|
|
THẾ HỆ TRONG CHIẾNTRANH (Senchuuha, 1979)
Nguyên tác: Endo Shusaku Dịch: Nguyễn Nam Trân
Endo Shusaku (1923-1996) Tuy bên ngoài trời mưa, trong quán vẫn chật ních. Bên trên những nồi lẩu đặt trên bếp ḷ sáng trắng, hơi nước bốc lên ngùn ngụt. Đám khách tư chức và thanh niên nam nữ ngồi thổi phù phù mớ rau hành và xiên cây đắp cơm nắm (kiritanpo)[8] vừa ăn x́ xụp. Một cô tiếp viên trong bộ đồng phục mầu xanh sẫm kẽ sọc trắng bận rộn đặt những b́nh sake lên hết bàn này đến bàn khác -Chỗ này c̣n trống hở ông? Một anh chàng có vẻ tư chức đi cùng một cô gái trẻ, lên tiếng hỏi Konishi. -Dạ phải! Đang đưa chén rượu lên môi, Konishi cảm thấy hơi bực bội v́ bị quấy rầy. Thật ra anh đang muốn giữ trọn cái bàn này cho mỗi ḿnh. -Chọn lẩu vị muối (shiojiru)[9] nghe em? -Sao cũng được anh. Em đói lắm rồi. Konishi đưa mắt nh́n người con gái trẻ rút thuốc lá từ cái xắc tay màu nâu bắt đầu hút mà nghĩ đến vợ và mấy đứa con gái đang đợi cơm ở nhà. So với đứa con gái cả của ḿnh th́ cô gái này tuổi chẳng khác bao nhiêu nhưng bàn tay cô đă biết đưa điếu thuốc lên môi một cách thành thạo. Trông sao mà khó thương! -Bữa tiệc tất niên sắp tới, coi bộ ḿnh phải đóng tiền hơi đắt đó nghe! -Đành phải thế thôi. Chả lẽ không đi! Tuy không có chủ ư những anh đă nghe được những ǵ hai người đang hạ giọng trao đổi với nhau. Có lẽ họ là bạn đồng sự trong một hăng buôn nào đó, và chung văn pḥng cũng nên. Câu chuyện bắt đầu bằng việc than phiền hội phí quá cao họ phải đóng cho buổi tiệc tất niên đă chuyển sang những lời nói lén không mấy đẹp về các bạn đồng nghiệp. Konishi chậm răi nhâm nhi b́nh sake thứ hai. Lúc này ở nhà chắc bà vợ và mấy đứa con anh đă bắt đầu bữa cơm chiều. Chuyện anh ghé hàng quán nhậu một ly trước khi từ sở về nhà vẫn thường xảy ra nên gia đ́nh chỉ đợi cơm đến 7 giờ tối. Sau đó nếu không thấy anh, họ sẽ tự động ăn cơm. Thói quen đó lại khiến cho Konishi cảm thấy thoải mái hơn. Khi hơi men vừa ngấm, Konishi lại nhớ về cuộc họp mặt hôm qua trong đám tang của một anh bạn cùng sở. Đó là Mimura, một đồng nghiệp cùng một lứa tuổi 52 như anh và đang giữ chức Trưởng pḥng nhân sự. Tuy huyết áp của họ hơi cao nhưng vào kỳ kiểm tra sức khỏe thường niên của hăng hồi năm rồi, trong khi Konishi là 150 th́ Mimura đă lên đến 160. Qua câu chuyện giữa hai người, anh nghe Mimura cho biết nếu chịu uống thuốc đều, nó sẽ không thể nào vượt quá 200 nên không cần lo lắng làm chi. Vậy mà Mimura bị nhồi máu cơ tim và đă ra đi đột ngột. Hôm đó, bên cái bài vị vây quanh bởi những hàng hoa cúc, có đặt một bức ảnh của Mimura đầu đội mũ đánh gôn (golf) và đang tươi cười. Cạnh đó, người quả phụ của anh trong lớp áo tang và đứa con trai mặc bộ đồng phục của ngôi trường cấp ba cậu theo học, ngồi cúi đầu ủ rủ. Nh́n vào di ảnh của Mimura, Konishi đứng chắp hai tay và không khỏi nghỉ rằng mai đây, số phận của ḿnh chắc cũng sẽ đến thế mà thôi. Cho tới hôm nay, giữa cái chết và anh, hăy c̣n có một khoảng cách nào đó nhưng giờ đây, anh đă nhận ra nó đang tiến về phía anh bằng những bước chân hối hả. Nói thế v́ quả t́nh là những đám ma anh đến viếng trong năm nay, ngoài Mimura hăy c̣n hai người đàn ông khác cũng ở độ tuổi 50. Do đó mà anh không khỏi lo ngay ngáy. “Lo th́ lo chứ biết làm cách nào bây giờ?”, ḷng anh thầm nhủ. Ngồi trước mặt anh, cô gái đang vớt mấy củ hành và cá từ nồi lẩu vị muối để bỏ vào tô cho người đàn ông. Chàng ta vừa ph́ phèo thuốc lá vừa ngắm cử chỉ săn sóc của người con gái như thể việc cô ta đang làm là rất tự nhiên. Konishi chắc chắn hai anh chị này phải từng ngủ với nhau rồi. “Làm sao mà chẳng phải lo lắng nhỉ!” Nói th́ nói vậy chứ anh không biết ḿnh phải làm ǵ bây giờ? Tuy chưa từng cảm thấy thỏa măn với công việc hiện tại nhưng nhất định anh sẽ không từ chức. Măi mới leo lên tới hàng cán bộ lănh đạo và chỉ c̣n đợi ngày hăng cho về hưu. Nh́n vào t́nh thế cũng như cơ cấu tổ chức hăng, anh nghĩ là ḿnh đă may mắn lắm rồi. Hồi trẻ, anh đâu ngờ ḿnh sẽ có một tuổi già như thế này! Tốt nghiệp ngành Luật ở Đại học, anh những mong sẽ trở thành công chức. Nhưng cái ngăn anh không toại nguyện được là lúc đó, đất nước bị cuốn vào trong một cuộc chiến tranh. Thế nhưng biến cố này không chỉ xảy ra cho mỗi cá nhân Konishi. Lúc ấy, chung quanh anh, những kẻ mà định hướng của cuộc đời phải xoay vần v́ cuộc chiến nhiều không kể xiết. Thế nhưng,đối với họ, cũng như Konishi, đó là một điều bất khả kháng. Sau khi đă cạn nốt b́nh sake thứ hai, trong lúc c̣n do dự không biết nên dừng lại hay uống thêm một b́nh thứ ba, anh bỗng nghe có tiếng động như ai đang kéo mạnh để mở cánh cửa kính đưa vào quán.Dưới ánh đèn điện, anh thấy những giọt mưa li ti như mũi kim đang rơi bên ngoài. Một bóng phụ nữ tuổi độ 50, mảnh dẻ nhưng to lớn, người choàng chiếc áo đi mưa màu đen, đang bước vào trong. Người đàn bà ấy có cái sống mũi cao, mái tóc điểm những sợi ánh bạc như tóc dân ngoại quốc. Trên chiếc áo đi mưa màu đen, nước mưa đang nhỏ xuống thành những giọt tṛn và lấp lánh. Bà ta hỏi thăm một hai điều ǵ đó với mấy cô hầu bàn mặc áo xanh đậm có kẽ sọc rồi biến vào một căn pḥng riêng biệt (zashiki) nằm ở cuối quán. -Ôi cha! Konishi vẫn cầm cái b́nh sake đă cạn trên tay, bất ngờ thốt ra một tiếng than nho nhỏ. Nó khiến cho người đàn ông đối diện ngồi bên cô gái và đang vung tay đũa phải đưa mắt nh́n về hướng anh với nét mặt ḍ xét. Không một người khách nào trong quán để ư đến kẻ lạ mặt vừa bước vào. Có lẽ mỗi Konishi mới nhận ra rằng người phụ nữ trung niên ấy là Ono Mari, một danh thủ vĩ cầm (violin).
