|
|
TRO CỐT (Hone, 1949)
Nguyên tác: Hayashi Fumiko Dịch: Nguyễn Nam Trân
Nhà văn nữ Hayashi Fumiko (1903-1951)
Sao ngươi ḍm thấy cái rác trong mắt anh em mà chẳng thấy cây đà nằm trong mắt ḿnh.? Tin Lành theo Thánh Ma-thi-ơ, đoạn 7 câu 3. Có những chuyện nực cười như đ̣i trả lại tro cốt. Cái bà vợ ông Tổng trưởng muốn người ta hạ mớ cốt xuống để trả cho bà ấy, không biết sẽ đem dùng nó vào công việc ǵ? Khi nhắm nghiền đôi mắt, Michiko cảm thấy có giọt lệ nóng hổi đang ứa ra từ phía đuôi. Có lẽ ḷng nàng đă trở nên chai rạn. nhưng người góa phụ kia, khi nhận cái hộp đựng tro cốt trống rỗng của ông chồng, chắc cuộc đời cũng đă rẽ sang lối khác mất rồi. Trong đầu Michiko bỗng h́nh dung ra quăng đường nhơ nhớp mà nàng đă bước lên kể từ ngày đó. Có đem kể cho người chung quanh th́ nói chung, sẽ không mấy ai thật sự thông cảm. Nàng đă thấy trên báo chí câu chuyện một ông Tổng trưởng tội phạm chiến tranh, sau khi bị xử h́nh và chết đi rồi, bà vợ của ông mong muốn người ta sẽ trả lại cho bà tro cốt của ông. Đọc xong mẩu tin đó, Michiko nhớ ḿnh đă chợt muốn ̣a khóc. Giờ đây, bước ra ngoài phố trong cơn mưa lạnh, Michiko đang đi kiếm đám khách đàn ông. Đếm một, hai, ba xong, nàng nén thở và nh́n dơi về khu vực nhà ga. Mỗi khi thấy bóng đàn ông tiến về phía ḿnh, nàng những muốn réo lên: “Cho xin chút xương của anh đi nào!” Những người đàn ông đó đang ḅ ra từ cửa nhà ga và giống như những hồn ma bay lượn trong không gian. Mỗi bước đi, bộ xương của họ lại kêu lên lách cách. Những bộ xương ấy c̣n kèm theo ánh mắt chớp nháy gửi những tia sáng buồn bă khi chúng tiến lại gần nàng. Thế rồi kư ức khó quên của cái ngày đầu tiên đi thử việc lại hiện về trong trí Michiko. -Bao nhiêu? Nghe họ hỏi như thế, Michiko đă nhiều lần đưa bàn tay lên che miệng cười. Khi ư thức được rằng “Bao nhiêu?” là câu hỏi để biết giá tiền họ phải trả để qua một đêm với nàng, Michiko cảm thấy phía dưới bụng cô có cái ǵ tê buốt.Thế rồi nàng đă bước theo người đàn ông ấy như một kẻ mộng du. Anh là một thanh niên da thịt nồng mùi thuốc tây. Họ đi về phía ngôi nhà mà Ran-chan, một cô đàn chị của nàng, đă chỉ cho. Khi đi xuyên qua trước quán Musashino, nơi tụ tập đám con gái chuyên bắt khách cho các quán Cà phê (Cafe), rồi đến rạp kịch nhỏ Muran (Moulin Rouge), Michiko cảm thấy ḿnh từ từ dạn dĩ ra. Không hiểu có phải v́ nh́n thấy một vầng trăng mỏng vừa lộ ra bên trên kè đá nằm trước mặt mà nàng càng có thêm can đảm. Đèn nê-ông hai bên đường chiếu xuống những tia sáng khô khan, Michiko. bước đi trong ḷng phố gập ghềnh, đôi khi phải khuỵu chân v́ suưt vấp. Nàng lặng lẽ chắp tay và ngẩng đầu nh́n về hướng con trăng vô t́nh. Suốt đoạn đường, người đi bên cạnh vẫn nồng mùi thuốc. Nàng tự hỏi anh chàng này có phải là y sĩ hay không. Tuy hai người chưa nh́n rơ mặt nhau nhưng khi đi sát lại th́ cánh tay áo khoác của anh chàng có lục cọ vào tay ḿnh làm nàng đau như bị ai chích. Michiko cảm thấy như vừa bước ra tới một khu hồ rộng khi những làn gió tanh tanh từ bên trên kè đá thổi xuống bên người. Không biết bao nhiêu thứ âm thanh động vào màng nhĩ. Nàng c̣n ngửi thấy cả mùi xăng dầu bốc lên từ con đường lớn chạy bên dưới bờ kè. Trong khoảng tối đen giống cái hang ngầm, đang có những chấn động làm lung lay cả mặt đất. C̣n bốn bên cái cửa ra vào của tuyến đường xe điện th́ rung lắc như một hộp thủy tinh. “Chưa tới sao?” “Dạ vâng!” “Nhà nghỉ à?” “Đúng ạ!”. Người đàn ông dừng lại, quay đầu nh́n lại phía sau nhưng không biết để làm ǵ. Dù vậy, mỗi khi có người đi tới, anh lại tách ra khỏi Michiko một tẹo rồi lại kéo cái mũ đang đội xuống thấp để che bớt mặt.Thấy cử chỉ đó, Michiko cũng lặng lẽ nhích người ḿnh ra khỏi anh và đi chậm lại.Nh́n đằng lưng, nàng thấy anh ta sao mà khổ sở thế. Cái kè sông tối tăm với những tảng đá chồng lộn xộn lên nhau đă hiện ra trước mặt hai người. Michiko bước lên những nấc thang không được bằng phẳng ấy và tiếp tục đi men theo bờ đường. Bỗng người đàn ông nh́n lại đằng sau rồi phác một cử chỉ như muốn hỏi “Đằng đó phải không?”, vừa ́ ạch leo lên những bậc đá để bắt kịp Michiko. Qua khỏi con đường cái về hướng Oume th́ vầng trăng đă leo lên cao. Nó như đang đảo mắt nh́n xuống một biển đèn nê-ông nằm bên dưới. Trên bề mặt của tuyến đường tàu điện Keiô, những thanh tà vẹt bằng sắt trải ra thành từng khoảng gập ghềnh trông như phím đàn. Gió thổi tốc cát lên. Tiếng kêu gây bất an v́ âm hưởng giống như tiếng sóng réo gọi linh hồn người chết trong những con đường phố nơi hạ giới. Người đàn ông thở hắt ra, so đôi vai rồi bước tiếp: “Nói thật đi! Em muốn lấy bao nhiêu?”. Michiko vừa kéo tấm khăn san lên che mũi vừa trả lời: “Em mới đi lần đầu nên không biết giá!” “Hả? Lần đầu à? Đừng xạo đi em!”. Tự dưng, Michiko cảm thấy lồng ngực của ḿnh có cái ǵ làm nóng ran lên nên đưa cái khăn san bằng nhung lên che cái mũi đang hít hơi vào. “Coi bộ em là người tốt....”Michiko lại hắt hơi nhẹ chừng hai cái và đưa tấm khăn san lên để cố giữ cho nước mũi khỏi trào ra. Trên bầu trời nhàn nhạt, những cḥm mây trắng được ánh sáng của vầng trăng nhuộm lấy, đang sủi bọt giống như khi người ta đánh ḷng trắng trứng. Sau khi băng qua một con đường rộng, hai người lại phải bước xuống khỏi cái kè đá tối tăm trên đường đi vào Asahi-chô, một cái xóm chật chội và hỗn tạp, toàn những cân nhà được cất lên tạm bợ giống như doanh trại (barrack). Khi đến đằng trước ngôi nhà nghỉ tên Kikyôya (Kiết Cánh, Bellflower) mà nàng vừa được chỉ cho hôm qua, Michiko bèn dừng chân trước cửa cạnh một chiếc xe nôi (ubaguruma) đặt sát bờ tường. Một người đàn bà mang một chiếc tạp-dề (apron) màu trắng đứng đó, đang co ro v́ lạnh.Ban đầu, Michiko hơi ngần ngại nhưng sau đó đă thu hết can đảm đẩy cánh cửa bằng gỗ thô và bước vào bên trong. Cô giúp việc vừa gặp hôm qua đă hiểu ngay nên đưa hai người lên thang gác, cùng đi vào một căn pḥng tối om om nằm trong góc. Ba người bước trên cái sàn ván đầy vết nứt và ổ gà kêu kẽo kẹt dưới bàn chân. Giấy dán trên cửa trượt (fusuma) của gian pḥng có trang trí những h́nh hoa cúc nằm rải rác nhưng đă bị bong ra. Cô giúp việc bèn gọi Michiko ra ngoài hành lang và hỏi: “Này, chị ơi! Đă thu tiền chưa đấy?” “Ờ không! Chưa”. “Phải lấy trước đi chứ! Hồi năy chị Ran cũng vừa ghé qua đấy! Hôm nay chị có ngủ lại không?” “Chị c̣n chưa biết!”