T̀NH ĐẦU

(Hatsukoi, 1978)

 

Nguyên tác: Endo Shusaku

Dịch: Nguyễn Nam Trân

 

Endo Shusaku (1923-1996)

Tôi biết yêu lần đầu hồi năm thứ ba tiểu học. Dù chuyện xảy ra 45 năm về trước nhưng tên của đối tượng th́ tôi vẫn nhớ như in. Cô bé ấy là Hayakawa Emiko, tuy khác lớp nhưng cùng năm học.

Tuy đă lên năm thứ ba nhưng cho đến cái "ngày định mệnh" đó, tôi không hề ư thức đến sự tồn tại của  cô. Tôi hoàn toàn không hay là có một cô bé như thế đang học trong trường. Thế nhưng hôm đó, khi được biết cô, tôi đă ngạc nhiên không ít.  .

"Ngày định mệnh" đúng vào hôm nhà trường có một buổi tập dượt để tŕnh diễn văn nghệ. Lần đó, đám học tṛ năm thứ ba sẽ phụ trách diễn vở kịch "Con chim xanh"[1]. Theo qui định của nhà trường, mỗi lớp sẽ chọn lấy năm em để thủ các vai. Tôi nhớ là ḿnh đă vô cùng hănh diện khi lọt vào trong số đó. Lúc từ trường ra về, tôi đă hớn hở chạy nhảy tung tăng như một con chim sổ lồng để rồi thấm mệt và thiếu điều muốn đứt hơi.

Vừa bước vào nhà, tôi đă reo vui:

-Mẹ ơi! Con được chọn đóng kịch hôm tŕnh diễn văn nghệ!

-Thật sao? Đúng là con à?

Mẹ tôi lúc đó đang luyện vĩ cầm, ngạc nhiên lên tiếng hỏi. Khác với người anh trên tôi hai tuổi, thành tích học tập cũng như thần kinh vận động của tôi thuộc loại bết bát, nên chưa bao giờ tôi được tuyển lựa để lên sân khấu.

-Thế con sẽ đóng vai ǵ?

-Vai “Bánh ḿ”.

-Ủa, trong vở "Con chim xanh" lại có một vai là “Bánh ḿ” sao ḱa? Vai đó nói được mấy tiếng hay mấy câu hở con?

Lúc đó, tôi mới bắt đầu bối rối. V́ không biết trả lời làm sao nên cứ đứng im thin thít!

Rơ ràng là có vai “Bánh ḿ” đấy, nhưng đúng như nhận xét của mẹ tôi, Bánh ḿ không đối thoại với ai cả. Trong kịch bản, họ chỉ viết có hai chữ “Bánh ḿ” rồi chấm hết! Th́ ra tôi sẽ tṛng lên cổ một tấm b́a có viết "Bánh ḿ" và đứng ở một góc sân khấu.

Biết được điều đó, mẹ tôi chỉ tiu nghỉu và làm ra vẻ mặt tội nghiệp. Thế nhưng bà chợt thay đổi thái độ và nói lên một câu mà tôi xem như lời an ủi:

-Thế nhưng con vẫn là một trong 5 người được tuyển, có đúng không? Tốt quá c̣n ǵ!

Trong buổi tập dượt đầu tiên, một cậu con trai đóng vai Chiruchiru và cô con gái thủ vai Michiru -không ai khác hơn là Hayakawa Emiko – đă được cô giáo môn âm nhạc dạy cho những cách hát và  điệu múa c̣n chúng tôi th́ đứng bên cạnh để học hỏi. Đây là lần đầu tiên tôi ư thức về sự tồn tại của "nàng".

Nói theo kiểu văn chương một tí th́ tôi đă kinh ngạc như người vừa bị sét đánh và lạ lùng hơn nữa là từ lúc ấy, mọi sự chú ư của tôi đều đổ dồn vào “nàng”. Năm đó tôi vừa lên chín nhưng đă biết nghĩ rằng trong suốt chín năm của cuộc đời, tôi chưa từng thấy một con người con gái nào vừa khả ái lại vừa xinh đẹp đến thế. Mỗi lần nàng cất tiếng hát là cả người tôi nóng bừng lên, c̣n khi nào nàng bắt đầu múa là miệng tôi lại mở ra há hốc. Buổi tập họp chấm dứt, lúc cả bọn bắt đầu ồn ào bước trong hành lang để ra về, tôi đă rắp tâm sẽ đi theo nàng.

