GIẤC CHIÊM BAO CỦA NÀNG


(Onna no yume, 1940)

Nguyên tác: Kawabata Yasunari
 

Dịch: Nguyễn Nam Trân

 

 

Một

Kuhara Ken’ichi bất ngờ lấy vợ lúc anh băm sáu tuổi.

Anh chưa hề tuyên bố chủ trương suốt đời sống độc thân và đă kiếm người làm mai mối để thực hiện chuyện này nên không thể xem đây là một sự “bất ngờ”, thế nhưng đối với bạn bè anh th́ điều đó đă gây cho họ đôi chút bỡ ngỡ. Có lẽ v́ người phía bên kia là một nàng tiểu thư cao sang khó ai với tới.

Trong nhóm bạn, có vài kẻ đâm ra tiếc rẻ v́ họ đă lấy vợ quá sớm.Tất cả bèn thay đổi cách nh́n, khen Kuhara sao mà khéo tính toán. Họ đồn đại với nhau là với món hồi môn của người vợ đó, nay mai Kuhara sẽ mở được pḥng mạch ngay thôi. Tuy cũng mở pḥng mạch như mọi người nhưng ngay từ đầu, pḥng mạch của Kuhara ít nhất sẽ phải lớn cỡ một bệnh viện. Không những thế, có kẻ c̣n nghĩ Kuhara c̣n đang rấp ranh trở thành giáo sư của ngôi trường anh xuất thân nữa chứ. Nhưng dù sao, với cuộc hôn nhân này, h́nh ảnh của Kuhara bỗng được đánh bóng một cách đột ngột nên thấy nó cũng có cái ǵ khác thường.

Sau khi tốt nghiệp ngành Nha ở một đại học Y khoa, Kuhara đă trở thành nha sĩ giảng viên phụ tá ở một bệnh viện đa khoa. Anh chịu khó học hành và đi thực tập khắp nơi, dĩ nhiên là để có được mảnh bằng. Tuy tŕnh luận văn tốt nghiệp tương đối sớm, anh vẫn phải nằm lại dài dài ở pḥng nghiên cứu, quên đi cả việc hành nghề nha cũng như mở pḥng khám bệnh. Ai cũng nghĩ rằng Kuhara đă đổi hướng đi để trở thành một giáo sư bệnh lư học.

Thế rồi cộng thêm cái việc anh cứ kéo dài quăng đời độc thân, người ta xem anh như một kẻ bất b́nh thường. Việc tiếp xúc với đám bạn bè ngành Nha ngày càng khó khăn, họ bảo nhau là “mấy lúc sau này, cái ngữ ấy nó hay lên mặt, ra vẻ ta đây là học giả” rồi kiêng dè và xa lánh anh.

Dù sao, nhờ có câu chuyện lấy vợ nên bây giờ Kuhara đă trở thành nhân vật được họ dành cho nhiều thiện cảm. Điều này chính đương sự cũng lấy làm lạ. Mấy người bạn cũ nếu có đến chơi với anh th́ lời ăn tiếng nói của họ cũng đă khác xưa. Khi anh đưa Haruko, cô vợ mới cưới, đi dạo, th́ những cặp mắt ngoái nh́n, đều thấy Kuhara đúng là người xứng đôi vừa lứa với nàng.

Từ ngày đó về sau, cuộc hôn nhân này đă đem lại những hiệu quả hữu h́nh và vô h́nh đến mức nào th́ khỏi cần bàn tới, chỉ biết một điều là Kuhara nghĩ rằng Haruko không những là một cô gái có dung mạo xinh đẹp mà c̣n là kẻ có may mắn từ khi c̣n trứng nước. Anh cho là ḿnh không có quyền để cho lối sống thiếu đạo đức của ḿnh làm tổn thương cái phước phần nàng có.

Dù vậy, đám bạn bè của Kuhara đều lấy làm lạ là v́ cớ ǵ một tiểu thư danh giá như Haruko lại có thể trở thành món hàng ế ẩm. Bởi v́ tuy nom như hăm ba hăm bốn nhưng thật ra nàng đă hăm bảy tuổi.

