BA TRUYỆN NGẮN TRONG L̉NG BÀN TAY


“XỨ TUYẾT” THU GỌN
(Yukiguni-shô, 1972)

Nguyên tác: Kawabata Yasunari

Dịch: Nguyễn Nam Trân

 

 

Truyện dưới đây viết vào tháng 1/1972, năm Kawabata mất, nên chỉ được đăng như di cảo của nhà văn.

Chỗ thú vị là Kawabata đă tóm tắt tác phẩm trung biên Yukiguni (Xử Tuyết, 1935-47) thành truyện ngắn trong ḷng bàn tay. Tác giả chỉ giữ lại một số ấn tượng đến từ đó như những nét chấm phá chứ không theo lô-gíc của cốt truyện. Trong quyển 24 của toàn tập do nhà Shinchô xuất bản, ta thấy Kawabata đă viết hai truyện có cùng nhan đề Xứ Tuyết thu gọn (đúng ra là Sao chép về Xứ Tuyết) và một lần viết Xứ Tuyết tục biên (Zoku-Yukiguni), chứng tỏ chủ đề này vẫn c̣n ám ảnh nhà văn đến măi về sau.

H́nh ảnh minh họa ở đây lấy từ cuốn phim Yukiguni do hăng Tôei (Đông Ảnh) thực hiện vào năm 1957 với đạo diễn Toyoda Shirô, do Ikebe Ryô (vai Shimamura) và Kishi Keiko (vai Komako) cùng chủ diễn.

 


Qua khỏi cái hầm dài ấn định ranh giới hai miền là đă bắt đầu giang sơn của tuyết. Đáy đêm đen bỗng trắng ra. Con tàu hỏa ngừng lại chỗ có đặt bảng tín hiệu.

Người con gái ghế đối diện đứng dậy mở cánh cửa sổ trước mặt Shimamura. Cái lạnh băng giá ùa vào. Cô ta bám vào thành cửa sổ và gọi ra ngoài toa như cho người đang ở tận đằng xa: “Bác xếp ga ơi! Bác xếp ga ơi!”.

Một người đàn ông chậm chạp bước trên đống tuyết, tay cầm cây đèn băo. Cái khăn quàng phủ đến sống mũi và mấy vạt mũ lông che kín cả mang tai.

Shimamura nh́n ra ngoài trời. Lạnh quá đi thôi! Những ngôi nhà cất tạm cho nhân viên đường sắt vốn nằm rải rác dưới chân núi nhưng màu trắng của tuyết đă bị bóng đêm nuốt trọn trước khi nó đến được nơi đó.

Ba giờ trước đây, để giết thời giờ, Shimamura đă ngắm nghía ngón tay trỏ mà anh đang giăn ra co vào. Rốt cuộc, chỉ có ngón tay này gợi cho anh nhớ một cách sống động hơn cả kỷ niệm về người đàn bà mà anh đang đi gặp. Anh càng cố gắng nhớ rơ về nàng bao nhiêu th́ oái ăm thay, anh thấy giờ đây ngón tay trỏ này – vốn ẩm ướt mỗi lần chạm vào thân thể người đàn bà – là vật duy nhất có thể kéo anh lại gần nàng, cho dầu h́nh ảnh nàng đă phai mờ và vuột ra khỏi vùng kư ức của anh. Shimamura đưa ngón tay trỏ lên mũi, thử ngửi cái mùi rồi dùng nó để vẽ một nét lên mặt kính. Một con mắt đàn bà chợt hiện ra nơi đó. Anh sửng sốt suưt nữa đă kêu lên nhưng có thể là v́ lúc đó đầu óc anh đang ở tận đâu đâu. Đến khi hoàn hồn, anh mới nhận ra rằng không có ǵ ở nơi đó cả, chẳng qua là cái bóng phản chiếu khuôn mặt của cô gái ngồi trên ghế đối diện anh trong toa. Bóng đêm phủ xuống bên ngoài, c̣n như bên trong xe giờ đây đă lên đèn khiến cho cánh cửa sổ toa tàu trở thành một tấm kính soi. Thế nhưng cái kính ấy đă bị nḥa đi v́ hơi nước nên mặt kính không thể nhận ra được cho đến khi anh lấy ngón tay quệt lên trên.  