***
Trước khi Konishi vào doanh trại, Tokyo không có lấy một ngày quang đăng. Bầu trời lúc nào cũng nặng mây. Đáng lư ra hai sự kiện đó không ăn nhập ǵ nhau nhưng trong khoảng thời gian đó th́ bầu trời của thành phố Tokyo cũng đă trở nên xám xịt chẳng khác ǵ cơi ḷng của những chàng sinh viên đại học như Konishi. Từ khu phố Shinano-machi, nơi anh ở trọ, khi đi bộ về hướng Shinjuku, anh vẫn thấy phong cảnh ngay cả mặt tiền những đại lộ, lúc nào cũng hoang vắng, thê lương. Cửa kính của các hiệu buôn đều bị che kín, lại c̣n treo lủng lẳng những tấm biển “Đóng cửa nghỉ” (Hưu nghiệp) cho biết họ đă thôi hoạt động .Đằng trước các cửa tiệm như thế thấy chất đầy những bịch cát, chậu để xách nước và mọi thứ dụng cụ chữa cháy khác để pḥng khi địch quân oanh tạc. Ngoài ra, không thấy có bóng người nào lai văng. Mây che phủ hết ngày này đến ngày khác. Konishi hăy c̣n nhớ lại là, lúc ấy, trên bầu trời nơi những đám mây trắng đùn nhau như một mớ bông g̣n cũ, không hiểu v́ sao anh vẫn nghe những tiếng nổ ́ ầm chẳng biết từ đâu vọng tới. Ở đại học, những buổi giảng không c̣n là những buổi giảng đúng nghĩa nữa. Thay vào đó, Konishi và các bạn của anh mỗi này đều bị bắt đi làm việc ở Công binh xưởng hạng nặng F thuộc thành phố Kawasaki, nơi chế tạo những phụ kiện dành cho phi cơ. Những buổi sáng mùa đông, trên người mặc đồ tác nghiệp, chân quấn xà cạp, vai đeo lủng lẳng một cái xắc con, đám công nhân cũng như sinh viên đă phải sắp thành hàng một ở quăng trường đằng trước ga Kawasaki và phải đợi rất lâu và chịu đựng những trận gió bấc buốt giá cho đến khi xe buưt tới rước. Trong cái xắc Konishi đeo trên vai, anh đă thủ sẵn một ít đậu nành gói trong phong giấy. Đó là phần lương thực dành cho một ngày lao động mà anh phải mang theo để nén cơn đói bằng cách đánh lừa cái bao tử lép kẹp của ḿnh. Đến cuối năm Chiêu Ḥa thứ 19 (1944), công binh xưởng bắt đầu thiếu hụt nguyên liệu. Phần lớn máy móc bắt buộc phải ngưng hoạt động. Dù là thế, Konishi và các bạn đồng sự khác, ḿnh mẩy bê bết dầu mỡ, vẫn cứ phải đứng túc trực suốt ngày trước những cái máy ép để đục lỗ (drilling machine). Đôi khi lại có một viên đốc công đi ngang kiểm tra, lập danh sách đám sinh viên bỏ chỗ. Những người bị xem là trốn việc hôm đó sẽ không được nhận phần cháo (zôsui) loăng như nước ốc vốn được phát cho nhân công vào lúc ba giờ chiều. Dù chỉ là một bát cháo lỏng bỏng, nó vẫn làm cho đám sinh viên thèm đến nhỏ dăi v́ sẽ giúp họ lấp phần nào cái bao tử đang trống rỗng. Đám sinh viên như Konishi không chỉ đói mỗi thức ăn. Họ đói cả sách vở. Họ đói một căn pḥng ấm áp.Họ c̣n đói cả t́nh yêu. Do đó , vào giờ nghỉ trưa, họ thường tụm năm tụm bảy, ngồi dựa lưng vào vách tường bê-tông của công xưởng nơi có nắng ấm dọi tới để kháo với nhau về đồ ăn hay sách vở. Thế rồi, kèm theo những tiếng thở dài sườn sượt, họ bắt đầu nhắc đến tên của vài người đẹp thuộc đội “nữ dân công t́nh nguyện” (teishintai) hiện phục vụ trong những gian xưởng biệt lập với nơi họ làm việc.Những nàng con gái mặc quần rộng (mompe) và chít khăn vải trên đầu (hachimaki) để tiện tác nghiệp, thường phụ trách khâu tuyển lựa và phân phối phụ kiện. Khắp nơi trong công xưởng, đâu đâu cũng thấy dán những biểu ngữ bằng giấy với ḍng chữ: “ Hăy tiếp tục tinh thần đảo Attu!” (Attu shima ni tsuzuke!”[10]. Thế nhưng vào cuối năm đó, những chàng trai ra ngồi sưởi nắng đă lần lượt nhận được “tấm trát đỏ” (akagami) báo lệnh động viên. Buổi sáng khi đến công xưởng, mọi người có thể dễ dàng nhận biết những bộ mặt nào vừa mới nhận được tấm trát đó. Tuy họ vẫn nở những nụ cười gượng gạo nhưng ai cũng thấy là, sâu trong tṛng mắt họ, tất cả đă nhuộm một màu u ám, -Vừa nhận xong! Họ đă hạ giọng để chia sẻ với đồng bọn điều bí mật đó. -Bao giờ th́ đi? -Hai tuần sau thôi. Tuy nhiên không có lấy một người nào thốt ra những câu khích lệ như “Chúc mừng cậu nghe!” hoặc “Cố gắng lên nhé!” v́ chúng đều vô nghĩa. Cũng v́ ai cũng biết sớm muộn ǵ bản thân ḿnh cũng sẽ nhận được tờ giấy ấy. Cả bọn cùng đưa mắt nh́n đăm đăm những cái ống khói cao đang nhô lên khu cơ xưởng để thấy là hôm nay cũng như mọi ngày, làn khói ấy vẫn vươn thẳng lên trên khung trời màu xám. Phong cảnh đó đâu có ǵ thay đổi so với hôm qua và hôm kia. Làm như nó sẽ c̣n tiếp diễn măi măi. -Khi nào chiến tranh mới chấm dứt hở ta? Nhưng ai mà biết được khi nào chiến tranh chấm dứt. Họ đành nghĩ là nó sẽ c̣n tiếp diễn