-Giữa thời buổi bây giờ mà vẫn có cảnh ngọc ngà châu báu bị chôn vùi hay sao? Chắc cũng phải có những tay chuyên môn đi đào vàng chớ nhỉ?

Nghe những câu nói bóng gió đầy vẻ thèm thuồng và mỉa mai như thế, Kuhara chỉ cười nhẹ và gạt bỏ ngoài tai. Gương mặt của anh giống như một kẻ nằm ngủ dưới gốc sung và chờ cho vận may t́m đến với ḿnh. Và anh cũng không hề hé môi cho ai biết v́ lư do nào mà Haruko đă để chậm trễ việc hôn nhân của cô.

Tuy nhiên lúc đó anh cũng không thể nào quên câu nói khá kỳ quặc thốt ra từ miệng của người mai mối:

-Sau “cái vụ đó”, cô nhà vẫn không hay biết ǵ cả, đôi khi vẫn chịu đi gặp những người muốn coi mắt (miai). Tuy nhiên, trong khi phái nam rất nhiệt t́nh, cô chưa lần nào gieo cho họ một niềm hy vọng.

V́ ư tưởng không muốn kết hôn đă cắm rễ rất sâu trong ḷng Haruko nên bố mẹ cô sau khi thấy rằng không thể để cho cô tiếp tục những cuộc coi mắt giả dối như vậy nữa, đă bó tay đầu hàng. Được ba bốn năm th́ ông mai kia cũng bắt đầu tránh đến nhà để rỉ tai cô gái về những chuyện mối mai.

Thế nhưng trường hợp Kuhara thời lại khác và chính ông mai đă xác nhận điều đó. Ông đă giả vờ làm như thể hai cô cậu t́nh cờ gặp nhau ở một rạp hát. Kuhara được giới thiệu như là vị bác sĩ đă chăm sóc mẹ nàng ở bệnh viện của Đại học. Tuy cách sắp xếp như vậy cũng không khác ǵ tiến tŕnh của mấy lần coi mắt trước đây mà Haruko đă sa bẫy, thế nhưng bốn năm năm trời đă trôi qua và giờ đây nàng không c̣n muốn từ khước sự tiến tới của phái nam như ngày xưa nữa.

Bố mẹ cô mừng rỡ như thấy màn đêm đă sáng ra.

Tuy nhiên, Haruko lại bảo ông mai rằng ḿnh muốn ông đến giải thích cho Kuhara về “cái vụ đó”. Chẳng qua nó chỉ là câu chuyện một thanh niên v́ thất t́nh với nàng nên đă chọn cái chết. Một câu chuyện tự sát rất trẻ con, điên điên khùng khùng và chỉ là kết quả mối t́nh đơn phương từ phía cậu ta. Ông mai đă làm tṛn nhiệm vụ của ḿnh một cách nhẹ nhàng như đang kể lại một câu chuyện buồn cười.

Nghe vậy, Kuhara vẫn ngạc nhiên, bởi v́ dù thế nào đi nữa, sự việc đó cũng đă làm cho một cô tiểu thư vốn có đầy đủ mọi điều kiện phải đánh mất tuổi xuân của ḿnh một cách oan uổng. Dĩ nhiên Kuhara đă trả lời ông ta rất lễ phép là cách cô xử sự như vậy chỉ cho thấy cô là một người bản chất ngây thơ trong trắng. Thật ra th́ bao nhiêu người đi coi mắt cô trước đây cũng đă trả lời cùng một kiểu như anh.

-Đúng vậy, được thầy thông cảm cho như thế th́ c̣n ǵ hay bằng!

Ông mai đă cúi đầu cảm thán rồi nói tiếp:

-Chuyện ấy cũng đă xưa, vả lại không phải là trách nhiệm của ḿnh, thế mà suưt nữa cô ấy đă định vào chùa tu đấy.

Dù sao Kuhara cũng muốn ḿnh được nghe trực tiếp từ miệng Haruko câu chuyện về người thanh niên kia. Không hẳn là có mục đích ǵ nhưng ít nhất ḷng anh sẽ được thanh thản. Đă đến lứa tuổi chín chắn như anh, anh nghĩ cứ bỏ qua việc đó và lẳng lặng tiến tới hôn nhân th́ ḿnh mới là đáng mặt đàn ông nhưng vẫn cảm thấy có ǵ thích thú khi bắt một cô tiểu thư con nhà gia thế phải bộc bạch quá khứ cho ḿnh nghe.