 

 映画「雪国」 1957年 監督:豊田四郎 出演:岸惠子、池部良 - 邦画評だけを見る

Kishi Keiko (Komako) với bạn diễn Ikebe Ryô (Shimamura) 

H́nh ảnh của buổi chiều như đang trôi dưới đáy tấm kính. Cả nó cùng những h́nh ảnh được phản chiếu lên đang chuyển động như hai cuốn phim hiện ra song đôi nhưng không có một liên hệ nào giữa những diễn viên đang xuất hiện và sân khấu. Hơn nữa, trong khi diễn viên trong suốt và chuyển dịch th́ sân khấu lại giống như một ḍng chảy mờ ảo. Lúc ḥa lẫn vào nhau, chúng  vẽ lên được một chuỗi biểu tượng dị thường. Đặc biệt là khi ánh sáng đến từ những cánh đồng hay rặng núi chiếu ngay vào giữa khuôn mặt của cô gái th́ ḷng của Shimamura như đang rộn ràng lên trước một cái đẹp mà anh không có cách nào diễn tả. 

Bầu trời đằng xa trên đầu những mỏm núi hăy c̣n đọng bóng chiều, qua khung cửa sổ, anh có thể nhận ra đường nét của cảnh vật cho dù ở chốn xa xôi ấy, màu sắc thảy đều mờ nhạt. Nơi mà tầm mắt của Shimamura có thể phóng tới, núi non và những cánh đồng b́nh dị đă hiện ra một cách b́nh thường hơn bao giờ hết. Không có ǵ nổi lên đột ngột và cũng không có ǵ đập mạnh vào mắt nên tất cả giống như một ḍng cảm xúc lớn đang trôi. Dĩ nhiên cũng là nhờ có đôi mắt của người con gái đang trôi ở chính giữa. Khung cảnh chiều hôm tiếp tục chuyển động trên tấm kính cửa sổ và lướt qua khuôn mặt đáng yêu của nàng làm cho nó cũng trở nên trong suốt. Thế nhưng Shimamura không thể nh́n đủ lâu để xem thử nó có phải là một phần của khung cảnh đang trôi không ngừng về phía sau hay không v́ dường như khuôn mặt của nàng đă lướt qua trước đó. 

Đèn trong toa không sáng cho lắm và cánh cửa sổ cũng không phải là một tấm kính hoàn toàn trung thực. Nhân v́ nó không phản chiếu h́nh ảnh nào khác nên Shimamura dần dần quên đi việc anh đang nh́n vào một tấm kính. Anh bắt đầu tưởng tượng là người con gái ấy đang trôi đi giữa cảnh sắc của trời chiều. 

Thế rồi có một tia sáng chợt chiếu vào giữa khuôn mặt nàng nhưng h́nh ảnh phản chiếu lại không đủ mạnh để loại trừ ánh sáng đến từ bên ngoài và tia sáng kia cũng không làm tổn hại đến h́nh ảnh được phản chiếu. Tia sáng ấy chỉ trôi ngang khuôn mặt cô gái nhưng không lóe lên hay khiến cho khuôn mặt ấy lộ rơ hẳn. Đó là một tia sáng xa xôi và lạnh lẽo. Khi nó chiếu lên con ngươi của nàng hay nói cách khác – đúng vào thời điểm mà tia sáng kia và con mắt nàng in chồng lên nhau – th́ con mắt ấy đă biến thành một thứ côn trùng có dạ quang xinh xắn, ma mị, lấp lánh, vật vờ trôi trong làn sóng của đêm đen.   

*** 

Thời gian trước khi mùa trượt tuyết bắt đầu là lúc ngôi quán trọ ở khu suối nước nóng vắng khách nhất. Khi Shimamura bước ra khỏi bồn nước tắm bên trong nhà trọ, người của lữ quán đều đă đi nằm. Mỗi bước của anh dọc cái hành lang cũ kỹ đều làm những cánh cửa kính rung lên nhè nhẹ. Ở cái góc nơi hành lang đổ xuống đại sảnh nơi có bàn lễ tân của lữ quán, thiếu phụ đang đứng đó, tấm áo kimono của nàng in bóng lên mặt sàn gỗ lạnh lẽo và đen bóng. 

Nàng đă trở thành geisha rồi sao? Anh sửng sốt khi nh́n tấm áo kimono ấy. Nàng không tiến đến phía anh và cũng không thay đổi tư thế để quay lại chào đón. Tuy đứng đằng xa, Shimamura vẫn nhận ra có cái ǵ u buồn trong dáng đứng im ĺm ấy. Anh hấp tấp tiến về phía nàng. Đang dợm nở một nụ cười, khuôn mặt tô lớp phấn trắng dày của nàng bỗng ràn rụa nước mắt, thế rồi hai người bắt đầu lặng lẽ đi về phía căn pḥng anh trọ. 