như thế cho đến thiên niên vạn đại. Khi một người trong bọn rời ga Tokyo lên đường tùng chinh, bọn họ đă ra ga Shinjuku hoặc Tokyo đưa tiễn. Đứng thành ṿng tṛn trên kè ga đông đúc, họ đă hùng hồn hát bài ca hiệu đoàn mà như thể đang muốn trút cả mọi sự uất ức và thịnh nộ vào bên trong. Họ hát, nhảy múa, reo ḥ không phải để tiễn bạn bè ra đi nhưng đang tự đánh lừa ḥng xoa dịu nỗi bất an và sợ hăi trong ḷng. Khi bóng chiếc xe chở kẻ được tiễn chân khuất xa tầm mắt th́ mỗi người trong cái đám vừa mới ồn ào đều trở về với vẻ mặt lạnh lùng như bầu trời xám bên trên đầu họ. Đă bước vào năm Chiêu Ḥa 20 (1945) nhưng tờ thông tri nhập ngũ vẫn chưa đến tay Konishi. Mấy lúc gần đây, những cuộc oanh kích của địch quân đă xảy ra dồn dập. Kể từ tháng 11 năm ngoái, sau khi Công binh xưởng chuyên chế tạo phi cơ Nakajima ở vùng Muashino (gần Tokyo, NNT) bị địch không kích th́ chỉ nội trong tháng 12 đă có thêm 15 cuộc ném bom như thế. Có điều lạ là thành phố Kawasaki nơi có Công binh xưởng F vẫn chưa bị thiệt hại ǵ. Duy những chuyện xe chở những con người mệt mỏi đến kiệt quệ sau một ngày lao động cực nhọc, dồn ép vào nhau nhưng cơm nắm cá (sushi), vẫn chạy cà rịch cà tang với tiếng bánh kẽo cà kẽo kẹt và phải dừng lại nhiều lần dọc đường. Đôi khi máy bay địch ném bom vào những khu phố b́nh dân (shitamachi) trong thành. Khi nh́n ra cửa sổ toa tàu, họ có thể nhận ra những ánh lửa đỏ rực và cột khói đen ng̣m bốc lên nền trời. Xe điện cũng bị nghẽn đường, những lúc muốn đi về hướng Shinano-machi, Konishi đành đổi tàu ở ga Tokyo và phải đứng trên kè ga ngắm bầu trời hai màu đen đỏ ở đằng xa và đợi tàu đến dài cả cổ. Lúc đó từ đáy ḷng của Konishi chợt một t́nh cảm hết sức xác thực đang chực dâng trào: đó là cảm giác xem cái chết như điều duy nhất đang chờ đón họ. Lệnh động viên đă tới với Inami, người bạn thân thiết của Konishi, vào ngày 28 tháng 2 năm đó (1945). So với những người bạn đă nhận cái trát ấy trước kia, lần này nó c̣n khiến cho Konishi thấy bức bách hơn v́ anh nghĩ chẳng bao lâu nữa sẽ đến lượt ḿnh. Cái đêm Inami được lệnh nhập ngũ, bốn năm anh bạn đă họp nhau ở căn pḥng trọ của kẻ sắp lên đường và chia sớt với nhau một ít rượu mà có người đă lấy trộm được từ cơ xưởng phân phối vật tư. Loại rượu ấy vốn dùng như dược phẩm đă được pha loăng với nước để uống trong đêm tiễn biệt. Giữa bữa tiệc, họ lại thấy xuất hiện vài khuôn mặt khác, trong đó có ông chủ nhà trọ và ông chủ tiệm bán đồ điện vốn là một thành viên Hội quân nhân trừ bị của khu phố. Sau khi đă ngâm nga mấy câu thơ chữ Hán không lấy ǵ đặc sắc, ông ta đă lên giọng khuyên bảo Inami: -Cố lên nhé! Cậu phải hết ḷng phụng sự tổ quốc đó nghe! Những lời ông ấy nói hoàn toàn sáo rỗng. Trong khi nghe, Inami ngồi nghiêm trang nhưng với vẻ mặt xanh xao trong bộ đồng phục sinh viên mà đă lâu rồi, anh mới có dịp mặc. Đêm hôm đó, Konishi nán lại căn gác trọ của Inami và hai người đă quấn chung một tấm chăn nằm ngủ. Được một lúc, Konishi thấy Inami quay mặt về phía anh và bắt đầu thút thít khóc. Nghe tiếng khóc, Konishi nằm im định không nói ǵ nhưng rốt cuộc anh đă th́ thào: -Tớ cũng vậy thôi. Mai mốt cũng đến lượt tớ sẽ bị gọi đi như cậu! -Ờ nhỉ! Người bạn nằm phía bên kia gật đầu, nh́n về phía anh và nói tiếp: -Đồ đạc của tớ, nếu có thứ ǵ thích, cậu cứ cầm về đi! -Nếu là sách th́ tớ không cần đâu. Chưa đọc xong, trát đỏ đă đến nơi rồi! -Ừ! Thật đấy nhỉ! Thế th́, thay vào đó…. Inami trả lời và c̣n nói tiếp: -Cậu đi xem ḥa nhạc hộ tớ vậy. Phải mất công lắm tớ mới lấy được tấm vé ấy đấy! Tớ đă định bụng là trước khi vào doanh trại, phải cố đi nghe cho được một buổi ḥa nhạc Vẫn mặc nguyên cái quần ngắn bó vào đùi khi lao động (momohiki) đă phai màu, Inami ḅ ra khỏi tấm nệm, lục lọi ǵ đó trong mấy ngăn kéo bàn viết, gây ra tiếng động sột soạt rồi rút ra một tấm vé màu nâu. Inami là người say mê âm nhạc, không những anh sưu tập đĩa hát mà ngay trong căn pḥng trọ, anh c̣n có cả một máy nghe đĩa. -Buổi tŕnh diễn ấy là của ai vậy? -Một tay chơi vĩ cầm tên Ono Mari! Bộ cậu không biết cô ta sao? Ono Mari được coi như một thiếu nữ có tài năng bẩm sinh đấy nhé! -Ừ, tên tuổi cổ th́ tớ cũng có nghe nói tới nhiều lần… Dưới ánh đèn điện vàng vọt phát ra từ cái chụp bằng vải màu đen, Konishi nh́n kỹ tấm vé. Trên mặt tấm giấy chất liệu thô sơ, rẻ tiền đó, có in mấy ḍng chữ: “Buổi độc tấu vĩ cầm của Ono Mari, tổ chức vào ngày 10 tháng 3”. Giữa một thành phố Tokyo đầy chết chóc như bây giờ mà lại khai trương một buổi tŕnh diễn âm nhạc như thế này, quả là một chuyện chỉ thấy trong mơ. -Cậu biếu không tớ đấy à ? -Sao lại c̣n hỏi ? Nhờ cậu đi nghe hộ tớ mà! Thế rồi, sáng ngày hôm sau, Inami đă ra ga Shinjuku để lên đường tùng chinh. Cũng như trường hợp những người đi trước, trên kè ga vẫn có cảnh bạn bè sinh viên đứng thành ṿng chung quanh anh, khoành tay nhau ca hát. So với những kẻ cùng lên đường nhập ngũ khác th́ thân h́nh Inami khá gầy guộc và thấp bé. Vừa nhấp nháy đôi mắt sâu đằng sau lớp kính cận đang trễ xuống cánh mũi, anh đă bao lần cúi đầu chào từ giă đám bạn.