Hai

Gia đ́nh Haruko vẫn cho phép cô giao thiệp tự do trước khi kết hôn. Đứa con gái của họ nay đă 27 tuổi, nếu có đi gặp một người định cùng nhau tiến tới hôn nhân th́ đó c̣n là một việc đáng cho cha mẹ vui mừng. Hơn thế, giả sử cô tránh tŕnh bày chuyện đó với Kuhara th́ ông bà c̣n e rằng con gái ḿnh sẽ trở thành gái già và ḷng họ bất an như kẻ lo lắng sẽ chạm phải một cái nhọt đang bưng mủ.

Thế nhưng dáng dấp của Haruko đă toát ra một phong cách thanh nhă nào đó khiến cho Kuhara phải dằn ḷng lại khiến lúc đầu anh không dám mở lời và tưởng đă buông trôi cơ hội hỏi thăm câu chuyện về chàng trai nọ. Cuối cùng anh mới thốt ra:

-Tôi nghe ông mai nói Haruko-san sở dĩ chưa vội lập gia đ́nh là v́ có một duyên cớ đặc biệt, phải không ạ?

Nghe thế, Haruko bèn gật đầu và khuôn mặt trở nên nghiêm nghị như thể nàng đă chờ đợi giây phút này từ lâu, nhưng rồi bên dưới đôi mắt cô đă ửng hồng lên. Thấy nàng bất chợt trở về với dáng dấp ngây thơ, Kuhara bèn hỏi tiếp:

-Thế th́ chuyện giữa tôi với cô vẫn tiến triển theo chiều hướng tốt đấy chứ. Tâm t́nh Haruko san có thay đổi ǵ không?

Anh chàng đă lỡ lời nói ra một câu như vậy.

-Em cũng không biết nữa. Hay em muốn nói ra có lẽ v́ thầy là một bác sĩ...

- V́ là bác sĩ ...?

Kuhara v́ ngán ngẩm nên đang nói nửa chừng bỗng bỏ ngang trước câu trả lời có vẻ trẻ con của Haruko. Chẳng lẽ cô nàng nói thế là để trêu chọc ǵ ḿnh hay sao?

Lúc đó, anh mới thấy cần phải thêm một câu, nếu không là không ổn:

-Có lẽ đúng đấy. Theo lối nói của một bác sĩ như tôi th́ việc Haruko-san cho đến nay ngần ngại việc kết hôn chẳng qua là một triệu chứng bệnh tâm lư. Thật ra bệnh này lại nhẹ và chữa trị cũng không mấy khó khăn.

Tuy anh bảo thế nhưng Haruko lại thấy Kuhara không có ǵ mỉa mai. Cô c̣n nhận ra một cái ǵ như sự lo lắng đang dành cho ḿnh.

Về phần Kuhara, anh lại cảm thấy Haruko kỳ lạ, đến độ anh đâm nghi ngờ là, một mặt, cô có ít nhiều triệu chứng của bệnh vọng tưởng và mặt khác, đầu óc hơi chậm lụt. Nhất là sau khi biết rằng v́ lư do đó, cô đă phá hỏng bao nhiêu cơ hội kết hôn, anh hiểu ngay là trong ḷng Haruko, chắc có một vết thương sâu sắc lắm. Kuhara nghĩ nếu ḿnh an ủi Haruko một cách thành thực, may ra cái khúc nôi ấy sẽ được tháo gỡ. Cứ cho nàng thổ lộ hết câu chuyện về chàng thanh niên kia, ḿnh sẽ lần ra được đầu mối để giải quyết

Tuy hỏi đi hỏi lại nhưng Kuhara không có mục đích xoi mói quá khứ của Haruko v́ một lư do đặc biệt nào. Anh bảo là anh chỉ muốn cho mọi sự trở nên trong sáng để cả hai có thể tiến tới hôn nhân. Dù là một món hành lư nặng nề, khi hai người cùng khuân, nó sẽ nhẹ gánh đi và anh c̣n nhắc nàng hăy tống khứ tất cả những ǵ đang đè nặng trong lồng ngực nếu muốn t́m được sự sảng khoái.