. “Th́ cứ làm như là ngủ lại cái đă rồi hỏi ông ấy có muốn uống ǵ không mà gọi đi chứ! Chị cứ yên tâm, em sẽ đặt sẵn chăn nệm ngoài hành lang cho! Nhưng nhớ đấy nhé. Phí nào cần thu th́ phải thu trước đi dù hai người có định ở lại qua đêm hay không. C̣n phải xuống dưới quầy thanh toán nữa mới xong đấy!” “Vâng, em!” Michiko cuộn cái khăn san đă bẩn của ḿnh thành nhiều ṿng rồi vào trong gian pḥng. Nàng thấy người đàn ông vẫn đội cái mũ xám trên đầu và đứng đó chờ.Anh ta trông c̣n rất trẻ. Hồi ở bên ngoài, nàng không bao giờ nghĩ thế nhưng có lẽ cái trần nhà ở đây hơi thấp nên trông anh cao hẳn ra.Lại gầy nữa chứ.Trên cái cổ tay trơ xương, anh có đeo một cái đồng hồ. “Ngủ lại có được không?”. Nghe nói, Michiko thở phào nhẹ nhơm, lại đưa tay lên bụm miệng cười . Chàng trai có vẻ ưng ư bèn nắm lấy bàn tay của Michiko. Thấy bàn tay anh chàng mướt mồ hôi và hâm hấp nóng, nàng cảm thấy buồn và tội nghiệp cho anh. “Em phải đem tiền xuống nộp trước cho quầy kế toán, anh ạ...!” Người đàn ông làm vẻ mặt như muốn nói “Thế à?” rồi đặt người đánh phịch xuống và ngồi xếp bằng trên tấm chiếu có những đường đan thô kệch, rồi lấy từ túi trong ra một cái ví đă cũ. “Bao nhiêu hở em?”. Michiko lại nhăn nhó. Tuy nàng muốn ngă giá cho chóng vánh nhưng miệng không thể nào thốt ra một câu trả lời. Tuy chị Ran có dạy cho biết là nếu lấy được bao nhiêu em cứ lấy, nhưng giờ đây, đứng trước một người đàn ông lạ hoắc như anh chàng này, nàng không biết ḿnh phải định giá bao nhiêu.Nàng nghe như có người đang lấy chăn nệm đặt bên ngoài hành lang gây ra tiếng va chạm nhẹ vào cánh cửa trượt ngăn lối vào pḥng. Người đàn ông đếm từng tờ giấy bạc một trăm Yen và đưa tất cả mười tờ cho Michiko cầm lấy. “Dạ, thế anh có dùng nước ǵ không ?” “Cho tôi hai nậm sake với một ít lạc rang (Nankinmame) em nhé! Chừng đó đủ rồi!”. Michiko lại ra ngoài hành lang, chân bước qua khỏi tấm nệm mỏng rồi đi xuống quầy tính tiền nằm ở tầng trệt. Người ta lấy mất của nàng sáu tờ giấy trăm. Nhân đó, khi đi về phía nhà xí, nàng thấy bóng một người đàn bà to cao, đang vắt một cái áo khoác bên ngoài chiếc sơ-mi, với mái tóc rũ rượi, đóng sập cánh cửa gổ cửa nhà xí sau lưng ḿnh rồi đi lướt qua khỏi Michiko và tất tả chạy về phía trước. Trong nhà xí, nàng thấy có mùi thơm của mấy phiến long năo h́nh thù như những đóa hoa màu hồng và hăy c̣n mới. Mùi của long năo c̣n quyện lấy cái mùi nước hoa hăng hắc đến lợm giọng mà cô gái vừa bước ra để lại. Michiko đứng rút mấy tờ giấy trăm từ trong xắc tay ra đếm. Tất cả chỉ c̣n bốn tờ. Nàng bất chợt thè lưỡi ra liếm lấy chúng và chực ứa nước mắt. Mở cánh cửa sổ nhỏ của nhà xí, nàng hít lấy hơi lạnh ngoài trời đang lùa vào.Làm như là chỉ cần một giây ấy thôi, tất cả những ǵ xảy ra trong quá khứ đă nhân đó tràn vào kư ức của nàng. Không biết ngoài cửa sổ có phải là con đường người ta đang qua lại hay không mà thấy có những ánh đèn xe hơi phản chiếu lên cửa kính làm sáng lên cả một vùng để rồi trả tất cả về cho bóng tối. Michiko đưa tay nắm lấy hai bên cái vè bẩn thỉu của khung cửa sổ, để cằm ḿnh tựa lên ngạch cửa, vừa hít khí lạnh ngoài trời vừa thút thít khóc.Nàng cố nhớ về người chồng đă tử trận để xem t́nh cảm ḿnh giờ ra sao. Nàng nghĩ điều ḿnh đang làm là chuyện bất khả kháng. “Nếu em không làm nghề này, có c̣n một cái nghề nào khác dành cho em không?”....Nàng nghe như đó là tiếng anh đang thủ thỉ vào tai nàng. “Có thể vẫn có công việc nào khác ở đâu đó nhưng em không c̣n đủ can đảm để đi t́m nữa!”. Nàng những muốn trả lời anh như vậy.Gương mặt của người cha già, gương mặt của con bé Emiko, gương mặt của cậu em Kanji nữa, chúng giống như những bức tranh đang nhảy múa bên trong nhăn cầu nàng. Có lẽ v́ đang muốn khóc mà lại được khóc nên Michiko cảm thấy người nàng nhẹ nhỏm ra. Lấy hộp phấn nhỏ (compact) mang theo người ra, nàng dùng miếng bông thấm (puff) ấn thật mạnh lên viền mắt giờ đă đỏ hoe. Khi trở lên gác, nàng thấy người đàn ông và cô giúp việc đang to nhỏ với nhau ǵ đó.Anh chàng đang ngồi trước cái mâm con, đưa tay tự châm rượu (tejaku) vào chung và uống một ḿnh. Sau khi đă thu thập ba, bốn tờ giấy trăm nữa, cô giúp việc đă để cho Michiko thế vào chỗ ḿnh ngồi và đi ra ngoài hành lang. “Em cũng uống một chén đi!” “Nhưng em không biết uống rượu!”. Lúc đó, chăn nệm đă được đem vào và trải ra ở một góc pḥng. Trên bức vách đầu giường. Michiko thấy có trang trí một bức liễn treo tranh mỹ nhân như đồ được in sẵn.Mỹ nhân trong tranh tướng mạo gầy g̣, chỉ đứng trơ đó và đưa một bàn tay đặt lên mái tóc. Từ gấu áo kimono xô lệch lộ ra đôi chân mảnh khảnh bên dưới một lần quần lót (kedashi) đỏ như son. Ngay ở đó cũng có một cánh cửa sổ. Vách tường màu lục nhạt, có lẽ mỏng nên nghe được tiếng động từ pḥng bên cạnh. Cho cái diện tích bốn chiếu rưỡi này, ở mé cửa sổ căn pḥng, hăy c̣n dấu vết một khoanh nhang ṿng đuổi muỗi nhưng đă cháy hết. “Rượu dở khẹt, uống không ra ǵ!” “Thế hở anh!” “Chắc họ muốn kiếm lời bằng cách pha thêm nước lă!” “Có thật không?” “Thế em bao nhiêu tuổi?” “Em già rồi, anh ơi!” “Để tôi đoán xem nhé!” “Được thôi!” “Hai mươi lăm à?” “Không, hai mươi sáu!” “Trông em trẻ hơn số tuổi”. “Thật không anh?” “Góa chồng phải không?” “Không đâu ạ.....” “Thật chứ? Chả lẽ em lại nói với tôi là ḿnh chưa biết đàn ông?” “Vâng. Kể ra th́ em cũng đă có một đời chồng rồi!” “Tử trận hay sao?” “Th́ cũng .....