***
Đêm mồng 9 tháng 3, một liên đội khổng lồ phi cơ B 29 đă đến dội bom lên thành phố Tokyo. Lúc đó là thời điểm từ nửa đêm về sáng. Hôm ấy, gió bấc thổi rất mạnh. Vài ba hôm trước, đă có một trận mưa tuyết lớn đổ xuống thành phố. Tuyết đông cứng mang một màu đen ố bẩn hăy c̣n đọng lại ở hai bên đường và đem đến một cái lạnh gay gắt. Khoảng sáu giờ chiều , để chuẩn bị cho buổi tŕnh diễn ngày hôm sau, Ono Mari đă đến nhà ông Saforov, vốn là một nhạc sĩ hệ Bạch Nga, người sẽ đàn đệm cho cô và sống ở gần nhà, để ôn tập . Sau buổi đó, lúc trở về nhà, th́ trên đường, cô đă phải đứng khựng lại không biết bao nhiêu lần v́ những ngọn gió bấc bắt đầu dậy lên từ giữa trưa đă thổi tạt mái tóc dài vốn là h́nh ảnh tiêu biểu (trademark) của cô và che lấp cả khuôn mặt. Hồi mới 14 tuổi, Ono Mari đă có lần dự thi cuộc tranh tài do Nhật báo Mainichi chủ xướng và vượt qua nhiều thí sinh trọng tuổi hơn để đoạt giải nhất môn vĩ cầm. Thế rồi kể từ lúc đó, với tư cách một nghệ sĩ tŕnh diễn, cô đă qui tụ được rất nhiều người hâm mộ. Thể chất cô vốn yếu ớt từ ngày c̣n nhỏ, vẫn hăy bị lũ trẻ con tinh nghịch trong lớp bắt nạt làm cho cô đau khổ và không c̣n muốn đến trường nên đă xin phép cha mẹ để chuyển sang học vĩ cầm với điều kiện là cô sẽ tiếp tục học những môn cần thiết khác ở tư gia. Cha mẹ đă nuôi dạy cô như thế cho đến nay và trong nhà, cô luôn luôn tỏ ra là một đứa con nuông. Để chân dưới cái bàn có đặt ḷ sưởi (kotatsu), cô ngồi ăn miếng bánh khoai lang do mẹ cô tự làm và uống trà cốc trà đỏ không đường, vừa bàn bạc với cha mẹ về chuyến đi tŕnh diễn bên Măn Châu. Qua câu chuyện, mới biết bên Măn Châu sắp có một chuyến tŕnh diễn âm nhạc do Âm nhạc báo quốc hội (Ongaku hokokukai)[11] tổ chức cho cô và trong chuyến lữ hành qua bên đó, cô mong sẽ có mẹ ḿnh đi cùng. Người cha trong bộ áo ngủ ống tay đă sờn kia cũng tán thành rằng Măn Châu không bị oanh kích, lại là một nơi dư dả thực phẩm, nên cả nhà có thể cùng nhau sơ tán qua đó trong một khoảng thời gian độ nửa năm. -Bố chắc chỉ c̣n độ nửa năm, cuộc chiến tranh này có thể được kết thúc! Cha của cô thời trẻ là một nhà hội họa từng có dịp du học bên Pháp và không ưa ǵ đám quân nhân. Tuy ông tham gia vào những buổi diễn tập pḥng không và cũng đă nhiều lần đưa tiễn những người bị trưng binh ra mặt trận nhưng quanh bàn ăn và trước mặt vợ con, lúc nào ông cũng đưa ra một cái nh́n cá nhân về tương lai đen tối của cuộc chiến. Hơi ấm của cái ḷ sưởi đặt dưới bàn làm cho Mari cảm thấy buồn ngủ. Khi cô vừa đưa bàn tay lên miệng để che cái ngáp th́ tiếng nhạc ra-đi-ô năy giờ đang phóng ra bài “Hăy xem chừng! !Lính dù ḱa! “ (Miyo! Rakkasan) đă chen vào những tiếng nhiễu bụp bụp rồi được thay thế bằng giọng của người xướng ngôn viên đang đọc bản tin đến từ Ban Quân Quản Miền Đông (Tôbu no gunkanku jôhô). Người ấy lập đi lập lại ba lần cùng một thông điệp: “Đă có động thái của tàu bay địch trên vùng biển Nam. Có lẽ chúng đang tiếp cận quần đảo chúng ta”. Bà mẹ cô trấn an: -Không sao đâu! Máy bay trinh sát ấy mà! -Thay v́ chỉ tắt đèn đuốc, ḿnh cứ đi ngủ luôn có phải hay hơn không? Người cha trả lời xong, dập cho tắt hết than trong ḷ sưởi nằm dưới bàn, rồi nói tiếp: -Chán lắm! Không phải cái ǵ bố cũng nhất nhất làm theo lệnh các ông nhà binh đâu. Pḥng ngủ của Mari nằm ở trên gác hai. Để tránh khi có biến, cô đă để sẵn ở đầu giường nào hộp đựng cây đàn, nào khăn nón đội để pḥng không, nào bọc đồ tế nhuyễn cho lúc hữu sự, nên cứ thế mà lăn ra ngủ như chết. Vừa nằm xuống chẳng bao lâu, cô đă thấy hiện ra trong mơ cảnh ḿnh đang ḥa tấu với các bạn trong dàn nhạc giao hưởng. Thế nhưng khác với mọi lần, âm thanh của các nhạc khí lại có ǵ khiến chúng không sao ḥa quyện vào nhau. Cô c̣n nghe như có ai đang đánh trống đại nữa.