-Vâng ạ!

Haruko gật đầu và tâm sự tiếp.

-Chính ra em tính nói hết mọi sự cho thầy nghe đấy chứ. Em sẽ không dấu diếm ǵ hết để thầy khỏi phải thắc mắc.

-Không phải ư tôi hỏi là để thay đổi lập trường ǵ đâu cô ạ. Tôi chỉ muốn cho ḷng Haruko-san được thảnh thơi từ đây.

-Vâng. Thế nhưng mà...

Ánh mắt Haruko lại trở nên nghiêm nghị như hồi nảy. Sau khi nh́n thẳng Kuhara, mặt nàng đỏ lên và cúi gầm xuống:

-Em xin lỗi là em chỉ nghĩ cho em nhưng có thể nào Kuhara-san kể cho em trước những chuyện về thầy... có được hay không?

-Tôi ấy à...? Tôi nói trước à...?

Haruko gật đầu. Nh́n đôi vai th́ thấy cô có hơi run.

Kuhara cảm thấy như bị ai đột ngột gạt chân ḿnh cho ngă nên hấp tấp nói:

-Thế cô muốn tôi nói ǵ giờ?

-Ô! Coi ḱa!

Haruko làm như ḿnh mới là người phải ngạc nhiên.

-Em vẫn biết em làm điều không phải rồi đấy nhưng nếu thầy không nói câu nào về ḿnh cả th́ em chưa hết lo lắng.

-Tôi à? Tôi có điều ǵ phải nói đâu nhỉ?

Tuy Kuhara bảo thế nhưng dĩ nhiên Haruko vẫn làm như nàng nào đă chịu tin. Tuy nhiên, điều kỳ lạ là Kuhara cũng thấy câu nói của ḿnh không có sức thuyết phục nào..

-Thật đấy, tôi không có ǵ để nói mà.

Kuhara càng lập đi lập lại, câu trả lời của anh nghe càng kỳ cục.

-Nếu Kuhara san cứ lẫn tránh như thế, em cũng cảm thấy khó nói cho thầy những chuyện về em. Khổ cho em quá!

Cánh cửa ḷng của Haruko dường như đă đóng sập lại.

-Em cảm thấy chuyện buồn của em h́nh như chỉ dành cho mỗi ḿnh em.

Thế rồi, ngày hôm đó hai người đă chia tay mà không thổ lộ cho nhau điều ǵ cả.

Nghĩ đi nghĩ lại, sự chống trả của Haruko thật có ư nghĩa. Một người đàn ông không có khuyết điểm như Kuhara, sống độc thân cho đến tuổi băm sáu th́ thế nào cũng có dính dáng t́nh ái với một hai cô chứ. Haruko chỉ đặt vấn đề cho anh theo kiểu suy nghĩ thông thường. Có thể cô đă để cho trí tưởng tượng đi xa hơn lối suy nghĩ b́nh thường một chút. Kuhara đă biết chuyện có một thanh niên v́ yêu Haruko mà đi đến chỗ tự sát th́ nay, khi hai người muốn đến với nhau, ít nhất, về phần ḿnh, Kuhara cũng phải cho cô biết lư do tại sao anh cũng đă trốn tránh hôn nhân đến cái tuổi băm sáu này. Hẳn anh phải có một vết thương ḷng nào đó. Có phải đó là điều Haruko đă suy nghĩ cho cả hai bên chăng?

Có lẽ Haruko muốn đi đến kết hôn với một người có hoàn cảnh giống cô. Nếu là hai kẻ có hoàn cảnh giống nhau, chắc là họ sẽ biết an ủi nhau và tha thứ cho nhau?

Dù sao đi nữa, việc Kuhara chỉ muốn ḿnh được nghe lời bộc bạch của Haruko thôi là một ư tưởng tự chuyên và không công b́nh.