đâu đó thôi anh!”Người đàn ông uống cạn nậm sake thứ nhất và bắt đầu uống qua nậm thứ hai. Đột nhiên, từ pḥng bên cạnh có tiếng đàn bà cười hinh hích và nghe rơ mồn một: ”Không được đâu đó nghe. Nhột bắt chết!” Tay vẫn nắm lấy b́nh rượu, người đàn ông ngẩng mặt lên nhưng không cười. V́ anh ta không cười nên Michiko bỗng thấy nét mặt của anh có cái ǵ khiến cho nàng sợ hăi. Cằm của anh hơi dài làm nàng nhớ đến một tấm ảnh quảng cáo cho xà pḥng hiệu Keiô. Nàng cảm thấy ḿnh khó ḷng chấp nhận việc ngủ qua đêm với người con trai này. Như để đánh dấu thời khắc ḿnh muốn bỏ trốn đi, nàng bèn hết mở ra rồi lại đóng vào cái xắc tay cũ kỹ của ḿnh mà ổ khóa bằng kim loại đă bắt đầu lờn. Bất chợt nàng nhớ tới chiếc xe nôi dựng ở trước cửa nhà nghỉ hồi năy và h́nh ảnh người đàn bà mặt cái tạp dề màu trắng đứng bên cạnh nó. Nàng thấy lạ lẫm v́ không hiểu tại sao tự dưng lại đi nhớ làm chi một người đàn bà vốn không có liên hệ ǵ đến ḿnh. Nàng thấy người đàn bà có một khuôn mặt bèn bẹt ấy c̣n đang đứng ở đâu đó, có lẽ v́ bóng đêm v́ tập trung chú ư đến cái tạp dề màu trắng nên đă không nh́n rơ khuôn mặt của bà ấy. C̣n chiếc xe nôi th́ nó giống như chiếc xe của Emiko nên nàng khó ḷng quên. Nghĩ rằng từ đây, đôi khi h́nh ảnh của chiếc xe nôi và người đàn bà mang tấm tạp dề trắng sẽ hiện ra lại trong trí ḿnh, nàng cảm thấy trong người khó ở. Pḥng bên cạnh có một tiếng động như ai vừa va mạnh vào tấm vách. Đầu th́ cúi nh́n xuống phía đầu gối và cuộn người thành một khúc tṛn, nàng để cho những giọt nước mắt ứa ra như từ cả những đầu ngón tay trong khi ḷng ḿnh th́ như đóng băng, một t́nh cảm mà nàng không cách nào cưỡng lại. Muốn đi tận cùng đoạn đường đêm nay, nàng đang cần sức mạnh của sự ĺ lợm. Nàng cảm thấy có một tiếng thở dài đen kít đang đọng lại giữa yết hầu ḿnh. “Sao em lại biết một địa điểm như thế này?” “V́ có một cô bạn chỉ giúp!”. Người đàn ông chỉ hừm một tiếng nhưng không hỏi thêm ǵ nữa. Có lẽ v́ thân thể của Michiko nhỏ nhắn, khi ngồi xuống, hai cái đầu gối ngắn làm cho kiểu ngồi của nàng giống như cách ngồi của một nữ sinh.Nàng mặc một chiếc áo màu vàng cam đă tơi tả nên không c̣n bó sát vào người nhưng cái áo chẽn (jacket) màu kem đă bạc phết mặc bên trong vẫn đủ căng phồng để cho thấy một bờ ngực khá vun vén. Nàng có một cần cổ gọn gàng và khuôn mặt nhỏ nhắn. “Vết thương trên cổ, làm sao mà có vậy em?” “Dạ, tại hồi nhỏ em mắc bệnh viêm tuyến hạch (limpasen), phải đem đi cắt đó! Thực vậy, trên cổ mảnh mai của nàng hăy c̣n vết sẹo đến từ một khối u nhỏ. “Thế anh là bác sĩ hay sao hở anh?”. Lần đầu tiên, người đàn ông mới nhe hàm răng trắng ra và cười h́ h́: ”Ủa, em trông tôi có cái tướng đó sao? “Vâng!”. Người con trai cũng chẳng thèm xác nhận ḿnh có phải là bác sĩ hay không.Nhưng trông anh giống một người sống thanh thản, nhẹ nhàng chứ không như những kẻ luôn kè kè cặp táp bên người. Cuối cùng, sau khi cạn xong nậm rượu thứ hai, anh chàng vừa ngáp vừa móc từ túi áo khoác ngoài ra một bao thuốc lá Peace và bật lửa hút. “Chắc ḿnh đi ngủ thôi nhỉ ...?” “Bây giờ mấy giờ rồi hả anh?””Mười giờ hơn, em ạ!”. Anh ta trả lời một cách hờ hững, kiểu như ai không muốn tin cũng được. Michiko bắt đầu trải tấm nệm một cách vụng về trong khi người đàn ông đứng dậy và đi về phía nhà xí. Michiko trải tấm ga (drap) bèo nhèo v́ không ăn hồ, phủ nó lên cả hai tấm nệm mỏng. Nệm ấy làm bằng tơ nhân tạo, có lẽ v́ ém không kỹ nên đôi chỗ đă bị bục và lộ cả bông g̣n bên trong ra ngoài. Người đàn ông đă quay trở về, anh ta kéo toang hoang tấm vách trượt dùng thay cho cửa ra vào làm không khí trong căn buồng dao động mạnh.”Lạnh quá hở anh....!” “Chắc v́ pḥng này không có treo màn...” Người đàn ông trả lời một cách dửng dưng rồi vội vàng cởi áo khoác ngoài và quần dài, đưa tay tháo cà vạt xong mới cởi cái áo len mỏng màu xám qua đầu một cách dễ dàng. Anh cũng cởi nốt cái sơ-mi. Khi trên người chỉ c̣n lại một bộ đồ lót bằng vải (meriyasu, medias) nâu, chàng ta mới thôi rồi đến gần đống chăn nệm và lách người chui vào trong. “Ái chà! Lạnh ghê! Em đem hết đồ đạc của anh phủ lên người anh hộ!” . Người đàn ông lại ngẩng đầu lên, ch́a quai hàm ra khỏi tấm ga và nhắn thêm: “Em nhớ kiểm soát xem ḿnh đă khóa cửa pḥng chưa? “ “Vâng ạ!”. Michiko lại lấy cái gạt tàn bằng thủy tinh và đặt ở chỗ đầu nằm cho anh. Điếu thuốc hút dở dang hồi năy tàn đă dài ngoẳng và tắt ngấm tự bao giờ. Khi Michiko khóa nhẹ cánh cửa xong rồi lấy mới quần, áo khoác ngoài lẫn sơ-mi anh vừa vứt ra bừa băi để cẩn thận đắp lên người anh lúc đó đang nằm trong tư thế ngủ. Nàng chợt thấy ở cuối lớp chăn nệm có ǵ động đậy. Th́ ra có ǵ như giống như cái quần lót bằng vải anh mặc hồi nảy đang tḥ ra khỏi cuối tấm ga. Michiko ngạc nhiên và cảm thấy trong ḷng dậy nên một t́nh cảm chán ghét khôn tả. Bỗng nhiên nàng nhớ lại những vần thơ của nhà thơ tên Storm mà ḿnh từng đọc thời c̣n là nữ sinh. “Hôm nay thôi và chỉ c̣n mỗi hôm nay!”. C̣n đoạn sau, ông ấy viết ǵ th́ nàng không nhớ rơ. Hay là: “Sáng ngày mai, ngay sáng mai đây, ôi thôi, tất cả sẽ hoàn toàn thay đổi , không có ǵ sẽ c̣n như trước nữa. Chỉ có khoảnh khắc này là ta c̣n có thể nghĩ đến con người yêu dấu đă đi về cơi chết. Ôi người ấy đă chết đi, để ta lại một ḿnh”...Nàng thích mấy vấn thơ ấy lắm, thích đến nỗi có lần muốn chép để gửi nó cho người chồng của ḿnh ở ngoài mặt trận. Nàng cũng từng viết: “Nếu anh chết, chắc chắn là em và Emiko, hai mẹ con, cũng xin chọn cái chết để theo anh.” Sau khi bại trận, mỗi khi nghe những câu trong Tuyên ngôn Postdam , Michiko có nhớ lại là theo truyện kư về Storm, nhà thơ đă rời Husum, nơi cha sinh mẹ đẻ để đến Postdam trong đất Phổ rồi trở thành thẳm phán phụ việc trong một ṭa án binh ở đấy. Nàng nhớ rành mạch là nhà thơ tên Storm này từng có mặt ở thành phố Postdam nói trên Chẳng có sự thôi thúc đặc biệt nào đă khiến cho nàng thích đọc sách ông viết, chỉ v́ trong đám nữ sinh thời đi học, đă có một người bạn như thế thôi. Rồi khi được bạn khuyên nên đọc, nàng đă t́m đến nó và không ngờ ḿnh lại bị xúc động bởi lời thơ ông đến thế! Michiko nh́n cái quần lót của người đàn ông vừa tḥ ra ở phía dưới tấm nệm như một vật bẩn thỉu mà nàng không muốn đụng tới. “Ôi lạnh quá! Có cái ǵ để sưởi ấm ngay không đây?”