Tokyo trong đống gạch vụn sau không kích (1945) -Dậy đi con, Mari ơi! Dậy ngay! Đột nhiên, cô nghe có tiếng ai ở ngay đầu nằm. Cô ngỡ ngàng nh́n bóng cha ḿnh đội một chiếc nón sắt trên đầu. Trong đầu cô hăy c̣n vọng lại những âm thanh tạp nhạp của các nhạc khí trong ban giao hưởng. -Phải chạy mà nấp, con ơi! Họ đang dội bom đấy. H́nh như lửa sắp cháy đến sát nhà ḿnh. Không hiểu sao Mari lại nghe tiếng cha ḿnh như đang gọi từ một chỗ thật xa và tiếng báo tin cuộc oanh kích của ông cũng không thấy có ǵ hối hả. Khi cô làm theo tiếng gọi ấy và liêu xiêu đứng dậy như một con lật đật, lần đầu tiên Mari mới nhận ra rằng tiếng động đang lùng bùng bên trong lỗ tai ḿnh, không phải là tạp âm do những nhạc khí tạo ra nhưng là âm thanh đến từ một đám cháy xuất hiện ở một nơi mà cô không định được vị trí. Lúc đó mẹ cô đang đợi sẵn ở tầng dưới và cứ thế hai mẹ con định bụng chạy ra và cùng nhau nấp ở cái hố pḥng không đă đào ngoài vườn. Vừa chạy, họ vừa ngước mắt lên nh́n th́ thấy bầu trời ở phía Honjo và Fukagawa giờ đă đỏ rực. Cùng với các tiếng nổ lốp đốp như đậu rang, Mari nghe từ phía đó có những tiếng người mà cô không biết là họ đang gào khóc hay la hét. Vừa nhảy xuống được hố pḥng không th́ họ đă thấy dậy thốc vào mũi mùi tanh tưởi của những tấm chiếu lác trải bên dưới cùng một lượt với mùi đất ẩm hôi hám. -Ở đây không xong đâu. Phải chạy đi thôi! Đó là tiếng ông bố. Ông c̣n nói với mẹ cô, lúc ấy đang đeo lủng lẳng vừa tay nải vừa túi xách trên cánh tay: -Bà ơi, quẳng bớt nó đi cho tôi. Không mang ǵ theo cũng được mà. Thế rồi ông chỉ chụp lấy mỗi một cái sắc khoác sau lưng ḿnh rồi hối thúc hai mẹ con cùng bước ra khỏi cổng. Họ nghe những tiếng động từ gia đ́nh ông Yoshimura bên hàng xóm đang tất tả t́m đủ cách thoát thân. Trên mặt đường gần đó, có tiếng trẻ con khóc và gọi “Mẹ ơi!”, Bọn người tỵ nạn đă dồn cả vào con đường lớn như một ḍng nước lũ. Bầu trời đằng sau lưng họ chỉ có một màu đen kịt. Trong ḍng lũ chứa đủ mọi hạng người ấy, một gă đàn ông chất cả đồ đạc ḥm xiễng lên một chiếc xe mô-tô thùng (rear car), một cậu con trai thồ một đóng chăn đệm bằng chiếc xe kéo của ḿnh và một thiếu nữ quấn chăn che kín khắp người, nhưng hầu như tất cả ḍng người đều có khuynh hướng đổ về hướng Tây như những kẻ đang bị ma xua quỉ dắt. Bố Mari cao giọng nhắc nhở đến không biết bao nhiêu lần là cả cô và mẹ không được rời ông một bước. Cô mới nhận ra rằng ḿnh không mang theo người một thứ ǵ khác mà chỉ khư khư ôm lấy cái hộp đàn có cây vĩ cầm. Tiếng nổ lại réo lên trên đầu cô và những thân phi cơ B-29 màu trắng đang giăng đôi cánh tay mở rộng dưới luồng ánh sáng hỏa châu. Tuy có tiếng pháo cao xạ nổ ḍn nhưng vẫn thấy những chiếc B-29 bay lượn thoăn thoắt. Ngọn gió hung hăn vẫn không ngừng thổi. Từ đằng xa, c̣n có những tiếng động to khủng khiếp như có ai đang dùng cần cẩu liên tục xáng lên mặt đất.
