BA TRUYỆN NGẮN TRONG L̉NG BÀN TAY

TUYẾT  (Yuki, 1964)

Nguyên tác: Kawabata Yasunari

Dịch: Nguyễn Nam Trân

雪」と「霰」「雹」「霙」の違いは? | 1分で読める!! [ 違いは? ]

Một cảnh tuyết rơi

Từ bốn hay năm năm nay Noda Sankichi có thói quen đến ẩn náu trong cái khách sạn nằm trên một vùng cao (takadai) của Tôkyô. Ông ở đấy một ḿnh từ chiều mồng một tháng giêng cho đến sáng mồng ba. Khách sạn ấy được biết đến với cái tên sang trọng của nó nhưng Sankichi vẫn muốn gọi nó là Khách Sạn Huyền Ảo (Maboroshi Hoteru)

-Bố chúng cháu đang ở đằng Khách Sạn Huyền Ảo.

Đó là lời cậu con trai hay cô con gái của ông nói với những người khách đến nhà chúc Tết. Khách tưởng đâu là một câu nói đùa nhằm đánh lạc hướng những ai muốn biết tung tích của Sankichi.

Một vài người mỉa mai:

-Có một chỗ như vậy để đón năm mới quả là thú vị nhỉ!

Dù vậy, ngay cả người nhà của Sankichi cũng không thể biết rằng ông đang đến nơi đó để nh́n thấy những huyễn ảnh.

Căn pḥng được giữ trước có tên là pḥng Tuyết (Yuki no ma). Nói cho cùng th́ cái tên ấy là do Sankichi tự đặt cho một căn pḥng không có ǵ đặc biệt so với những căn khác ngoài con số sắp theo thứ tự.

Khi đặt chân đến khách sạn và lấy buồng rồi, Sankichi bèn kéo màn cửa lại, chui vào giường nằm và nhắm mắt. Ông cứ nằm yên như thế trong hai ba giờ liền. Người ta có thể nghĩ rằng ông đi t́m sự nghỉ ngơi sau một năm trời quá mệt nhọc v́ công việc bận bịu, dồn dập, thế nhưng cái mệt mỏi chẳng những không vơi đi mà mỗi lúc càng tăng. Sankichi hoàn toàn ư thức về điều đó, ông đang chờ xem t́nh trạng mệt mỏi chồng chất nầy sẽ đưa ḿnh đến đâu. Th́ ra khi cái mệt bị hút xuống và chạm đến đáy, đầu óc ông trở nên nặng trĩu, và lúc đó, những huyễn ảnh mới bắt đầu khởi động.

Trong vùng tối đen khi đôi mi đă khép chặt, những hạt ánh sáng thật nhỏ giống như hạt kê bắt đầu động đậy, múa may. Những hạt này có màu vàng kim hết sức nhạt tưởng chừng như trong suốt. Sau đó, khi những hạt vàng kim ấy nguội đi trong một luồng ánh sáng trắng mơ hồ, chúng biến thành nhiều chuỗi hạt có cùng một định hướng và tốc độ để chuyển động như một thứ tuyết mịn. Từ xa mà nh́n, chúng chẳng khác nào một đám bụi tuyết.   

-Năm nay đầu năm lại có tuyết đây!

Cùng với ư nghĩ đó, những hạt tuyết này đă thuộc về Sankichi. Nó rơi hay không là tùy tâm cảnh của anh.

Hai mắt nhắm nhưng Sankichi thấy tuyết đang xáp đến gần ḿnh. Nhân v́ nó rơi hết lớp này đến lớp khác, những hạt tuyết trong như thủy tinh ấy bắt đầu tụ lại thành những bông tuyết lớn và rơi xuống với một tốc độ chậm hơn. Sankichi cảm thấy ḿnh được bao bọc bởi những bông tuyết dịu dàng và lặng lẽ.

Đến lúc này, ông có quyền mở mắt.

Bức tường của căn pḥng đă biến thành một con đường nằm dưới tuyết. Trước đây, khi c̣n nhắm mắt th́ chỉ có tuyết hiện ra trong đầu ông thôi nhưng nay trên bức tường đă có nguyên một phong cảnh.

Ông thấy những bông tuyết lớn đang đổ xuống một cánh đồng rộng, nơi chỉ có vài ngọn cây trụi lá vươn lên.Lớp tuyết dày đă lấp hết mặt đất và những đám cỏ. Trước một cảnh vật tiêu điều như thế nhưng Sankichi hiện đang lọt thỏm trong giường và căn pḥng lại được sưởi ấm khoảng 23 hay 24 độ nên ông không hề cảm thấy cái lạnh lẽo của cánh đồng tuyết giá. Cái hiện hữu chỉ là cảnh tuyết đang rơi chứ Sankichi th́ không c̣n ư thức ǵ về bản thân nữa.

H́nh như Sankichi đang tự đặt câu hỏi: “Ḿnh đang đi về đâu và sắp sửa gọi ai đến đây?” Nhưng té ra không phải là chính ông là người đặt câu hỏi nữa v́ ông đă để mặc cho tuyết dẫn lối đưa đường.