Tôi quên nói là lúc ấy tôi đang sống ở Đại Liên, cái thành phố Măn Châu được biết tới v́ giống hoa keo (acacia) của nó ấy mà. C̣n ngôi trường tôi đang theo học có tên là Tiểu học Ôhiroba (Đại Quảng Trường).

Sau khi qua khỏi cái quảng trường lớn nằm cạnh ngôi trường tiểu học của chúng tôi, Hayakawa Emiko và các bạn nữ sinh của nàng đă leo lên một con đường dốc để đi về hướng Bệnh viện Mantetsu (Măn Thiết)[2]. May làm sao là ngôi nhà của tôi cũng nằm không xa bệnh viện ấy. Đến địa điểm trên đầu con dốc, Emiko đă đưa tay vẫy vẫy các cô bạn để chia tay. Với cái cặp da Landocel màu đỏ lắc lư trên lưng và gây tiếng động, nàng đă chạy về phía một ngôi nhà gạch đỏ rồi chui vào bên trong. A ha, th́ đây là nhà nàng đấy?  Trong bụng tôi nghĩ như thế nhưng lại tự hỏi chẳng hiểu nàng có hay ḿnh vừa âm thầm theo dơi nàng không?

Tôi về tới nhà th́ đă thấy ông anh học năm thứ năm tiểu học của ḿnh đang chơi bóng một ḿnh. Tôi nhận quà ăn dặm từ tay bà giúp việc rồi vừa ăn vừa nh́n qua cửa sổ xem ông anh đang chơi bóng với bức vách ngoài vườn. Bỗng mẹ tôi hiện ra và bảo:

-Shuu-chan! Mẹ có tí việc muốn nhờ con, có được không?

Bà bảo ḿnh vừa làm được ít O-hagi (bánh nếp bọc bột đậu) và cho vào trong một cái hộp nhiều tầng (juubako) nên muốn nhờ tôi đem qua biếu bên hàng xóm.

-Sau đó thế nào cũng nhớ đem vuông tay nải về cho mẹ nhá!

Không thể từ chối, tôi đành kè kè cái tay nải và bước ra khỏi nhà. Vừa đi tôi vừa suy nghĩ về Hayakawa Emiko. Không biết có cách ǵ tiếp xúc với cô ấy và rủ đi chơi tṛ ǵ không.

Đến nhà người bạn của mẹ, tôi trao cái tay nải có hộp quà và nhận lại vuông khăn. Tôi bèn lót vuông khăn đó dưới cái mũ học tṛ của ḿnh. Chỉ v́ tôi cho là làm kiểu này là chắc ăn nhất, ḿnh sẽ không cách nào đánh mất nó. Thế rồi tôi lại nghĩ về Emiko. H́nh ảnh nàng đang múa hát thay nhau hiện ra trong đầu tôi.

Chợt tôi nhận ra có  một bà người quen đang đứng ở bên kia đường. Tôi bèn tháo nón ra nói “Con chào bà!” rồi tiếp tục đi về nhà. Khi mẹ hỏi “Tay nải đâu?”, tôi mới cởi  mũ ra, th́ ôi thôi, không c̣n vuông khăn đó đâu cả!  “Ấy chết!”. Tôi mới chợt nhớ là khi cởi mũ để cúi đầu chào bà kia, cái khăn kia đă rơi đâu mất. Chẳng hiểu có phải v́ tôi suy nghĩ quá nhiều về Emiko không? Chạy lại chỗ cũ để t́m tôi vẫn không thấy chiếc khăn đâu. Ai đó đă nhặt mất nó rồi chăng?

Việc đến trường ngày càng gây khổ tâm cho tôi. Mỗi lần nhác thấy bóng nàng trong hành làng là tôi chạy vào lớp để dấu mặt dù không có lư do nào đặc biệt. Lúc nàng chơi nhảy dây với chúng bạn ngoài sân trường, tôi cũng chẳng dám lại gần mà chỉ đứng xa nh́n trộm dáng nàng chẳng khác nào một thằng ăn cắp. Rồi theo thói đó, cứ xong một buổi tập dượt văn nghệ và ra khỏi cổng trường là tôi lại thờ thẩn đi sau lưng nàng như muốn tiễn chân, tận khi nàng bước vào nhà. Rốt cuộc v́ buồn bực chịu hết nổi, tôi đă đem chuyện này thủ thỉ cho mẹ tôi nghe.