Do đó khi Haruko muốn người con trai phải nói ra trước th́ như thể cô muốn xem người ấy có dấu diếm ǵ không. Kuhara đâu thể nào trong trắng như một gă con trai mới lớn. Thế nhưng anh lại muốn người con gái kết hôn với ḿnh phải là kẻ không có một sự nuối tiếc hay mặc cảm phạm tội nào đó trong ḷng. Người đàn bà như vậy, dầu kiếm ở đâu chắc cũng không ra.

Trừ phi bẩm sinh Kuhara đă ghét đàn bà hay kỵ tiếp xúc đàn bà trong sinh hoạt, khi sống độc thân cho đến tuổi này, chắc anh phải là hạng người thiếu may mắn trước phụ nữ? Ở lứa tuổi đáng lư phải giao du với đàn bà nhưng nếu chuyện đó đă không xảy ra th́ chỉ có thể giải thích là trong giai đoạn t́m hiểu tính nết có hợp nhau không, các cô đă lảng tránh anh. Thế rồi từ ấy, không biết lúc nào, Kuhara đă trở thành một người chỉ biết có cuộc đời trong pḥng thí nghiệm cũng nên.

Có lẽ v́ Kuhara là người như vậy nên việc anh kết hôn với Haruko mới làm cho chúng bạn phải ngạc nhiên. .

Từ trước đến giờ, bản thân Kuhara không thấy có ǵ đáng buồn trong cuộc sống. Nay nh́n lại anh mới thấy ḿnh tuy không may mắn với phụ nữ nhưng cuối cùng đă trúng một lô độc đắc là gặp được Haruko. Câu hỏi đột ngột của Haruko gợi cho Kuhara cái tâm t́nh muốn quay đầu nh́n lại quá khứ của ḿnh.

Giờ đây anh cảm thấy việc ḿnh không có lấy một quá khứ nào đáng để bộc lộ cho Haruko lại là một sự hănh diện và là một niềm vui. Thế nhưng cái hạnh phúc đó anh không thể nào bày tỏ một cách chân thực cho nàng, có lẽ v́ anh không phải là người sống vô đạo đức. Tóm lại là Kuhara thấy ḿnh vẫn chưa có đủ sự thành thực. Và phải chăng anh đă thấy trong sinh hoạt hằng ngày của ḿnh, có những thời điểm anh sống không thành thực.

Dù anh tự xét ḿnh như thế nhưng nếu Haruko không chịu tin th́ đó cũng chỉ là chuyện đương nhiên. Nghĩ đến đó, anh chợt cười nhẹ.

Nếu như Haruko đợi anh thổ lộ trước rồi mới bộc bạch tâm sự của ḿnh sau th́ anh đành bịa đặt một câu chuyện t́nh nào đó để kể cho nàng nghe chăng?

Ba

Nhờ có Haruko mà Kuhara đă thử đắm ḿnh vào trong những huyễn tưởng t́nh ái khi nhớ về những h́nh bóng phụ nữ trong ṿng quen biết. Họ có thể là những bệnh nhân phụ nữ anh đă gặp từ ngày c̣n trẻ hay đám nữ khán hộ làm việc chung nhưng đó chỉ là những chuyện đùa nghịch. Mặt khác, bên cạnh Haruko, đối tượng của hôn nhân, th́ những người đó không tạo ra được một sự sống động nào và như thể không phải là một hiện thực.

Giờ đây, đến một người như anh mà cũng không tài nào bịa đặt một câu chuyện t́nh nào đó và dùng nó làm miếng mồi nhử Haruko thổ lộ tâm sự của nàng. Tuy nhiên, khi t́m hiểu đầu đuôi câu chuyện người thanh niên đă v́ Haruko mà đi đến chỗ tự sát, anh thấy nó cũng không xứng đáng chút nào với điều anh chờ đợi.

