BẢY TRUYỆN NGẮN TRONG L̉NG BÀN TAY

 

 

1- Hoan hô – 2- Đàn bà - 3- Nụ cười ngoài sạp hàng đêm -4- Ở tiệm cầm đồ -5 - Nhà ga dưới mưa rào - 6 – Bàn bi-da- 7- Đồng 50 Sen bằng bạc

 

 

BÀN BI DA

(Tamadai, 1925)

Nguyên tác: Kawabata Yasunari

Dịch: Nguyễn Nam Trân

Hắn cùng người bạn leo lên ngọn đồi. Một vùng cây cối, trên đó lác đác mấy ngôi biệt thự nghĩ dưỡng để cho khách mướn. Từ đầu thu tới giờ, chúng đều đóng cửa kín mít.

Ở giữa ngọn đồi là một ngôi nhà kiểu Tây phương màu hồ thủy nhàn nhạt. Mở cửa ra sẽ thấy có một cái bàn bi-da nằm lặng lẽ ở dưới tấm vải che màu trắng.

-Lật tấm vài trắng phủ bên trên và nh́n được mặt nỉ xanh, thật là hết ư. Ḷng ḿnh chợt lắng lại và b́nh yên chi lạ. Hơn nữa, nơi đây là giữa núi non, không một bóng người. Mấy tiệm bi-da ở Tôkyô làm ǵ có được cái cảm giác phiêu diêu này.

Hắn mở nắp cái và nghiêng cái hộp dài đựng banh. Bốn trái banh bi-da trắng có đỏ có theo nhau lăn trên mặt nỉ.

-Này cậu!Nh́n bốn trái banh lăn nhè nhẹ thành một chuỗi dài ngay ngắn như thế này, mới thấy vẻ đẹp của sự cân xứng. Đó là cực điểm của cái thú thụt bi-da.

-Tớ đang muốn xem sự thích thú cùng cực ấy dưới bàn tay thần sầu[6] của cậu đấy nha!

Người bạn của hắn vừa nói, vừa cầm lấy cây cơ (cue, queue) bắt đầu vận sức đưa mấy trái banh bi-da chuyển động nhanh nhẹn.

Hắn nhấc mấy tấm cửa sổ bằng kính ở ba vách tường lên, tiếng cửa kêu ken két. Cảnh lá hồng (momiji) ở trên núi làm cho hắn có cảm tưởng là căn pḥng đặt bàn bi-da này rộng thênh thang..

Thế rồi, hắn leo lên chiếc ghế dài đứng vặn kim đồng hồ.

-Ơ ḱa, làm ǵ đến nổi cậu phải lên giây đồng hồ?

-Phải vặn đồng hồ chứ! Ḿnh mướn bàn tính theo giờ mà. Hơn nữa, đây là một nguyên tắc của tớ. Trong khoảng nửa năm trời sống ở vùng suối nước nóng này, ngày nào tớ cũng đến đây chơi bi-da. Trước tiên, tớ lật vải phủ (cover) bàn rồi đổ banh trong hộp ra, mở cửa sổ, lên giây đồng hồ...ngày nào cũng làm theo một trật tự như thế. Nếu bây giờ mà không theo đúng nguyên tắc ấy, tớ sẽ không thể nào cảm thấy ḿnh lọt hoàn toàn vào thế giới đầy cảm hứng của trái banh. Hơn nữa, chỉ cần lên giây cót một lần, cái đồng hồ này có thể tiếp tục chạy suốt tuần.

-Chơi nhanh đi nào! Tới giờ chơi mà c̣n dùng dằng là chứng tỏ cậu nhát gan đó nhé. Xưa giờ, tớ đă nhận được từ cậu ít nhất là 23 lá thư trong đó cậu cho biết ḿnh đă giỏi bi-da ra rồi mà!