-Mẹ tôi lấy đó làm thú vị và đem câu chuyện đó kể lại cho dám bạn của bà:

-Thằng Shuu nhà tôi đó nghe, nó nói là nó yêu một con bé vừa được chọn đi tập văn nghệ lần này với nó đấy!

Hôm tŕnh diễn, mẹ tôi và các bà bạn đă cùng nhau kéo tới trường xem. Tôi được tṛng vào cổ một cái biển thật to làm bằng b́a mà trên đó, thầy giáo tôi đă viết lên chữ “Bánh ḿ” (Pan). Tôi được cắt đặt đứng ở góc sân khấu như một ông phỗng trong khi thần tượng Hayakawa Emiko của tôi đang múa hát cùng với người đóng cặp của nàng vốn là một nam sinh ưu tú thủ vai Chiruchiru.

Cái làm cho tôi bị tổn thương đâu phải là việc không được nhà trường sắp để đóng cặp với thần tượng của tôi! Chỉ v́ là khi buổi diễn chấm dứt và về tới  nhà, tôi đă thấy mẹ tôi và các bạn của bà vừa dự khán xong, đang ngồi quây quần chuyện văn trong gian pḥng khách. Thế rồi, có người đă lên tiếng:

-Thôi mà! Cô bé mà cháu thích có dễ thương ǵ cho cam hả cháu!

Mẹ tôi cũng nhập bọn với đám bạn bè và cười ồ lên. Làm như đối với các bà ấy, những điều họ nói chả có ǵ quan trọng để phải mích ḷng. Thế nhưng họ đâu hay rằng, thái độ của họ đă để lại trong ḷng tôi một vết thương sâu sắc. Tôi bèn nhủ ḷng sẽ không bao giờ tâm sự với mẹ ḿnh chuyện cô bé ấy nữa.

 

***

 

Hai kẻ tôi đem chuyện nàng ra tâm sự là cậu bạn cùng lớp tên Yokomizo Motosuke và con chó Kuro (Mực) tôi nuôi trong nhà. Mot-chan (tên ngắn của Motosuke) là một cậu bạn hiền hậu, v́ thi trượt đă phải ở lại lớp một năm mà thành bạn đồng niên của tôi. Anh c̣n là người có thành tích học tập tệ hại hơn cả tôi nữa. Kuro là con chó Măn Châu mà gia đ́nh chúng tôi đă nuôi trong nhà từ lúc cún con, vốn là người bạn của tôi trong mọi thứ tṛ chơi. Khi Mot-chan nghe chuyện tôi kể, mắt chỉ nh́n về một phía xa xôi và chẳng nói câu ǵ. Làm như con người của cậu ta không thể nào thấu hiểu tâm t́nh của một đứa bạn như tôi.

Kể từ hôm bày tỏ điều bí mật của ḿnh cho Mot-chan nghe, mỗi lần đi theo đuôi Hayakawa Emiko, tôi vẫn thường được anh đi cùng. Không phải v́ anh thích thú ǵ đến câu chuyện về mối t́nh đầu của tôi, nhưng chỉ v́ sau mỗi buổi học, anh và tôi có thói quen đi về chung. Và h́nh như các học sinh khác rất ít người chịu kết thân với anh. Con dốc đưa đến khu bệnh viện mà Hayakawa và các cô bạn của nàng mỗi ngày vẫn leo lên, có trồng nhiều cây keo (acacia) bên đường, mỗi lần trời nổi gió, hoa keo bay như đang múa trong không gian. Con dốc đó cũng dẫn vào phu phố Nhật kiều sinh sống nên bọn con gái thường chia tay nhau ở quăng này rồi kẻ rẽ phải, người rẽ trái. Tôi và Mot-chan thường âm thầm bước theo sau họ và giữ khoảng cách chừng trăm mét.

Có lẽ Emiko bắt đầu để ư hành động hai đứa tôi bám theo chân họ vào thời gian này. Tôi thấy lâu lâu nàng và các bạn hay ngoái đầu nh́n về hướng chúng tôi. Thế rồi làm như khó chịu, có lúc nàng bước gấp hơn, c̣n khi thấy chỉ độc có mỗi ḿnh, nàng bèn vội vă chạy vào nhà ḿnh tức ngôi nhà được xây bằng gạch đỏ và sau đó, tôi không c̣n thấy bóng nàng đâu nữa. Qua những cử chỉ như thế của nàng, từ từ tôi cũng hiểu ra.