Người thanh niên ấy là anh họ của Haruko, cách nàng hai tuổi. Hai anh em nhà ở gần nhau và đă sống bên nhau từ ngày c̣n nhỏ. Bố của ông anh họ ấy là quan chức làm việc ở địa phương. Từ khi anh ta xa Tôkyô để theo bố, hai người vẫn thường xuyên tiếp tục trao đổi thư từ rồi trong những vụ nghỉ hè hay nghỉ đông, họ vẫn có dịp đi tắm biển hay trượt tuyết và vui chơi bên nhau. Thế nhưng khi lên lớp cao hơn trên bậc trung học th́ lời lẽ trong mấy lá thư của ông anh họ kia đă có những ḍng sướt mướt bày tỏ t́nh cảm quyến luyến. Khi đến tuổi vào trường cấp ba ở Tôkyô, cậu lại được gửi đến ở trọ trong nhà Haruko để đi học cho tiện và chẳng bao lâu sau, cậu đă bắt đầu tỏ t́nh với nàng. Biết rằng giữa anh em họ, không thể nào tiến tới hôn nhân cho nên Haruko đă từ chối một cách minh bạch. Mùa đông năm đó, người anh em họ chỉ đi trượt tuyết có một ḿnh, rồi một hôm trời băo tuyết, anh vẫn cương quyết lên núi trượt tuyết và bị rơi xuống vực. Dù được cấp cứu ngay nhưng v́ lồng ngực đă bị dập thêm chứng viêm màng phổi, anh phải nhập viện để chữa trị và tĩnh dưỡng. Anh đă tự sát ở đó sau khi để lại một bức thư tuyệt mệnh dài đề tên Haruko. Một phần của lá thư ấy đă được đưa lên mặt báo. Nếu anh chết ở bệnh viện th́ c̣n tha thứ được chứ nay anh đă lao đầu xuống biển nên bệnh viện cũng phải chịu trách nhiệm liên đới. Do đó, họ buộc ḷng trao bức thư ấy cho nhà báo để mọi người rơ lư do anh tự sát là v́ thất t́nh.

Kuhara hơi bối rối, anh không biết an ủi Haruko như thế nào. Phải một lúc sau anh mới có thể thốt ra:

-Lúc đó Haruko-san bao nhiêu tuổi nhỉ?

Câu chuyện mà cô vừa kể ra quá đơn giản, ngược lại đă làm cho Kuhara nghi ngờ nó là một câu chuyện bịa đặt. Anh có cảm tưởng là một câu chuyện như thế th́ chỉ cần mở báo ra đọc là sẽ thấy nhan nhản trên đó.

Thế nhưng bất cứ truyện t́nh nào, nếu chỉ đọc cốt truyện mà thôi th́, không ít thời nhiều, chúng đều là những câu chuyện tầm thường cả.

Khi Kuhara mong đợi rằng một cô tiểu thư như Haruko, nếu không chịu lấy chồng, hẳn phải có một lư do ǵ ghê gớm và đầy tính bi đát, th́ chính anh mới là người đang mắc một chứng bệnh gọi là vọng tưởng.

Nếu muốn làm rung động trái tim phụ nữ th́ một câu chuyện b́nh thường như thế coi bộ đă đủ rồi. Khác với một mối t́nh bùng cháy dữ dội trong giây phút của đôi trai gái, t́nh cảm giữa hai anh em họ kia giống như sự kết hợp những kỷ niệm đẹp đẽ có với nhau trong một khoảng thời gian dài.

-Haruko-san chắc có yêu anh đó?

Nghe Kuhara hỏi ḿnh như thế, Haruko đă gật đầu để xác nhận môt cách thẳng thắn:

-Vâng, dạo sau này em có thử suy nghĩ về nó...Nhưng mà thời đó tụi em mới là con nít thôi mà....

-Anh em họ gặp cảnh bất hạnh, chắc là kẹt cho hai bên cha mẹ lắm phải không?

Câu nói của Kuhara không ngụ ư ǵ cả nhưng Haruko đă nghiêm trang trả lời:

-Hai bác em không phải là những người muốn đem chuyện đó để trách móc em đâu.

-Chắc cũng v́ họ nghĩ nếu có t́nh cũng c̣n phải có lư...

-T́nh và lư? Có lư lẽ nào nằm trong đó không anh?

Thế nhưng điều Haruko muốn thổ lộ cho anh không chỉ dừng lại ở đó.