. Người đàn ông nói thế và h́nh như c̣n làm bộ để hai hàm răng đang cười đánh vào nhau lập cập. Michiko cởi cái áo khoác ngoài và cả đôi tất rồi tắt ngọn đèn. Khi bón bề vừa tối đen, nàng đă cảm thấy cái lạnh ùa vào cơ thể. Không chỉ có cái lạnh thôi đâu nhưng tất cả đă làm cho khắp người nàng run lên từng đợt. “Ḱa em! Vào nhanh đi chứ!” Cả đêm, Michiko không tài nào nhắm mắt. Nàng lặng lẽ nh́n bầu trời ban mai mỗi lúc một sáng ra. Người đàn ông nằm hướng về phía bên kia giường và đang ngáy trong giấc ngủ say. Những vết ố trên trần nhà mỗi lúc trông càng rơ. Chung quanh đều tĩnh mịch. Nàng chợt để ư bàn chân của người đàn ông sao mà nham nhám.V́ trời lạnh, hai người nằm sát vào nhau nhưng khi Michiko đưa chân như t́m kiếm và đụng phải mấy món đồ riêng tư của anh th́ từ trong chăn, người đàn ông lại đưa chân khều khều chúng về phía ḿnh. Michiko cất một tiếng thở dài. Nàng cảm thấy tội lỗi nhưng không biết làm ǵ hơn.Vừa suy nghĩ như muốn hỏi ông trời cao kia, số phận con người là như thế này chăng, nàng vừa nh́n đăm đăm những tia nắng mai nhàn nhạt đă bắt đầu in lên lớp kính mờ mờ. Người đàn ông trở ḿnh, lăn qua phía nàng và đưa tay ṃ mẫn chung quanh vùng ngực của nàng lúc này vẫn c̣n được che bởi cái áo chẽn. Giống như một trái tim cô độc bị giam giữ lâu ngày, giờ đây như một con chim vỗ cánh, động tác của anh đă tự do và thoải mái hơn là lúc đầu hôm. Michiko lặng lẽ đưa bàn tay đan lấy tay anh. Nàng cảm thấy sự có mặt của một người thứ hai bên cạnh đă an ủi cho ḿnh biết bao. Tuy không phải là người đàn ông mà ḿnh yêu thương, nhưng chỉ trong một đêm nay, Michiko cảm thấy như đă quen anh từ trước. Nàng không thấy bàn tay của người đàn ông phản ứng lại. Bất chợt, Michiko nhớ lại chiếc xe nôi đêm qua, cũng như h́nh ảnh của người đàn bà mặc cái tạp dề màu trắng đứng bên cạnh nó trước những luồng gió lạnh đang thổi tới. Xưa kia, đă lâu lắm rồi, có một lần nàng cùng với chồng từng đứng giống như thế. Chợt nàng cảm thấy một nỗi buồn xâm lấn vào người giống như một thứ tiếng động khiến lỗ tai ḿnh lùng bùng. Nàng đưa bàn tay phải lên lau nước mắt đang rịn ướt gối, đồng thời lấy bàn tay trái vuốt ve cái cổ tay xương xẩu của người đàn ông....Khi thấy chuyện sa đọa của ḿnh lại xảy ra hết sức dễ dàng như thế này, Michiko có cảm tưởng gánh nặng trên bờ vai ḿnh bỗng nhẹ hẫng đi. Có tiếng gà bên hàng xóm báo thời khắc. Người đàn ông bên cạnh đang cất tiếng kêu rền rĩ trong một cơn ác mộng nào đó mà nghe như anh đang thổi sáo. Michiko mở toang đôi mắt và cứ thế đăm đăm nh́n vào bức tường. Tiếng thở khó khăn của anh giống như một âm thanh đang bị nhận ch́m vào trong ḷng đất. Michiko có cảm tưởng ḿnh giống như người đang nằm ngủ mà phải cơng một con bệnh nặng trên lưng. Nàng không cảm thấy ḿnh trụy lạc tí nào. Có lẽ con người là một loài động vật được sinh ra từ sự vô cảm. Ḿnh đă quá nông nỗi khi nằng nặc giữ lấy tiết trinh cho chồng và cứ đinh ninh rằng chính việc chồng tử trận mới khiến ḿnh rơi vào cảnh khổ này! Không phải Michiko không có ư thức tội lỗi sâu sắc về công việc ḿnh làm thế nhưng mỗi lần như vậy nàng lại tự trả lời đó chẳng qua là để kiếm tiền nuôi thân. Michiko thấy ánh sáng bên trên lớp kính cửa sổ đang có ǵ trơn ướt như là nước. H́nh như trời đang mưa th́ phải.Người đàn ông bị chính tiếng rên của ḿnh đánh thức. “Ối chao ôi! Giấc chiêm bao kinh khiếp thật!”. Mớ tóc của anh chạm vào cần cổ của Michiko gây một cảm giác lạnh lẽo. “Anh nằm mơ thấy những ǵ thế?” “Ờ, tôi chiêm bao thấy ḿnh đánh giặc và giết người. Giết cả một đứa sắp chết. Rồi lấy thịt của nó đem nướng mà ăn nữa!” “Ôi! Dễ sợ quá hả? Thế anh từng ra chiến trường thật sao”. “Có chứ! Đi lính sáu năm trời.” “Nhưng anh có giết ai chưa?” “Chưa! Chỉ có lần phải giết rắn ở vùng gần Manila để ăn thôi! Chứ người th́ chưa bao giờ. Chính tôi cũng có lần sắp chết đến nơi đó!.....Thế ông chồng của em tử trận ở đâu?” “Okinawa, anh ơi!” Kư ức về chuyện đó th́ cho đến bây giờ, Michiko vẫn xem là một sự phiền toái phải cố quên đi. Nàng thấy ḿnh cần bước phăng phăng về phía trước.” Đến lúc ngày rạng ra, mới thấy là trời âm u trở lại v́ đang mưa. Giờ đây hai người giống như những kẻ cùng chung số phận đày ải ngoài đảo Kikai no shima[7], chỉ biết ngẩng mặt nh́n xuyên cảnh tượng trời mưa bên ngoài.xuyên qua cửa sổ. Thế rồi hai người lại úp mặt vào gối.Ḷng của cả hai giờ đây đă tan nát ră rời ra từng mảnh vụn nhưng lại lấp lánh ở bên trong từng kỷ niệm của đời họ. Chiến tranh đă gieo rắc sự hỗn loạn và đem đến cho hai người những t́nh huống trùng hợp. Họ nằm im lặng bên nhau như hai bệnh nhân vừa qua một cuộc giải phẫu.Họ chỉ nằm đó thôi và không c̣n lư tới những tang thương mà cuộc chiến đă mang đến cho ḿnh. Người đàn ông đứng lên, khoác áo ngoài rồi đi về phía nhà xí. Michiko bèn mở cái xắc tay lấy hộp phấn con ra rồi lấy miếng bông chậm lên vầng trán và đôi má đă khô. Tiếng nước mưa chảy qua ống máng nghe mỗi lúc càng mạnh. Nàng muốn suy đoán xem người đàn ông kia làm nghề ngỗng ǵ nên đă lặng lẽ tḥ bàn tay thọc vào túi ngực của cái áo vét của anh đang đặt trên tấm ga giường. Bàn tay nàng chạm phải và ṃ được một cái ví tay, hộp đựng danh thiếp và tẩu thuốc bằng thứ nhựa trong suốt, cùng một xấp tiền khoảng bốn năm ngh́n, phần lớn là giấy một trăm được gấp làm đôi. Bỗng nàng nghe có tiếng động ngoài hành lang và biết anh chàng sắp quay trở lại, Michiko bèn vội vàng rút tay ra khỏi túi áo vét, để mớ đồ lại như cũ rồi lại cho tay vào dưới tấm ga. “Lạnh ghê!”. Người đàn ông vừa nói vừa lắc đầu, rồi khi sắp chui vào giường, anh đă kéo cái gạt tàn xích lại gần ḿnh và đưa mắt nh́n đồng hồ .đặt ở đầu nằm. “Dậy được rồi đấy em!” “Anh phải đi làm à?” “Bộ em thấy tôi có dáng như thế sao?”. Anh chàng châm lửa vào điếu thuốc rồi hít một hơi thật sâu, vừa đưa một bàn tay áp lên phần bụng của Michiko. Nàng chợt cảm động một cách kỳ lạ và trong đầu, đang thử đoán xem bàn tay ấy sẽ lần về chỗ nào.Nàng thầm ước là dù chỉ là một hai ngày thôi, có thể nào được sống với cảm giác ấy không?. Tuy trời sáng rồi nhưng sao chung quanh vẫn tối như hũ nút. Dưới cầu thang có tiếng đồng hồ báo thức reo lên ṛn ră. Không hiểu t́nh cảm trong ḷng ḿnh bây giờ có giống như t́nh yêu hay chăng nhưng Michiko đă trườn người qua và áp lại thật gần thân thể của chàng trai. Những xung động mănh liệt trong người nàng như đang tan chảy và ḥa lẫn vào tiếng mưa rơi dữ dội ngoài trời. Không c̣n quá khứ, cũng chẳng cần nghĩ đến tương lai. Trước mắt nàng, chỉ c̣n mỗi cái thân thể của người đàn ông mà nàng đang cật lực đeo cứng. Người nàng tê dại đi và đầu tóc như bốc cháy, Michiko đưa răng cắn lấy đầu ngón tay của anh chàng.