Có lúc tôi đoán là ḿnh bị nàng ghét nhưng có lúc lại hy vọng không phải như vậy nên đâm ra đau khổ. Mối t́nh đầu của một đứa bé lên chín coi bộ không có ǵ khác so với t́nh yêu của người lớn. Chúng cùng chung một tâm lư khổ năo, cùng chung những tiếng thở dài. Cuối cùng tôi đi đến chỗ quyết tâm. Tôi định sẽ lên tiếng gọi nàng. Một hôm, trên con dốc có hoa keo bay như múa ấy, cả Mot-chan và tôi đă hợp sức gào lên:

-Ư cha! Kiêu dữ nghe.Tưởng ḿnh đang đóng vai Michiru đấy hở?

Đó là tiếng kêu giống như một lời tỏ t́nh của tôi. Tôi đă gào lên tiếng ḷng sâu lắng ấy để nó có thể vượt quăng đường dài trăm mét vọng đến bên tai nàng, khiến nàng quan tâm tới sự có mặt của ḿnh. Bắt chước tôi, Mot-chan c̣n gân cổ hét thật to để phụ họa.

-Tưởng ǵ! Kiêu bỏ xừ!  Chỉ mới đóng được vai Michiru thôi đó!

Hayakawa Emiko vùng chạy, cái cặp màu đỏ của nàng lắc qua lắc lại phía sau lưng. Tôi không hiểu được ḷng tôi nữa. Hai đứa trẻ đă trở thành những kẻ thích ăn hiếp người khác chỉ v́ muốn tự hành hạ bản thân. Và chính tôi đă tự tạo ra ảo giác là nàng đă xử tệ với tôi như vậy.

-Tường ǵ! Tưởng ǵ!

Tôi đưa chân đá một viên đá  như người muốn xua đuổi vật ǵ kinh tởm. Mot-chan lại bắt chước tôi và cũng phụ họa

-Tưởng ǵ! Tưởng ǵ!

Từ hôm đó trở đi,, Hayakawa Emiko và đám bạn của “nàng” không c̣n để ư đến sự có mặt của hai đứa tôi. Họ cũng không buồn ngoái lại để nh́n. Không chịu nổi nữa, tôi bèn chụp lấy một viên đá và ném về phía họ. Mot-chan c̣n kiếm cả một ḥn c̣n to hơn và ném đi. Tuy nhiên, phần tôi th́ trong ḷng không hề có ư đe dọa mà chỉ mong sao cử chỉ thô bạo này sẽ khiến cho nàng thông cảm chút nào nỗi buồn đang chất chứa trong trái tim tôi.

Hai ba hôm sau, lúc tan buổi học, tôi bị thầy Sakai gọi lên. Ông bắt tôi và Mot-chan đến đứng trước mặt rồi hỏi:

-Có phải hai đứa bay đă ném đá vào các bạn nữ không?

Ông giáo trung niên trong bộ Âu phục màu đen với cổ cồn cao (tsume-eri) dáng nghiêm nghị đang nắm một cốc trà trên tay đă dằn giọng hỏi chúng tôi như thế.

Lúc đó, Mot-chan, cũng như mọi lần, bắt đầu sụt sịt nước mũi nước dăi rồi đưa ống tay áo đồng phục lên ngang mặt và khóc tức tưởi. C̣n tôi chỉ cúi gầm mà chẳng nói năng chi.

Kể từ thời gian đó, tôi bắt đầu có vài hành động kỳ quặc. Nói ra th́ hết sức mắc cỡ nhưng tôi đă lấy trộm một món trang sức của mẹ tôi và cầm đến cửa hàng chạp-phô của một ông khách trú. Tại sao tôi lại sinh ra gian manh như vậy th́ ngay đến bây giờ, tôi vẫn c̣n chưa biết lư do.

Ông Tàu bán tạp hóa ấy trả cho tôi một đồng bạc trị giá 50 “sen”. Tôi đă đem nó mua bánh trái rồi cùng ăn với Mot-chan.

Tôi không biết đem mớ tiền thối cất dấu ở đâu. Giống như các trẻ em khác trong trường, tôi không được phép mua quà vặt, c̣n như khi cần tiền để mua các tạp chí thiếu nhi, bút ch́ hay những thứ như vậy th́ mẹ sẽ cho riêng. Do đó, nếu mẹ thấy trong túi tôi có ít tiền đồng mà không rơ xuất xứ, nhất định là bà sẽ hỏi nó ở đâu ra.