Dù giữa hai người từng có một mối liên hệ như thế, Shimamura chưa một lần viết thư hay t́m gặp nàng, ngay cả việc giữ cái lời hứa là sẽ gửi cho nàng quyển sách dạy về những điệu vũ cổ truyền. Chắc chắn nàng chỉ có thể nghĩ rằng ḿnh bị Shimamura bỏ quên và đây là lúc anh phải nói lên lời xin lỗi hay viện vào một cái cớ nào đó. Thế nhưng trong khi họ bước song song và không nh́n vào mặt nhau, Shimamura nhận ra rằng, thay v́ tấn công anh, cả thân thể người đàn bà như đang căng lên v́ chờ đợi những ǵ nàng có lần cảm thấy. Do đó anh nghĩ là một lời ḿnh nói ra trong lúc này sẽ trở thành nhạt nhẽo cho cả đôi bên. Anh như được bao bọc bằng một niềm vui ngọt ngào khi nghĩ rằng nàng đă t́m được hướng đi riêng. Thế rồi khi họ vừa đến bên chân thang gác, Shimamura bất chợt đưa bàn tay trái của anh đến trước mặt nàng và ch́a ngón trỏ ra: “Cái ngón tay này nó nhớ em nhiều nhất đấy!”.

-Ôi chao!

Thiếu phụ kêu lên khi nắm lấy ngón tay ấy và kéo nó theo nàng leo lên thang gác. Lúc nàng đưa anh đến bên cạnh cái ḷ than mới buông nó ra. Mặt nàng đỏ tới tận cổ, nhưng muốn cho anh không để ư tới điều đó, nàng mới t́m lấy bàn tay anh và nắm lại.

-Nó nhớ em à?

-Không phải ngón bên tay phải đâu! Ngón này cơ.

Anh rút tay phải ra khỏi ḷng bàn tay nàng và đưa bàn tay trái của ḿnh ra.

Mặt nàng tươi lên:

-Phải, em biết rồi.

Cố giữ để khỏi nhoẻn một nụ cười, nàng x̣e bàn tay của Shimamura và áp mặt ḿnh vào bàn tay anh. “C̣n cái này nó có nhớ em không?”

-Lạnh quá đi. Chưa bao giờ anh thấy tóc em lạnh như thế nầy!

-Ủa, dưới Tôkyô chưa có tuyết sao anh? 

***  

Shimamura đứng ở chỗ lối ra vào và nh́n lên ngọn núi phía sau lữ quán nơi mùi lá non thơm nồng hơn cả. Anh tiến đến và leo lên như bị ngọn núi mời mọc. Chẳng hiểu có ǵ làm cho anh cảm thấy thú vị hay không mà anh cứ  cười một ḿnh.

Sau một đỗi, bắt đầu mệt, anh đi ḷng ṿng, kéo tấm áo mát yukata lên cao và xuống triền núi. Hai con bướm vàng bay lên từ phía chân anh.

Khi đôi bướm bay đi, chúng lượn qua lượn lại, càng lúc càng xa trên b́a núi  vùng biên giới hai miền và cánh của chúng đă biến từ màu vàng sang trắng.

-Anh đang làm ǵ đó?

Thiếu phụ đang đứng dưới bóng của cánh rừng tuyết tùng. “Em thấy anh cười như đang có ǵ vui!”.

-Thôi, anh không đi nữa.

Tiếng cười vô nghĩa của anh lại vang lên:

-Anh xuống!

-Thật không?

Thiếu phụ nh́n đi chỗ khác và đi vào bên trong lùm tuyết tùng. Shimamura lặng lẽ theo sau.

Ở đó có một đền Thần Đạo.Thiếu phụ ngồi xuống một tảng đá phẳng phiu bên cạnh tượng hai con sư tử canh đền (komainu) đă phủ đầy rêu. “Nơi này mát nhất đấy. Ngay giữa mùa hè mà gió mát cũng thổi tới tận đây.”

-Các cô geisha, ai cũng thích chỗ này à?

-Vâng, hầu như vậy. Trong mấy cô lớn tuổi cũng có cô rất xinh.

Thiếu phụ nh́n xuống đất và đột ngột nói thế. Shimamura nghĩ rằng cái bóng xanh đậm của những cây tuyết tùng đang in lên ngấn cổ nàng.

Shimamura lại đưa mắt nh́n lên mấy cành cao trên ngọn. “Bây giờ khỏe ra  rồi. Lúc năy, anh thấy người ḿnh không c̣n chút sức lực nào cả. Buồn cười chưa!

Những cấy tuyết tùng đằng sau b́a đá mọc cao quá đỗi. Phải ngửa người  may ra mới nh́n đến ngọn. Thân cây đứng bên nhau thẳng tắp c̣n ṿm lá  đen đậm che kín cả bầu trời. Tất cả đều im ắng. Thân cây Shimamura đang tựa lưng có lẽ là một trong những cội cây lâu đời nhất. Không hiểu v́ lư do nào mà những cành chĩa về hướng bắc đă chết cả và bị găy ở đầu mút. Dấu tích c̣n lại của mấy cành ngày xưa chỉ là những thanh gỗ khẳng khiu vươn từ thân cây, mũi nhọn đâm ra ngoài như mớ vũ khí của một vị hung thần. 