***
Kể từ đêm hôm đó, Michiko không bao bao giờ có dịp gặp lại người đàn ông ấy nữa. Và cứ thế nàng rơi như mất trọng lực vào thế giới sa đọa.Lần hồi nàng hoàn toàn quen với công việc. Sau khi đă quen đi như thế, nàng không c̣n t́m ra t́nh cảm ḿnh từng có trong ngày đầu tập sự mà hết lần này đến lần khác, nàng đă đồng hóa và trở thành khó thương giống như đám khách đàn ông của ḿnh. Có lẽ v́ đối tác chỉ là những kẻ t́m đến với nàng khi có nhu cầu thúc bách. Người khách nào cũng chú ư đến khía cạnh xác thịt chứ không hề có một trái tim. Michiko bị cuốn vào trong cơn lốc xoáy của đám đàn ông vốn không cần giải thích và cũng chẳng cần bàn căi lôi thôi. Đến một lúc, nàng mới hiểu ra rằng mục đích của họ chỉ có bấy nhiêu thôi. Răng của Michiko hơi hô, trán hẹp và khuôn mặt nhỏ nhắn cho nên nàng có thói quen giống như bản năng là hay đưa tay lên miệng để che cái hàm răng hô ấy. Đám đàn ông thường xem đó là một cử chỉ khả ái. Mỗi khi đêm về, nàng như bắt đầu sống lại .Nàng đă có thể tự ḿnh t́m đến bất cứ người đàn ông nào. Nàng có thể xác định người đàn ông nào đang hiện ra trước mặt sẽ là con mồi. Chỉ bằng một cái nh́n, nàng đă đoán biết giá trị của món tiền đang nằm trong chiếc ví của gă. Cùng với việc đánh mất con tim, Michiko càng ngày càng dễ bị kích động, dẫu chỉ v́ một luồng gió tạt lên má nàng. Nàng trở nên hợm hĩnh và không biết rằng đối với bọn đàn ông, sự tồn tại của nàng chỉ là sự tồn tại của một vật họ cần thiết. Nàng nôn nóng chờ đợi cho đêm mau đến và đă bắt đầu sành sỏi trong việc t́m kiếm các hang ổ (negura) khác nhau để làm việc. Tuy lúc đó nàng đă mắc bệnh nhưng nhờ có đám sinh viên Y khoa quen biết, nàng được họ chữa bằng thuốc kháng sinh Penicilin. Bù lại, nàng phải trả bằng giá vốn. Ba anh chàng sinh viên Y khoa đó đă mướn được một căn buồng trên cái gác hai. Trong căn buồng chật hẹp này và giữa đống chăn nệm ố bẩn của họ, Michiko đă nằm ra để nhận những mũi tiêm đau điếng. Ba sinh viên trường Y đó đă mặc t́nh khám xét cơ thể của Michiko mà nàng cũng đă đủ kinh nghiệm để hiểu được phản ứng của họ cũng như đủ nghệ thuật làm cho họ coi ḿnh như một thiếu nữ đang cần che chở. Cũng v́ lúc đó nàng đă nhuốm bệnh phổi. Tuy Michiko và chồng đă có một cuộc hôn nhân v́ t́nh yêu nhưng những kỷ niệm êm ái giữa hai người th́ giờ đây không c̣n là những giấc mơ đến từ quá khứ đă nhạt nḥa và biến đi dễ dàng như bọt nước. Trên khuôn mặt của đứa con gái, đôi khi Michiko thoáng nhận ra h́nh bóng của chồng ḿnh nhưng tất cả chỉ có thế. Đêm 9 tháng 3, khi khu vực b́nh dân (shitamachi) bị oanh kích, ngôi nhà chính của gia đ́nh nằm trong xóm Ishihara cháy rụi và Michiko đă phải dọn nhà ít nhất cũng phải đến 6 lần kể từ ngày đó. Hiện nay họ đang sống ở một căn buồng trên gác hai của một cửa tiệm giặt ủi kiểu Tây phương ở xóm Araki thuộc khu Yotsuya. Ngoài người cha luống tuổi, nàng c̣n có đứa con gái nhỏ là Emiko và cậu em trai Kanji, tất cả là ba. Cha của nàng trước kia đă leo lên đến cấp Đại tá trong quân đội nhưng ông đă giải ngũ từ đầu thời Shôwa (1926) và chỉ lănh chút tiền hưu trí. Do đó, ông mới đi làm thêm ở một Hăng bảo hiểm sức khỏe. Mẹ của Michiko đă qua đời vào năm nàng vừa tốt nghiệp trường Nữ học. Năm nàng vừa tốt nghiệp xong, nhờ sự giới thiệu của một người bạn của cha, nàng đă được nhận vào một hăng Bảo hiểm trong khu Marunouchi. Ở đây, nàng đă quen biết chồng ḿnh vốn là một người bạn làm việc chung văn pḥng. Họ đă về chung nhà nhưng chưa cử hành hôn lễ nên vẫn không báo cho hăng hay và tiếp tục làm việc như thế thêm một năm trời nữa. Chẳng bao lâu sau ngày họ kết hôn, cuộc chiến tranh Thái B́nh Dương bộc phát. Chồng của nàng bị trưng binh vào cuối năm Shôwa 18 (1943) và được gửi ngay ra chiến trường. Tuy chồng nàng c̣n có một người anh ở Nagasaki nhưng v́ là một sĩ quan Hải Quân nên ông đă tham chiến từ lâu. Ngay lúc chồng nàng sắp lên đường ra mặt trận th́ con bé Emiko lại ra đời nên họ đă làm giá thú. Cuộc sống vật chất thiếu thốn nhưng họ c̣n được sống trong bầu không khí ḥa b́nh cho dù những ngày tháng đó rất ngắn ngủi. Đến khi chồng nàng tử trận ở Okinawa, cũng là lúc cha nàng bị chứng thấp khớp (rhumatism) nặng không thể làm việc nữa. Cùng lúc đó, chiến tranh lại chấm dứt.Cậu em Kanji của nàng đang đi học th́ bị động viên tại chỗ và phục vụ trong một công xưởng ở Kawasaki, nay cũng đă về nhà.Tuy vậy, v́ đang bị lao trầm trọng nên cậu không làm ăn ǵ cả mà chỉ nằm dưỡng bệnh. Có khi đi tắm ở nhà tắm công cộng, cậu đă thổ huyết và người ta phải cáng trên băng-ca đưa về. Cậu lại nằm bẹp măi trên giường khiến cho bệnh t́nh không thể nào khá ra. Lúc đó, nhà nước đă cắt lương hưu của người cha và ông cũng không c̣n được phép đi làm.nữa. Nhân Michiko có vỏ vẻ chút tiếng Anh nên đă đi xin việc ở Hội Hồng Thấp Tự (Red Cross) của Lực Lượng Chiếm Đóng nhưng mới được nửa năm, nàng đă phải thôi v́ bệnh phổi và chuyển về đan thêu thuê tại gia. Nàng cũng đă đâm đơn xin việc lấy mối hàng cho một hiệu may Tây nhưng v́ thấy nàng kém sức khỏe, họ đă từ chối. Bất chợt có hôm nàng t́nh cờ gặp lại một nữ đồng nghiệp thời làm hăng bảo hiểm là Aizawa Ranko và từ đó về sau “Ran-chan” (Ranko) đă nhiều lần khuyên Michiko nên đi t́m những “công việc ban đêm” vốn “ít cực nhọc và dễ có tiền”. Trong một vài tháng đầu, Michiko hăy c̣n do dự v́ không biết ḿnh có nên sa chân sẩy bước vào con đường đó hay không. Thế nhưng sinh hoạt phí mỗi ngày đă trở thành một điều quá tàn khốc đối với nàng và những người thân, lại thêm Ranko cứ luôn miệng thuyết phục: “Lâu lâu làm một lần th́ có ai biết, mà thực ra, cũng chẳng ma nào thèm để ư đến cậu đâu! C̣n như cứ tiếp tục lần khân th́ chết đói lúc nào không biết đấy nhé!”