Cánh đồng, nơi chỉ có mỗi sự chuyển động duy nhất là của tuyết đă được kéo ra ngoài xa, nhường chỗ cho phong cảnh núi non. Một đỉnh núi cao vươn lên nền trời và dưới chân nó là con sông. Nước của con sông hẹp này dường như bất động giữa tuyết nhưng trên thực tế th́ nó đang âm thầm chảy dù trên mặt không có lấy một gợn sóng lăn tăn. Chứng cớ là có một tảng tuyết từ trên bờ rơi xuống sông rồi trôi xa măi xa. Một lúc sau, vướng phải ghềnh đá, nó không di chuyển được nữa mà ḥa tan vào trong ḍng nước.

Ghềnh đá ấy là một khối thạch anh màu tím cực kỳ lớn.

Lúc đó bỗng thấy người cha của Sankichi xuất hiện. Ông ta đứng trên khối thạch anh đó. Ông bế một đứa bé trên tay, không ai khác hơn là Sankichi hồi mới hai, ba tuổi.

-Bố ơi, nguy hiểm quá! Không nên đứng trên tảng đá lởm chởm, đầy gai nhọn sắc như thế. Ḷng bàn chân bố sẽ đau cho mà xem!

Sankichi la lớn. Gă đàn ông 54 tuổi này đă hướng về người cha đang đứng trong tuyết và réo lên như thế.

Mặt trên của tảng thạch anh phủ đầy gai đá nhọn hoắc, có thể làm bàn chân bị thương. Nghe lời cảnh cáo của Sankichi, người cha bèn nhích chân qua một bên nhưng động tác ấy đă đủ làm cho mấy mảng tuyết sụt lở xuống sông. Tuy sợ hăi nhưng người cha vẫn ôm thật chặt Sankichi trong tay.

-Có lạ không nào ?. Con sông hẹp thế thôi mà tuyết không vùi lấp nó được!

Trên đôi vai, trên đầu và trên hai cánh tay ông già bế Sankichi, tuyết vẫn rơi liên tục và chồng chất.

Cảnh trời tuyết in trên bức tường bắt đầu dời về phía nguồn sông. Th́nh ĺnh, một cái hồ hiện ra trước mắt Sankichi. Đó là một cái hồ nằm xa tít bên trong dăy núi nhưng hơi quá rộng để có thể gọi đó là nguồn của con sông hẹp kia. Càng rời xa hai bên bờ sông, những lọn tuyết trắng dần dần nhuộm màu tro xám như thể khu vực chung quanh nơi đó đang bị che phủ bởi những đám mây nặng nề. Ngọn núi ở bên kia bờ cũng không c̣n thấy rơ.

Trong khi Sankichi ngắm những bông tuyết lần lượt tan đi khi tiếp xúc với mặt nước sông, ông chợt nhận ra có cái ǵ chuyển động trên ngọn núi đằng trước mặt. Đó là một đàn chim đang bay qua bầu trời xám để tiến về phía ông. Những cánh chim lớn trắng như màu tuyết. Ngay cả khi đàn chim lượn ṿng trước mặt, Sankichi vẫn không nghe lấy một tiếng động nào, như thể những đôi cánh ấy được làm bằng tuyết. Chẳng lẽ lũ chim giăng cánh rộng đến thế mà lại không gây ra những tiếng động lao xao ư?. Không khéo là trong khi rơi xuống, những bông tuyết kia đă đưa chúng bồng bềnh tới nơi ḿnh?

Sankichi bắt đầu đếm thử. Ban đầu ông thấy có bảy, rồi mười một con chim. Thế nhưng thay v́ cắm đầu đếm tiếp, ông bèn hỏi đùa chúng:

-Các bạn là loài chim ǵ thế? Tất cả là bao nhiêu con nào?

Những con chim tuyết bèn trả lời:

-Chúng tôi đâu phải là chim. Ông không thấy ai đang ngồi trên cánh chúng tôi sao?

-Thấy rồi! Thôi, giờ th́ tôi đă hiểu.

Sankichi nói như thế. Giữa cảnh tuyết rơi, đàn chim kia đă chở trên cánh chúng những người đàn bà từng đi qua đời ông. Nàng nào sẽ là người ngỏ lời trước tiên với ông đây?

Giữa huyễn ảnh của cảnh tuyết rơi, Sankichi t́m được sự tự do để có thể gọi những người đàn bà ngày xưa từng yêu ông trở về. Sau những tấm màn cửa đóng kín, bên cái mâm của bữa cơm được mang đến tận nơi, ông nằm dài trên giường và đă gặp lại những người xưa trong căn pḥng Tuyết của khách sạn tên là Huyền Ảo, từ chiều Nguyên Đán cho đến sáng mồng ba.

 

Dịch ngày 8 tháng 10 năm 2020

(Trích Tuyển tập truyện ngắn trong ḷng bàn tay)

 


* Nguyễn Nam Trân :

Một trong những bút hiệu của anh Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: dhdungjp@yahoo.com

.........................

® "Khi phát hành lại bài viết của trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com)
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com