Thiếu phụ chăm chú nh́n ra ngoài con sông xa đang in bóng mặt trời chiều. Nàng thảng thốt: “Chết chưa. Em quên béng. Thuốc lá anh đây!”

Rồi như để làm cho không khí vui lên, nàng nói tiếp: “Vừa mới đây, khi em trở lại đằng pḥng anh, anh không có đó. Em tự hỏi không biết anh đi đâu. Bất chợt em nh́n lên và thấy anh một ḿnh đang leo núi thật là nhanh nhẹn. Em có thể nh́n thấy bóng anh từ cánh cửa sổ. Tức cười thật. Nghĩ rằng anh bỏ quên thuốc lá nên em đem lên cho anh đấy. 

Nàng rút bao thuốc từ ống tay áo kimono của ḿnh và đánh diêm. 

-Anh đă làm cho cô ấy phải buồn

-Khách phải có tự do chọn lựa chứ. Anh bắt buộc phải để cô ấy ra đi thôi!

Nước chảy xuống con suối đầy những đá tạo thành một thứ âm thanh ngọt ngào và tṛn trịa. Xuyên qua lùm tuyết tùng, hai người có thể nh́n thấy mấy khe núi hẹp đàng xa bắt đầu sẫm màu.

-Phải chi cô ấy tốt như em. Sau đó, khi gặp em, anh có cảm tưởng lạ lùng là em đă biết được việc anh từng ăn ở với cô ta.

-Đừng lôi em vào đó làm ǵ! Em biết anh là người cay cú khi thua cuộc.

Thiếu phụ nói như chế diễu nhưng với một cảm t́nh khác trước lúc nàng gợi ra câu chuyện về một cô geisha từng xen vào giữa hai người. 

Shimamura nhận ra thiếu phụ là người đàn bà anh thèm muốn ngay từ buổi đầu và anh đă tiến đến với nàng một cách ṿng vo như thói quen xưa nay của ḿnh. Một đằng anh đang ngán ngẩm về con người của ḿnh, đằng khác, anh lại thấy thiếu phụ sao mà quá xinh đẹp. Khi từ trong bóng râm của khu rừng tuyết tùng lên tiếng gọi anh, khuôn mặt nàng có vẻ tươi lên như vừa gạt bỏ được điều ǵ.  

Cái mũi hẹp và cao tuy đứng trơ vơ nhưng bên dưới, đôi môi nhỏ mềm mại giống như nụ hoa, no đầy và vén khéo. Nếu nhăn nheo hay không được hồng hào, đôi môi ấy sẽ giống như một con đỉa nhưng ở đây nó lại ươn ướt và trơn láng. Đuôi mắt của nàng đă được vẽ theo chiều ngang chứ không bị kéo xếch lên. Đôi mắt ấy có nét hơi là lạ nhưng đôi mày đậm và dày như buông sụp xuống, che lấy nó một cách b́nh lặng. Khuôn mặt của nàng trông b́nh thường nhưng chiếc cằm giống như một món đồ sứ màu trắng hơi ửng hồng. Bên dưới cánh cổ có một chút da thịt nên nở nang. Cho dù không gọi nàng là một mỹ nhân th́ cũng có thể cho rằng đó là một người đàn bà thanh nhă.

Như người từng có thói quen tiếp đăi khách khứa, nàng ưỡn ngực ra đằng trước trong một tư thế mời mọc.

-Này anh xem! Lũ ḅ mắt dưới cát đă bay ra ḱa!

Rồi nàng đứng dậy và dưa tay phủi vạt áo kimono. 
 

***  

Đêm hôm đó, từ phía hành lang, thiếu phụ đă kêu gào tên của Shimamura và lăn kềnh trong pḥng anh giống như một kẻ bị ai ném xuống đất. Bất th́nh ĺnh nàng ngă và đụng phải cái bàn, bèn xua mọi thứ đồ đang đặt ở trên đó với bàn tay quờ quạng của một người say. Nàng nuốt ừng ực mấy ngụm nước. 

Thiếu phụ đă đi ra ngoài để gặp vài người đàn ông nàng đă quen trên sườn núi trượt tuyết vào mùa đông năm đó. Nàng đă được họ mời đến lữ quán của nhóm. Họ gọi geisha đến và đă có một buổi vui chơi ḥ hét ra tṛ. Nàng kể lại là họ đă phục rượu nàng đến say. 