. Ranko đă nói đến cỡ đó nên ḷng Michiko có phần lay chuyển, nhưng dù nh́n vào hố mắt sâu hóm của cậu em trai và cái tướng vừa đi vừa ḅ của người cha, nàng vẫn chưa quyết định xong. Tuy vậy, một hôm nàng đă chứng kiến cảnh Emiko, đứa con gái nhỏ, đang ngây thơ chơi đùa bằng cách cắm mấy đóa hoa vào trong cái hộp thô sơ đựng tro cốt của chồng ḿnh. Cái hộp này trống không, chỉ có chút ít bùn màu đỏ đă khô queo. Trông thấy cảnh cô bé cắm vào đó những đóa hoa dành cho người chết rồi kêu lên: “Hoa của papa nè!” th́ lúc đó nàng mới thực sự muốn đáp lại lời khuyên bảo của Ranko. Qua câu chuyện bác sĩ nói trong điện thoại, nàng mới hay rằng mạng sống của Kanji, cậu em, khó ḷng qua khỏi tháng giêng sang năm. Chính ra, Michiko cũng đă hết sức mệt mỏi với con bệnh sống dai dẳng này. Có khi nàng c̣n cầu mong cậu ấy chết quách cho xong. Có lẽ v́ cậu em kia đă hiểu được tâm trạng của bà chị nên suốt ngày cậu cứ ngậm câm, không bao giờ thốt ra nửa lời.Tuy vậy, có lúc nổi cáu, cậu lại trút cơn giận của ḿnh xuống đầu người cha tật nguyền bằng cách đưa bàn tay gầy g̣ chụp lấy các cốc uống nước đặt ở đầu giường và ném về phía ông kèm theo tiếng chữi “Cái lăo mắc dịch này!” Michiko có mặt ở đó nhưng chỉ biết im lặng và đưa mắt trừng em.Trong ḷng, nàng không ngừng nguyền rủa sao Trời Phật chưa bắt thằng này chết đi cho sớm. Ông cụ th́ run run nhặt những mảnh thủy tinh mỏng đă vỡ và khóc rấm rứt. Qua sáng hôm sau, khi mở mắt ra, Michiko ḷng những mong chờ cái chết của Kanji th́ khi mở mắt nh́n lên trần nhà th́ đă bắt gặp đôi mắt của cậu em khiến cho nàng không khỏi ngạc nhiên và thở dài thườn thượt: “Sao, hôm nay trong người thế nào?”. Hỏi thế nhưng Kanji chẳng thèm trả lời nàng. “Phải kiên nhẫn một chút chứ! Em c̣n trẻ mà, mai mốt hồi lại ngay mà! Khi nào trời mát, cơ thể sẽ khỏe ra thôi. Phải sống chứ em”. “Chết làm sao được, chị! Em có muốn chết đâu!” Kanji nh́n về phía người chị và mỉm một nụ cười diễu cợt. Michiko lặng lẽ đưa mắt nh́n trộm khuôn mặt xanh xao của đứa em bệnh hoạn. “Để hôm nay chị mua cho em hai quả trứng!”. Trứng bây giờ nhỏ nhất giá cũng phải từ 20 đến 23 Yen nhưng biết con bệnh thích ăn nên phải nói như thế để vuốt ve nó. “Nhớ mua trứng nhé. Mua cho em tất cả những ǵ em đang thèm!” Nghe nó nói, t́nh cảm thù ghét lại sôi sục lên bên trong Michiko.Trong căn pḥng, chỉ có mỗi mùi xú uế của mấy cái bô mà cha nàng và đứa em sử dụng. Cái mùi của chất thải quyện với mùi thuốc khử trùng Cresol đang xông thẳng vào mũi. Nàng nghĩ ḿnh làm ǵ cũng không đến nơi đến chốn. Tại sao lại không nổi giận lên cho họ thấy? Buổi sáng vừa mở mắt ra, tiếng máy giặt bằng điện đă chạy rền rền rung cả căn gác.Nếu họ không thay đổi cuộc sống thê thảm nhưng thế này th́ cả ḿnh lẫn Emiko đều không thể có đất sống. Cho nên trong ḷng Michiko, nàng càng mong sao cho Kanji chết đi cho khuất mắt. Mùa thu đến, Michiko lại tiếp tục đi theo con đường Ranko đă vạch. Bây giờ lương tâm nàng không c̣n thấy cắn rứt ǵ nữa. Sau khi góp nhặt những tờ giấy bạc nhơ bẫn v́ đă bán cả thân xác, nàng đă đem chúng dấu vào bên trong cái hộp đựng tro cốt của người chồng. Nhờ đó nàng c̣n mua được môt tấm chăn len ở ngoài chợ đen. Cũng nhờ đó, Kanji lại có thêm mỗi ngày một quả trứng gà. Cầm lấy quả trứng với bàn tay gầy guộc, con bệnh đă có thể nh́n về một chân trời tươi sáng hơn. Michiko lấy làm khó ưa khi thấy chưa tới 20 tuổi mà Kanji đă dưỡng có một bộ râu mép lưa thưa dưới mũi. Má cậu th́ hóp, mắt cậu lơm sâu, tóc lại để dài che cả mang tai trông chẳng khác nào nhà tu khất thực Hôkaibô (Pháp Giới Phường) trong vở tuồng Kabuki. Thân thể cậu luôn ướt đẫm mồ hôi, khi nàng thay hộ quần áo cho th́ phải nói cực ơi là cực.Thường ngay vẫn giao tiếp với đám con trai khỏe mạnh, da thịt căng cứng, cho nên Michiko hết sức khó chịu khi nh́n cái thân thể gầy đến trơ xương và nước da xanh xao của cậu em. Khi đặt cậu đúng vào chỗ cái b́nh để tiểu tiện và chợt đưa mắt nh́n một góc tối tăm của bộ phận đàn ông của đứa em, rồi không khỏi buồn cho nó, đôi mắt nàng lại nḥa đi. Cái khối tựa u lạc đà nằm giữa hai bắp đùi khẳng khiu sao mà giống như cái sinh mệnh mà nó quyết không rời. Ôi chao, thằng bé này c̣n cố bám lấy sự sống đây! Sau khi được chị thay quần áo xong, Kanji đă mệt lă và lại ngă lăn ra trên đống chăn đệm.”Mấy độ rày, bà già thường hiện ra đó chứ...” “Chắc má muốn về phù hộ cho cậu....” “Coi bộ em chẳng c̣n bao lâu nữa phải không chị?”Mắt Michiko chợt đỏ hoe: “Tại sao lại nói vậy?” “Bởi v́ lúc này xảy ra nhiều chuyện lạ lắm! “Tại em cứ nằm một chỗ mới đâm ra suy nghĩ vẩn vơ”, Nhớ khấn má đi!” “Ừ, Em đâu có muốn chết bây giờ...”Không muốn chết tí nào. Sao ông Trời lại lạnh lùng và tàn nhẫn như vậy nhỉ?.”Michiko không biết t́m ra lời nào để đáp lại. “Em có muốn chết đâu! Nhất là chết trước cả ông già! Này chị! Em xem trong báo có một cách trị liệu là phương pháp Ping Pong. Theo đó th́ phải đặt những quả cầu nhỏ h́nh thù như banh bóng bàn vào trong phổi để cho nó hẹp lại th́ sẽ khá ra.Thế nhưng giải phẩu kiểu đó th́ chắc phải tốn kém lắm nhỉ?” “Ủa, chuyện đó mà có hiệu quả sao?” Đôi mắt Kanji bỗng sáng lên long lanh và nh́n thẳng vào mặt chị: “Này chị, cho em vay ít tiền đi nào?” Ối cha! Mặt Michiko bỗng đỏ ửng lên. Tại sao thằng này lại biết ḿnh giấu tiền trong hộp đựng tro cốt ḱa? “Mổ xong, khỏe ra, em sẽ đi làm