Trước nhà tôi có một cây keo (acacia) nằm trong hàng cây trồng ven đường. Anh tôi và các bạn vẫn sử dụng vị trí cây ấy như một cái lũy (base) khi họ chơi dă cầu (baseball). Tôi và Mot-chan bèn đào một cái lỗ bên dưới cây ấy và chôn mớ tiền thối. Thế rồi, mỗi bữa từ trường về, chúng tôi bèn đào đất lên lấy ra từng mười xu một, đem mua đồ về ăn. Chuyện trộm đồ này và những bí mật tiếp sau đă đánh dấu sự phản bội đầu tiên đối với mẹ trong đời tôi. Có lẽ tôi có ư định biện hộ với chính ḿnh sở dĩ tôi có những hành vi như vậy chỉ v́ cả thầy giáo lẫn mẹ tôi, không ai chịu hiểu tâm t́nh của đứa trẻ như tôi.

Sau đó, tôi đă ngừng việc bám theo sau lưng Hayakawa Emiko. Thế nhưng t́nh cảm tôi đối với nàng không v́ thế mà có ǵ suy giảm.

Ngày thể dục thể thao trong trường, cả Mot-chan và tôi đều là những “lực sĩ chuyên về bét” (birikko) nhưng khi ngồi ở hàng ghế khán giả, hai đứa đều không khỏi nh́n với đôi mắt đáng ngờ vực về phía đám nữ sinh trong bộ đồ thể thao với quần gấu túm và rộng thùng th́nh (bloomers), đầu chít khăn (hachimaki) đỏ đang trổ tài trong cuộc thi điền kinh chạy tiếp sức (relay). Hayakawa Emiko, sau khi nhận cây gậy làm tin (bâton) từ đồng đội, đă nhanh nhẹn như một con nai tơ, len lỏi trong đám rồi bứt phá các đối thủ. Một người con gái như thế th́ tay tôi làm sao có thể với tới nhỉ? Nhưng v́ không với tới nàng được, tôi mới la toáng lên:

-Này! Kiêu vừa vừa thôi nhé!

Xong, tôi bèn nhổ toẹt xuống đất một băi nước bọt. Mot-chan lại bắt chước nguyên xi câu nói. Thế rồi khi thấy nàng và các bạn đang tỏ ra hào hứng v́ được đám đông vây quanh, tôi mới quay lại một bạn

 nữ cùng lớp trong đội bị thua vừa hớn hở từ đó quay về, để ném thẳng cho bằng được một câu dè bĩu:

-Ê! Mấy bồ bộ không biết ê mặt à?

Kể từ ngày ấy, trong gia đ́nh tôi bắt đầu có nhiều biến cố. V́ một lư do nào đó, giữa cha mẹ tôi đă sinh ra lục đục, nhưng nay t́nh trạng ấy lại bất chợt xấu thêm. Cha tôi đâm ra vắng nhà thường xuyên.

Cho đến thời điểm này, mẹ tôi là một người vui tính, hay mời bạn bè tới nhà chơi, nhưng giờ đây nét mặt bà bỗng trở nên u ám, đầu óc lúc nào cũng nghĩ ngợi mông lung và làm như có điều ǵ cay đắng. Cho đến lúc này, khi từ trường về nhà, lúc nào tôi cũng nghe thánh thót tiếng vĩ cầm từ gian pḥng khách vọng ra.Tiếng luyện đàn của bà bây giờ cũng không c̣n nữa. Ngôi nhà như bị một bầu không khí im lặng và buồn thảm chụp lên trên.

Ông anh lớn hơn tôi hai tuổi – có lẽ v́ muốn thoát ra khỏi bầu không khí ngột ngạt ấy – đă bám sát cái bàn viết và tập trung học hành. Tính tôi vốn không ham học như anh nên chẳng biết làm ǵ và cũng chẳng biết đem nỗi buồn của ḿnh thổ lộ cùng ai, kể cả Mot-chan. Ngay cả một phương pháp để tự đánh lừa, tôi cũng chẳng nghĩ ra. Những lúc như thể, tôi chỉ biết tâm sự với Kuro (Mực) là con chó tôi nuôi trong nhà!