***
Bên trong ngôi nhà trọ phố Shinano-machi, dưới ánh sáng của hỏa châu chiếu tận thành cửa sổ, Konishi nằm nghe tiếng pháo cao xạ từ một nơi thật xa vọng lại tận đến hai giờ sáng làm anh không thể chợp mắt. Ngày hôm sau, theo thông báo đến từ Bộ Tổng Tham Mưu Quân Đội Hoàng Gia, anh mới biết là đêm hôm qua, có một phi đoàn gồm 130 chiếc phi cơ phóng pháo kiểu B-29 đă đánh bom bất chấp nơi nào trong thành phố, dù có thường dân sinh sống hay không. Thông báo của Bộ Tổng Tham Mưu cũng như những tin tức do báo chí đăng tải đều cho biết họ vừa gây tổn hại cho hơn 50 máy bay địch và trong số đó, 15 chiếc đă bị bắn hạ nhưng không thêm lời b́nh luận nào khác. Kỳ thực th́ hôm đó Konishi đă sử dụng chuyến tàu điện nhà nước tuy đă bị ngắt quăng nhưng hăy c̣n chạy được đôi chút để đến công binh xưởng và mới được kể cho nghe rằng phần lớn các xóm b́nh dân (shitamachi) đă bị cháy rụi v́ cuộc không kích đêm qua. Trong cơ xưởng, người ta đă tụm năm tụm ba và thầm th́ với nhau về những chuyện mới xảy ra nhưng cũng có rất nhiều gương mặt thân quen trong đám công nhân hôm nay không thấy xuất hiện. Riêng trong nhóm sinh viên bị bắt làm dân công đă thấy vắng đi mấy bạn. Taguchi, Ueno, Fujimoto … Họ.đều không đi làm. Viên đốc công lại đến và khi thấy bọn Konishi vẫn tiếp tục bàn tán, đă giận dữ đe dọa: -Sao? Lại định trốn việc à? Tuy Konoshi đă cẩn thận cất tấm vé buổi ḥa nhạc Inami biếu anh vào trong chiếc ví cùng với cái thẻ đi xe định kỳ, nhưng vừa làm việc Konishi vừa nghĩ thầm là với t́nh thế này, nhất định buổi ḥa nhạc ấy không thể nào diễn ra cho được. Dù anh có muốn đi nghe chăng nữa, nếu giữa đường lại gặp phải một trận không kích như tối hôm qua th́ trên đường về sẽ có nguy cơ mất mạng. Ngẫm đi ngẫm lại, coi bộ không nên đi là hơn. Thế nhưng ư tưởng này đă bị xua đi bởi câu nói của Inami: ”Tớ phải mất bao nhiêu công sức mói có được tấm vé này đấy. Cậu ráng đi hộ tớ nhé!”. Konishi nhớ lại cái giọng buồn buồn của Inami mà anh tưởng ḿnh đang nghe từ một nơi thật sâu bên trong màng nhĩ. Nếu không trân trọng tấm vé màu nâu này, anh có cảm tưởng là ḿnh đang phản bội bạn. Dù không định t́m hiểu nhưng Konishi biết thừa rằng, từ khi bước vào đời quân ngũ, Inami đă chịu biết bao nhiêu là nỗi nhục nhằn. Đến năm giờ chiều, tiếng c̣i tan tầm nặng nề và dai dẳng đă nổi lên. C̣n do dự không biết nên đi hay không nhưng Konishi vẫn cứ phải đứng chen chúc với các công nhân khác như trong hộp cơm nắm cá (sushi) trên chuyến tàu đưa họ tới nhà ga Kawasaki rồi tiếp tục chen chúc như vậy trên chuyến xe điện nhà nước. Konishi xuống tàu ở cái ga Yurakucho vắng vẻ đ́u hiu và đi bộ về phía Hội trường đa mục đích Hibiya (Hibiya Kôkaidô). Dọc đường, từ trong cái đảy cấp cứu, anh đă lấy ra phong giấy bọc mớ đậu nành (daizu) và đưa lên miệng nhai. Sau một ngày lao động mệt nhọc, chân anh đă mỏi và bụng đói cồn cào. Khi cái dáng đen đúa của ṭa nhà có hội trường vừa hiện ra trước mắt, anh đă phải ghé đến ngồi lên một phiến đá trong công viên (Hibiya) để nghỉ ngơi đôi chút. Thế rồi anh leo lên những bậc thang đưa vào cửa trường và đứng bên cạnh một đám đông độ 50 người đang tụ tập. Người nào cũng mặc quần ống rộng tác nghiệp mompe và chân quấn xà cạp, và giống như anh, trên vai đều đeo theo một túi xách nhỏ. -Không biết buổi ḥa nhạc hôm nay có thực hiện được hay không nhỉ? Có ai đó đă cất tiếng hỏi một người nào khác khi thấy là đă gần 6 giờ chiều rồi mà cánh cửa đưa vào hội trường vẫn chưa ai mở. Theo lời bọn họ nói với nhau th́ do cuộc không kích tối hôm qua, người diễn tấu là Ono Mari và người đàn đệm cho cô là ông Saforov đều thoát ra được ngôi nhà đang cháy của họ nhưng chưa ai t́m ra dấu tích của cả hai nên ban chỗ chức c̣n đang đợi tin. V́ những kẻ có nhiệm vụ liên lạc vẫn chưa ai về nên họ khuyên mọi người hăy nhẫn nại đứng chờ trước cửa hội trường chứ không biết sao hơn. Hai người mặc đồ kokuminfuku (quốc dân phục, loại trang phục theo qui chế quân đội nhưng dành cho giới dân sự trong thời chiến, NNT) ở đâu ló ra và nói một cách giận dữ: -Hừm! Thời buổi này mà con chơi loại nhạc của địch. Thôi, về đi! Tất cả về nhà đi! Tuy mọi người đều cúi gầm mặt nhưng không ai chịu nghe theo. Thấy thế, hai kẻ kia bèn nhún vai rồi bỏ đi nơi khác. Chẳng bao lâu một ông nhân viên trung niên của hội trường tướng mạo rụt rè đă xuất hiện và nói với một cái giọng yếu như sên: -Liên lạc cách mấy cũng chẳng thấy ai. Chúng tôi bắt buộc hủy buổi tŕnh diễn này. Xin thành thực cáo lỗi tất cả các ông các bà. Nghe ông ta tŕnh bày như thế, trong đám khán giả đến xem, không thấy ai phản đối. Vai rũ xuống trong im lặng và ra chiều thất vọng, họ bắt đầu lục tục ra về. Trong khi Konishi cảm thấy là phải đành