và hoàn tiền lại cho chị! Em c̣n muốn sống mà! Em có muốn chết trẻ như thế này đâu.”Nước mắt của Kanji đẫm ướt cả mặt gối.”Em coi, chỉ giải phẫu thôi th́ nào đă đủ. Có mổ chăng cũng chỉ sống được thêm hai ba bữa nữa thôi. Thay v́ chịu mổ xẻ và gặp nhiều rủi ra có thể đưa đến, chi bằng em ăn thức bổ béo và tập phép dưỡng sinh có phải là hay hơn không?” “Có bao giờ em được ăn no đâu mà nói! Ông già ổng dấu tiệt để ăn hết một ḿnh. Cái ông già mắc dịch! Ổng c̣n nói mầy chết mau mau cho tao nhờ...nữa ḱa. Ngay cả một tách trà mà ổng c̣n keo kiệt đến độ không cho em uống! Thế th́ em phải trông cậy vào ai để dưỡng sinh đây? May là có con Emiko c̣n biết thương cậu nên chia sẻ đồ ăn thức uống với em. Dù vậy, v́ chị sợ em lây bệnh cho nó nên đă dạy nó là không được đến gần em. Có đúng không nào?” Rồi chị xem, em sẽ lây cái bệnh này cho cả nhà!” Michiko đem mấy bộ đồ bẩn và ướt đẫm mồ hôi của Kanji bỏ ra bên ngoài hành lang. “Cái cậu này! Sao em ăn nói ǵ mà lạ lùng vậy! Cậu có biết chị mỗi ngày phải làm cái công việc ǵ để nuôi cả gia đ́nh không chứ? Hả? Cậu có biết là chị đă cay đắng đến thế nào không? Nói cho cậu biết, tôi dám dắt con Emko để thoát ra khỏi cái nhà này đó cậu. Té ra cho đến nay tôi đă quá dễ dăi với các người. Quá nuông chiều các người! Đáng lẽ tôi đă phải làm dữ mới được. Và các người cũng thừa biết v́ lư do ǵ tôi đă không thể làm dữ rồi chứ! Ngay cậu, cậu đâu bao giờ chịu hiểu cho tôi. Cậu cứ ngồi đó than thở cho số phận hẩm hiu. Tôi v́ biết cậu đă liệt giường liệt chiếu, không c̣n làm ăn được ǵ cả nên đă liều mạng mà đi làm cái nghề bẩn thỉu này. Thay v́ chống đối lại tôi, cậu hăy nguyền rủa giùm chiến tranh đi... Chồng tôi chẳng phải là đă chết trên chiến trường đó hay sao? C̣n cậu th́ vào công xưởng, làm ngày làm đêm, bảo ǵ nghe nấy, nên mới mắc phải cái căn bệnh này! Đó là cái ngu (hema) của cậu đấy, biết chưa? Nghe chị đi, kiếm cái chẩn y viện hay một nơi nào khác mà vào đó chạy chữa, Và phải lập tức làm ngay thủ tục.Đâu c̣n cách nào khác, phải không?” Kanji ̣a lên khóc. Người cha th́ giữ im lặng. C̣n Emiko th́ ngồi trên chiếc bằng mây đă găy và tắm nắng ở ngoài hành lang. “Em không đi đâu hết. Chỉ có ở đây mới hợp với em hơn cả. Bề ǵ em chỉ muốn chết ở đây thôi”. Tiếng khóc rấm rứt của cậu giống như một sợi chỉ mỏng mà cậu đang nuốt vào bên trong. Như một đứa trẻ con ĺ lợm, cậu nói như đă quyết: “Em chỉ muốn ở đây!” Thành thực mà nói, Kanji rất tự hào về công việc ḿnh làm.Chẳng những thế, đối với công việc, cậu luôn luôn làm cật lực v́ nghĩ rằng nó sẽ đem đến thắng lợi cho cuộc chiến tranh. Nỗ lực của cậu hoàn toàn không có ǵ giả tạo. Chỉ có điều cậu không sao hiểu là giữa việc cậu làm việc không tiếc thân và cái định mệnh thê thảm hiện tại có một mối liên hệ nào không? Sự hăng hái trong công việc lại làm cho ngọn lửa ái quốc trong ḷng cậu lại bùng lên và cậu chỉ biết có nó.Dù ngủ hay thức, lúc nào cậu cũng phải quấn trên trán băng vải vẽ h́nh lá cờ mặt trời mọc (Hi no Maru) cho bằng được. Cậu đă được huấn luyện đặc biệt đễ làm việc trong ngành cơ khí. Dù giữa cái nóng tàn khốc đến độ nhiều khi cậu muốn ngất xỉu, Kanji vẫn hăng say làm việc không phút ngơi nghỉ.
Người đàn bà lên thang gác (phim Naruse Mikio, 1960) Kanji trút hơi thở cuối cùng vào một buổi sáng trời mưa đầu tháng mười hai. Tuy người cha của cậu không hay con trai đă chết nhưng cô cháu mới lên bảy là Emiko đă khám ra cái thân thể lạnh lẽo của cậu.Michiko đêm đó ngủ ở ngoài nên đến khi nàng về th́ đă quá mười giờ. Ở đầu nằm của cậu, ông già đă ư tứ để một cái bát có đựng nước và đặt một đôi đũa quấn một mảnh giẻ để chấm ướt môi cho cậu.”Em chết rồi sao em?” Michiko ngồi ủ rủ cạnh bên giường Kanji và gỡ vuông vải màu tím thường dùng làm tay nải nay đă ố bẩn khỏi khuôn mặt người chết. Nàng ngắm khuôn mặt đứa em trai giờ đây đă hoàn toàn biến dạng v́ cái chết. Tưởng chừng có một tiếng cười đang cố ngoi lên từ phía dưới yết hầu của nàng nhưng sao âm hưởng của nó lại giống như một tiếng gào. Michiko đưa tay lay lay lồng ngực em. Trên đôi môi và cái mũi của cậu ta, chỗ nào cũng có máu. Mi mắt vẫn chưa khép kín. Trong căn pḥng hôi thối này, làm như chỉ có khoảng không gian chung quanh cái xác của cậu là có một vật thể ǵ nặng nề và lạnh lẽo đang đặt lên trên. “Kan-chan (cậu Kanji) nói cậu bị máu làm nghẽn cả ống thở đó mẹ!” Cô bé Emiko chỉ cho nàng xem cái khăn con và bồn rửa mặt bê bết máu.!” “Chứ bộ ông ngoại không biết chuyện đó hay sao?” “Tao có hay ǵ đâu!” “Con sắp chết mà sao cha lại không biết! Chính v́ vậy con mới hỏi cho ra lẽ. Thiệt t́nh cái ông già này!”. Bà hàng xóm chuyên bán cá chợ đen ở pḥng bên cạnh từ ngoài hành lang rón rén chạy sang nói: “Cái chú này đêm nào mà tôi lại không nghe tiếng chú rên siết. Tưởng là chuyện b́nh thường mỗi bữa chứ ai ngờ rốt cục lại ra nông nỗi này!” Qua lời nói ấy, lần đầu tiên Michiko mới hiểu ra rằng giây phút hấp hối của cậu em ḿnh thê thảm biết chừng nào. Cậu đă sống một cuộc đời ngắn ngủi và chẳng được ai thương mến, quả là đáng buồn. Nàng nhờ cha khoanh giúp hai cánh tay để đặt lên ngực cho cậu, rồi ḿnh, trong một trạng thái đầu óc trống rỗng, đă đưa tay siết chặt hai cánh tay của đứa em. Chỉ có một cảm giác lạnh lẽo.Lồng ngực nàng đang bị đay nghiến bởi những lời trách móc như đến từ đáy địa ngục. Michiko cảm thấy mệt nhoài. Bất chợt, h́nh ảnh của chiếc xe nôi cũng như người đàn bà mang cái tạp dề màu trắng một lần nữa lại hiện ra dưới riềm mi của nàng. Có lẽ người Michiko bây giờ đă mệt mỏi ră rời