V́ không muốn quay về một ngôi nhà u ám cho nên khi tan trường, dù đă chia tay Mot-chan, tôi cũng t́m cho ra con đường ṿng vo nhất với ư định câu giờ. Lúc th́ đưa chân đá văng những ḥn sỏi, lúc th́ dừng chân viết bậy trên tường nhà người ta những câu nhảm nhí như “Taitsu ripune ni kome wo tabenashi” bằng vôi trắng, lúc th́ đưa mắt nh́n theo con ngựa đang kéo cỗ xe của một người Trung Quốc để giết thời giờ. Cái câu “Taitsu ripune …” kia, tôi đă học từ một đứa bạn cùng lớn, nếu đem đọc ngược lại h́nh như có ư nghĩa ǵ đó rất tục tỉu mà đến nay tôi vẫn chưa đoán ra.

Về đến cổng nhà, trong ánh nắng chiều, tôi thấy con chó mực Kuro đang nằm lăn duỗi cả hai chân. Nó thấy tôi bèn vẫy đuôi nhưng trong cái nh́n lại có ǵ buồn bă. Chỉ có con chó này là người bạn mà tôi có thể bắt chuyện.

-Cứ sống kiểu này, tao đến phát điên mất thôi, Kuro!

Con chó đưa mắt chăm chú nh́n tôi với vẻ mặt đau khổ. Tôi bèn lục trong cặp ra một con dao díp rồi khắc lên lớp vỏ của cây keo mấy chữ “Hayakawa Emiko”. Bằng 5 mẫu tự[3] như thế, tôi đă ghi hằn lên  thân cây nỗi buồn sâu kín của tôi. Nó là tất cả tâm t́nh của một thiếu niên không  có ai hay và cũng không ai chịu hiểu cho. Làm như vậy, không những tôi đă dùng chính bàn tay của ḿnh để gửi gắm tâm t́nh đến người con gái ḿnh yêu, mà qua 5 mẫu tự ấy, tôi muốn thể hiện nỗi buồn của đứa con trước viễn ảnh mộtcuộc ly hôn giữa cha mẹ nó, cùng với nỗi đau đớn xót xa trong ḷng một đứa trẻ mà không người lớn nào chịu hiểu. Tất cả mọi sự như đều nằm bên dưới những nhát dao đó.

 

***

 

Câu chuyện trên đă xảy ra bốn mươi lăm năm về trước.

Năm sau đó tức đúng vào năm thứ tư tiểu học của tôi, mẹ đă dắt theo anh trai tôi và tôi lên đường trở lại Nhật Bản bởi v́ bà đă quyết định chấm dứt cuộc sống chung với cha tôi.

Từ đó và trong một thời gian rất dài, tôi không có dịp gặp lại các bạn cùng lớp cũng như thầy cô của tôi nữa. Về Mot-chan, tôi chẳng biết cậu ta đă trôi giạt phương nào. Ngay Kuro, tôi đă chia tay và cứ thế mà bỏ nó lại Đại Liên. Rồi chiến tranh đă chia cắt tất cả chúng tôi, khiến cho mọi tin tức đều gián đoạn,

Một chuyện không ngờ đă xảy ra. Năm năm về trước, tôi t́nh cờ nhận được một tấm bưu thiếp in sẵn do một bạn cùng lớp thời tiểu học Đại Liên gửi cho. Bức thư ấy đề cập đến dự định tổ chức một buổi họp mặt học tṛ cũ nhà trường.

Trong buổi chiêu đăi của nhóm bạn đồng môn diễn ra ở một quán cơm Tàu ngay giữa Tôkyô, t́nh cờ tôi lại gặp một anh bạn mà tôi không nhớ mặt. Anh là một người đàn ông đă quá tuổi trung niên, chững chạc đi bên cạnh người vợ của anh. Tôi và anh đă siết tay nhau thật chặt v́ chúng tôi đều cảm thấy ḿnh thuộc về một thế hệ sống sót sau một cuộc chiến tranh và một thời hậu chiến.

-Thế cậu có tin tức ǵ của Mot-chan không? Cậu Yokomizo Motosuke ấy mà!

Tôi hỏi ai, họ cũng lắc đầu. Chỉ biết giáo viên đảm nhiệm lớp chúng tôi, thầy Sakai, th́ đă quá cố từ lâu lắm. Trong lớp có người cho hay là Mot-chan không học lên được trung học mà phải đi làm công nhân trong một cửa hiệu bánh ḿ. Sau th́ cậu tuyệt vô âm tín từ khi bị bị bắt lính rồi họ gửi đi đâu không rơ.