Nàng ṿ đầu bứt tóc. “Em xin lỗi. Đáng lư ra em không nên đến đây. Các anh cho em về. Người nhà đang đợi, không biết em đi đâu. Tí nữa, em sẽ quay lại mà!” . Nói xong, nàng loạng choạng bước ra khỏi cửa.

Một tiếng đồng hồ sau, anh nghe tiếng chân nàng đi chập choạng và va vào hai bên vách lữ quán, dọc theo hành lang. Nàng gào lên:

-Anh Shimamura! Anh Shimamura ơi! Sao em không thấy anh đâu cả?

 

*** 

Rơ ràng đây là tiếng kêu không che đậy của một người đàn bà đang gọi t́nh nhân. Shimamura không biết phải đối phó như thế nào.Thế nhưng tiếng kêu réo ấy vang vọng khắp nơi, không góc nào trong lữ quán mà không nghe thấy. Bực bội quá, anh bèn đứng lên. Lúc đó thiếu phụ đă chọc mấy ngón tay qua cánh cửa dán giấy ngăn căn pḥng khi định níu lấy khung cửa.Thế rồi nàng ngă đổ lên người Shimamura : “Ồ, anh đây mà!” Nàng ngồi xuống giữa một đống chăn đệm c̣n đầu th́ tựa vào người anh. 

-Em đâu có say! Làm sao say được mà say? Em chỉ hơi khó chịu trong người. Khó chịu tí thôi. Cho em xin miếng nước. Đáng lẽ ra em không nên uống mấy tua uưt-ki với họ. Em bị rượu thấm rồi. Khó chịu quá. Mấy cha đó mua toàn rượu dỏm mà em đâu biết. 

Nàng tiếp tục vùi khuôn mặt của ḿnh trong hai bàn tay. 

Ngoài trời, chợt tiếng mưa đổ mạnh dữ dội.   

Chỉ cần anh lỏng ṿng tay một chút là thân h́nh của thiếu phụ sẽ lả ra. Anh nắm cần cổ của nàng, đưa thật sát vào người làm cho mái tóc của nàng cọ xát bên má anh. Bàn tay của anh lần luôn vào bên trong cổ áo kimono của nàng. 

Thiếu phụ không muốn đáp trả việc anh đang ṃ mẫm. Nàng khoành hai tay ngăn không cho Shimamura đặt tay vào chỗ anh đi t́m nhưng v́ cơn say đă làm cho tê liệt tứ chi nên nàng không c̣n đủ sức. 

-Cái ǵ vậy ta. Tức quá.Tức quá. Sao người ḿnh ê ẩm thế này. Cánh tay như liệt, không cất lên nổi. 

Nàng chợt cúi gục xuống và đột ngột cắn vào khuỷu tay.. 

Ngạc nhiên, anh vực nàng lên th́ đă có nhiều dấu răng in thật sâu trên đó. 

Nàng để cho bàn tay anh mặc t́nh làm ǵ th́ làm và bắt đầu quờ quạng như vẽ vờ́ trong không khí. Nàng bảo là đang viết tên những người đàn ông ḿnh yêu thích. Nàng viết khoảng từ hai mươi đến ba mươi tên các diễn viên điện ảnh hay sân khấu rồi sau đó viết đi viết lại mấy chữ Shimamura.

Phần thân thể căng lên như mời mọc đang nằm trong tay Shimamura mỗi lúc mỗi nóng lên.

-Ô! B́nh tĩnh lại đi! Không sao đâu em.

Anh vỗ về nàng một cách thân ái, trong đó có cả sự dịu dàng của một bà mẹ.

Chợt thiếu phụ lại cảm thấy đau đớn. Nàng vặn vẹo người rồi đứng dậy, nhưng đến được góc pḥng th́ ngă phục xuống.

-Không không, em đi đây. Để em đi!

-Em không bước nỗi đâu. Với lại ngoài trời mưa như trút ḱa!

-Đi chân không em cũng về. Có phải ḅ em cũng về.

-Nguy hiểm quá, em. Nếu muốn về, anh sẽ đưa em...

Lữ quán nằm trên ngọn đồi. Dốc rất gắt.

-Tại sao em không tháo lỏng dải obi ra. Nằm xuống nghỉ cho khỏe chút đă.

-Không khá hơn đâu anh. Em đă quen làm như thế này.

Nàng đứng thẳng người lên, ưỡn ngực, coi bộ hơi thở vẫn yếu, bèn mở cửa sổ ra và thử nôn ọe nhưng không ra được thức ǵ cả. Nàng tiếp tục nín thở, cố gắng đi tới đi lui và vặn vẹo người.Thế rồi như để cho chính ḿnh thấy chuyện đ̣i về nhắc đi nhắc lại từ năy giờ là thực ḷng, nàng bèn rời khỏi nơi đó. Lúc ấy đă quá hai giờ sáng.