như thế cho xong và lủi thủi bước đằng sau họ để ra khỏi công viên th́ bỗng nghe một người đằng trước ḿnh cất tiếng reo lên: -Ô ḱa! Họ đến rồi! Tiếng reo đó đă làm cho những người bước đằng sau anh ta đứng khựng lại. Một người con gái mặc quần đàn ông, với mái tóc dài và với dáng điệu mệt lả đang ôm cái hộp đàn vĩ cầm tiến về phía này và cô ta không ai khác hơn là Ono Mari. -Các bạn ơi, tối nay có tŕnh diễn đó nghe! Câu nói trên giống như một cái gậy ngắn (bâton) dùng làm tin trong một cuộc chạy đua tiếp sức đă được truyền về phía sau từ người này đến khác rồi lại truyền từ người đó ra đằng sau nữa. Giống như một đàn vịt dáo dác trong trại gia cầm, đám thanh niên nam nữ chực bỏ về đă đổi chiều và quay đầu về hướng ngược lại tức phía hội trường. Buổi ḥa nhạc ngày hôm đó thật đặc biệt. Nó giống như một sự kiện chưa từng xảy ra và măi măi không bao giờ có lại. Tuy số khán giả vẫn chưa đủ để lấp được phân nửa số ghế trong hội trường nhưng đám khách lao động mặc quần tác nghiệp mompe rộng rinh và chân quấn xà cạp đă có thể chọn lựa chỗ nào ḿnh thích để ngồi vào, rồi sau đó, chăm chú nh́n lên sân khấu, nóng ruột chờ sự xuất hiện của Ono Mari. Một đỗi sau, họ đă thấy cô một tay cầm đàn, một tay thủ cây mă vĩ bước lên cái sân khấu vốn chẳng sạch sẽ tinh tươm cho lắm. Không biết v́ thiếu thời giờ để sửa lại trang điểm hay sao mà Ono Mari vẫn hiện ra ngay giữa sàn diễn trước mắt khán giả với vẻ mặt mệt mỏi và tiều tụy như lúc cô vừa bắt đầu bước vào trong rạp. Dù vậy, trên khuôn mặt mệt mỏi ấy vẫn là đôi mắt to tṛn như một thiếu nữ Tây phương và mái tóc dài tha thướt vốn là những nét đẹp tiêu biểu của cô. Chúng không tương xứng tí nào, nếu không nói là c̣n tương phản, với cái quần đàn ông cũ kỹ cô đang mặc trên người. Dù vậy, Konishi không thấy ai dám cười cợt về điều đó cả. Vẫn cầm chiếc dàn và cây mă vĩ, cô để thỏng hai tay xuống và cúi đầu xin lỗi:- -Nhân v́ có một đám cháy xảy ra, chuyến tàu điện nhà nước (shôsen) em đi phải ngừng lại ở ga Yotsuya…..Xin thưa với quí vị là từ Yotsuya đến đây, em đă phải lội bộ đấy ạ. Có lẽ bôm nay là buổi tŕnh diễn cuối cùng của em ... nên em đă quyết tâm rằng, bằng mọi giá, em phải có mặt. Thế rồi cô đă mím môi, cắn răng để gh́m lấy sự cảm động khỏi bộc lộ ra ngoài trong khi bên dưới, h́nh như khán giả đều hiểu cho điều đó. Không có một tiếng vỗ tay trêu cợt nào nổi lên. Mọi người đều giữ im lặng như chấp nhận những lời cô vừa bày tỏ. Lúc đó, cũng như mọi người, trong đầu Konishi thầm nghĩ biết đâu đây chẳng là những nốt nhạc cuối cùng ḿnh sẽ được nghe? Ono Mari hất mạnh khuôn mặt để mái tóc dài của ḿnh khỏi vướng lên vầng trán, đặt chiếc đàn vĩ cầm vào dưới cằm, quay người qua một bên rồi bắt đầu co cái cổ tay thanh tú lại để chỉnh lại cách cầm mă vĩ. Thế rồi ḍng nhạc bản “Bi Ca” của Fauré[12] đă bắt đầu trôi theo động tác cổ tay cô. Bên dưới, trong hàng ghế ngồi của khách đến nghe, không có lấy một tiếng húng hắng. Đám khán giả với vẻ mặt mệt mỏi và lem luốc đang đưa tai lắng nghe một cách cảm khái và ai nấy đều thu ḿnh trong nỗi cô đơn và đau xót của cuộc đời ḿnh. Những nối nhạc u trầm ấy như đang làm nhói trái tim từng người dự khán. Nghe những âm thanh đó, Konishi không thể nào không hồi tưởng đến cảnh chết chóc từng xảy ra không biết bao lần trên đường phố Tokyo. Anh nghĩ đến bầu trời rực đỏ đen ng̣m của những đám khói bốc lên từ các đám cháy khi anh đứng trên sân ga. Anh nhớ đến cảnh tượng những sinh viên bị trưng dụng đi lao động phải hứng những trận gió bấc đau như dao cắt khi đợi xe buưt trên quăng trường đằng trước ga Kawasaki. Anh lại nhớ đến cái dáng gầy guộc c̣m cơi của Inami, người đă chúi đầu vào tấm nệm và khóc sụt sùi trong căn nhà trọ vào đêm trước ngày nhập ngũ. Có lẽ đêm nay cũng sẽ có những tiếng c̣i hụ để báo tin một cuộc oanh tạc khác và biết đâu chẳng có vô số nạn nhân ngă xuống! Ḿnh cũng như các khán giả đang ngồi trong thính pḥng này, kể cả Ono Mari, người đang tŕnh tấu trên sân khấu, sáng hôm sau có thể chỉ c̣n là những thi thể cháy nám đen! Cho dù hôm nay ḿnh không bị chết nhưng chẳng bao lâu nữa, thế nào cũng sẽ bị gửi ra chiến trường. Lúc đó, có lẽ chỉ ḍng nhạc này là c̣n lưu lại để có dịp lọt vào tai những người c̣n sống. Sau bản “Bi ca” (Elegie), Ono Mari c̣n chơi thêm “Qua một giấc mơ” (Après un rêve) cũng của Fauré. Khúc nhạc ấy đă được cô tiếp nối bằng điệu “Cuồng vũ quay tṛn” (Rondo Capriccioso) của Saint-Saens và “Lăng mạn khúc” (Romance) của Beethoven. Lúc này, không ai trong hội trường nghĩ đến khả năng sẽ có hồi c̣i báo động cho một cuộc oanh tạc và trên bầu trời sẽ đầy tiếng động cơ ầm ĩ của phi đội địch rồi theo đó là những tiếng nổ long trời lở đất khi bom trút xuống.