-Thưa các bạn…

Người dẫn chương tŕnh cầm máy vi âm (micro) kêu gọi mọi người lắng tai:.

-….Chúng tôi xin phép chiếu một số âm ảnh (slide) về những phong cảnh mới nhất của thành phố Đại Liên.

Đèn điện vụt tắt rồi trên khung vải trắng đặt dọc vách tường, hiện ra h́nh ảnh rất xinh xắn của một người nào đó, làm cho tất cả cười ồ. Sau đó đến lượt cảnh quảng trường lớn, những ngôi nhà trong khuôn viên trường tiểu học và cả sân vận động lần lượt được chiếu lên. Chúng cũng không thay đổi là mấy so với h́nh ảnh thời xưa.

-Ngôi trường cũ của chúng ta ngày nay đă được nâng cấp và đổi tên thành Lữ Đại Thị Đệ Thập Lục Trung Học Hiệu (Trung học số 16 của hai thị xă cũ Lữ Thuận và Đại Liên hợp lại).

Chúng tôi nhận thấy có một đám học tṛ đang trứng trước các lớp và trong sân trường. Cảnh một lớp học vào giờ Toán, lúc học sinh đang giơ tay lên, cũng được chiếu cho xem.

-Hồi xưa có một cô học tṛ tên Hayakawa Emiko, phải không? Cô đó bây giờ….

Tôi kín đáo hỏi một anh bạn ngày xưa từng học cùng lớp. Vừa thốt ra cái tên đó ở đầu môi trong cái gian pḥng đèn điện tắt tối thui này, mà lạ chưa ḱa, trong một giây, tôi chợt cảm thấy đôi má ḿnh như vừa ửng đỏ.

-Hayakawa-san có hồi hương đấy chứ, cậu. Sau đó cô ấy đi lấy chồng nhưng h́nh như nay đă qua đời!

-Mất rồi sao?

-Chỉ biết là cô mất dưới tỉnh Kumamoto (đảo Kyushyu). Nguyên nhân là bệnh lao.

Thật vậy ư? Tôi gục đầu như đành chấp nhận. Chuyện chết chóc của những người thuộc thế hệ chúng tôi đâu phải là chuyện hiếm có. Từ thời chiến tranh cho đến thời hậu chiến, tôi đă mất biết bao nhiêu bạn bè rồi ấy nhỉ?  Tôi năm nay cũng đă năm lăm tuổi rồi. Nỗi buồn của ngày xưa bây giờ đă biến thành một mối hoài niệm như khi ḿnh đang đứng nh́n ánh mặt trời chiếu le lói ngoài xa trước khi khuất về bên kia núi.

Mùa xuân năm nay, theo lời mời của một nhà xuất bản, tôi t́nh cờ được tháp tùng một nhà văn, cùng đáp một chuyến tàu biển ngoại quốc về thăm lại thành phố Đại Liên. Tuy chiếc tàu ấy chỉ đổ lại Đại Liên (nay là thành phố Lữ Đại) có một ngày rưỡi, nhưng tôi phải làm công việc nhà xuất bản nhờ tôi là viết cho họ một thiên phóng sự (reportage) về cuộc hành tŕnh. T́nh thật, tôi không thể viện ra một lư do nào để từ chối.

Chúng tôi khởi hành từ Hương Cảng (Hongkong). Đến buổi sáng ngày thứ ba, con tàu đă cập cảng Đại Liên. Cái bến ấy vẫn không có ǵ khác xưa. Người trong hăng du lịch “Trung Quốc Lữ Hành Xă” đă đến đón và chúng tôi được họ cho lên một chiếc ô-tô hiệu “Thượng Hải”(Shanghai) vốn là sản phẩm do Trung Quốc tự chế tạo.

-Thưa, các ông muốn đi đâu trước tiên ạ?

Lúc anh thông dịch viên người Trung Quốc đặt câu hỏi, người bạn nhà văn của tôi trả lời rằng ông muốn đến thăm ngôi nhà nơi bà chị của ông ngày xưa đă sinh sống. C̣n tôi dĩ nhiên đă mau mắn cho biết là tôi muốn đến thăm ngôi nhà cũ của gia đ́nh tôi.