như một miếng bông g̣n nên khi bàn tay lạnh lẽo của xác chết đụng phải bàn tay ấm nóng của nàng, nó chỉ làm cho nàng cảm thấy dễ chịu. Tuy cảm thấy rờn rợn nhưng nàng vẫn muốn giữ lại -dù chỉ trong một khoảnh khắc cái cảm giác khi bàn tay ḿnh đan lấy bàn tay của đứa em. C̣n bà hàng xóm của nàng th́ sau khi hứa hẹn rằng lúc nào rảnh sẽ sang nhà phụ một tay, đă xách cái giỏ đựng cá trống rỗng và bước xuống thang gác. Mưa lại đổ xuống ào ạt. Michiko thầm nghĩ bề ǵ với số tiền cắc ca cắc củm để dành trong hộp tro cốt, ḿnh cũng có thể dùng vào việc chôn cất Kanji. Nàng bèn đến cái tủ chè và lấy hộp đựng cốt xuống rồi mở nắp ra.Trên lớp bùn đỏ đă khô, cái đang xếp chồng lên nhau là những tờ giấy bạc xuất xứ nhơ nhớp mà nàng đă chắt bóp được khi đi qua không biết bao nhiêu con đường trong thành phố. Michiko lấy một miếng ga đă dính màu đỏ và đắp lên mặt Kanji. Đôi khi như chợt nhớ ra, người cha lại lấy đầu đũa có quấn văi thấm nước rồi chấm cho ướt đôi môi đứa con trai. Khoảng bốn hôm sau ngày Kanji mất và sau khi xin được giấy chứng tử của bác sĩ cũng như hoàn tất thủ tục hành chánh với ṭa thị chính khu vực, họ bèn mướn một xe mô tô thùng (rear car) để chở chiếc quan tài xập xệ của Kanji ra ḷ hỏa táng Ochiai để thiêu xác. Căn pḥng bốn chiếu rưỡi của gia đ́nh bỗng thành ra rộng răi. Chiếc xe gắn máy thùng lại phóng qua những vũng nước mưa đọng trên con hẻm để đến đậu đằng trước ngôi nhà có treo tấm biển “Tiệm Giặt Ủi” và hai mẹ con Emiko đă xuống dưới để tiễn họ đi. Nghe tiếng bánh cao su của chiến xe gắn máy thùng lăn trên đường rồi tiếng máy ầm ĩ, rung cả con hẻm khi nó đưa chiếc áo quan màu trắng xập xệ ra khỏi con phố mà ḷng Michiko thấy như lửa đốt. Để xoa dịu mặc cảm tội lỗi, nàng tự nhủ là mai một đây, con đường ḿnh đi cũng sẽ dẫn tới một định mệnh như đứa em trai. Vẫn đứng nguyên bên vệ đường, nàng khóc như mưa như gió. Như một khối đen bất động, nàng để những chùm ánh sáng nhợt nhạt của mặt trời chiều phản chiếu lên mấy tấm kính của hiệu giặt ủi, lúc ẩn lúc hiện, quét lên người ḿnh, Khi Michiko lên gác trở lại, nàng đă thấy người cha đang tḥ đầu qua thành cửa sổ. Cả cha nàng lẫn nàng và con bé đều đă quên khuấy ḥn đá họ đem lên pḥng để đóng đinh áo quan. Michiko bèn đem ḥn đá đó đặt lên trên hộp đựng tro cốt của chồng ḿnh. Đối với nàng, cái chết là một chuyện dễ dàng và c̣n là một chuyện không có ǵ đáng nói. Những kẻ đă bạc nhược th́ cứ như thế mà yếu dần rồi có một ngày nào đó sẽ biến mất khỏi thế gian. Chuyện như vậy, con người b́nh thường sẽ không có cách nào giải quyết. Cái hôm sau khi tiễn đưa quan tài của cậu em, Michiko cũng đă bước ra ngoài phố. Mặc cho ai đó cho nó là xấu, riêng nàng th́ chỉ bước đi cùng với hiện thực. Có phải v́ số nàng không may? Cái định mệnh đă gắn kết với cuộc đời nàng từ lúc mới sinh có trớ trêu với nàng hay không? Khi nh́n hạnh phúc của những cô gái ngồi trên những chiếc xe đẹp đẽ, bóng loáng hay mặc những chiếc áo choàng bằng lông thú sang trọng, lộng lẫy, Michiko cảm thấy ghen tức không chịu nổi như có gai đâm kim chích lên da thịt. Ôi chao, có một thế giới như thế thật. Michiko lấy làm lạ là sau một cuộc chiến tranh thê thảm như vậy rồi mà cái giai cấp như thế vẫn chưa chịu biến mất. Chồng ḿnh nay đang ở đâu mà sao ḿnh không thấy. Nhưng nhất định anh không c̣n cách nào để trở về với ḿnh nữa. Lễ Giáng Sinh sắp đến nơi. Emiko vẫn tin là Ông già Noel sẽ tới thăm nó. Trong những quyển sách h́nh (ehon) ảnh Ông già Noel vẫn đầy ra đó để mà gây háo hức cho đám trẻ với những ước mơ và dục vọng của chúng.. Ngày thứ ba sau khi tiễn đưa chiếc quan tài của Kanji, Michiko đă dắt con gái ra viếng thăm chỗ thiêu xác. Nàng đă ghi danh cho Kanji được thiêu kiểu hạng ba, tất nhiên xương của cậu sẽ được cho vào hộp đàng hoàng. Áp cái hộp đựng tro cốt của cậu em vào ngực, Michiko bước đi trên con phố chỉ có toàn những ngôi nhà cất lên tạm bợ trên vết tích của những đám cháy, trong ánh nắng ấm áp của tiết tiểu xuân (koharu). Không biết Emiko đă học được bài thánh ca ấy từ người hàng xóm nào mà vừa đi nó vừa hát líu lo những ca từ như “Chúa Giê-su là Đấng Từ Ái yêu thương chúng ta!”. Riêng Michiko th́ sau một thời gian dài mệt mỏi, đang phải chống trả một cơn đau đầu đang làm nàng ngầy ngật. Cái hộp đựng tro cốt này xem vậy mà nặng ghê. Bỗng nàng thấy có một chiếc xe nôi xập xệ h́nh như bị ai để quên đằng trước một cửa tiệm bán chiếu (tatamiya). Michiko quay lại nắm lấy tay Emiko rồi hai mẹ con đi vào ḷng một con hẻm chật hẹp. Cái ống khói ḷ thiêu xác coi vậy mà lại gần hơn nàng nghĩ. Nó đang vươn lên cao trước mặt nàng như một cây thánh giá. Từ cái ống khói to đùng, Michiko nh́n thấy những ngọn khói màu vàng như màu dầu xăng đang vươn lên trên nền trời xanh. Bất đồ, nàng lại nghĩ đến cái chết của người cha và tự hỏi bao giờ sẽ đến cái ngày ấy,
Dịch ngày 28/9/2024
Văn Bản: Hayashi Fumiko, Hone (Tro Cốt, 1949), trong Tuyển Tập Hayashi Fumiko do nhà Chuô Kôron (Trung Ương Công Luận) xuất bản, Tôkyô, từ trang 197 đến 210. Nguyên tác Nhật ngữ.
[7] Kikaijima (Quỷ Giới Đảo) là đảo Iwojima (Lưu Hoàng Đảo) ngày nay. Thời trung cổ là nơi lưu đày tội nhân như nhà sư Shunkan (Tuấn Khoan) sau khi thất bại trong một âm mưu đảo chính vào năm 1177.
* Nguyễn Nam Trân : Một trong những bút hiệu của anh Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: dhdungjp@yahoo.com ......................... ®
"Khi phát hành lại bài viết
của trang này cần phải có sự đồng
ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com) |