái chết của công tử Mạnh Bính và nhỏ những giọt nước mắt tiếc hận. Ngày hôm sau, bắt đầu có những hành động tàn khốc. Tiếng là bệnh nhân không thích giao tiếp với ai, thành thử Thụ Ngưu mới ban ra một lệnh mới là bọn nhà bếp lo cơm nước (thiện lang) chỉ có thể đem đồ ăn thức uống cho quan Đại phu bằng cách đặt nó ở một gian pḥng bên cạnh, rồi sau đó cậu ta mới là người đích thân mang tới đầu nằm của người bệnh. Sau đó người hầu cận (thị giả) kia đă không cho con bệnh ăn và tự ḿnh chén sạch rồi trả lại mâm bát không trong khi bọn nhà bếp đinh ninh rằng con bệnh đă ăn xong. Khi bệnh nhân than đói, Thụ Ngưu chỉ cười khinh khỉnh, không thèm trả lời một tiếng. Dù Thúc Tôn có muốn nhờ ai giúp đỡ, ông cũng không c̣n cách nào cả. Một hôm, chức quan Tể trong nhà là Đỗ Duệ có ghé qua thăm người bệnh. Nhân đó, ông đă quay sang Đố Duệ và tố giác hành động của Thụ Ngưu. Biết ngày thường Ngưu là người được Thúc Tôn hết sức tin cậy nên Đỗ Duệ nghĩ đây là một câu nói đùa nên không mấy quan tâm. Thúc Tôn bèn cố gắng tŕnh bày một cách nghiêm chỉnh thêm nhưng chỉ làm cho Đỗ Duệ ngỡ rằng con bệnh v́ lên cơn sốt nên tâm thần đă rối loạn và lời tố giác ấy không có ǵ đáng tin. Đứng bên cạnh, Thụ Ngưu cũng đưa mắt ra hiệu cho Đỗ Duệ, làm như ḿnh cũng khổ sở đến kiệt quệ v́ người bệnh không c̣n kiểm soát được lư trí. Cuối cùng Thúc Tôn v́ quá tức giận, đă vươn bàn tay gầy yếu khẳng khiu ra chụp lấy đốc kiếm trao nó cho Đỗ Duệ và nói: “Ngươi hăy dùng thanh kiếm này mà giết tên ấy cho ta! Nhanh lên! Giết chết hắn đi!” Nhưng khi biết rằng dù có nói ǵ chăng nữa, người ta chỉ xem ḿnh như một kẻ điên rồ mà thôi,Thúc Tôn bèn rũ người ra, run lẩy bẩy rồi cất tiếng khóc hu hu. Thấy thế, Đỗ Duệ bèn đưa mắt nh́n Thụ Ngưu với vẻ đồng t́nh rồi chau mày lặng lẽ bước ra khỏi pḥng. Khi khách đi rồi, khuôn mặt của gă ngưu nam này lại phảng phất nụ cười tinh quái mà không ai hiểu được ư nghĩa. Vừa đói lả vừa mệt nhoài v́ than khóc, bệnh nhân thiếp đi lúc nào không biết và ch́m vào trong một cơn mơ. Đó chưa hẳn là một giấc mơ. Có thể những ǵ con bệnh thấy đều là huyễn ảnh. Trong bầu không khí nặng nề của căn pḥng đầy những điềm gỡ báo trước tai họa sắp xảy ra, chỉ có một ngọn đèn leo lét và không nghe một tiếng động nào. Đó không phải là thứ ánh sáng làm lóa mắt nhưng lại là một ánh sáng trắng nhợt nhạt rất khó chịu, Trong khi chú tâm nh́n ánh sáng ấy, Thúc Tôn thấy nó giống như một vật ở đằng xa, có thể cách đó từ mười đến hai mươi dặm. Rồi cái trần nhà ḿnh đang nằm ngay bên dưới, từ khi giấc mộng bắt đầu, đă từ từ rơi xuống. Với một nhịp điệu chậm chạp nhưng đích xác, nó dần dần áp sát người ông. Thúc Tôn muốn thoát thân nhưng không thể nào nhấc chân lên nổi. Nh́n qua bên cạnh, gă ngưu nam vẫn c̣n đó.Tuy ông lên tiếng cầu cứu nhưng lần này, không thấy cậu