Xe đi vào bên trong thành phố Đại Liên. So với 45 năm về trước, cảnh vật chẳng có ǵ thay đổi. Sau đó, chúng tôi đă vượt qua cái quảng trường lớn và cho xe leo lên con dốc đưa về hướng Bệnh viện Măn Thiết. Hàng cây keo bên  đường và những căn nhà gạch đỏ quanh vùng tuy nom cũ kỹ hơn nhưng hăy nguyên vẹn như thời ấy. Có những đám trẻ con Trung Quốc đang đứng chơi đằng trước khu nhà.

-Tôi xuống được chứ ạ?

-Vâng. Xin ông tự nhiên cho.

Ông bạn nhà văn ngồi lại trên xe c̣n tôi th́ đeo máy ảnh trên vai và đến đứng đằng trước ngôi nhà cũ của ḿnh. Bọn con nít sống cạnh đó ṭ ṃ ngắm tôi như một con vật lạ lẫm. Ngôi nhà giờ đây trông bé nhỏ hơn h́nh ảnh mà bao tháng năm dài tôi đă nuôi trong kư ức. Mấy vách tường cũng thấp hơn điều tôi nghĩ nhưng đích xác đó là ngôi nhà gia đ́nh tôi đă sống. Màu đỏ của mái nhà cũng như màu đỏ của những bức tường hăy c̣n đọng trong kư ức của tôi. Tuy vậy, hàng cây keo (acacia) trước nhà nay đă cằn cỗi đi nhiều.

“Bọn ḿnh già hết rồi nhỉ. Cả chúng bay và cả tao nữa!” Tôi cho tay xoa nhẹ lên một thân cây keo và lẩm bẩm như nói với nó một lời an ủi. Tôi đă già và hàng cây này cũng đă già đi, nhưng khác với tôi, suốt 45 năm trời, chúng đă không rời xa nơi này một bước. Không phải là bọn bay vẫn sống ở đây suốt 45 năm trời đó sao? Trong phút giây nghĩ như vậy, bất chợt  những kỷ niệm của thời tiểu học và có kết nối với hàng cây này đă bắt đầu ùa ra và xoay quanh đầu tôi như h́nh ảnh từ một cây đèn cù. Nào là cảnh người anh quá cố của tôi cùng mấy người bạn dùng cái cây này làm lũy khi họ chơi dă cầu, nào là cảnh con chó Kuro nghếch chân sau lên khi tiểu tiện, thế rồi  bao nhiêu là h́nh ảnh của mẹ ḿnh, của Hayakawa Emiko….

Không để cho đám trẻ em đứng gần đó cũng như anh thông dịch viên  Trung quốc tuy giữ một khoảng cách nhưng vẫn nh́n theo dè chừng, chú ư đến, tôi thử đi ṿng quanh thân cây, những mong t́m ra 5 mẫu tự năm xưa tôi đă dùng để khắc tên “nàng” lên đó. Không hiểu v́ sao tôi lại không thấy chữ nào cả. Thể nhưng với xúc giác của mấy đầu ngón tay khi chà xát lên lớp vỏ cây đen đủi, tôi nghĩ ḿnh đă  cảm nhận trọn cả 5 chữ đó.

 

Dịch ngày 03/01/2025

 

Văn bản:

Endo Shusaku, Hatsukoi (T́nh đầu) trong Tuyển tập sách bỏ túi nhan đề Tenshi (Thiên sứ), Nhà xuất bản Kadokawa, Tokyo, sơ bản 1982, bản sử dụng (in lần thứ 14) năm 1989. trang 178-190.  Nguyên tác Nhật ngữ.

 

[1]Tức vở kịch nhi đồng nhan đề“L’Oiseau Bleu” của soạn giả và thi nhân người Bỉ Maurice Maeterlinck (1862-1949), được tŕnh diễn lần đầu ở Moscow năm 1908.

[2]Bệnh viện do tổ hợp kinh doanh Đường sắt Măn Châu lập ra.

[3]Trong nguyên tác là “5 mẫu tự” v́ Hayakawa viết bằng hai chữ Hán “Tảo Xuyên” nên được tính là 2 chứ không phải 4.

 


* Nguyễn Nam Trân :

Một trong những bút hiệu của anh Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: dhdungjp@yahoo.com

.........................

® "Khi phát hành lại bài viết của trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com)
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com