-Đâu phải v́ sắp thực sự vào cuộc mà tớ muốn phân bua trước nhưng có thể là tớ sẽ không đánh trúng banh và không đáp lại được ḷng mong mỏi của cậu. H́nh như mỗi lần tớ thi đấu với ai bằng cái bàn này, đường cơ của tớ đều thiếu may mắn. Ấy thế mà khi tớ dợt một ḿnh với nó th́, lạ lùng thay, tớ đánh đâu trúng đó. Không tài nào hiểu được lư do. V́ vậy mà vào tháng 8, mùa khách đông (kyaku-iredoki) của vùng suối nước nóng này, là lúc thành tích của tớ thảm hại nhất. Hồi mới đến đánh ở đây, tớ thường chơi với ngưỡng điểm là 50. Tớ đă luyện tập suốt ba tháng cho đến tháng 8. Khi chơi một ḿnh, có khi tớ thụt đến 100 điểm và trung b́nh chỉ cần đi có 7 đường cơ. Dĩ nhiên lúc đó có những đường cơ đạt điểm cao (high run) như 7- 8-10 và điểm số trung b́nh (high everage) là 3-4-10. Lúc đó, việc tớ đột phá được ngưỡng điểm 50 không phải là chuyện hiếm. Bởi v́ điểm số trung b́nh (average) đă gần 20 rồi cơ mà. Khi thụt một ḿnh th́ đường cơ, cách nhắm banh và đẩy banh của tớ cẩu thả chứ không được khéo léo. Tớ c̣n và thấy vướng víu khi phải di chuyển quanh bàn từ bên phải qua bên trái. Dù vậy, với phong độ hiện tại, khi thi đấu, tớ không thể nào thua một bàn ở ngưỡng 50 điểm. Thế mà không hiểu tại sao, với cái bàn này, tớ không thể nào thắng nổi. Thật là kỳ cục. Hơn nữa, tớ là người không dễ hăng máu hay mất tinh thần khi có người khác nh́n ḿnh chơi. Bằng cớ là mỗi lần cùng đám khách trọ chung ở suối nước nóng (onsenyado) đi xa, thi đấu ngoài thị trấn, tớ thụt banh rất tốt. Do đó mấy tay chơi ngoài đó mới nghĩ là tớ dấu diếm khả năng thực sự của ḿnh. Bực họ quá nên tớ mới nâng ngưỡng điểm lên đến 70 nhưng vẫn tiếp tục thắng. V́ đây là xứ nhà quê nên người ta hay dễ dăi với chuyện ngưỡng điểm. Bọn khách cùng đi chơi thấy tinh thần thi đấu của tớ quá cao nên cứ ngẫn ṭ te. Tuy vậy, khi trở về nhà và chơi với cái bàn này th́ lúc nào thi đấu, tớ cũng bị thua. Không biết v́ đâu mà tớ không tài nào địch lại nó. Đâu phải v́ những người đấu bi-da với tớ chỉ toàn là kẻ khó thương. Hồi đầu mùa thu, có mấy cô vợ trẻ đến khu biệt thự này nghĩ dưỡng một tuần và họ là những đối thủ hết sức đáng yêu. Thế mà tớ vẫn không tài nào thụt trúng. Đến khi mùa thu đă vào sâu, khu suối nước nóng này trở nên tịch mịch, chỉ c̣n mỗi một ḿnh, tớ mới cảm thấy 4 quả banh bi-da này có thể biết xúc cảm giống như bộ máy thần kinh của ḿnh.Tuy nhiên, hễ có người nào đến thi đấu, chuyện tức khắc trở nên hỏng kiểu. Rốt cuộc, có lẽ tớ khó ḷng thi đấu bằng cái bàn bi-da này! Trong 6 tháng trời, tớ đă phải thụt banh một ḿnh suốt 4 tháng. Vậy th́ theo như điều cậu cảm thấy, cái bàn bi da có phải là một sinh vật dị thường, có cả linh hồn hay không nào? Tớ nghĩ nếu ḿnh mang tâm trạng của người chơi đơn độc, may ra mới thắng to. V́ lẽ đó, khi một ḿnh tới đây, tớ thường giữ đúng các nguyên tắc, ngay cả việc lên giây cót đồng hồ.

-Thế th́...

Người bạn bèn phá lên cười và nói với hắn:

-Lư do của việc đó là cậu yêu cái bàn bi-da này. Có phải không nào?

-Dĩ nhiên là tớ yêu nó.

-Tớ muốn nói với ư nghĩa khác cơ. Tớ nghĩ là cậu muốn sở hữu nó một  ḿnh đấy!

  

 Dịch ngày 4 /5/2021

 

[6] Nguyên văn: Bàn tay do con thiên cẩu trên núi (yama no tengu) ban cho.

 


* Nguyễn Nam Trân :

Một trong những bút hiệu của anh Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: dhdungjp@yahoo.com

.........................

® "Khi phát hành lại bài viết của trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com)
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com