***
Konishi cảm thấy có ǵ nhơm nhớp dính lên tay ḿnh. Th́ ra đó là một cái mạng mà lũ nhện đă giăng tơ làm tổ trên khóm cây yatsude (bát thủ, fatsia japonica) trồng trước ngôi nhà anh ở. Anh chậc lưỡi rồi mở tấm cửa kính để vào trong. Anh nghe có tiếng trên máy truyền h́nh vọng ra từ gian pḥng khách. Đối với một người ở vào lớp tuổi 50 như anh, chắc chắn sẽ không hiểu ǵ về loại nhạc đánh bằng ghi-ta điện mà các cô con gái của anh yêu thích. Anh thấy nó chỉ là những âm thanh ồn ào như tiếng gơ lanh canh chung quanh một cái chậu sắt. Konishi hăy c̣n tựa tay vào cái kệ để giày guốc (getabako) và tháo đôi giày th́ đă thấy bóng người vợ từ pḥng khách bước ra chào: -Ḿnh mới về! Thế rồi chẳng bao lâu sau đó là khuôn mặt của cô con gái thứ đang học cấp ba. Nó cũng chào “Bố ...mới ….về !” nhưng giọng lại có vẻ miễn cưỡng như người đang bị ai quấy rầy. -Mấy đứa nhớ quét dọn lối vào tiền đường cho bố nghe, con! Đừng để bố lúc nào cũng phải dặn lên dặn xuống! Nghe anh cằn nhằn, cả bà vợ và cô con gái đều không nói năng ǵ. Anh làm bộ mặt cau có và bước vào buồng tắm để rửa tay rồi súc cổ họng thành tiếng ro ro như một con vịt đực. Khi anh thay đồ xong và ra ngồi ngoài pḥng khách th́ cô con gái thứ hai đang học cấp ba và cô em kế đang học cấp hai đang ngồi xem truyền h́nh đă lộ vẻ chán nản (shirageta) ra mặt. Một cô lẩm bẩm như nói một ḿnh: -Thôi, tụi con phải đi làm bài tập đây! Thế rồi lần lượt hai chị em đều bước ra khỏi pḥng khách. Konishi chỉ c̣n biết nh́n theo bóng hai cô con gái với vẻ mặt tiu nghỉu. Người vợ vừa đơm cơm vào bát cho anh, vừa nhanh nhẩu tán chuyện: -Ḿnh nhớ là em có lần kể là ông chủ tiệm Azusa-ya vừa than phiền lưng ông ấy bị cứng đơ rồi chứ! Azusa-ya là tên cửa hàng bán thực phẩm đủ loại nằm đằng trước bến nơi xe buưt đậu: -Bây giờ ông ấy đă phải nhập viện! Bà vợ ổng cho biết là trong ngực đă mọc một khối u. H́nh như ác tính đó! Nói về mặt tuổi tác, giữa ông chủ tiệm và anh không khác nhau là mấy.Anh cũng linh cảm là cái chết đang từ từ xáp lại bên ḿnh. Konishi nhớ đến cảnh đám ma của Mimura, người bạn cùng sở chết v́ nhồi máu cơ tim mà anh vừa đến phúng điếu. Ôi chà, mà không hẳn thế. Đối với những kẻ ở lứa tuổi của anh th́ từ thời sinh viên, đă cảm thấy cái chết luôn luôn ŕnh rập bên người! Nào là cảnh lửa đỏ và khói đen che kín cả bầu trời anh đă chứng kiến trên sân ga Tokyo. Nào là tiếng động cơ của máy bay địch anh luôn được nghe dưới một bầu trời có những đám mây đùn lên trông như mớ bông g̣n cũ. Nào là cái chết của Inami bên chiến trường Triều Tiên. Rồi đến những thằng bạn khác đă gục ngă trên những ḥn đảo phía Nam Thái B́nh Dương. Trong ḷng anh, Konishi bao giờ cũng mang một t́nh cảm ḿnh là kẻ sống sót và đang tiếp tục kiếp dư sinh từ khi thời hậu chiến bắt đầu. -Con bé Toshiko cho biết nó muốn tham gia một chuyến đi chơi ở đảo Guam với đám bạn bè đó ḿnh! Konishi không nói năng ǵ, chỉ tiếp tục đưa đũa gắp. Người vợ vẫn thao thao kể chuyện. Túi lệ dưới mắt và cái cằm đă bắt đầu mọng thịt làm khuôn mặt của bà hơi đẫy ra. Thế th́ nếu mái tóc của cô Ono Mari mà anh gặp lại trong cái tiệm lẩu hôm nay, có chen vào những sợi ngả sang bạc trắng đi nữa th́ cũng là chuyện không đáng lấy làm lạ. -Hôm nay anh vừa thấy cô Ono Mari đấy! Tiếng anh nho nhỏ như một người chỉ lẩm bẩm đủ cho ḿnh nghe. Bà vợ mím môi để nén một cái ngáp và đặt câu hỏi: -Cái ǵ hở ḿnh? Người đó là ai vậy?
Dịch ngày 30/11/2024
Văn bản: -Endo Shusaku, Senchuuha (Chiến trung phái / Thế hệ trong chiến tranh), in trong Tuyển tập”Mười một tấm kính cẩn màu” (Juuichi no irogarasu) do Nxb Shinchô,Tokyo xuất bản năm 1979, từ trang 53 đến 72. Nguyên tác Nhật ngữ. -Endo Shusaku, Senchuuha, Van G. Gessel dịch sang tiếng Anh thành The War Generation, in trong tuyển tập Stained Glass Elegies (Khúc bi ca của những tấn kính cẩn màu) xuất bản lần đầu bởi Nxb New Directions Book , USA, năm 1984. Bản ngoại văn tham chiếu.
[8] Cơm nắm xiên que rồi nướng lên để ăn với thịt cá rau củ nấu trong nồi lẩu. Đặc sản vùng Akita , Đông Bắc Nhật Bản. [9] Lẩu vị muối (shio) thanh nhất so với nước tương x́ dầu (shoyu) và bột đậu nành lên men (miso). [10] Attu (Nhiệt Điền) là tên một ḥn đảo chiến lược trên Thái B́nh Dương, nơi hai phe Nhật Mỹ tranh chấp kịch liệt, cho đến tháng 5 năm 1943, lúc Mỹ chiếm được sau khi tiêu diệt toàn bộ quân Nhật giữ nhiệm vụ pḥng thủ đảo. [11] Tổ chức văn hóa và tuyên truyền của chính phủ Nhật trong thời chiến. [12] Gabriel Urbain Fauré (1845-1924), nhà soạn nhạc người Pháp, sở trường về nhạc thính pḥng với phong cách trữ t́nh và hoài niệm (requiem).
* Nguyễn Nam Trân : Một trong những bút hiệu của anh Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: dhdungjp@yahoo.com ......................... ®
"Khi phát hành lại bài viết
của trang này cần phải có sự đồng
ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com) |