ta ra tay giúp mà c̣n đứng nguyên một chỗ nhe răng cười như diễu cợt. Buồn khổ đến mức tuyệt vọng, ông cố gắng hô hoán một lần chót. Thấy thế, mặt cậu liền đanh lại, mắt trừng trừng như tức giận và cúi xuống nh́n ông. Lúc này cái khối nặng nề và đen như mực đă bắt đầu phủ lên trên lồng ngực. Chính vào lúc ông định cất tiếng hét lên th́ đầu óc chợt tỉnh táo trở lại........... Trời đă vào khuya vào trong gian pḥng tối, chỉ c̣n mỗi ngọn đèn leo lét tiếp tục tỏa một thứ ánh sáng nhợt nhạt. Không chừng đây là ngọn đèn ông từng thấy trong giấc mộng. Ngước mắt nh́n lên th́ vẫn là khuôn mặt của Thụ Ngưu giống y như gă “người trâu” mà ông đă gặp trong chiêm bao. Với một vẻ lạnh lùng và tàn nhẫn đến phi nhân, cái mặt đó đang lặng lẽ cúi xuống nh́n ông. Tướng mạo ấy không c̣n sót lại chút ǵ của loài người nữa và chỉ làm liên tưởng tới một vật thể bắt rễ từ trong bóng đêm hỗn độn của thời nguyên thủy. Nó làm cho Thúc Tôn cảm thấy lạnh buốt tận xương tủy. Nó không phải là t́nh cảm sợ hăi khi phải đối diện với kẻ đang chực giết ḿnh nhưng gần giống như nỗi sợ hăi đơn thuần trước một cái ǵ giống như là ác ư đang chi phối thế giới này một cách khắc nghiệt. Thế rồi ngay sự giận dữ ông vừa cảm thấy hồi nảy cũng đă mất đi v́ bị áp đảo bởi nỗi sợ hăi của con người khi đứng trước định mệnh. Ông không c̣n chút khí lực nào để vung kiếm đối đầu với gă đàn ông đó nữa.
***
Ba hôm sau, Thúc Tôn Báo, vị quan Đại phu lừng danh nước Lỗ, đă chết v́ bị bỏ đói,
Dịch ngày 13/11/2024
Văn bản: Nakajima Atsushi, Gyuujin(Người Trâu) trong Mojika, Gyuujin (Văn Tự Họa, Ngưu Nhân) tên tập truyện khổ bỏ túi do Kadokawa, Tokyo xuất bản năm 2020. Từ trang 6 đến 14. Nguyên tác Nhật ngữ.
Bên lề tác phẩm: Sự tích một nhân vật quyền thế bị cô lập rồi bỏ cho chết đói nổi tiếng nhất trong lịch sử Trung Hoa có lẽ là chuyện của Tề Hoàn Công (tức Công tử Tiểu Bạch), một trong Ngũ Bá đời Chiến Quốc. Truyện rằng về già ông v́ không theo lời trối trăn của Quản Trọng và cứ tin dùng ba kẻ nịnh thần là Thụ Điêu, Dịch Nha và Khai Phương mà ông trở thành thân bại danh liệt. Qua câu truyện về nhân vật Thúc Tôn Báo, có lẽ Nakajima Atsushi muốn gióng lên tiếng chuông cảnh tỉnh đến những nhà cầm quyền sống trong tháp ngà, tính t́nh đă thiếu quyết đoán mà chỉ tin dùng bộ hạ thân tín nhưng gian giảo như Thụ Ngưu và cắt đứt mọi liên hệ đối với thần dân. Ngưu có thể dịch là Ḅ hay Trâu (thủy ngưu) nhưng có lẽ nên dịch là trâu dựa theo tích cũ về Điền Đan và Nịnh Thích dù trâu là vật hiếm thấy ở vùng Hoa Bắc (Tề, Lỗ).
* Nguyễn Nam Trân : Một trong những bút hiệu của anh Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: dhdungjp@yahoo.com ......................... ®
"Khi phát hành lại bài viết
của trang này cần phải có sự đồng
ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com) |