BA TRUYỆN NGẮN TRONG L̉NG BÀN TAY

ĐẤT   (Chi, 1963)

Nguyên tác: Kawabata Yasunari

Dịch: Nguyễn Nam Trân

特集店舗カテゴリ » 旧軽井沢の教会 軽井沢銀座商会のウェブサイト

Giáo đường Saint Paul ở Karuizawa

I 

Có một người đàn bà khoác áo mặt trời, chân dẫm lên mặt trăng và đội măo kết bằng 12 v́ tinh tú. Người ấy đang mang thai, đă gào khóc v́ lo sợ phải chịu đau đớn khi sinh nở. 

II 

“Dọc theo con đường có guồng nước xay lúa ngày xưa tôi vẫn thường đi qua, một ngôi nhà thờ Thiên chúa giáo đă được dựng lên không biết tự hồi nào. Đó là ngôi nhà thờ bằng gỗ trắng xinh xắn với mái nhọn phủ đầy tuyết và bên dưới là bốn bức tường đă ngả màu đen cùng với thời gian”.

Giáo đường Saint-Paul này đă được nhà văn Hori Tatsuo nhắc đến với những lời như thế trong cuốn tiểu thuyết của ông[1]. Nó được lợp bằng loại ngói bằng gỗ, c̣n sườn gỗ bên trong nhà thờ được để tŕnh bày như hai bàn tay đang chập vào nhau. Cái tháp con đặt trên bàn thánh và cây thập tự giá dĩ nhiên được chế bằng gỗ. 

III 

Hai mươi lăm năm đă trôi qua kể từ khi Hori Tatsuo viết những ḍng chữ kia và ngay bây giờ, có một người con trai và một người con gái, ăn mặc hợp với khí hậu mùa hè ở Karuizawa[2] đang bước đi.

-Hồi mẹ con anh đi qua trước ngôi nhà thờ này, anh bỗng nghe được những câu nói kinh hoàng phát ra từ miệng của mẹ anh.

Người con trai nói như thế và dừng chân lại để nh́n ngôi thánh đường.

Cô con gái cũng làm cử chỉ giống như anh trước khi quay lại nh́n người bạn đồng hành.

-Thế nhưng anh đă đặt tin tưởng vào người mẹ của ḿnh. Và chính v́ anh tin tưởng vào bà nên anh biết chắc chắn cha anh là ai.

.......

-C̣n em đây, dù em có tin mẹ em hay không, em là đứa không cha. Hoàn toàn không có cha.

-Không phải v́ một đứa trẻ tin tưởng ở mẹ nó mà nó biết chắc chắn ai là cha ḿnh. Cha của nó cũng phải tin mẹ nó mới được. Nếu người cha nghi ngờ nữa th́ sự ngờ vực sẽ kéo dài tới vô tận..

-Thế nhưng nghi ngờ th́ vẫn hơn bởi v́ ít nhất anh hăy c̣n có một đối tượng để nghi ngờ. C̣n em đây, em không có ai hết, ngay cả một con người ảo. Trừ phi nhà tù chính là cha của em.

-Anh không giống cha anh một nét nào cả.

-Đúng thật. Anh đă không giống bác trai nhưng cũng không giống cả bác gái nữa.

-Thế th́ anh biết làm sao bây giờ? 

IV 

-Đứa bé này không phải là con tôi. Đi hỏi xem cha nó là ai đi!

Đó là câu nói kinh hoàng mà hai mươi năm trước đây, khi đi qua trước nhà thờ này, mẹ người con trai, lúc ấy đang mang thai, đă nghe cha của anh nói với bà.

Sự kinh ngạc kèm theo nỗi sợ hăi đă làm cho bà - lúc ấy hăy c̣n là thiếu nữ và chỉ biết có mỗi một người đàn ông – mất hết khả năng để chứng minh ḷng ḿnh. Nếu chàng trai kia từ chối chứng cớ nàng đưa ra th́ nàng không c̣n cách nào khác.

Sau đó, thiếu nữ đă đến nhà cậu ta với một đứa bé trai bế trên tay mà nàng vừa mới sinh ra như trưng một bằng chứng.

Cậu ấy đă ruồng rẫy nàng và nói:

-Thằng bé này không phải con tôi. Có thể nó là con của ông nào khác. Đàn bà lang chạ như cô đẻ nó ra mà!

Nổi khùng lên, nàng chụp con dao dùng khi leo núi đang có bên người và muốn đâm chết đứa con nàng đang bế. Cậu con trai bèn giật phăng đứa bé khỏi tay nàng rồi đưa chân đá nàng lăn kềnh. Nàng bèn cầm dao đâm người cha của đứa bé.

Vào lúc đó, một h́nh ảnh bỗng hiện ra như ở giữa tia chớp trong ḷng người thiếu nữ trong trắng. Đó là một bức bích họa dưới tầng hầm một ngôi đền thờ cũ có chủ ư răn đe những kẻ sống dâm loạn. Trên đó vẽ hai con rắn trắng đang đeo lủng lẳng trên đôi vú một người phụ nữ và cắn vào đó, với cảnh Đức chúa Giê-su đang đâm thủng bầu vú bên trái của nàng bằng một mũi lao để cho nàng chết....... Cô gái bèn thét lên.