 

*** 

Thiếu phụ quay đầu đi để dấu khuôn mặt ḿnh nhưng cuối cùng lại ch́a đôi môi mời mọc về hướng Shimamura. Tuy vậy, sau đó nàng lầu bầu nhiều lần mấy tiếng than đau và bảo: “Không được đâu! Không được đâu mà! Chẳng phải anh từng nói với em: “Chúng ḿnh hăy là bạn với nhau!” đó sao?” 

Âm vang sắc cạnh của câu nói t́nh thực ấy đă làm Shimamura lặng người. Sức mạnh ư chí khi nhíu mày để cố kềm hăm t́nh cảm của nàng đă đủ cho Shimamura thấy ḷng chao đảo. Anh tự hỏi ḿnh có cần phải giữ lời hứa đă có trước đây với thiếu phụ hay không? 

-Em không tiếc ǵ hết và em sẽ không bao giờ hối tiếc. Thế nhưng em không phải là hạng đàn bà như vậy. Không, em không phải vậy. Chính miệng anh đă bảo rằng chúng ḿnh không thể tiếp tục lâu dài, có phải thế hay không? 

Nàng hầu như đă tê dại v́ cơn say.

-Em không có lỗi. Anh mới là người như thế. Anh đă lăn vào. Anh mới là kẻ thua cuộc v́ anh đă yếu đuối. Đâu phải em!

Trong khi tiếp tục nói, nàng phải cắn lấy vạt áo của ḿnh để gh́m lại lạc thú. 

Có lúc nàng im lặng như bị xẹp hết hơi. Rồi sau đó nàng lại nhảy cỡn lên như vừa nhớ ra một điều ǵ.”Anh đang cười, có phải không anh? Anh đang cười em chớ ǵ!”

-Anh đâu có cười.

-Nhưng trong thâm tâm, anh đang cười đấy. Có thể bây giờ anh không cười, nhưng em chắc chắn sau đó anh sẽ cười cho coi.

Thiếu phụ nằm úp mặt và khóc thút thít.

 

Nàng bắt đầu kể lể như tâm sự 

Tuy nhiên, sau khi ngưng tiếng khóc, nàng bắt đầu kể lể mọi chuyện một cách dịu dàng, thân t́nh, bạn bè, như thể nàng đang nói cho chính ḿnh nghe. Cái đau đớn đến trong cơn say dường đă tan biến, tưởng chừng nàng quên nó đi rồi. Nàng không nhắc đến những ǵ vừa xảy ra.

Mỉm cười, nàng bảo:

-Em cứ măi nói chuyện mà không để ư ǵ hết.

Nàng cho biết sẽ phải từ giă anh trước khi trời sáng. “Giờ th́ hăy c̣n tối nhưng người quanh đây dậy sớm lắm cơ!”. Nàng đứng lên vài bận và mở cánh cửa sổ.”Em chưa thấy ai cả. Sáng hôm nay mưa mà. Sẽ không có ai đi ra thăm đồng”.

 

Ngay cả khi những mái nhà trên núi và dưới chân đồi khắp một vùng bắt đầu xuất hiện dưới màn mưa, thiếu phụ không có vẻ ǵ muốn rời nơi ấy. Dù sao, nàng đă bới lại mái tóc trước khi người trong lữ quán thức dậy. V́ c̣n sợ rằng họ sẽ thấy Shimamura tiễn ḿnh ở ngoài cửa ra vào nên nàng đă biến đi thật nhanh như một kẻ đào tẩu.

*** 

Khi thiếu phụ ngẩng đầu lên, Shimamura có thể nhận ra đằng sau cái khuôn mặt đánh phấn trắng thật dày, khoảng giữa mi mắt cho đến sống mũi của nàng, nơi anh vừa áp bàn tay lên, đă chuyển sang màu đỏ. Trong khi khuôn mặt đánh phấn trắng làm cho anh nghĩ đến cái giá lạnh của trời đêm Xứ Tuyết, màu đen nhánh của món tóc nàng lại cho anh một cảm giác ấm áp. Một nụ cười nhẹ thoáng điểm trên khuôn mặt nàng nhưng thiếu phụ đang cố ém nó lại. Dù nàng có làm như vậy, những lời Shimamura nói dường như đă thấm dần vào trong thân thể nàng. Có lẽ nàng đang hồi tưởng những ngày họ sống bên nhau trước đó. Nàng cúi đầu xuống làm như trong người không được ổn và Shimamura có thể thấy bên dưới cái gáy và ngay cả lưng nàng, tất đă đều đă ửng hồng cho dù nó đang phô ra cho anh thấy một phần da thịt tươi mát.Có thể là sự hài ḥa màu sắc của cánh cổ, tấm lưng và mái tóc nàng đă làm anh nghĩ như vậy. Tóc ở riềm trán của nàng không được thanh và mềm. Mái tóc  được chải ngược ra sau với những đường lược bạo dạn, không một sợi tóc nào bị lọt ra ngoài khung. Nó có cái màu bóng láng của một thứ kim loại đen và nặng. 