Cái chết của người anh em bà con xảy ra vào lúc Haruko 19 tuổi. Hai năm sau mới có chuyện một người đến coi mắt cô. Haruko lúc đó cũng muốn tiến tới bèn chỉnh đốn lại t́nh cảm và sau đó đem câu chuyện về việc người anh em họ tự sát báo cho hên kia biết nhưng mối duyên ấy đă tan vỡ cấp thời. Không phải cái chết của người anh em bà con mà chính là cuộc đổ vỡ này mới gây đau khổ cho Haruko nhiều hơn. Nàng tự cho rằng có lẽ là ḿnh là một người đàn bà không thích hợp với hôn nhân, chỉ v́ lúc ấy, nàng đă đâm ra yêu Katagiri, người đến coi mắt.

Có thể người đầu tiên nàng cảm thấy yêu thương không phải là ông anh bà con mà là Katagiri. Có lẽ v́ yêu Katagiri cho nên nàng mới nhớ về người anh họ như một người yêu chăng? Cuộc dạm hỏi kế tiếp cũng không thành cũng v́ câu chuyện về người anh họ. Chắc chắn nó đă làm cho Haruko đâm ra sợ hăi nhưng phải chăng, trong ḷng ḿnh, nàng c̣n muốn chờ đợi Karagiri?

Khi lời từ chối chính thức từ phía gia đ́nh Katagiri đến nơi chưa được bao lâu, Haruko có lén đi gặp Katagiri một lần. Katagiri đă hứa rằng ḿnh sẽ van xin cha mẹ cho phép cưới nàng làm vợ.

Haruko cũng không có ư định dấu diếm Kuhara chuyện về Katagari. Nếu như anh muốn khơi ra, chắc nàng cũng sẽ kể anh nghe thôi.

Thế nhưng Kuhara chỉ hỏi thăm về chuyện người anh họ và làm vẻ mặt như đă thỏa măn v́ những điều nàng tŕnh bày rồi và không cần ǵ khác nên Haruko cũng giữ im lặng để mọi sự được suôn sẻ.

Đối với Haruko th́ câu chuyện về Katagiri có lẽ hơi khó nói. Khi chuyện dạm hỏi của Kuhara đang diễn tiến th́ Katagiri đă cưới một người con gái khác. Có thể khi biết được tin này, Haruko có lúc cũng cảm thấy tủi hổ.

Bốn

Đêm thứ hai sau ngày đám cưới với Kuhara, trong một lữ quán trên đường đi hưởng tuần trăng mật, Haruko nằm mơ thấy người anh họ đă chết của nàng. Nàng không biết nơi ấy là đâu, có thể là ngôi nhà ở vùng quê anh ta nhưng cũng có thể là nhà của cô nữa. Thế nhưng khi nàng bước vào buồng th́ người anh em họ đó đang ngồi và mặt hướng về cái bàn chợt quay đầu nh́n. Nàng bị dội lại trước cảnh tượng đó và đứng sửng một chỗ. Thế rồi khi ư thức đă trở lại, nàng nhận ra rằng lúc đó ḿnh hoàn toàn trần truồng. Và nhờ nghe tiếng ḿnh kêu lên mà nàng tỉnh giấc.

Haruko thấy mắc cỡ không biết là chừng nào và đỏ hồng cả mặt. Cả người nàng chợt ớn lạnh nên đưa tay ra nắm lấy ống tay áo của Kuhara. Khi nhớ rằng người anh em họ kia đă chết, nàng kinh hăi khôn cùng, bèn th́ thầm:

-Tha lỗi cho em nhé.

Thế rồi vừa run rẩy, nàng tựa ḿnh người vào chồng.

Đêm hôm đó, nàng cảm thấy việc ḿnh kết hôn là một hành động tội lỗi đối đối với người anh họ, nhưng sau đó, nàng mới nghĩ rằng giấc mộng vừa qua sao mà giống như một cảnh ngoại t́nh. Dù vậy cả h́nh ảnh của người anh họ cũng như h́nh ảnh Katagiri dần dần nḥa nhạt và biến mất sau khi đă lùi ra xa măi. Việc chậm kết hôn của nàng giống như đóa hoa nở muộn nhng chính v́ thế mà nàng mới có được một đóa hoa thật vĩ đại. Thế rồi nàng đă đem tất cả tuổi thanh xuân tích lũy xưa nay để trao cả cho chồng.