Cậu con trai bị thương nặng. Thay v́ tha thứ cô gái, cậu ta và gia đ́nh chỉ t́m lời biện luận khôn khéo để bảo vệ cho cậu nên cô gái đă bị bắt giữ. 

V 

Lúc nàng bị đưa vào nhà tù, bầu trời trên cao như mở ra và nàng nh́n thấy h́nh ảnh của Thượng Đế. 

VI 

Nhà tù nơi giam giữ người con gái đă dùng dao đâm cậu con trai, có một nữ tù nhân khác mới được đưa vào. Cô này v́ lên cơn ghen, đă dùng dao đâm anh nhân t́nh của ḿnh. Khi biết rằng người thiếu nữ đến trước có một đứa con, cô bao lần tỏ ra thèm thuồng.

-Em cũng muốn sinh cho người yêu của em một đứa con. Nhưng bây giờ không được nữa rồi bởi v́ em đă giết chết anh ấy.

Nàng nói với người đàn bà có con như thế và khóc trong ṿng tay cô.

-Em sẽ không thể có con với ai nữa. Không bao giờ. Bởi v́ c̣n rất lâu em mới măn hạn tù và đến ngày được ra th́ đă quá tuổi sinh nở. Nó giống như bản án tử h́nh đối với một phụ nữ. Khi nghĩ đến điều đó, em chỉ mong sao sinh được một đứa con, dù cha nó là ai đi nữa và với bất cứ giá nào!

-Bất cứ giá nào à?

-Vâng, và với bất cứ ai.

-Vậy th́ em có muốn tôi giúp em đẻ một đứa con không?

-Nhưng chị là đàn bà mà!

-Chẳng bao lâu nữa, tôi sẽ ra tù. Ráng đợi đi em, tôi sẽ giúp em đẻ một đứa con. 

VII 

Sau khi được thả, một hôm thiếu nữ đă trở lại thăm cô gái c̣n bị giam. Nàng đó bỗng có thai.

Cả nhà tù xôn xao đồn đại. Nàng ta không nói đó là con của ai. Có thể chính nàng cũng không biết nốt. Tất cả mọi người đàn ông trong nhà tù, bắt đầu bằng những viên giám ngục, đă được gọi lên thẩm vấn. Thế nhưng các giám ngục dành cho phụ nữ đều là các bà cho nên không thể nói là có một người đàn ông đă tiếp cận nàng. Hơn nữa, nàng không có quyền liên lạc với ai ở bên ngoài thế giới nhà tù.

Những nhà nữ tu vào tù để giảng đạo cũng tránh nói là họ đă chứng kiến một phép mầu hoặc cho rằng một tâm hồn thánh thiện đă thụ ân Đức Thánh Linh hay là đứa con của Đức Chúa Trời sắp được sinh ra.

Dù bị giam cầm nhưng người con gái đang bị giam cảm thấy vô cùng măn nguyện v́ được cho con bú. Nàng đă viết một bức thư để cảm ơn người con gái bên ngoài nhà lao.

Thế nhưng người đàn bà kia không bao giờ trở lại thăm nàng nữa. 

VIII 

Sau khi được người khác nhận về nuôi, đứa hài nhi đă lớn lên bên ngoài song sắt nhà tù để trở thành cô thiếu nữ hôm nay đang đi qua trước giáo đường Saint-Paul. Nàng có thể đi gặp bà mẹ đẻ khi nào nàng muốn để nghe mẹ kể nàng đă được sinh ra bằng cách nào trong ngục v́ bây giờ bà ta cũng được trả tự do.

Cậu con trai đi bên cạnh nàng chính là đứa bé suưt bị mẹ giết chết trong cơn giận dữ. Cha của cậu sau đó đă hối căi và tha thứ cho người mẹ, rồi cả hai làm đám cưới và sống bên nhau cho đến bây giờ.

Cậu con trai đặt câu hỏi:

-Nếu ông ấy muốn cứu anh đến nỗi để ḿnh phải bị thương th́ chắc ông đúng là cha anh chứ nhỉ?

Cô gái đáp:

-Tất nhiên rồi! Nhưng một người con gái không có cha như em vẫn có thể sinh ra một đứa trẻ có cha.

Người con trai gật gù đồng ư rồi cả hai tiếp tục đi trên con đường qua trước cửa nhà thờ. 

IX 

Khạc ra từ cổ họng ḿnh nguyên một ḍng sông lớn, con rồng (măng xà) đă núp sau lưng người đàn bà, chực nhận ch́m nàng xuống đó. Thế nhưng mặt đất đă cứu nàng. Đất đă hé mồm để uống lấy ḍng sông lớn mà con rồng vừa mửa ra. 

 

Dịch ngày 8/10/2020 

(Trích Tuyển tập truyện ngắn trong ḷng bàn tay)

......

1) Có lẽ là Kaze tachinu (Gió đă nổi, 1937-38), tác phẩm trung biên của nhà văn Hori Tatsuo (1904-1953), đệ tử của Akutagawa và bạn của Kawabata, đă cùng người sau này lập ra Tạp chí Bungakukai. (Văn Học Giới)

2. Thị trấn du lịch ở cao độ 950m, thuộc tỉnh Nagano, không xa Tôkyô là bao nhêu.

 


* Nguyễn Nam Trân :

Một trong những bút hiệu của anh Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: dhdungjp@yahoo.com

.........................

® "Khi phát hành lại bài viết của trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com)
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com