Lư do khiến cho trước đây Shimamura phải ngạc nhiên bảo rằng đây là lần đầu tiên anh chạm vào một mái tóc lạnh lẽo như thế, vốn không đến từ cái buốt giá của nó. Anh tự hỏi phải chăng cái lạnh lẽo đó mới là phẩm chất của chính mái tóc. Khi anh nh́n thẳng vào nàng thêm một lần nữa th́ thấy thiếu phụ bắt đầu đếm bằng ngón tay trong khi đang ngồi bên cái bàn thấp có ḷ sưởi chân (kotatsu). Làm như con tính của nàng không bao giờ chấm dứt.

Anh hỏi: ”Em đang tính toán cái ǵ vậy?”. Nhưng nàng vẫn tiếp tục đếm trong im lặng.

-Hăm ba tháng năm, đúng không?

-Ô, em đang tính ngày đấy à? Nên nhớ hai tháng 7 và 8 đều có tới 31 ngày.

-Đó là ngày thứ 199. Chính xác. Đúng là đă được 199 ngày.  

昭和30年代 : 即席映画館

Nàng để cho bàn tay anh mặc t́nh

 

*** 

-Đây là chuyến tàu đi Tôkyô vào lúc nửa đêm.

Nàng đứng dậy sau khi nghe tiếng c̣i tàu hú lên và chạy ra mở cánh cửa kéo lẫn cánh cửa sổ bằng kính ra bằng một động tác mạnh mẽ. Nàng ngồi trên cửa sổ c̣n lưng dựa vào một bên khung. 

Hơi lạnh lùa vào trong pḥng. Tiếng vọng đến từ đoàn tàu giờ đă xa dần, bắt đầu nghe như là tiếng th́ thào của gió đêm. 

-Ê, nào! Không lạnh à? Điên hay sao mà ra đó ngồi? 

Khi Shimamura đứng lên và đi về phía nàng ngồi th́ anh nhận ra rằng trời đă lặng gió. 

Cảnh đêm trông khắc nghiệt, như thể đang có tiếng lớp tuyết đông cứng nở ra vọng sâu xuống tận ḷng đất. Không có trăng. Chỉ có vô số sao trời hiện ra thật sinh động khác nào chúng sắp sửa rơi xuống và không biết sẽ rơi nhanh với tốc độ nào. Trong khi những cḥm sao như đang tiến lại gần họ th́ bầu trời trở nên sâu hơn với màu đêm đen ở đằng xa. Những rặng núi nằm phía bên kia và những rặng núi ở gần không c̣n có thể phân biệt được nữa. Chúng như có thêm trọng lượng để trở thành một thể khối lớn. Tất cả đều hài ḥa, trong trẻo và bất động.    

Khi nhận ra Shimamura đang đi tới bên cạnh, thiếu phụ bèn nhoài người qua thành cửa sổ. Không phải nàng không đủ sức giữ người lại. Với bối cảnh của một đêm như đêm nay, đó là một tư thế ĺ lợm nhất mà nàng có thể chọn. “Thôi, đừng tái diễn nữa chớ!” Shimamura nghĩ trong đầu. 

Tuy là những ngọn núi đen kịt, có một lúc chúng đă hiện ra với màu trắng của lớp tuyết sáng. Thế rồi những quả núi ấy bắt đầu trở thành những thực thể buồn bă và trong suốt. Bầu trời và rặng núi đánh mất đi sự hài ḥa giữa chúng. 

*** 

-Đóng cửa sổ lại đi!

-Cho em ngồi như thế này một chút nữa mà.

Ngôi làng dường như bị bóng lùm cây tuyết tùng của cái đền che mất đến phân nửa. Thế nhưng đèn đuốc trong làng, vốn chỉ cách đó có 10 phút đi xe, chợt sáng lên không ngờ.

Đây là lần đầu tiên Shimamura mới cảm thấy khuôn mặt người đàn bà cũng như tấm kính cửa sổ cho đến vạt áo của anh, nghĩa là tất cả những ǵ anh chạm tới, lạnh đến cỡ này.

Ngay cả tấm bạt lót dưới chân anh cũng bắt đầu thấm lạnh nên anh dợm đi vào nhà tắm một ḿnh.

-Chờ em chút. Em cũng đi tắm nữa. Lần này, nàng riu ríu đi theo anh.