Khi Haruko nghe Kuhara nói rằng:”Hai đứa chúng ḿnh đă phải mất thời gian lâu la và trải qua biết bao nhiêu cay đắng để t́m ra phân nửa kia của nhau. Nó chẳng khác nào một cái lộc trời ban” th́ nàng không c̣n nhớ ǵ về những chuyện đă xảy ra trong quá khứ. Thêm vào đó, ơn phước đang tràn trề nơi nàng đă đem về cho gia đ́nh không biết bao nhiêu điều may mắn.

Có một hôm, không hiểu sao Kuhara lại thốt lên một câu:

-Trong di chúc của người anh em họ em, anh ấy có viết câu chữ nào khiến cho em phải ngạc nhiên không?

Th́ giờ đây, Haruko đă có thể trả lời một cách nhẹ nhàng khoan khoái:

-Ờ nhỉ! Nghe anh, em mới nghĩ ra. Cũng phải nói là có những chỗ lạ lùng em không sao hiểu đấy.

-Nhất định là em phải lấy làm lạ chứ sao không! Thực ra anh đă nhờ anh bạn của một người bạn vào điều tra trong dưỡng đường nơi anh họ của em sống những ngày cuối đời th́ mới biết là anh ấy đă bị suy nhược thần kinh hết sức trầm trọng. Có thể bảo anh ấy đă đứng chân trong chân ngoài trước ngưỡng cửa của bệnh tâm thần rồi. Tên chính xác của chứng bệnh th́ người ta cũng đă biết. Cho nên không thể nào chủ trương v́ thất t́nh Haruko mà anh ấy tự sát đâu. Mặt khác, anh ấy có thể đă trở nên bi quan từ khi nhuốm bệnh về đường phổi. Nếu đầu óc anh ấy có biến đổi th́ cũng v́ bản chất anh ấy thôi chứ Haruko nào có trách nhiệm ǵ trong vụ này đâu!

-Ôi chao! Thật thế sao? Anh điều tra từ hồi nào vậy?

-Ô! Lâu lắm rồi!

-Eo ơi! Nếu anh cho em biết nó sớm th́ có đỡ cho em không? Cái anh này sao mà rắn mắt!

Haruko ngẩng đầu và nh́n chồng ḿnh với vẻ tươi tỉnh, thế nhưng ngay lúc ấy, trong đầu nàng cũng hiện ra - dù chỉ trong một thoáng mơ hồ - h́nh ảnh của Katagiri. Phải chi chuyện này vỡ lở sớm hơn th́ nàng đă có thể kết hôn với Katagiri rồi cũng nên.

Tuy là chuyện của ḿnh nhưng Haruko cũng không khỏi ngạc nhiên. Cô chỉ biết nở một nụ cười buồn để che đậy sự bối rối. C̣n Kuhara lại có vẻ đắc chí:

-Thế nhưng anh với em có nên duyên cũng là nhờ người bệnh tâm thần ấy đấy.

-Đúng như vậy, anh nhỉ?

-Việc Haruko thực sự khổ tâm và chịu bao nhiêu dằn vặt v́ câu chuyện đó cũng là điều khiến cho anh phải kính nễ về thái độ của em...

Kể từ lúc đó, Haruko lại t́m cách nhớ về người anh họ ấy qua những kỷ niệm đẹp họ đă có với nhau như những lần đi chơi trên núi, dưới biển.

Thế nhưng, cái mà ta có thể gọi là ơn phước trời cho ngụ bên trong con người Haruko kể từ lúc ấy h́nh như cũng đă bắt đầu ĺa bỏ nàng.


Dịch ngày 29/11/2021

(Nguyên tác Nhật ngữ: Onna no yume (1940) trích từ Aisuru hitotachi, tuyển tập truyện ngắn của Kawabata do Shinchô Bunko (Tôkyô) xuất bản lần đầu năm 1951 trong loại sách bỏ túi).

 


* Nguyễn Nam Trân :

Một trong những bút hiệu của anh Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: dhdungjp@yahoo.com

.........................

® "Khi phát hành lại bài viết của trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com)
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com