Một người khách đàn ông của lữ quán bước vào khu vực pḥng tắm vừa vặn lúc thiếu phụ nhặt và đặt mớ quần áo Shimamura cởi ra và quẳng xuống sàn vào trong một cái thùng gỗ nhỏ dùng để đựng đồ. Tuy nhiên khi nhận ra thiếu phụ đang ở trong từ thế khom người xuống trước ngực Shimamura để dấu đi khuôn mặt của ḿnh, ông ta bèn nói: ”Ối chà, tôi xin lỗi”. Shimamura trả lời ngay:”

-Có ǵ đâu ông. Chúng tôi sẽ qua pḥng tắm bên kia!

Người trần truồng, anh cầm cái thùng gỗ đựng quần áo và cả hai đi về khu nhà tắm dành cho đàn bà nằm kế cận.Thiếu phụ đi theo một cách tự nhiên như thể họ là một cặp vợ chồng mới cưới. Chẳng nói tiếng nào và cũng chẳng thèm ngoảnh lại đằng sau, Shimamura nhảy ùm xuống hồ tắm. Cảm thấy ḿnh vừa thoát nạn, anh không nén nổi tiếng cười đang rộn lên trong ḷng. Thế rồi, anh súc miệng một cách ầm ĩ ngay cạnh ṿi nước. 

Khi hai người trở về pḥng, thiếu phụ nhấc đầu lên trong khi đang nằm, đưa ngón tay nhỏ nhắn thắt lại một bên áo. “Em buồn quá!” Đó là tất cả những điều nàng thốt ra. 

Khi Shimamura xích lại gần để nh́n cho kỹ người đàn bà v́ không hiểu đôi mắt đen của nàng đang hé mở hay không. Anh mới nhận ra rằng cặp lông mi đă làm cho nàng thấy là như thế. 

Bực ḿnh, thiếu phụ không thể nào chợp mắt.

C̣n Shimamura th́ giật ḿnh thức dậy v́ âm thanh nàng siết chặt dải obi. 
 

***

Ngay sau khi đă thắt xong obi, nàng vẫn đứng lên, ngồi xuống, đi ḷng ṿng chung quanh và ḍm ra cửa sổ. Đó là dấu hiệu của một sự bồn chồn, bứt rứt v́ đang phải chờ đợi, thường có nơi những con thú sống về đêm vốn e sợ ánh b́nh minh. Bản tính hoang dại yêu ma ấy như thể đang trào lên trong người nàng.

Shimamura thấy đôi má thiếu phụ đang ửng đỏ. Có phải là do ánh đèn của gian pḥng không đây? Anh ngạc nhiên khi nh́n thấy cái màu đỏ sinh động đó.

-Má em đỏ ra cả ḱa. Chắc trời lạnh quá.

-Không phải v́ lạnh đâu. Tại em rửa sạch hết son phấn đi đó. Khi mới vào giường là em đă ủ cả người, đến từng mỗi ngón chân, để cho ấm cơ mà.

Nàng vừa nói, vừa soi mặt ḿnh trong gương.

-Bên ngoài, trời đă rạng ra ḱa. Thôi, em về nghe.

Shimamura nh́n về phía nàng rồi lại đặt lưng xuống. Thật sâu ở bên trong tấm kính, có h́nh ảnh của tuyết trắng đang in lên. Và cặp má đỏ của người đàn bà như đang trôi đi giữa tuyết. Một vẻ đẹp thanh khiết không sao tả được.

Mặt trời sắp lên rồi đấy nhỉ ? Màu trắng sáng của tuyết trong tấm kính càng lúc càng rơ ra như thể đang bị phỏng cháy v́ cái lạnh. Và cùng với nó, màu đen tím bóng láng của mái tóc người đàn bà trong tấm kính như càng in sâu hơn vào đó.

 

Dịch ngày 7 tháng 10 năm 2020

(Trích Tuyển tập truyện ngắn trong ḷng bàn tay)

 

Tư liệu tham khảo:

 

-Kawabata Yasunari, Yukiguni-shô (1972). Nguyên tác Nhật ngữ. In trong Toàn tập Kawabata Yasunari, quyển 24/35, trang 241-245, Shinchô Bunko, Nhà xuất bản Shinchô, Tôkyô, 1982.

-Lan Dunlop, J. Martin Holman, Gleanings from Snow Country, dịch sang tiếng Anh Yukiguni-shô của Kawabata Yasunari, xem Palm-of-the-hand stories, Tuttle Publshing, 1988.

 


* Nguyễn Nam Trân :

Một trong những bút hiệu của anh Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: dhdungjp@yahoo.com

.........................

® "Khi phát hành lại bài viết của trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com)
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com